1. Trang chủ
  2. » Tất cả

Truyen hoa huong duong lac lo chua xac dinh

34 0 0
Tài liệu đã được kiểm tra trùng lặp

Đang tải... (xem toàn văn)

Tài liệu hạn chế xem trước, để xem đầy đủ mời bạn chọn Tải xuống

THÔNG TIN TÀI LIỆU

Thông tin cơ bản

Tiêu đề Hoa Hướng Dương Lạc Lối
Tác giả Trương Duyệt Nhiên
Trường học Trường Đại Học
Thể loại Tác phẩm
Năm xuất bản 1890
Thành phố Hà Nội
Định dạng
Số trang 34
Dung lượng 178,66 KB

Các công cụ chuyển đổi và chỉnh sửa cho tài liệu này

Nội dung

[truyen] Hoa huong duong lac loi nam 1890 truong duyet nhien Hoa hướng dương lạc lối năm 1890 Trương Duyệt Nhiên MỘT Đôi mắt người đàn ông Hà Lan đó có lửa Con ngươi màu da cam, dập dờn lửa sáng Tôi đ[.]

Trang 2

Hoa hướng dương lạc lối năm 1890

Trương Duyệt Nhiên MỘT

Đôi mắt người đàn ông Hà Lan đó có lửa Con ngươi màu da cam, dập dờn lửa sáng Tôi

đã tận mắt nhìn thấy con ngươi đó nuốt lấy tôi Cơ thể tôi tan ra, tan biến trong đôi mắt anh,một cái giếng nóng bỏng như núi lửa Nước dưới giếng màu vàng sậm ào đến xung quanhtôi đầy đau đớn

Người ta gọi đó là nước mắt Nước mắt của đàn ông Tôi nhìn chúng, tò mò sờ tay vào đó.Đột nhiên ánh kửa bừng lên Dòng chảy vàng sậm rót vào cơ thể tôi, tranh giành với màuchảy trong tôi Một bầy thiên sứ bay qua Họ muốn tôi nén đau nói lời cảm tạ Tôi ngãxuống, cầu xin họ cho tôi biết tên người đàn ông…

Tuổi thanh xuân của tôi đã được thắp lên như thế

HAI

Bạn biết không, tôi đã yêu người đàn ông có đoi mắt rực lửa đó

Người ta nói quầng lửa ấy chính là tôi, là bóng của tôi Anh đã vẽ tôi vào trong mắt mình khi

Trang 3

ngắm nhìn tôi chăm chú Tôi thích dáng hình tôi Nó giống hình mặt trời phía Tây tôi nhìnthấy mỗi chiều hoàng hôn, đó là nơi “quy y” của chúng tôi Tôi tin lời họ nói, bởi vì ngườiđàn ông ấy quả thực là một hoạ sĩ

Thật rắc rối vì tôi lại yêu người đàn ông đó mất rồi

Trước kia tôi cũng đã từng yêu cây phỉ trên đồi, yêu dải mây màu hoá thành mưa rơi trênđầu tôi mỗi mùa xuân sớm Nhưng lần này không giống thế, tôi đã yêu một người đàn ông

Giữa chúng tôi chưa từng có gì Chỉ là anh hay đến vào những chiều hoàng hôn tuyệt đẹp.Anh đến trước mặt tôi, mang theo bảng vẽ và nỗi ưa buồn không tương xứng với thiênnhiên, mang theo đôi mắt chứa bóng hình tôi Anh ngồi xuống Chúng tôi đối diện nhau.Anh bắt đầu vẽ tôi Mặt trời lặn hẳn, vài chú chim rượt đuổi nhau trên cây phỉ tôi yêu Vàicánh hoa nhàn nhạt rơi trên mặt nước, lả tả lả tả Cả hai chúng tôi không hề động đậy, tiếptục đối diện nhau Tôi thấy mình bị nuốt chửng vào vòng xoáy trong đôi mắt anh

Tôi cúi nhìn bóng mình, trên to đưới bé Đau lòng Điều đó có nghĩa là tôi không thể tựmình đi vào trong mắt anh Tôi suốt đời phải đứng yên, không dời nổi một bước Anh vẽxong, đứng dậy, gió đượm mùi lá cây cọ bị đốt cháy thổi khắp xung quanh Phải rồi, giữachúng tôi có những cơn gió bốc đồng, có những chú chim hóng hớt chuyện người khác.Chúng đều nói rằng, mặt tôi ửng đỏ

Rồi anh đi, xoay gót dời xa Phụt Tôi thấy mọi ngọn đèn đều tối đen, vì tôi không còn nhìnthấy đôi mắt anh nữa Không nhìn thấy ánh sáng lấp loá nóng bỏng của dòng nước vàngsậm…Ánh sáng và nhiệt độ đều chết trong khoảng cách giữa tôi với anh Ánh mắt dõi nhìncủa tôi cũng bị bóp nghẹt Ánh trăng nhàn nhạt đang chế giễu và ra sức soi rõ hình ảnhkhông cân đối của tôi Tôi biết nó muốn nhắc nhở rằng tôi sẽ không bao giờ đi được Tôibiết Tôi vĩnh viễn cố định ở chốn này

Người đàn ông đi rồi Còn tôi đứng nguyên chỗ cũ, và đã yêu anh Người bạn đứng cạnhnhắc tôi phải ngẩng cao đầu Anh kiên quyết bắt tôi nhìn chăm chăm về phía trời Đông

Trang 4

đang hơi ngả sáng Đầu ngẩng cao, miệng mỉm cười Đó là hình ảnh vốn có của tôi Tôinhìn khắp xung quanh, đây là vườn nhà tôi Tôi bị cố định một chỗ ngay trong vườn nhà,mang trên mình vẻ đẹp như mọt khối hổ phách, rực rỡ, nhưng tất cả đều đông cứng Tôithấy ngạt thở giữa khối trong suốt ấy

Đằng kia là chị gái và các bạn tôi Họ không hề thấy hình dáng của họ thật buồn cười Họkhông quan tâm rằng mnhf không cử động được, không đi lại, không ngồi xuống được Họchỉ là mấy cây hoa hướng dương mà thôi Là phần đầu và phần thân của một loài thực vật,ngày nào cũng hướng về phía ánh mặt trời

Tôi cũng thế, chỉ là một cây hoa hướng dương

Nhưng tôi đã yêu một người đàn ông, có ai thấu hiểu được không?

Tình yêu của một cây hoa hướng dương phải chăng cũng méo mó kỳ dị như hình dáng củanó?

Có một câu chuyện cổ tích thế này: Dưới biển từng có một loài cá rất đẹp, cũng có màuvàng giống tôi Đuôi rẽ hình quạt Cũng không có chân Nàng cá cũng gặp rắc rối như tôi vìtrót yêu một người đàn ông Nàng tìm đến phù thuỷ, cầu xin một đôi chân Phù thuỷ đồng ý

Trang 5

cho nàng đôi chân Nhưng lấy mất giọng nói của nàng Nàg đau khổ lắm, bảo rằng nhấtđịnh sẽ hát cho người đàn ông nghe Nhưng dẫu sao, nàng cũng đã có được đoi chân.Nàng khiêu vũ với người đàn ông, rất nhiều, rất lâu Nhưng ánh mắt người đàn ông đãhướng về phía khác Nàng không thể dựng lên chiếc cầu vồng hạnh phúc giữa họ Nàngnhận ra mình có đôi chân nhưng không còn con đường sáng lạn để đi Nàng cá buồn đau,

lo lắng

Sau đó thế nào?

Tôi không biết Tôi rất muốn biết, nàng cá sau đó ra sao Ánh mắt người đàn ông đem lạiđược điều gì không? Đôi chân nàng có thể tìm đến chiếc cầu vồng rực rỡ và cất nhữngbước chạy hạnh phúc hay không ?

Câu chuyện này do chị tôi kể Tình tiết thô sơ, lại kết thúc giữa chừng Rồi chị thay bôngđổi lá, gọi tình với bươm bướm bay qua Chị sưu tầm đựoc những chuyện đại loại như thế

từ những người bạn vẫn bay đến bay đi Chuyện thiếu đầu thiếu đuôi, nhưng mới mẻ vàthú vị Rồi như bươm bướm truyền phấn hoa, chị truyền câu chuyện đi khắp nơi, một cáchvui vẻ Quả thật, chị kể chuyện nàng cá một cách hết sức vui vẻ Chị bảo, cô nàng chắcchắn vẫn đang ngồi bên bờ mà rầu rầu rĩ rĩ

Còn tôi thì hỏi chị, chị biết cách tìm thấy phù thuỷ không?

BỐN

Vườn nhà tôi nằm dưới chân núi Trên sườn núi có nhiều ngôi mộ lẻ Còn có một căn nhànhỏ kỳ lạ, mái nhà phủ kín bởi những dây thường xuân màu đỏ như rượu nho Gió thổi,căn nhà giống như một trái tim mạnh mẽ lộ ra ngaòi cơ thể Tôi thường thấy một người đàn

bà mặc áo đen đi vào đó Mắt bà ta quầng đen, tròng mắt chằng chịt tia máu đỏ Đó là đồtrang sức duy nhất của người đàn bà

Trang 6

Một sớm bình minh Sương tí tách rỏ xuống đầu tôi, rơi xuống một hố nhỏ hình bầu dục.Những giọt nước hoà với nhau Cuộc sống của chúng thật đơn giản, thường hay tụ tập lại,yên lặng, cùng bên nhau Tôi đã thấy bao nhiêu thứ hoặc chia ly, hoặc đoàn tụ Có phải tôinên mãn nguyện với cuộc sống của mình?

Tôi ngẩng đầu lên, lần này cảm giác mặt trời như ở thật xa Mặt trời ban ngày lúc nào cũngdài lê thê, dài hơn lời nguyện cầu của vị mục sư trên sườn núi

Có người chết Quan tài đưa lên núi Tôi nhìn thấy vòng hoa, lạnh lẽo, buồn rầu Ngườichết lúc nào cũng cần có hoa để tiễn đưa Phải chăng họ chỉ có thể đi vào giấc ngủ dàitrong sự đau đớn của những bông hoa?

Những bông hoa bị hái Dòng máu xanh ứa ra từ thân hoa Con người ôm hoa trong tay,những bông hoa đau đớn Chúng muốn nằm xuống một lát cũng không được Máu hoachảy ra dính vào ngón tay con người, dòng máu trong hơn cả nước mắt chảy ra từ hốc mắttrống rỗng của họ Nhiều khi tôi nghĩ, lẽ nào tôi cũng phải chết như thế Phải đứng, phảinhìn, trong khi máu tươi chảy cạn vào hư vô

Bông hoa lần đầu rời mặt dất cho một hành trình, đi xem một đám tang Để rồi chính mình

sẽ chết giữa đám tang của người ta Tất cả dường như rất tự nhiên, bình thản, bông hoalàm một dấu ngắt cho một kiếp người

Bông hoa sắp chết đứng, vẫn phải nghe cái người suốt đời mặc áo thụng đen kia nói mãi,nói mãi Tôi quay đi, không đành nhìn bông hoa sẽ lìa đời

Trang 7

Sau đó, tôi bỗng nhìn thấy người đàn bà có đôi mắt trang điểm bằng những vằn máu đỏ.

Bà ta đứng trên sườn núi, nheo mắt nhìn đám tang Cũng trong một bộ đồ màu đen, nhưng

bà ta không liên quan gì đến đám tang cả Tôi bống nhiên như nghe thấy tiếng thở của bà,thật gần

Có tiếng hú của cơn gió bị cái chết và những tiếng khóc than quấn chặt không rời

Bà ta nhìn thấy tôi, thấy tôi đang nhìn bà ta Dù đứng cách tôi rất xa, nhưng tôi tin bà đãthấy tôi, một bông hoa hướng dương khác những bông hoa khác Bà thấy tôi khắc khoải, usầu, một bông hoa hướng dương sắp cùng cháy với những khát khao thôi thúc trong tâmhồn Bà thấy tôi đau khổ trước cái chết của bông hoa khác, nhưng vẫn không nén đượcmong muốn nhổ mình lên khỏi mặt đất để đi, chạy, và theo đuổi

Bà ta lại gần tôi, ánh mắt đầy thương cảm Bà nói bà hiểu tôi đang nghĩ gì Bà ta là một phùthuỷ có thể thấy trước tương lai, và rất vui lòng giúp đỡ tôi

Giọng nói của bà tức thì quyện cùng gió, thổi khắp nơi Trời đất như quay cuồng Bà ta nóimuốn làm cho ước nguyện của tôi thành hiện thực! Tôi lập tức nghĩ tới chạy nhảy, tôi muốnchạy trên đôi chân giống như một con người, thở hổn hển như một con người Tôi muốnđược ở bên anh, như một người phụ nữ

Cánh tay gầy guộc của bà giơ về phía tôi, khẽ chạm vào tôi BÀ nói, cô đúng là một bônghướng dương đẹp

Trang 8

Mắt tôi nhìn không chớp lên ngón tay của bà, nơi có muôn vàn nếp nhăn li ti chia cắt Ngóntay có hình ảnh một tấm lưới rách nát nhưng mềm mại Ngón tay khô héo khiến tôi phảithay đổi phán đoán về tuổi của bà Có lẽ bà ta đã sống rất lâu rồi

Bà ta nói có thể biến tôi thành con người Tôi sẽ đi được, chạy được, theo chân đượcngười tôi yêu!

Lời nói của bà bay trong gió, biến ngay thành dải mây màu thật đẹp Tôi chậm chạp hỏi, bà

có thể cho tôi biết, bà cần tôi đổi lại thứ gì? Tôi biết, mọi thứ đều có giá của nó Nhưng tôithì làm được gì, vì tôi chỉ là một cây hoa hướng dương

Tôi nghĩ tới nàng cá rời xa khỏi biển Nàng có giọng hát hay, nên đổi giọng hát để có đôichân Đôi chân có thể bị đau, nhưng nàng đứng trên mặt sàn thuỷ tinh sáng loáquay mườisáu vòng, nhảy múa như một con thiên nga với bộ lông cánh đẹp tuyệt trần và khuôn mặttái nhợt Không biếtnàng cá về sau thế nào Nhưng tôi vẫn rất ngướng mộ nàng, nàng cóthứ để đổi, không phải nợ nần ai Còn giọng của tôi, chỉ có bươm bướm, côn trùng vafngười đàn bà đang đứng đây nghe thấy Giọng tôi quá nhỏ, dễ dàng bị bỏ qua, không thểdùng để trao đổi được

Cánh tay gầy guộc của bà khẽ chạm vào tôi Bà ta nói rằng, ta muốn thân thể cô Ta muốntoàn bộ con người cô trong hình dáng một bông hoa hướng dương diễm lệ

Tôi sợ Nhưng tôi yêu người đàn ông mất rồi Tôi sẽ không còn lữa chọn nào khác Tôi hỏi,tại sao bà cần thân thể tôi, cần để làm gì?

Trang 9

Bà ta nói, đến lúc nào đó, cô sẽ lại là một cành hoa hướng dương Cô sẽ quay về nơi này.

Ta muốn mang cô đến viếng một người Bà ta chỉ tay về phái đám tang, như thế đó, cô sẽnằm trong tay ta như bông hoa kia Và chết

Tôi cũng sẽ làm một dấu ngắt cho một đưòi người sao? Sẽ nằm trong quan tài của ngườikhác, ngủ thiếp đi trong tiếng nguyện cầu của người người mặc áo đen sao? Tôi nhìn bônghoa trong đám tang Bông hoa đã chết Nằm ở một góc quan tài, đầu rũ xuống Máu hoa đãkhô thẫm, không còn trong suốt nữa Mùa xuân tươi đẹp từng thuộc về hoa đã bị tưởngniệm và ngợi ca một cách qua loa Hoa có thể yên tâm ra đi rồi

Tôi đến chết cũng không muốn rời xa người tôi yêu Tôi không muốn cái chết của tôi gắnliền với một người lạ đã chết Tôi không muốn đợi đến lúc nắp quan tài từ từ khép lại, tôiphải nằm trong một góc quan tài thô kệch, chảy cạn giọt máu cuối cùng Nhưng tôi làm sao

tả xiết nỗi niềm say mê đã dành cho người đàn ông ấy Anh như vực thẳm nở ngát hoarừng Tôi sẵn lòng gieo mình xuống đó, không có gì phải sợ hãi Bởi nơi đó tràn ngậpnhững tiếng vọng, tôi sẽ nghe thấy vô vàn âm thanh vọng lại kéo dài cuộc sống của tôi Tôi

sẽ có đôi chân của chính mình, tôi sẽ đi theo anh, không sợ gì cả

Tôi nghĩ mình sẽ nhận lời người đàn bà

Tôi lại hỏi, người chết là ai

Bà ta nói, là người đàn ông mà ta yêu Ô, bà ta nói là người đàn ông mà bà yêu! Tôi nhìnlại người đàn bà vận đồ đen từ đầu đến chân Nỗi buồn đau của bà dày đặc hơn bất kì mộtloại thực vật um tùm nào Tôi chẳng còn gì để sợ nữa Đây là một người đàn bà khắckhoải Còn tôi là một cacnhf hướng dương khắc khoải Chúng tôi đứng bên nhau trong sớmbình minh Khi cất giọng nói, đôi mắt bà lộ vẻ tuyệt vọng như thuỷ tinh tan vỡ Ánh sáng

Trang 10

bình minh chiếu vào những mảnh vụn, nỗi tuyệt vọng lan toả khắp bốn phương … Tôimuốn lại gần bà ta, dường như ánh sáng tuyệt vọng đó đồng cảm với tôi, khiến tôi ấm lại.Giá mà tôi cũng có thể giơ cánh tay mình, chạm vào bà ta

Hai chúng tôi đều đáng thương

Tôi bằng lòng Bằng lòng khi chết sẽ làm vật tuỳ táng Nhưng sao bà lại chọn tôi Bà là mộtcon người, bà có đôi tay, có chân có thể cử động được, hoàn toàn có thể hái một bông hoabất cứ lúc nào, loại hoa mà bà thích, hoặc hoa mà người bà yêu vẫn thích Bà đặt trên mộngười ấy, mà đâu cần phải đươcj sự đồng ý của bông hoa

Bà ta trả lời, bà muốn một bông hoa toàn tâm toàn ý Để trong đám tang của người yêu,bông hoa sẽ cùng hát lời cầu nguyện, sẽ lắng tai nghe hết những lời truy điệu của mục sư.Lúc đó, bà sẽ ở bên quan tài của người yêu, cùng những người khác rơi lệ

Gió và mây bỗng trở nên dịu dàng tình cảm Tôi bắt đầu thích người đàn bà này Người đànông bà yêu chắc cũng không yêu bà Một tình yêu đơn phương, nhưng bà vẫn cố làm mộtđiều gì đó, cả đến giờ phút người ấy nhắm mắt xuôi tay

Tôi nói, được, tôi sẽ làm một bông hướng dương toàn tâm toàn ý trong đám tang người bàyêu Tôi sẽ hát và chúc phúc cho ông ta Nhưng bà có thể nói cho tôi biết, đôi chân của tôi

có thể tồn tại bao lâu

Người đàn bà buồn thảm trả lời, không biết Cô sống, cho đến khi người tôi yêu ra đi.Người ấy có thể chết bất cứ lúc nào Lúc đó cô sẽ không còn là một cô gái nữa, cô lại trở

Trang 11

về thành hoa Tôi sẽ ngắt mang cô đến đám tang Như thế đó

Bà ta dường như đang để về những điề đã xảy đến với số mệnh của tôi Bà ta đang sắpxếp cái chết cho tôi Thực ra yêu cầu của bà cũng không có gì quá đáng Nhưng có lẽngười đàn bà u buồn này đang bị tình yêu của mình huỷ hoại Tôi cảm thông với bà ấy Tôinghĩ không còn gì tốt đẹp hơn đồng ý với kế hoạch đó Tôi sẽ có đôi chân, có thể đi theongười đàn ông Hà Lan, sẽ biến thành một làn khói nhẹ quấn quít gắn bó cùng anh Khichết, tôi có thể làm một bông hướng dương với tình cảm tiếc thương vô hạn Tôi đem lạiniềm an ủi cho những người xa lạ trong đám tang trọng thể Tôi và người đàn bà này sẽcùng chia sẻ nỗi đau, cảm giác an ủi và cả một chút niềm vui

Như thế không phải là rất tốt sao

Vậy là tôi phải dùng sinh mạng của mình để đánh đổi, để làm một người con gái sốngkhông được bao lâu Tôi đồng ý Thậm chí không hề hỏi mình sẽ là một con người thế nào,liệu có béo phì hay già nua

Tôi nhìn thấy trên khuôn mắt sầu ướt như mưa dầm của bà thấp thoáng ánh sáng mùaxuân

Bà ta hỏi, cô muốn đi gặp người đàn ông cô yêu, phải không?

Tôi trả lời, khôgn phải đi gặp, mà là theo đuổi

Trang 12

Bà phù thuỷ nhìn tôi, tôi sẽ đưa cô đến bên người ấy Nhưng đối với người ấy, cô là người

xa lạ, điều này cô hiểu chứ?

Tôi nói, đâu phải như thế Ngày nào anh ấy cũng vẽ tôi, trong mắt anh ấy có bóng hình tôi.Tôi đã mọ và sống trong đôi mắt ấy Dù bỗng nhiên biến thành người, anh cũng sẽ phảinhận ra tôi chứ

Bà phù thuỷ nhìn tôi không chớp mắt Tôi biết, bà ta đang thương hại tôi Thương hại sựbướng bỉnh và ngốc nghếch của tôi

Thế rồi cả hai chúng tôi đều phì cười

Lúc đó trời đã tối hẳn Cuộc nói chuyện của chúng tôi kết thúc Bà lại gần tôi thêm một chút.Tôi cảm thấy người bà có hương vị của màu đen Múi màu đen rất lạ Tôi đã quen với mùicủa màu vàng tươi sáng mỗi sớm mai bừng nở Tôi thấy hương vị của màu vàng có phầnlàm hung hăng và lấn lướt Nó hơi mang tính đối địch và sự khinh miệt Còn hương vị cảumàu đỏ chính là mùi mà mỗi hoàng hôn tôi đều đắm mình trong đó Mỗi cành hoa hướngdương đều yêu tha thiết mặt trời, nhưng tôi lại thích mặt trưòi lúc sắp lặn Tôi nhìn thấy mộtchiếc đầu đỏ, bao quanh là ráng mây hông rực Cái đầu thật khác thường Nó tự treo mìnhlên phía tây bầu trời, cảnh tượng ấy đượm nồng mùi máu

Dĩ nhiên, màu đỏ là màu đốt cháy nỗi khát khao khó nói lên lời của tôi, niềm khát khao bởingười đàn ông Hà Lan đó

Trang 13

Người đàn ông có mái tóc hung đỏ, thơm hương đỏ rực và chói lọi Trên khuôn mặt anhlấm tấm vài vết tàng nhang như hạt cây hoa cúc đồng nội, đồng thời cũng có vẻ nghịchngựom hoạt bát như loài bọ rùa Đôi mắt có ánh lửa, ánh nhìn rực đỏ, bao dung, len lỏi vàosâu thẳm tâm hồn Tôi cảm nhận trong đó sự mềm mại còn hơn cả bùn ấm

Màu đỏ làm tôi tràn sức sống, thực sự như một nhành cây gặp mùa xuân

Người đàn bà này lạ có màu đen Tôi không thể ca ngợi bà, vì tôi không biết màu đen Màuđen mang vị chát chua ùa đến quanh tôi Không có từ ngữ nào để ca ngưọi bà và màu đencủa bà, nhưng tôi thích cả hai

Màu đen của bà giống như một cỗ quan tài đã đóng sẵn, không có ai muốn lại gần, nhưngkhông ai có thể từ chối Người đời nguyền rủa và cách xa nó, nhưng lại không thẻ giữ nólại Nó luôn chờ sẵn trong một nơi tăm tối

Lúc này người đàn bà lại nói, cô đúng là một bông hướng dương đẹp đẽ

Bà nói, cô biết hoa hướng dương còn có tên là gì không Vọng Nhật Liên Cái tên hay quá

NĂM

Người đàn ông đó tên là Vincent Van Gogh Tôi vốn không biết cái tên này Nhưng sau nàytôi thấy anh ký tên dưới bức hoạ như vậy Tôi thấy anh vẽ tôi Vẽ hình dáng hoa hướngdương đẹp đẽ của tôi ngày trước Tôi thấy chữ ký của anh ngay cạnh hình mình Vincent

và tôi ở bên nhau Tôi thấy mấy chiếc lá của nình gần chạm vào tên anh Tôi muôns chạm

Trang 14

vào đó Vincent của tôi Van Gogh của tôi

Tôi biến thành một người con gái vào một sáng sớm Mọi người đều còn đang ngon giấc,không có ai đang mơ thấy ác mộng Rất bình yên Cả thân lẫn rẽ của tôi đều được nhổ lên

Bà phù thuỷ nắm lấy cổ tôi Những ngón tay bà lạnh băng như mùa đông mà tôi vẫn ghê

Tôi lạnh quá Sớm tinh mơ, còn chưa thấy mặt trời Người nhà tôi đều đang ngủ nên tôihkông dám gọi

Đất trên chân tôi rơi xuống lả tả Chúng vốn là thành quách tôi trú ngụ trước kai Nhưngchúng không có trái tim ấm nồng như người đàn ông đó Giờ đây tôi rời xa đất, chuyển đếnsống trong trái tim anh

Trang 15

Đất thân yêu ơi, có gì mà phải khóc Chẳng qua là tôi chuyển nhà thôi mà

SÁU

Tôi đến Saint_Rémy Mặt trời và dòng nước cho tôi thâý hình dáng mới mẻ của mình Mộtthân hình phụ nữ cân đối Tôi đi theo con đường nhỏ lên sườn núi Rất nhiều cây, rất ítngười Tôi nhìn thấy ngôi cổng lớn trên sườn núi, bên ngoài có những bệnh nhân đangđứng tụm năm tụm ba, họ mang trong mình vết thương mới của bệnh tật cũ, đứng nhìn xaxăm

Tôi đi rất chậm Vì không quen với đôi chân mới Đôi chân sao mà xa lạ quá, giống hai chúthỏ bị giật mình hoảng sợ, cố bám vào mặt đất đi dò dẫm, hoang mang Nhưng đôi chântrắng như tuyết, tôi đã có một đôi chân trắng như tuyết, không bao giờ lấm bùn nữa

Tôi bỗng thấy hồi hộp Bước vào trong cánh cổng, tôi nhìn thấy xung quanh có rất nhiềungười Tôi muốn hỏi họ xem tôi có phải người phụ nữ xinh đẹp không Tôi hầu như chưatiếp xúc với phụ nữ được bao nhiêu Tôi không biết tóc phải chải thế nào mới đúng mốt.Trước khi đến, bà phù thuỷ đã chải đầu, mặc quần áo cho tôi Nhưng bà bảo ta không cógương soi, rất tiếc

Gương chắc là giống đôi mắt, hoặc hồ nước

Tôi muốn hỏi họ, tôi có phải là người phụ nữ xinh đẹp không Vì tôi đã từng là một bônghoa hướng dương rất đẹp Trong bức hoạ của Vincent, tôi đã từng đẹp như một làn sương

Trang 16

khói màu da cam Vincent thích như thế

Tôi mặc váy Váy trắng, giống màu của bồ công anh bên sườn núi Màu trắng hơi ngả xanh,nhìn kỹ sẽ thấy lạnh lẽo Có thể, tôi đã nhìn mắt trời nhiều ngày quá Váy trắng của tôikhông thêu viền hoa, nhưng có vạt trước và vạt sau rất vừa vặn Đây là kiểu ăn mặc của y

tá Tôi càn đội một chiếc mũ nhỏ kỳ quặc, chóp nhọn như bông hoa súng chưa nở Hy vọng

là tôi có đựoc vẻ đẹp như thế Váy tôi có quá nhiều nếp nhăn, vì tôi ngồi xe lâu quá.Saint_Rémy quả là hẻo lánh Trong cảnh hoang vu mây mù bao phủ, ánh mắt cháy bỏngcủa bệnh nhân thiêu đốt cả cỏ dại trên núi

Tôi bước vào cổng với tư cách là một người phụ nữ, một người phụ nữ mặc váy trắng y tá

Người đàn ông đây rồi, đôi mắt có lửa đây rồi Vẫn là màu đỏ rực, vẫn là sự gào thét Máitốc hung đỏ, mặt tàn nhang, bộ quần áo bệnh nhân Người ấy đang ở ngay trước tôi.Người đàn ông trong tay không cầm bút vẽ, như một cành cây hoang khô héo trên sườnnúi phủ đầy mây Anh có còn vẽ được nữa không?

Người đàn ông vẫn giữ dáng hình như lần cuối thu dọn bút vẽ rồi ra về trước mặt tôi, mang

vẻ bất cần và chậm chạp, cùng với nỗi ưu buồn dai dẳng Nhưng anh đã không còn lànhlặn nữa Tôi nhìn một bên khuôn mặt anh Vầng trán và gò má vẫn có vết tàng nhan, nhưngtai đã đứt một góc Một vết thương mới lành Tôimuốn trốn vào mái tóc màu đất nung đó,nhưng lại tự làm bọ dạng mình thật khó coi Vết sẹo màu nâu nổi bật một cách tuyệt vọngdưới ánh mặt trời

Tôi đã từng ở rất gần đôi tai đó Anh nghiêng người, ở ngay bên cạnh tôi, màu trên bút vẽgiống màu của tôi, dính nhiều những cánh hoa và phấn hoa của tôi Lúc đó, tôi muốn nóichuyện với chiếc tai ấy của anh biết bao Tôi ước nó nghe thấy lời tôi Tôi ước anh nghe

Trang 17

thấy tôi nói rằng, đưa em đi nhé, em đứng đây quá lâu rồi, em muốn đi theo anh Hướng vềphía anh, chứ không phải là mặt trời Đến hôm nay tôi vẫn nhớ như in đường vành tai củachiếc tai ấy Nhưng chiếc tai ấy đã không còn nghe thấy tôi nói gì nữa rồi

Tôi đứng ở rất gần anh, với thân hình phụ nữ vừa đổi được, gọi tên anh Tôi gọi thật khẽ,định an ủi chiếc tai bị thương ấy

Anh quanh mặt lại Anh nhìn thấy một người phụ nữ không quen biết Người phụ nữ gọi tênanh như một lời van xin Ngời phụ nữ mặc bộ đồ màu trắng, đội mũ, tất cả đều rất bìnhthường

Tôi nói với anh bằng giọng nhẹ nhàng nhất, Vincent, đến giờ uống thuốc rồi

Ngày đăng: 19/03/2023, 15:25

🧩 Sản phẩm bạn có thể quan tâm

w