Vụ bí ẩn bắt cóc cá voi Alfred Hitchcock Vụ bí ẩn bắt cóc cá voi Alfred Hitchcock Alfred Hitchcock Vụ bí ẩn bắt cóc cá voi Chào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di động Nguồn h[.]
Trang 2Chương 18
Alfred Hitchcock
Vụ bí ẩn bắt cóc cá voiDịch giả: Đài Lan
ALFRED HITCHCOCK CHÀO CÁC BẠN,
Trang 3Xin chào Chính Alfred Hitchcock đang nói chuyện với các bạn đây
Câu chuyện mà các bạn sắp đọc - tôi hy vọng rằng các bạn sẽ đọc - không có liên quan gì (hay hầu như không có) đến câu chuyện về vài người bạn của tôi: Ba Thám Tử Trẻ, là tên mà ba bạn này tự phong Vậy tốt nhất là bắt đầu giới thiệu ba bạn này
Ba Thám Tử Trẻ sống ở Rocky, một thành phố nhỏ ở miền Nam Californie, bên bờ Thái Bình Dương, cách Hollywood không xa
Trưởng nhóm tên là Hannibal Jones Cậu này khá tròn trịa Nếu xấu, có thể nói Hannibal có bụng bự.Nhưng Hannibal có trí thông minh sắc bén, tài suy luận và cương quyết làm rõ mọi vụ bí ẩn Ngoài ra: Hannibal phát triển rất sớm so với tuổi Thậm chí có một số người cho rằng cậu quá phát triển, nhưng tôi rất mến Babal, và tôi chỉ nói rằng Hannibal thường tin rằng mình đúng và phần lớn thời gian đúng như vậy
Peter Crentch, thám tử phó, là thám tử lực lưỡng nhất Peter thích bóng chày, bóng rổ và bơi lội Peter luôn vui vẻ tham gia những cuộc điều tra của Ba Thám Tử Trẻ, nhưng ngược lại với Babal, Peter tránh rơi vào tình thế nguy hiểm
Bob Andy lo về lưu trữ và nghiên cứu Bob thông minh, chăm chỉ Bob có tài phóng viên và luôn có quyển sổ tay bên mình, ghi chép tất cả những gì mà Ba Thám Tử Trẻ điều tra được
Bây giờ, khi đã giới thiệu xong ba thám tử, tôi xin để cho các bạn tự tìm hiểu làm thế nào Ba Thám
Tử Trẻ giải được vụ bắt cóc con cá voi
Trang 4Dịch giả: Đài Lan
Chương 1
CỨU HỘ
- Nhìn kìa, nó phun nước! Bob Andy kích động la lên Đằng kia! Thấy không?
Bob chỉ ngón trỏ về phía biển
Bob nói đúng: cách bờ vài cây số, một hình bóng to dài vừa mới xuất hiện Ngay giữa lưng nó, một một dòng nước phun lên, toả hơi nước khắp nơi Rồi con cá voi xám lại lặn xuống
Ba Thám Tử Trẻ - Hannibal Jones, Bob Andy và Peter Crench - đang đứng trên vách đá nhìn xuống bãi biển Hôm nay là ngày nghỉ xuân dầu tiên Sáng hôm đó ba bạn dậy sớm, đạp xe đạp ra bờ biển với hy vọng nhìn thấy cá voi xám bơi qua
Hằng năm, từ tháng hai đến tháng ba, hàng triệu những con động vật có vú khổng lồ này rời bỏ bờ biển Alaska để về Mêhicô Tại đó, trong những vùng eo biển đầy nắng mặt trời nằm phía nam bán đảo Mêhicô, vùng có tên là California Baja, cá voi mẹ cho ra đời những chú cá voi con
Rồi sau khi nghỉ ngơi hồi sức lại được vài tuần, đàn cá voi lại lên đường thực hiện một chuyến hành trình tám ngàn cây số về hướng bắc Suốt mùa hè chúng ăn những con tép nhỏ xíu và những sinh vật nổi trong dòng nước đại dương Arctique
- Không ai biết chính xác cá voi lên phía bắc như thế nào, Bob nói
Bob Andy làm việc bán thời gian ở thư viện Rocky, thành phố nhỏ nơi Ba Thám Tứ Trẻ sống bên bờ Thái Bình Dương Bob đã dành trọn ngày hôm qua để dọc sách về cá voi
- Tại sao vậy? Peter hỏi
- Bởi vì người ta không theo được chúng, Bob vừa giải thích vừa liếc nhìn sổ tay Khi xuống phía nam, cá voi tập trung thành đàn và rất dễ thấy Còn bận về thì không Có người nghĩ rằng chúng chia nhau thành cặp và đi ngược trở ra ngoài khơi
- Có thể, Peter thừa nhận Dù sao thì khó nhìn thấy chúng hơn Cậu nghĩ sao hả Babal?
Thám tử trưởng - Hannibal Jones, hình như không nghe bạn Thậm chí Hannibal không nhìn đại dương, nơi một con cá voi xám khác mới xuất hiên và đang phun cột hơi nước Hannibal đang nhìn cái vịnh vắng vẻ bên chân vách đá Tuần vừa rồi có bão lớn và trên bãi biển rải đầy cây, nhựa và những đống rong rêu do sóng biển mang đến
- Có cái gì đó động đậy kìa, Hannibal lo lắng nói Ta hãy thử đến gần xem
Hannibal chạy lon ton trên đôi chân ngắn, bắt đầu xuống vịnh Peter và Bob đi theo
Nước đã bắt đầu rút xuống Ba thám tử chạy dọc theo bờ nước suốt vài phút cho đến lúc Hannibal đứt hơi dừng lại Hannibal chỉ một vật đang nằm trong nước cách đó vài mét
Trang 5- Con cá voi! Peter kêu
- Cá voi bị mắc cạn, Hannibal nói Hay đúng hơn là cá voi sắp bị mắc cạn trừ phi ta giúp nó trở xuống nước
Ba thám tử vội vàng cởi giày cởi vớ ra, bỏ xuống cát Rồi xắn quần lên, bước xuống biển
Cá voi còn nhỏ: chỉ dài hơn ba mét một chút Bob đoán là chú cá voi bị lạc mẹ và bị sóng mạnh đẩy vào bờ
Bãi biển dốc nhẹ đến nỗi khi ba bạn đến gần cá voi, nước chỉ lên đến mắt cá chân thôi: cũng may, vì trời buổi sáng mát lạnh và nước biển lạnh buốt Nhưng không may cho cá voi, vì nước cạn quá không cho phép nó bơi trở ra biển
Ba Thám Tử Trẻ tiến hành đẩy và kéo Thậm chí ba bạn còn thử nhấc cá voi lên, nhưng nó quá nặng
- Hannibal ước tính trọng lượng nó khoảng một tấn - làn da rất dày, trơn như nước đá Không có chỗ vịn nào khác ngoài vây và đuôi, mà ba thám tử lại sợ làm cho cá voi con bị thương nếu kéo vào đó mạnh quá
Dù sao thì con vật có vẻ không sợ Thậm chí dường như nó hiểu rằng ba thám tử đang ra sức cứu nó
Nó nhìn ba thám tử bằng ánh mắt thân thiện và khích lệ trong khi ba bạn cố sức đẩy nó trên nền cát trở ra nước sâu
Khi cúi xuống để thử vòng tay ôm con cá voi, Bob để ý thấy một cái gì đó là lạ trong lỗ mũi cá Bob nhớ lại những gì đã đọc về cá voi xám và hiểu ra rằng có lẽ mình lầm khi tưởng đây là một chú cá voi con bị lạc mẹ
Bob định thông báo điều mình mới thấy cho Peter và Babal, thì một ngọn sóng mạnh hơn vỗ vào bờ cách đó vài mét Ba bạn bị ngã nhào Khi ba bạn đứng dậy trở lại, thì nước đã rút ra xa nữa, còn con
cá voi bị đẩy về đất liền đang nằm chỗ cát khô
- Úi chà! Peter kêu Bây giờ nó đã mắc cạn hẳn rồi Và thủy triều vẫn đang xuống!
Bob buồn rầu lắc đầu:
- Phải chờ hơn sáu giờ nữa, thì nước mới đủ cao để cho cá voi trở ra biển
- Cá voi có sống nổi lâu như thế trên cạn không? Peter hỏi
- Mình nghĩ là không Nó sẽ bị mất nước rất nhanh Da sẽ khô đi
Bob cúi xuống vuốt nhẹ cái đầu tròn của con cá voi Bob cảm thấy buồn cho nó
- Trừ phi bọn mình tìm ra cách cho nó trở xuống biển ngay, nếu không nó sẽ chết
Làm như hiểu được những gì Bob vừa mới nói, cá voi mở to mắt ra Nó nhìn Bob buồn bã và chịu thua Dù sao đó là cảm giác của Bob Sau đó, mắt nó nhắm lại từ từ
- Cho nó trở xuống biển hả? Peter hỏi lại Nhưng làm thế nào? Thậm chí bọn mình còn không nhúc nhích được nó nữa
Peter nói đúng, và Bob biết như vây Bob nhìn sếp Hannibal Jones chưa nói tiếng nào Điều này rất
Trang 6lạ Thường Hannibal là người đầu tiên có ý kiến khi Ba Thám Tử Trẻ gặp khó khăn
Nhưng nếu không nói gì, thì Hannibal vẫn tập trung suy nghĩ Thật vậy, Hannibal đang véo véo môi dưới giữa ngón trỏ và ngón cái, đây là dấu hiệu suy gẫm tột độ
- Nếu Mahomet không đi đến núi, thì núi sẽ phải đi đến Mahomet - cuối cùng Hannibal tuyên bố
- Cậu có thể nói một cách rõ ràng hơn không? Peter phản đối Cậu nói núi gì vậy?
Có lúc Hannibal diễn đạt ý nghĩ bằng những câu nói rất văn vẻ và khó hiểu, đến nỗi Bob và Peter không hiểu ra
- Núi tức là biển, Hannibal giải thích Phải chi ta có cái cuốc và có thể tấm bạt rồi cái bơm cũ mà chú Titus mua tháng rồi Và một cái ống dài
- Bọn mình có thể đào một cái lỗ, Bob xen vào
- Và để tấm bạt vào, Peter nói thêm
- Rồi cho nước vào đó, Hannibal kết thúc Ta sẽ được cái hồ bơi cho cá voi sống đến khi thủy triều lên lại
Sau khi thảo luận ngắn, Thám tử trưởng quyết định Bob và Peter sẽ đạp xe về Thiên Đường Đồ Cổ - nơi chú của Hannibal kinh doanh đồ linh tinh - để lấy những thứ cần thiết đến, còn Hannibal sẽ ở lại cho có bạn với cá voi
Khi Bob và Peter đã đi rồi, thám tử trưởng tiến hành tìm kiếm trong đống đồ rải trên bãi cát Cậu tìm thấy một cái xô nhựa, bị móp nhưng còn nguyên Suốt nửa tiếng, trong khi chờ tiếp viện đến
Hannibal ra biển lấy nước về tưới cho cá voi
Thám tử trưởng không thích lao động chân tay mấy Cậu thích vận dụng trí thông minh hơn và tỏ thái độ bực bội khi đón tiếp hai bạn trở về sau khi đã cố gắng đi nhanh
- Bộ các cậu có dừng lại hái hoa dọc đường hả? Hannibal càu nhàu
Thay vì mang hoa về, Bob và Peter mang tất cả những gì Hannibal yêu cầu: một tấm bạt không thấm nước, bơm tay, cuốc và ống tưới nước
- Ta hãy cố đào cho thật gần cá voi, Hannibal ra lệnh Như vậy có thể ta sẽ làm cho nó ngã xuống hố được
Peter khỏe nhất trong ba cậu gần như đào hố một mình Cũng may là cát dưới lớp bề mặt khô ráo hoàn toàn mềm Trong vòng một giờ là đào xong hố, dài khoảng bốn mét, rộng hai mét và sâu hai mét
Tấm bạt được đặt xuống hố, sao cho đáy và thành không thấm nước Peter đặt bơm dưới nước, rồi bắt đầu bơm, trong khi Hannibal và Bob kéo ống nước Cái bơm có lẽ xưa kia của một tàu đánh cá vàrất tốt Chẳng bao lâu cái hố đầy nước
- Tốt Còn phải làm phần khó nhất, Hannibal nói
- A! Cậu nghĩ thế à? Peter đáp Hy vọng lần này sẽ đến lượt cậu
Trang 7Hannibal không thèm trả lời Thám tử trưởng nghĩ mình đã làm rất nhiều rồi Chính Hannibal đã nghĩ ra mưu kế này mà
Sau khi nghĩ một hồi, ba thám tử ra đứng phía sau con cá voi tỳ tay mạnh vào con vật đang nằm nhắm mắt bất động Bob vuốt nhẹ đầu nó Con cá voi mở mắt ra ngay, và như nở một nụ cười
- Đến ba là đẩy nhé, thám tử trưởng ra lệnh Sẵn sàng chưa? Tất cả cùng một lúc nhé! Một! Hai! B Hannibal không kịp nói hết Ba bạn chưa kịp bắt đầu đẩy thì con cá voi ưỡn lên, như để tập trung sứclực Rồi bằng một động tác đột ngột và mạnh, nó như nhảy lên và rơi vào hồ bơi của nó!
- Trời! Bob kêu
Hannibal và Peter cũng chưng hửng y như Bob
Khi đã nằm trong nước, cá voi trở về tư thế bình thường Nó lặn xuống một hồi, thích thú vì được trở
về môi trường tự nhiên, rồi trở lên mặt nước phun một cột hơi nước qua lỗ mũi Tưởng như nó đang cám ơn ân nhân của nó
- Khi thuỷ triều cao trở lại Hannibal bắt đầu nói
- Cậu khỏi phải lo cho thủy triều: chắc chắn nước sẽ lên cao lại, Peter nói Nhưng bây giờ gần chín giờ rồi và bọn mình còn công việc ở Thiên Đường Đồ Cổ Chưa nói là mình chưa ăn sáng nữa Hannibal sống tại nhà chú Titus và thím Mathilda ở Thiên Đường Đồ Cổ, ngoại ô Rocky Thỉnh thoảng ba bạn giúp chú Titus một tay, phân loại và sửa chữa đồ gỗ, đồ sắt vá các máy móc cũ mà chúTitus tìm mua về
Ba bạn vội vàng từ giã con cá voi
- Mày bảo trọng nhé, đừng để bị khô và mất nước, Bob nói với cá voi Bọn mình sẽ trở lại chiều nay xem mày có về được với biển không
Ba thám tử mang giày trở lại, gom cái bơm, cuốc và ống nước, rồi chạy Khi đã lên đến đỉnh vách đá
và chuẩn bị leo lên xe đạp, thì Hannibal nghe tiếng động phía sau lưng
Một chiếc tàu nhỏ có ca bin và động cơ bên ngoài đang chạy dọc theo bờ cách đó không xa lắm Trên tàu có hai người, nhưng không thấy nhận dạng
Tia chớp sáng lên trên tàu, tiếp theo đó là những tia chớp khác
- Dường như họ đang ra tín hiệu Peter nhận xét
Trang 8- Mình biết, Hannibal vừa nói vừa đẩy xe đạp ra đường Nhưng người đàn ông trên tàu không nhìn cávoi: ông đang hướng vào bờ Thật ra, mình nghĩ ông ấy đang nhìn chúng ta
- Có thể ông ấy đã nhìn thấy bọn mình cứu con cá voi, Bob thờ ơ nói
Hannibal không nói thêm gì nữa
Thím Mathilda đang đứng giữa kho bãi đồ linh tinh chờ ba bạn Thím là người tốt bụng, vui tính, thích lo việc nhà và cùng chồng quản lý Thiên Đường Đồ Cổ Thím đã nhận Hannibal về nuôi, khi cháu mất cha mẹ Nhưng thím thích nhất trên đời là bắt ba thám tử làm việc
-Các cháu về trễ quá! Thím nói khi thấy cả ba bạn đạp xe qua cổng sân kho bãi đồ linh tinh Chắc là lại bận giải mấy câu đố nữa chứ gì!
Hannibal chưa bao giờ giải thích cho thím Mathilda rằng cậu đã cùng Peter và Bob thành lập một hãng thám tử thực hiện những cuộc điều tra cho khách hàng khi yêu cầu Thím Malthida cứ tưởng bacậu bé thuộc một trong các câu bộ chơi giải các bài đố đăng trên báo và tạp chí
Ba thám tử làm việc cật lực suốt nhiều tiếng, sau đó thím Mathilda cho ba bạn ăn trưa và tuyên bố bacậu được tự do trong buổi chiều
Đã gần ba giờ chiều khi ba thám tử trở ra vịnh Nước đang lên nhanh Ba bạn bỏ xe đạp trên vách đá,chạy xuống bãi
Peter chạy nhanh nhất và đến hồ bơi tự chế trước tiên Peter đột ngột dừng lại, chưng hửng vì điều mình đang nhìn thấy hay đúng hơn về cái mình không nhìn thấy
Hannibal và Bob đến sau và cũng sửng sốt y như Peter
Hồ bơi vẫn còn đó, ngay giữa bãi cát khô Và vẫn còn đầy nước
Chỉ có nước thôi, chứ không có gì khác
Con cá voi con đã biến mất
Alfred Hitchcock
Vụ bí ẩn bắt cóc cá voiDịch giả: Đài Lan
Chương 2
THẦN TIÊN BIỂN CẢ
- Hay nó lại nhảy nữa, Peter nói Nó nhảy lên bãi rồi ra biển bằng cách nhảy từng cú…
Peter có vẻ không tin tường giả thiết của chính mình lắm
Trang 9- Có lẽ là thế, Bob tuyệt vọng nói
Khoảng cách giữa hồ bơi và biển cả quá lớn để con cá voi có thể vượt qua bằng cách đó
Hannibal không nói gì, thám tử trưởng đã bước ra xa một chút và đang đi vòng vòng qua đó, mắt dánxuống bãi cát
Khi trở về với Bob và Peter lại, Hannibal đăm chiêu thông báo những gì mình đã quan sát
- Xe tải Có khớp cam Đến từ con đường Chạy qua bãi cát Chạy lui đến hồ bơi Ở lại đủ lâu để xe lún xuống cát vài phân Dùng những tấm ván nhét xuống bánh để đi lại Chạy trở ra đường
Hannibal chỉ cho hai bạn vết lốp xe trên bãi cát và dấu vết các tấm ván Tất cả đều rất rõ và Bob và Peter ngạc nhiên vì đã không thấy Đúng là Hannibal thường hay thấy được sự hiển nhiên trước mọi người
- Có lẽ có người đã thông báo cho các cơ quan chức năng về con cá voi bị mắc cạn, Peter giả thiết
Và có người đến cứu nó
- Lý luận hay Hannibal đồng tình
Khi Hannibal có lời khen như vậy, thì có nghĩa là chính cậu cũng đã suy luận ra như thế
- Được rồi Ta cứ giả thiết là có người nhìn thấy một con cá voi đang bơi trong một hồ bơi dã chiến trên bãi biển Thì người đó sẽ gọi cho cơ quan chức năng nào?
Không chờ trả lời, Hannibal bước về chỗ xe đạp Peter và Bob cuốn tấm bạt lại, rồi di theo
- Người đó sẽ gọi cho Thần tiên Biển cả
Đó là câu trả lời mà Hannibal tự nói ra nửa tiếng sau
Ba Thám Tử Trẻ đang ngồi ở bộ tham mưu ngay giữa Thiên Đường Đồ Cổ
Bộ tham mưu này là một thiếc xe lán dài mười mét mà ông Titus Jones đã mua vài năm trước và không bán lại được Dần dần núi đồ phế thải đã được chất quanh xe, nên xe đã trở nên hoàn toàn vô hình Ba Thám Tử Trẻ có những ngã bí mật để vào đó
Bên trong có một phòng thí nghiệm, một phòng tối để rửa hình và một văn phòng gồm có bàn, ghế,
tủ hồ sơ cũ và điện thoại Ba bạn tự trả tiền thuê bao điện thoại bằng tiền kiếm được khi làm việc choông bà Jones
- Đúng, Thần tiên Biển cả, Hannibal lập lại
Hannibal đang chễm chệ trên chiếc ghế bành xoay, phía sau bàn và đang lật quyển danh bạ điện thoạitrong vùng Hannibal tìm ra số điện thoại và quay
Cái loa được gắn với máy điện thoại, nên ba bạn nghe được tiếng chuông reng, rồi giọng đàn ông
- Xin cám ơn quý khách đã gọi đến Thần tiên Biển cả, giọng nam nói Thần tiên Biển cả hiện đang trên đường Thái Bình Dương, đi lệch nhẹ về hướng bắc Canon Topanga
Rõ ràng đó là lời nhắn được ghi âm lại
Hannibal nóng lòng nghe người đàn ông thông báo giá vé và giờ biểu diễn trong bể bơi ngoài trời
Trang 10Gần cuối lời nhắn, thám tử trưởng mới tỏ ra quan tâm một chút
- Thần tiên Biển cả, người đàn ông nói, mở cửa từ mười đến mười tám giờ từ thứ ba đến chủ nhật Mỗi ngày, trừ ngày thứ hai: quý khách có thể
Hannibal gác máy
- Xui quá, Peter nói Bọn mình lại gọi đúng ngày duy nhất trong tuần mà gánh xiếc này đóng cửa Hannibal có vẻ lơ đãng Khuôn mặt tròn của Babal thể hiện sự tập trung suy nghĩ cao độ Một lần nữa, Hannibal lại véo véo môi dưới
- Sao, bọn mình làm gì bây giờ? Bob hỏi Ngày mai gọi lại hả?
- Thần tiên Biển cả cách đây có vài cây số Ngày mai ta có thể đến đó xem cho kỹ hơn
Mười giờ ngày hôm sau, Ba Thám Tử Trẻ cột khoá xe đạp vào song sắt cổng Thần tiên Biển cả và mua vé tại quầy Ba thám tử bắt đầu bằng một cuộc đi dạo dọc theo các lối đi trong sở thú đại dương,dừng lại xem hải cẩu và chim cánh cụt vui đùa trong hồ Rồi Bob nhìn thấy một toà nhà sơn trắng có bảng đề:
BAN GIÁM ĐỐC
Hannibal gõ cửa
- Mời vào, - có tiếng trả lời tử tế
Ba Thám Tử Trẻ bước vào văn phòng
Một cô gái trẻ đang đứng trong đó, mặc đồ tắm hai mảnh, làn da rám nắng đều đặn Cô có mái tóc đen cắt ngắn, giống như tóc người Da Đỏ Cô cao hơn ba thám tử, vai rộng và hông nhỏ, trông giống như con cá: người ta cảm giác cô thoải mái dưới nước hơn là trên đất liền
- Chào, cô gái nói Tôi tên là Constance Carmel Tôi có thể giúp gì cho các cậu?
- Tụi em muốn thông báo với chị về một con cá voi bị mắc cạn trên bờ, Hannibal trả lời Tụi em đã đào cho nó một cái hồ nhỏ và…
Thám tử trưởng kể lại chuyện xảy ra ngày hôm qua và kết thúc bằng cách tuyên bố rằng con cá voi được cứu đã biến mất
Constance Carmel lắng nghe, không hề ngắt lời
- Chuyện xảy ra hôm qua à? Cô hỏi
Bob gật đầu
- Hôm qua, tôi không có ở đây - Cô gái nói
Cô quay lưng lại để lấy chiếc mặt nạ lặn trong hộc
- Thứ hai ở đây số nhân viên không còn bao nhiêu người, cô giải thích
Cô im lặng một hồi, kéo kéo quai mặt nạ, rồi quay lại nhìn ba thám tử
- Nhưng nếu có con cá voi bị mắc cạn và được đưa về Thần tiên Biển cả, thì chắc chắn người ta đã báo cho tôi sáng nay rồi
Trang 11- Mà chị không nghe gì hả? Bob thất vọng hỏi
Cô gái lắc đầu, vẫn kéo kéo quai mặt nạ
- Rất tiếc, cô nói, tôi không biết gì Tôi không thể giúp các cậu được
- Cám ơn chị Peter buồn bã nói
- Tôi đã nói là rất tiếc mà, Constance Carmel nói Bây giờ, tôi xin lỗi nhé, nhưng tôi còn phải tham gia buổi trình diễn
- Nếu chị nghe nói đến con cá voi
Hannibal rút danh thiếp, đưa cho cô gái
Đó là danh thiếp của Ba Thám Tử Trẻ mà Hannibal tự in trên cái máy in cũ ở kho bãi đồ tinh tinh Danh thiếp như sau:
Phía dưới là số điện thoại của bộ tham mưu
Bình thường, người ta hay hỏi ý nghĩa của ba dấu chấm hỏi Khi đó Hannibal giải thích rằng các dấu hỏi tượng trưng các vụ bí ẩn cần làm sáng tỏ và các vấn đề cần giải
Nhưng Constance Carmel không hề đặt câu hỏi đó Cô bỏ danh thiếp xuống bàn, không thèm đọc nữa
Ba Thám Tử Trẻ quay gót, bước ra cửa Peter sắp mở cửa ra, thì Constance bước vài bước về hướng
ba thám tử
- Các cậu thật sự lo lắng cho con cá voi xám hay cá voi thuyền gì đó? Tôi không nhớ cá voi giống gì
- Dạ, tụi em rất lo, thưa chị Bob trả lời
- Đừng lo thế Tôi chắc chắn nó khoẻ mạnh mà Thế nào cũng có người nhận nó mà
Sau khi được nghe những lời an ủi này, Ba Thám Tử Trẻ rời khỏi Thần tiên Biển cả, tháo xe đạp ra, đẩy xe giữa những ôtô đậu trên bãi
Bob và Peter tỏ ra rất buồn, nhưng Hannibal có vẻ không hề tuyệt vọng Thám tử trưởng mỉm cười với nét mặt thường có khi đang có cuộc điều tra hấp dẫn
- Nào Babal, Peter nói Cậu cứ nói hết cho bọn mình đi Tại sao cậu có vẻ vui thế?
Trang 12Ba bạn đã đến cuối bãi đậu xe Hannibal kê xe đạp tựa vào bức tường thấp bằng đá Peter và Bob cũng làm theo Rõ ràng thám tử trưởng sắp nói chuyện
- Ta hãy xem xét sự việc, Hannibal bắt đầu nói Bất cứ ai gọi điện thoại đến Thần tiên Biển cả cũng
sẽ được nghe lời nhắn ghi âm giống ta
- Nên không ai có thể báo tin về con cá voi bị mắc cạn, Peter nói thêm
- Trừ phi gọi điện thoại cho Constance Carmel tại nhà, Hannibal nói rõ
- Tại sao cậu lại nghĩ vậy? Bob hỏi
- Vì chị Constance đã không tỏ ra ngạc nhiên khi nghe câu chuyện Chị lắng nghe, nhưng câu hỏi duy nhất mà chị hỏi thì ta đã trả lời rồi
- Chị hỏi chuyện xảy ra lúc nào?
- Đúng Điều này khiến mình nghĩ rằng đó không phải là một câu hỏi thật Chị đang chuẩn bị nói với
ta rằng hôm qua chị không đi làm và không biết gì về chuyện này Rồi ta đang về, thì chị đã cố gắng thêm và nói rằng con cá voi bình yên vô sự Chị có vẻ chắc chắn về việc này Thậm chí chị đã nói rằng chị tin chắc rằng con cá voi xám đã được tiếp nhận
- Không! Chị không nói thế, Bob phản đối
Bob đang nhớ lại một chi tiết mà Bob đã ghi nhận hôm qua mà không hiểu Một chị tiết quan trọng
- Chị nói rằng con cá voi xám hay cá voi thuyền gì đó, chị không nhớ giống gì, đang khỏe mạnh
- Có lẽ chị cố tình nói mơ hồ, Peter gợi ý, để bọn mình không nhĩ rằng chị đã biết chuyện
- Không! Chị không cố tình đâu! Bob phản đối và tự tin đến nỗi lên giọng lớn hơn Chị đã không cố tình và chị đã bị lộ tẩy! Bởi vì chị đã nói đúng Con cá voi mà bọn mình cứu không phải là cá voi xám Cá voi xám có mũi hai lỗ, giống mũi ngựa Vì vậy mà khi nó phà nước, hơi nước bắn ra như vòi phun nước, tứ phía Cá voi của bọn mình chỉ có một lỗ mũi độc nhất Mình đã để ý chuyện này khi bọn mình thử đẩy nó trở ra biển Rồi khi nó phì ra, thì chỉ có một tia nước duy nhất
Hannibal và Peter khâm phục nhìn Bob
- Vậy cá voi mà bọn mình cứu là giống gì? Peter hỏi
- Mình gần như chắc chắn là cá voi thuyền Thái Bình Dương di chuyển lạc vào bầy cá voi xám
- Constance Carmel cũng nghĩ như thế, Hannibal gật đầu nói Vậy thì tình huống như thế nào? Một con cá voi đang đi chơi một mình ngoài biển và bị bắt cóc, và một cô gái làm việc ở Thần tiên Biển
cả khẳng định là không hề biết gì về chuyện cá voi Nhưng rõ ràng là
Tiếng còi xe vang lên ngắt lời thám tử trưởng Ba bạn vội áp mình sát vào tường: một chiếc xe tải nhẹ màu trắng đang chạy nhanh ra khỏi bãi đậu xe và phóng hết tốc độ trên con đường Thái Bình Dương
Xe chạy rất nhanh, nhưng Ba Thám Tử Trẻ vẫn nhìn thấy kịp người cầm tay lái
Đó là Constance Carmel
Trang 13Vậy mà cách đây năm phút Constance đã nói rằng cô sắp có buổi trình diễn
Có lẽ một sự kiện bất ngờ đã làm cho chương trình cô bị thay đổi
Nhưng sự kiện nào?
- Sự kiện có lẽ là ta, Hannibal đăm chiêu nói Chính những gì ta vừa mới kể cho chị đã gây nên hiệu quả như thế đấy!
Alfred Hitchcock
Vụ bí ẩn bắt cóc cá voiDịch giả: Đài Lan
Chương 3
MỘT TRĂM ĐÔ-LA TIỀN THUỞNG
- Được rồi, Peter nói Cũng có thể như vậy chứng minh rằng Constance Carmel đã nói dối bọn mình Nhưng rồi sao nào?
Đang là cuối buổi chiều Sau chuyến đến Thần tiên Biển cả, Bob đã ra thư viện làm việc Peter có vàicông việc nhà giúp cha mẹ, còn Hannibal thì phải làm vài việc vặt ở Thiên Đường Đồ Cổ Ba Thám
Tử Trẻ đã tập hợp về bộ tham mưu ngay khi có thể
Peter nói tiếp:
- Dù sao người lớn thường hay vậy lắm mà Khi mình hỏi, thì đâu phải lúc nào cũng được trả lời toàn
bộ sự thật đâu…
Tiếng chuông reng ngắt lời Peter, Hannibal nhấc ống nghe điện thoại lên
- Alô! - Một giọng nói vang ra từ cái loa nối với máy điện thoại, tôi xin được nói chuyện với anh Hannibal Jones
- Chính tôi đây
- Tôi có nghe nói cậu đang tìm một con cá voi
Giọng nói kéo dài giống như người miền nam Hoa Kỳ, ít nhất cũng như giọng nghe trên truyền hình
Trang 14trả nó về đại dương
- Một trăm đô-la! Bob kêu
- Cậu có quan tâm đến vụ này không?
- Dạ có, Hannibal nói
Thám tử trưởng vớ lấy cây viết và cuốn sổ
- Xin chú cho biết tên và số điện thoại
Người đàn ông lại ngắt lời
- Không cần Cậu hãy bắt tay vào việc ngay Một hai ngày nữa tôi sẽ gọi lại…
- Nhưng
Hannibal không trả lời được, người dầu dây bên kia đã gác máy
- Một trăm đô-la! Bob lập lại
Hãng đã từng có nhiều khách hàng và giải được khá nhiều vụ bí ẩn, nhưng chưa bao giờ có ai thuê
Ba Thám Tử Trẻ với giá một trăm đô-la
Hannibal từ từ bỏ ống nghe trở xuống và suy nghĩ về cú gọi điện thoại lạ lùng này
- Có người gọi và đề nghị thưởng cho ta một trăm đô-la, Hannibal nhận xét Nhưng không cho biết tên Cũng không nói từ đâu mà có được số điện thoại của ta Nhưng rõ ràng biết ta có đến Thần tiên Biển cả sáng nay
Hannibal véo véo môi dưới và ngưng nói
- Úi chà! Peter nói Hy vọng cậu không định từ chối vụ này chứ? Một trăm đô-la là một trăm đô-la mà!
- Dĩ nhiên là không! Hannibal đáp Không kể một trăm đô la, thì cú gọi điện thoại bí ẩn kia cũng làmcho vụ án càng hấp dẫn hơn Điều duy nhất cần biết là bắt đầu cuộc điều tra từ đâu
Sau một hồi im lặng, Hannibal cầm lấy danh bạ điện thoại
- Constance Carmel, thám tử trưởng nói Tạm thời, đó là mối liên lạc duy nhất của ta
Ở vần C, Hannibal tìm thấy ba tên Carmel Carmel Arturo Carmel Benedict Rồi Carmel Diego
“chuyên gia về đánh cá ngoài biển cả” Không thấy Constance
Hannibal bắt đầu gọi Arturo Sau hồi chuông thứ ba, tổng đài viên trả lời: không còn thuê bao ở số điện thoại này nữa
Phải mất rất lâu mới nhận được trả lời từ Benedict Carmel Rồi tiếng thì thầm báo cho Hannibal biết rằng thầy Benedict đã nhập tu viện và đã nguyện im lặng trong sáu tháng
Thoạt đầu có thể giả thiết rằng Benedict Carmel không liên quan gì đến vụ này
Còn Diego Carmel, "chuyên gia về đánh cá ngoài biển cả”, thì hoàn toàn không trả lời
- Ít nhất, bọn mình còn biết phải tìm chị ấy ở đâu, Bob nói Sáu ngày trong tuần chị ở Thần tiên Biển
cả
Trang 15- Và ta biết xe chị, Hannibal nói thêm Chiếc xe tải nhẹ màu trắng
Hannibal nhắm mắt lại, chau mày Trông Babal như em bé cau có còn buồn ngủ
- Thần tiên Biển cả đóng cửa lúc mười tám giờ Hannibal nhớ lại lời nhắn hôm qua Vậy chắc
Constance Carmel phải về trễ hơn một chút Nhiệm vụ giao cho cậu đấy, Peter à Nhưng không phải hôm nay: trễ quá rồi Ngày mai cậu hãy bắt đầu ngay
Peter thở dài Cậu đă quen rồi Mỗi khi cần cặp giò biết chạy nhanh để bỏ trốn, là Hannibal nhờ đến Peter Crentch
Mà lần này, thì Peter không hề phiền lòng Trong vụ này có một cái gì đó đặc biệt làm cho Peter quan tâm Không phải là số tiền một trăm đô-la Đúng hơn là niềm hy vọng trả con cá voi con về với môi trường của nó: đại dương
Ngày hôm sau, lúc mười bảy giờ ba mươi, Hans chở Ba Thám Tử Trẻ đến gần Thần tiên Biển cả Hans là một trong hai anh em người Đức làm việc cho Titus Jones
Hannibal và Bob lấy xe đạp xuống xe
- Này, Hans gãi đầu nói, các em có biết đếm không vậy? Hai xe đạp cho ba người, thì không đủ đâu
đó
- Peter sẽ không cần xe đạp Hannibal trả lời Peter sẽ tìm xe quá giang để về
- Tùy các em thôi, Hans nói Nếu cần gì thì gọi điện thoại cho anh nhé
Khi Hans đi rồi, ba thám tử tiến hành tìm chiếc xe tải nhẹ của Constance Carmel Ba bạn tìm ra rất nhanh,xe đậu trong khu bãi đề DÀNH RIÊNG CHO NHÂN VIÊN, và chỉ có một chiếc xe tải nhẹ trắng Hannibal và Peter đi vòng qua xe, trong khi Bob theo dõi cổng, phòng Constance xuất hiện bấtđắc dĩ
Nhưng hôm nay Ba Thám Tử Trẻ gặp may Thùng xe không trống, mà có những dải mút nhựa dài, dây và một tấm vải lớn xếp không đều
Peter leo vào thùng xe bằng cách trèo qua cánh cửa sau, rồi nằm dưới đáy Hannibal dùng mút bọc quanh Peter, rồi lấy tấm vải phủ lại Trời sắp tối, nhưng dù có ánh sáng ban ngày cũng không ai có thể nhìn thấy Peter dưới đống vải đó
- Bây giờ, Hannibal nói, Bob và mình sẽ đi Không nên để cho Constance Carmel nhìn thấy bọn mình gần đây Bọn mình sẽ chờ cậu ở bộ tham mưu Thống nhất nhé?
- Được, Peter trả lời Mình sẽ gọi điện thoại về ngay khi có thể
Peter nghe Hannibal trở xuống rồi tiếng chân bước xa dần Sau đó, Peter chỉ còn nghe tiếng các xe khác nổ máy rời khỏi bãi đậu xe
Peter sắp ngủ gục, thì có tiếng leng keng vang lên gần đó Ít nước đổ vào tấm vải phủ Peter và làm ướt mặt cậu Nước mặn, Peter chờ xe chạy nhanh ra khỏi bãi đậu, rồi mới dám nhìn qua tấm vải Một cái xô nhựa nằm cách mặt Peter vài centimét Peter nghe tiếng nước bập bềnh bên trong Và có
Trang 16tiếng gì giống như tiếng đập thật nhanh vào thành xô
- Cá! Cá sống! Peter kết luận
Rồi Peter lại trốn trở vào tấm vải
Suốt vài phút xe tải nhẹ chạy thật nhanh trên một con đường phẳng Đường Thái Bình Dương, Peter đoán thế Rồi xe chạy chậm lại và bắt dầu lên dốc Phải chăng xe đang đến Santa Monica? Có lẽ vậy,
vì có một đoạn dường dốc dẫn lên thành phố này Sau đó có quá nhiều lúc dừng và khúc cua đến nỗi
Peter không còn ý niệm được hướng đi Khi hoàng hôn xuống, xe tải nhẹ lại lên dốc một con đường
ngoằn ngoèo: có lẽ là vùng đồi Santa Monica
Cuối cùng xe dừng lại Cánh cửa được hạ xuống Hai chân trần lướt trên đáy sắt Có kẻ đang tiến đếngần Peter, khiến cậu nín thở Có tiếng nước Người ta dã cầm cái xô lên Chân trần bỏ đi Cánh cửa
xe được kéo trở lên
Peter chờ thêm ba phút nữa rồi mới dám liếc nhìn ra ngoài Xe đang đậu trước một ngôi nhà bằng gạch dài và thấp, có vẻ giàu sang Có đèn sáng phía trên cổng vào Bên chân bậc thềm cổng có hòm thư đề tên:
SLATER
Peter chờ thêm một phút, rồi thận trọng bước xuống xe, về phía ngược lại với hướng nhà Peter từ từ
ra đứng sau sao cho có thể nhìn qua khỏi capô xe mà chỉ để lộ có đỉnh đầu thôi
Không thấy ai hết Mà Peter cũng không nghĩ là sẽ có nhiều người ngoài đường ở một quận nhà ở hẻo lánh như vậy Nhưng điều khiến Peter ngạc nhiên là không thấy ánh đèn nào ngoại trừ đèn sáng trên cổng Các cửa sổ đều tối thui
- Núp ở đây cả đêm cũng vô ích thôi, Peter quyết định
Rõ ràng chỉ có hai việc làm hợp lý Hoặc đi bộ đến góc đường gần nhất, ghi nhận tên đường, rồi báo
cho Bob và Hannibal địa chỉ gia đình Slater Hoặc đơn thân độc mã tiếp tục cuộc điều tra và thử tìm xem Constance Carmel biến đi đâu với cái xô cá sống
Peter vừa mới chọn giải pháp đầu tiên, thì đột nhiên có giọng nữ vang lên trong bóng tối
- Fluke ơi! Giọng nói gọi Fluke! Fluke! Fluke ơi!
Fluke không trả lời
Peter chắc chắn rằng tiếng nói không xuất phát từ bên trong nhà Đúng hơn là xuất phát từ khu vườn phía sau nhà
Khi đó Peter để ýthấy một lối đi bê tông khá dốc dẫn lên nhà xe bên trái ngôi nhà Bên cạnh nhà xe, Peter thấy cổng gỗ và phía sau nữa có hình bóng cây cọ hiện rõ trên bầu trời còn hơi sáng
Peter leo lên đến cổng Chỉ có một cái chốt giữ cổng Peter kéo chốt ra, bước qua rồi đóng cửa và chốt lại
Peter đang đứng trên một lối đi bêtông dọc theo tường nhà xe Cậu cong người làm hai rón rén tiến
Trang 17tới về hướng khu vườn phía sau nhà
- Fluke! Fluke! Bé ngoan nào, Fluke ơi!
Bây giờ giọng nữ nghe gần hơn, chỉ còn cách Peter khoảng vài mét
Peter đứng lại Trước mắt Peter, bên trái, có bãi cỏ với cây cọ mà Peter đã nhìn thấy lúc nãy Bên phải, thì không thấy gì: bức tường nhà xe vẫn còn che giấu những gì nằm phía sau nhà Peter lấy hết can đảm chạy đến cây cọ Đến đó, Peter núp sau thân cây, hít thở thật mạnh, nhìn xung quanh Điều đầu tiên Peter nhìn thấy - là một hồ bơi rộng lớn Hồ được đèn đặt dưới nước chiếu sáng và dài bằng chiều dài ngôi nhà
- Fluke! Fluke Fluke ơi! Bé ngoan lắm nào! Fluke!
Constance Carmel vẫn mặc bộ đồ tắm hai mảnh đang đứng phía bên kia hồ Xô nhựa đặt trên bờ hồ bên cạnh Peter nhìn thấy cô thọc tay vào xô, lấy ra một con cá sống, cầm trên tay một hồi, rồi ném xuống nước theo một đường bay cong và dài
Ngay lập tức một hình bóng đen tối xuất hiện ở mặt nước hồ Nó vươn lên theo chiều dọc, cho đến lúc nó đứng thẳng trên mặt nước với toàn bộ chiều dài hơn ba mét Trong giây lát trông nó lơ lửng như đang bay Miệng nó há ra Bằng động tác thân thể mềm mại và nhanh nhẹn, nó chụp lấy con cá trên không Rồi bằng một cú nhảy duyên dáng, nó lại đâm vào nước
- Bé ngoan Fluke à Giỏi lắm!
Constance Carmel đang đi chân vịt và đeo mặt nạ lặn quanh cổ Cô kéo mặt nạ lên mặt, rồi thả mình xuống nước
Chính Peter cũng thuộc loại bơi giỏi - Peter thuộc đội bơi của trường - nhưng cậu chưa bao giờ thấy
ai bơi như Constance Carmel Tưởng như cô không cử động tay chân Cô lướt trên nước nhẹ nhàng như chim yến bay trên trời
Cô đã ra đến giữa hồ Con cá voi con đến với cô Tưởng như hai người bạn thân chưa gặp nhau từ lâu lắm rồi Con cá voi cạ nhẹ vào hông Constance, còn cô gái thì vuốt nhẹ đầu và môi nó Cả hai cùng lặn xuống nước và bơi Constance vòng một cánh tay ôm con cá voi, rồi leo lên cưỡi trên lưng
Trang 18Constance đến đầu bên kia hồ bơi, ra khỏi nước rồi ngồi trên mép hồ
Con cá voi vẫn đang chờ
- Fluke! Fluke! Fluke! Constance gọi
Con cá voi ngẩng đầu ra khỏi mặt nước Peter thấy ánh mắt nó sáng lên thông minh Bằng một cú laotới, cá voi đến cùng với Constance
- Fluke ngoan quá, cô gái nói, vuốt nhẹ miệng con cá voi
Sau đó cô đưa tay ra xô, lấy một con cá ném cho con cá voi
- Giỏi lắm Fluke Mày ngoan lắm
Cô gái lại vuốt đầu con cá voi, rồi lượm một vật nằm trên cỏ phía sau lưng cô Thoạt đầu, Peter không nhìn thấy được đó là gì, vì ánh đèn dưới nước chiếu sáng lại chừa bóng tối phần xung quanh
Peter đột ngột nằm áp xuống mặt đất
Chốt vừa mới kêu: có người đẩy cổng gỗ Peter nghe cổng đóng lại Tiếng chân gần lại Chân bước
đi gần đến nỗi Peter tự hỏi không biết kẻ mới đến có giẫm lên mình hay không Rồi tiếng chân xa dần về hướng hồ bơi
- Chào Constance, giọng đàn ông nói
- Chào ông Slater
Peter không dám ngẩng đầu lên nữa, nhưng quay đầu một chút sao cho mắt nằm phía trên cỏ
Người đàn ông đang đứng cạnh Constance, ở phía bên kia hồ bơi Người đàn ông thấp nhỏ, thấp hơn
cô gái nửa đầu Mặt ông nằm trong bóng tối, không thể thấy nét mặt Tuy nhiên có một chi tiết thấy rất rõ Đầu ông bị hói Bất chấp bóng tối, cái đầu tròn phẳng của ông sáng bóng lên như quả bóng billard
- Sao, có tiến triển gì không? Ông hỏi Bao giờ thì xong?
Ông nói chậm Peter có cảm giác đã nghe cái giọng nói rề rề này ở đâu rồi
- Ông Slater này, Constance giận dữ nhìn người đàn ông và trả lời Vì nể cha tôi, tôi đã nhận lời giúp ông Nhưng tôi sẽ làm theo ýtôi Theo nhịp độ của riêng tôi Nếu ông xen vào thì Fluke sẽ trở về biểnngay và ông cứ việc đi tìm một con cá voi khác mà dạy
Cô gái ngưng nói, liếc nhìn Fluke, rồi mới nói tiếp:
- Rõ chưa, ông Slater?
Trang 19Cô gái lại trừng mắt nhìn ông, tay chống nạnh, vẻ mặt giận dữ
- Rõ rồi, cô đừng giận, Slater trả lời
Lần này Peter nhận ra giọng miền Nam: đó là giọng của người khách đã nhờ đến dịch vụ của Ba Thám Tử Trẻ
Alfred Hitchcock
Vụ bí ẩn bắt cóc cá voiDịch giả: Đài Lan
Chương 4
NGƯỜI ĐÀN ÔNG BỊ HƯ MỘT CON MẮT
- Cậu có chắc không? Hannibal hỏi Cậu có chắc là cùng một giọng không hả Peter?
Peter đã mất hai mươi phút, chạy bộ xuống đồi để tìm gọi điện thoại về bộ tham mưu Rồi Hans lại mất bấy nhiêu thời gian để đến rước Peter Hiện Ba Thám Tử Trẻ đang ngồi sau xe, trên đường về Rocky
Peter đã kể cho Hannibal và Bob nghe chuyện xảy ra từ khi rời khỏi Thần tiên Biển cả Peter nằm ngửa, hai cánh tay xếp dưới đầu, nghỉ ngơi
- Gần như chắc chắn, Peter trả lời bằng giọng buồn ngủ Mình không chắc một trăm phần trăm, nhưng ông đó cũng là người miền Nam
Hannibal nghiêng đầu, véo véo môi dưới Đầu óc Hannibal đang quay cuồng như con sóc trong lồng.Chuyện này hoàn toàn vô nghĩa Một người đề nghị trả một trăm đô-la để tìm lại một con cá voi đangbơi trong hồ nhà mình à? Vô lý
Nhưng Hannibal không tiết lộ suy nghĩ cho hai bạn nghe Thám tử trưởng hy vọng sẽ tìm ra câu trả lời sau khi qua một đêm ngủ ngon
Peter được đưa về nhà trước, rồi đến lượt Bob Sau đó Hans chở Hannibal về nhà ông bà Jones, đối diện với kho bãi đồ linh tinh Ba Thám Tử Trẻ đã quyết định họp sáng hôm sau tại bộ tham mưu, ngay khi rảnh
Bob đến cuối cùng Bob định đi, thì bị mẹ gọi để nhờ rửa chén
Bob bỏ xe đạp trong xưởng, một xưởng ngoài trời, đặt trong góc sân Gần bàn thợ, có một tấm lưới sắt cũ kê vào một đồng đồ phế thải Bob xê dịch tấm lưới đi Phía sau là miệng của một ống tôn to
Đó là Đường Hầm số Hai, được hoàn toàn che phủ bằng bàn ghế cũ và đủ thứ đồ linh tinh, dẫn đến
Trang 20một cửa sập đục trong sàn xe lán
Bob chui vào ống, đến cửa sập, leo lên văn phòng nơi Hannibal và Peter đang chờ
Babal chễm chệ sau bàn viết Peter nằm ườn trong cái ghế xích đu cũ, dưới chân là năm tủ hồ sơ mở
Im lặng đang ngự tri Bob ngồi xuống chiếc ghế đẩu, tựa lưng vào tường
Như thường lệ, Hannibal mở đầu cuộc thảo luận
- Khi cố giải một bài toán và đụng đầu vào bức tường, thám tử trưởng bắt đầu nói, thì ta có hai khả năng Đâm đầu vào tường hoặc đi vòng qua tường
- Nghĩa là sao? Peter hỏi Ý mình muốn nói: cậu dịch ra tiếng nói thông thường được không?
- Bằng tiếng nói thông thường, là như thế này: “chuyên gia đánh cá ngoài biển cả”
- Vậy thì cứ gọi điện thoại cho Diego Carmel đi, Bob ỉu xìu nói Mình không thấy lợi ích gì, nhưng chắc cũng không có hại
- Từ sau khi ăn sáng đến giờ, mình đã thử gọi điện thoại đến liên tục, Hannibal trả lời Vẫn không thấy ai trả lời
- Có lẽ tại ông ấy đang ở ngoài biển rồi, Peter nói Cậu biết không, có khi người ta không nghe điện thoại chỉ vì lý do đơn giản là không có ở nhà
Hannibal không nghe
- Mình nghĩ là có thể giúp ích chứ, Hannibal nói với Bob Có lẽ thứ hai, Constance Carmel nhận được tin nhắn về cá voi mắc cạn
- Cá voi tên là Fluke, Peter nói rõ Nó có tên thì gọi tên nó
- Một tin nhắn về cá voi Fluke, Hannibal đồng tình Nếu tin nhắn được truyền đến qua điện thoại, thì không thể là qua Thần tiên Biển cả, vì hôm đó chỗ ấy đóng cửa Cũng không phải qua Arturo
Carmel, vì số điện thoại này không còn thuê bao nữa
- Cũng không phải qua tu viện của thầy dòng Benedict, Bob nói thêm
- Trong danh bạ chỉ còn một Carmel thôi: Diego Carmel ở San Pedro và cho thuê tàu đánh cá Có thể
là người bà con của Constance Carmel và có thể người ta đã gọi điện thoại cho chị ấy tại nhà ông
- Ngoài ra Constance Carmel có nói với Slater rằng chị giúp ông vì nể cha, đúng không? Bob hỏi
- Đúng, Peter nói Có thể Diego là cha của chị Constance Nhưng chưa có bằng chứng Và dù gì, thì cũng không giải thích được gì cả
- Chính vì vậy mà mình nói về bức tường, Hannibal nói rõ Constance Carmel và Slater sẽ không nói
gì cho ta Có lẽ chị ấy và cả ông ấy đều không nói thật với ta Nhưng nếu không biết được gì từ họ, thì ta có thể học được về họ Tóm lại ta sẽ ghé qua San Pedro và nói chuyện với Diego Carmel, hy vọng có mối quan hệ giữa ông ấy và Constance
- Còn nếu ông ấy đi đánh cá mất? Peter bắt bẻ
- Ta sẽ nói chuyện với hàng xóm và những người đánh cá khác Xem có ai nghe nói đến Constance,
Trang 21và Diego có người bạn nào tên Slater không, hai ông này có phải hai người mà ta nhìn thấy trên tàu hôm thứ hai, sau khi cứu Fluke không
- Đồng ý, Peter nói và đứng dậy Khá mạo hiểm, nhưng mình đồng ýthử hướng này Đi San Pedro vậy! À, mà bọn mình sẽ đi San Pedro bằng cách nào? Cũng gần năm chục cây số lận! Gọi chú Warrington hả?
Peter đang nói đến một bác tài làm việc ở hãng cho thuê xe, thường giúp Ba Thám Tử Trẻ rất nhiều
- Không được, Hannibal nói Chú Warrington đi nghỉ hè rồi
- Vậy thì làm sao? Peter hỏi Ban ngày thì anh Hans và anh Konrad quá bận…
- Còn Pancho Hannibal nói
Pancho rất mang ơn Ba Thám Tử trẻ đã chứng minh được sự vô tội của cậu - nếu không có lẽ cậu đã phải ngồi tù - và sẵn lòng chở ba thám tử khi có yêu cầu
Ba bạn đứng chờ Pancho ngoài sân Một lát sau, Pancho đến trong chiếc xe mới lai Volkswagen Ba Thám Tử Trẻ chưa bao giờ thấy một chiếc nào lạ lùng như thế Bánh xe sau lớn hơnbánh trước, nên xe bị dốc xuống: Peter cho rằng xe rất giống con bò tót đang chúi đầu chuẩn bị tấn công
Ford-Chevrolet-Thật vậy, xe khoẻ như bò tót Trên đường cao tốc đi San Pedro, Pancho dễ dàng lên một trăm cây số một giờ, mà chưa cho máy chạy tối đa
Pancho nhanh chóng tìm ra đường Sam Thuyền Ga-le Cậu cho ba bạn xuống xe, rồi hẹn ba giờ quaylại Pancho định tìm thử xem trong khu này có xe cũ đáng mua không
Đường Sam Thuyền Ga-le nằm gần kè cảng Khu này nhiều nhà cũ bằng gỗ và những cửa hiệu buôn
đồ đánh cá và mồi, cửa hiệu tạp phẩm và bánh kẹo Nhà Diego Carmel nằm khoảng giữa khu nhà Nhà này sạch sẽ hơn, gồm hai tầng và văn phòng ở tầng trệt
Trên cửa sổ văn phòng có đề:
ĐÁNH CÁ NGOÀI BIỂN CẢ
Qua cửa sổ, Hannibal nhìn thấy bàn làm việc có điện thoại, vài cái ghế và mấy bộ đồ lặn treo ở móc
áo
Trang 22Ba Thám Tử Trẻ định vào, thì cửa văn phòng mở ra Một người đàn ông bước ra, khoá cửa lại, ông nhìn Hannibal với vẻ hơi ngạc nhiên, rồi nhét nhanh chìa khoá vào túi
- Các cậu cần gì? Ông hỏi
Ông rất cao, gầy, vai hẹp và xệ, mặt có vết nhăn Ông mặc bộ complê cũ màu xanh dương, sơ mi trắng và cà vạt màu tối
Hannibal đã quen với việc quan sát quần áo và vẻ bề ngoài của người ta, để từ đó rút thông tin về nhân cách người đó Nếu có hỏi người đàn ông này làm nghề gì, có lẽ Hannibal sẽ trả lời “kế toán” hoặc “nhân viên buôn bán”… Hoặc cũng có thể là “thợ sửa đồng hồ”, Hannibal tự nhủ khi nhìn con mắt phải của người đàn ông lạ mặt
Dưới con mắt này - và chỉ dưới con này mà thôi - lớp da bị nhăn và tạo thành một nếp lạ lùng Gần giống như vết sẹo Có phải là dấu của kính một mắt, hay đúng hơn là kính lúp mà thợ đồng hồ thường vặn vào con mắt từ sáng đến chiều?
- Chúng tôi tìm ông Diego Carmel, thám tử trưởng lịch sự nói
- Có chuyện gì vậy?
- Bác là ông Carmel à?
- Vâng tôi là thuyền trưởng Carmel đây
Người đàn ông xoay nửa người Điện thoại trong văn phòng vừa mới kêu Trong chốc lát tưởng như thuyền trưởng sắp mở cửa để trả lời Nhưng rồi ông nhún vai với vẻ mặt tuyệt vọng
- Để làm gì? Ông thở dài Tuần vừa rồi tôi đã bị mất tàu, trong cơn bão to Người ta cứ gọi điện thoại, đòi đi đánh cá, nhưng tôi không còn tàu nữa
- Tụi cháu rất lấy làm tiếc, Bob nói Tụi cháu không biết bác có chuyện buồn
- Các cậu cũng định đi đánh cá à?
Thuyền trưởng Carmel có kiểu nói chuyện rất lạ Không thể nói rằng ông có giọng nước ngoài Tuy
nhiên trong cách ông lựa từ để nói, có một cái gì đó làm cho ta nghĩ rằng tiếng Anh không phải là tiếng mẹ đẻ của ông
Có thể ông là người gốc Mêhicô, Bob thầm nghĩ Nhưng nếu vậy, thì ông đã sống phần lớn đời ông
tại Hoa Kỳ.
- Dạ không Tụi cháu chỉ muốn nói chuyện với bác, Hannibal nói Tụi cháu cần nhắn bác một điều Con gái của bác nhờ nhắn
- Con gái tôi à?
Thuyền trưởng có vẻ ngạc nhiên
- À! Cậu muốn nói Constance à
- Dạ phải
Hannibal cố che giấu sự vui mừng Hannibal đã đoán không sai Thuyền trưởng Carmel đúng là cha
Trang 23của Constance Carmel
- Nhắn gì vậy?
- Ồ! Không có gì quan trọng cả Chỉ là khi tụi cháu gặp chị ấy sáng nay ở Thần tiên Biển cả, chị Constance nhờ tụi cháu nhắn lại với bác rằng có thể chị sẽ phải ở lại làm việc trễ hơn một chút tối nay
- Được rồi
Thuyền trưởng nhìn kỹ ba thám tử
- Có lẽ các cậu là Ba Thám Tử Trẻ, - ông nói
Peter gật đầu Peter tự hỏi không biết làm thế nào thuyền trưởng Carmel đã nhận ra Ba Thám Tử Trẻ.Rồi Peter nhớ lại rằng Hannibal có đưa danh thiếp cho Constance Carmel Có lẽ chị đã nói với ba
Và có lẽ chị đã mô tả ba thám tử Điều này không có gì là khó, nhất là khi có Babal mập với khuôn mặt tròn quay!
- Rất vui được biết các cậu, - thuyền trưởng Carmel đưa tay
Ba thám tử lần lượt bắt tay ông
Thuyền trưởng mỉm cười
- Tôi đề nghị thế này, - ông nói Ta có thể cùng đi ăn bánh mì thịt bằm Các cậu nghĩ sao?
- Bác đề nghị rất hay, Peter trả lời
Peter luôn nghĩ tốt về bánh mì thịt bằm và cám ơn thuyền trưởng nhân danh bộ ba
Ông Carmel biết một quán ăn nhỏ ở cuối đường Trong khi ba thám tử ăn bánh mì thịt bằm ngon lành, thuyền trưởng kể lại cơn bão và vụ mất chiếc tàu của ông
Thuyền trưởng đã dẫn một người tên Oscar Slater ra khơi California Baja đánh cá Trên đường đi về,thì bão ập đến cách bờ vài cây số Thuyền trưởng đã cố gắng hết sức để về bến, nhưng sóng biển mạnh quá Tàu đã bị thấm nước rồi chìm Oscar Slater và chính thuyền trưởng đã may mắn thoát chết Cả hai đã mặc áo phao bơi trong suốt mấy tiếng liền, cho đến lúc được một tàu tuần tra bờ biển cứu vớt
Peter và Bob tỏ lời chia buồn Bob định hỏi xem tàu có được bảo hiểm không, nhưng bị Hannibal ngắt lời
- Chị Constance bơi giỏi quá, - thám tử trưởng nói Chị có khiếu dạy cá voi thật kỳ diệu!
- Nghề của nó mà
- Chị Constance làm nghề này lâu chưa ạ? Bob hỏi
Bob hiểu rằng Babal muốn gợi cho thuyền trưởng nói về con gái
- Nhiều năm rồi
- Chắc là chị ấy rất khó khăn khi phải làm việc xa nhà như vậy Hằng ngày phải đi thật xa để đến Thần tiên Biển cả, Hannibal nói
Trang 24- Xa từ đâu?
- Cháu tưởng chị Constance ở đây với bác
Không rõ thuyền trưởng lắc đầu hay gật đầu Dường như ông đang nghĩ đến chuyện khác Rồi ông nói thật rõ ràng, như thể ông muốn chắc chắn Ba Thám Tử Trẻ sẽ ghi nhớ những gì ông nói:
- Ông Slater cũng quan tâm đến việc dạy cá voi Lạ thật Ông ấy có một ngôi nhà trong vùng đồi ngay phía trên Santa Monica
Ông nói rõ địa chỉ mà Ba Thám Tử Trẻ đã biết rồi
- Và ông ấy có hồ bơi phía sau nhà Hồ bơi rất lớn Rất lớn
Ông không nói thêm lời nào cho đến lúc tất cả ra ngoài Rồi ông bắt tay chào ba thám tử
Ba Thám Tử Trẻ cám ơn ông về bữa ăn, rồi cũng tỏ lời hy vọng sẽ có dịp gặp lại ông Hannibal chau mày và véo véo môi dưới dữ dội khi nhìn hình bóng cao lớn đi xa
- Ông ấy tử tế quá, Peter nói Chuyện xảy ra với chiếc tàu xui quá
- Hừm
Hannibal vẫn chìm đắm trong suy tư cho đến lúc Pancho gặp lại ba bạn để về Rocky
- Các cậu đã bị mất nhiều thời gian phải không? Pancho hỏi bằng một giọng thông cảm khi rẽ xe vào đường cao tốc
- Mất nhiều thời gian là thế nào? Bob ngạc nhiên hỏi
Bob và Peter ngồi yên sau và cảm giác như mình đang ở tầng mái của một chiếc xe ca Còn Pancho
và Hannibal thì ngồi phía trước, thấp hơn
- Thì các cậu không gặp thuyền trưởng Diego Carmel
- Có gặp chứ! Peter đáp Thậm chí ông ấy còn mời bọn mình ăn bánh mì thịt bằm nữa
Pancho xoay lại nửa người trên ghế
- Không Pancho nói, các cậu không tìm ra thuyền trưởng Mình đã gặp bạn bè Mêhicô ở cửa hàng bán xe cũ Mình đã nghe bạn bè kể chuyện về thuyền trưởng Carmel! Tàu ông ấy bị chìm đắm
- Bọn mình biết rồi Bob trả lời Chính thuyền trưởng đã kể cho bọn mình
- Không, thuyền trưởng không kể được Có thể người khác kể
- Nhưng tại sao?
Từ lúc thuyền trưởng đi rồi, đây là lần đầu tiên Hannibal phát biểu ýkiến Thám tử trưởng nhìn Pancho bằng ánh mắt kỳ lạ, như thể đã biết trước câu trả lời của cậu bé Mêhicô rồi
- Bởi vì hiện thuyền trưởng đang nằm bệnh viện, Pancho giải thích Thuyền trưởng bệnh nặng lắm, ông ấy bị viêm phổi khi té xuống nước Có thể ông ấy sẽ không qua khỏi
Rồi Pancho nói thêm với giọng đầy trắc ẩn:
- Tội nghiệp thuyền trưởng Diego Carmel! Ông không thể kể gì cho ai nghe hết
Trang 25Alfred Hitchcock
Vụ bí ẩn bắt cóc cá voiDịch giả: Đài Lan
Chương 5
MỞ BÀI TRÊN BÀN
- Nếu không phải thuyền trưởng Diego Carmel, Peter hỏi, thì ai giả danh ông?
Ba Thám Tử Trẻ đã về bộ tham mưu để xem xét tình hình
- Và ông ấy là ai? Bob nói thêm
Hannibal không trả lời Thám tử trưởng đang ngả lưng trên ghế xoay và nét mặt thể hiện sự tập trungsuy nghĩ cao độ
- Nói ra thì không hay ho gì, cuối cùng Hannibal tuyên bố, nhưng mình công nhận mình là vua ngốc Bob rất muốn biết tại sao, nhưng nếu đặt câu hỏi này ra, thì sẽ có vẻ như thống nhất với lời phán xét
mà thám tử trưởng vừa mới phán cho mình Bob quyết định chờ đợi phần giải thích
- Mình đã không thèm lắng nghe những gì cái não mình nói, Hannibal nói tiếp Mình đã không chịu tin những gì mắt mình nhìn thấy Khi thấy người đàn ông bước ra khỏi nhà thuyền trưởng Diego Carmel, mình đã hiểu ra ngay rằng ông ấy không phải là dân đi biển Ông ấy không mặc đồ thủy thủ.Đôi tay và tầm vóc cũng không giống thuỷ thủ Thêm vào đó các cậu có để ý thấy con mắt phải của ông không?
- Cái nếp nhăn dưới mắt hả? Bob hỏi Có, mình có để ý Thậm chí lúc đầu mình còn nghĩ… Cậu có nhớ cái ông người Anh mà bọn mình quen hồi năm ngoái không?
- Người đeo kính một mắt, Hannibal gật đầu đồng tình Lúc đầu mình cũng nghĩ như thế Sau đó mình đoán có thể ông là thợ kim hoàn hay thợ đồng hồ Rồi ông đã tỏ ra quá tử tế mời ta ăn cơm, đếnnỗi mình không còn suy nghĩ gì nữa Mình cứ ngồi đó, như thằng khờ, lắng nghe ông
Hannibal đỏ mặt đến tận mang tai Đỏ mặt vì xấu hổ
- … Và mình tin tất cả những gì ông ấy kể Mình nuốt những lời của ông Mình
- Thì bọn mình cũng vậy, Bob nói Bọn mình cũng vậy thôi
Chẳng lẽ Hannibal cứ tiếp trục buồn vì chuyện nhỏ như vậy Đúng là Ba Thám Tử Trẻ đã bị lừa, nhưng bây giờ nhờ Pancho, ba thám tử đã biết Chỉ cần bắt đầu trở lại từ đó
- Điều quan trọng không phải là kẻ đã lừa ta Mà
- Mà là gì? Peter ngắt lời
- Là hắn đã kể cho ta nhiều chuyện thật Hắn đã nói rằng thuyền trưởng Carmel bị mất tàu trong cơn
Trang 26bão Ta biết rằng điều này đúng qua việc bạn bè Mêhicô của Pancho xác nhận Hắn đã cho ta địa chỉ của Oscar Slater, địa chỉ thật Và cuối cùng
Bob không có tài suy luận như Hannibal, nhưng trí nhớ của Bob rất tốt
- Cuối cùng hắn đã nói rằng ông Slater rất quan tâm đến chuyện dạy cá voi và có cái hồ bơi to tướng phía sau nhà
- Và đúng là như vậy, Peter nói rõ
- Thậm chí hắn còn kể tất cả những chuyện này bằng một kiểu lạ lùng, Hannibal nói thêm Hắn cứ nhấn mạnh từng điểm Hắn muốn ta ghi nhận mọi thứ Nhưng điều này không giải thích được tại sao hắn giả danh làm cha của Constance, trừ phi
Hannibal im lặng suốt một phút Cậu đang suy nghĩ Cậu cố nhớ lại cách gã đàn ông bước ra khỏi văn phòng, đóng cửa lại phía sau lưng và nét mặt ngạc nhiên trên mặt hắn khi thấy Ba Thám Tử trẻ đứng bên lề đường
- Trừ phi hắn đang lục lạo trong đồ của thuyền trưởng Carmel, cuối cùng Hannibal nói Có thể hắn vừa mới lục lạo văn phòng, hay thậm chí cả nhà
- Để làm gì? Bob hỏi Trông hắn đâu giống kẻ trộm Hắn có thể tìm gì được?
- Thông tin, Hannibal trả lời Có thể hắn đến San Pedro cùng một lý do như ta Để xem hắn có thể biết thêm được gì về Constance và thuyền trưởng Khi hắn ra ngoài và nhìn thấy ta, hắn đã nói đại điều đầu tiên mà hắn nghĩ ra để giải thích về sự có mặt của hắn ở đó Hắn đã nói hắn là thuyền trưởng
Thám tử trưởng nhảy phốc dậy
- Thôi, Hannibal nói, ta đi
Peter cũng đứng dậy theo
- Đi đâu? Peter hỏi Nếu đến nhà Slater bằng xe đạp, thì mình đề nghị mang thức ăn theo Một hai khúc bánh mì cho mỗi đứa: jambon, phô mai, bánh mì
- Không được! Hannibal đáp và kéo cửa sập Đường hầm Số Hai lên Ta không đi đến nhà Slater, mà chỉ đến Thần tiên Biển cả thôi Ta cần hỏi chuyện Constance Carmel
Hannibal dừng một chút trước khi chui xuống đường hầm
- Đã đến lúc phải chơi cách mở bài ra hết trên bàn! Thám tử trưởng thông báo
Ba Thám Tử Trẻ đến Thần tiên Biển cả trước giờ đóng cửa, và đứng chờ Constance Carmel bên cạnhchiếc xe tải nhẹ màu trắng
Tối hôm đó trời lạnh Khi bước qua cổng bãi đậu xe, Constance cầm áo choàng trên tay Nhu thường
lệ cô mặc hộ đồ tắm và đi sandale, dường như cô thờ ơ với cái lạnh y như chim cánh cụt
- Chào, Constance dừng trước ba thám tử và nói Các cậu tìm tôi à?
Hannibal bước lên:
Trang 27- Thưa chị Constance, em biết là bây giờ hơi trễ và có lẽ chị đang mệt Nhưng tụi em có thể xin chị vài phút được không ạ?
- Tôi không mệt
Constance nhìn Hannibal từ đầu xuống chân: cô cao hơn thám tử trưởng cũng phải mười lăm phân
- Tôi không mệt, nhưng tôi vội Ngày mai các cậu quay lại được không?
- Tụi em cần nói chuyện ngay, - thám tử trưởng đứng thẳng người lên bằng cả chiều cao một mét sáumươi hai rưỡi Đã đến lúc
- Ngày mai, Constance lập lại Khoảng mười hai giờ trưa
Cô gái bước lên phía trước, như nghĩ là Hannibal sẽ nhường đường cho cô đi
Nhưng Hannibal không nhúc nhích Hannibal hít thật sâu vào rồi chỉ nói một từ Hannibal phát âm lớn và rõ:
- Fluke
Constance Carmel dừng lại, hai tay chống lên hông
Cô nhìn Hannibal với vẻ mặt hung dữ
- Các cậu muốn gì Fluke? Cô hỏi
- Tụi em không muốn gì ở nó, Hannibal trả lời và cố mỉm cười Tụi em rất vui khi được biết Fluke thích hồ bơi nhà ông Slate, và tụi em cũng biết chị hết lòng chăm sóc cho nó Nhưng có một vài điều tụi em cần làm rõ
- Tụi em muốn giúp chị, Bob lịch sự nói Em xin hứa là tụi em chỉ muốn giúp
- Giúp tôi à?
Bây giờ chính Bob phải chịu ánh mắt của Constance Carmel
- Các cậu định giúp tôi bằng cách nào?
- Tụi em nghĩ có kẻ đang rình rập theo dõi chị, Peter nói Tụi em đã nhìn thấy một người bước ra khỏi văn phòng của thuyền trưởng Carmel ở San Pedro trong chính ngày hôm nay Và khi hắn biết đi
em đã nhìn thấy, hắn tự xưng là ba của chị
- Mà hắn không thể nào là ba chị được, - Hannibal kết luận, bởi vì ba chị đã bị mất chiếc tàu trong cơn bão tuần vừa qua và hiện đang nằm viện
Constance Carmel lưỡng lự Dường như cô đang suy nghĩ về những gì vừa mới dược nghe và tìm hướng trả lời
Cuối cùng cô mỉm cười:
- Vậy thì đúng các cậu là thám tử thật à?
- Như trên danh thiếp đã ghi, Peter trả lời và mỉm cười lại
- Thôi được, Constance Carmel vừa nói vừa lấy chìa khóa xe trong túi áo khoác ra Mời các cậu đi cùng tôi, ta sẽ nói chuyện trên xe
Trang 28- Cám ơn chị, chị thật tử tế, Hannibal đáp
- Cứ gọi tôi là Constance, - cô gái nói và mở cửa xe ra Còn tôi sẽ gọi cậu là Hannibal Đồng ýnhé?
- Không phải là Hannibal Mà là Babal
Cô nhìn Peter:
- Còn cậu là Bob hả?
- Không, em là Peter
- Bob là em, Bob giải thích
- Babal, Peter và Bob Nhớ rồi Constance nói và mỉm cười Lên xe!
Trong buồng lái không có đủ chỗ cho bốn người
- Em sẽ ra sau, Peter nói Babal ơi, cậu sẽ kể lại cho mình nghe nhé
Hannibal ngồi cạnh Constance, còn Bob ngồi bên Hannibal Cô gái có vẻ đăm chiêu và không nói tiếng nào cho đến khi ra được con đường cái
- Kẻ bước ra khỏi văn phòng ba tôi trông như thế nào? Cuối cùng Constance hỏi khi dừng lại ở đèn
đỏ
Hannibal mô tả người đàn ông cao gầy có nếp nhăn dưới con mắt và lập lại cho Constance nghe những gì gã đàn ông đã nói
Constance lắc đầu
- Tôi không biết ai giống như vậy cả Có thể là một người bạn của ba Hoặc hoặc ngược lại là một
kẻ muốn hại ba?
Đèn chuyển sang màu xanh Constance cho xe chạy tiếp
- Được rồi, cô nói Các cậu muốn tôi nói gì?
- Tất cả, từ đầu, Hannibal nói Chị có thể bắt đầu từ sáng thứ hai lúc ông Slater gọi điện thoại cho chị
từ San Pedro để báo là đã phát hiện một con cá voi bị mắc cạn trên bờ Ông ấy đã nhìn thấy nó bằng ống nhòm khi đang ở trên tàu…
Alfred Hitchcock
Vụ bí ẩn bắt cóc cá voiDịch giả: Đài Lan
Chương 6
MẤT MỘT CHUYẾN HÀNG
Trang 29- Tôi vừa mới từ bệnh viện thăm ba về, Constance kể lại Điện thoại đang reng trong văn phòng ba Tôi nhấc ống nghe lên Oscar Slater gọi đến Dường như ông ấy ở phía nam Alabama Tôi đã gặp ông ấy hai ba lần, vì ba có chở ông ấy đi đánh cá Tất nhiên là trước khi bị mất tàu Oscar Slater báo cho tôi biết rằng ông đã tìm thấy một con cá voi bị mắc cạn trên bờ biển
Đã xảy ra một vụ cứu hộ mới Constance đã gọi cho hai người bạn Mêhicô có xe cẩu Họ đã móc sợi
dây thừng to vào cẩu rồi đi rước con cá voi ngoài bãi biển, nơi Oscar Slater đang chờ
Khi nâng con cá voi lên xe tải bằng cần cẩu được rồi, Constance đã dùng mút ướt bọc nó lại Con cá voi được chở đến nhà Oscar Slater và được thả xuống hồ bơi Hai người Mêhicô đã về và Constance bắt đầu kết bạn với Fluke - cô gái đặt tên như thế cho cá voi - khi bơi và chơi cùng với nó
Oscar Slater đi mua cá sống ở một tiệm mà Constance quen biết Mọi việc diễn ra tốt đẹp cho đến khi cô quay trở lại Fluke có vẻ mang ơn thái độ thân thiện của Constance và có vẻ thích nghi với môi trường sống mới
- Tất nhiên là mọi cá voi đều rất thông minh, Constance vừa nói vừa rẽ vào con đường lên dốc về hướng Santa Monica Theo một kiểu, thì thậm chí cá voi còn thông minh hơn người nữa, bởi vì não
cá voi to hơn nhiều Nhưng Fluke ngay từ cái nhìn đầu tiên, tôi dã thấy là nó đặc biệt Tôi đã dạy cho rất nhiều cá voi mấy năm nay, nhưng Fluke xuất sắc hơn tất cả những con cá voi tôi từng gặp
Nó mới được hai tuổi - tức là trí thông minh tương ứng với năm tuổi ở loài người, vì phần lớn cá voi trưởng thành lúc sáu bảy tuổi Nhưng trí thông minh của nó phát triển hơn bất kỳ đứa trẻ mười tuổi nào
Constance tiếp tục kể chuyện xảy ra ở nhà Oscar Slater suốt hôm đầu tiên đó Cô đã cho Fluke ăn số
cá mà Slater mua về Rồi cô quyết định về San Pedro, trên đường ghé qua bệnh viện thăm ba Và Constance nhờ Slater chở cô về Nhưng Slater cứ đứng bên bờ hồ bơi, cái đầu trọc sáng bóng dưới ánh nắng, nhìn cô bằng vẻ mặt lạ lùng
- Ngày mai tôi sẽ nhờ Thần tiên Biển cả cho chuyên gia đến, Constance nói Có lẽ họ sẽ quyết định thả Fluke trở về biển Hay cũng có thể giữ nó một hai ngày Dù sao, nó đã hoàn toàn bình an vô sự Constance đã quay lưng lại hồ bơi và định bước ra xe, thì Oscar Slater kêu lại
- Khoan đã, Constance à Có một điều cô cần biết Một điều liên quan đến ba của cô
Constance chưa hề có thiện cảm với Oscar Slater Thật ra, cô chưa hề quan tâm gì đến ông Cô có cảm giác như phát hiện ra ông lần đầu tiên và nhận ra mình rất có ác cảm với ông
- Điều gì liên quan đến ba tôi? Cô hỏi
Trang 30- Ba của cô buôn lậu Từ nhiều năm, ông nhập lậu máy ghi âm, radio nhỏ và mọi thiết bị điện tử vào Mêhicô và bán được với giá cao gấp ba bốn lần so với giá đã mua
Constance không trả lời Cô không muốn tin những gì Slater nói Tuy nhiên, đúng là thỉnh thoảng cô
có nghe ba mình nói ra những lời khó hiểu Tất nhiên là cô thương ba, ông đã rất lo cho cô, nhất là từlúc mẹ cô mất Nhưng cô không cho ba là một công dân mẫu mực
- Chuyến chở hàng cuối cùng của ông to hơn tất cả những lần trước, Slater nói tiếp Gồm chủ yếu máy tính bỏ túi, bán được rất cao ở Mêhicô Tất cả đã chìm cùng chiếc tàu
Constance vẫn không hiểu ýOscar Slater muốn nói gì
- Trong vụ đắm tàu này ba của cô mất ít nhất hai ba chục ngàn đô-la, Slater nói tiếp Phân nửa số tiềnnày là của tôi Tôi và ba cô thực hiện phi vụ này năm mươi-năm mươi Máy tính bỏ túi không hề gì, mặc dù đang nằm dưới đáy biển; chúng nằm trong công tây nơ không thấm nước Và tôi muốn lấy lại
số hàng này Tôi muốn tìm ra xác tàu đắm, và cô sẽ giúp tôi!
Giọng rè rè của ông đã trở nên hung dữ
- Cô và con cá voi sẽ giúp tôi Cô cũng định làm thế mà, đúng không Constance?
Constance bình tĩnh suy nghĩ trước khi trả lời
Xét về quan điểm Hoa Kỳ thì ba của cô không hề phạm pháp Không có luật nào cấm xuất khẩu máy tính bỏ túi hay máy ghi âm, một khi mình đã mua xong Vậy nếu Slater định gây áp lực cho cô bằng cách đe doạ sẽ tố cáo cảnh sát Mỹ thì ông chỉ mất thời gian mà thôi Còn chính quyền Mêhicô thì cũng không thể làm gì được vì không hề bắt quả tang thuyền trưởng Carmel
Vấn đề nằm ở chỗ khác Ba cô lạc quan và lơ đãng, đã quên mua bảo hiểm cho tàu Ông cũng không
có bảo hiểm y tế và kỳ nằm viện này sẽ tốn hàng trăm đô-la một ngày Nếu Constance giúp Slater lấylại được hàng, thì ba cô sẽ nhận được một nửa số tiền lời Mười hay mười lăm ngàn đô-la, số tiền nàykhông ít khi ta cần thanh toán viện phí
Ngoài ra, cô cũng không phạm pháp Constance không có cảm tình với Slater Càng biết hắn, cô càng ít cảm tình hơn Nhưng có gì là sai khi giúp hắn lấy lại tài sản của hắn
- Nên tôi nhận lời, Constance kết thúc khi lái xe rẽ vào vùng đồi Tình hình đến nay là như thế Tôi đang cố gắng tập luyện cho Fluke giúp chúng tôi tìm lại xác tàu đắm
Từ khi rời khỏi đường Thái Bình Dương, Hannibal không nói tiếng nào Sau đó thám tử trưởng giữ
im lặng suốt một phút nữa
- Thì ra đó là công dụng của dây yên cương mà chị xỏ qua cổ Fluke, cuối cùng thám tử trưởng nói Chị sẽ cột caméra truyền hình vào đó Cá voi lặn xuống nước sâu hơn và lâu hơn con người Fluke sẽ
đi được diện tích đáy dại dương nhiều hơn trong khoảng thời gian ít hơn, và sẽ có nhiều cơ may hơn
để chiếc caméra trên lưng cá voi phát hiện ra xác tàu của ba chị
Constance mỉm cười:
Trang 31- Còn cậu, thì tôi cho cậu là một người khá thông minh đấy
- Đâu phải ai cũng có thể thông minh bằng cá voi, Hannibal mỉm cười trả lời
- Đến lượt cậu, Constance nhìn thẳng vào mắt Babal và nói Cậu hãy kể cho tôi nghe câu chuyện của các cậu Tại sao các cậu lại quan tâm đến Fluke như thế Thật ra các cậu tìm cái gì vậy?
Hannibal nghĩ đến người gọi điện thoại vô danh đã hứa trả cho hãng số tiền một trăm đô-la Thám tử trưởng muốn tỏ ra thắng thắn với Constance ynhư cô đã thắng thắn nói thật với Ba Thám Tử Trẻ Và Hannibal nghĩ mình không phản bội lòng tin của ai cả, khi nói ra sự thật
- Tụi em có một khách hàng, thám tử trưởng giải thích Em không thể nói tên cho chị, bởi vì chính
em cũng không biết Nhưng người đó đã thuê tụi em và hứa trả thù lao khá cao nếu tụi em tìm lại được con cá voi và thả nó về biển
- Thả nó về biển à? Constance hỏi Nhưng tại sao? Để làm gì?
- Em không biết, Hannibal thừa nhận Ý em nói là em chưa biết
- Vậy thì các cậu đã làm được một nửa công việc rồi Các cậu đã tìm lại được Fluke rồi
Constance đậu xe trước nhà Slater
- Bây giờ các cậu có thể giúp tôi làm phần việc của tôi, Constance nói thêm
- Tụi em sẵn sàng, Bob nói Nhưng bằng cách nào?
- Các cậu biết lặn không?
Có, Ba Thám Tử Trẻ biết lặn Peter lặn giỏi nhất, nhưng Bob và Hannibal cũng có học qua mấy khoálặn và có thi
- Tốt, Constance nói Vậy ta có thể làm việc chung Tôi định thả Fluke về đại dương ngay khi có thể.
Đúng ra là khi cảm thấy cá voi mến tôi đủ để không bỏ đi Sau đó các cậu sẽ giúp tôi tìm ra chiếc tàucủa ba tôi Được không?
- Đồng ý, Bob và Babal đồng thanh trả lời
Hai thám tử cho rằng giải pháp như vậy rất hay Không những Ba Thám Tử Trẻ được nhận tiền thù lao, mà còn được thú vui tìm kiếm một chiếc tàu dưới đáy biển để lấy lại chuyến hàng
- Vậy thì ta đi, Constance vừa nói vừa mở cửa Các cậu vào chào Fluke đi
Con cá voi nhỏ đang ngủ gà ngủ gật trên mặt nước hồ, mắt nhắm và lỗ mũi nằm ngoài nước Nó thứcdậy ngay khi Constance bật đèn dưới nước lên Cá voi bơi về hướng cô gái, ngẩng đầu lên, vẫy hai
cái vây như để biểu lộ sự vui mừng .
Dường như nó nhận ra ba thám tử Khi ba bạn quỳ xuống bờ hồ, cá voi đến chào cả ba bằng cách chạm cặp môi ướt vào
- Úi chà! Peter kêu Dường như nó nhận ra bọn mình
- Tất nhiên là nó nhận ra chứ, Constance hơi bực bội nói Các cậu đã cứu sống nó mà Làm sao nó cóthể quên chuyện này được?
Trang 32- Nhưng nó chỉ là
Bob đoán Peter định nói rằng Fluke chỉ là một con cá voi, và húc cùi chỏ cho Peter im Rồi Bob nhớ
ra rằng Peter không được nghe câu chuyện mà Constance kể trong xe và kéo Peter ra riêng để kể lại cho bạn nghe
Constance cho Fluke ăn, rồi bắt đầu đeo chân vịt vào Cô mới xỏ được một chiếc thì quay lại
Hai người đàn ông bước ra khỏi nhà đi về chỗ Constance Hannibal nhận ra người đầu tiên theo mô
tả của Peter: đó là Oscar Slater
Còn người thứ nhì thì Ba Thám Tử Trẻ biết rõ Rất cao, rất gầy, vai hẹp và dưới con mắt phải có vết nhăn, giống như vết thẹo, thấy rõ mặc dù đèn từ dưới nước hồ bơi chiếu không sáng lắm, đó là thuyền trưởng Carmel giả danh ở San Pedro
Constance giận dữ nói với Slater
- Ông đã hứa là không xen vào công việc luyện tập Tôi không muốn nhìn thấy ông gần hồ bơi khi
mà Fluke chưa được dạy xong và chưa sẵn sàng đi tìm xác tàu đắm của ba tôi
Slater không trả lời Ông nhìn ba thám tử
- Mấy thằng nhóc này là ai vậy? Ông hỏi bằng giọng kéo dài
- Mấy thằng nhóc đó là bạn bè của tôi, Constance lạnh lùng giải thích Các cậu là thợ lặn Tôi sẽ cần người giúp thêm và ba cậu bé này đã nhận lời làm việc với tôi
Slater gật đầu Hannibal nhận thấy rằng ông không thích sự hiện diện của Ba Thám Tử Trẻ Nhưng
do Constance cần ba bạn, ông buộc phải chiều theo ý cô gái
- Còn bạn của ông là ai vậy? Constance hỏi và nhìn người đàn ông cao gầy đứng cạnh Slater
- Tên tôi là Dunter, ông tự giới thiệu Paul Dunter Tôi là bạn thân của ông Slater Và cũng là bạn củacủa ba cô, cô Carmel à
Ông nói thêm với một nụ cười:
- Một người bạn từ Mêhicô
- Thôi, được rồi
Hannibal thấy rõ rằng Constance không hề biết cái tên này Cô chưa bao giờ gặp người đàn ông này Nhưng nụ cười của ông khi nói “người bạn từ Mêhicô” có nghĩa là cô khỏi phải lo sợ gì Ông biết vụ làm ăn của ba Constance và rõ ràng không coi đó là việc xấu
Paul Dunter vẫn mỉm cười khi quay sang Ba Thám Tử Trẻ
- Hoá ra các cậu là thợ lặn à? Ông nói Các cậu làm việc ở Thần tiên Biển cả với cô Carmel à?
- Thỉnh thoảng, Constance trả lời Khi tôi cần người làm À xin lỗi: tôi quên giới thiệu Hannibal, Bob và Peter
Trang 33- Rất vui được biết các cậu
Ông Dunter cao ngồng bắt tay ba thám tử mà không hề để lộ ông nhận ra ba cậu
Hoặc ông có trí nhớ rất tồi hoặc ông không muốn Slater biết rằng ông đã từng gặp Ba Thám Tử Trẻ rồi
Nếu vậy, Hannibal nghĩ bụng, thì có nghĩa Dunter có cái gì đó cần che giấu
Cái gì?
Alfred Hitchcock
Vụ bí ẩn bắt cóc cá voiDịch giả: Đài Lan
Chương 7
KHÚC QUẸO NGUY HIỂM
- Paul Dunter, Hannibal nói khẽ Vị trí của Paul Dunter trong bộ ghép hình này là ở đâu?
Thám tử trưởng tự đặt ra câu hỏi với chính mình, chứ không phải với Bob và Peter Cả ba đang nóng lòng chờ trước Thiên Đường Đồ Cổ Constance Carmel - mà ba bạn đã từ giã ngày hôm qua - có hứa
là sẽ xin nghỉ một buổi chiều và ghé rước ba bạn bằng chiếc xe tải nhẹ sau bữa ăn trưa
- Bởi vì mình chắc là ông có vị trí của ông, Hannibal nói tiếp Constance chưa hề nghe nói đến Dunter cho đến lúc gặp ông tối hôm qua tại nhà Slater, nhưng ông thì lại có vẻ biết tất cả về hoạt động của ông Carmel tại Mêhicô
- Và ông ấy lại rình rập nhà ông Carmel, Bob nói thêm
- Đúng, Hannibal đồng tình Ngoài ra, ông lại là bạn thân của Oscar Slater Có thể chính ông là người ở trên tàu cùng Slater khi thấy ta cứu Fluke
- Một người bạn không được chân thật lắm, Bob nhận xét Ông không cho Slater biết rằng ông đã gặp bọn mình ở San Pedro rồi
- Có một điều chắc chắn, Peter tuyên bố Ông ấy biết về bọn mình nhiều hơn là bọn mình biết về ông Ông đã nhận ra ngay bọn mình là Ba Thám Tử Trẻ khi gặp bọn mình lần đầu tiên
- Nếu các cậu muốn biết ýkiến mình, Hannibal bắt đầu nói mặc dù không ai yêu cầu, mình nghĩ ông
ấy biết tất cả vụ buôn lậu, cơn bão, máy tính bị mất, kế hoạch của Slater về Fluke Ông ấy biết hết, nhưng không hiểu ông ấy muốn gì
Đúng lúc đó, chiếc xe tải nhẹ màu trắng dừng trước cổng Ba Thám Tử Trẻ lên xe Hannibal ngồi
Trang 34cạnh Constance Thám tử trưởng đang cầm trong tay một cái hộp kim loại nhỏ và đưa cho cho cô gái.
- Cậu giỏi điện tử quá! Constance khen
- Ồ! Em không biết nhiều đâu Chỉ để cho vui vậy thôi, Hannibal khiêm tốn đáp
Thật ra Hannibal tin mình là hiện thân của Thomas Edison khi tự chế hay sửa chữa một cái gì đó trong xưởng Nhưng Hannibal không có tính nói khoác và thích được đánh giá theo kết quả hơn
Ba Thám Tử Trẻ đã mang theo mặt nạ lặn và chân vịt Khi đến nhà Slate, ba thám tử thay đồ tắm, rồi
ra hồ bơi
Không thấy Slater và ông bạn Dunter đâu cả
- Tôi có yêu cầu hai ông phải để cho ta yên, Constance giải thích Nếu hai ông không chịu, thì tôi Constance không nói hết câu
- Chẳng lẽ chị bỏ cuộc? Bob lo lắng hỏi
- Tôi không thể, Constance nhún vai trả lời Ba cần tiền quá Nhất định phải tìm ra hàng
- Ba chị thế nào? Peter hỏi thăm
- Vẫn bệnh Nhưng ông khỏe lắm Một người đàn ông Mêhicô thực thụ, Constance tự hào nói thêm Bác sĩ nghĩ rằng ông sẽ qua khỏi Mỗi ngày người ta chỉ cho phép tôi vào thăm có vài phút, và ba lại không thể nói chuyện lâu nổi Mà khi nói, thì ba luôn lập lại một điều
Constance xỏ cho xong chân vịt
- Dù sao các cậu là thám tử mà Có thể các cậu sẽ hiểu ý nghĩa câu nói Ba tôi nói: “Coi chừng hai cao kều lớn Chúng phải thẳng hàng với con.”
Constance thả mình xuống hồ bơi Fluke bơi thẳng đến chỗ cô gái
- Cao kều lớn, Babal lập lại và véo môi dưới Thẳng hàng với con
Hannibal nhìn Bob và Peter.
- Các cậu có hiểu gì không?
- Paul Dunter rất giống cái cao kều, Bob trả lời Có thể thuyền trưởng Carmel muốn Dunter phải
Trang 35thẳng hàng với chị Constance, tức là phải nghe theo chị Constance.
- Câu này không áp dụng cho Slater, ông ấy nhỏ quá, Hannibal nhận xét
- Nghe khó hiểu quá! Peter kết luận Ê! Nhìn kìa!
Fluke đang bơi vòng hồ bơi thật nhanh và Constance đang nằm trên lưng con cá voi
Suốt nửa tiếng, ba thám tử quan sát cô gái và con cá voi chơi với nhau Thật ra không phải là trò chơi Bob hiểu rằng thật ra đây là một buổi tập luyện Constance dạy cho Fluke không phải chỉ tuân lệnh cô, mà đúng hơn là đoán bất cứ động tác, và thậm chí nét mặt của cô và hành động ngay lập tức theo đó
Tưởng như hai người bạn thân, Peter nghĩ bụng Gần như hai chị em Và thân đến nỗi luôn đoán ýnghĩ của nhau, cùng chia sẻ những cảm xúc như nhau và hành động như một người độc nhất Sau khi cho Fluke ăn, Constance đề nghị Ba Thám Tử Trẻ xuống hồ bơi: phải cho Fluke quen với ba cậu và cũng xem ba cậu như bạn
Lúc đầu, Peter không được bình tĩnh lắm Cảm giác thật lạ khi bơi cạnh Fluke và cứ bị nó đẩy đẩy như để nói: “Có muốn chơi không?” Con cá voi con to lớn và khoẻ mạnh làm sao! Nhưng cũng rất dịu dàng Sau một thời gian ngắn ba bạn cảm thấy thoải mái với nó
- Giỏi quá Constance nói khi ba bạn ra khỏi nước Sự việc tiến triển rất tốt Bây giờ ta hãy thử máy ghi âm
Fluke đang thả nổi ở cuối hồ bơi Constance đã dạy nó chờ ở đó cho đến khi người ta gọi
Cô gái mở hộp kim loại ra, bật máy sang chế độ thu. Rồi sau khi đeo thắt lưng vào, Constance nhảy xuống nước
Sau một hồi, Fluke cũng lặn xuống theo, vẫn ở cuối hồ bơi nằm dưới đáy
Ba Thám Tử Trẻ khâm phục quan sát Constance
“Thật khó tin khoảng thời gian chị ở được dưới nước, Hannibal nghĩ bụng Và trông chị tự nhiên thoải mái như thím Mathilda ngồi phòng khách vậy.”
Một tay Constance cầm máy thu trước mặt còn tay kia búng ngón tay
Constance mỉm cười dừng lại, đầu nghiêng sang một bên
Sau một hồi rất lâu - ít nhất hai phút dài - Constance trở lên mặt nước, hít thở oxy vào
- Có lẽ được rồi, Constance nói Để nghe thử xem sao
Hannibal tua cuộn băng lại, rồi bật máy sang chế độ “đọc”
Lúc đầu chỉ nghe có tiếng nước khẽ Sau đó là một âm thanh có nhịp: đó là tiếng Constance đang búng ngón tay dưới nước
Tiếng búng ngón tay chấm dứt, rồi tiếng líu lo thánh thót vang lên, cao rồi thấp, liên tục đổi giọng,
và luôn đi kèm tiếng cắc cắc, giống bài hát Tây Ban Nha có đệm tiếng castagnettes
Không phải là tiếng chim kêu líu lo: nó trầm hơn, rung nhiều hơn Hannibal chưa bao giờ nghe thấy
Trang 36tiếng gì như vậy
Chấm dứt sau một phút, rồi Constance tắt máy
- Fluke hả? Bob hỏi Fluke hát cho ta nghe à?
- Hát Nói Gọi thế nào cũng được Constance trả lời Cá voi liên lạc với nhau bằng âm thanh và tất nhiên là âm thanh lan truyền rất xa dưới nước Ta chưa bao giờ hiểu được ngôn ngữ của cá voi, nhưng nếu hiểu được, thì chắc chắn là ta sẽ thấy nó rất phức tạp và cũng đầy ý nghĩa giống như ngônngữ của ta
Constance ngưng nói để cởi chân vịt ra
- Mà ta không bao giờ nghe chúng cãi nhau, Constance nói tiếp - cũng không bao giờ đánh nhau Chúng quá văn minh rồi Và tôi tin chắc chúng không bao giờ nói dối nhau Chúng quá lý trí rồi Dù sao, có ngôn ngữ để làm gì, nếu dùng nó để nói ngược lại sự thật?
- Nghe lại đoạn thu được không? Peter hỏi
- Được, nhưng tôi muốn Fluke phải nghe trước đã
Hannibal tua lại cuộn băng Constance quỳ xuống, đặt hộp kim loại dưới nước Ba Thám Tử Trẻ quan sát Fluke
Con cá voi đang nằm bình yên dưới đáy nước Nhưng đột nhiên nó rung lên Vây nó dựng lên Nó băng phốc qua hồ bơi để tiến lại gần Bob cảm giác như nó đang mỉm cười, giống lúc ba thám tử đã
cố cứu nó
Fluke bơi chậm lại Khi đến cái hộp kim loại, nó lưỡng lự Rồi nó cọ nhẹ môi vào đó
- Hay quá, Constance nói rồi rút cái hộp về Fluke ngoan quá Fluke bé bỏng dễ thương quá
Constance mỉm cười thích thú ném cho Fluke một con cá Con cá voi đớp con cá đang bay
- Đó là điều tôi muốn kiểm tra, cô gái nói Tôi nghĩ là được Nếu Fluke bỏ ta đi xa quá, thì ta sẽ có thể gọi nó về bằng cách cho nó nghe tiếng nói của chính nó dưới nước
- Em có thể làm đoạn thu dài hơn, nếu chị muốn,
Hannibal đề nghị Thâu lại một đoạn nhiều lần, nối đầu này vào đuôi kia Như vậy sẽ có một đoạn nói dài nửa tiếng thay vì một phút
- Sáng kiến rất hay! Constance nói khi trả hộp lại cho Hannibal Bây giờ tôi sẽ đi thăm ba ở bệnh viện Trên đường đi tôi sẽ đưa các cậu về Thiên Đường Đồ Cổ
Constance để xe trước nhà Peter trở về chỗ ngồi phía sau xe Còn Bob và Hannibal ngồi trước với Constance
Cho đến khúc quẹo đầu tiên, thì đường hoàn toàn bằng phẳng, sau đó đường xuống khá dốc
Hannibal cho rằng Constance lái hơi nhanh Tại sao chị không chịu thắng lại khi gặp khúc quẹo? Bình thường Constance lái xe cẩn thận và khéo léo hơn Bây giờ cứ cua với tốc độ cao, tưởng như chị định dành chiếc cúp trong cuộc đua xe
Trang 37Rồi đột nhiên Hannibal nhận thấy Constance đang dốc hết sức mình để đạp thắng Bàn đạp thắng nằm sát sàn xe
Đang đến một khúc quẹo vuông góc Mà xe tải nhẹ đang phóng tới như một con ngựa bất kham nổi khùng Thay vì chạy chậm lại, xe đi càng nhanh hơn
Constance cầm thắng tay kéo Xe vẫn không chậm lại Constance kéo thắng đến cùng Đồng hồ vận tốc chỉ một trăm một trăm hai
- Có phải có phải thắng không ăn nữa không? Bob lo sợ hỏi
Constance gật đầu rồi vớ hộp số
- Rất tiếc, Constance nói Xe hoàn toàn không còn thắng nữa
Constance sang số lui đột ngột, thử vận dụng đến thắng môtơ Hannibal cảm thấy xe lắc lư như tàu gặp bão to, nhưng khi liếc nhìn đồng hồ thì thấy rằng vận tốc không hề giảm
Thẳng phía trước, nơi con đường rẽ sang phải, có một ngôi nhà cũ ngay giữa khuôn viên có cây
Và có tường rào đá bao quanh
Với vận tốc này, Hannibal tự nhủ, không có hy vọng gì là xe sẽ quẹo kịp
Xe sẽ tiếp tục chạy thẳng và đâm vào tường
Alfred Hitchcock
Vụ bí ẩn bắt cóc cá voiDịch giả: Đài Lan
Chương 8
BA KẺ BỊ TÌNH NGHI
Constance cho xe ra ngay giữa dường Rồi sang lằn xe bên trái Nếu có xe khác đến, thì sẽ không thể nào tránh được tai nạn và hai xe sẽ biến thành một đống sắt vụn duy nhất
Cũng may là trước mặt không có gì Chỉ có bức tường đá bằng phẳng ynhư vách đá
Hannibal và Bob đạp tỳ chân mạnh vào phía trước chờ đợi cú va, cú sốc,
Constance rẽ sang phải, đồng thời chuyển sang chạy lui
Hannibal vẫn thấy bức tường đang lao tới mình, nhưng bây giờ theo hình xiên Tất cả xảy ra quá nhanh đến nỗi Hannibal không tin chắc những gì mắt thấy Bây giờ bức tường lại xa ra, trong giây látbiến mất phía sau khung kính cửa sổ, rồi xuất hiện lại cách cửa xe vài phân
Động cơ đang gầm lên Bob và Hannibal bám thật chặt vào ghế, để không bị văng trúng Constance
Trang 38Constance Carmel vẫn quay tay lái hết cỡ sang bên phải Lốp xe hét lên như còi xe cảnh sát khi trượt trên mặt đường nhựa
Constance bẻ tay lái trở về
Xe tải nhẹ chạy thêm được khoảng mười mét, rồi cuối cùng dừng lại rung mạnh Động cơ chết hẳn Suốt một phút không ai nói gì Constance úp mặt xuống tay lái, hít thở thật sâu như sau một chuyến lặn lâu dài
- Thôi, Constance nói bằng một giọng khàn khàn nhưng vững vàng Ta hãy xuống xe xem sao Phải xuống phía bên Bob Cửa xe bên tôi bị kẹt rồi
Bob bước xuống xe, nhưng suốt một hồi Bob phải vịn vào xe tải nhẹ để không bị ngã Đôi chân không chịu được Bob Thật ra, Bob không cảm nhận được đôi chân mình nữa
Rồi Bob nhớ đến Peter
Bob chạy ra sau xe, mở cửa xe ra
Peter nằm dài cuối thùng xe, mặt úp xuống, dang hai tay hai chân ra như con sao biển và không độngđậy
- Ê Babal ơi! Lại đây nhanh! Bob la lên
Bob vừa kêu vừa leo lên thùng xe, rồi Hannibal lên theo Cả hai quỳ xuống bên cạnh Peter, Bob nângnhẹ cổ tay bạn lên, tìm mạch
Peter động đậy nhẹ, rồi mở mắt ra
- Hãy cho mình biết xem mình còn sống hay đã chết rồi, Peter thì thầm
- Chắc là còn sống, Bob trả lời và mỉm cười nhẹ nhõm Mạch và tính hài hước của cậu vẫn còn nguyên vẹn
- Tính hài hước hả? Cậu phải điên mới nói đến tính hài hước sau một cuộc chạy đua như thế này! Peter lăn sang một bên, rồi ngồi lên, sờ mó tay chân xem tứ chi còn nguyên vẹn hay không
- Bộ các cậu bị làm sao vậy? Bị nổi điên lên hay đang luyện để tham dự cuộc đua xe Monte Carlo? Hannibal lắc đầu Chắc chắn Peter đã không vui vẻ gì khi bị lắc qua lắc lại mà không hề biết chuyện
gì đang xảy ra
- Mình nghĩ có kẻ phá bộ thắng - thám tử trưởng nói
- Cố ýhả? Peter vừa mới đứng dậy và hỏi
- Ta hãy kiểm tra xem đi Bob đề nghị
Ba Thám Tử Trẻ nhanh chóng nhận thấy Hannibal không lầm Constance đã mở capô lên Khi đến cùng Constance, ba thám tử thấy rằng các ống nối thắng chân và thắng tay đã bị cưa đôi
- Có lẽ người ta đã làm việc này trong khi xe đậu trước nhà Oscar Slater, Hannibal đoán Người ta đãthừa thời gian để ra tay
- Đúng, nhưng người ta là ai? Constance hỏi
Trang 39Đây là một câu hỏi mà thám tử trưởng chưa thể trả lời nổi Để giải đáp câu hỏi này, sẽ cần phải suy nghĩ lâu và kỹ.
Hannibal đắm mình vào suy luận suốt hai tiếng tiếp theo đó, trong khi Constance gọi những người bạn Mêhicô đến với xe cẩu, rồi chở Ba Thám Tử Trẻ về Thiên Đường Đồ Cổ trước khi đi San Pedro
Nhưng thám tử trưởng không thể tập trung đầu óc cho chính xác khi chưa ngồi vào cái ghế xoay, ngay trong bộ tham mưu mật Tại đó, Hannibal bắt đầu suy luận thành tiếng, để Bob và Peter cùng theo dõi và nếu cần thì góp ý kiến
- Có kẻ không muốn ta tìm ra xác tàu đắm của thuyền trưởng Carmel, thám tử trưởng nói Kẻ này sẵnsàng ám sát ta hồi chiều nay, hay ít nhất gây một vụ tai nạn đủ nghiêm trọng để ngăn cản chị
Constance và ta thực hiện kế hoạch tìm kiếm và thu hồi hàng
Thám tử trưởng véo véo môi dưới và giữ im lặng suốt một hồi
- Mình thấy có ba khả năng, Babal nói Nhưng vẫn còn có thể có những khả năng khác nữa
Hannibal đưa ngón cái mập tròn thẳng đứng lên
- Một Oscar Slater Nhưng Oscar Slater có lợi khi tìm lại xác tàu Ngoài ra tất cả những gì ông đã làm từ trước đến giờ: bắt cóc con cá voi, thuyết phục chị Constance luyện tập dạy dỗ con cá voi, cho thấy ông rất muốn ta thành công
Hannibal dừng nói
- Ta hãy chuyển sang số hai
Một cái ngón trỏ cũng mập tròn không kém hiện lên bên cạnh ngón cái
- Paul Dunter Ta biết gì về hắn? Khi ta gặp hắn ở San Pedro, hắn đã biết tên ta Hắn biết ta là Ba Thám Tử Trẻ Từ đâu hắn biết được?
Không ai trả lời
- Paul Dunter đã kể cho ta nhiều chuyện tầm phào, và giả vờ làm ba của chị Constance, - Hannibal nói tiếp Nhưng hắn cũng đã nói với ta nhiều chuyện thật Hắn đã nói rằng thuyền trưởng dẫn Oscar Slater đi đánh cá khi tàu bị đắm Không, chính xác hơn, thì…
Hannibal bất động một hồi, rồi cầm ống nghe điện thoại lên quay số
- Alô, giọng của Constance vang ra từ loa
- Em Babal đây
Trang 40- Chào Babal Khoẻ không? Nghe giọng cậu lo âu quá
- Không phải lo âu mà là thắc mắc
- Chị làm gì với danh thiếp?
- Có lẽ tôi bỏ lại trên bàn làm việc
- Có ai có thể nhìn thấy không?
- Tất nhiên là có Văn phòng đó có nhiều người ngồi và không bao giờ khóa
- Vậy bất kỳ ai, hay gần như bất kỳ ai, đã nhìn thấy tụi em vào văn phòng chị đều có thể chờ chị đi rồi vào đó đọc tấm cạc
- Tôi nghĩ là đúng Chính tôi cũng không nhìn danh thiếp của cậu cho đến lúc các cậu đi rồi Khi đó
tôi
- Khi đó chị lo cho Fluke và chị đã đến nhà Oscar Slater để kiểm tra xem nó có bị sao không
- Đúng Sao cậu biết?
- Tụi em đang ở ngoài bãi đậu xe khi chị đi ra
- Thật à? Vậy thì tôi đã xém cán cậu Cậu còn một câu hỏi khác hả Babal?
- Về cha của chị Khi bác dẫn Oscar Slater đi California Baja để bán máy tính…
- Vâng?
- Bác đi được bao lâu rồi mới gặp bão và bị mất tàu?
Im lặng ở đầu dây bên kia Constance đang cố nhớ ra
- Tôi không biết, cuối cùng cô gái trả lời Các cậu biết không, khi đi làm việc, tôi không về San Pedro: xa quá Tôi ở cùng một người bạn ở Santa Mônica Thường thì tôi về San Pedro mỗi thứ hai
Đó là ngày nghỉ của tôi Nhưng hôm đó tôi có chuyện phải đi San Pedro Nên tôi đã không gặp ba từ hai tuần lễ rồi, có người gọi điện thoại từ bệnh viện và thông báo
Constance Carmel không nói được tiếp Cô đang nhớ lại cú sốc
Hannibal thông cảm chờ Constance nói tiếp
- Tôi hiểu ý cậu rồi, Constance nói bằng giọng mạnh mẽ trở lại Ba tôi và Oscar Slater có thể đi biển suốt thời gian đó mà tôi không hay
- Cũng có thể chứ, đúng không?