1. Trang chủ
  2. » Tất cả

Ta mot nguoi em moi gap lan dau

15 7 0

Đang tải... (xem toàn văn)

Tài liệu hạn chế xem trước, để xem đầy đủ mời bạn chọn Tải xuống

THÔNG TIN TÀI LIỆU

Thông tin cơ bản

Tiêu đề Ta Mot Nguoi Em Moi Gap Lan Dau
Trường học Trường Đại Học Sư Phạm Hà Nội
Chuyên ngành Ngữ Văn
Thể loại Bài văn mô tả
Năm xuất bản 2023
Thành phố Hà Nội
Định dạng
Số trang 15
Dung lượng 363,75 KB

Các công cụ chuyển đổi và chỉnh sửa cho tài liệu này

Nội dung

Tả một người em mới gặp lần đầu mà em nhớ mãi Download vn Tập làm văn lớp 5 Tả một người em mới gặp lần đầu mà em nhớ mãi Tổng hợp Download vn 1 Đề bài Tả một người em mới gặp một lần nhưng để lại cho[.]

Trang 1

Đề bài: Tả một người em mới gặp một lần nhưng để lại cho em những ấn tượng

sâu sắc.

Dàn ý tả một người để lại ấn tượng sâu sắc cho em

1 Mở bài: Giới thiệu người em định tả: (Gặp ở đâu? Tên gì? Làm nghề gì?) cô

bác sĩ của đoàn y tế khám bệnh cho dân nghèo theo công tác từ thiện của Hội Chữ thập đỏ

2 Thân bài:

a Tả ngoại hình:

● Vóc dáng: gầy gầy, dong dỏng cao, nước da trắng hồng, nhanh nhẹn nhưng điềm đạm, từ tốn

● Khuôn mặt: thon, hình trái xoan, mắt to và đẹp, miệng tươi, môi đỏ như son

● Mái tóc: dài, búi gọn trong kẹp lưới thành một búi nhỏ xinh xắn Đầu đội

mũ trắng có huy hiệu của Hội Chữ thập đỏ

● Phục sức: cô bác sĩ mặc áo choàng trắng, túi áo có thêu tên: Bác sĩ

Phương Cô mặc quần dài cũng màu trắng, Khi tiếp xúc với bệnh nhân cô mang khẩu trang y tế màu xanh, chỉ để lộ đôi mắt đẹp với hàng mi cong, thanh tú

b Tả hoạt động:

● Bác sĩ khám sức khoẻ cho dân nghèo: dùng ống nghe để nghe mạch tim, phổi Cô vạch nhẹ mi mắt của bệnh nhân, hỏi han tận tình mới đọc tên thuốc cho cô y tá phụ việc ghi Bệnh nhân cầm phiếu đi nhận thuốc ở quầy thuốc ở trạm xá

Trang 2

● Bác sĩ làm việc liên tục nhưng vẫn hoà nhã, ân cần với nhân dân, dịu dàng với đồng sự và y tá phụ việc

c Ấn tượng với em:

● Bác sĩ rất trẻ, dịu dàng đáng mến

● Bác sĩ từ tốn, nghiêm nghị nhưng thực lòng yêu thương dân nghèo

● Bác sĩ không ngại việc khó, tận tình lau rửa vết thương cho em bé mười tuổi và phát thuốc

3 Kết bài

● Nêu tình cảm của em đối với người mới gặp: cảm phục khả năng làm việc nhanh chóng, kĩ lưỡng của bác sĩ, em có tình cảm mến mộ trước cô bác sĩ khả ái, duyên dáng, từ tâm

● Ước mơ khi lớn lên em cũng học ngành Y để cống hiến sức mình cho Tổ quốc

Tả chị nhân viên thu vé xe bus

Thứ bảy tuần trước, khi bắt chuyến xe bus 34 sang nhà bà ngoại, em đã có dịp gặp gỡ một chị thu vé tốt bụng, đáng yêu

Chị thu vé xe bus rất trẻ, chỉ khoảng 24-25 tuổi, chị có mái tóc ngắn ôm sát vào khuôn mặt làm nổi bật lên khuôn mặt thanh tú của chị Dáng người chị nhỏ nhắn nhưng vô cùng nhanh nhẹn, mỗi khi có khách lên chị đều nhẹ nhàng hướng dẫn khách vào đúng vị trí, ân cần hỏi thăm xem mọi người cần đến nơi nào rồi mới bán vé

Chị thu vé mặc bộ đồng phục màu xanh nhạt của hãng xe bus, trên tay là một xấp vé và tiền lẻ để trả lại cho khách Tới mỗi điểm dừng, chị đều đứng ở đầu

Trang 3

xe đón khách, nếu có khách lớn tuổi chị sẽ xuống xe để đỡ lên xe Những hành khách mang đồ đạc nặng hay có con nhỏ đều được chị ân cần giúp đỡ

Dù mới lần đầu gặp chị nhưng những cử chỉ ân cần, tận tâm của chị đối với hành khách làm em rất ấn tượng Em tin rằng không chỉ em và tất cả những hành khách trên xe đều cảm thấy vui vẻ khi được gặp một chị thu vé đáng yêu, tận tâm như vậy

Tả chú thợ xây

Hằng ngày đến trường, em đi qua một công trường đang xây dựng Em thường bắt gặp ánh mắt vui tươi quen thuộc của chú Hưng làm nghề thợ xây Lần đầu tiên quen chú, em có cảm tình ngay với đôi mắt ánh lên niềm tự tin của con người nhiều nghị lực

Với thân hình khá vạm vỡ, chú khoan thai bước lên giàn giáo, bắt tay vào công việc quen thuộc hằng ngày Chú cúi xuống xúc vữa, trải một lớp lên hàng gạch

đã xây Rồi chú cẩn thận xếp từng viên gạch màu hồng tươi lên trên Thỉnh

thoảng gặp khoảng trống cuối cùng của một hàng gạch, không đặt vừa viên gạch, chú lấy lưỡi bay chặt bớt đi Chú dùng cán bay gõ nhẹ nhiều lần để gạch được ngay và gắn chặt vào nhau

Chú cẩn thận lấy thêm vữa lấp đầy khe và làm kĩ để vữa không rơi vãi Đôi bàn tay thô ráp của chú làm việc thật dẻo dai đều đặn và chính xác Chú chăm chỉ làm như quên hết tiếng động ầm ĩ xung quanh Thỉnh thoảng, chú dừng xây, lấy dây dọi xem bức tường có thẳng đứng không

Khi gạch và vữa đều hết, chú ngồi nghỉ một lát rồi gọi vọng xuống:

- Gạch!

Trang 4

- Vữa!

Thế là gạch được liên tiếp quăng lên Từ trên cao, chú nhanh nhẹn bắt lấy như một thủ môn lành nghề bắt bóng, vừa bắt chú vừa xếp từng viên một cách gọn gàng ngay ngắn Một xô vữa nặng được kéo lên và chú tiếp tục làm Mặt trời ngày một lên cao và bức tường xây cũng mỗi lúc một cao Chú cởi trần để lộ cái lưng to bè bóng nhẫy và hai cánh tay có bắp thịt nổi lên cuồn cuộn

Chú huýt sáo một điệu nhạc vui như muốn quên đi cái nắng gay gắt Nhìn chú làm việc khéo léo và vất vả, em ước nếu mình là họa sĩ mình sẽ vẽ một bức tranh miêu tả sự khó nhọc và nguy hiểm của người thợ đã tạo nên những ngôi nhà chọc trời, vững chãi, thách thức gió bão và thời gian Chính những ngôi nhà

ấy đã tạo nên biết bao nhiêu tổ ấm gia đình, hạnh phúc cho mọi người, trong đó

có cả em nữa

Em thầm biết ơn người thợ ấy và mong sau này có máy móc thay sức người để những chú công nhân đỡ vất vả và đỡ nguy hiểm khi đứng ở tầm cao

Tả bác sĩ

Bệnh viện là nơi em ghét tới nhất! Thế nhưng sau khi nhìn thấy cảnh bác sĩ chăm sóc bệnh nhân em đã thay đổi suy nghĩ đó và có một cái nhìn khách quan hơn về bệnh viện Vì chủ quan mà em đã bị cảm lạnh Em được bố mẹ đưa tới bệnh viện gấp vì bệnh tình của em khá nghiêm trọng tại đây, em đã gặp bác sĩ Hùng, người em mới gặp lần đầu nhưng để lại cho em ấn tượng sâu sắc

Phòng em nằm có tới tám bệnh nhân, phần lớn đều các bạn trạc tuổi em Nhưng

ba mẹ em rất yên tâm khi biết em sẽ được bác sĩ Mạnh Hùng điều trị Bác sĩ Mạnh Hùng nổi tiếng là chữa bệnh rất giỏi Năm nay, bác sĩ đã ngoài năm mươi tuổi, dáng người to lớn nhưng tác phong làm việc rất nhanh nhẹn Mái tóc của bác đã điểm bạc, đôi mắt bác lấp lánh sau tròng kính trắng

Trang 5

Bộ áo khoác dài màu trắng tuy đã cũ nhưng rất sạch sẽ Bàn tay của bác tuy to nhưng lại rất mềm và mát Mỗi lần nghe giọng bác nói chuyện với bệnh nhân,

em cảm tưởng như giọng nói của một người cha vừa dịu dàng, vừa ấm áp Bác luôn đến từng giường khám và theo dõi sức khỏe cho từng bệnh nhân Bác đặt tay lên trán em, để một lúc rồi ân cần nói: "Hôm nay, cháu đỡ sốt nhiều rồi đấy Chịu khó uống thuốc cho mau khỏi Vài hôm nữa cháu có thể xuất viện, trở lại

đi học nhanh thôi Đừng lo lắng gì cháu nhé!"

Rồi bác quay sang giường kế bên hỏi bạn Long bị sốt xuất huyết: "Tối qua cháu ngủ có ngon không? Có còn đắng miệng nữa không?" Bác lật áo Long lên, áp ống nghe vào tai, vẻ mặt đăm chiêu suy nghĩ Rồi bác ấn nhẹ tay lên vùng bụng, bắt mạch cho Long Một hồi sau, thấy gương mặt bác vui vẻ hẳn lên Bác bảo Long: "Cháu uống nhiều nước cam vào, chỉ độ vài ngày nữa là khỏi thôi

Cứ thế, bác sĩ Mạnh Hùng ân cần, tận tụy với tất cả mọi người, bệnh nhân hết thảy đều tin tưởng vào bác sĩ Ai cũng nói bác sĩ xứng đáng với danh hiệu thầy thuốc như mẹ hiền Em cảm thấy bác sĩ Hùng thật là tốt bụng! Nhờ có bác tận tình chăm sóc mà em mới mau chóng hồi phục Em thấy quý mến bác ấy rất nhiều!

Tả em bé bị nhiễm chất độc màu da cam

Trong khi cả nước đang tưng bừng kỉ niệm ngày Giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước, lòng em lại nao nao nhớ đến những người đã anh dũng hi sinh để giành lại được lại độc lập cho đất nước Mỗi lần như vậy em lại nhớ đến hình ảnh một em bé bị nhiễm chất độc màu da cam Đó là người mà em tuy mới gặp lần đầu nhưng có ấn tượng sâu sắc

Vào một buổi chiều mùa hè, lúc em đi dạo cùng bố mẹ chơi trong vườn hoa Kim Đồng Ở đây, không khí trong lành Bất chợt, em gặp một cậu bé đang tươi

Trang 6

cười chào mọi người mua tăm Lại gần thì em mới biết cậu ấy bị liệt cả hai chân nên phải ngồi xe lăn Quần áo của em rất cũ, rách rưới có nhiều chỗ vá trông rất tội nghiệp Dáng người của cậu nhỏ bé, gầy gò Nước da của cậu ngăm đen vì phải đi nắng nhiều để bán tăm.Trên gương mặt thanh tú ấy, ánh mắt của cậu sáng ngời đầy vẻ tự tin trong cuộc sống Những giọt mồ hôi trên má cậu cho em biết cậu rất vất vả Em thầm thắc mắc: ”Tại sao ông trời lại sinh ra những mảnh đời éo le như vậy?” Em lần chạy đến lân la tìm hiểu Em hỏi cô bán hàng:

Cậu bé bán tăm bị sao vậy cô?

Cô bảo:

- Cậu bé này là một trong số các em ở trại mồ côi Bố mẹ em là thanh niên xung phong tình nguyện trực tiếp trên chiến trường Và bố mẹ em ấy đã nhiễm chất độc da cam Khi em ấy sinh ra thì bố mẹ em ấy qua đời

Em đến mua hai gói tăm hộ cậu Về đến nhà, em vẫn suy nghĩ về cậu bé

Hình ảnh của cậu bé vẫn ở trong tâm trí em dù em lớn lên Đó vẫn là người mà

em thật ấn tượng sâu sắc

Tả chú thợ điện thân thiện

Nắng chiều rải nhẹ trên con đường về nhà Trên đường đi, em chợt thấy một tốp các chú thợ điện đang đo và tháo lắp chiếc công tơ ở gần khu phố em Trong đó, người làm em chú ý nhất là một chú thợ điện đang leo lên cột điện và xem xét công tơ

Bỗng có người gọi tên chú Thì ra, chú tên là Hiệp Em đứng ngắm chú hồi lâu Chú khoảng ba mươi tuổi Bộ áo công nhân màu cam rất vừa vặn với vóc dáng

to, cao của chú Khuôn mặt chú vuông vắn Tóc chú màu đen Nước da chú ngăm ngăm màu bánh mật Trông chú thật hiền từ

Trang 7

Thấy em cứ đứng ngây người nhìn chú, chú nở một nụ cười thật tươi Em tiến bước đến gần chú rồi chào: “Cháu chào chú ạ!” Chú xoa đầu em: “Cháu ngoan lắm, thế sau này cháu có muốn làm công việc như chú không?” Em đáp: “Cháu chưa biết được nhưng công tơ điện để làm gì thế hả chú?” Chú cười: “À! Công

tơ điện dùng để đo lượng điện đã dùng cháu ạ!”

Mồ hôi trên lưng áo chú đã thấm ra ngoài nhưng chú vẫn hăng say làm việc Tay chú nhanh thoăn thoắt Mặc dù em không hiểu rõ công việc mà chú đang làm nhưng với thái độ làm việc như thế, em biết chú là một người rất yêu nghề Nếu không có những thợ điện như chú sửa chữa kịp thời thì sinh hoạt của người dân sẽ gặp khó khăn Em đang đứng thì chú quay xuống nói: ” Thôi muộn rồi đấy, cháu về đi kẻo bố mẹ lo lắng.”

Em giật mình, chú nhắc em mới nhớ Thôi đành chia tay chú ở đây vậy Tuy bóng dáng chú đang xa dần nhưng em sẽ mãi nhớ về chú Hiệp – một người thợ điện thân thiện và biết quan tâm tới người khác

Tả chú công an điều khiển giao thông

Ngày nào đi học, em cũng đi ngang ngã năm gần nhà Nơi ấy, xe cộ tấp nập suốt ngày đêm Em thường thấy một chú công an đứng ngay ở bùng binh, không ngừng điều khiển cho xe cộ lưu thông Tuy nhiên, hôm nay em mới đứng gần chú khi đứng chờ một người bạn Đây cũng chính là người em mới gặp lần đầu nhưng để lại ấn tượng sâu sắc, khó quên

Đó là một thanh niên có vóc người cao lớn, vạm vỡ, nước da bánh mật, mặt vuông đầy đặn, đôi mắt sáng, nhanh nhẹn Cũng như bao chú công an giao thông khác, chú mặc bộ đồ ka ki vàng sậm Trên chiếc áo ngắn tay cạnh cầu vai

có đeo phù hiệu thuộc sắc phục cảnh sát giao thông và trên ngực bảng tên, đơn

vị bằng tấm mê-ka nền trắng chữ xanh

Trang 8

Chú mặc quần tây dài gọn gàng, chân đi giày đen bóng lộn, chiếc thắt lưng bằng

da màu nâu to bản hơi lệch về dưới bởi khẩu súng ngắn đeo bên hông kéo

xuống, càng tăng thêm vẻ oai vệ, đĩnh đạc của người cảnh sát giao thông giữ gìn trật tự đường phố Chiếc mũ kết đội trên đầu có đính huy hiệu cảnh sát khiến cho gương mặt của chú vừa oai nghiêm vừa rắn rỏi

Chú đứng đó như một vị chỉ huy oai vệ Miệng ngậm còi, hai cánh tay thay một mệnh lệnh, đưa lên, hạ xuống, sang trái sang phải, dòng người và xe cộ cứ thế dừng lại, tuôn đi một cách trật tự, nề nếp Thỉnh thoảng có một vài chiếc xe máy đậu xe quá vạch sơn trắng nhô lên lấn đường, chú thổi còi ra hiệu lùi lại Tức thì những chiếc xe ấy vội lùi ra sau vạch trắng ngoan ngoãn như các cậu học sinh vâng lời thầy dạy

Chú làm việc một cách cần mẫn và nghiêm túc, không thiên vị một người nào

Có một lần, ba cô gái ngồi trên một chiếc xe hon-đa vù tới ngã năm nhấn ga bấm còi inh ỏi, làm cho một số người đi đường yếu bóng vía vội dạt vào hai bên

lề Chú công an vội giơ tay ra hiệu, miệng tuýt còi ra lệnh dừng lại Chiếc xe tạt vào lề Cả ba cô sượng sùng nói lời xin lỗi

Chú công an mỉm cười rồi từ từ rút biên lai ghi phạt Đưa tờ biên lai cho các cô, chú còn dặn thêm: "Lần sau các cô cẩn thận thực hiện đúng luật giao thông không được chở ba" Lời nói nhẹ nhàng nhưng rất dứt khoát Cứ thế, chú điều khiển dòng người và xe cộ lưu thông được thuận lợi, không có một tai nạn nào xảy ra ở giao lộ này

Em rất kính phục phong cách làm việc của chú, vừa có tình lại vừa có lí Em ước mơ sau này lớn lên, em sẽ đi làm cảnh sát giao thông để giữ gìn an ninh trật

tự cho đường phố

Tả cậu bé khuyết tật

Trang 9

Dường như ai cũng cảm thấy buồn khi trời đổ mưa Còn 1 số người thì lại thích rong chơi giữa trời mưa.Nhưng riêng tôi mỗi khi nhìn thấy mưa, tôi lại nhớ về đêm mưa hôm ấy - 1 đêm mưa mà tôi đã tình cờ bắt gặp 1 cậu bé rất đáng

thương và cũng chính cái đêm hôm đó đã làm tôi không thể kìm nén nỗi xúc động trong lòng, những giọt lệ từ khóe mi của tôi đã lăn dài trên má tôi tựa lúc nào

Lúc ấy, tôi đang đứng nấp mưa dưới hiên của 1 căn nhà nằm trên đường Trần Phú- 1 con đường nổi tiếng là đầy đủ và sung túc nhất thành phố.Cơn mưa làm cho thành phố trở nên buồn tẻ và hiu quạnh Bất chợt dưới màn mưa lạnh giá kia , bỗng xuất hiện 1 cậu bé.Tôi giật mình và quan sát thật kĩ cậu ta thì phát hiện ra cậu ấy đã mất đi 2 bên cánh tay và đang đi lang thang dưới con đường mưa lạnh buốt không có 1 mảnh áo mưa che thân Thì ra đó là 1 cậu bé tật

nguyền với 1 thân hình kì dị Cơn mưa đã làm ướt sũng thân hình nhỏ bé kia Cậu mặc trên người 1 bộ đồ rách rưới có nhiều chỗ vá trông thật tội nghiệp Tôi

tự hỏi bản thân rằng tại sao ông trời lại sinh ra những đứa trẻ đáng thương như thế? Thắc mắc muốn biết về hoàn cảnh của cậu, khi về tới nhà tôi đã hỏi mẹ ngay Mẹ tôi kể rằng đấy là 1 cậu bé bị nhiễm chất độc màu da cam.Bố mẹ của cậu ta là những người đã góp phần xây dựng đất nước ta tốt đẹp như ngày hôm nay.Bố mẹ cậu đều là thương binh liệt sĩ và họ đã hi sinh vì tổ quốc ngay tại chiến trường.Cậu bé tật nguyền ấy là đứa con mà họ đã để lại sau khi họ qua đời.Cậu được nuôi dưỡng ở 1 trung tâm trại trẻ mồ côi.Hằng ngày, cậu tự lấy đôi bàn chân của mình để làm ra những cây tăm rồi mang đi bán.Khi nghe xong, tôi cảm thấy cậu bé ấy quá bất hạnh Có lẽ khi nãy cậu chăm chú nhìn những ngôi nhà ấy vì cậu ao ước mình sẽ có 1 mái ấm gia đình trọn vẹn có cha có mẹ

kề bên ko còn cô đơn lẻ loi 1 mình Tuy tôi đã mất đi 1 người cha nhưng tôi vẫn còn được mẹ nuông chiều và chăm sóc Tôi đã từng nghĩ cuộc đời tôi mất đi cha

Trang 10

thì thật buồn và bất hạnh nhưng tôi nào ngờ có những con người còn bất hạnh hơn tôi nhiều

Các bạn có biết ko chắc cậu bé bị nhiễm chất độc màu da cam kia đã tự mình vượt qua nỗi xót xa khi mất đi gia đình ấm cúng và bị tật nguyền Những việc

ấy đã ko đẩy lùi quyết tâm của cậu mà cậu đã vươn lên chống chọi mọi khó khăn.Thế rồi cả đêm đó tôi đã khóc thầm vì 1 người mà tôi chưa từng quen biết Tôi thật nể phục cậu bé ấy Tôi mong 1 ngày nào đó nụ cười hạnh phúc sẽ hé nở trên đôi môi của cậu bé tội nghiệp kia

Tả bác tài lái xe Bus

Mỗi ngày đi học, tôi đều ngủ dậy từ rất sớm Đứng trước nhà, tôi cảm nhận được cái sự trong lành tươi mát, thoang thoảng lạnh từ những giọt còn đọng trên chiếc lá Tôi cứ đứng đấy, chờ xe buýt

Xe buýt đối với tôi vô cùng quen thuộc, nhưng mấy ai biết rằng, lần đầu tiên tôi

đi xe buýt như thế nào Cái cảm giác ấy vô cùng xa lạ Tôi nghĩ rằng mình đang lạc vào một thế giới khác Có lẽ tôi gần như khóc, nhưng bản thân tự nhủ,

không được khóc, không được khóc Nhưng rồi tôi đã khóc Tôi yếu đuối, tôi hiểu bản thân mình chỉ là một thành phần nhỏ bé trong cuộc sống Trong đầu của một đứa trẻ như tôi lúc đó chỉ nghĩ được như vậy thôi Tôi khóc, và nhưng giọt nước mắt dường như tan biến khi tôi nghe cái giọng ấm áp, trầm an ủi tôi

Đó chính là bác lai xe Ấn tượng mà có lẽ trong đời tôi không bao giờ quên được

Bác lái xe có thân hình cao cao, gầy gầy Đôi mắt bác ánh lên vẻ trìu mến, phúc hậu Tóc bác điểm những sợi trắng Khuôn mặt hình điền, ánh lên vẻ đẹp của một con người làm việc cho nhân dân, làm việc tốt Thỉnh thoảng, tôi thường nắm lấy bàn tay bác để đi xuống dễ dàng hơn, tôi cảm thấy đôi bàn tay của bác

Ngày đăng: 18/03/2023, 09:12

w