1. Trang chủ
  2. » Tất cả

Ke mot ki niem ve thay giao hoac co giao cua em

22 1 0
Tài liệu đã được kiểm tra trùng lặp

Đang tải... (xem toàn văn)

Tài liệu hạn chế xem trước, để xem đầy đủ mời bạn chọn Tải xuống

THÔNG TIN TÀI LIỆU

Thông tin cơ bản

Tiêu đề Kể Một Kỉ Niệm Về Thầy Giáo Hoặc Cô Giáo Của Em
Người hướng dẫn PTS. Nguyễn Văn A
Trường học Trường Đại học Sư phạm Hà Nội
Chuyên ngành Giáo dục
Thể loại Bài văn
Năm xuất bản 2023
Thành phố Hà Nội
Định dạng
Số trang 22
Dung lượng 406,22 KB

Các công cụ chuyển đổi và chỉnh sửa cho tài liệu này

Nội dung

Kể một kỉ niệm về thầy giáo hoặc cô giáo của em Download vn Tập làm văn lớp 5 Kể một kỉ niệm về thầy giáo hoặc cô giáo của em Tổng hợp Download vn 1 Đề bài Kể một kỉ niệm về thầy giáo hoặc cô giáo của[.]

Trang 1

Đề bài: Kể một kỉ niệm về thầy giáo hoặc cô giáo của em, qua đó thể hiện lòng

biết ơn của em với thầy cô - Kể chuyện được chứng kiến hoặc tham gia, SGK Tiếng Việt lớp 5 tập 2 trang 93.

Dàn ý Kể lại kỉ niệm đáng nhớ với thầy, cô giáo của em

I Mở bài

● Giới thiệu về ngày đi học đầu tiên đáng ghi nhớ

● Cảm xúc, ấn tượng chung

II Thân bài

1 Chuẩn bị tới trường

● Cảnh sắc thiên nhiên, tâm trạng (miêu tả cảnh và miêu tả nội tâm)

● Chuẩn bị đến trường: Bút thước, sách vở, các đồ dùng khác

● Trên đường đi tới trường: Cảnh vật, tâm trạng, bạn bè

2 Tới trường

● Cảnh ngôi trường: Cổng trường, sân trường, không khí náo nức, đông vui

● Lớp học: Phòng học mới, cô giáo, bạn bè, đồ dùng trong lớp

● Tâm trạng, cảm xúc trước những điều mới lạ

3 Sự việc gây ấn tượng

● Cô giáo, một vài bạn trong lớp

● Sự việc hoặc người bạn cùng bàn đáng ghi nhớ

● Bài học đầu tiên

III Kết bài

● Ý nghĩa của trường lớp đối với tuổi thơ

Trang 2

● Ấn tượng, cảm xúc sâu sắc của bản thân, lời tự hứa

Kể một kỉ niệm về thầy giáo của em

Kể về thầy giáo - Mẫu 1

Nếu có ai hỏi: "Người thầy, cô giáo em quý mến nhất trong suốt năm năm họctiểu học của em là ai?" Thì em sẽ không ngần ngại mà trả lời ngay: "Đó là thầyNha" Người thầy giáo đã tận tình dạy dỗ em năm lớp một Và với em đó cũng

là người cha thứ hai của mình

Mặc dù bấy giờ thầy trò đã xa nhau Nhưng những kỉ niệm sâu sắc năm em cònhọc lớp 1C của thầy thì không thể nào quên được Ở lớp, em là đứa duy nhấtviết tay trái nên thầy vẫn phải thường cầm bàn tay em nắn nót từng nét chữ Vàmặc dù thầy hết lòng dạy dỗ mà các ngón tay của em cứ nhất quyết không chịunghe lời Các chữ cái a, ă, â, chẳng bao giờ ngay hàng thẳng lối và lúc nàocũng méo mó như bị ai nện một cây gậy vào Ấy vậy mà bàn tay trái tuy không

có ai dạy dỗ cả mà lại viết đẹp hơn nhiều Khiến cho thầy phải thốt lên: "Thật làngược đời" Một hôm, khi tới giờ tập viết - tiết học căng thẳng nhất của em lúc

ấy khi thấy thầy ra ngoài lớp nghe điện thoại Thầy vừa bước ra khỏi cửa là emvội vàng đổi sang viết tay trái Đến cuối giờ, thầy bảo em đưa vở lên chấm Emhồi hộp đưa mắt nhìn thầy, bỗng thầy ngồi dậy, xoa đầu em:

- Hôm nay Thăng giỏi quá! Viết đẹp ghê ta! Có sự tiến bộ vượt bậc đấy

Rồi thầy quay xuống lớp kêu to:

- Để mừng sự tiến bộ của bạn, các em cho một tràng pháo tay nào!

Nhìn sự mừng rỡ không một chút nghi ngờ trong đôi mắt thầy mà trong lòng emthấy hổ thẹn vô cùng Tối hôm đó, em trằn trọc không ngủ Đến sáng hôm sau,

Trang 3

em quyết định sẽ nói hết sự thật với thầy Nhưng ngồi trong lớp, em không đủcan đảm để nói ra sự thật với tất cả các bạn và thầy Mãi đến lúc tan trường, khicác bạn đã về hết và thầy cũng định đi về thì em mới nói với thầy:

- Thầy ơi, em có chuyện muốn nói

Thầy đưa mắt nhìn em, hỏi:

- Thăng em, em có chuyện gì thế?

Nghe thầy hỏi, mặc dù đã chuẩn bị kĩ cho giờ phút này nhưng em vẫn thấy chột

dạ Ấp a, ấp úng mãi, em mới nói được một câu:

- Thưa th â ầy, chuyện ngày hôm qua em

- Chuyện ngày hôm qua nó làm sao?

Em mừng rỡ cảm ơn thầy rồi ôm cặp, nhanh chân bước về nhà và thầm hứa vớilòng mình từ nay sẽ chuyên tâm học hành nghiêm chỉnh để không phụ lòng thầy

Trang 4

Bấy giờ, khi đã rời xa mái trường tiểu học mến yêu, thời gian có thể trôi qua,mọi thứ có thể phai nhoà theo năm tháng Nhưng hình ảnh người thầy đáng kính

sẽ mãi mãi theo em đến suốt cuộc đời

Kể về thầy giáo - Mẫu 2

Trong tuổi thơ của mỗi người, ai cũng có những kỉ niệm đáng nhớ về thầy, côgiáo cũ của mình, những kỉ niệm đẹp xen lẫn nỗi buồn đều được khắc sâu trongtrí nhớ của chúng ta Riêng tôi có một kỉ niệm mà tôi không bao giờ quên, kỉniệm sâu sắc về một người thầy đáng kính của tôi

Năm ấy, khi tôi còn học lớp một, tôi có những kỉ niệm đẹp về thầy giáo chủnhiệm của mình Tôi đã bước sang lớp một, ngưỡng cửa của bậc tiểu học, cónhiều bạn mới, thầy cô mới

Ngày trọng đại ấy, ngày tôi không bao giờ quên Sau buổi lễ khai giảng, tất cảcác học sinh đều bước vào lớp học của mình để học buổi học đầu tiên và gặp gỡthầy cô giáo chủ nhiệm của mình và cũng là người sẽ gắn bó với tôi trong suốtthời gian học tiểu học

Khi thầy bước vào, dáng người thầy thật nhanh nhẹn và thầy chào chúng tôi.Tôi trông thầy cũng đã đứng tuổi, tóc thầy cũng đã điểm bạc, khuôn mặt thầygầy, bàn tay thầy có nhiều vết nhăn, chắc thầy đã có mấy chục năm lận đận vớihọc sinh Thầy bước lên bục giảng, thầy ra hiệu cho chúng tôi im lặng và thầynói: Chào các con, thầy tên là Hồ Viết Cảnh, thầy sẽ chủ nhiệm lớp các controng suốt bậc tiểu học Giọng thầy thật ấm áp, nhẹ nhàng, làm cho những suynghĩ trong đầu tôi về một người thầy giáo chủ nhiệm thật dữ dằn và nghiêmkhắc đều tan biến

Sau khi ra mắt chúng tôi, thầy bắt đầu dạy cho chúng tôi những bài học đầu tiên

mà cũng là những bài học đầu đời dạy tôi nên người Thầy viết lên bảng những

Trang 5

dòng chữ đầu tiên, tôi trông thấy bàn tay thầy run run khi viết, sau này tôi mớibiết, thầy phải chịu đựng những cơn đau do tham gia cuộc chiến tranh khángchiến chống mĩ để viết nên dòng chữ đẹp đó Sau khi viết xong đề bài, thầy hỏichúng tôi có thấy rõ không, một vài bạn ngồi phía dưới do mắt kém nên khôngthấy liền được thầy chỗ khác cho phù hợp Trong buổi học thầy đến tận chỗ củatừng người để chỉ cho chúng tôi những chỗ không hiểu Cuối giờ, thầy cho

chúng tôi xếp hàng ra về, mọi người đi về rất thẳng hàng, tiếng cười đùa củamột vài bạn đã làm xôn xao khắp sân trường Buổi học đầu tiên đã kết thúc nhưvậy đó, thầy đã để lại cho tôi những suy nghĩ về một người thầy mẫu mực

Những buổi học sau, thầy nghiêm khắc với những bạn lười học, khen thưởngnhững bạn ngoan Giờ ra chơi, thầy đều ra chơi cùng chúng tôi, thầy chơi nhữngtrò chơi dân gian cùng với chúng tôi, nhìn khuôn mặt thầy lúc đấy thật đáng yêu,nhìn kĩ thầy, tôi có cảm giác khuôn mặt thầy rất giống khuôn mặt ông nội tôi.Ông tôi đã mất từ khi tôi còn nhỏ, những kỉ niệm đẹp của ông và tôi đều đượctôi khắc ghi Nhìn thầy, tôi cảm thấy nhớ đến ông, nhớ đến cảnh chơi đùa củahai ông cháu, tôi liền chạy vào phòng học, ngồi trong góc khóc Lúc đó có mộtbàn tay đặt lên vai tôi khẽ vỗ về, hình ảnh ông nội vỗ về tôi mỗi khi buồn hiện

về, tôi bỗng khóc to lên, không sao có thể kiềm chế được Thì ra đó chính làthầy, thầy khẽ nói với tôi: “Thành, sao con khóc, nói ra để thầy chia sẻ với con".Rồi thầy ôm tôi vào lòng, nhận được sự an ủi của thầy, tôi càng khóc to hơn.Sau hôm đó tôi cảm thấy được thầy quan tâm nhiều hơn

Vào một hôm, do tôi không học bài nên bị điểm kém, thầy liền mắng tôi, tôi liềnchạy về chỗ ngồi, trong lòng tôi cảm thấy rất tức thầy Vào giờ ra chơi thầykhông ra chơi với các bạn như mọi khi, thầy xuống chỗ tôi Thầy nói: "Thầy xinlỗi em vì đã quá nặng lời, nhưng em là lớp trưởng nên phải gương mẫu cho cácbạn noi theo thầy giảng lại cho tôi bài tôi chưa hiểu Tôi nhìn thầy lúc đó màtrong lòng cảm thấy hối hận vô cùng, ân hận vì đã làm thầy buồn Tôi tự hứa sẽ

cố gắng phấn đấu tốt hơn

Trang 6

Vậy đấy, thầy đã để lại cho tôi những kỉ niệm không bao giờ phai mờ về mộtngười thầy giản dị mà thân thương Tôi hứa sẽ cố gắng học tập để trở thànhcông dân tốt, có ích cho đất nước và xã hội Công ơn thầy sẽ mãi được khắc ghinhư câu danh ngôn:

"Ngọc không mài không sáng, người không học không tài."

Kể về thầy giáo - Mẫu 3

Cuối năm học vừa qua, em được nhận phần thưởng Học sinh xuất sắc Thầy cô

và bạn bè khen ngợi nhưng cũng chính những lời khen ấy lại làm cho em xấu hổ

vô cùng Chuyện là thế này:

Em vốn là học sinh giỏi Toán Bài kiểm tra nào em cũng đạt điểm 9, điểm 10.Mỗi lần thầy yêu cầu xướng điểm, em trả lời rất rành rọt trước sự thán phục củabạn bè trong lớp Một hôm, trong giờ ôn tập, em chủ quan không học bài cũ.Theo thường lệ, thầy giáo gọi học sinh lên bảng Em đã có điểm kiểm tra miệngnên tin chắc là thầy sẽ chẳng gọi đến mình Vì vậy em ung dung ngồi ngắm trờiqua khung cửa sổ và tưởng tượng đến trận đá bóng chiều nay giữa đội lớp emvới lớp 6B

Nhưng một chuyện bất ngờ xảy ra Thầy giáo yêu cầu cả lớp lấy giấy ra làm bài.Biết làm sao bây giờ? Mọi khi làm bài một tiết, thầy thường báo trước Cònhôm nay, sao lại thế này? Đây đó trong lớp nổi lên tiếng xì xào thắc mắc củamột số bạn Em ngơ ngác nhìn quanh một lượt Bạn Hoa ngồi cạnh huých cùitay vào sườn, nhắc nhở: Kìa, chép đề đi chứ!

Em có cảm giác là tiết kiểm tra như kéo dài vô tận Em loay hoay viết rồi lạixóa Vì mất bình tĩnh nên đầu óc cứ rối tinh lên Thời gian đã hết, em nộp bài

mà lòng cứ thắc thỏm, lo âu

Trang 7

Tuần sau, thầy giáo trả bài Như mọi lần, em nhận bài từ tay thầy để phát chocác bạn Liếc qua bài mình, thấy bị điểm 3, tim em thắt lại Em không để cho aikịp nhìn thấy và cố giữ nét mặt thản nhiên, vẻ mặt ấy che giấu bao nhiêu bối rốitrong lòng Thật là chuyện chưa từng có Ăn nói làm sao với thầy, với bạn, với

bố mẹ bây giờ? Em quay cuồng lo nghĩ và bất chợt nảy ra một ý

Thầy giáo gọi điểm vào sổ Đến tên em, em bình tĩnh xướng to: Tám ạ! Thầygọi tiếp bạn khác Em thở phào nhẹ nhõm và tự nhủ chắc thầy giáo sẽ không để

ý vì có gần chục bài bị điểm kém cơ mà!

Để xóa sạch mọi dấu vết, tối hôm ấy em làm lại bài rồi lấy bút đỏ ghi điểm 8theo nét chữ của thầy Ngày qua ngày, cứ nghĩ đến lúc thầy giáo yêu cầu xemlại bài mà em lạnh cả người May sao, mọi chuyện rồi cũng trôi qua và tưởngchừng em đã quên bẵng chuyện ấy

Cuối năm, em đạt danh hiệu Học sinh xuất sắc Những tràng vỗ tay, những lờikhen ngợi chân thành, vẻ hài lòng và tự hào của cha mẹ Tất cả những điều ấy

vô tình khơi dậy sự day dứt và xấu hổ trong em Em không xứng đáng Emmuốn nói lên sự thật xấu xa ấy nhưng không đủ can đảm

Thời gian đã đẩy lùi mọi chuyện vào dĩ vãng nhưng nỗi ân hận vẫn còn nguyên

đó Giờ em kể lại chuyện này mà lòng chưa hết day dứt Mong thầy cô, cha mẹ

và các bạn tha thứ cho em Em hứa không bao giờ mắc lỗi lầm đó nữa

Kể về thầy giáo - Mẫu 4

Trong tuổi học sinh của mỗi chúng ta, ai cũng có những kỷ niệm không thể nàoquên với thầy cô giáo cũ đã từng dạy dỗ mình Đó là những kỷ niệm gắn bó,những kỷ niệm thiêng liêng khắc sâu trong trái tim trí nhớ của mỗi chúng ta,theo chúng ta tới suốt cuộc đời của mình

Trang 8

Với tôi, tôi có một kỷ niệm không bao giờ có thể phai mờ, một kỷ niệm sâu sắcsuốt đời không thể quên với người thầy đáng kính nhất của cuộc đời mình Thầykhông chỉ là người thầy dạy dỗ tôi con chữ, trí tuệ mà còn là người cha dìu dắttôi trong những ngày bỡ ngỡ tới trường, trong lúc còn ngơ ngác chưa hiểu hiểu

sự đời

Đó chính là thầy giáo dạy tôi những năm tiểu học Một kỷ niệm vô cùng đẹp vềthầy giáo chủ nhiệm của mình, khi tôi lần đầu ngây thơ, ngỡ ngàng bước chânvào lớp một với biết bao nhiêu lạ lẫm, mới mẻ, biết bao cảm xúc bồi hồi, khi tất

cả với tôi đều mới mẻ, thầy cô giáo mới, bạn bè mới…

Trong ngày trọng đại của đời mình, sau khi lễ khai giảng kết thúc tất cả học sinhđều được phân công về lớp của mình để học buổi học đầu tiên Một buổi học vôcùng ý nghĩa Và để gặp gỡ trao đổi với giáo viên chủ nhiệm làm quen với bạn

bè của mình, ngôi nhà mới sẽ theo chúng ta trong những năm tiểu học

Khi thầy Hoàn bước vào, trông dáng người nhanh nhẹn hoạt bát của thầy, nhìn

nụ cười ấm áp ấy tự dưng tôi có cảm giác thầy thật gần gũi thân thuộc tựa như

ba mình ở nhà Trên mái tóc thầy đã có đôi sợi bạc, thể hiện sự nhọc nhằn củathời gian sương gió

Khuôn mặt thầy vô cùng quắc thước, trên bàn tay cầm phấn có nhiều nếp nămthể hiện việc thầy phải vất vả vì học sinh nhiều

Thầy bước đi trên bục giảng, tự giới thiệu về mình, rồi ra hiệu cho chúng tôi giữtrật tự, thầy kể về những điểm thầy thích những gì thầy mong chờ ở chúng tôi.Thầy cũng sẽ là thầy giáo chủ nhiệm chúng tôi trong năm năm tiểu học

Giọng thầy du dương ấm áp cho chúng tôi một cảm giác vô cùng gần gũi thânthuộc, trong ngày đầu tiên tới trường tôi luôn ấn tượng bởi vẻ gần gũi giản dịthân thiện của thầy, khác hẳn với những gì tôi thường tưởng tượng về thầy cô

Trang 9

giáo ở trường tiểu học nghiêm nghị, xa cách Sau khi thầy bắt đầu viết nhữngchữ cái đầu tiên để đưa chúng tôi vào một thế giới mới thì cũng là lúc tôi biếttới chữ viết trong cuộc đời mình.

Tôi mở vở bắt đầu cầm bút, tô theo nét vẽ có sẵn trong cuốn tập tô, những chữviết đầu tiên run run, khiến tôi vô cùng lo lắng, xiên xẹo Tôi sợ mình sẽ bị thầymắng nên nét chữ càng quýnh quáng lại với nhau

Thấy vậy, thầy Hoàn vội vàng tới và nắm lấy tay tôi rồi từ từ đưa tay tôi theonét chữ khiến tôi tự tin hơn hẳn, những chữ viết sau dần dần đẹp hơn, rồi cho tớikhi tôi tự tin viết thì thầy mới buông bàn tay tôi ra

Nhìn khuôn mặt phúc hậu của thầy khiến tôi vô cùng cảm thấy ấm áp, nó thậtgần gũi và thân thiết biết bao, khuôn mặt đó cứ bên cạnh tôi cho cả khi ngủ nócũng vào trong giấc mơ của tôi

Buổi học đầu tiên của tôi với người thầy đáng kính mà tôi không bao giờ quên

đó chính là thầy Hoàn, người đã dạy cho tôi những nét chữ đầu đời biến tôi từmột kẻ không biết gì thành một con người cái gì cũng biết

Công lao trời biển của thầy tôi luôn ghi khắc trong tim không bao giờ quên Nócũng giống như câu danh ngôn “Ngọc không mài không sáng, người không họckhông tài” mà thầy đã tặng chúng tôi trước khi chia tay mái trường tiểu học thânthương đó

Kể một kỉ niệm về cô giáo của em

Kể về cô giáo - Mẫu 1

Ngày ấy tôi mới vào học lớp 1 Cô giáo của tôi cao, gầy, mái tóc không mướtxanh mà lốm đốm nhiều sợi bạc, cô ăn mặc giản dị nhưng lịch thiệp Ấn tượng

Trang 10

nhất ở cô là đôi mắt sáng, nghiêm nghị mà dịu dàng Cái nhìn vừa yêu thươngvừa như dò hỏi của cô cho đến bây giờ tôi vẫn chẳng thể nào quên

Hôm ấy là ngày thứ 7 Mai có một chiếc bút máy mới màu trắng sọc vàng vớihàng chữ "My pen" lấp lánh và những bông hoa nhỏ xíu tinh xảo ẩn nấp kín đáo

mà duyên dáng ở cổ bút Tôi nhìn cây bút một cách thèm thuồng, thầm ao ướcđược cầm nó trong tay

Đến giờ ra chơi, tôi một mình coi lớp, không thể cưỡng lại ý thích của mình, tôi

mở cặp của Mai, ngắm nghía cây bút, đặt vào chỗ cũ rồi chẳng hiểu vì sao tôibỗng không muốn trả lại nữa Tôi muốn được nhìn thấy nó hàng ngày, được tựmình sở hữu nó, được thấy nó trong cặp của chính mình

Hết giờ ra chơi, các bạn chạy vào lớp, Mai lập tức mở cặp và khóc oà lên khithấy chiếc bút đã không cánh mà bay! Cả lớp xôn xao, bạn thì lục tung sách vở,bạn lục ngăn bàn, có bạn bò cả xuống gầm bàn ngó nghiêng xem chiếc bút có bịrơi xuống đất không Đúng lúc đó, cô giáo của chúng tôi vào lớp! Sau khi nghebạn lớp trưởng báo cáo và nghe Mai kể chi tiết về chiếc bút: nào là nó màu gì,

có chữ gì, có điểm gì đặc biệt, ai cho, để ở đâu, mất vào lúc nào Cô yên lặngngồi xuống ghế Lớp trưởng nhanh nhảu đề nghị:

- Cô cho xét cặp lớp mình đi cô ạ!

Cô hình như không nghe thấy lời nó nói, chỉ chậm rãi hỏi:

- Ra chơi hôm nay ai ở lại coi lớp?

Cả lớp nhìn tôi, vài giọng nói đề nghị xét cặp của tôi, những cái nhìn dò hỏi,nghi ngờ, tôi thấy tay mình run bắn, mặt nóng ran như có trăm ngàn con kiếnđang bò trên má Cô giáo tôi nổi tiếng là nghiêm khắc nhất trường, chỉ một cáigật đầu của cô lúc này, cái cặp bé nhỏ của tôi sẽ được mở tung ra Bạn bè sẽ

Trang 11

thấy hết, sẽ chê cười, sẽ chẳng còn ai chơi cùng tôi nữa Tôi sợ hãi, ân hận, xấu

hổ, bẽ bàng Tôi oà khóc, tôi muốn được xin lỗi cô và các bạn Bỗng cô giáocủa tôi yêu cầu cả lớp im lặng, cô hứa thứ hai sẽ giải quyết tiếp, giờ học lặng lẽtrôi qua

Sáng thứ hai, sau giờ chào cờ, cô bước vào lớp, gật đầu ra hiệu cho chúng tôingồi xuống Cô nhẹ nhàng đến bên Mai và bảo:

- Hôm thứ bảy bác bảo vệ có đưa cho cô cây bút và nói rằng bác nhặt được khi

đi đóng khoá cửa lớp mình, có phải là cây bút của em không?

Mai cầm cây bút, nó sung sướng nhận là của mình, cô dặn dò cả lớp phải giữgìn dụng cụ học tập cẩn thận, giờ học trôi qua êm ả, nhẹ nhàng Ra chơi hôm ấy,các bạn lại ríu rít bên tôi như muốn bù lại sự lạnh nhạt hôm trước Chỉ riêng tôi

là biết rõ cây bút thật của Mai hiện ở nơi đâu

Sau đó vài ngày cô có gặp riêng tôi, cô không trách móc cũng không giảng giải

gì nhiều Cô nhìn tôi bằng cái nhìn bao dung và thông cảm, cô biết lỗi lầm củatôi chỉ là sự dại dột nhất thời nên đã có cách ứng xử riêng để giúp tôi không bịbạn bè khinh thường, coi rẻ

Năm tháng qua đi, bí mật về cây bút vẫn chỉ có mình tôi và cô biết Nhưng hômnay, nhân ngày 20/11, tôi tự thấy mình đã đủ can đảm kể lại câu chuyện củachính mình như là một cách thể hiện lòng biết ơn và kính trọng đối với người đãdạy tôi bài học về sự bao dung và cách ứng xử tế nhị trong cuộc sống

Giờ đây tôi đã lớn, đã biết cân nhắc đúng sai trước mỗi việc mình làm, tôi vẫnnhớ về bài học thuở thiếu thời mà cô đã dạy: Bài học về lỗi lầm và sự bao dung!

Và có lẽ trong suốt cả cuộc đời mình, tôi sẽ chẳng lúc nào nguôi nỗi nhớ về cônhư nhớ về MỘT CON NGƯỜI CÓ TẤM LÒNG CAO CẢ

Kể về cô giáo - Mẫu 2

Ngày đăng: 16/03/2023, 11:29

🧩 Sản phẩm bạn có thể quan tâm

w