Kí ức dai dẳng đó ám ảnh vào nhiều sáng tác của nhiều tác giả chiến trường như điều không thể dứt ra, không thể nào quên cho đến tận ngày hôm nay.. Hoàng Đình Tài đã nhận thức chiến tran
Trang 1HOÀNG ĐÌNH TÀI - VẺ ĐẸP MỸ THUẬT CỦA SỰ BÌNH YÊN
Trang 3Sau khi trở về với đời sống hòa bình, nhiều người vẫn tiếp tục với dư âm của chiến trường, máu và khói súng vẫn bốc lên trong tác phẩm của họ Kí ức dai dẳng đó ám ảnh vào nhiều sáng tác của nhiều tác giả chiến trường như điều không thể dứt ra, không thể nào quên cho đến tận ngày hôm nay
Hoàng Đình Tài hình như không nằm trong số ấy Phải chăng kí ức về những năm khói lửa chiến tranh đã thoát khỏi con người anh
Hoàn toàn không phải thế
Hoàng Đình Tài đã nhận thức chiến tranh như là một công việc Và anh đã thở phào khi cùng đồng đội an bình đi qua cuộc chiến Và, công việc đó đã kết thúc như muôn vàn công việc khác trên đời Thế là xong
Vẫn tiếp tục vẽ và sáng tác nhưng Hoàng Đình Tài không chọn đề tài chiến tranh
Và anh đã chọn cho mình sự an bình trong tâm thức dân gian và văn hóa đình làng
Đó là nhận thức mới cộng với kí ức tuổi thơ Để rồi anh sống với nó, vui chơi với
nó và đưa nó lên vóc Bây giờ là lúc anh được thả hồn với màu sắc và chất liệu Cảm xúc được trải ra với cái anh tâm đắc Mỗi quãng đời một công việc Sáng tác của anh đã nói lên điều đó
Trang 4Những miền kí ức đang được hồi sinh Anh đã tìm lại tuổi thơ của lứa tuổi anh đã
bị chiến tranh cướp mất từ rất sớm Với anh nghệ thuật là hướng tới cái đẹp và sự bình yên Anh đã vẽ ào ạt và cảm xúc đã cuốn anh vào cuộc Tranh Hoàng Đình Tài chú trọng nhiều vào vẻ đẹp ảo giác tựa trên văn hóa đình làng đem lại như Khát vọng (100x150), Nhảy múa ( 100x 150), Đất bazan (96x196), Trẻ em đến trường (60x90), Miền quan họ (96x 196), Nhạc rốc (100x150) là những tranh như vậy Nó thô ráp nhưng mặn mà hương đồng gió nội
Đọc tên tranh mới thấy đề tài với Hoàng Đình Tài hình như là không quan trọng
Nó chỉ như một cái cớ khơi gợi để anh gửi gắm cảm xúc của cá nhân mình, để anh tìm đến những không gian mơ hồ mà người và hình hiện lên như một giấc mơ, những giấc mơ khác nhau, giấc mơ đắp lên giấc mơ, có giấc mơ vui vẻ, cũng có những giấc mơ trằn trọc
Có vài ba họa sĩ bậc thầy ít nhiều có ảnh hưởng đến Hoàng Đình Tài có lẽ là do gặp nhau ở cách quan niệm về nghệ thuật Đó là hai bậc đàn anh lớn là Nguyễn Tư Nghiêm và Nguyễn Sáng và thấp thoáng đâu đó tí Picatxo
Nhưng đó chỉ là những giai đoạn trong hành trình nhận thức để truy tìm bản ngã tự khẳng định mình mà mỗi họa sĩ trên con đường trưởng thành đều có những giai đoạn ảnh hưởng để thử nghiệm Nhưng nếu Nguyễn Tư Nghiêm cung kính và yêu
Trang 5gian phóng túng hơn Anh nhảy nhót như đứa trẻ con trên mặt vóc bằng bảng màu
ve thẫm huyền bí như Làng tôi (96x 196) chẳng hạn Đôi lúc cũng sờ mò vào lập thể như Trẻ em tới trường (60x90), và chút thấp thoáng đâu đó tí hình bóng
Nguyễn Sáng Nhảy múa (60x80) Và sau đó anh trở lại mình với tâm thái trẻ trung dân dã hơn là bác học Trong tranh của anh, nhiều khoảng màu xanh đen, màu của
lá già chắc nịch, nó thành nơi tì dựa lí tưởng làm cho các sắc son nóng ấm dậy lên trong mắt người xem Người ta thấy ở đây Hoàng Đình Tài có một bảng màu luôn muốn chạy thoát ra ngoài những gì đã được nhiều thế hệ làm sơn mài khẳng định
và hình như anh đã mò ra cái gì mới đó cho riêng mình Còn hình thì vô định, hình được chạy theo thời tiết cảm xúc không chút câu nệ, lúc kéo dài, khi ngô nghê, cần thiết thì lại chau chuốt Kiểu gì thì Tài cũng luôn lựa chọn cách để bộc lộ được trạng thái hồn nhiên, vui hậu, gây dựng mĩ cảm cho người xem trong niềm phấn khích đồng quê Nhiều tranh trở về lối cảm trẻ thơ của anh rất thành công như Tới trường (100x150), Trong vườn (96x 196)
Một điều cần nói thêm là Hoàng Đình Tài vẽ sơn mài không giống như nhiều
người đã vẽ chất liệu này Anh mê chất liệu sơn mài như mê gái và có thể say sưa nói về nó đến mức rồ dại như là trên đời này chẳng còn chất liệu nào ra gì Cái bốc đồng cực đoan ấy chẳng hại ai, nhưng với cá nhân họa sĩ nó là chất xúc tác tạo ra chất lượng, tác giả đã đi rất sâu vào tìm tòi khả năng biểu cảm của chất liệu Tôi tin điều đó chính xác cũng như tôi đã bỏ ra hai mươi năm lần mò với giấy dó rồi mới
Trang 6làm chủ được nó Những gì có hôm nay của Hoàng Đình Tài có lẽ là thành quả đáng kể của mối tình đó, giống như Đường Minh Hoàng chỉ có một Dương Quý Phi
Hoàng Đình Tài đã đi được một chặng đường dài, anh đã tìm được mình và khẳng định được mình thành một thương hiệu Đó là mơ ước của tất cả những ai dây dưa đến lĩnh vực sáng tác, mà có người suốt đời không làm được điều đó