-Chị Út: U là trời xúm lại chọc ghẹo tui hả -Thím Năm: Chị Út bữa nay lên hương thấy rõ luôn nghen, mặt mày rạng ngời, trẻ cả chục tuổi luôn nghen -Chị Út: xúc động nghen ngào Thì tui
Trang 1TÁC PHẨM DỰ THI LIÊN HOAN PHÁT THANH TOÀN QUỐC LẦN THỨ XV - 2022
Đơn vị dự thi: Đài PT-TH Đồng Tháp
Tên tác phẩm: ĐỒNG THÁP NGHĨA TÌNH
Thể loại: Câu chuyện truyền thanh
Tác giả: Ngọc Quyên
Kỹ thuật viên: Kim Cương
Ngày phát sóng: 30/4/2022
Thời lượng: 07 phút
Nhân vật:
-Bác Hai: Hoàng Sơn
-Thím Năm: Tuyết mai
-Chị Út: Thanh Hảo
-Tuấn: Trung Nhã
-Vợ Tuấn: Ngọc Huyền
Lời dẫn: Thưa quí thính giả, gần 75.000 lao động Đồng Tháp từ các tỉnh thành, đã phải quay trở về quê trong đợt dịch bùng phát lần thứ 4 giữa năm
2021 Nhưng đến nay khoảng 25.000 lao động trong số này đã an tâm tìm việc
ở quê nhà, hơn 30.000 lao động đang tiếp tục được hỗ trợ, giúp đở, trong đó nhiều lao động tiếp tục được dạy nghề nông thôn, đi làm việc ở nước ngoài theo hợp đồng có thời hạn Nhiều gia đình đã yên vui, thoát khỏi nỗi lo tha hương cầu thực bấp bênh
-Nhạc dạo-
-Nhạc đám cưới rộn ràng ( ô ô sáng hôm nay trên quê hương tôi….)
-Chị Út: (mừng rỡ) Ơ kìa, anh Hai, chị Năm tới rồi hả!
-Bác Hai, Thím Năm: Chúc mừng chị nha chị Út!
-Chị Út: Dạ cám ơn anh chị
-Tuấn: Dạ con chào bác Hai, con chào thím Năm
-Thím Năm: Ừ, chúc mừng cô dâu chú rễ nha
-Bác Hai: Đẹp đôi quá luôn nha 2 đứa!
-Thím Năm: Chúc 2 con trăm năm hạnh phúc nha!
-Tuấn và vợ: Dạ con cám ơn bác Hai, cám ơn Thím Năm
-Tuấn: Má con mong bác Hai với thím Năm nãy giờ quá luôn nè
-Bác Hai: Má bây tính đọ kim sa hột lựu với thím Năm chớ gì?
-Thím Năm: Quỹ dịch anh hà, bữa nay anh cũng bảnh tỏn quá đây kìa
-Chị Út, Tuấn cùng cười
-Bác Hai: Thì nôn nao đi ăn cưới mà, phải diện bộ đồ hoành tráng lệ mới chịu à
-tất cả cùng cười
Trang 2-Bác Hai: Nhưng mà bữa nay chị Út Đẹt mới là người rạng rỡ nhất trong đám già
tụi mình á nghen
-Tuấn: Dạ má con bữa nay tươi không cần tưới luôn mà
-Chị Út: U là trời xúm lại chọc ghẹo tui hả
-Thím Năm: Chị Út bữa nay lên hương thấy rõ luôn nghen, mặt mày rạng ngời, trẻ
cả chục tuổi luôn nghen
-Chị Út: (xúc động nghen ngào) Thì tui tui
-Bác Hai: … Ý trời tự dưng sao mà khóc
-Tuấn: Tại má con quá mừng …
-Chị Út: (xúc động) Cũng nhờ anh Hai, với chị Năm đây, cho nên bữa nay gia đình
tui mới có được hạnh phúc đổi đời như vầy … Tui cám ơn 2 ân nhân hỏng biết bao nhiêu mà kể cho hết Tui tui … vui quá… mừng quá tui tui…
-Bác Hai: (cười) Hời ơi, vui mừng thì phải cười lên, chớ sao lại khóc
-Thím Năm: Chị khóc làm tui nhớ lại cái năm vừa rồi, cái năm đại dịch toàn cầu
khủng khiếp, ai mà hỏng khóc cho đặng…
-Nhạc dạo-
Tiếng xe cấp cứu
Tiếng chuông zalo dồn dập
(tiếng chuông gọi Zalo tiếng Thím Năm và chị Út)
-Bác Hai: (hốt hoảng) Chị Năm ơi, anh Út Đẹt mất rồi
-Thím Năm: Hả, trời ơi, sao mau dữ thần vậy, xe mới chở đi hôm qua mà trời? -Bác Hai: Thì bệnh viện mới báo cho hay nè, đưa đi hoả táng rồi Xe cấp cứu cũng
mới vừa đưa Chị Út đi cách ly tập trung luôn rồi kìa
-Thím Năm: Trời đất chị Út cũng dính Covit luôn sao?
-Bác Hai: Dương tính luôn rồi Tui với mấy anh em trong Tổ y tế cộng đồng xóm
mình mới tới phun khử trùng nhà chỉ đây nè, niêm phong nhà chỉ luôn rồi!
-Thím Năm: Ơi là trời, gia cảnh khó khăn, chồng chết vì covit, con trai thì kẹt lại
Bình dương cũng không biết sống chết ra sao, giờ chỉ cũng F0 luôn rồi, mà chị Út Đẹt bệnh nền tùm lum luôn nữa trời…
-Bác Hai: Thì vậy tui mới điện cho chị hay nè, bên Hội phũ nữ có trợ giúp gì thì lẹ
lẹ đi nghen
-Thím Năm: Rồi rồi, bên Tổ phụ nữ tụi tui mới gởi cho chỉ 1 bao gạo, (chắc lưỡi)
nhưng giờ tình hình căng thêm quá vầy chắc là phải đưa chỉ vô danh sách khẩn cấp mới được…
-Bác Hai: Ừ, tui kết nối zalo chị Út vô nhóm mình rồi nè, chị kết luôn đi có gì chát
nhóm cho nhanh
-Thím Năm: Dạ, rồi kết nối liền nè … Ý trời chỉ kết tui luôn rồi nè …
-Bác Hai: Vậy hả hỏi thăm chỉ coi…
-Thím Năm: Ừ… Chị Út hả, tui với anh Hai y tế cộng đồng nè …
-Bác Hai: Chị Út sao rồi…
-Chị Út: Tui đang cách ly tập trung ở Nhà văn hoá huyện mình nè, nhưng
mà…(khóc)
Trang 3-Thím Năm, bác Hai: Nhưng sao…
-Bác Hai: Bình tỉnh nói nghe coi, chuyện gì…
-Chị Út: (khóc) Tui nghe người quen cho hay là thằng Tuấn con tui, hồi hôm qua
nó từ Bình Dương chạy xe về quê, nhưng điện thoại nó tui hỏng liên lạc được, hỏng biết hỏng biết…
-Bác Hai: Trời ơi, đừng có khóc, … nghe tui nói nè… mấy rày rất nhiều đoàn xe từ
mấy tỉnh thành đang đổ dồn về quê … nhưng mà dọc đường nhiều người dân đem cơm nước tiếp tế dữ lắm, hỏng sợ đói khát gì đâu…
-Chị Út: (tiếp tục khóc) Nhưng nó đi ban đêm, trời mưa …
-Thím Năm: Thì ngày hay đêm, trời mưa nhưng lãnh đạo tỉnh mình với các ngành,
địa phương cũng ra ngoài lộ đứng chờ đặng đón động viên đây kìa, …
-Bác Hai: Ừ, chỉ đạo bố trí khu vực tạm nghĩ ngơi, bánh nước đầy đủ no lòng luôn
mà
-Thím Năm: CSGT kêu loa phóng thanh ai ở huyện thành nào thì dẫn đoàn về nơi
đó luôn nữa
-Chị Út: (khóc) Trời ơi thiệt sao,
-Thím năm: Yên tâm đi Dắt đoàn về tới là đưa vô khu tập trung, test nhanh kiểm
tra, ai dương tính thì chuyển qua khu cách ly điều trị luôn, ai âm tình thì qua khu cách ly theo dõi sức khỏe…
-Thím Năm: Có cơm ăn nước uống đàng hoàng tử tế, mấy chục ngàn người
cũng lo đàng hoàng hết luôn mà, Nhiều lực lượng đang trực chiến phục vụ ngày đêm luôn mà
-bác Hai: Ừ, thằng Tuấn mà về tới huyện mình là tui liên lạc được liền, có gì tui
điện cho chị hay liền luôn Chị bớt lo đi nghen…
-Chị Út: (khóc) Ơi trời ơn phật…
-Nhạc vui tươi-
-Chị Út: (cười) Vậy rồi vài tiếng sau là anh Hai điện cho tui hay thông tin về thằng
Tuấn
-Bác Hai: Nó cũng dương tính luôn, phải cách ly điều trị cả tháng trời mới hết mà -Tuấn: Dạ, mà sau khi âm tính về nhà tiếp tục cách ly thêm 2 tuần, 2 má con mừng
mừng tủi tủi biết nhiêu mà nói
-Chị Út: 2 má con mừng mà khóc quá trời
-Thím Năm: Thì đó thấy bên phụ nữ tụi tui đem gạo, đem mì, rồi rau củ qua, hột
vịt, tương, chao, khẩu trang y tế tới, chỉ cũng không cầm được nước mắt luôn mà!
-Bác Hai: Tình lối xóm, nghĩa đồng bào tối lữa tắt đèn có nhau mà
-Tuấn: Dạ, mà má có nhớ cái khi hay tin con âm tính rồi, 1 tuần nữa là hết cách ly
tại nhà thì bác Hai với thím Năm còn liên lạc tìm việc làm cho con luôn nữa
-Chị Út: Thì nhờ vậy mà dịch mới vừa ổn ổn là bây được nhận vô Công ty ở huyện
mình làm việc luôn tới giờ nè
-Tuấn: Hỏng ngờ nhiều Cty ở quê mình mà phục hồi nhanh chóng sau dịch vậy
luôn á Mà làm việc ở quê chi phí thấp, cho nên con mới có dư đặng lo cho má con, với lại ở gần má con thấy yên tâm hơn là đi xa như mấy năm nay
Trang 4-Thím Năm: Mà nhất là gặp được vợ hiền, bữa nay tiến tới đám cưới ngon lành
cành đào luôn hén!
-Tuấn: (cười) Dạ, con hong ngờ gia đình con được đổi đời vậy luôn á
-Chị Út: (cười) Má con em ghi lòng tac dạ công ơn của anh Hai và chị Năm, sống
để dạ chết mang theo luôn á anh chị à
-Tuấn: Dạ con cũng vậy
-Bác Hai: (cười) Không phải 1 mình bác Hai với thím Năm đây mà làm được bao
việc vậy đâu nghen
-Thím Năm: (cười) Mà đó là nhờ chủ trương chỉ đạo quyết liệt bài bản ngay từ đầu
của chính quyền địa phương mình, cho nên đoàn thể rồi bà con lối xóm hảo tâm mới theo đó mà phối hợp tiến hành nhịp nhàng, cho nên mới đạt thành như vậy chớ sao
-Bác Hai: Ừ, khi đón hàng chục ngàn người về quê tránh dịch, ai cũng lo hết á
(cười), nhưng nay thì giải quyết ổn thỏa hết rồi, số thì tìm được việc làm ở quê nhà
như cháu Tuấn đây, số khác thì tiếp tục trở lại thành phố, Bình Dương, Đồng nai… làm việc Nhưng lần này bài bản hơn á nghe, chính quyền đã rà soát thống kê cụ thể
số lao động ai cẩn hỗ trợ học nghề để tìm được công việc tốt hơn cũng được giải quyết, một số còn trẻ có điều kiện thì hỗ trợ đăng ký đi làm việc ở nước ngoài,… thiệt là mừng cho bà con mình luôn hén
-Tuấn: (cười) Dạ
-Thí Năm: (cười) Đã nói là Đồng tháp mình nghĩa tình đáng sống lắm mà!
-Tuấn, Chị Hai, Thím Năm: Đúng rồi đó (tất cả cũng cười)!
XÁC NHẬN CỦA THỦ TRƯỞNG ĐƠN VỊ