1. Trang chủ
  2. » Tất cả

Một ngày đi hôi gạo huyền băng

2 1 0

Đang tải... (xem toàn văn)

THÔNG TIN TÀI LIỆU

Thông tin cơ bản

Tiêu đề Một ngày đi hôi gạo
Tác giả Huyền Băng
Trường học Trường Đại học Sư phạm Thành phố Hồ Chí Minh
Chuyên ngành Văn học
Thể loại Bài tự sự
Năm xuất bản 1975
Thành phố Thành phố Hồ Chí Minh
Định dạng
Số trang 2
Dung lượng 218,31 KB

Các công cụ chuyển đổi và chỉnh sửa cho tài liệu này

Nội dung

Một ngày đi hôi gạo Huyền Băng Một ngày đi hôi gạo Huyền Băng Tạo Ebook Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện vnthuquan net Huyền Băng Một ngày đi hôi gạo Chào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thi[.]

Trang 1

Một ngày đi hôi gạo Huyền Băng

Huyền Băng

Một ngày đi hôi gạo Chào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di động

Nguồn: http://vnthuquan.net/

Tạo ebook: Nguyễn Kim Vỹ

MỤC LỤC

Một ngày đi hôi gạo

Huyền Băng

Một ngày đi hôi gạo

Đó là những ngày đầu tháng năm năm 1975 Tôi rảnh rổi không có việc gì làm, đạp xe qua nhà cậu tôi ở Cầu Kinh, một khu vực vắng vẻ nằm trên đường từ Hàng xanh rẻ ngược lên Bình Qưới Trong tâm trạng không biết phải làm gì, sẽ làm gì, tôi đi trong cơn nắng tháng năm thật chói chang, nóng bức! Vào nhà cậu, mới chuyện gẩu với đứa em con cậu mấy câu thì có vài người hàng xóm của cậu

mà tôi cũng quen rủ đi lấy gạo Tôi hỏi gạo đâu mà lấy? Họ bảo là ở Tân Cảng; trước đây Chánh quyền Sài gòn dự trử, nay bỏ chạy người dân chung quanh đó đã mở kho và vào xúc gạo rất đông Tôi tò mò cũng muốn biết cảnh ấy như thế nào và tôi cũng theo đám người đó vào Tân Cảng Đọan đường từ đấy đến Tân cảng không xa, nhưng rất vắng vẻ vì khu đó trước đây là khu quân sự, không

có nhà dân dọc theo hai bên đường Đi hết đọan đường rầy đất đỏ, chúng tôi chung dưới gầm cầu Sài Gòn để vào kho Tân Cảng Trước mắt tôi một khung cảnh hổn độn chưa từng thấy! Mọi người không biết từ đâu đến, rất đông, xúm xít nhau kẻ bao người bị, già trẻ lớn bé gì cũng có, họ đang hì hụt bưng, khiêng, vác

Trong cái kho rộng mênh mông, từng cây gạo được xếp cao tới nóc nhà Những người cơ hội đến đây lấy gạo về bán cũng có, những người dân quanh vùng sợ đói tìm đến quơ chút đỉnh cũng có Những tay chuyên môn thì đưa xe ba bánh máy vào, rinh từng bao bỏ lên xe, bỏ đầy thì đi Những người dân bình thường thì không thể nào bưng nổi bao gạo nên xổ bớt gạo ra khỏang lưng bao rồi vác lên xe gắp máy hay xe đạp gì đó để chở về Và cũng chính vì vậy, dưới sàn kho, gạo đổ ra linh

Trang 2

Một ngày đi hôi gạo Huyền Băng

láng và mọi người đi trên đó mà tôi thấy cũng hơi sót ruột Tôi cũng nghe mọi người kể với nhau rằng: cẩn thận đó, có người mở bao từ dưới để rút gạo bị cây gạo tuột đè bị thương nặng đó Tôi cũng mang theo cái bao 50 để đựng gạo, và để chắc ăn tôi xúc gạo dưới đất mà họ đổ ra để khỏi nguy hiểm Tôi không thể bê nổi bao gạo 50 nên tôi chỉ xúc hơn nửa bao Tôi lôi xệch bao gạo ra ngòai và

để lên sườn chiếc xe đạp mini của tôi

Vì ham vui đi nên tôi chẳng mang dây ràng cột gì cả Những người đi chung với tôi đã về trước, một mình tôi tha bao gạo lên xe và chạy từ từ về nhà cậu Bao gạo không chịu ngồi yên, nó cứ tuột lên tuột xuống và tôi phải vật vả với nó: cứ đi mấy thướt thì nó lại trì tuột xuống, tôi lại phải đở lên, vừa mệt, vừa nóng, mắt tôi hoa lên, tôi ngó tới ngó lui nhưng chẳng thấy ai để nhờ giúp đở Tôi ráng

đi một chút nừa với hy vọng gặp ai cho quách họ bao gạo cho xong Thế nhưng đường vắng vẫn vắng và tôi không nở nào bỏ bao gạo giữa đường Mệt quá, tai tôi ù đi, và may thay chính lúc đó tôi

mờ mờ thấy có một căn nhà hay một cái kho gì đó bỏ hoang, cửa mở ngỏ mở toang, nhìn vào sân tôi thấy có một cái vòi nước ở dưới thấp, tôi như bắt được vàng, bước vội vào sân nhà đó mở vòi nước, uống lấy, uống để Lổ tai tôi bắt đầu làm việc trở lại, mắt tôi bắt đầu sáng ra Ngụm nước đó đúng là một ngụm nước thần, tôi tỉnh táo hẳn và tôi cảm nhận được người sắp chết trên sa mạc gặp được một ngụm nước quý biết chừng nào Với kinh nghiệm vật lộn với bao gạo nảy giờ tôi biết tôi không thể ngồi trên xe để chở một bao gạo mà không có dây ràng được nên tôi đành dắt bộ nó về nhà cậu Về đến đó, tôi như trút được gánh nặng Tôi đã không đem nó về nhà mình mặc dù lúc đó tôi có thể kiếm được một sợi dây để cột vì nhìn nó - tôi thấy sợ

Đọan đường từ Tân Cảng về nhà cậu tuy không xa nhưng làm cho tôi tưởng chết đi được và tôi tự cười nhạo tôi: Yếu như sên mà cũng đòi đi hôi của Đó là chuyện của tôi, nhưng có lẻ cũng chính nhờ những động thái đó mà một số gia đình nghèo sống trong thành phố không có gạo, thức ăn dự trữ để ăn trong những ngày còn hổn độn ấy có cái sống qua ngày chờ ổn định

Lời cuối: Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện

Nguồn: http://vnthuquan.net

Phát hành: Nguyễn Kim Vỹ

Đánh máy : Huyền Băng

Nguồn: Vnthuquan - Thư viện Online

Được bạn: Ct.Ly đưa lên

vào ngày: 16 tháng 9 năm 2005

Ngày đăng: 25/02/2023, 22:30

TÀI LIỆU CÙNG NGƯỜI DÙNG

TÀI LIỆU LIÊN QUAN

🧩 Sản phẩm bạn có thể quan tâm

w