Export HTML To Doc Soạn SBT Ngữ Văn 7 Bài 3 Cuội nguồn yêu thương KNTT Hướng dẫn Soạn SBT Ngữ Văn 7 Bài 3 Cuội nguồn yêu thương KNTT hay nhất Trả lời toàn bộ các câu hỏi và bài tập trong sách bài tập[.]
Trang 1Soạn SBT Ngữ Văn 7 Bài 3: Cuội nguồn yêu
thương - KNTT Hướng dẫn Soạn SBT Ngữ Văn 7 Bài 3: Cuội nguồn yêu thương - KNTT hay nhất Trả lời
toàn bộ các câu hỏi và bài tập trong sách bài tập Ngữ Văn 7 Kết nối tri thức Hi vọng, với cách hướng dẫn cụ thể và lời giải chi tiết các bạn sẽ nắm vững bài học tốt hơn
Bài 3: Khúc nhạc tâm hồn - Kết nối tri thức
Bài tập 1 trang 21 SBT Ngữ Văn 7 Tập 1: Đọc lại văn bản Vừa nhắm mắt vừa mở cửa sổ trong
SGK (tr 59 - 63) và trả lời các câu hỏi:
Câu 1: Em hãy tóm tắt nội dung văn bản
Trả lời:
Truyện kể về một cậu bé được bố dạy cho những bài học quý giá Đầu tiên, cậu phải nhắm mắt lại, rồi chạm vào những bông hoa và đoán Trò chơi này không chỉ diễn ra trong vườn mà còn trong nhà Nhân vật tôi còn đoán được các đồ vật trong gia đình và đoán được bố đang đứng cách mình bao xa Ngay cả việc chỉ cần ngửi đã biết được đó là loại hoa gì và không bao giờ nhầm lẫn Điều này làm nhân vật tôi rất vui và mãn nguyễn vì nhớ những điều đó mình có thể cảm nhận được cả vườn hoa theo cách rất riêng Cậu nhận ra những bông hoa là người đưa đường, dẫn lối cho cậu trong khu vườn
Câu 2: Nhân vật "tôi" đã đoán ra các loài hoa trong vườn và nhận ra bước chân của bố bằng cách
Câu 3: Tìm một số chi tiết miêu tả suy nghĩ, cảm xúc của nhân vật “tôi” về bố Từ các chi tiết
đó, em hãy nêu nhận xét về tính cách của nhân vật người bố
Trả lời:
Chi tiết miêu tả suy nghĩ, cảm xúc của nhân vật tôi về bố:
- Bố tôi bơi giỏi lắm
Trang 2- Tôi hay gọi bố chỉ để nghe âm thanh
=> Nhân vật bố là một người cha hết mực yêu thương con cái, luôn chăm sóc, chỉ dạy đứa con của mình Không chỉ thế người bố còn là một người cha tài giỏi
Câu 4: Em hãy kể lại sự việc Tí được cứu sống bằng lời của nhân vật người bố
Trả lời:
Sau nhà tôi có một con sông nhỏ Những ngày nghỉ tôi hay dẫn con trai ra đó tắm Hôm đó, khi
cả nhà đang ăn cơm thì bỗng nghe một tiếng hét lớn Sau đó hoàn toàn im lặng Mọi người nhìn quanh không biết tiếng hét phát ra từ hướng nào thì con trai tôi bỗng quả quyết tiếng hét cách nhà tôi khoảng ba chục mét hướng ngoài bờ sông Chợt nhớ ra thằng Tí, con bà Sáu hay chơi ở ngoài đó, tôi vội quăng chén cơm đang ăn dở rồi băng vườn chạy ra Vợ và con trai cũng chạy theo Quả đúng như vậy, dưới cái hụp xoáy, thằng Tí chới với chỉ còn lòi ngón chân Tôi vội vàng lao mình xuống dòng nước cứu cháu bé Bụng nó đầy nước, tôi phải nắm ngược hai chân dốc xuống như làm xiếc Giây lát sau, thằng bé tỉnh lại, tôi ẵm nó về nhà Cả xóm hay tin, bu lại hỏi thăm sao con trai tôi lại có thể lắng nghe âm thanh tài tình đến như vậy Bà Sáu mẹ thằng Tí thì cảm ơn bố con tôi rối rít Lúc này tôi mới hoàn hồn, thở phào nhẹ nhõm nhìn con trai đầy tự hào và hạnh phúc Tôi nháy mắt và hai bố con cùng cười ồ vì đó là một bí mật không thể tiết lộ!
Bài tập 2 trang 21 SBT Ngữ Văn 7 Tập 1: Đọc lại văn bản Vừa nhắm mắt vừa mở cửa sổ (từ
Bạn hãy tưởng tượng đến lối đi an toàn và thơm ngát) trong SGK (tr 62 - 63) và trả lời các câu hỏi:
Câu 1: Theo nhân vật “tôi” điều gì sẽ xảy ra khi chúng ta “vừa nhắm mắt vừa mở cửa sổ”?
Trả lời:
Theo nhân vật tôi điều chúng ta "vừa nhắm mắt vừa mở của sổ"
+ Bấy giờ là mùa gì và bông hoa nào đang nở, tên là gì
+ Biết được từng tiếng bước chân trong vườn, biết chính xác đó là bố hay mẹ, người đó cách xa mình bao nhiêu mét
Câu 2: Bí mật mà nhân vật “tôi” muốn chia sẻ là gì?
Trả lời:
- Bí mật mà nhân vật “tôi” muốn chia sẻ đó là “con mắt thần” nằm ở mũi
→ “bí mật” ấy mang lại rất nhiều điều cho cuộc sống của nhân vật: cách cảm nhận tinh tế, có thể cảm nhận mọi thứ khi nhắm mắt và không bao giờ lạc lối trong khu vườn
Trang 3Câu 3: Khi nào chúng ta có thể "nhìn" thấy bông hồng ngay trong đêm tối và không bao giờ lạc
lối trong những khu vườn?
Trả lời:
Để có thể “nhìn” thấy bông hồng ngay trong đêm tối và không bao giờ lạc lối trong những khu vườn thì chúng ta cần phải cảm nhận những thứ xung quanh bằng mọi giác quan, không chỉ riêng bằng đôi mắt Khi ta mở rộng tâm hồn và đón nhận cuộc sống bằng mọi giác quan và tinh thần tích cực thì ta sẽ thấy được ánh sáng soi đường cho chính mình
Câu 4: Những cảm xúc, suy nghĩ về khu vườn và các loài hoa thể hiện nét tính cách nào ở nhân
Bài tập 3 trang 21, 22 SBT Ngữ Văn 7 Tập 1: Đọc văn bản Người thầy đầu tiên trong SGK (tr
65 - 70) và trả lời các câu hỏi:
Câu 1: Câu chuyện được kể bằng lời của những nhân vật nào? Hãy giới thiệu ngắn gọn về họ
Trả lời:
Câu chuyện được kể bằng lời của nhân vật người hoạ sĩ và nhân vật An-tư-nai Khi giới thiệu về từng nhân vật, em cần chú ý các thông tin cơ bản như: quê hương, độ tuổi, nghề nghiệp, mối quan hệ của họ, đặc biệt là mối quan hệ với nhân vật thầy Ðuy-sen
Câu 2: Đọc văn bản, em hình dung như thế nào về cô bé An-tư-nai (hoàn cảnh sống, đặc điểm
tính cách, ) ?
Trả lời:
Trang 4Nhân vật chính là An-tư-nai, một cô bé mồ côi, phải sống với gia đình chú thím, bị đối xử tàn nhẫn, nhưng luôn tin vào cuộc sống sẽ tốt đẹp hơn
Câu 3: Nêu cảm nhận của em về nhân vật thầy Đuy-sen Điều gì ở thầy Đuy-sen gây ấn tượng
Câu 4: Hãy kể lại một sự kiện trong câu chuyện bằng lời của nhân vật thầy Ðuy-sen
Trả lời:
Hôm nay là ngày đầu tiên tôi chuyển công tác vì miền núi giảng dạy Mọi thứ ở nơi này có chút
xa lạ và tôi cảm thấy cuộc sống còn thiếu thốn rất nhiều thứ Tôi liền nghĩ mình phải làm một điều gì đấy, có thể nhỏ thôi nhưng sẽ một phần nào đó thay đổi được cuộc sống của nơi đây
Thế là tôi bắt tay sửa sang lại trường học, với mong muốn giúp cho trẻ em được tới trường học đàng hoàng Bắt đầu từ việc đắp lò sưởi ở góc nhà, rồi bắc cả ống khói trên mái và trữ sẵn cúi để sưởi ấm trong mùa đông Còn dưới nền nhà thì sẽ trải rơm thật nhiều Tất cả những điều tôi làm
là để tạo điều kiện tốt nhất, giúp các em học sinh có thể được học tập trong môi trường ấm áp và không phải chịu đựng mùa đông lạnh giá
Sau khi tạm xong xuôi, tôi vô tình nhìn thấy những em gái đi ngang qua nghỉ ngơi Tôi từ trong cửa bước ra, lúc ấy người đang bê bết đất, tôi ngẩn người nhưng rồi cũng mau chóng mỉm cười niềm nở, lấy tay quệt mồ hôi trên mặt mà hỏi: “Đi đâu về thế các em gái?” Thấy những đứa trẻ lúng túng, im lặng ngồi cạnh những bao ki-giắc thẹn thò nhìn nhau bẽn lẽn Để xua tan bầu không khí ngượng ngùng, tôi nháy mắt động viên các em Tôi bảo các em rằng “Các em cả sẽ học tập ở đây là gì?”, rôi tôi khoe với các em rằng ngôi trường của các em đã xong đến nơi rồi và
có thể là bắt đầu học được rồi Cuối cùng tôi hỏi các em “các em thích học không”, “các em sẽ đi học chứ?” Sự háo hức, mong chờ được đón tiếp các em tới trường bùng dậy trong lòng tôi một lúc càng lớn hơn
Nhìn nét mặt rụt rè của các em, tôi hiểu được rằng đứa trẻ nào cũng khao khát được tới trường để học như thế nào Tuy nhiên, do hoàn cảnh thiếu thốn, sự không được cho phép và ủng hộ của gia đình khiến cho các em không có cơ hội được đi học Bỗng có một em mạnh dạn trả lời rằng:
“Nếu thím em cho đi thì em sẽ đi” Tôi tò mò hỏi tại sao thím em ấy lại không cho đi và hỏi tên
em ấy Thì ra tên em ấy là An-tư-nai Đó là một cái tên hay, tôi liền khen ngợi em và còn nói
Trang 5thêm “mà em thì chắc là ngoan lắm phải không?” Tôi không nghĩ rằng từ lời khen và nụ cười hiền từ của tôi khi ấy đã khiến cho cô bé thấy ấm lòng hẳn lại
Rồi tôi mới biết rằng em mồ côi cha mẹ và sống với chú thím, em ấy thật đáng thương Tôi mỉm cười nhờ An-tư-nai sẽ dẫn các bạn đi học Tôi chỉnh lại cách gọi của các em là gọi bằng thầy chứ không phải là chú Rồi tôi mời các em đi xem trường, nhưng các em ấy lại phải về nhà nên tôi đành hẹn dịp khác Sau khi các em đứng dậy cõng những bao ki-giắc trên lưng rảo bước về làng, thì tôi cũng cầm lấy chiếc liềm và sợi dây đi lấy rạ khô lần nữa tranh thủ trời chưa tối
Tôi nghĩ rằng trẻ em đáng lẽ ra phải được tạo điều kiện tốt nhất để tới trường đi học Nhưng có lẽ mọi người vẫn chưa hiểu được sự khao khát của trẻ thơ và chưa coi trọng việc giáo dục các em Điều đó khiến tôi cảm thấy rất buồn, và muốn sẽ làm điều gì đó để thay đổi hoàn cảnh khó khăn này
Bài tập 4 trang 22, 23 SBT Ngữ Văn 7 Tập 1: Đọc đoạn trích sau và trả lời các câu hỏi:
Tôi chợt nảy ra một ý nghĩ bất ngờ
- Này các cậu ơi – tôi gọi các bạn – ta đổ ki-giắc vào trường đi, đến mùa đông sẽ có nhiều cái đốt sưởi hơn
- Thế về nhà tay không à? Chà, khôn đấy nhỉ!
– Nhưng ta sẽ quay lại nhặt thêm nữa
- Thôi muộn mất, về nhà lại phải mắng đấy Và bọn con gái không chờ tôi, cứ rảo cẳng về nhà Cho đến nay tôi vẫn không hiểu hôm ấy cái gì xui khiến tôi dám làm một việc như thế Không biết vì tôi giận các bạn đã không nghe tôi nên cứ muốn làm theo ý mình, hay từ thuở bé mọi ước nguyện, mọi ý muốn của tôi đều bị chôn vùi dưới những lời mắng chửi, những cái bạt tai của những con người phũ phàng; chỉ biết là tôi vẫn thấy muốn làm việc gì để cảm ơn con người thật
ra không quen biết ấy, để đền đáp lại nụ cười đã sưởi ấm lòng tôi, đền đáp lòng tin cậy của người ấy đối với tôi, đền đáp mấy câu nói nhân từ ấm áp [ ] Khi các bạn bỏ tôi lại, tôi chạy trở
về trường Đuy-sen, trút bao ki-giắc xuống dưới cửa và cắm đầu chạy men theo các khe rãnh, các hẻm đá ở chân núi nhặt ki-giắc
Tôi cứ chạy mãi, không còn biết mình đi đâu nữa, như thể vì quá dư sức mà tim tôi sung sướng đập rộn rã trong lồng ngực, tựa hồ như tôi đã làm nên công trạng gì vô cùng to lớn Và cả mặt trời cũng như biết rõ vì đâu tôi sung sướng đến thế Phải, tôi tin rằng mặt trời cũng biết vì đâu tôi lại chạy tung tăng nhẹ nhàng như thế Bởi vì tôi đã làm được một việc nhỏ hữu ích
Mặt trời đã xế bóng ngang các sườn đồi, nhưng tôi cảm thấy dường như còn chần chừ không muốn lặn, còn muốn nhìn tôi Ánh mặt trời tô điểm con đường tôi đi, mặt đất rắn mùa thu trải ra dưới chân tôi nhuộm thành màu đỏ, màu hồng, màu tím Từng cụm bông lau khô vun vút bay hai bên như những tia lửa lập loè Mặt trời rọi lửa lên những chiếc cúc mạ bạc trên tấm áo đầy mụn
và tôi mặc.Và tôi cứ chạy đi, trong lòng hoan hỉ nói với đất trời, với gió mây: “Hãy nhìn tôi đây!
Trang 6Hãy nhìn xem tôi đang kiêu hãnh chừng nào! Tôi sẽ học hành, tôi sẽ đến trường và sẽ dẫn các bạn khác đến! ”
(Trin-ghi-dơ Ai-tơ-ma-tốp, Gia-mi-li-a (Jaymilya) – Truyện núi đồi và thảo nguyên, Phạm Mạnh Hùng – Nguyễn Ngọc Bằng – Cao Xuân Hạo – Bồ Xuân Tiến dịch, NXB Kim Đồng, Hà Nội,
Câu 2: Nêu những cảm xúc, suy nghĩ của An-tư-nai sau khi trút lại bao ki-giắc ở trường Theo
em, điều gì khiến An-tư-nai có tâm trạng như vậy?
Trả lời:
Khi An – tư – nai quyết định trút lại bao ki – giắc ở trường, cô bé cảm thấy vui sướng, hân hoan
vì lần đầu tiên được tự mình làm một việc hữu ích Trong lòng cô không hề lo lắng, sợ hãi dù không còn ki – giắc để mang về nhà Trái lại, cô còn thấy tự hào, kiêu hãnh về bản thân, thấy mình tràn đầy hy vọng khi nghĩ tới việc được đi học ở trường của thầy Ðuy – sen
Câu 3: Liên hệ với nội dung phần (3) của văn bản Người thầy đầu tiên trong SGK và chỉ ra
những chi tiết cho thấy thầy Ðuy-sen biết người trút lại bao ki-giắc ở trường chính là An-tư-nai Điều đó có ý nghĩa như thế nào với An-tư-nai?
Trả lời:
Những chi tiết cho thấy thầy Đuy-sen biết người trút lại bao ki-giắc ở trường chính là An-tư-nai là:
- Thầy Đuy-sen cố gắng đi kiếm đủ gỗ để bắc một cây cầu qua suối
- An-tư-nai em ngồi đây cho âm không cần xuống nữa, một mình thầy xuống là đủ
- Thầy hỏi An-tư-nai có phải người bỏ lại ki-giắc ở lại trường không
=> Ý nghĩa: Đó là một niềm vui lớn của An-tư-nai
Trang 7Câu 4: Em hãy dựa vào các chi tiết miêu tả hành động, cảm xúc, suy nghĩ của An-tư-nai trong
đoạn trích trên để khái quát đặc điểm tính cách của nhân vật
Trả lời:
- Đặc điểm tính cách của nhân vật An-tư-nai, em cần nêu được các ý cơ bản sau: nhạy cảm, tinh tế; biết quan tâm, giúp đỡ mọi người; biết cảm nhận và trân trọng tình yêu thương của thầy Đuy-sen; hiếu học;
Câu 5: Tìm các phó từ bổ nghĩa cho danh từ trong đoạn văn sau và cho biết mỗi phó từ bổ sung
ý nghĩa gì:
Không biết vì tôi giận các bạn đã không nghe tôi nên cứ muốn làm theo ý mình, hay từ thuở bé mọi ước nguyện, mọi ý muốn của tôi đều bị chôn vùi dưới những lời mắng chửi, những cái bạt tai của những con người phũ phàng; chỉ biết là tôi vẫn thấy muốn làm việc gì để cảm ơn con người thật ra không quen biết ấy, để đền đáp lại nụ cười đã sưởi ấm lòng tôi, đền đáp lòng tin cậy của người ấy đối với tôi, đền đáp mấy câu nói nhân từ ấm áp
Trả lời:
Các phó từ (được gạch chân) trong đoạn văn là: các bạn, mọi ước nguyện, mọi ý
muốn, những lời mắng chửi, những cái bạt tai những con người phũ phàng
- Phó từ các chỉ số lượng nhiều, gồm tất cả sự vật được nói đến (bạn)
- Phó từ những chỉ số lượng nhiều của sự vật được biểu thị ở danh từ
- Phó từ mọi chỉ số lượng không xác định với ý nhấn mạnh tất cả các sự vật được nói đến
Câu 6: Tìm các phó từ bổ nghĩa cho động từ trong những câu sau và cho biết mỗi phó từ bổ sung
ý nghĩa gì:
a Cho đến nay tôi vẫn không hiểu hôm ấy cái gì xui khiến tôi dám làm một việc như thế
b Bởi vì tôi đã làm được một việc nhỏ hữu ích
c Hãy nhìn xem tôi đang kiêu hãnh chừng nào!
Trang 8Bài tập 5 trang 23, 24 SBT Ngữ Văn 7 Tập 1: Đọc lại văn bản Trong lòng mẹ trong SGK (tr
84 - 87) và trả lời các câu hỏi:
Câu 1: Xác định đề tài, người kể chuyện và tóm tắt ngắn gọn nội dung của đoạn trích
Trả lời:
- Đề tài: tình mẫu tử
- Ngôi kể: thứ nhất nhân vật xưng “tôi”
- Tóm tắt ngắn gọn nội dung đoạn trích: Văn bản Trong lòng mẹ đã miêu tả một cách sinh động
“những rung động cực điểm của một tâm hồn trẻ dại” đối với người mẹ, bộc lộ sâu sắc lòng yêu thương mẹ của bé Hồng
Câu 2: Nhân vật bé Hồng phải sống trong hoàn cảnh như thế nào?
Trả lời:
Hồng phải sống trong hoàn cảnh thiếu thốn tình thương của những người thân trong gia đình, phải sống trong sự ghẻ lạnh của họ hàng, đặc biệt là người cô độc ác luôn cố ý reo rắc vào đầu
em những suy nghĩ xấu xa để em ruồng rẫy, khinh miệt mẹ của mình
Câu 3: Những lời gièm pha của người cô có khiến bé Hồng oán giận mẹ của mình không? Chi
tiết nào giúp em nhận biết điều đó?
Trả lời:
Không oán trách mẹ mình ngược lại còn rất yêu thương mẹ của mình.Toan trả lời nhưng lại cúi đầu không đáp mà chỉ cười đáp lại - nhận ra những ý nghĩ cay độc và nét mặt rất kịch của bà cô
→ Bé Hồng rất nhạy cảm, nhận ra sự giả dối trong lời nói của bà cô
- Lòng càng thắt lại, khoé mắt cay cay
- Nước mắt ròng ròng rớt xuống, chan hoà đầm đìa ở cằm, ở cổ
- Cười dài trong tiếng khóc, cổ họng nghẹn ứ, khóc không ra tiếng
- Căm ghét những cổ tục phong kiến đã đày đọa mẹ
- BPNT: so sánh, lời văn dồn dập với các hình ảnh, các động từ mạnh: cắn, nhai, nghiến
→ Khắc hoạ rõ nét nỗi đau đớn, phẫn uất đến cực điểm của bé Hồng đối với bà cô, với cổ tục lạc hậu
Trang 9=> Thể hiện miền tin mãnh liệt và tình yêu thương mẹ vô cùng sâu sắc của bé Hồng
Câu 4: Chỉ ra diễn biến tâm trạng của nhân vật bé Hồng trong đoạn văn từ Nhưng đến ngày giỗ
thầy tôi, tôi không viết thư gọi mẹ tôi cũng về đến hết
Trả lời:
- Niềm vui sướng khi nhìn thấy một người giống mẹ ngồi trên xe kéo
- Nỗi lo âu, sợ hãi khi chạy theo xe và hình dung mình nhầm lẫn, người ngồi trên xe không phải
là mẹ
- Cảm giác sung sướng, hạnh phúc khi được ở trong vòng tay yêu thương của mẹ
Câu 5: Nêu cảm nhận của em về nhân vật bé Hồng
Trả lời:
Hồng là một em bé tội nghiệp và đáng thương nhưng có tình yêu thương mẹ sâu sắc Hồng nhận thức rất rõ những nỗi khổ mà mẹ đang phải gánh chịu, em thấy thương yêu mẹ và căm tức những hủ tục tàn độc và xấu xa đã đầy đọa mẹ của mình
Bài tập 6 trang 24, 25 SBT Ngữ Văn 7 Tập 1: Đọc đoạn trích sau và trả lời các câu hỏi:
Tôi có một cái răng khểnh Khi đến trường, tụi bạn bảo đó là cái răng bừa cào Mỗi lần tôi cười chúng cứ chỉ vào đó:
Ha ha, bừa cào kìa! Mày cho tao mượn về chải chỉ đi!
Từ đó, tôi không dám cười nữa Tôi rất đau khổ Tôi ghét những đứa có hàm răng đều Chúng còn chỉ vào mặt tôi nói: “Đó là vì mày không chịu đánh răng, Những người đánh răng, răng mòn đều
Một hôm, bố tôi hỏi:
- Sao dạo này bố không thấy con cười?
Tôi nói:
- Tại sao con phải cười hả bố?
– Đơn giản thôi Khi cười, khuôn mặt con sẽ rạng rỡ Khuôn mặt đẹp nhất - là nụ cười
– Nhưng khi con cười sẽ rất xấu xí
– Tại sao vậy? Bố ngạc nhiên Ai nói với con?
Trang 10- Không ai cả, nhưng con biết nó rất xấu, xấu lắm bố ơi!
– Bố thấy nó đẹp Bố nói nhỏ con nghe nhé! Nụ cười của con đẹp nhất! - Nhưng làm sao đẹp được khi nó có cái răng khểnh?
- Ái chà! Bố bật cười Thì ra là vậy Bố thấy đẹp lắm! Nó làm nụ cười của con khác với những đứa bạn Đáng lí con phải tự hào vì nó Mỗi đứa trẻ có một điều kì lạ riêng Có người có một đôi mắt rất kì lạ Có người có một cái mũi kì lạ Có người lại là một ngón tay Con hãy quan sát đi rồi con sẽ thấy Con sẽ biết rất nhiều điều bí mật về những người xung quanh mình
Tôi biết một điều bí mật về cô giáo: cô có cái mũi hồng hơn những người khác Và tôi đã nói điều đó cho cô hay Cô ngạc nhiên lắm
- Thật không? Cô trợn mắt.- Em nói thật! Mũi cô rất hồng Em còn phát hiện một điều nữa, khi trợn mắt, mắt cô thật to Những người có con mắt nhỏ không làm được như vậy đâu Bố em nói
đó là một điều bí mật Cô đừng nói cho ai biết nhé Khi cô nói điều bí mật ra, cô sẽ quên cái mũi
cô ngay
- Vậy à! Em có nhiều điều bí mật không?
- Dạ có Nhưng em sẽ không kể cho cô nghe đâu Em sợ em sẽ quên nó Không sao đâu Khi em
kể điều bí mật cho một người biết giữ bí mật thì bí mật vẫn còn Khi gặp cô, em sẽ nhớ là có hai người cùng giữ chung một bí mật
(Nguyễn Ngọc Thuần, Vừa nhắm mắt vừa mở cửa sổ, NXB Trẻ, TP Hồ Chí Minh, 2014, tr 18 –
20)
Câu 1: Câu chuyện trong đoạn trích được kể bằng lời của người kể chuyện ngôi thứ mấy?
Trả lời:
- Câu chuyện được kể theo: Ngôi thứ nhất
Câu 2: Tại sao nhân vật “tôi” rất đau khổ và không dám cười nữa?
Trả lời:
Nhân vật “tôi” có một cái răng khểnh và đến trường bị các bạn trêu đùa
Câu 3: Người bố đã giải thích cho nhân vật “tôi” như thế nào về nụ cười của em và nhiều điều bí
mật ở những người xung quanh mình?
Trả lời:
Người bố đã nói với con mình rằng: “Bố thấy đẹp lắm! Nó làm nụ cười của con khác với những đứa bạn Đáng lẽ con phải tự hào vì nó Mỗi đứa trẻ có một điều kì lạ riêng Con hãy quan sát đi