1. Trang chủ
  2. » Tất cả

Phan tich nhan vat tru tinh trong bai tho ong do cua vu dinh lien ngu van 8 hay nhat

3 6 0

Đang tải... (xem toàn văn)

THÔNG TIN TÀI LIỆU

Thông tin cơ bản

Tiêu đề Phân tích nhân vật trữ tình trong bài thơ Ông Đồ của Vũ Đình Liên
Trường học Đại học Sư phạm Hà Nội
Chuyên ngành Văn học
Thể loại Bài luận phân tích
Thành phố Hà Nội
Định dạng
Số trang 3
Dung lượng 92,6 KB

Các công cụ chuyển đổi và chỉnh sửa cho tài liệu này

Nội dung

1 Đề bài Phân tích nhân vật trữ tình trong bài thơ “Ông đồ” của Vũ Đình Liên Bài làm Người ta nói thời gian chính là cơn sóng dữ có thể xóa tan mọi thứ Nó có thể khiến người ta quên đi những thứ mà ta[.]

Trang 1

Đề bài: Phân tích nhân vật trữ tình trong bài thơ “Ông đồ” của Vũ Đình Liên

Bài làm Người ta nói thời gian chính là cơn sóng dữ có thể xóa tan mọi thứ Nó có thể khiến người ta quên đi những thứ mà ta đã từng quen thuộc Và có phải vì thế mà nhiều những nhà thơ đa cảm lại hay có sự ám ảnh với thời gian Vũ Đình Liên cũng vậy, 1 nhà thơ ám ảnh với thời gian, ám ảnh với những văn hóa cổ truyền của dân tộc bị thời gian lãng quên Chính vì thế, mà ông đã tạo nên một hình ảnh ông đồ đầy sống động trong bài thơ " Ông Đồ "

“Mỗi năm hoa đào nở Lại thấy ông đồ già Bày mực tàu, giấy đỏ Bên phố đông người qua Bao nhiêu người thuê viết Tấm tắc ngợi khen tài

"Hoa tay thảo những nét Như phượng múa rồng bay"

Ngay từ đầu, Vũ Đình Liên đã tạc nên một ông đồ đầy tài năng và được tất

cả mọi người yêu mến Ông đồ hiện lên như một người nghệ sĩ tài hoa , chơi đùa với chính con chữ Với hình ảnh so sánh ''phượng múa rồng bay'', người nghệ sĩ đấy không chỉ ''thảo'' nên những con chữ uốn lượn, đầy tinh tế như thân rồng, mình phượng mà còn như tạo nên linh hồn trong từng con chữ mình viết ra Từng chữ, từng chữ như đang biết chuyển động , như đang bay trên chính trang giấy Có phải vì thế mà người ta phải tắm tắc, ngợi khen chẳng hết lời Dù vào mỗi đầu năm mới tới , khi những cánh hoa đào hé nở, hình ảnh quen thuộc ông lão bày bút, mực bên góc đường lại hiện ra nhưng người mua vẫn tấp nập , tới

Trang 2

nhiêu '' lại càng khẳng định sự tấp nập của những người thuê viết Có thể nói , ông đồ hiện lên như một người nghệ sĩ trên góc phố quen thuộc , tạo nên những tác phẩm nghệ thuật được người người kính ngưỡng Nhưng thời gian thật quá tàn nhẫn Nó tàn phá mọi thứ và cũng dần xóa nhòa đi hình ảnh Ông Đồ trong trí nhớ người mua chữ

“Nhưng mỗi năm mỗi vắng Người thuê viết nay đâu?

Giấy đỏ buồn không thắm Mực đọng trong nghiên sầu Ông đồ vẫn ngồi đấy

Qua đường không ai hay

Lá vàng rơi trên giấy Ngoài trời mưa bụi bay”

Dần dần, nho học suy vi , thất thế , mọi người dần quên đi hình ảnh ông lão với mực tàu, giấy đỏ bên đường Câu hỏi tu từ bỗng phát ra như một lời than trách, tiếc thương của chính tác giả ''Người thuê viết nay đâu?'' Những người từng mua chữ ông, những người đã từng thán phục trước những nét chữ tài hoa của ông giờ ở đâu Họ đã đi đâu, tại sao không tới mua nữa khiến cho giấy kia phải buồn , nghiên kia phải sầu Hihf ảnh nhân hóa , đem linh hồn gửi cho giấy đỏ , mực tàu càng nhấn mạnh thêm nỗi buồn thương, đau đớn cho một hình ảnh đã từngg là thân quen Năm này qua năm khác, ông đồ vẫn ngồi đó bên góc phố thân quen cùng với mực tàu giấy đỏ nhưng điều khác biệt người mua viết nay đã không còn , chỉ còn lại ông với thiên nhiên sầu thảm Người ta nói '' Người buồn cảnh có vui đâu bao giờ '' Có phải vì thế mà giấy buồn , nghiên phải sầu , lá vàng cũng rơi cùng với những hạt mưa phùn lất phất Tất cả tạo nên một khung cảnh vạn vật như cùng buồn thương với chính Ông Đồ

Trang 3

“Năm nay đào lại nở không thấy ông đồ xưa Những người muôn năm cũ Hồn ở đâu bây giờ?”

Thời gian lại dần trôi qua Vẫn là lúc năm mới quen thuộc , vẫn con phố cũ đấy , người ta cũng dần không còn nhìn thấy hình ảnh Ông Đồ đáng thương , bị quên lãng Đau đớn thay, Cảnh vật vẫn vậy , hoàn cảnh vẫn thế nhưng con người nay

đã đi đâu Câu hỏi tu từ vang lên ở kết thúc của bài thơ như một câu chất vấn , trách móc đầy đau thương của tác giả ''Hồn ở đâu bây giờ?'' Những con người từng tấm tắc ngợi khen , từng chen chúc thuê viết nay ở đâu , những linh hồn dân tộc, những con người Việt Nam nay lại quên đi chính những nét truyền thống quen thuộc sao ? Tóm lại, ông đồ là người nghệ sĩ nhưng cũng là một người nghệ sĩ đáng thương , một ông lão tội nghiệp bị quên lãng dần với thời gian

Có thể nói , bằng thể thơ 5 chữ hiện đại , bằng những hình ảnh vừa quen thuộc lại mới lạ , ngôn ngữ mộc mạc giản dị , Vũ Đình Liên đã vẽ nên hình ảnh người nghệ sĩ Ông Đồ đầy tài hoa và tội nghiệp Đồng thời,nhà thơ cũng thể hiện niềm xót thương, và tình yêu với những nét văn hóa cổ truyền của dân tộc

Ngày đăng: 20/02/2023, 15:34

TỪ KHÓA LIÊN QUAN

🧩 Sản phẩm bạn có thể quan tâm