Phát biểu cảm nghĩ về bài Mùa xuân của tôi Dàn ý Phát biểu cảm nghĩ về bài Mùa xuân của tôi 1 Mở bài Giới thiệu văn bản Đoạn trích "Mùa xuân của tôi" in trong tập Tháng giêng mơ về trăng non rét ngọt[.]
Trang 1Dàn ý Phát biểu cảm nghĩ về bài Mùa xuân của tôi
1 Mở bài
Giới thiệu văn bản: Đoạn trích "Mùa xuân của tôi" in trong tập Tháng giêng mơ
về trăng non rét ngọt mang màu cảm xúc tuyệt đẹp, thấm đẫm tình yêu dạt dàocủa tác giả với mùa xuân trên quê hương mình
2 Thân bài
+ Với tất cả mọi người yêu mùa xuân là một lẽ tự nhiên, chiều chuộng thươngmến mùa xuân là điều tất yếu
+ Cảnh sắc thiên nhiên của mùa xuân Hà Nội
+ Lòng người trẻ ra và được tưới mát bởi mùa xuân
+ Xuân mang đến khung cảnh gia đình ấm áp trong ngày đoàn tụ
+ Những đổi thay của thiên nhiên, đất trời và đời sống con người sau ngày rằmtháng giêng-> Tình cảm thắm thiết, gắn bó với máu thịt quê hương trong tác giả
3 Kết bài
Khái quát giá trị văn bản: Bằng những cảm xúc chân thành, cách miêu tả tinh tế,giọng điệu bồi hồi xúc cảm, Vũ bằng đã đưa người thưởng thức như được sốnglại trong từng hơi thở, hương vị của mùa xuân
Phát biểu cảm nghĩ về bài Mùa xuân của tôi - Mẫu 1
Vũ Bằng tên thật là Vũ Đăng Bằng (1913-1984) sinh tại Hà Nội, là nhà văn vànhà báo bắt đầu sự nghiệp sáng tác từ trước Cách mạng Tháng Tám 1945 Ông
có sở trường về truyện ngắn, tùy bút, bút kí Sau năm 1954, ông vào Sài Gònvừa viết văn, làm báo, vừa hoạt động cách mạng
Bài văn này trích từ thiên tùy bút Tháng Giêng mơ về trăng non rét ngọt introng tập Thương nhớ mười hai.Tác phẩm được viết trong hoàn cảnh đất nước
bị chia cắt, tác giả phải sống trong vùng kiểm soát của Mĩ - ngụy, xa cách quêhương đất Bắc Nhà văn đã gửi vào từng trang sách nỗi niềm thương nhớ quê
Trang 2hương, gia đình tha thiết và lòng mong mỏi đất nước hòa bình, thống nhất Điều
đó thể hiện qua hoài niệm về cảnh sắc thiên nhiên và phong vị cuộc sống hằngngày của Thủ đô Hà Nội với vẻ đẹp mang đậm bản sắc văn hóa tinh tế của mộtvùng và cũng là của chung đất nước
Nói đến tình yêu nồng nàn của mình đối với mùa xuân, tác giả mượn quy luật
để khẳng định: Tự nhiên như thế: ai cũng chuộng mùa xuân Mà tháng giêng làtháng đầu của mùa xuân, người ta càng trìu mến, không có gì lạ hết Ai bảođược non đừng thương nước, bướm đừng thương hoa, trăng đừng thương gió; aicấm được trai thương gái, ai cấm được mẹ yêu con; ai cấm được cô gái còn sonnhớ chồng thì mới hết được người mê luyến mùa xuân
Nhà văn nhớ về mùa xuân đất Bắc là nhớ về cảnh đẹp thiên nhiên và nhữngcảnh sinh hoạt đời thường mang nét đặc trưng nhất Những hình ảnh đẹp đẽ,khó quên tái hiện rõ ràng trong tâm tưởng nhà văn: Mùa xuân của tôi - mùaxuân Bắc Việt, mùa xuân của Hà Nội - là mùa xuân có mưa riêu riêu, gió lànhlạnh, có tiếng nhạn kiêu trong đêm xanh, có tiếng trống chèo vọng lại từ nhữngthôn xóm xa xa, có câu hát huê tình của cô gái đẹp như thơ mộng
Giọng văn du dương, trầm bổng, giàu chất thơ của Vũ Bằng đã đưa chúng tavào thế giới hồi ức miên man, dạt dào cảm xúc Thế giới ấy là một phần khôngthể thiếu trong cuộc sống tinh thần của kẻ tha hương Nhà văn nhắc đi nhắc lạinhư lời ỏ tình thiết tha, say đắm: Mùa xuân của tôi mùa xuân thần thái củatôi Điều đó chứng tỏ tình yêu mùa xuân đã thấm sâu vào tâm hồn, vào máuthịt của người con đất Bắc Để nhấn mạnh sức sống và sự cuốn hút kì lạ củamùa xuân, tác giả đã dùng cách nói cường điệu; ccuowngf điệu mà vẫn rất tựnhiên: Ấy đấy, cái mùa xuân thần thánh của tôi nó làm cho người ta muốn phátđiên lên như thế đấy Ngồi yên không chịu được Nhựa sống ở trong người cứcăng lên như máu căng lên trong lộc của loài nai, như mầm non của cây cối,
Trang 3nằm im mãi không chịu được, phải trồi ra thành những cái lá nhỏ li ti giơ tayvẫy những cặp uyên ương đứng cạnh.
Thường thường, vào khoảng đó trời đã hết nồm, mưa xuân bắt đầu thay thế chomưa phùn, không còn làm cho nền trời đùng đục như màu pha lê mờ Sáng dậy,nằm dài nhìn ra cửa sổ thấy những vệt xanh tươi hiện ở trên trời, mình cảm thấyrạo rực một niềm vui sáng sủa Trên giàn hoa lý, vài con ong siêng năng đã bay
đi kiếm nhị hoa Chỉ độ tám chín giờ sáng, trên nền trời trong trong có nhữnglàn sóng hồng hồng rung động như cánh con ve mới lột
Qua bài văn hay và đẹp như một bài thơ trữ tình, người không chỉ am hiểu kĩcàng mà còn rất yêu mến màu xuân, yêu mến thiên nhiên; biết trân trọng sựsống và biết tận hưởng những vẻ đẹp kì diệu mà nó mang đến cho con người
Vũ Bằng quả là một cây bút tài hoa của nền văn xuôi Việt Nam hiện đại
Phát biểu cảm nghĩ về bài Mùa xuân của tôi - Mẫu 2
Vũ Bằng là một cây bút sở trường về truyện ngắn, tuỳ bút và bút kí Văn củaông vừa có nét tinh tế, đặc sắc của một cây bút am hiểu tường tận về cuộc sống,vừa có cái đằm thắm, mặn mà của một tâm hồn yêu thương quê hương đất nướctha thiết, nồng nàn Tháng giêng mơ về trăng non rét ngọt là một sáng tác tiêubiểu cho văn phong Vũ Bằng
Thiên tuỳ bút Tháng riêng mơ về trăng non rét ngọt mở đầu bằng những cảmxúc rạo rực, ngất ngây của nhà văn trước mùa xuân Bắc Việt Trong dòng cảmxúc của Vũ Bằng, không khí và cảnh sắc mùa xuân đất Bắc trong những ngàyđầu tháng giêng hiện lên thật đẹp- một vẻ đẹp riêng biệt, độc đáo khó quên Đó
là mùa xuân có mưa riêu riêu, gió lành lạnh, có tiếng nhạn kêu trong đêm xanh,
có tiếng trống chèo vọng lại từ những thôn xóm xa xa, có cầu hát huê tình của
cô gái đẹp như thơ mộng
Trang 4Chao ôi, cái mùa xuân Bắc Việt, có lẽ là cái không khí và cảnh sắc mùa xuântrước năm 1945 được gợi nhớ lại trong lòng một người con xa quê như VũBằng Nó gợi ta nhớ đến những câu thơ nổi tiếng của Nguyễn Bính:
Bữa ấy mưa xuân lất phất bay
Hoa xoan lớp lớp rụng
Vơi đầy hội chèo làng Đặng đi qua ngõ
Mẹ bảo thôn Đoài hát tối nay
(Mưa xuân)
Mùa xuân về đem đến bao sự đổi thay kì diệu, làm bừng lên bao sắc xuân, vànhất là trỗi dậy bao sức sống trong lòng người Nó làm cho người ta muốn phátđiên lên, muốn mở cửa đi ra ngoài, muốn có cái thú giang hồ đó đây mà thưởngngoạn mùa xuân, cảm thấy không cần uống rượu mạnh cũng như lòng mình saysưa Mùa xuân làm cho nhựa sống ở trong người căng lên như máu căng tronglộc của loài nai, như mầm non của cây cối, nằm im mãi không chịu được, phảichồi ra thành những cái lá nhỏ li ti Đặc biệt, mùa xuân về làm cho người ta
"sống" lại và "thèm khát yêu thương
Mùa xuân về khiến cho không khí gia đình đoàn tụ êm đềm, lòng người ấm lạ,
ấm lùng, và trong lòng thì cảm thấy như có không biết bao nhiêu là hoa mới nở,bướm ra ràng mở hội liên hoan Đó là cảm xúc say mê, rạo rực đến ngất ngâycủa một con người luôn khát khao mong chờ mùa xuân, đón nhận mùa xuân vớitất cả tình yêu nồng nhiệt của mình Giọng văn sôi nổi, tha thiết của Vũ Bằng đãtruyền sang người đọc khiến ta hình như cũng thấy rạo rực và ngất ngây
Một mùa xuân thật đẹp (mùa xuân của Hà Nội thân yêu, của Bắc Việt thươngmến) được cảm nhận bằng một tâm hồn rất tinh tế và nhạy cảm của Vũ Bằng
Trang 5Dường như tác giả đã hoà nhập lòng mình vào cảnh, để thấy được cái mưa riêuriêu, gió lành lạnh, cả tiếng nhạn kêu trong đêm xanh, tiếng chèo vọng lại từnhững thôn xóm xa xa và cả âm điệu trữ tình sâu lắng, ngọt ngào của câu háthuê tình của cô gái đẹp như thơ mộng.
Không chỉ cảm nhận mùa xuân bằng những giác quan quen thuộc, nhà văn còncảm nhận mùa xuân bằng tất cả những giác quan, những cảm xúc đặc biệt nhấtcủa tâm hồn Sự cảm nhận ấy được diễn tả bằng những câu văn rất giàu hìnhảnh và gợi cảm với một loạt các hình ảnh so sánh liên tưởng đầy ấn tượng: "Thúgiang hồ" được cảm nhận êm ái nhớ nhung; nhựa sống trong lòng người cănglên được ví như máu căng lên trong lộc của loài nai, như mầm non của cây cối,nầm im mãi không chịu được, phải trồi ra thành những cái lá nhỏ li ti giơ tayvẫy những cặp uyên ương đứng cạnh; tình cảm gia đình đầm ấm khiến lòngngười vui sướng được nhà văn liên tưởng với cảnh không biết bao nhiêu là hoamới nở, bướm ra ràng mở hội liên hoan
Ngòi bút của nhà văn đặc biệt tinh tế khi miêu tả cảnh sắc và không khí mùaxuân từ sau ngày rằm tháng giêng Con mắt tinh tường của ông đã phát hiện ranhững chuyển biến (dù rất là nhỏ) của màu sắc và không khí bầu trời, mặt đất,cây cỏ trong một thời gian ngắn ngủi từ đầu tháng qua rằm: Đào hơi phai nhưngnhụy vẫn còn phong, cỏ không mướt xanh nhưng lại nức một mùi hương manmát; bầu trời không còn đừng đục như màu pha lê mờ, sáng dậy thấy những vệtxanh tươi hiện ra ở chân trời chuyển sang trong trong có những làn sóng hồngrung động như cánh con ve mới lột; trên giàn hoa lí, vài con ong siêng năng đãbay đi kiếm nhị hoa
Cảnh sắc mùa xuân vốn đã đẹp vì mưa riêu riêu, gió lành lạnh, tiếng trống chèo,câu hát huê tình, đến đây càng đẹp hơn Đến mức chính tác giả cũng phải thốt
Trang 6lên: Đẹp quá đi, mùa xuân ơi - Mùa xuân của Hà Nội thân yêu, của Bắc Việtthương mến.
Mùa xuân ấy lắng động mãi, ngân nga mãi trong lòng người, để hôm nay, xaquê hương, một nỗi niềm như thương quê hương đến cồn cào, da diết cứ dânglên hoá thành dòng cảm xúc ngọt ngào tươi mát, đằm thấm, dệt nên thiên tuỳbút kiệt tác này
Phát biểu cảm nghĩ về bài Mùa xuân của tôi - Mẫu 3
Chúng ta từng biết và cảm thông với tấm lòng của những người phải sống xaquê hương, trĩu nặng tình quê trong thơ Đường của Lí Bạch, Đỗ Phủ, Hạ TriChương, Ở Việt Nam, cách đây không lâu cũng có một nghệ sĩ do hoàn cảnhriêng và yêu cầu công tác cách mạng phải xa rời quê hương miền Bắc vào sống
ở miền Nam mấy chục năm trời, nhà văn Vũ Bằng - một nhà văn từng nổi tiếng
từ trước Cách mạng tháng Tám năm 1945 Tấm lòng của Vũ Bằng đối với quêhương đã được gửi gắm trong tác phẩm tuỳ bút - bút kí đặc sắc Thương nhớmười hai mà đoạn trích Mùa xuân của tôi là tiêu biểu
Đoạn trích Mùa xuân cùa tôi là một phần trong thiên tuỳ bút dài có tên Thánggiêng mơ về trăng non, rét ngọt, mở đẩu cho nỗi "thương nhớ mười hai" của nhàvăn Vũ Bằng Đoạn trích đã tái hiện cảnh sắc thiên nhiên và không khí mùaxuân ở Hà Nội và miền Bắc qua nỗi nhớ thương da diết của một người xa quê
Vì là đoạn trích từ một thiên tuỳ bút nên không có bố cục hoàn chỉnh của mộttác phẩm Tuy vậy, đọc bài văn Mùa xuân của tôi, chúng ta vẫn hiểu và suyngẫm về ý nghĩ và tình cảm của tác giả theo ba đoạn nhỏ:
Đoạn mờ đầu: từ đầu đến " mê luyến mùa xuân" : Con người say mê lưu luyếnmùa xuân là một điều tất yếu, tự nhiên Đoạn thứ hai: từ "Tôi yêu sông xanh "đến " mớ hội liên hoan" : Cảnh sắc và không khí mùa xuân ở Hà Nội, miền
Trang 7Bắc Đoạn ba : từ "Đẹp quá đi " đến hết bài : Cảnh sắc, đất trời mùa xuân miềnBắc từ sau rằm tháng giêng.
"Mùa xuân của tôi - mùa xuân Bắc Việt, mùa xuân của Hà Nội ".Ở phần đầuđoạn hai, nhà văn Vũ Bằng đã nhớ về quê hương bằng một câu văn ngân nganhư những tiếng reo vui như thế Sau đó, qua hồi tưởng của ông, cảnh sắc vàkhông khí ngày tết - mùa xuân Hà Nội - hiện ra đẹp quá, vui quá, đáng yêu,đáng nhớ làm sao Tín hiệu báo xuân về là : "Mưa riêu riêu, gió lành lạnh, cótiếng nhạn kêu trong đêm xanh, có tiếng trống chèo vọng lại từ những thôn xóm
xa xa, có câu hát huê tình " Mưa riêu riêu là mưa thế nào? Tiếng hát huê tình
là gì? Mưa riêu riêu là mưa phùn, hạt nhỏ, kéo dài, mưa xuân âm ẩm, mát lành.Tiếng hát huê tình là tiếng hát tỏ tình, tiếng hát của trai gái yêu nhau
Trước cảnh sắc mùa xuân như thế, nhà văn Vũ Bằng - người đang sống li hương
- đã nhớ kỉ niệm xưa của mình và sống lại, kể lại bằng những câu văn trữ tìnhđàm thắm Nào là "Người yêu cảnh khoác một cái áo lông, ngậm một ống điếu
mở cửa đi ra ngoài không cần uống rượu mạnh cũng như lòng mình say sưa
sự sống !" Nào là "Ngồi yên không chịu được Nhựa sống ớ trong người cănglên như máu căng lên trong lộc của loài nai " Nào là "Cùng với mùa xuân trởlại, tim người ta dường như cũng trẻ hơn ra, và đập mạnh hơn Y như nhữngcon vật nằm thu hình một nơi trốn rét thấy nắng ấm trở về thì lại bò ra để nhảynhót kiếm ăn, anh cũng "sống lại" và thèm khát yêu thương Ra ngoài trời, thấy
ai cũng muốn yêu thương, về đến nhà lại cũng thấy yêu thương nữa " Có thểnói, đối với mùa xuân quê hương, nhà văn Vũ Bằng mang một tình yêu nồngnàn, đằm thắm
Ông đã tự vẽ lại hình ảnh của chính mình khi còn sống ở Hà Nội với biết bao lờivăn, bao cách so sánh đẹp đẽ Ngỡ như, trước mùa xuân, ông đã hoá thân thànhmuôn loài cỏ cây, muông thú để được tắm trong mùa xuân, hưởng thụ tất cả sức
Trang 8sống tràn trề của mùa xuân để lớn lên, trẻ lại cùng mùa xuân Đoạn văn xuôi tuỳbút, ngẫu hứng y như đoạn thơ trữ tình mà ở đó, cái tôi nhà văn trở thành mộtthi sĩ đa tình, say đắm, đáng cảm thông Đọng lại của cảnh sắc mùa xuân HàNội và nỗi nhớ quê hương của Vũ Bàng là hình ảnh gia đình người Hà Nội bày
cỗ đón xuân, bái vọng tổ tiên trở vể vui xuân cùng con cháu : "Nhang trầm, đènnến, và nhất là bầu không khí gia đình đoàn tụ êm đềm, trên kính dưới nhường,trước những bàn thờ Phật, bàn thờ Thánh, bàn thờ tổ tiên làm cho lòng anh ấm
lạ ấm lùng " Cảnh sắc mùa xuân không chỉ hiện lên bằng vẻ đẹp thiên nhiên
mà còn hiện lên bằng nhũng nét đẹp trong cuộc sống nghĩa tình của con người
Đó là nét văn hoá truyền thống của thủ đô Hà Nội, của đất Bắc, của Việt Namquê hương chúng ta
Cảm nhận và ngợi ca quê hương miền Bắc mùa xuân bằng đoạn vãn phóng túngvừa miêu tả vừa tự sự, miêu tả để biểu cảm, ngòi bút Vũ Bằng như không muốndừng lại Do đó, xuống đoạn ba, ông tiếp tục khẳng định : "Đẹp quá đi, mùaxuân ơi - mùa xuân của Hà Nội thân yêu, của Bắc Việt thươne mến" Sau đó,cảm xúc và bút lực như lắng lại, trầm tĩnh hơn Nhà văn tâm sự : "Tôi yêu mùaxuân nhất là vào khoảng sau ngày rằm tháng giêng " Đến đây, nhà văn pháthiện một vẻ đẹp khác nữa của mùa xuân đất Bắc Đó là vẻ đẹp của sự hồi sinh,của đất trời, cây cỏ trổ lộc, đơm hoa, kết trái "Đào hơi phai, nhưng nhuỵ vẫncòn phong, cỏ không mướt xanh, nhưng lại nức một mùi hương man mác mưa xuân bắt đầu thay thế cho mưa phùn
Trên giàn hoa lí, vài con ong siêng năng đã bay đi kiếm nhị hoa người ta bắtđầu trở về bữa cơm giản dị các trò vui ngày Tết cũng tạm thời kết thúc đểnhường chỗ cho cuộc sống êm đềm thường nhật " Những hình ảnh thiên nhiên
từ sau ngày rằm tháng giêng không sôi động, rực rỡ bằng những ngày Tết mànhư đang bình tĩnh trở lại, đang tích tụ, chưng cất sức sống của mùa xuân để nốitiếp cuộc tuần hoàn kì diệu trong đời sống con người và đất trời, cây cỏ Ở đoạn
Trang 9này, cái tôi nhà văn không trực tiếp hiện ra như ở đoạn trên mà đang nằm dàinhìn ra cửa sổ để chiêm ngưỡng, để nhớ thương, và khao khát ngày mai trở lạiquê hương, về gặp lại mùa xuân đất Bắc Từ tình yêu mùa xuân thiên nhiên, tấmlòng thương nhớ quê hương, lòng yêu Tổ quốc của nhà văn Vũ Bằng mỗi lúcmột đắm sâu, thấm thìa Từ ngữ, câu văn, các biện pháp tu từ mỏi lúc một chắtlọc, vừa chính xác vừa in đậm phong cách văn chương của tác giả, rất tài hoa,phóng túng.
Có thể nói, chỉ qua đoạn trích ngắn Mùa xuân của tỏi, chúng ta đủ hiểu và cảmthông tấm lòng của nhà văn Vũ Bằng đối với quê hương, Tổ quốc Cảnh sắcthiên nhiên, khônq khí mùa xuân ở Hà Nội, miền Bắc đã được ông cảm nhận, táihiện trong nổi nhớ thương da diết của một người xa quê Qua đó, bài tuỳ bútbiểu lộ chân thực và cụ thể tình quê hương, đất nước, lòng yêu cuộc sống vàtâm hồn tinh tế, nhạy cảm, ngòi bút tài hoa của tác giả Và cũng qua đó, chúng
ta hiểu phần nào giá trị của tập tuỳ bút - bút kí nổi tiếng Thương nhớ mười haicủa Vũ Bằng, đúng như Tô Hoài nhận xét : "Thương nhớ mười hai là một nétanh hoa của tấm lòng với cuộc đời"
Đọc tuỳ bút Vũ Bằng, chúng ta nhớ lại hai thiên tuỳ bút đã được học: Một thứquà của lúa non: Cốm (Thạch Lam), Sài Gòn tôi yêu (Minh Hương), ở một mức
độ nào đấy, hai thiên tuỳ bút nói trên cũng dều là những nét anh hoa của tấmlòng các nhà văn đối với cuộc đời Tuỳ bút quả là một thê văn xuôi trữ tình vôcùng thú vị
Phát biểu cảm nghĩ về bài Mùa xuân của tôi - Mẫu 4
Có lẽ mùa xuân là đề tài gợi nhắc nhiều xúc cảm đối với văn nghệ sĩ Vũ Bằng
là một trong số cây bút viết hay, viết sâu sắc về mùa xuân bằng giọng thơ tinh tế
và đầy chất thơ Với sở trường tùy bút và bút kí ông đã vẽ nên bức tranh mùaxuân đất bắc tuyệt vời qua "Mùa xuân của tôi"
Trang 10"Mùa xuân của tôi" là dòng tản mạn ghi chép lại những xúc cảm sâu lắng vàngọt ngào nhất của Vũ Bằng về mùa xuân, về những giao thoa của đất trời khibước sang một năm mới, một mùa mới ấm áp Với giọng văn nhẹ nhàng, dìudặt, tác giả đã kéo người đọc về với những mùa xuân bình yên, tươi đẹp, căngtràn sức sống Bởi rằng mùa xuân là mùa đẹp nhất, thi vị và duyên dáng nhấttrong một năm.
Trải dọc bài thơ chính là tấm chân tình của tác giả dành cho mùa xuân đất bắc
Sự hòa quyện với thiên nhiên, với đất trời, với con người Từ những câu vănđầu tiên, tác giả đã vẽ nên đặc trưng của thời tiết và khí xuân miền Bắc với
"mưa rêu rêu gió lành lạnh" không nơi nào có được Chính đặc trưng này làmnền tảng để tác giả có thể vẽ thêm nhiều vẻ đẹp khác nhau nữa Những thanh âmnhư tiếng nhạn kêu, câu hát huê tình quyện với sự ấm áp của nhang trầm, củakhông khí đoàn tụ gia đình khiến tác giả thổn thức nhớ thương Có lẽ chínhnhững điều ấm áp và bình dị đó khiến tác giả không nguôi khi nhớ về
Mùa xuân đẹp ở cảnh sắc thiên nhiên nhưng chính từ lòng người cũng toát lên
vẻ đẹp quyến rũ, nồng nàn đó Tác giả đã viết "Ngồi yên không chịu được.Nhựa sống trong người căng lên như máu" Mùa xuân khiến cho trái tim conngười muốn cựa quậy, muốn thổn thức và muốn bùng cháy Xuân đến "timngười ta dường như cũng trẻ hơn ra, và đập mạnh hơn những ngày đông giá".Cái rét của mùa xuân là cái rét ngọt ngào từ không "căm căm" như mùa đông xứBắc nữa Vũ Bằng ới những cảm nhận tinh tế, ngôn ngữ giàu chất thơ và nhiềuhình ảnh so sánh mới lạ đã khiến người đọc hồi tưởng về những mùa xuân đãqua, mùa xuân của quê hương, của lòng người mênh mang
Và xuân đến, tháng giêng chính là biểu tượng tươi đẹp nhất, cũng là nơi hội tụcủa những vẻ đẹp ngọt ngào Như Xuân Diệu từng nói "Tháng giêng ngon như
Trang 11một cặp môi gần" Trong văn Vũ bằng không ngọt ngào, hối hả như Xuân Diệunhưng lại đằm thắm và da diết nhất khiến cho người đọc lâng lâng, mê đắm Khitháng giêng về cũng là lúc đất trời bắt đầu có sự chuyển giao kì diệu và đầy tinh
tế Nét đẹp tháng giêng đất bắc là nét đẹp dịu dàng mà đằm thắm, có sự hòaquyện giữa con người với thiên nhiên đất trời Và có lẽ lòng người cũng đồngđiệu theo những nhịp điệu của mùa xuân
Thật vậy "mùa xuân của tôi" của Vũ Bằng là những dòng cảm xúc nhẹ nhàng,tinh khôi và đầy tươi mới nhất khi viết về mùa xuân, Nó gợi nhắc cho ngườiđọc về những thanh âm trong trẻo và ngọt lành của mùa xuân tươi đẹp
Phát biểu cảm nghĩ về bài Mùa xuân của tôi - Mẫu 5
Mùa xuân là mùa đoàn tụ là mùa mọi người được đoàn viên với gia đình, là khicon người chúng ta dành cho nhau những tình cảm ấm áp Từng đàn én bayliệng và hình ảnh những đóa đào đóa mai hiện ra là những dấu hiệu đầu tiên cảumùa xuân Những hạt mưa phùn của mùa xuân cũng trở nên khác ngày thương,không qua to không quá bé, nó như để làm dịu đi không khí và tăng thêm cái se
se của thời tiết ngày xuân Những cành lộc non phơi phới trải mình ra đón cáitươi mới, cái tinh tinh túy của trời đất, vươn ra đâm chồi nảy lộc
Mùa xuân còn là mùa của ngày tết truyền thống, mọi người cùng quây quần bênnhau với nồi bánh chưng, lửa đỏ rực, rồi tí tách cháy Những mâm ngũ quả cùngvới cành đào chúm chím nụ, tạo nên một cái tết đậm chất truyền thống củangười Việt Và với sự tinh tế và tài tình cảu mình Bằng Việt đã sáng tác ra bàiMùa xuân của tôi như một kỉ niệm một khoảnh khắc , những kỉ niệm của tác giả
về xuân Hà Nội
Được trích từ tùy bút " tháng giêng mơ về trăng non, rét ngọt " in trong tập "thương nhớ mười hai" Tác phẩm mùa xuân của tôi đươc viết khi tác giả Bằng
Trang 12việt sống trong cảnh chia cắt đất nước, và hơn thế tác giả phải sống trong vùngcủa Mỹ ngụy xâm chiếm Trong tình trạng này, tình yêu dành cho quê hương đấtnước càng trỗi dậy, cháy bỏng và bằng cách thể hiện tình yêu và tình cảm củamình trong những trang sách qua những câu chữ của mình để bày tỏ sự nhớmong da diết về những kỉ niệm ngày xuân đất trời hà nội.
Với sự tài tình trong sử dụng biện pháp so sánh, khi so sánh tình yêu dành chomùa xuân hà nội với những tình yêu lớn lao "ai bảo được non đừng thươngnước, ong bướm đừng thương hoa, trăng đừng thương gió, ai cấm được traiđừng thương gái, ai cấm được mẹ yêu con, ai cấm được cô gái còn son nhớchồng thì mới hết được người mê luyến mùa xuân" Những tình cảm như vôhình ấy lại hiện hữu rất rõ khi ai đó lại đọc được những tâm tư tình cảm ẩn chứadưới những từ ngữ
Những hình ảnh về cuộc sống sinh hoạt đời thường cùng với những cảnh vậtthân quen của mùa xuân được tái hiện rõ ràng trong tác phẩm Những hình ảnh
ấy thật giản dị, đó là hình ảnh những người Hà thành luôn mang trong mình mộtkhí chất, một phong thái thanh lịch , nhẹ nhàng Hình ảnh mùa xuân " mưa riêuriêu" hai từ riêu riêu khiến chúng ta xốn xang bao nhiêu Không chỉ có hình ảnhmưa phùn - một nét đặc trưng của mùa xuân mà còn cả những âm thanh quenthuộc " tiếng trống chèo" vang vọng lại từ xa và cả những câu hát thấm đượmtình cảm mặn mà mà bao năm gắn bó tác giả có được
Với giọng điệu nhẹ nhàng nhưng lại thấm đầy chất văn chất thi ca trong tácphẩm, mùa xuân của tôi gợi lại cho độc giả bao điều mới lạ về một mùa xuân rấtriêng mà cũng rất gần gũi thân thương ở Hà nội Tình yêu quê hương , yêu conngười thấm nhuần vào từng câu chữ , với những hình ảnh và từ ngữ tả thực , tácphẩm mùa xuân của tôi dễ dàng đi vào lòng người
Trang 13Phát biểu cảm nghĩ về bài Mùa xuân của tôi - Mẫu 6
Mùa xuân mang tới cho lòng người những ấm áp cùng những tình cảm của conngười với nhau Nhắc tới mùa xuân chúng ta sẽ hình dung ra ngày hình ảnh củanhững cánh én xuân về cùng những đóa mai vàng, đào phai Có những khi,những trận mưa xuân cũng mang những sắc thái riêng của nó mà không phảimùa nào cũng có Mưa xuân phơi phới, nhảy nhót trên những cành lộc non làmcho chúng được hấp thụ những tinh hoa của đất trời, giúp chúng tỉnh giấc saugiấc ngủ đông dài và làm cho chúng như tỉnh giấc, đâm chồi nảy lộc và bắt đầumột thời kì mới
Mùa xuân còn là mùa của Tết Mỗi dịp tết đến xuân về là người người lại cùngnhau quây quần bên những bánh chưng xanh, mâm ngũ quả Và Bằng Việt cũng
là một nhân sĩ như vậy Vào mùa xuân xa quê hương, tác giả đã sáng tác ra bảiMùa xuân của tôi để nói về những kỉ niệm của tác giả về mùa xuân Hà Nội-mùa xuân của những kỉ niệm và của những niềm vui, nỗi nhớ
Bài văn được trích từ tùy bút “ tháng Giêng mơ về trăng non, rét ngọt in trongtập “ thương nhớ mười hai” Tác phẩm được viết trong hoàn cảnh khi tác giảphải sống trong cảnh chia cắt đất nước và bất hạnh thay, tác giả phải sống trongvùng bị Mỹ- ngụy xâm chiếm Ở nơi bị địch kìm kẹp, tình yêu của tác giả dànhcho quê hương đất nước càng như cháy bỏng nhưng lại không biết làm thế nào
để bày tỏ Cuối cùng, tác giả chỉ còn cách thể hiện tình cảm của mình quanhưng trang sách, qua những câu chữ để nói lên tình yêu và nỗi nhớ tha thiếtcủa mình về những kỉ niệm về mùa xuân của đất trời Hà Nội- quê hương của tácgiả
Và đối với tình yêu nồng nàn của mình dành cho mùa xuân - tác giả sử dụngbiện pháp so sánh, so sánh tình yêu dành cho Hà Nội với tình yêu của nhữngđiều chân lí “ ai bảo được non đừng thương nước, bướm đừng thương hoa, trăng