tự sự Dàn ý Kể lại nội dung câu chuyện có tính tự sự 1 Mở bài Giới thiệu (tưởng tượng) về câu chuyện mà em định kể (Lượm hay Đêm nay Bác không ngủ) 2 Thân bài ● Kể lần lượt các chi tiết, các sự kiện d[.]
Trang 1Dàn ý Kể lại nội dung câu chuyện có tính tự sự
1 Mở bài
Giới thiệu (tưởng tượng) về câu chuyện mà em định kể (Lượm hay Đêm nayBác không ngủ)
2 Thân bài
● Kể lần lượt các chi tiết, các sự kiện diễn ra trong câu chuyện
● Suy nghĩ của người kể và con người Lượm hoặc về Hồ Chí Minh
3 Kết bài
Cảm nhận về tác phẩm được kể
Kể lại nội dung câu chuyện có tính tự sự - Mẫu 1
Đó là những ngày ở Huế bắt đầu cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp xâmlược, năm 1947 Tôi lúc bấy giờ ở Hà Nội nhận lệnh khẩn cấp về Huế Trênđường đi, tôi tình cờ gặp một chú bé giao liên tên Lượm, ở Hàng Bè
Lượm là một chú bé có dáng người nhỏ nhắn mà nhanh nhẹn Chú đeo một cáitúi xinh xinh bên mình Chú có một đôi chân thoăn thoắt và cái đầu nghênhnghênh Vẻ hồn nhiên và vui tươi ấy càng được tôn thêm bởi chiếc ca lô độilệch, và mồm luôn huýt sáo như chú chim chích nhảy trên đường vàng
Giữa những ngày kháng chiến toàn dân, chú bé liên lạc như làm tăng thêm niềmtin trong lòng người lính chúng tôi Tranh thủ phút rảnh rỗi, tôi lại gần hỏi han,trò chuyện với chú Chú bé vừa cười vừa nói với tôi:
- Cháu đi liên lạc, vui lắm chú ạ Cháu được ở đồn Mang Cá cùng mọi người,thích hơn ở nhà nhiều
Trang 2Tôi thật sự xúc động trước sự vô tư và hồn nhiên của chú bé Cháu cười mà hai
mí híp cả lại, má đỏ nâu như trái bồ quân chín tới Chiến tranh còn dài, chúngtôi chia tay nhau, mỗi người đều quyết tâm làm tròn bổn phận của mình Tôi lưuluyến nhìn theo bóng Lượm xa dần mà lòng thầm mong gặp lại cháu trong ngàykhải hoàn ca chiến thắng
Nhưng chiến tranh vẫn luôn tàn nhẫn Vào một ngày tháng sáu, cô giao liên đemtin đến, tôi bàng hoàng được tin Lượm đã hi sinh Mắt tôi nhoà đi theo lời kểcủa người liên lạc Lượm hy sinh khi đang làm nhiệm vụ Cháu bị một viên đạnđịch bắn tỉa Nhìn cháu nằm trên lúa, tay còn nắm chặt bông, lá thư đề “Thượngkhẩn” vẫn còn đó
Cổ họng tôi nghẹn lại, hình ảnh yêu thương ngày nào của cháu hiện lên rõ Tôigiật mình tỉnh giấc, nước mắt còn đẫm trên mi Giấc mơ trôi qua mà lòng tôimãi còn bồi hồi xúc động Khói lửa chiến tranh đã tắt hẳn lâu rồi Lớp trênchúng tôi đang sống những ngày tháng thanh bình và có thể nói là đầy đủ, sungtúc Tất cả là do cha mẹ đã không quản công lao chăm chút, nhưng không thểkhông kể đến sự hi sinh to lớn của những người anh hùng, trong đó có Lượm -chú giao liên quả cảm
Kể lại nội dung câu chuyện có tính tự sự - Mẫu 2
Hồi ấy phong trào nhân dân yêu nước ở Huế lên cao và bị thực dân Pháp dìmtrong bể máu Tôi được lệnh của mặt trận cách mạng về Hà Nội Tình cờ đếnHàng Bè, tôi gặp một chú bé giao liên tên là Lượm
Dáng người của chú bé thì loắt choắt, đeo một cái xắc nho nhỏ, xinh xinh Đầuđội nón ca lô lệch sang một bên Lượm cứ thế đi như chạy, đi như nhảy nhóttrên hè, đôi chân sao cứ tung tăng mà tôi chạy theo cũng mệt Thỉnh thoảng,Lượm quay lại nhìn tôi cười, huýt sáo một bài đồng dao vang một góc phố
Trang 3Rồi Lượm cũng dừng lại trước một quán nước nhỏ, thì ra chú bé cũng muốnnghỉ chân Tôi đến nơi, thở hổn hển, hai chú cháu ngồi uống nước trà xanh.Lượm nói xa xa như người lớn:
Đến lúc phải tạm biệt, Lượm giơ tay lên chào Rồi nheo mắt cười híp mí MáLượm đỏ sẫm như trái bồ quân Đôi chân nhí nhảnh lại tung tăng, miệng lại véovon huýt sáo, chiếc ca lô lệch vẫn vắt vẻo, tung tẩy theo bước chân
Công việc cách mạng ngày càng khẩn trương, cấp bách Bỗng một ngày nọ, tôinghe được tin về Lượm Chú bé liên lạc nhỏ đã dũng cảm hy sinh Hôm ấy cũngnhư mọi hôm, Lượm bỏ thư vào bao, chuẩn bị chuyến công tác đặc biệt NhưngLượm nôn nóng, vì trong ấy có một lá thư “thượng khẩn” cháu đã xếp riêng bỏtrong túi quần Con đường đưa thư lại băng qua cánh đồng vắng Một bên làmột đồn gác nhỏ của giặc Bên kia là căn cứ bí mật của cách mạng Nhưng nghĩđến lá thư thượng khẩn, Lượm không sợ chi hiểm nghèo Em cứ băng qua đồnglúa, vừa đi vừa huýt sáo Thỉnh thoảng, dừng lại lấy mũ ca lô chụp bướm, chuồnchuồn, giả vờ che mắt giặc Ca lô chú bé cứ nhấp nhô, nhấp nhô
Nhưng chúng không tha! “Đùng”! Viên đạn vô tình xuyên qua lồng ngực Lượmngã xuống cánh đồng Lúc ấy Lượm chỉ còn cách căn cứ hai mươi mét Để cứu
em và để bảo mật thư từ, quân cách mạng phải lộ mặt nổ súng tấn công, hạ đồn
Trang 4giặc Pháp Lúc đến cạnh bên chú bé, các chiến sĩ lặng nhìn Em nằm trên lúa,cánh tay nắm một nhánh đòng đòng, đôi mắt nhắm nghiền như chìm trong giấcngủ say.
Hình ảnh chú bé nhỏ vẫn còn in đậm trong tâm trí tôi Phải chăng Lượm đã trở
về chiếc nôi êm ái, một chiếc nôi thơm tho mùi lúa, báo hiệu một mùa vàngthắng lợi của quê hương?
Kể lại nội dung câu chuyện có tính tự sự - Mẫu 3
Năm 1946, thực dân Pháp trở mặt xâm lược nước ta một lần nữa Hồ Chủ tịchthay mặt Chính phủ lâm thời đọc Lời kêu gọi toàn quốc kháng chiến, động viênnhân dân quyết hy sinh để bảo vệ chủ quyền độc lập, tự do chúng ta đã phải đổbao xương máu mới giành lại được Từ Hà Nội, tôi trở về quê hương, đúng lúcgặp giặc Pháp tấn công vào Huế Không khí những ngày đó thật sôi sục Ngườidân xứ Huế không phân biệt già trẻ, gái trai, đồng lòng đánh giặc, bảo vệ quêhương
Đang rảo bước trên đường Hàng Bè, tôi chợt nghe tiếng gọi vô cùng quenthuộc:”Ôi chú Lành! Chú về hồi nào vậy?” Tôi ngẩng lên nhìn Một chú bé loắtchoắt, da sạm nắng, trên đầu là chiếc mũ ca nô đội lệch, trông mới tinh nghịchlàm sao Cháu cười, phô hàm răng trắng đều, sải bước thật nhanh về phía tôi, haitay dang rộng, chiếc xắc cốt nhún nhảy trên lưng theo nhịp bước
Ồ! Lượm! Đứa cháu bé bỏng của tôi! Xa cháu chưa lâu mà tôi thấy cháu kháctrước nhiều quá! Cháu chững chạc hẳn lên, trông như một anh bộ đội thực thụ.Tôi ôm chặt Lượm vào lòng, vội vã hỏi thăm về những người thân Cháu vui vẻkhoe:
Trang 5- Cháu làm liên lạc Ở với các chú bộ đội trong đồn Mang Cá, cháu được cácchú ấy dạy chữ, dạy hát, dạy bắn súng, dạy cách làm việc Vui lắm chú à!
Lượm hào hứng kể rồi cười thích thú, mắt sáng ngời, đôi má ứng đỏ như trái bồquân chín Tôi cũng vui lây trước niềm vui trẻ thơ, hồn nhiên của Lượm Cháugiơ tay lên mũ, đứng nghiêm chào tôi: "Thôi, chào đồng chí!" kèm theo nụ cườitinh nghịch Tôi đứng lặng nhìn theo bóng cháu đang thoăn thoắt nhảy chân sáotrên đường Tiếng huýt sáo vui vẻ của Lượm vẫn còn văng vẳng bên tai Tôi rấtvui vì Lượm đã trở thành đồng đội của tôi, một đồng đội tí hon
Ngày tháng trôi qua, hai chú cháu tôi chiến đấu trên hai mặt trận khác nhau.Vào một ngày hè tháng sáu, tôi bàng hoàng khi nhận được tin Lượm đã hi sinhtrong một trận tấn công đồn giặc Giữa lúc cuộc chiến đấu diễn ra ác liệt, Lượmnhận nhiệm vụ chuyển thư thượng khẩn ra mặt trận Trong lửa đạn mịt mù, cháulao lên như một mũi tên, không sợ hiểm nguy, quyết trao tận tay người chỉ huytrận đánh lệnh của cấp trên Một viên đạn thù đã bắn vào cháu Lượm ngãxuống trên quê hương, giữa đồng lúa thơm mùi sữa lên đòng Lượm đã hi sinhngay trên mảnh đất chôn nhau cắt rốn của mình Cháu ra đi mãi mãi, để lại niềmthương cảm khôn nguôi trong lòng tôi
Mỗi khi nghĩ đến Lượm, trong tâm trí tôi lại hiện lên hình ảnh một chú bé loắtchoắt, vai đeo chiếc xắc cốt đựng tài liệu, đầu đội lệch chiếc mũ ca lô, miệnghuýt sáo vang, vừa đi vừa nhảy chân sáo trên con đường chan hòa ánh nắng
Kể lại nội dung câu chuyện có tính tự sự - Mẫu 4
Trong cuộc chiến tranh chống thực dân Pháp, Bác Hồ đã trực tiếp tham gia chỉđạo chiến dịch Đêm khuya trời mưa, gió lạnh thổi từng cơn, cảm giác tê buốt vìnhiệt độ đang giảm sâu Các chiến sĩ đã ngủ ngon sau một ngày hành quân vất
vả riêng Bác vẫn chưa ngủ Cẩn thận khơi cho bếp lửa cháy lớn để hơi ấm tỏa
Trang 6cho các chiến sĩ, Bác đến từng người cẩn thận và nhẹ nhàng dém chăn Báckhông khác gì một người cha hiền từ quan tâm, lo lắng cho những đứa con củamình.
Bất chợt, một anh đội viên thức giấc khi thấy Bác chưa ngủ bỗng cất lời:
- Sao Bác chưa ngủ ạ ? Bác đang lo lắng điều gì ạ ?
Bác nhẹ nhàng cất lời:
- Chú cứ ngủ ngon, còn lấy sức hành quân đi đánh giặc
Anh đội viên vâng lời người cha già nhưng vẫn bồn chồn, khó ngủ, trong lòngsuy nghĩ lo lắng sợ Bác thức khuya ốm Bác tuổi đã cao cứ thức suốt đêm lấysức đâu mà chỉ đạo cuộc chiến quyết liệt đang sắp diễn ra phía trước
Trong lần thức dậy thứ ba, anh đội viên giật mình khi thấy Bác vẫn còn thức,anh đòi Bác đi ngủ cho bằng được Nhưng lần này Bác đã nói lên nỗi lòng củamình đó là suy nghĩ đang lo lắng cho đoàn dân công phải ngủ ngoài rừng không
đủ chăn chiếu, trời lạnh và đang mưa rét làm sao cho khỏi ướt Bác mong rằngtrời mau sáng để không ai phải lạnh, không còn ai phải chịu khổ nữa Giọng nói
lo lắng như một người cha lo lắng cho chính đứa con của mình Nghe tâm sự,anh đội viên cảm phục và thương Bác nhiều hơn, anh thức cùng với Bác đến tậnkhi trời sáng
Bác Hồ đã thức trọn một đêm, đêm nay Bác không ngủ vì lo lắng, suy nghĩthương cho các chiến sĩ đang chịu cảnh ngặt nghèo của thời tiết, tấm lòng củaBác thật vĩ đại Đêm nay Bác không ngủ vì đó là Hồ Chí Minh
Kể lại nội dung câu chuyện có tính tự sự - Mẫu 5
Trang 7Bác Hồ là vị lãnh tụ vĩ đại, người cha già muôn vàn kính yêu của dân tộc ViệtNam Cuộc đời Người là bao câu chuyện có thực về lối sống giản dị, thanh bạch
và tình yêu thương bao la dành cho đất và người Việt Nam Đến hôm nay, cuộcchiến đã lùi xa nhưng có một câu chuyện về Người trong kháng chiến mà tôivẫn luôn nhớ mãi
Giữa đêm khuya giá lạnh, tôi chợt nhớ về những ngày còn hành quân gian khổ,cách mạng còn vô vàn khó khăn Lúc bấy giờ, tôi chỉ là một anh lính mới tronghàng trăm thanh niên xung phong lên đường nhập ngũ Mùa thu năm 1950,Đảng và Chính phủ quyết định mở chiến dịch Biên giới - chiến dịch Cao - Bắc -Lạng nhằm phá vỡ phòng tuyến bao vây căn cứ Việt Bắc của thực dân Pháp, mởđường liên lạc với các nước láng giềng như Trung Quốc, Liên Xô… Nhận đượclệnh từ cấp trên, chúng tôi ráo riết chuẩn bị kỹ càng, quyết tâm phối hợp cácchiến trường để giành thắng lợi
Trước khi chiến dịch bắt đầu, Bác bất ngờ đến thăm đơn vị chúng tôi và nghỉ lạinơi trú quân Cả đoàn anh em vui mừng lắm, ai cũng muốn được trò chuyện vớiBác, nghe Bác nói, nhưng đêm khuya, nhiệm vụ còn đang đợi và Bác phải nghỉngơi nên đành chào Bác quay về chỗ ngủ Trời mưa dầm, đêm càng về khuyacàng lạnh lẽo, cả lũ chúng tôi nằm quây quần bên Bác để thêm phần ấm áp
Lần đầu tiên được gặp Bác nên tôi cứ vui mừng, phấn khởi mãi, nhớ lại nhiềucâu chuyện về Bác mà trằn trọc đến nửa đêm vẫn mơ màng không thể nhắm mắtngủ Đồng chí xung quanh đã dần chìm vào giấc ngủ say vì một ngày hành quânvất vả, tiếng hít thở và tiếng ngáy vang lên đều đặn Tôi vẫn mắt lúc nhắm lúc
mở, không ngủ yên Nghĩ đến Bác cùng ngủ ở đây, tôi nhẹ nhàng xoay ngườichứ không dám nhổm dậy
Trang 8Thấy hình dáng Bác xa xa tôi vô cùng ngạc nhiên Đã rất khuya rồi, Bác vẫnchưa ngủ sao? Bác trầm ngâm, ngồi lặng yên bên bếp lửa Cơn mưa ngoài trời
đã dần nhỏ lại, chỉ nghe tiếng mưa lác đác rơi Tôi chăm chú nhìn bóng lưnggầy gầy và mái tóc đã bạc ít nhiều của Bác, tà áo nâu giản dị, chòm râu dài vàđôi mắt Bác hiền hòa, ấm áp Bác nghiêng người ngồi đốt lửa sưởi ấm chochúng tôi, khuôn mặt thấp thoáng trong ánh lửa đỏ rực
Tôi cố gắng lặng yên để quan sát từng cử chỉ, từng nét mặt của Bác Một lát sau,Bác lại nhẹ nhàng đứng dậy, cẩn thận đi đến chỗ ngủ của từng đồng chí, cúingười vén lại những mảnh chân xê dịch cho ngay ngắn Nhìn bóng dáng Bác điqua đi lại, tôi cảm thấy mình như lạc vào giấc mộng, giống như trông thấy chatôi ngày còn bé, cũng cẩn thận và chu đáo như thế Tôi do dự rồi nhẹ giọng thốtlên:
- Bác ơi! Trời đã khuya lắm rồi, sao Bác chưa ngủ?
Bác đang vén chăn cho người đồng chí nằm phía gần cửa lều nhất, nghe tiếngtôi bèn quay lại, hình như Bác cũng ngạc nhiên vì tôi vẫn còn thức, ánh mắt Báctrìu mến như ánh mắt cha tôi:
- Chú cứ việc ngủ ngon Ngày mai đi đánh giặc
Tôi vâng lời Bác Nhưng trong lòng vẫn bồn chồn lo lắng, tôi lo lắng cho sứckhỏe của Bác Thời gian vẫn chậm chạp trôi đi, trời dần sáng, tôi cứ băn khoănrồi thiêm thiếp đi lúc nào không hay Lần thứ ba thức dậy, tôi đánh mắt nhìnsang, giật mình nhìn thấy Bác vẫn ngồi im, suy tư nhìn ngọn lửa hồng
Tôi gần như bật dậy, giọng nói hoảng hốt:
- Bác ơi! Trời sắp sáng mất rồi, Bác mau đi nghỉ đi ạ
Trang 9Bác quay lại nhìn tôi, nụ cười hiện lên, Bác vẫn ngồi như thế, vầng trán cao nhưtrĩu nặng suy tư, Bác bảo:
- Chú cứ ngủ đi thôi… Không phải lo cho Bác Bác không thấy an lòng nênkhông thể chợp mắt Trời mưa như thế này, không biết các cô chú dân côngngoài rừng kia ăn ngủ như thế nào Rừng sâu, gió lạnh lắm mà có mỗi manh áomỏng thì ướt cả mất thôi Bác thấy nôn nao, nóng ruột quá Bác chỉ mong chotrời mau sáng Nghĩ đến Bác trong này ngủ yên mà ngoài kia nhân dân còn chịukhổ, Bác không ngủ được
Tiếng nói lo âu và đầy yêu thương của Bác nhẹ vang lên trong đêm Tôi chợtthấy xúc động vì tình thương bao la, sâu nặng của Bác Bác lúc nào cũng trước
lo cho dân, cho nước cho anh em, đồng chí rồi sau mới nghĩ đến mình.GiọngBác vang lên trong đêm lạnh, như tiếng nói thân thương của dân tộc Tìnhthương của Bác đã vượt ra cả trời đất mênh mông
Tôi không ngủ được nữa, dậy ngồi cạnh Bác Bác giục mãi nhưng tôi khôngchịu đi ngủ liền thôi Niềm hạnh phúc và tự hào, sự kính trọng trong trái tim tôinhư ngọn lửa đang bùng cháy trước mặt Là một vị chủ tịch nước nhưng Bác lại
vô cùng gần gũi, hành đồng nhỏ của Bác khiến nội tâm tôi trào dâng nhiều điều
to lớn
Đêm nhanh chóng qua đi nhưng hình ảnh Bác trong đêm tôi vẫn ghi nhớ mãi
Và rất nhiều đêm sau đó, tới tận bây giờ, tôi vẫn luôn bồi hồi nhớ lại đêm mưa
mà vô cùng ấm áp, ấm áp tình yêu thương của Người
Kể lại nội dung câu chuyện có tính tự sự - Mẫu 6
Trang 10Năm ấy, Bác Hồ trực tiếp ra mật trận chỉ huy và theo dõi cuộc chiến đấu của bộđội và nhân dân ta Bác cũng cùng ban chỉ huy trận đánh áp sát chiến trường đểchỉ đạo các trận đánh Tôi là một chiến sĩ trong đội bảo vệ Bác tại chiến dịch.
Một đêm nọ, ngoài trời thì mưa lâm thâm Bác cháu tôi nghỉ lại trong một cáilán nhỏ vách nứa, mái lá xơ xác ở giữa rừng Sau một ngày hành quân vất vả,giấc ngủ đến với tôi thật nhanh và thật say Chợt tỉnh giấc tôi chợt thấy có bóngngười lặng lẽ ngồi bên bếp lửa Nhìn kỹ lại, tôi vô cùng sửng sốt: Bác Hồ!
Lửa cháy rừng rực và Bác Hồ ngồi đó im lặng, trầm ngâm Gương mặt Ngườitĩnh lặng, đôi mắt nhìn sâu vào bếp lửa, chòm râu im phăng phắc… Tôi bànghoàng như trong một giấc mơ kì lạ, hình ảnh Bác như đang được tạc vào đêm
Rồi Bác nhẹ nhàng tới chỗ chúng tôi đang nằm Bác dém chăn cho từng ngườimột Lòng tôi xúc động khôn nguôi, không nói thành lời Chăm cho các cháuxong, Bác lại về chỗ cũ ngồi gần bếp lửa Ánh lửa bập bùng soi rõ bóng Báctrên vách nứa Bóng Người cao lồng lộng như bao trùm lên các tất cả chúng tôi
và đem thêm hơi ấm cho mỗi người
Tôi khẽ cất tiếng hòi:
- Thưa Bác, Bác có lạnh lắm không ạ? Trời đã khuya lắm rồi, cháu mời Bác đingủ!
Bác Hồ nhìn tôi mỉm cười rồi đáp lại:
- Chú cứ ngủ đi, Bác thức thì mặc Bác
Vâng lời Bác, tôi ngủ thiếp đi Đến lần thứ ba thức dậy, tôi thấy Bác vẫn ngồiđây Tôi lo lắng kêu lên:
Trang 11- Bác ơi, đêm đã khuya lắm rồi! Bác ơi, mời Bác ngủ!
Bác lại mỉm cười nhìn tôi:
- Chú cứ việc ngủ ngon Bác nghĩ đoàn dân công đêm nay ngủ ngoài rừng màkhông ngủ được Chỉ mong sao trời mau sáng
Khi biết được lý do Bác còn thức, tôi thấy nghẹn ngào Tôi quyết định thứccùng Bác
Bác Hồ thật vĩ đại đã dành tình thương yêu và sự quan tâm của mình cho tấtthảy mọi người
Kể lại nội dung câu chuyện có tính tự sự - Mẫu 7
Bác Hồ là vị cha già kính yêu của dân tộc Việt Nam Cả cuộc đời người đã cốnghiến cho sự nghiệp giải phóng của dân tộc Những câu chuyện về Người đếnnay vẫn còn được kể lại Đặc biệt là câu chuyện trong một lần hành quân tạiViệt Bắc
Đêm đó tại núi rừng Việt Bắc, trời mưa lâm thâm, dưới mái lều tranh xơ xác.Anh đội viên thức dậy thì thấy Bác vẫn ngồi đó Anh thầm nghĩ cả ngày hànhquân vất vả, đêm đến là lúc mọi người cần ngủ để đủ sức mai tiếp tục hànhquân Ấy vậy mà, Bác vẫn còn ngồi đó Hình ảnh Bác hiện lên bên bếp lửa hồngvới vẻ mặt trầm ngâm Anh đội viên nhìn Bác mà lại càng thêm yêu thương.Anh khẽ hỏi nhỏ:
- Bác ơi! Trời sắp sáng mất rồi, Bác mau đi nghỉ đi ạ
Bác khẽ mỉm cười:
- Chú cứ việc ngủ ngon Bác thức thì mặc bác