1. Trang chủ
  2. » Tất cả

Top 50 bai van mau phan tich truyen ngan co be ban diem hay nhat wccmb

27 3 0

Đang tải... (xem toàn văn)

Tài liệu hạn chế xem trước, để xem đầy đủ mời bạn chọn Tải xuống

THÔNG TIN TÀI LIỆU

Thông tin cơ bản

Tiêu đề Phân tích truyện ngắn Cô bé bán diêm
Trường học Unknown University
Chuyên ngành Văn học
Thể loại Bài văn phân tích
Năm xuất bản Không rõ
Thành phố Hà Nội
Định dạng
Số trang 27
Dung lượng 539,68 KB

Các công cụ chuyển đổi và chỉnh sửa cho tài liệu này

Nội dung

Phân tích truyện ngắn Cô bé bán diêm Dàn ý Phân tích truyện ngắn Cô bé bán diêm I Mở bài “Cô bé bán diêm” là truyện ngắn nổi tiếng của nhà văn người Đan Mạch An đéc xen, thể hiện tấm lòng nhân đạo sâu[.]

Trang 1

Phân tích truyện ngắn Cô bé bán diêm Dàn ý Phân tích truyện ngắn Cô bé bán diêm

I Mở bài:

- “Cô bé bán diêm” là truyện ngắn nổi tiếng của nhà văn người Đan Mạch đéc-xen, thể hiện tấm lòng nhân đạo sâu sắc của tác giả trước hoàn cảnh đáng thương của cô bé bán diêm bất hạnh

An-II Thân bài:

* Luận điểm 1: Phần đầu tác phẩm khắc họa hình ảnh cô bé bán diêm trong đêm giao thừa

- Mở đầu tác phẩm là hoàn cảnh của cô bé bán diêm: nhà nghèo, mồ côi mẹ, chân đất, bụng đói Dưới trời rét mướt của đêm giao thừa, cô vẫn phải lang thang đi bán diêm kiếm tiền

- Tác giả xây dựng nên 2 hoàn cảnh đối lập nhau

+ Một bên là khung cảnh đêm giao thừa: nhà nhà sáng rực ánh đèn, sực nức mùi thơm của thức ăn

+ Một bên là hình ảnh cô bé “ngồi nép trong góc tường”, “mỗi lúc em càng thấy rét buốt hơn”, “đôi bàn tay cứng đờ ra” Đến cả ngôi nhà tồi tàn của cô hiện tại cũng không thể chắn nổi từng đợt gió rét cắt da cắt thịt

⇒ Sự đối lập ấy đã nhấn mạnh hoàn cảnh đáng thương, khổ sở của cô bé khi vừa phải chịu cái rét, vừa phải chịu cái đói, đau buốt chân tay Nhưng bên cạnh

đó, chúng ta cũng thấy được phần nào sự vô cảm, thờ ơ của xã hội khi không

có ai đưa tay ra giúp đỡ em khỏi đêm rét buốt đó

* Luận điểm 2: Hiện thực và mộng tưởng trong ánh mắt trẻ thơ của cô bé

- Giữa cái giá rét, cô bé quyết định quẹt diêm để sưởi ấm cho chính mình Mỗi lần quẹt diêm là một ước mơ giản dị, chân thành và đầy ngây thơ của cô bé: + Lần quẹt thứ 1: cô mơ thấy một lò sưởi to ⇒ ước được sưởi ấm, thoát khỏi cái giá rét

Trang 2

+ Lần quẹt thứ 2: cô mơ thấy một bàn ăn thịnh soạn với những món ăn hoành tráng ⇒ ước được ăn no, thoát khỏi cái đói, cái nghèo

+ Lần quẹt thứ 3: cô nhìn thấy cây thông Nô-en thật to và đầy màu sắc ⇒ ước được đón lễ giáng sinh như bao người khác

+ Lần quẹt thứ 4: bà hiện ra ⇒ ước được đoàn tụ với người bà thân yêu của mình

- Mỗi lần quẹt diêm là một khung cảnh trong mơ hiện ra trước mặt cô bé, nhưng những giấc mộng đó chỉ kéo dài trong vài giây và sau khi diêm tắt, mọi thứ lại trở về với tối tăm, rét mướt, đói khổ Sự đan xen giữa mộng tưởng và hiện thực như một nhát dao cứa vào lòng người đọc khi cảm nhận được nỗi bất hạnh, sự cô đơn, lạc lõng của cô gái bé nhỏ giữa xã hội

- Ở lần quẹt diêm thứ 4, cô đã nhất quyết níu tay người bà và cầu xin bà cho cô

đi cùng Đây được coi là chi tiết cảm động nhất Nó không chỉ thể hiện tình yêu, lòng quý trọng, nhớ thương của cô với người bà quá cố, mà còn là sự níu kéo lại những phút giây hạnh phúc mỏng manh duy nhất của cuộc đời, cũng là ước muốn được giải thoát khỏi khổ đau trong tâm hồn non nớt ấy

* Luận điểm 3: Cái chết của cô bé bán diêm trong đêm giá lạnh

- Cuối cùng, Chúa cũng xót thương cho số phận bất hạnh của cô bé và đưa cô

về với người bà của mình nơi Thiên đường Hình ảnh cô bé chết với đôi má hồng và đôi môi đang mỉm cười như xoáy sâu vào lòng người đọc một nỗi bàng hoàng, xúc động và một câu hỏi về sự vô tâm, vô cảm của xã hội xung quanh

* Luận điểm 4: Thành công nghệ thuật:

- Nghệ thuật kể hấp dẫn người đọc với các tình tiết hợp lí, logic, sự đan xen giữa hiện thực và mộng tưởng làm tăng thêm hiệu quả nghệ thuật và thành công cho truyện

- Nghệ thuật khắc họa tâm trạng nhân vật và diễn biến tâm lí nhân vật tinh tế, sâu sắc

III Kết bài:

- Khẳng định lại giá trị tác phẩm: Tác phẩm khắc họa lại tình ảnh đáng thương

và những ước mơ giản dị, trong sáng, xúc động của cô bé bán diêm

Trang 3

- Liên hệ: Qua đó thể hiện tấm lòng nhân đạo cao cả của tác giả

Phân tích truyện ngắn Cô bé bán diêm – Mẫu 1

An-đéc-xen là nhà kể chuyện cổ tích nổi tiếng của thế giới phương Tây

Ngoài việc sưu tầm ông còn sáng tạo Cô bé bán diêm là một sáng tác độc đáo,

một câu chuyện cổ tích về thời hiện đại, thể hiện tài năng kể chuyện bậc thầy của ông Thời hiện đại ở đây chính là thời đại mà tác giả sống, thời đại mà con người đã biết chế tạo và sử dụng diêm, con người biết đi lại bằng những cỗ xe song mã, biết tổ chức đón giao thừa với những cây thông Noel lộng lẫy Câu chuyện Cô bé bán diêm kể về xã hội ấy, kể lại cái chết thương tâm của một cô

mở ra Nhưng đêm giao thừa ở phương Tây rất rét, vì lúc này đang giữa mùa đông Khắp nơi đầy tuyết phủ, khắp nơi đầy giá lạnh Ấy thế mà trong cái giá lạnh đó, trong cái đêm giao thừa đó "một em gái nhỏ đầu trần, chân đi đất, đang dò dẫm trong đêm tối" Em bé đi đâu vậy? Em phải đi bán diêm vì "nếu không bán được ít bao diêm, hay không ai bố thí cho một đồng xu nào" thì "em không thể nào về nhà", bởi lẽ khi đó "nhất định là cha em sẽ đánh em" Bởi vì

từ khi "Thần Chết đã đến cướp bà em đi mất, gia sản tiêu tan, và gia đình em

đã phải lìa ngôi nhà xinh xắn có dây trường xuân bao quanh, nơi em đã sống những ngày đầm ấm, để đến chui rúc trong một xó tối tăm, luôn luôn nghe những lời mắng nhiếc chửi rủa" Hơn nữa "ở nhà cũng rét thế thôi Cha con em

ở trên gác sát mái nhũ vã mặc dầu đã nhét giẻ rách vào các kẽ hở lớn trên vách, gió vẫn thổi ríu vào trong nhà" Như vậy em bé bán diêm này là một em bé có hoàn cảnh nghèo khổ

Em bé đáng thương không tên tuổi này giống như kẻ lạc loài, bơ vơ trên mặt đất đầy tuyết phủ "Em cố kiếm một nơi có nhiều người qua lại Nhưng trời rét quá, khách qua đường đều rảo bước rất nhanh, chẳng ai đoái hoài đến lời chào hàng của em cả" Vì thế "suốt ngày em chẳng bán được gì cả và chẳng

ai bố thí cho em chút đỉnh Em bé đáng thương vẫn bụng đói cật rét lang thang trên đường" Em đi dưới trời mưa tuyết tới mức: "bông tuyết bám đầy trên mái tóc dài thành từng búp trên lưng em, em cũng không để ý" và những người qua

Trang 4

đường cũng không ai để ý đến một đứa trẻ đang bị tuyết phủ dần dần Chắc chắn là em đã đi trong mưa tuyết như vậy rất lâu Giờ đây em không còn đi được nữa "Em ngồi nép vào một góc tường giữa hai ngôi nhà, một cái xây lùi vào chút ít", Đó là một nơi mà ai đi qua cũng phải tránh nhưng cũng buộc mọi người phải chú ý Em bé ngồi chỗ đó với hy vọng sẽ có người chú ý đến em, sẽ

có người mua diêm cho em Xung quanh em "cửa sổ mọi nhà đều sáng rực ánh đèn và trong phố sực nức mùi ngỗng quay" Mùi ngỗng quay nhắc em "đêm nay là đêm giao thừa" Mùi ngỗng quay còn nhắc em nhớ tới thời kỳ đầm ấm của gia đình em trước đây Còn hiện tại em đang ngập chìm trong tuyết lạnh

"Em thu đôi chân vào người, nhưng mỗi lúc em cảm thấy rét buốt hơn" "Lúc này đôi bàn tay của em bé bán diêm tội nghiệp "đã cứng đờ ra" Em bé nghĩ tới việc đánh diêm để "hơ ngón tay" Và "em đánh liều một que" Ngọn lửa bùng lên trong đêm giao thừa giá lạnh, mang lại cho em một niềm vui "Ngọn lửa lúc đầu xanh lam, dần dần biến đi, trắng ra, rực hồng lên quanh que gỗ, sáng chói trông đến vui mắt" Em bé hơ bàn tay giá lạnh trên ánh lửa nhỏ nhoi của que diêm mà tưởng tượng rằng em đang ngồi trước một cái lò sưởi nơi đó đang "tỏa

ra một hơi nóng dịu dàng" Nhưng đây chỉ là một điều mong ước chỉ là một điều mộng tưởng Bởi lẽ "em vừa duỗi chân ra sưởi thì lửa vụt tắt, lò sưởi biến mất" "Em bần thần cả người và chợt nghĩ ra rằng cha em đã giao cho em bán diêm" Thật đặng buồn biết bao vì giữa ước mơ và hiện thực là một khoảng cách xa vời Một cái lò sưởi trong đêm đông giá rét một mái nhà ấm cũng mãi mãi là ước mơ, là khát vọng của em bé

Cùng với cái rét, cái đói cũng hiện về Que diêm thứ hai "cháy và sáng rực lên" Que diêm cho em thấỵ: "bàn ăn đã dọn, khăn trải bàn trắng tinh, trên bàn toàn bát đĩa sứ quý giá, và có cả một con ngỗng quay Nhưng điều kỳ diệu nhất là ngỗng ta nhảy ra khỏi đĩa và mang cả dao ăn, phuốc-sét cắm trên lưng, tiến về phía em bé" Thật hấp dẫn biết bao Một bữa ăn vừa ngon vừa sang dành cho em bởi vì em đói lắm rồi, song bữa ăn đó cũng chỉ là ước mơ, mộng tưởng Vì thế khi que diêm vừa tắt thì "thực tế đã thay cho mộng mị: chẳng có bàn ăn thịnh soạn nào cả, chỉ có phố xá vắng teo, lạnh buốt, tuyết phủ trắng xóa, gió bấc vi vu và mấy người khách qua đường quần áo ấm êm vội vã đi đến những nơi hẹn hò, hoàn toàn lãnh đạm với cảnh nghèo khổ của em bé bán diêm" Bên cạnh em giờ đây chỉ có đói và rét, và để chống lại em dùng ánh sáng và hơi ấm của que diêm Trong ánh sáng ngắn ngủi của que diêm, em tưởng tượng ra những thứ mình cần, em tạo ra thế giới cho riêng em, bởi lẽ gió rét ngăn cản mọi người đến với em, cái đói cũng ngăn cản những người khác đến với em, trước mặt em cũng như sau lưng em chỉ còn lại "những bức tường dày đặc và lạnh lẽo" Những bức tường câm lặng, những bức tường không biết

Trang 5

nói do chính con người tạo ra để che chở cho người này và để tạo ra sự cách ngăn với người khác

Em bé còn lại một mình trong cái thế giới của em, thế giới đó bị tuyết trắng và đêm đen bao phủ Để xua đi màn đêm và giá rét, "em bé quẹt que diêm thứ ba" "Em thấy hiện ra một cây thông Nô en", "cây này lớn và trang trí lộng lẫy" với "hàng ngàn ngọn nến sáng rực, lấp lánh trên cành lá xanh tươi, và rất nhiều bức tranh màu sắc rực rỡ" Cây thông Noel gợi nhớ một truyền thông tặng quà và quan tâm đến trẻ em của phong tục phương Tây, nhưng có lẽ câu chuyện về ông già Nô en cũng chỉ là một huyền thoại xa vời còn trong thực tại em bé bán diêm còn đang ngập chìm trong tuyết lạnh Em cũng chẳng cần đến những món quà của ông già Tuyết nữa bởi lẽ tuyết và giá rét quanh em đã quá thừa rồi Que diêm thứ ba cũng tắt Sự sống của nó cũng quá ngắn ngủi

Nó không xua đi được màn đêm, nhưng màn đêm không thắng nổi nó Que diêm tắt thì tất cả những ngọn nến mà cô bé bán diêm thấy trên cây thông Nô

en cũng "bay lên, bay lên mãi rồi biến thành những ngôi sao trên trời" Khi đó

em nghĩ tới cái chết, vì bà em, "người hiền hậu độc nhất đối với em" thường nói: "Khi có một vì sao đổi ngôi là có một linh hồn bay lên trời với Thượng đế" Nhưng thật buồn vì bà em đã chết từ lâu Nhưng cũng chẳng hề gì bởi những người đang sống không ai nghĩ về em, không ai nghĩ đến em thì em đi tìm nguồn an ủi nơi người bà yêu quý Và thế là em quẹt diêm "Em thấy rõ ràng là bà em đang cười với em", "em reo lên" và van xin bà "cho cháu đi với",

"cháu van bà, bà xin Thượng đế chí nhân, cho cháu về với bà Chắc người không từ chối đâu

Thật đau đớn xiết bao khi em bé bán diêm bị xã hội bỏ rơi, bỏ quên trong tuyết phủ đã quyết khước từ cuộc sống, quyết tâm tìm về thế giới bên kia Trong thế giới của những người sống em không có chỗ đứng, không có điều kiện để sống Bởi lẽ chỉ cần bán được vài bao diêm thôi cũng đủ mang lại cho

em cuộc sống, nhưng cả cái thế giới đi xe song mã ấy, cả cái thế giới nấp sau những cánh cửa sổ sáng rực ánh đèn ấy "chẳng ai đoái hoài đến lời chào hàng của em" Không giao tiếp được với thế giới những người đang sống, em bé bán diêm tìm cách xác lập mối quan hệ giao tiếp với bà em "Em quẹt tất cả những que diêm còn lại trong bao để níu bà em lại" Kết quả là "Chưa bao giờ em thấy

bà em to lớn và đẹp lão như thế này Bà cụ cầm tay em, rồi hai bà cháu bay vụt lên cao, cao mãi, chẳng còn đói rét đau buồn nào đe dọa họ nữa"

Em bé đã chết một cách thê lương như vậy trong đêm giao thừa Cái chết mang trong nó sức mạnh tố cáo xã hội Cho dù người ta nhìn thấy trong xó

Trang 6

tường "một em bé gái có đôi má hồng và đôi môi đang mỉm cười Bên cạnh

"một bao diêm đã đốt hết nhẵn" thì những người đang sống cũng không thể nào biết được "những cái kỳ diệu mà em bé đã trông thấy, nhất là cảnh huy hoàng lúc hai bà cháu bay lên để đón những niềm vui đầu năm' Bởi vì những người

đó ngoài việc sử dụng cái đói, cái rét để tạo sự ngăn cách của họ với em bé thì

họ còn xây dựng những bức tường hoặc hữu hình hoặc vô hình để tạo ra sự ngăn cách mới giữa họ và em bé Họ không có quyền được nhìn thấy, được tận hưởng những gì do mộng tưởng của em tạo ra Bởi vì em thuộc về một thế giới khác Cái chết của em bé còn là sự phê phán lối sống ích kỷ, có cụm, chỉ biết mình của thế giới hiện đại Đó là sự cảm thông sâu sắc của nhà kể chuyện thiên tài

Phân tích truyện ngắn Cô bé bán diêm – Mẫu 2

An-đéc-xen nhà văn nổi tiếng với những câu chuyện dành cho thiếu nhi Các tác phẩm của ông luôn để lại những ấn tượng sâu đậm, những bài học sâu sắc cho các bạn nhỏ Khi nhắc đến kho tàng truyện của ông ta không thể không

nhắc đến truyện Cô bé bán diêm, một câu chuyện giàu giá trị nhân văn, nhân

em phải đi bán diêm để kiếm sống

Sự khốn cùng của em được tác giả đậm tô hơn nữa trong đêm giao thừa Trong đêm đông lạnh giá, từng cơn gió thấu xương vù vù thổi, cô bé đầu trần, chân đất, bụng đói đang mang những phong diêm đi bán Em không dám về nhà vì người cha nghiện rượu sẵn sàng đánh em nếu em chưa bán được gì Em ngồi sát góc tường, mong mỏi mọi người rủ lòng thương mà mua cho mình

An-đéc-xen đã xây dựng một loạt các hình ảnh tương phản, đối lập để làm nổi bật lên hoàn cảnh đáng thương của cô bé: ngôi nhà xinh xắn, ngập tình yêu thương chỉ còn trong quá khứ, hiện tại chỉ là tầng áp mái tồi tàn, với người cha luôn mắng chửi, đánh đập em; mọi người đang ngồi trong ngôi nhà sáng ánh đèn còn em một mình với bóng đêm, lạnh giá; trong mỗi căn nhà sực nức mùi ngỗng quay, mùi của gia đình hạnh phúc còn cô bé bụng đói cả ngày, cô đơn, buồn tủi Với nghệ thuật tương phản tác giả đã làm rõ hơn nỗi bất hạnh

Trang 7

của em Cô bé không chỉ thiếu thốn, khốn khổ về vật chất mà con sống trong cảnh bị mọi người hờ hững, trong đó có cả bố - người đã sinh ra em

Tác giả có sự kết hợp hài hòa giữa hiện thực và mộng tưởng thông qua các lần quẹt diêm của cô bé Trong tác phẩm, cô bé quẹt diêm tất cả năm lần: lần một thấy chiếc lò sưởi, lần hai thấy ngỗng quay, lần thứ ba thấy cây thông, lần bốn thấy bà, lần năm em quẹt tất cả các que diêm còn lại để níu kéo người

bà ở lại với mình Trình tự quẹt diêm của em là hoàn toàn hợp lí, đi từ vật chất đến tinh thần: em muốn có lò sưởi, ngỗng quay bởi em đang phải chịu cái đói, cái lạnh; em thấy cây thông, người bà bởi nó gợi ra không khí gia đình ấm áp, tràn ngập tình yêu thương Sự đan cài giữa hiện thực và mộng tưởng đem đến cho người đọc niềm xót xa, cảm thông sâu sắc trước số phận em bé Những mộng tưởng của em bé đều xuất phát từ thực tế khổ đau: em mơ lò sưởi, bữa tiệc, cây thông,… vì em phải sống trong cảnh thiếu thốn, nghèo khổ Em mơ thấy bà vì khi bà mất, em luôn sống trong cảnh thiếu tình yêu thương Sau mỗi lần que diêm tắt là thực tế khắc nghiệt đổ ập vào em, khiến cho số phận của cô

bé càng trở nên bất hạnh Bởi vậy, em cố gắng quẹt những que diêm cuối cùng

để níu kéo bà ở lại, để em được sống trong tình yêu thương Nhưng cô bé cũng hiểu rằng, chỉ cần que diêm tắt đi thì hình ảnh bà cũng mất như tất cả những sự vật trước đó Bởi vậy, em đã ước mình được đi cùng bà mãi mãi Niềm mong ước của em vừa phản ánh khát khao được sống trong tình yêu thương, vừa thể hiện số phận bi kịch, bất hạnh của cô gái bé nhỏ, tội nghiệp

Cái chết của cô bé cũng vô cùng thương tâm, gây ám ảnh với bạn đọc Buổi sáng đầu tiên của năm mới, mọi người ai cũng vui vẻ, rạng rỡ nhưng em

bé lại một mình chết ở xó tường, em chết vì lạnh, vì lòng người vô cảm không

ai quan tâm, giúp đỡ em Nhưng khi chết trên mặt em đôi má vẫn hồng, đôi môi như đang mỉm cười, vì em đã thoát khỏi cuộc sống bất hạnh, được đến với người bà yêu quý của mình Thực tế đây là một cái kết mang tính chất bi kịch Hạnh phúc với mỗi con người là ở thực tại, ở trần thế này nhưng em phải đến thế giới khác mới được hưởng trọn vẹn niềm hạnh phúc ấy

Tác phẩm được xây dựng một kết cấu phù hợp với diễn biến sự việc và tâm lí nhân vật Nghệ thuật tương phản đối lập càng làm nổi bật hơn nỗi bất hạnh của em bé: mồ côi, trong đêm tối một mình lang thang bán diêm đối lập với đường phố rực rỡ ánh đèn, những người xung quanh vui vẻ, hạnh phúc Sự đan xen hài hòa hợp lí giữa hiện thực và mộng tưởng vừa làm rõ số phận bi thương, vừa khắc họa khát khao hạnh phúc của cô bé bán diêm

Trang 8

Truyện Cô bé bán diêm thể hiện tình yêu thương sâu sắc của nhà văn đối

với những số phận bất hạnh Truyện truyền tải đến người đọc thông điệp giàu ý nghĩa, thấm đẫm giá trị nhân đạo: hãy yêu thương trẻ thơ và để cho chúng được sống một cuộc sống đủ đầy, hạnh phúc

Phân tích truyện ngắn Cô bé bán diêm – Mẫu 3

Nhắ c đến truyện cổ tích ta không chỉ nhớ đến anh em nhà Grim mà còn nhớ đến mô ̣t An-đéc-xen thiên tài, với những thiên truyê ̣n chứa đựng giá tri ̣ nhân văn cao cả Trong những tác phẩm của ông chắn hẳn ta không thể quên truyện Cô bé bán diêm gây nhiều xúc đô ̣ng và bài ho ̣c ý nghĩa cho người đo ̣c

Mở đầu tác phẩm là hoàn cảnh cuô ̣c số ng đầy khắc nghiê ̣t của cô bé bán diêm Trờ i đã tố i, nhưng tuyết vẫn không ngừng rơi, cô bé bán diêm lầm lũi

bán những hô ̣p diêm của mình Bố i cảnh đó càng trở nên đă ̣c biê ̣t hơn khi đó là đêm giao thừa, ai cũng được ở trong căn nhà ấm cúng, quay quần bên gia đình, chỉ có mình em là phải đố i mă ̣t với cái la ̣nh thấu xương của những cơn gió la ̣nh

lẽo ùa về Cô bé đầu trần, chân đất, mò mẫm đi trong đêm tố i, cô bé không dám về nhà vì: “nếu không bán dược bao nào sẽ bi ̣ cha em mắ ng chửi”

Sau khung cảnh khắc nghiê ̣t đó, ngược về quá khứ, tác giả vẽ nên mô ̣t khung cảnh cuô ̣c sống hoàn toàn trái ngược với hiê ̣n ta ̣i Khi ấy em được ở trong căn nhà khang trang, đe ̣p đẽ, có bà và me ̣ luôn yêu thương Nhưng “Thần chết đã đến cướp bà em đi mất, gia sản tiêu tan, và gia đình em phải lìa xa ngôi nhà xinh xăn có dây trường xuân bao quanh, nơi em đã sống những ngày đầ m ấm” , ha ̣nh phúc và giờ đầy phải “chui rúc trong mô ̣t xó tối tăm, luôn luôn nghe những lời mắ ng nhiếc chửi rủa” Cô bé không những không được yêu thương

mà còn bi ̣ đố i xử tàn tê ̣, tuổi còn nhỏ nhưng bố em đã bắt em ra đường mưu sinh

Cả mô ̣t ngày dài em miê ̣t mài trên những con phố, hòng mong tấm lòng thương cảm của mô ̣t người, nhưng không mô ̣t ai giúp đỡ em Đêm đã về khuya, cô bé ngồ i nép mình dưới mô ̣t góc tường để tránh cái la ̣nh lẽo giá rét Xung quanh khung cảnh đều sáng rực, các nhà đang chuẩn bi ̣ cho đêm giao thừ a thâ ̣t ấm áp và ha ̣nh phúc

Lú c này toàn thân em đã la ̣nh cóng, cô bé đánh liều lấy mô ̣t que diêm ra để hơ bàn tay cho đỡ la ̣nh Ngo ̣n lửa bùng lên mới vui mắt làm sao, em tưởng tượng rằ ng mình đang ngồi trước mô ̣t lò sưởi ấm áp Nhưng khi em vừa duỗi chân ra thì ngo ̣n lửa vu ̣t tắt, cái la ̣nh la ̣i ùa về, bao trùm lấy cơ thể em Không

Trang 9

chỉ phải chi ̣u đựng cái rét,em còn phải chi ̣u đứng cái đói cồ n cào, que diêm thứ hai bù ng cháy, trước mắt em là: “bàn ăn đã do ̣n, khăn trải bàn trắ ng tinh, trên

bàn toàn bát đĩa sứ quý giá, và có cả mô ̣t con ngỗng quay Nhưng điều kì diê ̣u nhất là ngỗng ta nhảy ra khỏi đĩa và mang cả dao ăn, phuốc-sét cắ m trên lưng, tiến về phía em” Bữa tiê ̣c thâ ̣t thi ̣nh soa ̣n, hấp dẫn, chắc chắn nó sẽ làm vơi

bớ t cái đói cồn cào trong em Nhưng thực tế đó cũng chỉ là bữa ăn trong tưởng tượng mà thôi Bởi vâ ̣y khi que diêm tắt, mo ̣i cảnh tượng huy hoàng, bữa ăn thi ̣nh soạn cũng đều biến mất

Que diêm thứ ba bâ ̣t sáng, hình ảnh cây thông noel lấp lánh, được trang hoàng lung linh hiê ̣n lên trước mắt em Và que diêm thứ tư bâ ̣t lên là khuôn

mặt thân thương của người bà mà em hằng yêu quý Em vui sướng reo lên và mong mỏ i được đi theo bà, để thoát khỏi cuô ̣c số ng khổ sở, đau đớn này Lời

em van xin đáng thương, và tô ̣i nghiê ̣p quá Mô ̣t đứa bé ngây thơ, non nớt, mà

lại có suy nghĩ về cái chết để trốn tránh hiê ̣n thực đầy khổ đau Em khước từ cuộc sống để tìm về với cõi thanh thản, nơi đó có bà, có tình yêu thương:

“Chưa bao giờ em thấy bà em to lớn và đe ̣p lão như thế này Bà cu ̣ cầm tay em, rồ i hai bà cháu bay vu ̣t lên cao, cao mãi, chẳng còn đói rét đau buồ n nào đe do ̣a

họ nữa”

Cô bé đã chết, trên gương mă ̣t vẫn nở nu ̣ cười tươi, đôi má hồ ng hồ ng đầy mãn nguyê ̣n Bởi em đã thoát khỏi cuô ̣c sống đầy đau khổ và vô cảm này Thực ra cô bé vẫn có thể sống nếu cha em biết chăm lo làm ăn, nếu những con người qua đường đô ̣ng lòng thương cảm giúp đỡ em mua lấy mô ̣t bao diêm Nhưng tuyê ̣t nhiên không mô ̣t bàn tay yêu thương nào đưa ra để cứu vớt số phận của cô bé tội nghiê ̣p Cái kết của tác phẩm như gióng lên hồi chuông về lố i số ng thờ ơ, vô trách nhiê ̣m, vô cảm của con người

Vớ i mô tip quen thuô ̣c trong truyê ̣n cổ tích về cô bé mồ côi nghèo khổ,

cù ng các chi tiết kỉ ảo, nhưng tác phẩm vẫn thấm đẫm tinh thần hiê ̣n đa ̣i Bởi

cô bé không có cái kết viên mãn, ha ̣nh phúc ở trần thế mà phải chết đi mới được hưởng ha ̣nh phúc Giá tri ̣ nhân văn, nhân đa ̣o sâu sắc của tác phẩm cũng chính là ở chỗ đó

Phân tích truyện ngắn Cô bé bán diêm – Mẫu 4

Cô bé bán diêm của nhà văn An-đéc-xen đã để lại những dư âm, ấn

tượng sâu đậm trong lòng người đọc Không chỉ vậy đó còn là niềm cảm thương vô hạn cho số phận bất hạnh, đầy bi thương của nhà văn với cô bé bán diêm

Trang 10

Hoàn cảnh của cô bé vô cùng thương cảm, ngay từ những lời đầu tiên giới thiệu về hoàn cảnh của cô bé đã khiến người đọc phải rơi nước mắt: bà và

mẹ những người yêu thương em nhất đều đã qua đời, em sống chui rúc với bố trong một căn gác tối tăm, chật chội Người bố có lẽ vì cuộc sống nghèo túng, khó khăn nên đâm ra khó tính, đối xử tệ bạc với em: hay mắng nhiếc, chửi rủa

em

Trong đêm đông giá rét em phải mang những phong diêm đi bán để kiếm sống nuôi bản thân Mặc dù có nhà song em không dám về vì nếu về mà không mang được đồng xu nào tất sẽ bị cha em mắng chửi Người cha vô lương tâm, lời lẽ hành động thiếu tình thương đã khiến cô bé bất hạnh phải ở bên ngoài trong đêm đông giá lạnh, trong gió và mưa tuyết mỗi lúc một nhiều

Xót thương biết bao trong ngày cuối cùng của năm ai ai cũng được quay quần bên gia đình còn cô bé thì đầu trần, chân đất lang thang ngoài trời đông giá rét, tuyết phủ trắng xóa Xung quanh em đường phố, nhà cửa đã lên đèn, không gian thật ấm cúng, hạnh phúc, mùi ngỗng sực nức khắp nơi, còn em đã

đi cả ngày mà không bán được bao diêm nào Những hình ảnh tương phản không chỉ làm nổi bật thiếu thốn, khó khăn về vật chất của em mà còn nói đến những mất mát, thiếu thốn về mặt tinh thần

Trong cái giá rét của mùa đông, cô bé liều mình quẹt từng que diêm để sưởi ấm cơ thể Hình ảnh ngọn lửa diêm mang nhiều ý nghĩa sâu sắc Trước hết ngọn lửa diêm xua tan cái lạnh lẽo, tăm tối để em bé có thể quên đi những bất hạnh, cay đắng của cuộc đời

Ngọn lửa diêm đã thắp sáng những mơ ước đẹp đẽ, những khao khát mãnh liệt, đem đến thế giới mộng tưởng với niềm vui, hạnh phúc Đó còn là ngọn lửa của mơ ước về cuộc sống gia đình hạnh phúc, được sống trong tình yêu thương của cha mẹ, ông bà Hình ảnh ngọn lửa diêm như con thuyền đầy tinh thần nhân văn của tác giả, thể hiện sự cảm thông, trân trọng những ước mơ giản dị, diệu kì của trẻ nhỏ

Mỗi lần quẹt diêm, cô bé tội nghiệp lại được sống trong giây phút hạnh phúc, chìm đắm trong thế giới cổ tích, thoát khỏi thực tại tăm tối Lần quẹt diêm thứ nhất, em thấy lò sưởi, vì trong đêm đông giá lạnh em cần được sưởi

ấm Khi que diêm vụt tắt, lò sưởi biến mất, nỗi sợ hãi mơ hồ lại xâm chiếm em

“đêm nay về nhà thế nào cũng bị cha mắng” Em lại lấy can đảm quẹt diêm lần thứ 2, lần này em thấy một bàn ăn thịnh soạn,… sự tưởng tượng của em thật hài hước, cho thấy mơ ước lớn nhất lúc này của em là được ăn no

Trang 11

Trong đêm giao thừa gia đình nào cũng quây quần bên mâm cơm, còn

em lại đói lả đi trong cái giá lạnh Chi tiết gây xúc động sâu sắc đến người đọc,

nó gợi lên những ám ảnh day dứt khôn nguôi Lần thứ ba, trong không khí đêm giáng sinh, em thấy hình ảnh của cây thông Đó chính là biểu tượng của mái

ấm gia đình hạnh phúc, là những ước mơ trong sáng của tuổi thơ

Lần thứ 4, giữa cái đói rét và cô độc, em khao khát có tình yêu thương

và chỉ có bà là người yêu thương em nhất Trong giây phút đó bà hiện lên thật

ấm áp, đẹp đẽ Cô bé khẩn thiết van xin bà cho đi cùng, bởi cô bé hiểu khi ngọn lửa diêm tắt đi bà cũng biến mất Ước nguyện của cô bé thật đáng thương, cô bé muốn được che chở, được yêu thương biết nhường nào

Lần cuối cùng em quẹt hết số diêm còn lại để nhìn thấy bà và thật kì lạ ước nguyện cuối cùng của em đã trở thành hiện thực Em không còn phải đối mặt với đòn roi, những lời mắng nhiếc, sự đói rét, nỗi buồn nữa, em đã được đến một thế giới khác, thế giới có bà ở bên Qua những lần mộng tưởng của cô

bé ta thấy cô bé là người có tâm hồn trong sáng, ngây thơ

Trong đói rét em không hề oán trách một ai vì đã thờ ơ trước cảnh ngộ của mình Tâm hồn em thật trong sáng và nhân hậu biết chừng nào Đó là một

cô bé giàu mơ ước, vượt lên hoàn cảnh thực tại đói rét, cô đơn Những mơ ước

ấy giản dị mà cũng thật lãng mạn, diệu kì

Phân tích truyện ngắn Cô bé bán diêm – Mẫu 5

Ai đã từng đọc Cô bé bán diêm của nhà văn Đan Mạch An-đéc-xen hẳn

sẽ không thể nào quên những ánh lửa diêm nhỏ nhoi bùng lên giữa đêm giao thừa giá rét gắn với một thế giới mộng tưởng thật đẹp của cô bé nghèo khổ Kết cục câu chuyện thật buồn nhưng sức ám ảnh của những giấc mơ tuyệt đẹp vẫn

ắp đầy tâm trí người đọc, người nghe qua những lời kể và sự miêu tả rất cuốn hút của An-đéc-xen

Trong bóng tối và cái rét cắt thịt da của xứ sở Đan Mạch, ta như nhìn thấy rõ một cô bé đôi môi tím tái, bụng đói cồn cào đang lần từng bước chân trần trên hè phố Một cô bé mồ côi khốn khổ, không dám về nhà vì chưa bán được bao diêm nào thì sẽ bị cha đánh Nhà văn đã tạo ra cảm giác thật sống động khi ông nhập vào những khoảnh khắc tâm trạng của cô bé

Ấn tượng đậm nét đầu tiên khơi lên mối cảm thương chính là hình ảnh

cô bé như lọt thỏm giữa cái mênh mông của bóng đêm vào thời khắc sắp giao

Trang 12

thừa Khi “mọi nhà đều sáng rực ánh đèn và trong phố sực nức mùi ngỗng quay”, cô bé đã hồi tưởng lại quá khứ tươi đẹp khi bà nội hiền hậu còn sống

Ngôi nhà xinh xắn với những dây thường xuân trong những ngày đầm

ấm tương phản với thực tại cuộc sống của hai cha con trong một xó tối tăm, sự nghèo khổ kéo theo những lời mắng nhiếc chửi rủa của người cha khi gia sản

đã tiêu tán Để nguôi cảm giác lạnh, em đã “ngồi nép trong một góc tường”,

“thu đôi chân vào người” nhưng có lẽ chính nỗi sợ hãi còn mạnh hơn giá rét đã khiến em “càng thấy rét buốt hơn”

Em không thể về vì biết “nhất định cha em sẽ đánh em” “Ở nhà cũng rét thế thôi”, điều đáng sợ nhất đối với cô bé không phải là thiếu hơi ấm mà là thiếu tình thương Thật đáng thương khi thân hình bé nhỏ của em phải chống chọi vô vọng với cảm giác giá buốt bên ngoài và cái lạnh từ trong trái tim khiến “đôi bàn tay em đã cứng đờ ra”

Lúc ấy, em chỉ ao ước một điều thật nhỏ nhoi: “Chà! Giá quẹt một que diêm mà sưởi cho đỡ rét một chút nhỉ?” nhưng dường như em cũng không đủ can đảm vì làm như vậy em sẽ làm hỏng một bao diêm không bán được Nhưng rồi cô bé ấy cũng “đánh liều quẹt một que”, để bắt đầu cho một hành trình mộng tưởng vượt lên thực tại khắc nghiệt

Giấc mơ của em bắt đầu từ lúc nhìn vào ngọn lửa: “lúc đầu xanh lam, dần dần biến đi, trắng ra, rực hồng lên quanh que gỗ, sáng chói trông đến vui mắt” Ánh sáng ấy đã lấn át đi cảm giác của bóng tối mênh mông, để hiện lên hình ảnh “một lò sưởi bằng sắt có những hình nổi bằng đồng bóng nhoáng”

Niềm vui thích của em đến trong ảo giác “lửa cháy non đến vui mắt và tỏa ra hơi nóng dịu dàng” Đó là ước mơ thật đơn giản trong khi thực tế lại phũ phàng “tuyết phủ kín mặt đất, gió bấc thổi vun vút… trong đêm đông rét buốt” Ước ao được ngồi hàng giờ “trước một lò sưởi” cũng biến tan khi “lửa vụt tắt,

lò sưởi biến mất” Khoảnh khắc em “bần thần cả người” khi hình dung ra những lời mắng chửi của cha khiến ta phải nao lòng Bóng tối lại phủ lên màu

u ám trong tâm hồn em

Có lẽ vì vậy, nhà văn đã để em tiếp tục thắp lên que diêm thứ hai, thắp lên niềm vui nhỏ nhoi dù chỉ là trong mộng tưởng Không chỉ phải chống chọi với cái rét, cô bé còn phải cầm cự với cơn đói khi cả ngày chưa có miếng nào vào bụng Bởi thế, ánh sáng rực lên của ngọn lửa diêm đã biến bức tường xám xịt thành “tấm rèm bằng vải màu”

Trang 13

Cái hạnh phúc trong những ngôi nhà ấm áp đã đến với em, khi em nhìn thấy: “Bàn ăn đã dọn, khăn trải bàn trắng tinh, trên bàn toàn bát đĩa bằng sứ quý giá, và có cả một con ngỗng quay” Giá như tất cả những hình ảnh tưởng tượng biến thành hiện thực thì em sẽ vui sướng biết bao, khi “ngỗng nhảy ra khỏi đĩa” sẽ mang đến cho em bữa ăn thịnh soạn để vượt lên phút đói lả người

Nhưng một lần nữa, ảo ảnh lại vụt biến, em lại phải đối mặt với “phố xá vắng teo, lạnh buốt, tuyết phủ trắng xóa, gió bấc vi vu” Không những thế, em còn chứng kiến sự thờ ơ ghẻ lạnh của những người qua đường, hình ảnh tương phản được nhà văn khắc họa làm ta nhói đau trước em bé bất hạnh

Và một lần nữa, que diêm tiếp theo lại sáng bừng lên, để em được sống trong những giấc mơ đẹp nhất của một em bé Trong một cuộc sống phải từng phút từng giây vật lộn mưu sinh, em đã phải từ giã những niềm vui được đùa chơi của con trẻ Ánh sáng từ que diêm đã tỏa ra vầng hào quang lộng lẫy, cho

em “một cây thông Nô-en”, như đem đến cho em một thiên đường của tuổi thơ:

“Hàng ngàn ngọn nến sáng rực, lấp lánh trên cành lá xanh tươi và rất nhiều bức tranh màu sắc rực rỡ như những bức bày trong tủ hàng”

Điều trớ trêu nghiệt ngã là tất cả những hình ảnh tươi đẹp ấy em chỉ kịp nhìn nhưng không thể chạm tay vào, bởi lẽ tất cả chỉ là ảo ảnh, như những ngôi sao trên trời mà em không thể với tới Trái tim ta như nghẹn lại cùng lời kể của nhà văn, bởi lẽ em bé đang dần kiệt sức và sắp phải gục ngã trước cái lạnh chết người của xứ sở bà chúa Tuyết

Phân tích truyện ngắn Cô bé bán diêm - Mẫu 6

Tuổi trẻ chúng ta, ai đã từng cắp sách đến trường hẳn đều biết đến H.C đéc-xen, người viết truyện kể cho trẻ em nổi tiếng thế giới Ông là nhà văn Đan Mạch, sống và viết trong thế kỉ XIX (1805 - 1875) Bạn đọc khắp năm châu đã rất quen thuộc với các tác phẩm của ông như Nàng tiên cá, Bầy chim thiên nga,

An-Bộ quần áo mới của hoàng đế, Cô bé bán diêm,

Truyện của An-đéc-xen nhẹ nhàng, trong trẻo, toát lèn lòng thương yêu con người - nhất là những người nghèo khổ và niềm tin, khát vọng những điều tốt đẹp nhất trên thế gian này sẽ thuộc về con người Truyện Cô bé bán diêm đưa người đọc chúng ta vào khung cảnh một đêm giao thừa giá rét ở đất nước Đan Mạch, Bắc Âu cách đây hơn một trăm năm

Em bé gái ấy nhà nghèo, mồ côi mẹ, bà vừa mất, bố sai đi bán diêm kiếm từng đồng xu nhỏ độ thân Suốt cả ngày cuối năm, cho đến đêm giao thừa, em chẳng

Ngày đăng: 15/02/2023, 08:22

TỪ KHÓA LIÊN QUAN

🧩 Sản phẩm bạn có thể quan tâm