Dàn ý Kể lại nội dung bài thơ Đêm nay Bác không ngủ 1 Mở bài Giới thiệu (tưởng tượng) về câu chuyện mà em định kể (Đêm nay bác không ngủ) 2 Thân bài • Kể lần lượt các chi tiết, các sự kiện diễn ra tro[.]
Trang 1Dàn ý Kể lại nội dung bài thơ Đêm nay Bác không ngủ
1 Mở bài
Giới thiệu (tưởng tượng) về câu chuyện mà em định kể (Đêm nay bác không ngủ)
2 Thân bài
• Kể lần lượt các chi tiết, các sự kiện diễn ra trong câu chuyện
• Suy nghĩ của người kể và con người Hồ Chí Minh
3 Kết bài
Cảm nhận về tác phẩm được kể
Kể lại nội dung bài thơ Đêm nay Bác không ngủ - Mẫu 1
Bác Hồ là vị cha già kính yêu của dân tộc Việt Nam Cả cuộc đời người đã cống hiến cho sự nghiệp giải phóng của dân tộc Những câu chuyện về Người đến nay vẫn còn được kể lại Đặc biệt là câu chuyện trong một lần hành quân tại Việt Bắc Đêm đó tại núi rừng Việt Bắc, trời mưa lâm thâm, dưới mái lều tranh xơ xác Anh đội viên thức dậy thì thấy Bác vẫn ngồi đó Anh thầm nghĩ cả ngày hành quân vất
vả, đêm đến là lúc mọi người cần ngủ để đủ sức mai tiếp tục hành quân Ấy vậy
mà, Bác vẫn còn ngồi đó Hình ảnh Bác hiện lên bên bếp lửa hồng với vẻ mặt trầm ngâm Anh đội viên nhìn Bác mà lại càng thêm yêu thương Anh khẽ hỏi nhỏ:
- Bác ơi! Trời sắp sáng mất rồi, Bác mau đi nghỉ đi ạ
Bác khẽ mỉm cười:
- Chú cứ việc ngủ ngon Bác thức thì mặc bác
Anh đội viên nghe lời Bác Rồi anh thấy Bác đi dém chăn cho từng người Bác nhón chân nhẹ nhàng để các chiến sĩ không giật mình tỉnh giấc Lần thứ ba thức giấc, anh thấy Bác vẫn còn ngồi đó Anh kêu lên:
- Bác ơi, trời đã khuya lắm rồi Bác ơi, mời Bác ngủ!
Trang 2Bác lại trả lời anh:
- Chú cứ việc ngủ ngon Bác thương đoàn dân công đêm nay ngủ ngoài rừng Bác mong trời sáng thật mau
Tấm lòng yêu thương của Bác khiến cho anh đội viên cảm thấy thật ấm áp Sự nồng ấm đó đã xua tan đi cái lạnh giá của cơn mưa ngoài kia Chính vì sự quan tâm của Bác mà anh đội viên quyết định thức cùng Bác
Bác không giống như một vị lãnh tụ xa cách, mà vẫn đầy tình cảm yêu thương dành cho chiến sĩ và nhân dân
Kể lại nội dung bài thơ Đêm nay Bác không ngủ - Mẫu 2
Tôi tự hào khi bản thân mình là một người lính Ở tuổi hai mươi tôi tự hào vì bản thân mình đã góp một phần công sức nhỏ bé của mình để bảo vệ đất nước, bảo vệ quê hương và hơn hết là bảo vệ gia đình của mình Sống và chiến đấu những tháng ngày khắc khổ gian lao, nguy hiểm chập chùng nhưng với tôi những khó khăn ấy không thể vùi lấp đi ý chí quyết tâm quyết thắng của bản thân mình Tôi luôn tự nhủ với mình là phải làm theo tấm gương Bác, đi theo con đường của Đảng cố gắng hết mình góp một phần nhỏ bé đánh đuổi quân thù Và rồi những tháng năm chiến đấu luôn là những tháng năm kỉ niệm khó phai trong lòng tôi, và có lẽ kỉ niệm được gặp Bác, vị lãnh tụ vĩ đại của dân tộc luôn là một kỉ niệm khó phai trong suốt cuộc đời người lính
Ngày ấy là vào mùa thu năm 1950, Đảng và Chính phủ ta quyết định mở chiến dịch Cao – Bắc – Lạng (còn gọi là chiến dịch Biên giới) nhằm phá vỡ phòng tuyến bao vây căn cứ Việt Bắc của thực dân Pháp, mở đường liên lạc giữa nước ta với các nước anh em như Trung Quốc, Liên Xô… Quân ta chuẩn bị lực lượng tương đối kĩ, có sự phối hợp chặt chẽ trên các chiến trường để giành thắng lợi Trước khi chiến dịch mở màn, Bác đến thăm một đơn vị bộ đội và nghỉ lại nơi trú quân và đơn vị của tôi là một trong số đó Đêm mưa, trời lạnh, chiến sĩ ngủ quây quần bên Bác Riêng Bác không ngủ Ấn tượng với tôi lúc này đó là dáng vẻ của Người Người ngồi đó, bên đống lửa, hai tay bó gối, đôi mắt trầm ngâm, những vết nhăn như sâu hơn trên vầng trán rộng Đêm đã khuya Cảnh vật chìm trong bóng tối Thỉnh thoảng văng vẳng đâu đó tiếng vỗ cánh của loài chim ăn đêm Tiếng mưa rơi
tí tách trên mái lán, tiếng những chú ếch nhái trong đêm vang vọng Đồng đội của tôi đang ngủ say sau một ngày hành quân vất vả Tôi trở mình, quay mặt về phía đông lửa và lặng lẽ nhìn Bác – người Cha già kính yêu của quân đội và nhân dân
Trang 3Việt Nam Bác khơi cho bếp lửa cháy bùng lên, hơi ấm toả khắp căn lều dã chiến, Bác sợ các cháu của Bác lạnh Rồi Bác đi dém chăn cho từng chiến sĩ Bác đi rất nhẹ từng bước từng bước kẽ khàng như sợ rằng mình có thể đánh thức phá vỡ giấc ngủ sau của các cháu Bác ân cần săn sóc các chiến sĩ như một người cha, người
mẹ luôn lo lắng cho những đứa con thân yêu của mình Tôi dõi theo từng cử chỉ của Bác mà trong lòng trào lên tình cảm yêu thương và biết ơn vô hạn Ánh lửa bập bùng in bóng Bác lồng lộng trên vách nứa đơn sơ Tình thương của Bác đã sưởi ấm trái tim chiến sĩ trước giờ ra trận Tôi cảm thấy mình như được che chở trong tình thương bao la, nồng đượm ấy Lòng tôi bồi hồi, rưng rưng một niềm xúc động Tôi thì thầm hỏi nhỏ:
-Bác ơi, khuya rồi sao Bác không ngủ ạ? Bác ngủ sớm kẻo trời lạnh - Bác không trả lời câu hỏi của tôi mà nhìn tôi ân cần khuyên nhủ:
-Chú cứ việc ngủ ngon, để lấy sức ngày mai đánh giặc!
Vâng lời Bác, tôi nhắm mắt mà lòng vẫn thấp thỏm không yên Những chiến sĩ trẻ chúng tôi sức dài vai rộng, còn Bác vừa yếu lại vừa cao tuổi cái lạnh nơi rừng sâu
sẽ khiến Bác ốm mất thôi Thời gian vẫn âm thầm trôi qua Trời đang chuyển dần
về sáng Lần thứ ba thức dậy, tôi giật mình thấy Bác vẫn ngồi im như pho tượng, đôi mắt trĩu nặng suy tư đăm đăm nhìn ngọn lửa hồng Không thể đành lòng, tôi bèn lên tiếng:
Bác ơi! Xin Bác chợp mắt một chút cho khỏe ạ! Bác cất giọng trầm ấm bảo tôi: Cháu đừng bận tâm! Bác không thể yên lòng mà ngủ Trời thì mưa lạnh thế này, dân công ngủ ngoài rừng, tránh sao cho khỏi ướt! Bác nóng ruột lắm, chỉ mong trời mau sáng Nghe Bác nói, tôi càng hiểu tình thương của Người sâu nặng, bao la biết chừng nào! Bác lo cho chiến sĩ, dân công, cũng là lo cho chiến dịch, cho cuộc kháng chiến gian khổ mà anh dũng của toàn dân Tình thương ấy bao trùm lên đất nước và dân tộc Sung sướng và tự hào biết bao, tôi được làm người chiến sĩ chiến đấu dưới ngọn cờ vinh quang của Đảng, của Bác! Bác đã khơi dậy trong tôi tình đồng đội, tình giai cấp đẹp đẽ và cao quý Không đành lòng ngủ yên trong chăn
-ấm, bên bếp lửa hồng, khi những đồng đội của mình còn phải chịu bao gian khổ, tôi thức luôn cùng Bác Dường như hiểu được lòng tôi, những ngọn lửa hồng cũng nhảy múa reo vui và càng thêm rực sáng
Kể lại nội dung bài thơ Đêm nay Bác không ngủ - Mẫu 3
Bác Hồ là vị lãnh tụ vĩ đại, người cha già muôn vàn kính yêu của dân tộc Việt Nam Cuộc đời Người là bao câu chuyện có thực về lối sống giản dị, thanh bạch và
Trang 4tình yêu thương bao la dành cho đất và người Việt Nam Đến hôm nay, cuộc chiến
đã lùi xa nhưng có một câu chuyện về Người trong kháng chiến mà tôi vẫn luôn nhớ mãi
Giữa đêm khuya giá lạnh, tôi chợt nhớ về những ngày còn hành quân gian khổ, cách mạng còn vô vàn khó khăn Lúc bấy giờ, tôi chỉ là một anh lính mới trong hàng trăm thanh niên xung phong lên đường nhập ngũ Mùa thu năm 1950, Đảng
và Chính phủ quyết định mở chiến dịch Biên giới – chiến dịch Cao – Bắc – Lạng nhằm phá vỡ phòng tuyến bao vây căn cứ Việt Bắc của thực dân Pháp, mở đường liên lạc với các nước láng giềng như Trung Quốc, Liên Xô… Nhận được lệnh từ cấp trên, chúng tôi ráo riết chuẩn bị kĩ càng, quyết tâm phối hợp các chiến trường
để giành thắng lợi
Trước khi chiến dịch bắt đầu, Bác bất ngờ đến thăm đơn vị chúng tôi và nghỉ lại nơi trú quân Cả đoàn anh em vui mừng lắm, ai cũng muốn được trò chuyện với Bác, nghe Bác nói, nhưng đêm khuya, nhiệm vụ còn đang đợi và Bác phải nghỉ ngơi nên đành chào Bác quay về chỗ ngủ Trời mưa dầm, đêm càng về khuya càng lạnh lẽo, cả lũ chúng tôi nằm quây quần bên Bác để thêm phần ấm áp
Lần đầu tiên được gặp Bác nên tôi cứ vui mừng, phấn khởi mãi, nhớ lại nhiều câu chuyện về Bác mà trằn trọc đến nửa đêm vẫn mơ màng không thể nhắm mắt ngủ Đồng chí xung quanh đã dần chìm vào giấc ngủ say vì một ngày hành quân vất vả, tiếng hít thở và tiếng ngáy vang lên đều đặn Tôi vẫn mắt lúc nhắm lúc mở, không ngủ yên Nghĩ đến Bác cùng ngủ ở đây, tôi nhẹ nhàng xoay người chứ không dám nhổm dậy
Thấy hình dáng Bác xa xa tôi vô cùng ngạc nhiên Đã rất khuya rồi, Bác vẫn chưa ngủ sao? Bác trầm ngâm, ngồi lặng yên bên bếp lửa Cơn mưa ngoài trời đã dần nhỏ lại, chỉ nghe tiếng mưa lác đác rơi Tôi chăm chú nhìn bóng lưng gầy gầy và mái tóc đã bạc ít nhiều của Bác, tà áo nâu giản dị, chòm râu dài và đôi mắt Bác hiền hòa, ấm áp Bác nghiêng người ngồi đốt lửa sưởi ấm cho chúng tôi, khuôn mặt thấp thoáng trong ánh lửa đỏ rực
Tôi cố gắng lặng yên để quan sát từng cử chỉ, từng nét mặt của Bác Một lát sau, Bác lại nhẹ nhàng đứng dậy, cẩn thận đi đến chỗ ngủ của từng đồng chí, cúi người vén lại những mảnh chân xê dịch cho ngay ngắn Nhìn bóng dáng Bác đi qua đi lại, tôi cảm thấy mình như lạc vào giấc mộng, giống như trông thấy cha tôi ngày còn
bé, cũng cẩn thận và chu đáo như thế Tôi do dự rồi nhẹ giọng thốt lên:
– Bác ơi! Trời đã khuya lắm rồi, sao Bác chưa ngủ? Mưa ở ngoài còn rơi, Bác nghỉ ngơi đi ạ!
Trang 5Bác đang vén chăn cho người đồng chí nằm phía gần cửa lều nhất, nghe tiếng tôi bèn quay lại, hình như Bác cũng ngạc nhiên vì tôi vẫn còn thức, ánh mắt Bác trìu mến như ánh mắt cha tôi:
– Chú cứ việc ngủ ngon Ngày mai đi đánh giặc Bác chưa buồn ngủ, vả lại Bác vẫn còn khỏe lắm! Chú đừng lo
Nghe lời Bác, tôi vâng lời nằm ngay ngắn, cố gắng ép hai mắt nhắm lại Nhưng lòng vẫn bồn chồn lo lắng, tôi thầm nghỉ thanh niên như chúng tôi còn trẻ khỏe mà cũng khó lòng chịu được cái rét của núi rừng, Bác đã tuổi cao, làm sao chịu được, tôi lo Bác đổ bệnh Thời gian vẫn chậm chạp trôi đi, trời dần sáng, tôi cứ băn khoăn rồi thiêm thiếp đi lúc nào không hay Lần thứ ba thức dậy, tôi đánh mắt nhìn sang, giật mình nhìn thấy Bác vẫn ngồi im, suy tư nhìn ngọn lửa hồng
Tôi gần như bật dậy, giọng nỏi hoảng hốt:
– Bác ơi! Trời sắp sáng mất rồi, Bác mau đi nghỉ đi ạ
Bác quay lại nhìn tôi, nụ cười hiện lên, Bác vẫn ngồi như thế, vầng trán cao như trĩu nặng suy tư, Bác bảo:
- Chú cứ ngủ đi thôi Không phải lo cho Bác Bác không thấy an lòng nên không thể chợp mắt Trời mưa như thế này, không biết các cô chú dân công ngoài rừng kia ăn ngủ như thế nào Rừng sâu, gió lạnh lắm mà có mỗi manh áo mỏng thì ướt
cả mất thôi Bác thấy nôn nao, nóng ruột quá Bâc chỉ mong cho trời mau sáng Nghĩ đến Bác trong này ngủ yên mà ngoài kia nhân dân còn chịu khổ, Bác không ngủ được
Tiếng nói lo âu và đầy yêu thương của Bác nhẹ vang lên trong đêm Tôi chợt thấy xúc động vì tình thương bao la, sâu nặng của Bác Bác lúc nào cũng trước lo cho dân, cho nước cho anh em, đồng chí rồi sau mới nghĩ đến mình.Giọng Bác vang lên trong đêm lạnh, như tiếng nói thân thương của dân tộc Tình thương của Bác đã vượt ra cả trời đất mênh mông
Tôi không ngủ được nữa, dậy ngồi cạnh Bác Bác giục mãi nhưng tôi không chịu đi ngủ liền thôi Niềm hạnh phúc và tự hào, sự kính trọng trong trái tim tôi như ngọn lửa đang bùng cháy trước mặt Là một vị chủ tịch nước nhưng Bác lại vô cùng gần gũi, hành đồng nhỏ của Bác khiến nội tâm tôi trào dâng nhiều điều to lớn
Trang 6Đêm nhanh chóng qua đi nhưng hình ảnh Bác trong đêm tôi vẫn ghi nhớ mãi Và rất nhiều đêm sau đó, tới tận bây giờ, tôi vẫn luôn bồi hồi nhớ lại đêm mưa mà vô cùng ấm áp, ấm áp tình yêu thương của Người
Kể lại nội dung bài thơ Đêm nay Bác không ngủ - Mẫu 4
“Bác Hồ, Người là tình yêu thiết tha nhất, trong lòng dân và trong trái tim nhân loại Cả cuộc đời Bác chăm lo cho dân tộc Việt Nam”
Giai điệu tha thiết gợi nhắc đến tình thương bao la của Bác Hồ - người cha già muôn vàn kính yêu của dân tộc Câu chuyện về tình yêu thương của Người, giấy bút không thể ghi chép đủ, chỉ có thể khắc sâu trong trái tim con người Việt Nam Trong rất nhiều câu chuyện về Bác, có một câu chuyện mà nhân dân ta còn nhớ mãi, đặc biệt là bộ đội Đó là câu chuyện về một đêm không ngủ của Người
Thực dân Pháp đem chiến tranh đến đất nước ta, gieo rắc bao tội ác và khổ đau Nhân dân kiên cường đứng lên, kháng chiến trong muôn vàn gian khổ Mùa thu năm 1950, Đảng và Chính phủ quyết định mở chiến dịch Biên giới – chiến dịch Cao – Bắc – Lạng nhằm phá vỡ phòng tuyến bao vây căn cứ Việt Bắc của thực dân Pháp, mở đường liên lạc với các nước láng giềng Các đơn vị đều gấp rút chuẩn bị, không dám lơ là, chậm chạp
Ngay đêm trước khi chiến dịch phát động, Bác bất ngờ đến thăm một đơn vị, cùng các chiến sĩ trò chuyện, động viên và nghỉ lại Anh em đồng chí có nhiều người mới được gặp Bác lần đầu, ai cũng ngạc nhiên và vui sướng Mãi đến giờ đi ngủ, đơn vị mới tản ra, chào Bác và về ngủ, chuẩn bị tinh thần ngày mai làm nhiệm vụ Giữa cánh rừng đại ngàn, mưa rơi làm tiết trời càng về khuya càng lạnh, các chiến
sĩ nằm quây quần bên Bác
Sau một ngày hành quân vất vả, mệt nhọc, cả đơn vị dần chìm vào giấc ngủ, tiếng hisrt thở và tiếng ngáy nhè nhẹ vang lên Bác nằm một lát, suy tư không ngủ được bèn ngồi dậy, đến bêm bếp lửa, cảm nhận gió lạnh vẫn lùa vào bèn nhẹ nhàng thêm củi vào bếp Bác ngồi lặng im, bóng lưng gầy và chiếc áo vải nâu như chìm vào trong đêm tối, chỉ cí vầng trán cao và ánh mắt chất chứa những điều lớn lao phi thường là bừng sáng trong ánh lửa đỏ rực rỡ đang nhảy múa Bác nhìn những chiến
sĩ đang ngủ, những khuôn mặt thanh niên trẻ tuổi rồi cẩn thận đứng lên, đi đến từng chỗ, chỉnh mảnh chăn bị xê dịch lại cho ngay ngắn
Xong xuôi đâu đấy, Bác lại quay về bên bếp lửa, ngồi im Có anh chiến sĩ lần đầu được gặp Bác, vui mừng và xúc động, nghĩ đến Bác ngủ gần cạnh liền trằn trọc,
Trang 7không yên Anh chiến sĩ lén lút quan sát Bác, thấy Bác vẫn chưa ngủ thì ngạc nhiên hỏi nhỏ:
– Bác ơi! Trời đã khuya lắm rồi, sao Bác còn chưa ngủ ạ? Ngoài trời vẫn lạnh lắm, Bác mau vào trong chăn rồi nghỉ ngơi thôi ạ
Bác quay đầu nhìn anh bạn trẻ, ánh mắt Bác ấm áp và hiền từ như một người cha, gật đầu đáp lại:
– Chú cứ việc ngủ ngon Ngày mai còn đi đánh giặc Bác chưa buồn ngủ, Bác hãy còn khỏe lắm Chú đừng lo lắng
Nghe Bác trấn an, anh chiến sĩ vâng lời, lại nằm ngay ngắn, hai mắt từ từ nhắm lại Nhưng lòng vẫn bồn chồn lo lắng, anh lo Bác tuổi cao, làm sao chịu được cơn rét rừng khắc nghiệt này, lo Bác ngã bệnh Anh băn khoăn mãi rồi thiêm thiếp chìm vào giấc ngủ Có lẽ lo lắng cho Bác nhiều, anh cứ ngủ rồi tỉnh, đến lần thứ ba, anh đánh mắt sang nhìn bếp lửa, thấy Bác vẫn ngồi lặng im, liền ngồi hẳn dậy Giọng anh vô cùng hoảng hốt:
– Bác ơi! Bác ơi! Trời sắp sáng mất rồi, Bác mau đi nghỉ đi ạ
Bác lại nhìn anh chiến sĩ luôn lo lắng cho mình, nghĩa đến nhân dân, đến chiến sĩ ở
xa, vầng trán cao thấm đượm suy tư, Bác nhẹ nói ra:
- Chú cứ ngủ đi thôi Không phải lo cho Bác Bác không thấy an lòng nên không thể chợp mắt Trời mưa như thế này, không biết các cô chú dân công ngoài rừng kia ăn ngủ như thế nào Rừng sâu, gió lạnh lắm mà có mỗi manh áo mỏng thì ướt
cả mất thôi Bác thấy nôn nao, nóng ruột quá Nghĩ đến Bác trong này ngủ yên mà ngoài kia nhân dân còn chịu khổ, Bác không ngủ được Bác chỉ mong cho trời mau sáng
Tiếng nói nặng trĩu lo âu và đong đầy yêu thương khiến anh chiến sĩ tào dâng xúc động Anh thức dậy, đến ngồi bên Bác Bác can ngăn, giục anh đi ngủ mãi, thấy anh kiên quyết liền thôi Bác trở lại với nỗi lo âu và trăn trở của mình, ánh mắt xa xăm nhìn về đêm tối
Màn dêm nhanh chóng qua đi, đêm qua là một đêm Bác không ngủ Những hành động quan tâm và niềm suy tư của Bác, tình yêu thương Bác dành cho dân, cho nước khiến anh chiến sĩ bồi hồi nhớ mãi Câu chuyện trở thành một trong số những câu chuyện về Người, quân và dân ta càng thấm thía tình yêu của Bác – tình yêu đã vượt qua cả đất trời
Trang 8Kể lại nội dung bài thơ Đêm nay Bác không ngủ - Mẫu 5
Chủ tịch Hồ Chí Minh là người cha già dân tộc, vị lãnh tụ vĩ đại của dân tộc Việt Nam, Người đã tìm ra con đường đi mới cho Cách mạng Việt Nam, đưa người dân từng bước tiến lên và chạm vào được ánh sáng của hòa bình Tuy nhiên, người không chỉ là một người dẫn đường tài ba, xuất chúng mà đối với mỗi người Việt Nam, Bác còn là một người cha, một người Bác thân yêu, luôn quan tâm đến những người dân bằng tất cả tình yêu thương chân thành nhất
Để đưa Cách mạng Việt Nam thoát ra khỏi bóng đêm nô lệ, sau khi bôn ba khắp năm châu bốn bể trong suốt hai mươi năm ròng rã, Hồ Chí Minh đã tìm ra con đường cứu nước mới có thể đưa cách mạng Việt Nam cập bến thắng lợi Người trực tiếp về nước lãnh đạo cách mạng, không những vậy, trong những ngày ở chiến khu Việt Bắc, trước sự dáo diết, điên cuồng của Thực dân Pháp, Người đã luôn ở bên, chỉ ra từng đường đi nước bước đúng đắn cho Cách mạng Việt Nam, hình ảnh của Người trong đêm khuya không ngủ suy tính vận nước, thức dậy dùng chăn của mình đắp cho người cháu chiến sĩ khiến cho ai nấy đều vô cùng cảm động về tấm lòng nhân từ, hết lòng vì dân vì nước của Người
Trong một đêm mùa đông, khi cùng Bác hoạt động ở chiến khu Việt Bác, anh đội viên đã vô cùng xúc động trước những tình cảm yêu thương, chăm sóc của Bác dành cho mình, đồng thời cũng vô cùng đau lòng vì đã khuya Bác vẫn không thôi trăn trở về vận nước, suy tính đường lối, chiến lược sao cho Cách mạng Việt Nam
có thể đi đến thắng lợi cuối cùng Thức dậy vào giữa đêm, anh đội viên vô cùng bất ngờ vì trời đã khuya lắm rồi, vầng trăng cũng đã lên cao, soi sáng vằng vặc trong không gian, nhưng Bác vẫn chưa ngủ, Bác ngồi bên bàn làm việc của mình, khuôn mặt trầm tư, suy nghĩ Có lẽ đêm nay Bác đã không ngủ
Bên bếp lửa bập bùng, gương mặt suy tư nghiêm túc, những nếp nhăn trên trán của Người khiến cho anh đội viên vô cùng xúc động, mà trên hết là đau lòng Vì dù cả ngày lãnh đạo kháng chiến vô cùng mệt mỏi, căng thẳng, ngỡ như đêm về Hồ Chí Minh có thể nghỉ ngơi lấy lại sức lực Nhưng không, Người không hề chợp mắt, vận nước đang khó khăn, Người không thể yên tâm nên đêm rồi vẫn trầm ngâm suy nghĩ, mong muốn tìm ra con đường đúng đắn nhất cho cách mạng Việt Nam Anh đội viên xúc động trước tấm lòng cao cả, vĩ đại của Bác dành cho dân tộc, cách mạng Việt Nam, nhưng cũng đau lòng khôn nguôi vì Bác không ngủ
Ngoài trời bắt đầu mưa lâm thâm Com mưa rừng trong đêm mang theo cái lạnh buốt giá lanh Bác cho thêm củi vào lửa, tiếng nổ lách tách, bếp lử hồng rực lên Rồi Bác nhj nhàng đứng lên đến chố các anh ân cần, khẽ khéo lại chăn cho từng
Trang 9người Bác nhón chân nhẹ nhàng sợ các anh thức giấc Bác yêu thương, lo lắng cho các anh bộ đội như tình cảm của người Cha đối với các con Chợt, một anh đội viên thức dậy, thấy Bác vẫn chưa ngủ thổn thức cả nỗi lòng anh hỏi nhorL "Bác ơi, sao bây giờ Bác vẫn chưa ngủ, ngoài trời vẫn mưa, Bác có lạnh không?"
Giọng Bác ấm áp, hiền từ nói: "Chú cứ việc ngủ ngon, ngày mai còn đi đánh giặc, chú không phải lo đâu!"
Anh nhỏ nhẻ: "Vâng ạ, nhưng trong lòng vẫn bồn chồn Được ở bên Bác anh bộ đội cảm nhận tình yêu thương bao lao vô bở bến còn ấm hơn mọi ngọn lửa Chiến dịch vốn còn dài, còn nhiều gian khổ, khó khăn, đường đi thì hiểm trở, lắm dốc, lắm ụ Bác không ngủ lấy sức đâu mà đi? Cuộc kháng chiến còn trường kì, vì vậy Bác không thể ngủ được Gà đã gáy canh ba, rừng khuya sâu thăm thẳm, vắng lặng, vậy mà Bác vẫn chưa ngủ Thức dây sau lần thứ ba, anh bội viên hốt hoảng giật mình vì Bác vẫn chưa ngủ Bác vẫn ngồi đó, vẻ mặt đinh ninh, chòm sâu im phăng phắc Anh đội viên quá lo lắng, nằng nặc mời Bác ngủ: "Mời Bác ngủ Bác
ơi, trời sắp sáng rồi"
Lần này, Bác mới thổ lộ rõ tâm tình của mình: " Chú cứ việc ngủ ngon đi, Bác thức thì mặc Bác, Bác mà ngủ thì thấy không anh lòng, Bác lo cho dân, cho nước, lo cho các anh đối mặt với nhiều khó khăn" "Bác lo cho đoàn dân công phải ngủ ngoài rừng không đủ chăn chiếu, trời thì mưa rét làm sao cho khỏi ướt" Bác chỉ mong trời mau sáng để các anh đỡ lạnh Giọng nói của Người xót xa đầy yêu thương Anh đội viên cảm động, thức luôn cúng Bác Bên ngoài, trời sắp sáng, bếp lửa cũng sắp tàn Vậy là trọn cả một đêm Bác không ngủ
Đêm nay chỉ là một trong vô số đêm Bác không ngủ nên đối với Bác chỉ là lẽ thường tình nhưng từ đó ta thấy được tấm lòng của Bác bao la, rộng lơn như biển
cả mệnh mông Suốt một đời Bác vì dân vì nước, hi sinh hết thảy chỉ quên mình vì
ấm no hạnh phúc của triệu con dân đất Việt
Kể lại nội dung bài thơ Đêm nay Bác không ngủ - Mẫu 6
Đêm đã về khuya rồi Ngoài trời gió lồng lộng thổi Không còn tiếng chim kêu lích chích trên tán cây Cảnh rừng Việt Bắc thật âm u, tĩnh mịch
Chẳng biết vì sao, tôi không ngủ được Tôi suy nghĩ cho trận chiến nay mai, chiến dịch Điện Biên Phủ Đang nghĩ ngợi mông lung thì tôi nghe có tiếng sột soạt rất
Trang 10khẽ Tôi nhổm dậy Tôi tự hỏi thầm: “Là Bác Hồ ư? Khuya rồi, sao Người chưa ngủ nhỉ?”
Quả thật là Bác Bác ngồi yên lặng bên cạnh bếp lửa hồng, vẻ mặt Bác trầm ngâm như đang suy nghĩ việc gì đó Ngoài mái lều tranh, mưa rơi lâm thâm, dai dẳng Tôi ngước mắt nhìn Bác, càng nhìn, tôi càng thấy thương Bác hơn Rồi tôi thấy Bác đi dém chăn cho chúng tôi, từng người một Như sợ các anh em giật mình, Bác nhón chân nhẹ nhàng Bóng Bác ánh lên trước ngọn lửa, cao lồng lộng, bao trùm
cả cán lều Tôi có cảm giác mơ màng cái bóng của Bác như làm chúng tôi ấm áp hơn cả ngọn lửa hồng đang cháy hừng hực kia
Thổn thức nỗi lòng, tôi khẽ hỏi:
- Bác ơi, Bác chưa ngủ ạ? Bác có thấy lạnh không?
Bác nhìn tôi, mỉm cười rồi trả lời bằng một giọng ấm áp:
- Ừ, Bác chưa ngủ đâu Chú cứ ngủ cho đẫy giấc, để mai còn đi đánh giặc nữa chứ! Vâng lời Bác, tôi nhắm mắt, nhưng vẫn bồn chồn Tôi nằm mà vẫn lo Bác ốm, lòng tôi cứ bộn bề Chiến dịch còn dài lắm Rừng Việt Bắc lại lắm dốc, lắm ụ Nếu Bác
cứ không ngủ suốt thế này, thì Bác lấy sức đâu để mà đi? Thế rồi tôi ngủ thiếp đi lúc nào không hay
Lần thứ ba tôi thức giấc thì đã canh tư Nhìn thấy Bác vẫn đang ngồi, tôi hoảng hốt, giật thót mình Bác vẫn ngồi đó Tôi kêu lên:
- Bác ơi, trời sắp sáng rồi, mời Bác mau đi ngủ
Vẫn bằng giọng dịu dàng, Bác nói với tôi:
- Chú cứ ngủ đi, còn Bác thức thì cứ mặc Bác Bác nghĩ về đoàn dân công, trời mưa như thế này, chắc họ lạnh lắm Bác chỉ mong trời sáng cho nhanh Không biết các cô chú ấy có sao không?