Kể một câu chuyện về thật thà, trung thực trong đời sống Dàn ý Kể một câu chuyện về thật thà, trung thực trong đời sống 1 Mở bài Ở phần mở đầu, các em sẽ dẫn dắt tới câu chuyện “Kể về lòng trung thực”[.]
Trang 1Kể một câu chuyện về thật thà, trung thực trong đời sống Dàn ý Kể một câu chuyện về thật thà, trung thực trong đời sống
3 Kết bài
Trong phần cuối cùng của bài viết, các em sẽ nêu lên những suy nghĩ, tình cảm của mình về câu chuyện Về những bài học, đức tính mà em học được qua câu chuyện
đó
Em cũng cần bày tỏ cảm nghĩ của em về tính trung thực có ý nghĩa như thế nào và
là tấm gương để mọi người noi theo
Kể một câu chuyện về thật thà, trung thực trong đời sống - Mẫu 1
Đời nhà Lí có một vị quan nổi tiếng là người chính trực Đó là Tô Hiến Thành Năm
1175 vua Lí Anh Tông mất, di chiếu cho Tô Hiến Thành lập thái tử Long Cán con
bà thái hậu họ Đỗ, lên ngôi Nhưng một bà thái hậu khác lại muốn lập con mình là Long Xưởng lên ngôi vua, bèn tìm cách đút vàng bạc cho vợ Tô Hiến Thành để nhờ ông giúp đỡ Tô Hiến Thành không nghe nhất định lập Long Cán làm vua theo di chiếu Phò tá vua Cao Tông (tức Long Cán) được 4 năm thì ông lâm bệnh Người
mà ngày đêm hầu tạ bên giường bệnh là quan tham tri chính sự Vũ Tán Đường Còn
vị quan gián nghị đại phu Trần Trung Tá do bận nhiều công việc nên rất ít đến thăm
Tô Hiến Thành Một hôm, bà thái hậu họ Đỗ và vua Cao Tông tới thăm, hỏi ông:
- Nếu chẳng may ông mất đi thì ai sẽ người thay ông?
Tô Hiến Thành không do dự đáp ngay:
Trang 2- Đó là gián nghị đại phu Trần Trung Tá
Thái hậu ngạc nhiên nói:
- Vũ Tán Đường hết lòng vì ông, sao không tiến cử
- Nếu thái hậu hỏi người hầu hạ giỏi thì thần xin cử Vũ Tán Đường, còn hỏi người tài ba giúp nước, thần xin cử Trần Trung Tá- Tô Hiến Thành nói
Qua câu chuyện trên, Tô Hiến Thành đã là một tấm gương sáng trong sử sách về lòng trung thực và trách nhiệm cao cả đối với dân với nước mà thế hệ chúng ta hôm nay cần noi theo
Kể một câu chuyện về thật thà, trung thực trong đời sống - Mẫu 2
Tuần trước, trường em phát động phong trào thi đua học tập và làm theo Năm điều Bác Hồ dạy Em đã làm được một việc tốt là nhặt được của rơi, trả lại cho người đánh mất
Trưa thứ năm, trên đường đi học về, qua quãng đường vắng, em nhìn thấy một túi xách nhỏ màu đen nằm ngay giữa đường Em nhặt lên rồi vừa đi chầm chậm, vừa đưa mắt tìm kiếm chủ nhân của nó
Một lúc lâu sau, vẫn không thấy ai Em đoán người đánh rơi chiếc túi đã đi xa hoặc không biết là mình đánh rơi Mà nếu biết, chắc giờ này họ đang loay hoay tìm trên những đoạn đường đã qua Người ấy là ai nhỉ? Một bác cán bộ hay một chú công nhân, một anh bộ đội? Trong chiếc túi ấy đựng những gì? Thế nào lại chẳng có tài liệu, giấy tờ hay tiền bạc? Bao câu hỏi cứ dồn dập hiện lên trong óc em Em đưa mắt nhìn quanh lần nữa Những người chạy xe máy hay xe đạp trên đường không một ai chú ý tới em đang ngơ ngác với chiếc cặp trên vai và chiếc túi lạ trên tay
Em nghĩ ngợi, phân vân mãi: Trả hay không trả? Nếu mình không trả, có ai biết đâu
mà trách? Có tiền, mình sẽ mua truyện tranh này, mua áo quần mới này và mua những đồ chơi mà mình ao ước từ lâu Tưởng tượng đến lúc ấy, em thích lắm, bước chân như nhanh hơn, nhẹ nhàng hơn Bỗng dưng, tiếng thầy Hiệu trưởng trong buổi
lễ phát động như văng vẳng đâu đây: “Các em hãy ghi nhớ Năm điều Bác Hồ dạy,
cố gắng học tập tốt, tu dưỡng tốt để trở thành con ngoan, trò giỏi ”
Không! Không nên tham của người khác! Phải trả lại thôi!
Trang 3Chủ nhân chiếc túi xách này sẽ mừng biết bao nếu tìm lại được nó Nhưng biết ai là người đánh rơi mà trả? Tốt nhất là đem nộp cho các chú công an
Giữa trưa, trụ sở công an phường vắng vẻ, chỉ có một chú trực ban Thấy em ngập ngừng ở cửa, chú vồn vã hỏi:
- Có chuyện chi đó cháu ?
- Dạ thưa chú, cháu nhặt được cái túi xách này Cháu đem nộp, nhờ chú trả lại cho người mất ạ!
Đỡ chiếc túi từ tay em, chú tươi cười xoa đầu em rồi bảo:
- Cháu ngoan lắm, không tham của rơi! Chú cháu mình xem trong này có những gì
để còn ghi vào biên bản nhé !
Rồi chú lấy ra một xấp giấy tờ chủ quyền nhà, chủ quyền xe và hơn hai triệu tiền mặt Chú ghi rõ từng thứ vào biên bản rồi yêu cầu em ghi tên và địa chỉ xuống phía dưới
Sáng thứ hai tuần sau, em được thầy Hiệu trưởng và cô Tổng phụ trách Đội tuyên dương trong tiết chào cờ Tiếng vỗ tay nồng nhiệt của toàn trường khiến em vô cùng xúc động Buổi tối, gia đình em tiếp một người khách lạ
Đó chính là chủ nhân của chiếc túi Bác cảm ơn em mãi và tặng em một trăm ngàn
để mua sách vở hoặc đồ chơi nhưng em nhẹ nhàng từ chối
Ba mẹ em rất mừng vì em biết làm điều tốt Lời khen chân thành của mọi người đối với em là phần thưởng quý giá nhất Nhớ lại chuyện ấy, giờ đây em vẫn thấy vui
Kể lại một câu chuyện mà em biết về đức tính trung thực mẫu 5
Em đã được đọc rất nhiều truyện cổ tích, truyện thiếu nhi Một câu chuyện mà em nhớ mãi đó là chuyện Ba lưỡi rìu Câu chuyện nói về lòng trung thực của con người Con người ấy là anh tiều phu cùng kiệt ở một làng xa xôi nọ Gia tài của anh chỉ có một chiếc rìu đốn củi để sống qua ngày Một hôm, anh chặt củi bên bờ sông Vừa chặt được vài nhát thì rìu gãy cán, văng lưỡi rìu xuống đáy sông Anh tiều phu buồn rầu than thở:
- Khổ quá! Mình chỉ có mỗi chiếc rìu này, giờ đã mất, biết sống sao đây? Vừa lúc
đó, một cụ già râu tóc bạc phơ xuất hiện
Trang 4Cụ già bảo:
Thôi, con đừng buồn nữa! Ta sẽ giúp con tìm được chiếc rìu ấy Nói xong, cụ già nhảy tõm xuống nước Anh tiều phu chưa hết ngạc nhiên thì cụ già đã ngoi lên mặt nước, tay cầm lưỡi rìu bằng vàng và hỏi:
- Cái này có phải của con không?
Anh tiều phu đáp:
- Không! Thưa cụ, cái rìu vàng này không phải của con
Cụ già lại lặn xuống nước, sau đó ngồi lên, trong tay cầm lưỡi rìu bằng bạc sáng lóa
Cụ đưa lưỡi rìu lên và nói:
- Cái này chắc là của con rồi!
Anh tiều phu lễ phép thưa:
- Không, cũng không phải của con cụ ạ! Lưỡi rìu của con bằng sắt
Lần thứ ba, cụ già lại lặn xuống và đem lên một lưỡi rìu bằng sắt cũ kỹ và hỏi:
- Thế còn cái này?
Anh tiều phu kêu lên:
- Cái này mới là rìu của con đấy ạ?
Cụ già tươi cười trao lưỡi rìu cho anh tiều phu Anh quỳ xuống cảm ơn cụ và đưa hai tay đỡ lấy lưỡi rìu Cụ già xoa đầu anh và khen:
- Con là người thật thà, trung thực Con không tham lam những gì không phải của mình Vì thế ta thưởng cho con chiếc rìu vàng và chiếc rìu bạc kia Con hãy nhận lấy!
Thế là anh tiều phu cùng kiệt khó nhưng trung thực ấy đã có được hai chiếc rìu quý Còn cụ già tốt bụng kia chính là ông tiên thường xuống trần gian để thử lòng dạ con người và cứu giúp người cùng kiệt khó
Kể một câu chuyện về thật thà, trung thực trong đời sống - Mẫu 3
Trang 5Trong buổi chào cờ đầu tuần vừa qua, bạn Hoa của lớp 3B đã được tuyên dương trước toàn trường bởi đức tính trung thực của mình thể hiện qua hành động “nhặt được của rơi, trả người đánh mất” của bạn
Theo như lời của thầy hiệu trưởng kể lại thì ngày thứ Năm của tuần trước, lớp 3B tan học sớm hơn các lớp khác Và trên đường đi học về, bạn Hoa đã nhặt được một chiếc hộp mà thường được dùng để đựng đồ ở các tiệm vàng bạc, ban đầu bạn chỉ
có ý định nhặt chiếc hộp để làm đồ chơi nhưng khi nhặt lên bạn phát hiện ra trong
đó có một chiếc dây chuyền Vì lúc đó đã khá trưa nên bạn mang chiếc hộp đó về nhà và đến buổi chiều bố Hoa đèo Hoa ra cơ quan công an huyện để nhờ các chú công an tìm giúp người đánh mất Các chú đều khen Hoa thật thà và trung thực, tin tức nhanh chóng được thông báo và chỉ một ngày sau người đánh rơi chiếc hộp đó
đã tìm đến cơ quan công an để nhận lại đồ của mình
Người đánh rơi là một bác đã khá nhiều tuổi, chiếc dây chuyền là món quà mà bác mua để dành tặng cho cô con gái sắp cưới của bác nhưng bác không cẩn thận nên đã
để rơi, tìm lại được chiếc dây chuyền bác rất vui và xin các chú công an số điện thoại
và địa chỉ của gia đình bạn Hoa để cảm ơn, bác tìm đến nhà và gửi Hoa một ít tiền
để cảm ơn bạn nhưng bạn không nhận không phải vì số tiền mà bác đưa ít mà bạn nói đây là việc cần phải làm của mỗi người
Và cuối cùng bác đã tìm đến tận trường của Hoa học thông báo cho thầy cô để khen thưởng Hoa về việc làm của mình Trong buổi chào cờ, Hoa đã được thầy hiệu trưởng tặng giấy khen vì đức tính thật thà, trung thực của bạn ấy, thầy còn nhấn mạnh đây chính là một tấm gương sáng để các bạn học sinh trong trường học tập và noi theo Việc làm của bạn thực sự là một việc làm rất ý nghĩa, thể hiện đức tính trung thực của cá nhân Hoa nói riêng và của cả dân tộc Việt Nam nói chung Chúng ta nên học tập sự thật thà đó để trở thành một học sinh tiêu biểu làm đúng theo điều Bác Hồ dạy thiếu niên nhi đồng “khiêm tốn, thật thà, dũng cảm”
Kể một câu chuyện về thật thà, trung thực trong đời sống - Mẫu 4
Tuần trước, trường em phát động phong trào thi đua học tập và làm theo Năm điều Bác Hồ dạy Em đã làm được một việc tốt là nhặt được của rơi, trả lại cho người đánh mất
Trang 6Trưa thứ năm, trên đường đi học về, qua quãng đường vắng, em nhìn thấy một túi xách nhỏ màu đen nằm ngay giữa đường Em nhặt lên rồi vừa đi chầm chậm, vừa đưa mắt tìm kiếm chủ nhân của nó
Một lúc lâu sau, vẫn không thấy ai Em đoán người đánh rơi chiếc túi đã đi xa hoặc không biết là mình đánh rơi Mà nếu biết, chắc giờ này họ đang loay hoay tìm trên những đoạn đường đã qua Người ấy là ai nhỉ? Một bác cán bộ hay một chú công nhân, một anh bộ đội? Trong chiếc túi ấy đựng những gì? Thế nào lại chẳng có tài liệu, giấy tờ hay tiền bạc? Bao câu hỏi cứ dồn dập hiện lên trong óc em Em đưa mắt nhìn quanh lần nữa Những người chạy xe máy hay xe đạp trên đường không một ai chú ý tới em đang ngơ ngác với chiếc cặp trên vai và chiếc túi lạ trên tay
Em nghĩ ngợi, phân vân mãi: Trả hay không trả? Nếu mình không trả, có ai biết đâu
mà trách? Có tiền, mình sẽ mua truyện tranh này, mua áo quần mới này và mua những đồ chơi mà mình ao ước từ lâu Tưởng tượng đến lúc ấy, em thích lắm, bước chân như nhanh hơn, nhẹ nhàng hơn Bỗng dưng, tiếng thầy Hiệu trưởng trong buổi
lễ phát động như văng vẳng đâu đây: “Các em hãy ghi nhớ Năm điều Bác Hồ dạy,
cố gắng học tập tốt, tu dưỡng tốt để trở thành con ngoan, trò giỏi…”
Không! Không nên tham của người khác! Phải trả lại thôi!
Chủ nhân chiếc túi xách này sẽ mừng biết bao nếu tìm lại được nó Nhưng biết ai là người đánh rơi mà trả? Tốt nhất là đem nộp cho các chú công an
Giữa trưa, trụ sở công an phường vắng vẻ, chỉ có một chú trực ban Thấy em ngập ngừng ở cửa, chú vồn vã hỏi:
- Có chuyện chi đó cháu?
- Dạ thưa chú, cháu nhặt được cái túi xách này Cháu đem nộp, nhờ chú trả lại cho người mất ạ!
Đỡ chiếc túi từ tay em, chú tươi cười xoa đầu em rồi bảo:
- Cháu ngoan lắm, không tham của rơi! Chú cháu mình xem trong này có những gì
để còn ghi vào biên bản nhé!
Rồi chú lấy ra một xấp giấy tờ chủ quyền nhà, chủ quyền xe và hơn hai triệu tiền mặt Chú ghi rõ từng thứ vào biên bản rồi yêu cầu em ghi tên và địa chỉ xuống phía dưới
Trang 7Sáng thứ hai tuần sau, em được thầy Hiệu trưởng và cô Tổng phụ trách Đội tuyên dương trong tiết chào cờ Tiếng vỗ tay nồng nhiệt của toàn trường khiến em vô cùng xúc động Buổi tối, gia đình em tiếp một người khách lạ
Đó chính là chủ nhân của chiếc túi Bác cảm ơn em mãi và tặng em một trăm ngàn
để mua sách vở hoặc đồ chơi nhưng em nhẹ nhàng từ chối
Ba mẹ em rất mừng vì em biết làm điều tốt Lời khen chân thành của mọi người đối với em là phần thưởng quý giá nhất Nhớ lại chuyện ấy, giờ đây em vẫn thấy vui
Kể một câu chuyện về thật thà, trung thực trong đời sống - Mẫu 5
Như bao buổi tối khác, hôm đó khi đã học xong bài, em nằm trong vòng tay mẹ để nghe mẹ kể chuyện Mỗi ngày mẹ đều kể chuyện cho em nghe trước khi đi ngủ Hôm
ấy, mẹ không kể chuyện cổ tích, ngụ ngôn hay truyện cười Mẹ kể chuyện của mẹ - một người trung thực
Năm em học lớp 2, để có tiền nuôi em và các chị đi học, ngoài việc đồng áng mẹ còn tranh thủ đi mua sắt vụn nữa Những buổi trưa, khi chuẩn bị cho 3 chị em bữa
ăn sau giờ học, dặn dò từng đứa công việc buổi chiều, mẹ lại đạp xe đi đến từng nhà
để mua giấy, nhựa, sắt… tất cả những gì có thể bán được không kể nắng mưa
Mẹ kể: Có những hôm may mắn, vào gia đình người ta vừa có tiệc, mẹ mua được rất nhiều thứ, mẹ vui lắm vì lại có được thêm tiền cho các con mua thêm sách, vở Nhưng cũng có những hôm, mẹ đến khi người ta ngủ trưa, có người tỏ ra cáu gắt,
mẹ luôn bình tĩnh, nói lời xin lỗi và đi ra Từ khi có nghề tay trái, mặc dù là buôn bán nhưng mẹ chưa để ai mất lòng
Mẹ nhắc lại lần mẹ nhớ nhất: Hôm đó, trời cũng nắng chang chang, mẹ đang đi, có tiếng gọi: Sắt vụn, vào đây nhặt ít đồ, mẹ quay xe và vào nhặt những vỏ lon, sách
cũ Người phụ nữ bán đồ cho mẹ đã đi vào nhà, để cho mẹ tự phân loại rồi cân Đang miệt mài phân loại giấy viết, giấy in, báo thì mẹ phát hiện một chiếc phong bì đã mở, bên ngoài có dòng chữ: Gửi con gái Mẹ thấy bên trong vẫn có thư và hai tờ 200 nghìn Mẹ đã biết đó là thư bố gửi cho con gái khi ông đi làm xa cùng với tiền chắc
là cũng cho con mua sách vở hoặc nộp tiền học như trách nhiệm của mẹ với các con mình Mặc dù số tiền đó bằng cả tháng mẹ đi gom sắt vụn nhưng mẹ hiểu tấm lòng của những người cha cũng đoán rằng người con vẫn dành dụm nên mẹ gọi người phụ nữ ra và trao lại cho bà
Trang 8Người phụ nữ ra nhận trong sự vui mừng và ngạc nhiên: Con gái tôi học Đại học, mỗi lần viết thư về, bố nó vẫn cho tiền để đóng học Chắc nó để dành, lần sau về lấy, cảm ơn chị quá! Chị thật tốt bụng, cảm ơn chị rất nhiều
Mẹ em cũng vui vẻ nói chuyện, kể về chúng tôi rồi trả tiền cho bà mặc dù bà không lấy coi như lời cảm ơn Trước khi mẹ đi tiếp chặng đường, người phụ nữ ấy vẫn nói với theo: Cảm ơn chị, lần sau chị lại đến nhé, có gì bán được tôi sẽ để phần chị
Mẹ kể lại câu chuyện về nghề sắt vụn của mình trong niềm vui, mẹ không nói với
em bài học nhưng em biết mẹ muốn khuyên rằng: Sống phải giữ cho mình tấm lòng trong sạch, sự trung thực, không tham lam, dối trá Em cũng đã ghi lại câu chuyện
ấy vào sổ nhật ký của mình Em rất ngưỡng mộ mẹ em
Kể một câu chuyện về thật thà, trung thực trong đời sống - Mẫu 6
Tuần trước, trường em phát động phong trào thi đua học tập và làm theo Năm điều Bác Hồ dạy Em đã làm được một việc tốt là nhặt được của rơi và trả lại cho người đánh mất
Hôm đó là chiều thứ năm, như thường lệ, em đi học về, thì vô tình qua một quãng đường vắng gần nhà, em nhìn thấy một túi xách nhỏ màu đỏ nằm giữa đường Em nhặt lên rồi vừa đi chầm chậm, vừa đưa mắt chú ý xung quanh xem có ai lại hỏi không
Một lúc lâu sau, vẫn không thấy ai quay lại hỏi Em đoán người đánh rơi chiếc túi
đã đi xa hoặc không biết là mình đánh rơi Mà nếu biết, chắc giờ này họ đang loay hoay tìm trên những đoạn đường đã qua Người ấy là ai nhỉ? Em đưa mắt nhìn quanh lần nữa Những người chạy xe máy hay xe đạp trên đường không một ai chú ý tới
em đang ngơ ngác với chiếc cặp trên vai và chiếc túi lạ trên tay
Em nghĩ ngợi và phân vân mãi, không biết phải làm thế nào Trả hay không trả? Nếu mình không trả, có ai biết đâu mà trách? Có tiền, mình sẽ mua truyện tranh này, mua áo quần mới này và mua những đồ chơi mà mình ao ước từ lâu Tưởng tượng đến lúc ấy, em thích lắm, bước chân như nhanh hơn, nhẹ nhàng hơn Tuy nhiên, em chợt nhớ tới lời thầy cô, ba mẹ cũng luôn nhắc nhở em phải biết thật thà, trung thực Cái gì không phải của mình thì phải đem trả lại cho người khác
Chủ nhân chiếc túi xách này sẽ mừng biết bao nếu tìm lại được nó Nhưng ai là người đánh rơi mà trả? Em chợt nhớ mẹ có dặn nếu điều gì mình vô tình
Trang 9phát hiện mà không biết của ai phải đem nộp cho các chú công an
Em liền đi thẳng đường đến trụ sở công an xã gần nhà Thấy em ngập ngừng ở cửa, chú vồn vã hỏi:
– Có chuyện gì đó cháu?
– Dạ thưa chú, cháu nhặt được cái túi xách này Cháu đem nộp, nhờ chú trả lại cho người mất ạ!
Đỡ chiếc túi từ tay em, chú tươi cười xoa đầu em rồi bảo:
– Cháu ngoan lắm, không tham của rơi! Chú cháu mình xem trong này có những gì
để còn ghi vào biên bản nhé !
Rồi chú lấy ra một xấp giấy tờ chủ quyền nhà, chủ quyền xe và hơn hai triệu tiền mặt Chú ghi rõ từng thứ vào biên bản rồi yêu cầu em ghi tên và địa chỉ xuống phía dưới
Hành động trả lại cho người đánh rơi của em đã được gửi thư tới trường Thứ hai tuần sau, em được thầy Hiệu trưởng và cô Tổng phụ trách Đội tuyên dương trong tiết chào cờ Tiếng vỗ tay nồng nhiệt của toàn trường khiến em vô cùng xúc động Bản thân em cảm thấy rất vui mừng và hạnh phúc khi đã làm được điều ý nghĩa Hơn nữa, ba mẹ em cũng rất tự hào về em Em hiểu rằng mình cần phải biết trung thực
sẽ được nhiều người quý mến
Kể một câu chuyện về thật thà, trung thực trong đời sống - Mẫu 7
Trong buổi chào cờ đầu tuần vừa qua, bạn Hoa của lớp 3B đã được tuyên dương trước toàn trường bởi đức tính trung thực của mình thể hiện qua hành động “nhặt được của rơi, trả người đánh mất” của bạn
Theo như lời của thầy hiệu trưởng kể lại thì ngày thứ Năm của tuần trước, lớp 3B tan học sớm hơn các lớp khác Và trên đường đi học về, bạn Hoa đã nhặt được một chiếc hộp mà thường được dùng để đựng đồ ở các tiệm vàng bạc, ban đầu bạn chỉ
có ý định nhặt chiếc hộp để làm đồ chơi nhưng khi nhặt lên bạn phát hiện ra trong
đó có một chiếc dây chuyền
Vì lúc đó đã khá trưa nên bạn mang chiếc hộp đó về nhà và đến buổi chiều bố Hoa đèo Hoa ra cơ quan công an huyện để nhờ các chú công an tìm giúp người đánh mất
Trang 10Các chú đều khen Hoa thật thà và trung thực, tin tức nhanh chóng được thông báo
và chỉ một ngày sau người đánh rơi chiếc hộp đó đã tìm đến cơ quan công an để nhận lại đồ của mình
Người đánh rơi là một bác đã khá nhiều tuổi, chiếc dây chuyền là món quà mà bác mua để dành tặng cho cô con gái sắp cưới của bác nhưng bác không cẩn thận nên đã
để rơi, tìm lại được chiếc dây chuyền bác rất vui và xin các chú công an số điện thoại
và địa chỉ của gia đình bạn Hoa để cảm ơn, bác tìm đến nhà và gửi Hoa một ít tiền
để cảm ơn bạn nhưng bạn không nhận không phải vì số tiền mà bác đưa ít mà bạn nói đây là việc cần phải làm của mỗi người
Và cuối cùng bác đã tìm đến tận trường của Hoa học thông báo cho thầy cô để khen thưởng Hoa về việc làm của mình Trong buổi chào cờ, Hoa đã được thầy hiệu trưởng tặng giấy khen vì đức tính thật thà, trung thực của bạn ấy, thầy còn nhấn mạnh đây chính là một tấm gương sáng để các bạn học sinh trong trường học tập và noi theo
Kể một câu chuyện về thật thà, trung thực trong đời sống - Mẫu 8
Em đã được đọc rất nhiều truyện cổ tích, truyện thiếu nhi…Một câu chuyện mà em nhớ mãi đó là chuyện Ba lưỡi rìu Câu chuyện nói về lòng trung thực của con người rất đáng ngưỡng mộ
Đó là anh tiều phu cùng kiệt ở một làng xa xôi nọ Gia tài của anh chỉ có một chiếc rìu đốn củi để sống qua ngày Một hôm, anh chặt củi bên bờ sông Vừa chặt được vài nhát thì rìu gãy cán, văng lưỡi rìu xuống đáy sông Anh tiều phu buồn rầu than thở:
– Khổ quá! Mình chỉ có mỗi chiếc rìu này, giờ đã mất, biết sống sao đây? Vừa lúc
đó, một cụ già râu tóc bạc phơ xuất hiện
Cụ già bảo:
Thôi, con đừng buồn nữa! Ta sẽ giúp con tìm được chiếc rìu ấy Nói xong, cụ già nhảy tõm xuống nước Anh tiều phu chưa hết ngạc nhiên thì cụ già đã ngoi lên mặt nước, tay cầm lưỡi rìu bằng vàng và hỏi:
– Cái này có phải của con không?
Anh tiều phu đáp:
– Không! Thưa cụ, cái rìu vàng này không phải của con