Kể về tâm sự của cuốn sách bị bỏ quên Dàn ý Kể về tâm sự của cuốn sách bị bỏ quên 1 Mở bài Giới thiệu chung về cuốn sách và hoàn cảnh của cuốn sách (tại sao cuốn sách lại bị bỏ quên) 2 Thân bài Trong[.]
Trang 1Dàn ý Kể về tâm sự của cuốn sách bị bỏ quên
● Kể về những kỉ niệm của cuốn sách với người chủ của mình
● Tâm trạng của cuốn sách thế nào: vui, hạnh phúc vì được ở bên côchủ…
- Hiện tại:
● Hoàn cảnh bị bỏ rơi
● Kể về những hoài niệm của cuốn sách
● Tâm trạng của cuốn sách mỗi khi nhắc về những kỉ niệm ấy: buồn,đau khổ
● Xung quanh cuốn sách còn có rất nhiều người bạn, hàng ngày họcùng tâm sự với nhau, kể cho nhau nghe những chuyện đã qua
3 Kết bài
Nếu tình cảm của cuốn sách với người chủ của mình
Kể về tâm sự của cuốn sách bị bỏ quên - Mẫu 1
Tôi là một cuốn sách bị bỏ quên.Tôi tên là “Truyện cổ tích Việt Nam” Trướcđây, cô chủ rất yêu thương tôi Nhưng kể từ khi được mua chiếc đoạn mới, côchủ đã để lại tôi ở một góc bàn
Tôi còn nhớ mình đến với cô chủ vào lần sinh nhật thứ mười Chính mẹ của côchủ đã tặng tôi cho cô Khi đó, cô chủ đã rất vui mừng và trân trọng tôi Cô cầm
Trang 2tôi trên tay mà mỉm cười hạnh phúc Sau đó, cô còn bọc tôi cẩn thận trong một
tờ bìa trong suốt Cô đã viết từng nét chữ cẩn thận: Nguyễn Thị Thu Hoài, saudòng chữ “Cuốn sách này là của…” Hằng ngày, cô chủ lại đem tôi ra đọc Mỗicâu chuyện của tôi đều khiến cho chủ thích Tôi từng nghe thấy cô nói với mẹrằng cô thích nhất là truyện: Tấm Cám Sau khi đọc xong hết các truyện, cô cấttôi lên giá sách Thỉnh thoảng, cô lại đem tôi ra đọc cho mọi người nghe Giọngđọc của cô ấm áp, nhẹ nhàng Đó là những ngày tháng hạnh phúc nhất của tôi.Nhưng vào năm mười hai tuổi, cô chủ lên lớp sáu Cô được bố mẹ tặng cho mộtchiếc điện thoại thông minh để phục vụ cho việc học tập Kể từ đó, cô đã cất tôivào một góc tủ Khi đi học về, cô không còn hứng thú với việc đọc sách Mà côthường dùng điện thoại để xem phim, nghe nhạc Tôi cùng với những cuốn sáchkhác đã không còn hấp dẫn với cô nữa Giờ đâu, tôi đang phải nằm lặng lẽ trongmột góc tủ Những hạt bụi đã phủ lên tôi Điều đó khiến tôi cảm thấy vô cùngbuồn bã Tôi cảm thấy nhớ quá khứ đẹp đẽ của mình biết bao
Tôi mong một ngày nào đó cô chủ có thể nhớ đến mình Tôi và những cuốnsách khác vẫn sẽ đem lại cho cô niềm vui thích như trước đây
Kể về tâm sự của cuốn sách bị bỏ quên - Mẫu 2
Đêm hè êm ả, gió nam lồng lộng thổi Tiếng côn trùng rả rích ngoài vườn Theonhịp võng đều đều kẽo kẹt, em lơ mơ ngủ Bỗng em nghe thấy tiếng thút thítkhe khẽ, văng vẳng đâu đây Em đưa mắt nhìn quanh tìm kiếm và phát hiện racuốn Tiếng Việt 6 trên bàn đang thổn thức
Em liền rời khỏi võng, tới bên bàn và nâng cuốn sách lên, dịu dàng hỏi:
- Làm sao em khóc? Có chuyện gì buồn nói cho chị nghe đi! Chị có thể giúp gì
em chăng?
Nước mắt rưng rưng, cuốn sách ngập ngừng kể:
- Tôi buồn lắm chị ơi! Chị xem này, bìa của tôi rách hết cả, gáy thì bị rán nhấmlem nhem Lũ chuột vấy bẩn lên người tôi thật là hôi hám và khó chịu Tôi bị
Trang 3rơi xuống gầm tủ bao lâu nay mà chị chẳng biết May mà bà quét dọn và cứu tôisáng nay Nếu không thì tôi đâu có được gặp lại chị
Em chợt nhớ ra cách đây không lâu, sau khi thi xong, em vứt mấy cuốn sách lênnóc tủ, trong đó có cuốn Tiếng Việt 6 này Chắc là do quá tay nên nó bị rơixuống đất Từ hôm ấy, em không quan tâm đến chuyện đó nữa mà thanh thảnhưởng những ngày hè vui vẻ
Cuốn sách tiếp tục than thở:
- Chị hãy nhìn lại tôi một chút mà xem! Bên ngoài thì xơ xác, bẩn thỉu, bêntrong cũng thảm hại không kém Trang nào cũng bị quăn góc và gạch xóa lungtung Thật chẳng ra làm sao cả Nhớ ngày nào, tôi cùng các bạn sách giáo khoa
về trường chị với bao sung sướng và hy vọng Chúng tôi mong sao sẽ giúp íchcho các anh chị trên con đường học tập Về với chị Hiền, tôi vui lắm vì được chịgiữ gìn, nâng niu Chị ấy mặc cho tôi chiếc áo làm bằng tờ họa báo thật đẹp Tôicùng các bạn được dán nhãn cẩn thận và xếp ngay ngắn trên giá sách Mỗi khicần đến, chị Hiền nhẹ nhàng lật giở từng trang Dùng xong, chị lại cất chúng tôivào chỗ cũ Nhờ thế mà sau một năm học, chúng tôi vẫn sạch đạp như mới.Cuối năm, chị Hiền đạt danh hiệu Học sinh xuất sắc Chúng tôi rất tự hào vềngười chủ nhỏ của mình và cùng chia vui với chị ấy Chị Hiền được nghỉ hè vàchúng tôi cũng được nghỉ ngơi sau một năm học vất vả
Rồi năm học mới bắt đầu Tôi cùng các bạn về với chị - cô chủ mới Tôi đã sátcánh bên chị suốt năm học vừa qua Chị cũng học giỏi như chị Hiền và chúngtôi cũng được thơm lây Có điều tính chị không ngăn nắp lắm Chị hay bỏ chúngtôi vũng vãi khắp nơi Lúc cần lại cuống lên tìm Có lúc chị vứt tôi xuống bànmạnh đến nỗi tôi đau nhức cả mình mẩy Sau khi thi được vài ngày, chị quẳngchúng tôi lên nóc tủ và tôi đã rơi xuống gầm tủ tối om om Chẳng ai để ý đến xóxỉnh ấy nên tôi đành cam chịu đau khổ Một mình tôi chống chọi với lũ gián, lũchuột bẩn thỉu và không khí ẩm mốc Tôi những tưởng đã thành mồi ngon cho
Trang 4lũ mối nhưng may sao, bà đã nhặt tôi lên, phủi bụi sạch sẽ rồi đặt lên bàn Thế
mà chị chẳng hay biết tí gì!
Giọng kể của cuốn sách có pha chút giận hờn, trách móc Trách là đứng lắm.Tất cả là tại em, tại cái tính không cẩn thận của em Em đã không có ý thức giữgìn sách vở
Em ân hận thật sự và chân thành nói:
- Chị thật có lỗi với sách! Chị sẽ sửa sang lại cho sách tươm tất để còn giúp íchcho các bạn học sinh khác Chị hứa từ nay trở đi sẽ giữ gìn sách vở cẩn thận
Kể về tâm sự của cuốn sách bị bỏ quên - Mẫu 3
Tôi là một người bạn vô cùng thân thiết của con người, đặc biệt là đối với cácbạn học sinh, tôi giúp cho các bạn học sinh học tập tốt hơn và mở rộng đượchiểu biết cũng như kích thích trí sáng tạo của các bạn Có thể nói tôi có một vaitrò vô cùng quan trọng trong quá trình học tập ấy, các bạn đã đoán ra tôi là aichưa nào? Đúng vậy, tôi là một cuốn sách trong vô vàn những cuốn sách phục
vụ cho mục đích học tập của các bạn học sinh Tôi đã từng hào về vai trò cũngnhư vị trí của mình, nhưng giờ đây tôi vô cùng buồn bã và thất vọng vì tôikhông còn được sử dụng đến, bởi tôi chỉ là một cuốn sách bị bỏ quên
Tôi vốn là một cuốn sách giáo khoa ngữ văn lớp chín tập một, chúng tôi đượccon người sản xuất hàng loạt để phục vụ cho mục đích học tập của các bạn họcsinh trung học Chúng tôi được những nhà giáo dục ghi chép vào đó rất nhiềunhững kiến thức bổ ích và quan trọng đối với việc học của các bạn học sinh, đókhông chỉ là những văn bản hay mà đó còn là những bài tập làm văn, những tiếttiếng việt đầy lí thú Chúng tôi đều vô cùng tự hào vì diện mạo và cả nội dungcủa mình, bởi chúng tôi biết rằng chúng tôi sẽ mang đến rất nhiều những kiếnthức quan trọng có thể giúp các bạn học sinh cuối cấp thi lên cấp trung học phổthông một cách thuận lợi và suôn sẻ
Trang 5Chúng tôi được sản xuất tỉ mỉ, chau chuốt qua từng công đoạn, diện mạo khichúng tôi được hoàn thành khiến tôi vô cùng vừa ý Thời khắc mà chúng tôimong mỏi nhất đó chính là khi chúng tôi được các bạn học sinh mua về, được
sử dụng và phát huy những vai trò mà chúng tôi tự hào nhất về mình Khôngphụ lòng mong mỏi của tôi, bày lên giá sách chưa lâu thì tôi được mua về và trởthành một người bạn thân thiết của một bạn học sinh dễ thương
Tôi cùng bạn nhỏ đi học, cùng bạn làm bài tập và cùng bạn học sinh trải qua rấtnhiều những tiết học ngữ văn đầy say mê, lí thú Bạn học sinh cũng rất chăm chỉ
và thông minh, không những vậy, bạn còn là một người biết giữ gìn và cẩn thận.Tôi được bạn đối xử rất nhẹ nhàng, vì vậy mà dù đến cuối học kì một thì tôi vẫncòn mới nguyên Nhưng niềm vui chưa được bao lâu thì nỗi buồn lại tới Kếtthúc học kì một cũng có nghĩa tôi sẽ không thể tiếp tục theo bạn học sinh đếntrường, không được ngày ngày kề cận mà tôi trở nên cô đơn, lẻ loi khi bị cất lêngiá sách cao
Đó chính là khoảng thời gian tôi buồn bã và cô độc nhất, ngày ngày tôi chỉ nằmnguyên một vị trí, bên cạnh là những người bạn hoàn toàn xa lạ, chúng tôi
không có tiếng nói chung nên không thể có những đối thoại thân thiết Tôi chỉbiết nằm đấy mà suy nghĩ về những kỉ niệm tươi đẹp đã qua.Tôi cũng rất vui vì
đã mang lại cho bạn học sinh nhiều kiến thức, góp phần mang đến một kết quảhọc tập tốt cho bạn nhưng nỗi buồn bị bỏ quên giờ đây cứ xâm chiếm làm chotôi cả ngày chìm trong buồn bã, thất vọng
Trước khi đến tay bạn học sinh, tôi vẫn ôm ấp nhiều mơ mộng, mong muốnđồng hành cùng các bạn học sinh trong những tiết học, bổ trợ cho các bạn vềkiến thức Tôi rất tự hào về mình mà chưa nghĩ đến thời gian mà chúng tôi sẽ bịlãng quên như thế này Khi những vai trò và công dụng của tôi không mang lạiđiều gì cho con người nữa thì dù có giá trị đến mấy thì chúng tôi cũng chỉ lànhững cuốn sách vô dụng Đó là điều tồi tệ và khủng khiếp nhất đối với nhữngcuốn sách như chúng tôi, không giá trị, không được coi trọng, tồn tại như mộtdạng trưng bày đầy xáo rỗng
Trang 6Ngày ngày tôi vẫn chứng kiến cô chủ nhỏ của mình chăm chỉ học hành, tôi cũngthấy vui lắm, nhưng buồn một nỗi đó chính là mình không còn giúp ích gì cho
cô chủ nhỏ ấy nữa, bên cạnh hỗ trợ cho cô chủ nhỏ giờ đây là một người bạnđồng hành mới, đầy thú vị và chứa đựng nhiều kiến thức bổ ích hơn Có lẽ tôi sẽmãi nằm đó nếu như không có ngày ấy, đó là khi tôi được cô chủ nhỏ mang điquyên góp cho những trẻ em nghèo có hoàn cảnh khó khăn
Lúc đầu tôi thoáng buồn và có cảm giác bị bỏ rơi, nhưng cuộc sống mới ở đâykhiến cho tôi vô cùng thích thú, bởi tôi có thể mang đến kiến thức cho nhữngbạn nhỏ nghèo không có tiền mua sách, tôi thấy được giá trị đã mất của mìnhnên tôi vui lắm Tôi chợt nhớ đến những câu thơ của con người mà tôi rất tâmđắc:
“Sách cũ người ta đọc thấy mê
Li kì hấp dẫn lệ đầm đề Hỏi thăm sách cũ xưa của bạn
Cũ bao ngày tháng? Vẫn còn mê?”
Đến giờ tôi chợt nhận ra một điều rằng mình sẽ không bao giờ bị lãng quên khicon người còn muốn học hỏi, tìm tòi những điều mới lạ Cuộc sống và số phậncủa những cuốn sách chúng tôi cũng có những thăng trầm , nhưng quan trọngnhất là chúng tôi đã làm được gì, mang lại những giá trị gì cho con người haysao Bởi vậy tôi sẽ không buồn mà hết mình cống hiến sao cho sự tồn tại củamình trở nên ý nghĩa nhất
Kể về tâm sự của cuốn sách bị bỏ quên - Mẫu 4
Xin chào các bạn! tôi là một trong những người bạn của cậu chủ Ben Tôi chính
là cuốn sách “truyện cổ tích”- cuốn sách mà trước kia cậu chủ yêu thích nhất.Thế nhưng giờ đây, cậu chủ không còn cần tới tôi để đi ngủ nữa Đã lâu rồinhưng tôi vẫn nằm gọn trong giá sách mà không thể ra ngoài, chỉ có thể chờ chotới khi nào cậu chủ Ben nhớ ra tôi mà thôi
Trang 7Năm nay tôi đã được 3 tuổi rồi đó Nhớ những ngày đầu tiên khi biết về những
gì xảy ra xung quanh mình, tôi cảm thấy mọi thứ thật là tò mò và thích thú Lúc
đó tôi chỉ là một cuốn sách cổ tích nhỏ nằm trên giá nhìn mọi người qua lại Có
lẽ vì tôi ở trong góc cho nên khi các bạn của tôi được đem đi bán hết thì tôi vẫnnằm ở trên giá sách Cho tới một ngày khi cậu Ben tới bên tôi và đem tôi ra từgóc trong cùng, tôi cảm thấy thật là hạnh phúc Ngày ngày, nhiệm vụ của tôi đó
là kể cho cậu nghe những câu chuyện cổ tích mà tôi biết giúp cho cậu chủ đượcngủ ngon và mơ về những giấc mơ đẹp
Chính bởi vì thế nên những ngày đầu tiên cậu yêu tôi lắm Thế nhưng gần mộtnăm trở lại đây, cậu không còn đọc truyện trước khi đi ngủ nữa nên tôi cũngkhông còn được cùng câu nằm trên gối và kể cho cậu nghe những câu chuyệncủa mình nữa Giờ đây tôi chỉ có thể nằm ở đây và chờ cậu tới Quanh tôi cũng
là rất nhiều những bạn sách vở đã được cậu chủ dùng qua rồi Có lẽ chúng tôisắp được chuyển xuống nhà kho vì chúng tôi đều đã quá giá và không thể ở bêncạnh cậu chủ được nữa Chúng tôi thường kể cho nhau nghe những câu chuyện
về cậu, về tuổi thơ của cậu và những thói quen khi còn nhỏ của cậu tất cả chúngtôi, ai cũng mong cậu sẽ có thể học thật giỏi và có nhiều những cố gắng hơnnữa Nhưng dù thế nào chúng tôi ai ai cũng muốn cậu có một lần nhớ tới tất cảchúng tôi- những người đã từng có những khoảng thời gian ở bên cạnh cậu khicậu còn nhỏ
Dù thời gian đã qua mau, nhưng những kỉ niệm của tôi cùng cậu chủ vẫn khôngthể quên được Nó luôn in đậm trong lòng tôi Ngày qua ngày, lớp bụi trên
người tôi ngày một dày nhưng có lẽ lúc này, cậu chủ cần chính là những bài họccủa những cuốn sách giáo khoa, nhưng tôi vẫn luôn tin rằng những câu chuyệncủa tôi sẽ mãi ở trong lòng của cậu chủ bởi đó chính là những câu chuyện đãnuôi dưỡng tâm hồn của cậu chủ
Kể về tâm sự của cuốn sách bị bỏ quên - Mẫu 5
Trang 8Tôi vốn là một người bạn rất thân thiết của các bạn học sinh, tôi giúp các bạnhọc sinh học tập tốt hơn, để nắm được nội dung bài học trên lớp thì các bạn ấykhông thể không thiếu tôi đâu nhé Nhưng theo thời gian, tôi đã bị cũ, bị nhàu,thậm chí bị rách Cũng có lẽ vì vậy mà các bạn học sinh không cần đến tôi nữa,tôi bị bỏ quên nơi tận cùng của giá sách Nói đến đây chắc các bạn cũng đã đoán
ra tôi là ai rồi? Đúng vậy, tôi là một quyển sách
Trước đây, tôi là một cuốn sách Tiếng Việt mới và rất đẹp đẽ Tôi được bày bántrong một hiệu sách rộng lớn Như bao ngày khác, tôi đang lim dim nằm trên giásách thì có một bạn nhỏ giương đôi mắt tròn xoe lên nhìn tôi, dáng vẻ thích thúlắm, sau đó thì thấy một người đàn bà rất xinh đẹp đến bên cô bé, nhấc tôi rakhỏi kệ và mang ra quầy thu ngân thanh toán Tôi vui và tự hào lắm, vì trongbao nhiêu bạn bè cùng nằm trên giá sách ấy thì chỉ có một mình tôi được lựachọn Tôi vô cùng háo hức và phấn khởi, cuối cùng tôi cũng trở nên có ích vớibạn nhỏ, mang những kiến thức trong tôi giúp các bạn học sinh học hành đượctốt hơn
Khi mới về nhà, tôi rất được nâng niu, cưng chiều, bạn nhỏ lúc nào cũng giữ tôiđược phẳng phiu và để cẩn thận trên giá sách, khi học bài thì bạn cũng cẩn thận
mở từng trang như sợ tôi đau Tôi vui lắm vì cuối cùng tôi cũng thể hiện đượcgiá trị của bản thân, và còn được quý trọng, nâng niu như vậy nữa Cứ như vậy,tôi trở thành một người bạn đồng hành của bạn học sinh nhỏ ấy, hàng ngày tôicùng đến trường, cùng nghe cô giáo giảng bài và lặng lẽ nằm nhìn các bạn họcsinh vui chơi, nô đùa mỗi khi có giờ giải lao Tuy nhiên, theo thời gian thì tôidần cũ đi, các mép sách cũng không còn được phẳng phiu như ban đầu mà quănlại Từng trang giấy trắng tinh ngày nào giờ cũng lấm tấm những vết bẩn, nhữngvết mực xanh, tím mà bạn nhỏ vô tình làm rơi trên tôi
Tôi còn nhớ buổi sáng hôm ấy, như bao buổi học khác, tôi ngoan ngoãn nằmtrên bàn nghe cô giảng bài thì có tiếng thì thào của một bạn nhỏ ngồi bên cạnh,
có lẽ là hỏi chủ nhân của tôi về việc mượn tôi qua bàn bên đó Nhưng có vẻ côchủ nhân bé nhỏ của tôi không đồng ý, hai bên bắt đầu xảy ra tranh giành tôi
Trang 9Bỗng nhiên “xoẹt” một tiếng lớn Những trang giấy trong tôi bị rách ra làm haimảnh, thu hút sự chú ý của cả lớp Cô bé của tôi đã ôm lấy tôi và khóc rất lớn.Tôi đau nhưng cũng cảm động lắm, vì cô bé yêu thương tôi thế có mà, nhưng tôicũng buồn, vì kể từ nay tôi không còn giúp ích được cho cô bé nữa, cũng khôngthể hàng ngày cùng đến trường.
Vì sự cố ngày hôm ấy mà tôi bị hư hỏng nghiêm trọng, dù cô bé đã nhờ mẹ dánlại cho tôi những trang giấy nhưng không thể lành lặn như ban đầu nữa Mẹ cô
bé đã mua một quyển sách mới thay thế cho tôi, vì tôi không thể dùng được nữa.Mặc dù vậy nhưng cô bé cũng không chịu vứt tôi đi mà bày tôi trên một góckhuất của giá sách, cuộc sống của tôi từ đó buồn tẻ và lặng lẽ hơn
Kể về tâm sự của cuốn sách bị bỏ quên - Mẫu 6
Đêm đông lạnh giá, gió bên ngoài ríu rít từng cơn, từng cơn Cứ ngỡ cơn gió ấy
sẽ thổi bay đi bụi bặm nơi đây, cứ ngỡ cơn gió ấy sẽ cuốn đi mùi ẩm mốc baotrùm lấy tôi Nhưng không, chúng vẫn hàng ngày bám lấy tôi khiến lòng tôi đauxót biết mấy Tôi chính là một trong những người bạn của Lan- cuốn sách mangtên “Truyện cổ tích Việt Nam”
Tôi bị bỏ rơi ở ngăn trên cùng của giá sách đã hơn một năm rồi Nhớ nhữngngày tháng trước đây, tôi thấy vui biết bao Hàng ngày, vào mỗi buổi tối nhiệm
vụ của tôi là kể chuyện cho Lan nghe Cô chủ nhỏ của tôi thích nhất là sự tích
“gấu ăn trăng”, bởi thế tôi luôn để sẵn trang có câu chuyện đó Cô chủ thích tôitới nỗi mỗi đêm đều ôm tôi đi ngủ Ngắm nhìn cô chủ nhỏ ngủ, vẻ mặt xinh đẹpnhư một thiên thần Mỗi lúc như vậy, tôi thầm cảm ơn ông trời đã ban cho tôimột cô chủ nhỏ đáng yêu đến vậy
Quá khứ đẹp vậy đấy, nhưng chuyện gì đã qua rồi cũng chỉ để nhớ Cách đâyhơn một năm, cô chủ không còn đọc truyện trước khi đi ngủ nữa vậy là tôi đượcđặt lên đây Hàng ngày đứng từ phía trên cao ngắm nhìn cô chủ học bài, tôi thấycác bạn sách vở kia sao mà hạnh phúc đến vậy Cứ nhớ lại những kỉ niệm đãqua mà long tôi buồn rười rượi Tôi cứ tự an ủi mình rằng ngày mai cô chủ sẽ
Trang 10lại cần đến tôi thôi Nhưng không, giờ đây tôi như một thứ đồ bỏ đi không aiđoái hoài.
Quanh tôi cũng có rất nhiều những bạn sách đã được cô chủ dùng qua rồi
Chúng tôi hay kể cho nhau nghe những câu chuyện về cô chủ, về tuổi thơ của
cô Chúng tôi cười ồ lên mỗi khi kể về những cử chỉ đáng yêu của cô, nhưng rồitất cả lại bỗng im lặng, có bạn còn chợt trào nước mắt nói “ Tôi nhớ cô chủquá!” Có lẽ đó đều là tâm trạng chung của tất cả chúng tôi, đều mong một ngàyđược cô chủ nâng niu và phủi đi lớp bụi thời gian này
Dù thời gian đã qua mau nhưng những kỉ niệm của tôi và cô chủ vẫn còn đó.Ngày qua ngày, dù cho lớp bụi trên người tôi một dày thêm nhưng tôi vẫn luôntin rằng những câu chuyện của tôi sẽ mãi ở trong long cô chủ nhỏ Những câuchuyện ấy sẽ là cái nôi nuôi cô trưởng thành và nuôi dưỡng tâm hồn cô
Kể về tâm sự của cuốn sách bị bỏ quên - Mẫu 7
Đang lơ mơ trong giấc ngủ trưa hè, tôi nghe thấy tiếng khóc thút thít từ đâuvọng lại Nhìn đi ngó lại không biết tiếng khóc ở đâu, tôi chợt nhận ra đó làtiếng khóc của một em sách giáo khoa lớp 5 đã bị bỏ quên trong tủ
Tôi cầm sách lên và dịu dàng hỏi:
- Làm sao em khóc?
Sách ngập ngừng kể với tiếng nấc vẫn còn:
- Em buồn chán lắm chị ơi! Chị xem này, bìa của em rách cả rồi, gáy chẳng còn,góc quăn lại và còn bị gián nhấm lem nhem, em thấy hôi hám, khó chịu lắm.Tôi còn chưa nhớ ra được cuốn sách tôi bỏ quên từ lúc nào thì nó lại tiếp tục kể:
- Cùng họ hàng nhà sách với em, nhưng sách lớp 6 thật sung sướng, được cácchị nâng niu, bọc bìa đẹp, dán nhãn tên đầy đủ, rồi lại được ở ngay ngắn trên kệsách, có rèm che cẩn thận Thỉnh thoảng được các chị giở ra xem, trang sáchmới tinh, trắng phau phau trông thật thích Còn em, các chị đã quăng vào gầm
Trang 11tủ, bụi bám bẩn người, lại suốt ngày làm bạn với lũ gián, chị chẳng còn quí emnữa rồi Hãy cất em cẩn thận để các bạn khác dùng chứ Em giúp mọi người họcđược những kiến thức bổ ích, nhưng mọi người dùng xong là cho em thành phếliệu, không trân trọng gì em nữa.
Nghe lời than trách của sách, tôi thấy xấu hổ vô cùng Sách như người bạn thânthiết của ta, sách luôn đồng hành cùng ta đến trường, chia sẻ cho ta những kiếnthức hay và bổ ích Sách làm bạn cùng ta khi ta vui, sách chia sẻ nỗi buồn khi tagặp chuyện buồn Thế mà có rất nhiều người giống tôi đã không trân trọng vànâng niu sách Suy nghĩ một hồi, tôi tự nhủ với sách rằng, tôi sẽ giữ gìn sáchcẩn thận, sẽ chăm chỉ học bài hơn, sẽ luôn mang sách đi theo bên mình Cuốnsách có ý nghĩa vô cùng đối với tuổi học trò, vì vậy chúng ta hãy coi chúng nhưnhững người bạn tri kỉ của mình
Kể về tâm sự của cuốn sách bị bỏ quên - Mẫu 8
Xin chào các bạn nhỏ! Tôi là cuốn sách giáo khoa Ngữ văn 1 - Tập 1 Chắc hẳncác bạn ai cũng biết tôi đúng không nào Hôm nay, tôi sẽ kể cho các bạn nghe
về cuộc đời mình
Vào mùa hè năm ngoái, tôi cùng các anh chị em của mình được in ra và đưa rakhỏi xưởng Sau đó, chuyển đến sống tạm thời trên kệ của một hiệu sách lớn.Gọi là sống “tạm thời”, bởi tôi sẽ được một bạn nhỏ nào đó mua về, phục vụcho việc học tập Và ngôi nhà của bạn nhỏ ấy mới là ngôi nhà thực sự của tôi.Chẳng bao lâu sau khi được đặt lên kệ, tôi được một bạn nhỏ rất đáng yêu mua
về Bạn ấy nâng niu và quý trọng tôi lắm nhé Bạn ấy mặc cho tôi một lớp áotrong suốt giúp bảo vệ tôi không bị bẩn hay trầy xước Mỗi khi đọc, bạn ấy lạilật nhẹ nhàng từng trang sách như sợ tôi bị đau Mỗi khi bạn ấy ngạc nhiên,trầm trồ bởi những nội dung thú vị, hay say sưa với những câu chuyện ý nghĩa
là tôi lại lấy làm tự hào lắm Hằng ngày, tôi cùng cô chủ nhỏ của mình đến lớprồi lại về nhà, miệt mài cho từng buổi học Tôi luôn sung sướng khi là ngườibạn thân thiết của cô chủ