1. Trang chủ
  2. » Tất cả

Top 50 bai ke ve mot lan em mac khuyet diem hay nhat

42 1 0

Đang tải... (xem toàn văn)

Tài liệu hạn chế xem trước, để xem đầy đủ mời bạn chọn Tải xuống

THÔNG TIN TÀI LIỆU

Thông tin cơ bản

Tiêu đề Top 50 bài kể về một lần em mắc khuyết điểm hay nhất
Trường học Trường Đại Học Sư Phạm Hà Nội
Chuyên ngành Giáo dục và Đào tạo
Thể loại Bài luận
Năm xuất bản 2023
Thành phố Hà Nội
Định dạng
Số trang 42
Dung lượng 243,22 KB

Các công cụ chuyển đổi và chỉnh sửa cho tài liệu này

Nội dung

Kể về một lần em mắc khuyết điểm Dàn ý Kể về một lần em mắc khuyết điểm I Mở bài ● Là học sinh chắc hẳn ai cũng đã từng có lỗi lầm khiến thầy cô giáo phải buồn ● Lần mắc khuyết điểm mà tôi mắc phải đó[.]

Trang 1

● Hôm sau có giờ kiểm tra môn Văn nhưng tôi lại nghĩ là mình điểm

đã rất cao, tuần trước mới học bài rồi và còn có bạn bè chí cốt tâmgiao xung quanh sẽ chỉ bài giúp mình

● Tôi dửng dưng với các bài học cho buổi kiểm tra ngày mai Tôi xemtivi suốt đêm và sau đó đi ngủ một cách ngon lành

2 Trong giờ kiểm tra

● Cô bước vào lớp với câu nói: “Các em lấy giấy ra làm bài kiểm tra”

● Tôi quay ra sau nhìn mấy đứa bạn chí cốt của mình, nhưng ôi thôi,sao đứa nào cũng làm lơ mình hết vậy?

● Chưa kịp dò bài gì cả, tôi lấy giấy làm bài kiểm tra trong sự hồi hộp,

lo lắng

● Cô đọc đề xong, tôi thấy ai cũng cắm cúi làm bài

● Còn tôi, nhìn vào đề, nó biết tôi còn tôi thì mù mờ chẳng biết nó rathế nào

● Thế là tôi bạo dạn mở cặp lấy tài liệu để quay cóp, chẳng còn cáchnào khác

● Lần kiểm tra ấy, tôi đạt điểm 10 to tướng

● Tôi rất vui và tự hào vì điều đó

● Tôi đi khoe khắp nơi: bạn bè, ba mẹ, anh chị của mình,

● Tối đó, tôi ngủ không được khi nghĩ về những gì mình đã làm Tôitrăn trở, trằn trọc khó ngủ vì dù sao đi chăng nữa con điểm 10 ấyđâu phải do sức lực của tôi mà có

● Tôi đắn đo, suy nghĩ rất nhiều; không biết tôi có nên nói ra sự thậthay không?

Trang 2

● Cuối cùng, tôi quyết định sẽ gặp cô vào sáng mai để nói tất cả sựthật.

● Cô nghe tôi nói sự thật, cô đưa ra những lời khuyên nhẹ nhàng vàbảo tôi không được tái phạm nữa Bên cạnh đó, cô cũng khen tôi vì

đã trung thực nhận lỗi, đó là điều đáng trân trọng

● Tôi hối hận rất nhiều về những gì mình đã làm và hứa sẽ không baogiờ tái phạm

III Kết bài

● Đó là lần mắc khuyết điểm sâu sắc trong cuộc đời tôi

● Tôi sẽ cố gắng học tập tốt hơn và tự giác cao hơn trong việc học tập

Kể về một lần em mắc khuyết điểm - Mẫu 1

Mỗi thầy cô giáo đều là một người cha người mẹ thứ hai, là người mà ta phảihết mực tôn trọng Đối với tôi, người giáo viên mà tôi nhớ về nhất chính là côgiáo dạy tôi năm lớp một Bởi đã có lần tôi mắc khuyết điểm khiến cô buồn, vàtôi cũng đã nhận ra sai lầm của mình cùng những bài học xoay quanh câu

chuyện ấy

Ngày đầu bước vào lớp một, tôi vẫn là cô bé non nớt rụt rè Tôi không muốnđến trường, bởi ở đó tôi không được chơi, cũng không được thoải mái làm việc

mà mình thích Chính cô giáo chủ nhiệm đã giúp tôi cảm hoá được những điều

ấy Sự dịu dàng tận tâm của cô làm tôi phải cảm động Mỗi lần tôi buồn haychán học, cô gọi tôi lại để tâm sự như một người bạn, có khi cô lại dẫn tôi đi ăn

để tôi thấy vui trở lại Cô luôn chiếm một vị trí quan trọng trong tâm trí tôi, màtôi luôn nghĩ rằng sẽ không bao giờ để cô buồn Vậy mà ngày hôm ấy, tôi đãmắc sai lầm như vậy

Sáng hôm đó, cô đã nhắc là ngày mai sẽ làm bài kiểm tra môn toán Đáng lẽ ratôi đã phải chăm chỉ học bài trong buổi tối hôm trước Nhưng tôi lại thản nhiênngồi xem tivi, mặc kệ ngày mai có bài kiểm tra ấy Và buổi sáng cũng đến, cô

Trang 3

bước vào lớp phát đề cho cả lớp Tiếng trống báo hiệu vang lên, cả lớp cặm cụilàm bài Chỉ riêng tôi vẫn loay hoay với mấy bài toán ấy Giá mà tối hôm qua tôichịu học, tôi đã có thể dễ dàng giải quyết bài toán ấy Nhưng những người xungquanh tôi đều đã làm được Tôi vốn là học sinh giỏi trong lớp, tôi không thểthua kém ai được Nhưng phải làm sao bây giờ? Tôi cúi gằm mặt xuống, thìchợt nhìn thấy quyển vở toán dưới ngăn bàn Chỉ cần mở ra, tôi đã có thể làmđược rồi Hay là

Tôi ngẩng đầu lên nhìn cô Cô nhìn chúng tôi đầy âu yếm và tin tưởng Liệu tôi

có nên làm điều ấy không? Nếu bị cô phát hiện thì sao? Cô có gọi về cho bố mẹkhông nhỉ? Nhưng nếu điểm kém, bố mẹ cũng sẽ mắng mình thôi Nhưng ýnghĩ cứ chồng chéo lên nhau, khiến tôi chẳng thể phân định được phải trái đúngsai nữa

Bàn tay tôi khẽ lần xuống ngăn bàn Tôi rón rén lật từng trang sách, vừa lật vừacanh chừng mọi người Có vẻ sẽ không ai biết chuyện này đâu, tôi thầm trấn anmình Đến đúng chỗ cần, tôi cặm cụi chép lấy chép để, và nhanh chóng hoànthành bài tập Đến bây giờ, tôi còn làm xong trước cả lớp Tôi đã nắm chắcđiểm mười trong tay rồi Tôi cười thầm ngồi nhìn các bạn Vậy là đã xong rồi

Tiếng trống trường vang lên, tôi xách cặp định về thì có một bàn tay đặt lên vaitôi Cô và tôi ngồi đối diện với nhau Tôi lo lắng hồi hộp đến nghẹt thở Cô lấybài kiểm tra từ trong cặp ra, mỉm cười với tôi:

- Chúc mừng em, bài của em đạt điểm cao nhất lớp Nhưng liệu em có thấyxứng đáng với điểm số ấy không Hôm nay, cô rất buồn, vì người học trò mà côtin tưởng nhất lại gian lận như vậy Em có biết rằng, làm như thế chính là đánhmất nhân cách của mình không?

Trang 4

Tôi chỉ biết cúi gằm mặt xuống, nước mắt chực trào ra Tôi đã nhận ra lỗi lầmcủa mình thật rồi Tôi ân hận quá, không phải vì không học bài, mà vì đã làm côbuồn Chắc hẳn cô đã thất vọng về tôi lắm Từ bây giờ, có lẽ cô sẽ không yêuthương tôi như trước nữa Nước mắt tôi lăn dần.

- Em đừng buồn nữa Cô sẽ tha thứ cho em lần này Nhớ rằng đây sẽ là lần cuốicùng nhé!

Nụ cười ấy đã quay trở lại rồi, tôi vui vẻ gật đầu Cô trò cùng về nhà trong buổichiều đã tắt nắng

Các bạn thấy đó, những kỉ niệm với thầy cô luôn là dấu ấn khó quên nhất, bởi ở

đó ta học được muôn vàn những bài học hay, cách ứng xử đẹp Lần mắc lỗi ấy,

có lẽ sẽ không bao giờ tôi quên!

Kể về một lần em mắc khuyết điểm - Mẫu 2

Mỗi con người là một tổng hòa của tốt xấu, đúng sai, không có ai là thuần nhất.Những con người ưu tú nhất cũng từng mắc sai lầm trong cuộc đời, và tôi cũngvậy, trong cuộc đời học sinh tôi đã nhiều lần mắc lỗi với thầy cô giáo Nhưnglần mắc lỗi với cô Thu khiến tôi không bao giờ quên

Chuyện xảy ra cách đây không lâu, khi ấy tôi học lớp 7 Không phải tự đề cao,nhưng tôi là một cô gái khá xinh xắn, học tập rất tốt, đứng đầu khối 7, lại haytham gia các hoạt động của trường nên được thầy cô và bạn bè rất quý mến Tôikhông chỉ là niềm tự hào của gia đình mà còn là niềm tự hào của cô giáo chủnhiệm Cô yêu quý tôi lắm và giao cho tôi trọng trách lớp trưởng để sát sao việchọc tập của các bạn trong lớp Nửa kì học đầu tiên diễn ra hết sức suốn sẻ, dưới

sự quản lí của tôi các bạn đều tiến bộ lên trông thấy, nề nếp kỉ cương được giữvững, luôn đứng đầu toàn trường Bởi vậy các bạn trong lớp rất yêu quý, kính

Trang 5

nể tôi Điều ấy làm tôi vô cùng hãnh diện, tự hào Giá kể mọi chuyện cứ bìnhlặng như vậy, thì tôi đã trở thành một con người toàn bích, không một lỗi saitrong cuộc đời Ấy vậy, nhưng…

Tôi vẫn còn nhớ hôm ấy cô chủ nhiệm đến lớp với khuôn mặt hết sức mệt mỏi

Có lẽ đi dưới trời nắng nên cô bị cảm Cô giao cho tôi trọng trách đưa đề kiểmtra để cho các bạn làm bài, đây là việc tôi vẫn thường giúp cô Cô giáo ngồi trênbục giảng, đọc đề để tôi chép đề lên bảng Ngay từ lúc đọc đề toàn thân tôi đãrun bắn lên Trời ơi, đúng vào phần mình đã chủ quan không học ngày hôm qua,

mà đó lại là câu nhiều điểm nhất Lòng tôi thoáng buồn, rồi lấy lại bình tĩnhngay, viết nốt phần trên bảng và bắt đầu về chỗ làm bài của mình

Hai bài đầu không thể làm khó được tôi, nhưng sang đến bài thứ ba, dạng nângcao hơn hẳn khi thì tôi choáng váng Không cách nào nghĩ cho ra cách làm Côgiáo tuy mệt, nhưng vẫn cẩn thận, kĩ lưỡng quan sát chúng tôi, để tránh tìnhtrạng gian lận Tôi càng suốt ruột nóng lòng hơn nữa, tôi quay ngược quay xuôi,

để tìm phao cứu sinh Nhưng tôi không nhận được sự giúp đỡ của ai Mười lămphút cuối giờ tôi hoảng thật sự… Thì đúng lúc ấy, cô giáo quá mệt đã gục mặtxuống bàn Tôi nhanh chóng giở cuốn vở ghi chép công thức nâng cao đã được

cô dạy từ bài trước, trong lúc đó tôi thoáng ngập ngừng…

Nếu giở sách làm hoàn thành bài tốt, chẳng ai biết, mình vẫn là cô gái học giỏitoàn diện, vẫn là niềm kiêu hãnh của gia đình

Nếu không chót lọt sẽ bị bạn bà và cô giáo tẩy chay Mọi điều phấn đấu bấy lâunay sẽ tan thành mây khói

Trang 6

Không ngần ngừ lâu hơn, tranh thủ lúc mọi người đang không để ý tôi liền mở

vở Chỉ nhìn loáng qua là tôi đã biết làm bài Và khi tiếng trống vang lên cũng làlúc bài làm của tôi hoàn thiện

Ngày nhận kết quả, điểm 10 tròn trĩnh, đỏ chói lên trang giấy làm tôi khôngkhỏi hạnh phúc Cô giáo nở nụ cười tươi, tin tưởng Chính ánh mắt đó làm tôihối hận Cô tin tưởng tôi đến như vậy mà sao tôi nỡ đánh lừa cô, đánh lừa cácbạn Nhưng tôi lại không đủ dũng khí để nhận lỗi Sau khi bài kiểm tra được trả,lòng tôi như lửa đốt, chỉ cần có người nhắc đến tên tôi là tôi lại nghĩ họ đang nóimình gian lận, chỉ cần họ nhìn tôi là tôi sợ hãi… Thực sự tôi không thể chịuđựng được thêm nữa Hết giờ học, tôi can đảm đi lên thú tội với cô giáo

- Thưa cô, con xin nhận điểm 0, bài làm vừa rồi con đã không trung thực

Cô đặt tay lên vai và nhìn thẳng vào mắt tôi rồi nói:

- Cô biết con không trung thực ngay từ khi làm bài kiểm tra Nhưng cô không tốgiác con vì muốn con tự mình nhận lỗi Cô đã chờ con rất lâu, những tưởng cô

đã tin lầm người Nhưng không, con đã không làm cô thất vọng Trong cuộcsống này không tránh khỏi những lầm lỗi, nhưng đáng quý nhất là con đã biết

và sửa sai…

Lời cô nói làm tôi không khỏi bất ngờ… Thì ra cô đã biết tất cả, nhưng chỉ chờ

sự thành thực của tôi Nếu hôm đó tôi vẫn điềm nhiên nhận điểm 10 đó, khôngbiết mọi việc sau này sẽ ra sao…

Đó là lần đầu tiên cũng là lần cuối cùng tôi thiếu trung thực, làm cô giáo buồn.Sau lần ấy tôi tự hứa với bản thân phải cố gắng học tập chăm chỉ, rèn luyện đạođức, để không chỉ là người có tài năng, tri thức mà còn là con người biết phảitrái, đúng sai, sống trung thực, không giả dối

Trang 7

Kể về một lần em mắc khuyết điểm - Mẫu 3

Trong cuộc sống, mỗi chúng ta không ít lần mắc lỗi nhưng có những lỗi lầm đãgây ra không bao giờ chúng ta quên được Bây giờ, cứ mỗi lần nhớ đến cô giáodạy văn năm lớp bảy, tôi lại thấy trong lòng mình ray rứt vì đã vô lễ với cô

Tôi vốn là một đứa trẻ bất hạnh nhất trên đời – tôi luôn nghĩ về bản thân mìnhnhư vậy Mẹ tôi sinh ra tôi nhưng tôi không có bố Từ bé tôi đã luôn bị mọingười xung quanh khinh miệt, giễu cợt là “đồ con hoang” Nhiều bà mẹ khôngcho con họ chơi với tôi Tôi sống thui thủi như thế với mẹ trong căn nhà nhỏ tồitàn cuối xóm Từ bé, tôi không thấy ai tốt bụng và thương tôi ngoài mẹ tôi Hai

mẹ con tôi sống trơ trọi không họ hàng trong sự khinh miệt của mọi người xungquanh Trong mắt tôi, loài người thật xấu xa và độc ác – trừ người mẹ hiền lành

mà tôi hết lòng thương yêu và kính trọng Đến tuổi đi học, tôi không chơi vớibạn nào trong lớp, luôn lãnh đạm, thờ ơ với mọi người xung quanh

Năm ấy, tôi học lớp bảy Trong giờ văn, hôm nay lớp học văn nghị luận chứngminh Cô giáo giảng đề “Lá lành đùm lá rách” Cô đã dùng nhiều lập luận vàdẫn chứng gần gũi, cụ thể, thiết thực để cho chúng tôi thấy đấy là lòng nhân áicủa người Việt Nam ta Giảng xong, cô cho lớp viết bài, tiết sau cô sẽ sửa Tiếthọc sau, cô gọi một số bạn nộp bài cho cô sửa – trong đó có tôi Cô gọi tôi lên

và hỏi: “Toàn, tại sao em lại không làm bài mà để giấy trắng? Em không hiểubài à? Không hiểu chỗ nào cô sẽ giảng lại cho?”

Phản ứng của tôi bất ngờ đến mức làm cả lớp sững sờ nhìn tôi Tôi gân cổ lêntrả lời cô: “Em không làm vì em không thèm làm chứ không phải không hiểu.Toàn là nói dối, bịa đặt, trên đời này làm gì có lòng nhân ái, người yêu thươngngười Tại sao em lại chứng minh điều dối trá như thế là đúng cơ chứ?” Tôi nói

mà không biết mình đang nói gì Có lẽ đó là những điều uất ức dồn nén từ lâu

Trang 8

hôm nay bộc phát Cả lớp đổ dồn những cặp mắt ngỡ ngàng về phía tôi Còn côgiáo thì mặt tái xanh, tôi thấy cô giận đến run người Cô không nói lời nào màbước nhanh ra khỏi lớp Tôi biết cô rất giận Cô sợ không kìm chế được cảmxúc nên bước ra ngoài chăng? Tôi thoáng ân hận vì quá lời với cô nhưng tôikhông thấy mình sai Lớp trưởng đến bên tôi nhẹ nhàng: “Tại sao cậu vô lễ nhưthế? Đi theo xin lỗi cô đi!” Tôi giận dữ: “Tớ không nói sai Tớ không có lỗi!”

Sau sự việc trên, tôi đinh ninh mình sẽ bị đuổi học hoặc chí ít là mời phụ huynh.Tôi chỉ lo mẹ sẽ buồn Cuối giờ, cô gọi tôi lên gặp riêng cô Tôi biết mình sẽ bịkhiển trách rất nặng Tôi bước vào phòng giáo viên, cô ngồi đó vẻ mặt buồnrười rượi Trên đôi mắt đen lay láy của cô còn ngân ngấn nước Tôi đoán cô vừakhóc và thấy ngạc nhiên Tôi càng ngạc nhiên hơn khi cô không trách mắng tôi

mà nhẹ nhàng phân tích cho tôi thấy rằng tôi nghĩ như thế là lệch lạc Các bạn

đã luôn gần gũi và giúp đỡ tôi, cô đã luôn quan tâm và yêu thương tôi Tôi vôcùng ân hận Tôi lí nhí xin lỗi cô Cô dịu dàng xoa vào đầu tôi và bảo: “Em hiểuđược như thế là tốt và đừng nên mất niềm tin vào tình người như thế! Cô khônggiận em đâu” Dù cô nói vậy nhưng tôi vẫn thấy mình thật có lỗi khi vô lễ vớicô

Tôi thật biết ơn cô vì đã dạy tôi bài học về tấm lòng độ lượng và giúp tôi lấy lạiniềm tin về tình người

Kể về một lần em mắc khuyết điểm - Mẫu 4

Cách đây hai tuần, em đã phạm một lỗi lầm mà em không bao giờ quên được

Đó là lần em đã quay cóp tài liệu khi đang làm bài kiểm tra Việc làm đó đãkhiến cho cô chủ nhiệm của em phải buồn lòng rất nhiều

Buổi tối trước hôm đó, em đã xem thời khóa biểu và biết rằng ngày mai không

có gì phải làm cả, chỉ riêng môn Văn là phải học thuộc lại các ghi nhớ, xem lại

Trang 9

tất cả các bài tập làm văn cô cho Nhưng vì hôm đó có bộ phim rất hay nên emmải mê xem phim mà quên không học bài gì cả Sáng hôm sau, khi vào tiết Văn

em đã rất ngạc nhiên khi nghe cô nói rằng: “Ôn lại bài năm phút rồi lấy giấy ralàm kiểm tra nhé các em” Lúc đó, trên trán em toát cả mồ hôi, ướt cả tóc Emkhông biết phải làm sao nếu như điểm kém thì sẽ bị bố mẹ la rầy còn các bạn sẽcười chê mình Thẫn thờ một lúc lâu thì cô giáo bắt đầu đọc đề Cô vừa đọcxong thì các bạn chăm chú làm bài, chỉ riêng em thì loay hoay hỏi bài nhưngchẳng ai chỉ em cả Nhìn lên đồng hồ em thấy không còn kịp thời gian để ngồihỏi bài nữa Em đánh liều một phen thử xem sao Em lấy cuốn tài liệu ra vàchép lia lịa cho đến hết giờ, cô kêu cả lớp nộp bài Nộp bài xong, các bạn ríu ríthỏi xem nhau có làm được không, còn em chỉ ngồi cười mỉm một mình vì embiết chắc rằng mình sẽ được điểm cao thôi

Qua ngày hôm sau, khi cô trả bài kiểm tra, em đạt được điểm số rất cao Khi côkêu đọc điểm cho cô ghi vào sổ thì em đã rất tự tin đứng lên nói lớn rằng: “Thưa

cô, mười ạ!” Cả lớp ồ lên tuyên dương em, cô thì mỉm cười nói rằng: “Em làmbài tốt lắm!” Lúc đó, em cảm thấy rất vui Vừa tan học, em chạy một mạch vềnhà khoe với bố mẹ và mọi người trong nhà Ai cũng khen em giỏi, em cũngcảm thấy rất hãnh diện vì điều đó nhưng không biết vì sao, tối hôm đó em

không thể nào ngủ được Cứ mãi trằn trọc suốt đêm, cứ cảm thấy mình khôngtrung thực với cô, với những người xung quanh đã luôn tin tưởng ở mình Điểmnày không phải là con điểm thật sự do chính thực lực của mình làm, mà nó chỉ

do em quay cóp mà có Em cứ suy nghĩ mãi, không biết làm sao vì bây giờ nếunói ra sự thật thì mọi người sẽ nghĩ mình như thế nào? Em đắn đo một lúc emquyết định sẽ nói rõ ràng cho cô biết Sáng hôm thứ hai, em đã lấy hết can đảm

để gặp cô và nói rằng: “Thưa cô, em xin lỗi cô rất nhiều vì em đã không trungthực trong lúc làm bài Em đã quay cóp tài liệu mới có điểm mười đó” Nghe

Trang 10

xong, cô giáo không nói gì chỉ im lặng sửa điểm trong sổ Nhưng em biết rằng,thẳm sâu trong đôi mắt cô là sự buồn lòng và thất vọng khi có một học sinh như

em Cuối giờ học, cô gọi em lên và nói : “Cô mong rằng sẽ không có lần thứ hai

em quay cóp tài liệu trong giờ kiểm tra nữa Đó là việc làm không đúng Em cầnkhắc phục Tuy vậy, cô cũng có lời khen ngợi vì em đã biết trung thực nhận lỗi,

đó là điều đáng khen Em phải hứa với cô sẽ cố gắng học hành chăm chỉ hơn vàđừng làm như vậy nữa em nhé!” Nghe cô nói xong, tự dưng hai khóe mắt emcay cay, nghẹn ngào, lí nhí xin lỗi cô mà trong lòng chan chứa bao cảm xúc khó

tả Trong lòng em giờ đây đã nhẹ nhõm hơn vì mình đã can đảm nói ra sự thật

Qua sự việc này, em muốn nói với mọi người rằng: trong cuộc sống đầy bộn bềnhư bây giờ, chúng ta cần phải biết sống một cách trung thực, đừng làm ngườikhác phải buồn lòng vì mình Là một học sinh, ngay từ bây giờ, em sẽ cố gắnghọc hành chăm chỉ, không ham chơi nữa Em sẽ không phải khiến cho các thầy,các cô và mọi người xung quanh mình buồn lòng thêm lần nào nữa

Kể về một lần em mắc khuyết điểm - Mẫu 5

Mỗi con người, chắc chắn ai cũng sẽ có những lúc lầm lỗi, không có ai là hoànhảo dù người đó có giỏi đến đâu Tôi cũng vậy Tôi đã từng mắc một lỗi mà tôikhông bao giờ quên được Lúc ấy tôi còn là học sinh vừa học hết lớp bảy

Hồi đó, do ba mẹ nói tôi có năng khiếu vẽ và chính tôi cũng thích được trởthành nhà thiết kế thời trang Ba mẹ đã đăng ký cho tôi học vẽ tại nhà của một

cô giáo vừa về hưu Cô tên Dương, dù đã ngoài cái tuổi năm mươi nhưng cô vẫntràn đầy sức sống Cô hiền lắm! Khuôn mặt cô điền tĩnh, hiền hậu khiến tôi luôn

có cảm giác như cô là mẹ tôi vậy Mái tóc của cô đã ngả bạc trắng Cô luôn tốtbụng giúp đỡ mọi người nên hàng xóm xung quanh ai cũng quý cô

Trang 11

Tôi quý cô lắm Lúc đó tôi thường kiêu căng, tự cao, tự đại với mọi người vìnghĩ là mình giỏi hơn mọi người Ngày đầu tiên đi học, tôi cứ tưởng bài vẽ củamình sẽ được điểm mười nhưng không ngờ cô chỉ cho tôi con sáu Tôi tức lắm,thế là đâm ra tôi ghét cô Cứ mỗi lần đi học thêm, tôi không chịu vẽ mà cứ quậyphá làm phiền người khác Cô bắt tôi vào bàn ngồi vẽ thì tôi lại vẽ đối phó với

cô Không ngờ, có một lần cô cho đề là vẽ chân dung thầy cô mà em thích nhất.Mọi người ai cũng vẽ cô Chỉ có tôi nghĩ hoài cũng không ra là mình sẽ vẽ ai cả.Cho nên tới lúc nộp bài tôi sợ lắm Nhưng không ngờ, cô không những không latôi mà chỉ nói: “Lần sau cố gắng hơn nha con!”

Kể từ lúc đó tôi cảm thấy mình thật có lỗi với cô Và tôi cũng rút ra được bàihọc: “'Không ai là hoàn hảo cả, mỗi người đều có một khuyết điểm” Từ đó,tính kiêu ngạo của tôi cũng biến mất lúc nào không hay Những bài vẽ mà tôi vẽ

ra, ai cũng khen nhưng không vì vậy mà tôi lại kiêu ngạo nữa Những lúc đó tôivui lắm và tôi lại càng quý cô hơn nữa Cô cũng dạy cho tôi biết thế nào là kiêntrì thực hiện thì sẽ thành công

Tuy tôi chỉ được học với cô trong những tháng hè nhưng cô đã truyền đạt chotôi không chỉ những kinh nghiệm quý báu mà còn có những bài học cuộc sống

để tôi thực hiện theo sau này Từ ngày học cô, tôi đã biết suy nghĩ hơn, chínchắn hơn, có ý chí, kiên trì hơn Tôi như đã trưởng thành hơn, bỏ đi cái vỏ bọckiêu căng, tự đại ngày nào Tôi rất biết ơn cô Bây giờ, tuy không học cô nữa,những bài học quý báu mà cô đã dạy cho tôi, tôi sẽ không bao giờ quên Tôi sẽdùng những bài học này, chia sẻ với các bạn của mình, dùng chúng để tiếp thêmnghị lực cho tôi trên con đường đầy gian nan phía trước

Tôi vô cùng biết ơn cô Bây giờ, nếu có thể nói với cô, tôi sẽ nói lên một điều

mà tôi rất muốn nói: “Con cảm ơn cô rất nhiều, vì cô đã dạy cho con những điều

Trang 12

hay lẽ phải, giúp con đi đúng trên con đường ước mơ của mình Con yêu cônhiều lắm, cô ơi”.

Kể về một lần em mắc khuyết điểm - Mẫu 6

Là học sinh, chắc hẳn ai ai cũng đã một lần lầm lỗi, phạm sai lầm khiến chothầy cô phải buồn phiền Ngay cả tôi cũng vậy, chỉ vì một lần không học bàimôn Lý, tôi đã bị điểm kém khiến cho cô giáo phải buồn lòng rất nhiều về tôi.Mặc dù cô đã tha thứ cho tôi nhưng tôi cũng không thể nào quên được việcmình đã làm ngày hôm ấy

Tối hôm đó, tôi đã xem kĩ thời khóa biểu để chuẩn bị bài cho ngày hôm sau Tôinhìn vào thời khóa biểu và không thấy môn nào phải học bài cả, ngoại trừ môn

Lý Tôi định học bài nhưng vì làm biếng và chủ quan cho rằng, lần trước tôi đãtrả bài và được điểm cao rồi nên không cần phải học bài làm gì nữa mất công.Thế là, sửa soạn cặp xong, tôi liền chạy đi xem ti vi cho thỏa thích Sáng hômsau vào lớp học, các bạn thì ríu rít ôn bài trong khi đó, tôi thì chỉ lo ngồi tángẫu chuyện trên trời, dưới đất với lũ bạn Ít phút sau, cô giáo từ ngoài cửa bướcvào lớp Chúng tôi đứng dậy chào cô một cách nghiêm trang Cô gật đầu chàochúng tôi rồi ra hiệu cho phép ngồi xuống Cô cất giọng nói: “Cả lớp lấy giấy ralàm kiểm tra mười lăm phút” Nghe xong câu nói ấy, tôi bất giác giật mình vàbắt đầu lo lắng Tôi luống cuống lấy tập ra định xem được phần nào hay phần

đó nhưng không kịp nữa rồi Cô bắt đầu đọc đề, tôi viết đề vào giấy kiểm tra màtrong lòng lo âu, thấp thỏm Cô đọc đề xong, các bạn ai nấy đều tập trung làmbài, riêng tôi thì nhìn vào đề bài, nó biết tôi nhưng tôi nhìn nó sao mà lạ lẫm.Tay tôi như không cầm nổi cây viết, vừa viết vừa tẩy xóa trong khi đó các bạnxung quanh thì hết sức điền tĩnh mà làm bài Thời gian trôi qua nhanh thật! Sắphết thời gian mất rồi! Chỉ còn vài phút là phải nộp bài trong khi đó tờ giấy kiểm

Trang 13

tra của tôi trắng tinh thật đẹp bởi chưa có chữ viết làm bài nào trong đó cả Lúc

ấy, tôi hốt hoảng thật sự, loay hoay hỏi bài các bạn xung quanh Nhưng ngoàinhững cái lắc đầu và ánh mắt thương hại, tôi chẳng nhận được điều gì khác bởi

ai ai cũng đều đang chạy gấp rút với thời gian cho bài làm của mình Ngay lúc

đó, tôi chỉ muốn gục đầu xuống bàn và khóc thôi Cuối cùng thì thời gian làmbài cũng qua đi, các bạn ai cũng nộp bài với bài làm đầy chữ và gương mặt tựtin còn riêng tôi thì chỉ có tờ giấy trắng Tôi bỗng nhiên thấy mũi mình hơi caycay, khóe mắt từ từ trào ra những dòng lệ muộn màng nhưng tôi cũng cố gắngkìm nén lại vì không muốn cô và các bạn thấy điều tệ hại đó Tối hôm đó, vềnhà, trong lòng tôi rối như tơ vò với biết bao lo âu không yên, không dám đốidiện với ba mẹ của mình Tôi lẳng lặng đi ngủ

Sáng hôm sau, tôi vào lớp với gương mặt vẫn vui vẻ như ngày nào Nhưng đếnkhi cô phát bài ra tôi mới sực nhớ chuyện hôm qua và bắt đầu lo lắng cho sốđiểm của mình Tôi cầm bài làm trên tay, nhìn vào số điểm Con số 0 thật là totướng, cô bắt đầu ghi điểm, cô đọc tên các bạn rồi đến lượt tôi Lúc đó, tim tôigiật thót lên Tôi đứng dậy và mạnh dạn nói: “Dạ thưa cô, tám ạ!”.Cô khôngnghi ngờ gì mà cứ ghi vào sổ Tôi thở phào nhẹ nhõm ngồi xuống Nhưng rồi tôilại cảm thấy bồn chồn, khó chịu trong lòng Cảm giác ấy làm tôi bứt rứt đến khóchịu

Vài ngày sau, tôi gặp cô, nói với cô sự thật sau bao ngày tôi suy nghĩ, đắn đo

Cô không nói gì, chỉ sửa điểm lại cho tôi đúng với con số thật của mình Lúc ấy,trông nét mặt cô khá nghiêm trang pha lẫn trong đó là một chút buồn rầu, thấtvọng Tôi xin lỗi cô lần nữa và quay về chỗ ngồi Trong suốt buổi học đó, tôi cócảm giác như lúc nào cô cũng nhìn tôi Nhưng tôi cảm thấy nhẹ nhõm vì mình

đã dám dũng cảm nhận lỗi và sửa chữa sai lầm

Trang 14

Qua bài học đó, tôi thấy mình thật có lỗi với cô Tôi mong rằng mọi người đừngbao giờ giống như tôi, điều đó không tốt và sẽ khiến cho những người xungquanh mất niềm tin với chúng ta Riêng tôi, tôi sẽ cố gắng học tập chăm chỉ,siêng năng hơn để không phải làm cho thầy cô, cha mẹ buồn lòng nữa.

Kể về một lần em mắc khuyết điểm - Mẫu 7

Câu chuyện đáng buồn ấy xảy ra từ năm học trước, vậy mà mỗi lần nhớ lại, emcảm thấy như vừa mới đây thôi Giờ kiểm tra Toán hôm đó, em sẽ nhớ suốt đời.Đầu đuôi câu chuyện là thế này:

Thầy giáo dạy Toán lớp 7A là thầy Thảo Em rất thích môn Toán một phần cũng

vì thầy dạy vừa dễ hiểu, vừa hấp dẫn Từ đầu năm đến giữa học kì I, em liên tụcđược điểm 9, điểm 10 Bố em cũng là giáo viên dạy Toán trong trường, thườnghãnh diện về cậu con trai cưng của mình

Bất ngờ, thầy Thảo bị ốm phải nằm bệnh viện và bất ngờ hơn nữa người đượcBan Giám hiệu phân công dạy thay lại chính là bố em Mọi rắc rối bắt đầu từđấy

Mặc dù bố là giáo viên dạy giỏi nhưng học bố, em thấy thế nào ấy Cứ đến giờToán là em ngượng nghịu, mất tự nhiên hẳn Hồi thầy Thảo còn dạy, em hayxung phong lên bảng giải bài tập và lần nào cũng được thầy khen Bây giờ kháchẳn, bố giảng bài, em chăm chú nghe nhưng im lặng, chẳng tỏ thái độ gì Hìnhnhư hiểu tâm trạng của em nên bố không vui

Em còn nhớ là trước hôm kiểm tra môn Toán giữa học kì I, em có trong taycuốn Tuyển tập truyện ngắn hay 2004 mà anh Đức con bác Hải mang đến chomượn với lời khen nức nở rằng không thể cố cuốn sách nào hấp dẫn hơn Thế là

em lén đọc mê mải cho đến khuya, bất chấp lời nhắc nhở ôn bài của bố Kết quả

Trang 15

là sáng hôm sau, khi làm bài, em không thể nào tập trung tư tưởng, lúng túngmất một lúc khá lâu Cuối cùng, em đã tính sai đáp số.

Suốt mấy ngày, em hồi hộp và lo sợ Em không chi lo bị điểm kém mà còn locho uy tín của bố nữa Bố sẽ ăn nói làm sao với học trò và đồng nghiệp khi contrai mình làm bài không tốt Hôm trả bài, cầm trên tay bài kiểm tra bị điểm 3 totướng, quả thật là em choáng váng Em vừa xấu hổ, tủi thân lại vừa giận bố Bố

có thể sửa điểm được mà sao bố nỡ thẳng tay như vậy? Đã thế, sau bữa cơmchiều, trước mặt cả nhà, bố buồn bã bảo rằng vì em chủ quan, bướng bỉnh

không nghe lời nên mới ra nông nỗi

Ngẫm nghĩ, em thấy bố nói rất đúng Em chỉ có thể tự trách mình mà thôi Điểm

3 đầu tiên và duy nhất ấy như một lời cảnh cáo nghiêm khắc đối với em: Khôngđược kiêu căng, tự mãn trong học tập và phải nghiêm túc, cẩn thận trong mọicông việc, dù là việc nhỏ

Sau đó, em nhanh chóng xoá đi mặc cảm, lại say mê môn Toán và cũng mê

“thầy giáo bố” chẳng khác gì thầy Thảo trước đây Cuối năm lớp 7, em vẫn đạtdanh hiệu Học sinh xuất sắc Hôm lĩnh phần thưởng và giấy khen, em trịnhtrọng đưa cho bố bằng cả hai tay Bố khen em cố gắng như vậy là tốt, xứng đáng

là con trai của bố Em xúc động không nói nên lời

Chuyện ấy giờ đã thành kỉ niệm, dẫu là kỉ niệm buồn nhưng ý nghĩa của nó thì

vô cùng thấm thía, bền lâu Nó không chỉ là bài học sâu sắc cho em trong quãngđời học sinh mà sẽ là bài học bổ ích suốt cuộc đời

Kể về một lần em mắc khuyết điểm - Mẫu 8

Trong cuộc đời mỗi con người, ai cũng có lần mắc khuyết điểm Nhưng cónhững khuyết điểm khiến ta luôn ray rứt mãi Đó là trường hợp của tôi Đến tận

Trang 16

bây giờ tôi vẫn còn nhớ như in chuyện của ngày hôm ấy Tôi ân hận đã khiến côbuồn phiền vì lỗi lầm của mình nhưng tôi tin rằng Cô sẵn sàng cảm thông và thathứ cho tôi.

Tôi vốn là một học sinh giỏi Toán của lớp Bài kiểm tra nào tôi cũng đạt điểmchín, điểm mười Mỗi lần, cô gọi điểm, tôi luôn tự hào và trả lời rất rành rọttrước sự thán phục của bạn bè trong lớp Một hôm, trong giờ ôn tập, tôi chủquan không xem lại bài cũ Theo thường lệ, cô sẽ gọi các bạn lên bảng làm đểlấy điểm Tôi khăng khăng nghĩ rằng cô sẽ không gọi đến tôi đâu, bởi tôi đã cóđiểm kiểm tra miệng rồi Vì vậy, tôi ung dung ngắm trời qua khung cửa sổ vàthả hồn tưởng tượng đến trận kéo co mà đội lớp tôi và lớp bảy năm sẽ diễn rachiều nay Nhưng chuyện bất ngờ đã xảy ra, một tin "chấn động" làm lớp tôinhốn nháo cả lên Cô giáo yêu cầu chúng tôi lấy giấy ra làm bài kiểm tra Biếtlàm sao bây giờ? Tôi vẫn chưa ôn bài cũ Mỗi khi làm bài, cô thường báo trước

để chúng tôi chuẩn bị mà Còn hôm nay sao lại thế này? Tôi ngơ ngác nhìnquanh một lượt và chợt bừng tỉnh khi nhỏ Hoa ngồi cạnh huých tay vào sườnnhắc tôi chép đề và lo làm bài Tôi loay hoay mãi cứ viết rồi lại xóa Nhìn

quanh tôi thấy các bạn chăm chú làm bài Về phía tôi, đầu óc tôi quay cuồngnhư muốn vỡ tung, tôi hoàn toàn mất bình tĩnh và không thể suy nghĩ được cáchlàm bài Thời gian đã hết, tôi nộp bài mà lòng cứ thấp thỏm, không yên Tôinghĩ đến lúc phát bài ra, bài tôi bị điểm kém tôi sẽ ra sao đây? Tôi sẽ mất mặttrước lớp, lại bị cô giáo khiển trách, chưa nói đến việc thế nào bố mẹ cũng larầy Bố mẹ sẽ đốt sạch sành sanh kho tàng truyện tranh của tôi cho mà xem Tôiphải làm gì đây? Tôi phải làm gì đây? Các câu hỏi dồn dập ấy đạt ra khiến tôicàng lo lắng hơn

Rồi thời khắc định mệnh đã đến Như mọi lần, tôi nhận bài từ tay cô để phát chocác bạn Liếc qua bài mình, con số ba khiến tim tôi thắt lại Tôi đã cố không để

Trang 17

ai nhìn thấy và cố giữ nét mặt thản nhiên Vẻ mặt ấy che giấu biết bao sóng gióđang quay cuồng, đang nổi lên trong lòng Thật là chuyện chưa từng có Tôi biết

ăn nói làm sao với cô, với bố mẹ, với bạn bè bây giờ? Tôi lo nghĩ và bất chợtnảy ra một ý Cô giáo bắt đầu gọi điểm vào sổ Đến tên tôi, tôi bình tĩnh xướng

to "Tám ạ!" Cô giáo dường như không phát hiện Tôi thở phào nhẹ nhõm và tựnhủ: "Chắc cô không để ý đâu vì có gần chục bài bị điểm kém cơ mà!" Để xóasạch mọi dấu vết, tối hôm ấy tôi làm lại bài khác rồi lấy bút đỏ ghi điểm "tám"theo nét chữ của cô Ngày qua ngày, cứ nghĩ đến lúc cô giáo đòi xem lại bài, tôilạnh cả người Trời hỡi, đúng như lời "tiên tri", trời xui đất khiến làm sao ấy, côthật sự muốn xem lại bài chúng tôi vì điểm tám không khớp với con số cô tổngkết trước khi trả bài Cả người tôi lạnh run, mặt tôi tái mét Tôi chỉ muốn trốn rakhỏi lớp mà thôi Và tôi càng hốt hoảng hơn khi nghe cô gọi tên tôi Cô đã pháthiện ra tôi sửa điểm Cô gọi tôi lên và đưa giấy mời phụ huynh ngay Cả lớp tôinhư bị bao trùm bởi cái không khí nặng nề, khô khốc ấy Cô chẳng nói lời nàovới tôi khiến tôi càng sợ và càng bối rối hơn Tôi không còn tâm trạng để họccác môn khác Tôi cảm thấy "ghét" cô biết bao! Tôi mới vi phạm lần đầu đầuthôi mà sao cô không tha thứ cho tôi Tôi sẽ ghi nhớ điều này và chỉ muốn trảthù cô Sự việc tiếp theo đó thì ba mẹ tôi đã phạt tôi suốt mấy tuần lễ không choxem truyện, bắt tôi làm bài tập Toán miệt mài Tôi lại càng "ghét" cô hơn Vàthế là một ngày nọ, khi hết giờ đến giờ ra chơi, các bạn chạy lên bàn hỏi bài cô,tôi đã nhanh tay giấu đi quyển sổ chủ nhiệm và một quyển sổ tay của cô Tôi chỉnghĩ làm cô tức và lo lắng Tôi thấy cô quay lại lớp tìm và thông báo cho cảlớp Nhưng không một ai biết Cô không hề mảy may nghi ngờ đến những côcậu học trò bé bỏng của cô Đúng như tôi dự đoán, cô phải nộp sổ chủ nhiệmcho nhà trường Cô làm mất sổ nên bị nhà trường khiển trách Trên môi côkhông nở được nụ cười nào, trông cô buồn rười rượi Cô phải mất thời gian làmlại quyển số ấy Điều ấy làm tôi thấy hả dạ

Trang 18

Một hôm, tôi tình cờ giở quyển sổ tay của cô ra xem Từng trang, từng trang lànhững ghi nhận về công việc, có cả những trang cô kỉ niệm của lớp Cô ghi lạitên các bạn bị ốm, nhận xét bạn này cần giúp đỡ về môn nào, bạn nào tiến bộ.Tôi cảm thấy bất ngờ quá Thì ra cô đã rất chăm chút, yêu thương chúng tôi Tôilật đến trang gần cuối, cô viết về bài kiểm tra Toán gần đây của lớp Tôi hết sứcngạc nhiên khi có một đoạn nhỏ cô viết về tôi: "Không hiểu sao con bé Trinhlàm bài tệ quá nhỉ? Hay nó gặp chuyện gì không vui? Mình phải tìm hiểu

nguyên nhân xem có giúp em ấy được gì không? Thường trò này rất chăm

ngoan, luôn giúp đỡ bạn bè và lễ phép "Đọc những dòng tâm tình của cô, tôithấy khóe mắt mình cay cay, lòng tôi như thắt lại Giờ đây tôi mới biết cô luônxem tôi là đứa trò ngoan, luôn lễ phép và tôn trọng cô Cô luôn nghĩ vì lí do nào

đó khiến tôi khiến tôi không làm bài được chứ có nghĩ vì tôi lười học bài đâu

Cô cho tôi điểm ba cũng đáng thôi Điểm ba ấy khiến tôi khiến tôi phải nhắcnhở mình Tôi biết làm gì để chuộc lỗi ngoài việc đem trả sổ cho cô và xin lỗicô

Mong sao cô có thể tha thứ cho tôi Nghĩ vậy, sáng hôm sau, tôi định đem sổvào trả cô thì hay tin cô phải về quê gấp vì mẹ cô đang bệnh nặng không cóngười chăm sóc Cô đã nộp đơn xin nghỉ việc một thời gian Cái tin ấy làm tôisửng sốt Hai quyển sổ vẫn còn nguyên trong cặp của tôi Tôi không biết làmthế nào để liên lạc với cô đây? Mọi thứ giờ đã quá muộn Giá như lúc ấy tôikhông sửa điểm thì có lẽ tôi sẽ không gây nên bao lỗi lầm, bao buồn phiền cho

cô đâu Và tôi cũng không phải ray rứt như bây giờ Tôi chẳng biết làm gì hơn,chỉ biết dày vò chính bản thân Bao cảm xúc đè nén trong tôi làm tôi muốn vỡtung Tại sao ngày ấy tôi lại có những suy nghĩ sai lầm và ngốc nghếch đến thế

để rồi bây giờ ân hận mãi Tôi không còn gặp cô nữa và chẳng biết làm sao để

Trang 19

xin lỗi cô Tôi chỉ còn biết gìn giữ quyển sổ của cô và mong một ngày gần đâytôi sẽ gặp lại cô, sẽ trả sổ cho cô và kèm lời xin lỗi chân thành của tôi Cô ơi.

Thời gian không dừng lại Giờ đây tôi đã xa cô Chiếc ghế cô ngồi giờ đã cóngười thầy khác Tôi dẫu biết người thầy ấy cũng sẽ yêu thương, lo lắng chochúng tôi nhưng tôi chỉ mong tìm lại bóng dáng của cô ngày nào Tôi mong cóthể gặp lại cô để xin lỗi, để nhận được sự tha thứ, bao dung của cô Cô ơi, conthật lòng xin lỗi cô

Kể về một lần em mắc khuyết điểm - Mẫu 9

“Cô tin em sẽ thành công nếu em sửa chữa mọi thứ một cách kịp thời”, cứ thếlời nói cùng nụ cười của cô cứ in đậm trong tâm trí của tôi Sẽ chẳng có sự xuấthiện của nó nếu ngày đó tôi không mắc lỗi với cô Lỗi lầm mà có lẽ tôi muốn và

sẽ mắc phải dù chỉ một lần: thái độ sai quay cóp bài trong giờ kiểm tra và sự vô

lễ với giáo viên

Đó là một ngày hè thứ 6 trong tuần, đến tiết cô Thanh – giáo viên chủ nhiệmcủa chúng tôi – bước vào lớp Chúng tôi đứng lên chào cô và bắt đầu tiết học.Hết tiết trước khi rời lớp cô có thông báo rằng: để chuẩn bị điểm tổng kết kếtthúc năm học lớp 7 thì vào giờ này tuần tới các em sẽ có một bài kiểm tra mônToán 45’, thế nên cô mong các em về chuẩn bị cho thật kĩ lưỡng nhé” Khôngkhí lớp tôi xôn xao một hồi vì dường như tâm lí sắp nghỉ hè đã chi phối hầu hếtcác bạn và không hề muốn ôn tập học hành hay kiểm tra cả trong đó có tôi Bảntính hay chơi và rất bướng bỉnh của tôi kiểm soát toàn bộ suy nghĩ, tôi chẳngmuốn dính dáng bất cứ bài kiểm tra hay bài thi nào trong không khí thoải máicủa những ngày cuối năm Nhưng tất nhiên cũng không thể để bài kiểm tra môntoán quan trọng kia rơi xuống hố sâu với con trứng ngỗng nên tôi quyết định sẽ

ăn gian, quay cóp tài liệu trong giờ kiểm tra Tôi kĩ lưỡng chuẩn bị những mẫu

Trang 20

“phao” bé tí hon với suy nghĩ an phận rằng" sẽ thật khó để cô Thanh phát hiện

ra hành động của mình”

Và rồi ngày kiểm tra toán cũng đến giờ kiểm tra toán vào tuần tới ấy Vẫn lànhịp đều đều của tiết học Cô Thanh bước vào lớp và phát giấy tờ đề kiểm tracho các bạn học sinh trong lớp Tôi cũng đón nhận tờ bài kiểm tra và bắt đầulàm Với một bộ não mải chơi, không ôn tập chuẩn bị bài như tôi thì sẽ chẳng cóchút kiến thức nào đọng lại để hoàn thành bài làm Tôi bắt đầu lén lút, tận dụngnhững mẫu phao mà mình đã kì công chuẩn bị Tôi cúi gập người, lấy chiếc túibút vĩ đại của mình để che mất tầm tay đi Sau đó lén lúc giáo viên không để ýtôi mở thật nhẹ nhàng, kín đáo mà đầy điêu luyện các mẫu phao ra và xem tất cảcông thức đã viết trong đó Mọi thứ sẽ thật suôn sẻ nếu tôi biết cân bằng việcchép phao và việc quan sát giáo viên Cứ thế tôi cặm cụi viết và copy bài màkhông để ý rằng cô Thanh từ khi nào vòng xuống cuối lớp và đi đến đằng sauchỗ tôi một cách lặng lẽ như thế nào Bỗng nhiên Lan- cô bạn cùng bàn- huýchtay tôi ra hiệu nhưng tôi cáu gắt

- Mày hâm hả, không thấy tao đang tập trung à?

- Không phải, mà là Cô Thanh đang đứng sau mày

Như một luồng gió thổi qua làm lạnh gáy tôi, giờ đây tôi sợ khi quay lại ngườiđứng cạnh là cô, và người đằng sau cũng là cô, sợ ánh mắt cô đang nhìn mìnhnhư thế nào

- Oanh cứ làm hết bài đi nhé !

Tôi tuân thủ làm bài trong tâm lí lo sợ Cuối giờ tôi vẫn còn mang vẻ mặt âu sầukhông dám ngẩng mặt nhìn bạn bè và nhất là cô Từng bước chân cứ nặng trĩu

lê trên đất đi ra cửa Bỗng có tiếng gọi tôi lại Là cô

Trang 21

- Oanh ở lại với cô chút nhé.

- Dạ vâng! Tôi đáp bằng giọng trầm buồn nhưng rất khó ưa

- Em ngồi ghế đi, cô nhẹ nhàng nói

Ngồi xuống, cô cũng theo tôi mà ngồi cạnh tôi, một cử chỉ rất nhỏ mà rất lạ củagiáo viên với học sinh mà tôi chưa từng thấy

- Em nói cô nghe, sao em lại thái độ sai vậy

Tôi biết trước chỉ có thể là đề cập đến chuyện thái độ sai của tôi Nhưng tâm língang bướng tính cách hiếu thắng bảo thủ của mình tôi tự dặn lòng mình là phảiphản bác lại những lời buộc tội của cô dù biết mình sai Tôi thầm nghĩ phải trảlời sao cho mình không làm sai

- Không học bài chứ sao ạ

Câu trả lời cộc lốc thiếu kính ngữ dường như có làm mặt cô hơi biến sắc nhưngvẫn còn giữ được nét dịu dàng thường ngày xinh đẹp vốn có của cô

- Em bận lắm hả

- Không ạ -vẫn là thái độ khó ưa

- Em có thể nói lí do không, cô sẽ chia sẻ nếu em gặp khó khăn trong học tập

- Thưa cô là vì, bây giờ đã là cuối năm, sẽ chẳng một bạn nào ngay cả trong lớpmình ấy ạ, chẳng có ai muốn lại bị gò ép trong không khí căng thẳng của họctập và kiểm tra đâu ạ, sẽ chẳng ai muốn học trong những ngày mà mình đượcphép nghỉ ngơi cả ạ - như được mùa tôi đã tuôn ra những cảm xúc trong lòngvới một thái độ khiến đối phương khó chịu cùng tông giọng pha chút cáu gắt

Ngày đăng: 14/02/2023, 18:39

🧩 Sản phẩm bạn có thể quan tâm