- Viên ngọc này ở đâu anh có thế?Gã thanh niên nói: - Ông không phải quan nha, ở đây là cầm đồ, tôi hỏi có cầm hay không thì nói?. Gã thanh niên làm như không thấy, hắn nói với tên quản
Trang 1Cô Gái Mãn Châu
Độc Cô Hồng
Chào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn:http://vnthuquan.net
Phát hành: Nguyễn Kim Vỹ
Trang 3Hồi 22Hồi 23Hồi 24Hồi 25Hồi 26Hồi 27Hồi 28Hồi 29Hồi 30Hồi 31Hồi 32Hồi 33Hồi 34Hồi 35Hồi 36Hồi 37Hồi 38Hồi 39Hồi 40Hồi 41Hồi 42Hồi 43Hồi 44Hồi 45
Trang 4Hồi 46Hồi 47Hồi 48Hồi 49Hồi 50Hồi 51Hồi 52Hồi 53Hồi 54Hồi 55Hồi 56Hồi 57Hồi 58Hồi 59Hồi 60Hồi 61Hồi 62Hồi 63Hồi 64Hồi 65Hồi 66Hồi 67Hồi 68Hồi 69
Trang 5Hồi 70Hồi 71Hồi 72Hồi 73Hồi 74Hồi 75Hồi 76Hồi 77Hồi 78Hồi 79Hồi 80Hồi 81Hồi 82Hồi 83Hồi 84Hồi 85Hồi 86Hồi 87Hồi 88Hồi 89Hồi 90Hồi 91Hồi 92
Trang 6Độc Cô Hồng
Cô Gái Mãn Châu
Phi Lộ
Tháng tư, mùa hạ
Năm thứ bốn mươi bốn đời Thần Tông nhà Đại Minh
Bát Kỳ Hộ Trận của Mãn Châu chia binh làm bốn đạo, sanh kỳ bát ngát, rần rần kéovào biên giới Trung Nguyên, họ nêu bảy điều vấn tội, để công bố lý do thúc đẩydấy binh
Biên cảnh Trung Hoa, Mãn Châu bụi cuốn mịt mù, máu đỏ nhuộm cả vùng sa mạcmênh mông, dẫn đến biên thùy Trung quốc
Ngay lúc dầu sôi lửa bỏng ở biên cương, nội địa Trung hoa phat sinh nhiều chuyện lạ
………
Chuyện thứ nhất
Xế về hướng Bắc, dựa lưng bởi một dãi núi trùng trùng điệp điệp, có một thôn trang
Bên cạnh dòng suối vắt ngang bởi nhịp cầu tre có gian nhà tranh cửa trúc sơ sài
Bóng chiều chưa sậm hẳn màu, từ dưới triều xa, một gã nông phu vai vác cuốc xămxăm đi thẳng về hướng gian nhà trúc
Hắn không nhận rõ mặt, vì chiếc nón là sùm sụp, chỉ thấy chót mũi, hắn là một thanhniên khỏe mạnh nhờ vào bắp chân bắp tay rắn chắc, xạm nắng hun hun của hắn
Hắn đưa tay định xô cánh cửa nhà tranh, nhưng hắn bỗng nhiên dừng lại
Hắn quay mặt về con đường đất xuyên qua cầu nhỏ, hắn đứng yên nhìn về hướng đó
Chưa mút tầm mắt, con đường cụt hẳn vì một khúc quanh
Trang 7Từ gian nhà tranh đến khúc quanh của con đường đất trống lồng vắng tênh.
Nhưng nếu thính giác bén nhạy, sẽ nghe có tiếng động phảng phất như tiếng chânngười
Qua một lúc khá lâu chỗ khúc quanh quả nhiên có người xuất hiện
Sáu người và một chiếc kiệu xanh
Hai người khiêng kiệu và bốn người đi kèm hai bên đều vận sắc phục Cấm QuânThị Vệ
Cấm Quân Thị Vệ của đại nội hộ tống một chiếc kiệu nhất định không phải là nhânvật tầm thường
Là thôn dân, đáng lý tên nông phu phải cấp tốc lách mình vào nhà và khép cửa, đó làchuyện phải làm bất cứ người dân nào, thế nhưng hắn vẫn đứng yên nhìn về hướng đó
Chiếc kiệu qua cầu và thẳng tới túp nhà tranh
Tên nông phu vẫn đứng yên
Chiếc kiệu và sáu tên Thị Vệ đi ngay vào cửa
Thông thường, nếu không kịp vào nhà, người dân phải lập tức quỳ xuống cúi đầu thậtsát, vì bất cứ ai trong đại nội hoàng cung đi qua, người dân không có quyền ngẩng mặt
Thế nhưng tên nông phu này thì không, hắn vẫn ngẩng mặt nhìn thẳng
Chiếc kiệu đến sân
Một tên Thị Vệ bước tới trước
Tên nông phu vẫn đứng chắn ngang
Cảnh trang bắt đầu ngột ngạt nhưng cũng may lúc đó trong gian nhà tranh chợt cótiếng vọng ra:
Trang 8- Hắc nhi, đừng làm mất quy cũ, hãy tránh cho họ vào.
Gịong nói của một người đàn ông, của một người lớn tuổi
Tên nông phu bước tránh ra hai bước, hắn vẫn lạnh lùng
Hai tên Thị Vệ đặt chiếc kiệu xuống vén rèm
Từ trong kiệu bước ra một viên Thái Giám
Tên nông phu đưa tay xô nhẹ cánh cửa, viên Thái Giám bước vào
Sáu tên Thị Vệ xốc đao bước tới
Tên nông phu khép cửa lại và đứng chận ngang
Sáu tên Thị Vệ hơi tái mặt không hẹn mà bàn tay của họ đều đặt nhẹ lên cán đao
Gã nông phu nói hơi nhỏ Nhưng giọng hắn thật rõ ràng:
- Nhà hẹp không tiện mời nhiều khách
Sáu tên Thị Vệ, mười hai con mắt long lên… Thật là đúng lúc viên Thái Giám lêntiếng:
- Các ngươi hãy đợi ở ngoài
Sáu tên Thị Vệ vội cúi đầu tuân lệnh
Gã nông phu khẽ nói:
- Xin lỗi
Gã bước vào trong và đóng cửa gài then
Bên trong chủ khách đã ngồi
Trang 9Tên nông phu bước vào đứng sát bên lão già Hắn không chào khách cũng khônglên tiếng.
Chủ nhân bên trong là một lão già áo xám, ông ta khoảng trên dưới sáu mươi, mặtcũng đã trở màu xam xám, vóc người tầm thước, gương mặt xương xương… Ôngđang ngồi đọc một lá thư
Viên Thái Giám ngồi yên lặng
Đọc thơ, lão già áo xám mỉm cười:
- Tôi biết rồi, xin Công Công hãy trở về
Viên Thái Giám sững sờ:
- Dạ thưa… Lão già áo xám cười chúm chiếm:
- Tuổi đã xế chiều, tôi còn làm gì được chứ? Xin Công công trở về Hắc nhi, hãythay ta mà tiễn khách
Viên Thái giám lúng túng:
- Dám thưa… Lão già áo xám đứng lên dang hai tay?
Viên Thái giám mím miệng thở dài và chầm chậm quay
Đưa xong khách và gài then cẩn thận, tên nông phu quay trở vào, hắn gặp ngay lãogià áo xám đứng nơi phòng khách
Ôâng ta xoè ngửa bàn tay, nơi đó có một chiếc thẻ bài bằng bạc sáng chói
Trang 10Trên tấm thẻ bài có chạm một con rồng, nét khắc tinh vi sống động.
Tên nông phu không đón lấy, hắn đứng nhìn sững… - Lý Đức Uy, con hãy thay chonghĩa phụ mà lãnh chức “Bố Y Hầu” ………
Chuyện thứ hai
Trường An Thành
Ngoài Bắc Kinh, Trường An là một thành thị cổ nhất và hùng vĩ nhất
Chuyện xảy ra vào khoảng giờ ngọ, một cỗ xe ngựa từ triền núi ngoại ô chầm chậmtiến vào thành
Họ thẳng lên Trường Lạc Phường và ngừng lại trước cổng một toà nhà tráng lệ
Hai cánh cổng lớn đỏ chói, hình như hãy còn nghe thấy mùi sơn
Trang 11Hai tên nộ bộc như đang gác cửa, vừa thấy cỗ xe là chúng lật đật chạy ra mở hoáchai cánh cửa.
Bên trong, một lão già áo gấm bước ra
Trước hết, ông ta khẽ gật đầu chào tám tên kỵ sĩ và gã đánh xe
- Đường xa mệt nhọc, chư vị thỉnh an
Những tên kỵ sĩ không trả lời, mặt họ lạnh băng, như đều tập trung cả tinh thần vàochuyện họ hộ tống cỗ xe
Gã đánh xe nhảy xuống, hai tay trịnh trọng dỡ rèm:
- Bẩm… Hắn vụt nín ngang và tám tên kỵ sĩ cùng đều tái mặt
Trang 12Gã thanh niên áo rách này trông vạm vỡ, tướng mạo hắn thật hiên ngang.
Giá như đổi cho hắn một bộ đồ khá hơn thì chắc chắn sẽ có người bảo hắn, nếu khôngphải bậc công tử nhà quan thì chắc cũng là con phú hộ
Chỉ tiếc một điều là bây giờ hắn rách quá nhiều
Bước vào tiệm cầm đồ là đúng ngay quầy hàng cao nghệu gã thanh niên áo rách đậptay lên dó:
- Có khách nghe
Trang 13Từ phía sau quầy hàng cao nghệu đó ló lên cái đầu bóng loáng, một lão già phúnphính, có lẽ là quản lý của tiệm cầm đồ, lão nhướng mắt nhìn gã thanh niên:
- Cái gì thế?
Gã thanh niên cười:
- Hỏi chi mà đâm họng thế? Đến tiệm cầm đồ, hỗng lẽ lại là đi…xem hát?
Lão quản lý him híp mắt:
- Cầm đồ à?
Lão đưa cặp mắt nghi ngờ nhìn gã thanh niên từ đầu tới chân, hình như lão thấy quachiếc áo rách tả tơi của gã, chỉ còn nước đem chính cái thân gã ra cầm chứ khôngcòn gì đáng giá
Như đoán được ý nghĩ của quản lý, gã thanh niên cười:
- Ông thường nhìn người qua… kẹt vách, vì thế con người dầu mập, qua con mắt “kẹtvách” của ông cũng trở thành ốm tong teo
Bàn tay trái của gã rút ra khỏi túi áo vừa lúc ra trước mặt quản lý:
- Sao ? Vật này có thể cầm tạm được chứ?
Một viên ngọc to gần bằng quả trứng pha ánh hồng choá mắt trong lòng bàn tay gãthanh niên
Đôi mắt ti hí của lão quản lý vụt như có cây chống rộng ra, lão chỉ viên ngọc:
- Cầm…cầm cái… ấy à?
Gã thanh niên áo rách cười:
- Chứ không lẽ cầm tôi ? Sao ? Có cầm không?
Lão quản lý hơi đổi sắc, lão lại nhìn gã thanh niên qua một lượt nữa
Trang 14- Viên ngọc này ở đâu anh có thế?
Gã thanh niên nói:
- Ông không phải quan nha, ở đây là cầm đồ, tôi hỏi có cầm hay không thì nói?
Lão quản lý cau mặt:
- Anh bạn nè, viên ngọc này có phải là của “đen” không?
Gã thanh niên gật đầu:
- Đúng đấy, kể ra thì cặp mắt của ông khá sáng
Gan nhỉ, gã công nhiên nhìn nhận, viên ngọc là của trộm
Lão quản lý lườm gã và lắc đầu:
- Anh nên biết đây là tiệm cầm đồ có môn bài hẳn hỏi, chứ không phải là nơi oa trữ
đồ gian, đi đi, đi mau đi
Gã thanh niên nhướng mắt:
- Sao? Không cầm à?
Lão quản lý lắc đầu:
- Không , đây là nơi làm ăn lương thiện, nếu là của cướp thì cho dầu là ngọc LiênThành ta cũng chẳng ham
Gã thanh niên nhồi ngồi viên ngọc trên tay:
- Nhìn viên ngọc quý như thế này mà không khoái?
Lão quản lý nói:
Trang 15- Không phải là không khoái, nhưng không dám khoái, anh hãy mau đi đi, coi chừng
ta gọi sai nha đấy
- Sai nha à? Cha, cái thứ đầy đường đầy sá ấy ai chẳng biết mà lại mang ra hù nhaulàm chi thế?
Hẳn chầm chậm quay ra và nói lơ đảng:
- Nghe nói trong thành này không phải chỉ có nơi đây là tiệm cầm đồ duy nhất, nghenói có nhiều tiệm nữa mà… Hổng cầm thì cho đem đi chỗ khác, hăm doa thì làmchi? Nghe nói viên ngọc này là thứ ngọc San Hô của một vị công tử Mãn Châu Hổngcầm uổng dữ… Lão quản lý như giạt mình, lão gọi:
- Này, anh này
Gã thanh niên quay lại:
- Sao? Không gọi sai nha đấy chứ?
Lão quản lý chỉ viên ngọc:
- Cái đó ở đâu thế?
Gã thanh niên háy háy mắt:
- Thôi mà, biết rồi còn làm bộ hỏi hoài
Lão quản lý nói:
- Không phải, ta muốn hỏi anh cái chuyện anh vừa nói đấy mà
Gã thanh niên nói:
- Viên ngọc này của một Công tử có hạng Mãn Châu, không tin ông cứ xem kỹ đi
Gã với tay đặt viên ngọc lên mặt quầy hàng
Y như sợ viên ngọc “chớp cánh” thình lình, quản lý thò tay chụp lấy thật nhanh
Trang 16Lão đưa tận vào mắt rọi qua rọi lại và hỏi gã thanh niên:
- Anh bảo đây là viên ngọc San Hô của một vị công tử Mãn Châu?
Gã thanh niên tỏ ra hơi bất mãn:
- Không tin thì ông cứ hỏi những ai rành về ngọc thử xem? Mà thôi, đâu phải ở đâychỉ mỗi một tiệm cầm đồ Đưa đây
Lão quản lý nở một nụ cười trên vành môi mỏng dính, lão nhìn gã đăm đăm:
- Nếu quả là ngọc San Hô của vị công tử Mãn Châu thì ta cầm Sao? Định cầm baonhiêu?
Gã thanh niên dựng đứng năm ngón tay đưa lên trước mặt
Lão quản lý hỏi:
- Năm? Năm mươi lượng à?
Gã thanh niên bĩu môi:
- Đúng là ngươi không biết gì về ngọc cả, đưa đây, không cầm
Hắn chìa ta đòi viên ngọc
Lão quản lý rụt tay về:
- Chứ anh muốn bao nhiêu? Năm trăm lượng chứ?
Gã thanh niên tặc lưỡi:
- Năm trăm lượng không đủ cho tôi thua một ván, đưa đây, không cầm
Lão quản lý nắm viên ngọc chặt hơn:
- Chứ bao nhiêu, nói đi
Trang 17Gã thanh niên nói bằng một giọng khinh thường:
- Năm vạn lượng, năm vạn lượng vàng ròng, nghe rõ chưa? Năm vạn lượng, khôngđược thiếu một quan
Lão quản lý kêu thảng thốt:
- Trời đất, năm vạn lượng? Mẹ Ơi, tôi bán vợ đợ con, bán luôn tài sản của tiệm nàycũng không đủ cho anh!
Lão nói nhưng vẫn nắm chặt viên ngọc
Gã thanh niên áo rách cười mũi:
- Giỡn hoài vậy, bộ tưởng tôi không biết sao? Lão chủ của ông là một đại phú củathành Trường An này, năm vạn lượng không bằng một sợi lông chân của ông ta đấy
Thôi, khỏi cầm thì nói vậy
Lão quản lý cười:
- Khá, trước khi đến đây chắc đã điều tra kỹ lưỡng lắm rồi? Rồi, ngồi chờ tý
Đừng có bỏ đi nhe
Gã thanh niên áo rách nhún vai:
- Giỡn hoài, ngọc còn trong tay ông mà tôi lại bỏ đi à? Đừng giỡn thế chứ Nhanh lên
Lão quản lý thụp xuống khỏi quầy hàng
Gã thanh niên nhịp nhịp tay lên mặt quầy, miệng gã cười chúm chím
Qua một lúc khá lâu, gã kêu:
- Quản lý trốn rồi à?
Trang 18Không có tiếng trả lời.
Gã thanh niên lớn giọng hơn:
- Lão quản lý, mang vàng ra đây chứ
Bên trong vẫn lặng thinh
Hai tay chống lên mặt quầy, gã thanh niên áo rách nhảy phóng lên
Bên trong trống rỗng, không có viên quản lý mà cũng chẳng có một ai
Gã thanh niên nói như thét:
- Quản lý đâu, trả viên ngọc lại đây
Một tiếng động sau lưng, gã thanh niên áo rách quay đầu lại… Không biết tự bao giờ,một gã đại hán cao lớn đứng chống nạnh nhìn gã thanh niên áo rách chầm chậm
Tên đại hán cao hớn hất mặt:
- Cái gì?
Gã thanh niên áo rách đáp:
- Gọi tên quản lý
Tên đại hán cao lớn cau mày:
- Ngươi không có miệng à? Gọi thì gọi chứ sao lại nhảy lên quầy hàng, bộ tính ăncướp hả?
Gã thanh niên áo rách cười hề hề:
- Đâu có đại ca, đi cầm đồ mà
Tên đại hán cao hơn hỏi:
Trang 19- Có phải ngươi đến cầm viên ngọc đòi năm vạn lượng phải đấy không?
Gã thanh niên áo rách gật đầu:
- Đúng rồi, chà, đại ca cũng là người trong tiệm cầm đồ này à? Làm ơn bảo ông quản
lý mang vàng ra đây giùm tôi chớ, làm ơn nghe
Tên đại hán cao lớn chộp ngực gã thanh niên và trầm giọng:
- Bộ Ở đây cầm đồ ăn cướp hả ?
Gã thanh niên áo rách nhướng mắt:
- Ủa bộ… bộ đại ca là… thám tử quan nha… Tên đại hán cao hớn nhún vai:
- Bây giờ mới biết à? bộ mới tập tễnh vào nghề sao? Ngây thơ quá vậy?
Gã thanh niên áo rách nhìn sững tên đại hán, nhưng gã bỗng cười hì hì:
- Thôi mà đại ca, đồng đạo với nhau mà tính chuyện phổng tay trên làm chi thế ?
Để cho tiểu đệ làm ăn mà
Tên đại hán giật mạnh tay làm cho gã thanh niên áo rách nhủi tới, hắn gằn gằn:
- Ngươi bảo ai là đồng đạo? Đi về phủ đường rồi biết
Gã thanh niên đưa tay phủi phủ vào ngực áo, nhưng tên đại hán vụt nghe cánh taynhư gãy đoạn, hắn buông xuôi thụt lui… Hắn không thấy tay của gã thanh niên cócầm gì, cũng không thấy đánh, nhưng mu bàn tay của hắn chợt tím xanh sưng lên
Ngay lúc ấy, bên ngoài, lão quản lý đi vô
Theo sau, hai tên đại hán lưng giắt đại đao sáng chói
Như được tiếp sức, tên đại hán cao lớn lao mình nhảy tới… Đúng là “chó cậy hơiđông” Gã thanh niên áo rách mỉm cười nhích qua nửa bước
Trang 20Tên đại hán cao lớn chụp trật, thân hình dình dàng của hắn nhủi luôn.
- Oâng quản lý, viên ngọc của tôi đâu? Ở đây là tiệm cầm đồ giữa Trường An thành,chứ đâu phải sào huyệt của vùng rừng núi? Vàng đâu?
Lão quản lý không trả lời mà lại háy mắt cho hai tên đại hán cầm đao:
- Hắn đấy
Hai tên đại hán cầm đao xốc tới
Gã thanh niên làm như không thấy, hắn nói với tên quản lý:
- Sáng mai, giờ này, nếu không có năm vạn lượng vàng thì ta sẽ mang “chủ nhân”viên ngọc sang cầm chỗ khác đấy
Lão quản lý và mấy tên đại hán giật mình, họ đưa mắt nhìn nhau thật nhanh
Một trong hai tên đại hán cầm đao trừng mắt:
- Thiếu gia của chúng ta đã lọt vào tay ngươi?
Gã thanh niên áo rách dửng dưng:
- Thiếu gia, đại gia của ai ta không biết, ta chỉ biết đó là một tên công tử Mãn Châu
Mấy tên đại hán đưa mắt nhìn nhau tỏ vẻ nghi ngờ
Gã thanh niên áo rách mỉm cười nói tiếp:
- Cái vị công tử Mãn Châu đó kể cũng khá là khôi ngô, hắn chỉ khoảng hai mươihai tuổi, trông thật y như con gái, khoé miệng hắn lại có một nốt ruồi trên… Tên đạihán cầm đao hỏi:
- Thiếu gia của chúng ta ở đâu?
Gã thanh niên nhún vai:
Trang 21- Sao lại hỏi một câu quá dễ như thế hả bạn?
Tên đại hán đặt tay lên cán đao:
- Vậy thì ngươi hãy ở Trường An thành này chứ không đi được
Gã thanh niên áo rách gật đầu:
- Có thể… nhưng chỉ có điều thiếu gia tôi có dặn phải về trước giờ cơm tối, tôi thìsao cũng được, ở lại đôi ba tháng cũng không sao, chỉ sợ thiếu gia tôi nôn nóng…ông bạn nè, thiếu gia tôi nóng giữ lắm, khi nôn nóng thì… ngọc cũng đập nát luôn
Tên đại hán siết chặt cán đao, trầm giọng:
- Ngươi dám ?
Gã thanh niên áo rách cừơi hề hề:
- Tôi thì không dám, nhưng có lẽ thiếu gia tôi thì dám
Tên đại hán thứ hai nhích tới đưa tay ngăn đồng bọn và cười hỏi gã thanh niên:
- Chẳng hay các hạ tôn danh quý tánh?
Gã thanh niên áo rách gật gù:
- Dữ ác, từ lúc đặt chân đến Trường An thành, bây giờ mới nghe được mấy tiếng hơigiống… tiếng người Không dám, không dám, tại hạ họ Xích
Tên đại hán cầm đao hỏi:
- Dám hỏi, chẳng hay các hạ thuộc giới nào?
Gã thanh niên áo rách hỏi:
- Oâng bạn yên lòng, tôi không phải là quan lại nhà Minh, tôi không cần biết vị đạiphú hộ Ở nam thành này đang cho ai tôi không cần biết vị đại phú hộ đó sẽ là cônghầu hay vương tướng… tôi không cần biết gì cả, tôi chỉ biết vàng, năm vạn lượng
Trang 22vàng ròng Tôi cũng không cần biết vàng đó do ai đưa ra, tôi chỉ biết “tiền trao cháomúc”, tay phải cầm vàng, tay trái buông người, đơn giản thế thôi.
Tên đại hán cầm đao gật đầu:
- Tôi biết, chỉ có điều giá cả hơi cao… Gã thanh niên nhướng mắt:
- Cao ? Hừ, đâu có, một vị công tử Mãn Châu mà thấp hơn năm vạn lượng vàng?
Hừ, ông bạn đùa chăng? Thôi, thì giờ ít lắm, trả chắc làm chi? Chúa tướng của cácông dùng bảy điều tội tử binh, hiện đang một mất một còn nơi biên cảnh, các ôngđến đây hành sự, chắc chắn đâu muốn cho quan quân nhà Minh hay biết, có phảithế không nào?
Tên đại hán cầm đao trầm ngâm:
- Năm vạn lượng vàng sẽ đưa đến đâu?
Gã thanh niên áo rách nói:
- Nếu các vị tình nguyện đưa đi thì còn gì tốt bằng, nhưng nếu không thì tôi sẽ thuê
xe đến chở Còn về chuyện tại đâu thì tôi phải hỏi lại thiếu gia tôi đã
Tên đại hán cầm đầu gặn lại:
- Như vậy bây giờ các hạ không cho biết?
Gã thanh niên áo rách cười:
- Tôi tuy là một tên để cho người ta sai vặt, nhưng tôi thật khùng
Tên đại hán cầm đao hỏi:
- Bao giờ có thể trả lời ?
Gã thanh niên áo rách nói:
Trang 23- Khơng vội, sau khi hỏi lại thiếu gia tơi rồi sẽ cĩ thư đến trả lời, vả lại bây giờ biếtbằng vào mấy người của các anh cũng khơng phải nhỏ, khơng phải chúng tơi kéodài mà chỉ sợ các vị phải kéo dài Thơi, như thế này đi, chư vị hãy lo thật đầy đủ,thật đúng số năm vạn lượng, khi cĩ đủ thì cho tơi hay, tơi sẽ báo về địa điểm, tiềntrao cháo múc là xong.
Tên đại hán cầm đao hỏi:
- Nhưng lúc đĩ thì chúng tơi biết ở đâu để báo tin?
Gã thanh niên áo rách cười:
- Khỏi lo, rất dễ, chư vị cứ đợi trước cửa Khai Nguyên Tự, hỏi một tiếng:
“Khối Thủ Tiêu Xích” ở đâu? Tự nhiên sẽ cĩ người ứng tiếp
Tên đại hán cầm đầu gật gù:
- Được rồi, các hạ cứ đi
“Khối Thủ Tiêu Xích” - Tơi đợi tin đấy nhé Nhớ, thiếu chủ của tơi là người AùoTrắng, là Bạch Y Khách nghe
Vừa nĩi, hắn vừa quay mặt bỏ đi khơng thèm nĩi một tiếng chào, đầu cũng khơngthèm gật
Lão quản lý nhìn theo ngơ ngác… Gã thanh niên đi khuất lão mới giật mình quay lại:
- Tại sao lại để cho hắn đi?
Tên đại hán cầm đao gặn lại:
- Khơng để hắn đi thì làm gì hắn?
Lão quản lý trù trừ:
- Vậy bây giờ… phải làm sao?
Trang 24Tên đại hán cầm đao nói:
- Cũng không có gì khó khăn, ông cứ bảo ông chủ trao năm vạn lượng vàng cho hắn
Lão quản lý nhăn mặt:
- Trời đất, làm sao có?
Lão nói tiếp:
- Thật ra thì tiệm cầm đồ làm ăn cũng khá, nhưng chư vị nhớ cho rằng đây chỉ làmmột … vàng đâu có đến con số ấy?
Tên đại hán cầm đao lạnh lùng:
- Không khó, ông cứ báo tin cho chủ ông biết, cho người chở vàng tới là xong… Hắnnhìn lão quản lý đăm đăm và nói gằn từng tiếng:
- Năm vạn lượng vàng, một người rể quý; năm vạn lượng vàng trở thành một VươngTôn của Mãn Châu Quốc… Chủ của ông sẽ dư sức để lo
Hắn kéo tay động bạn bỏ đi không thèm ngó lại
Lão quản lý đứng ngẩn ngơ
Một tên đầy tớ, theo hắn tự xưng, mà như thế thì chủ hắn Bạch Y Khách sẽ lợi hạiđến mức nào? Nhưng “Bạch Y Khách” là ai?
Trang 25Ngày mùa hạ tuy tối chậm, nhưng tại Trường An thành, nhiều nơi đã lên đèn.
Bên ngoài ráng chiều hãy còn ửng đỏ cả vùng đất rộng y như tấm thảm lát hoàng kim
Khoảng giữa con đường rộng phía nam thành, bên cạnh Văn Miếu có một toà trangviện
Chỉ cần nhìn vóc dáng hùng vĩ bên ngoài, ngừơi ta đủ thấy chủ nhân toà nhà nàythuộc vào hàng quí phái
Chỉ cần nhìn những tên đại hán đứng giữ cổng, người ta cũng có thể đoán chủ nhân
là hạng người nào Trời mùa hạ, gia nhân mặc áo vải mỏng cũng là hạng gia nhânphú hộ, còn những tên giữ cửa của tòa trang viện này đều mặc áo lụa trắng tinh
Ngay lúc đó, một gã thanh niên từ xa đi lại, hắn đi ngay vào cổng Hắn là một conngười mảnh khảnh, da trắng mũi cao, đôi mắt y như hai vì sao dưới đôi mày lưỡikiếm, chỉ cần nhìn vào dáng sắc, nhất là bộ đồ lụa trắng với cây quạt rê ngọc củahắn, người ta đoán ra ngay được hắn là hạng công tử vương tôn Người áo trắng bướctới trước cổng, bằng cung cách “người trên”, hắn cầm cây quạt ngọc vẫy vẫy tên giữcửa… Một trong mấy gã áo trắng giữ cửa, cau mặt bước ra
Người áo trắng móc ra một tấm thiếp hồng trao cho gã giữ cửa, hắn nói:
- Xin phiền mang thiếp này vào chủ nhân
Trang 26Tấm thiếp hồng có một hàng chữ như rồng bay phượng múa:
“Trung Nguyên Bạch Y Khách bái kiến”
Tên đại hán giữ cửa vội hỏi - Xin cho biết quý danh?
Giọng nói của tên giữ cửa đúng là khẩu nói của dân miệt Liêu Đông
Người áo trắng chỉ chỉ tấm thiệp:
- Tên trong đó
Tên đại hán giữ cửa nhìn vào tấm thiếp:
- Tấm thiếp không có đề tên
Người áo trắng nói:
- Có Ta họ Bạch tên Y Khách
Tên đại hán do dự:
- Các hạ muốn gặp sứ giả của chúng tôi?
Người tự xưng là Bạch Y Khách hỏi lại:
- Các vị từ Liêu Đông đến?
Tên giữ cửa gật đầu:
- Đúng như thế!
Bạch Y Khách hỏi:
- Đây là khách xa của nhà phú hộ họ Tố ở Trường An?
Tên giữ cửa gật đầu:
Trang 27- Đúng như thế Bạch Y Khách gật gù:
- Như vậy thì gã không lầm?… bằng hữu hãy mang danh thiếp này vào bảo rằng tamuốn gặp Sứ Giả Cúc Hoa Đào Liêu Đông
Tên giữ cửa hơi đổi sắc:
- Các hạ biết chúng ta là người của Cúc Hoa Đào Liêu Đông
Bạch Y Khách gật gật:
- Chỉ có người của Liêu Đông “Cúc Hoa Đào” là mặc toàn đồ trắng
Tên giữ cửa cau mày:
- Các hạ cũng mặc đồ trắng?
Bạch Y Khách nhẹ lắc đầu:
- Y phục trắng của ta không giống như y phục “Cúc Hoa Đào” Liêu Đông, áo của
ta rộng, áo của người Cúc Hoa Đào Liêu Đông chẹt, khuy áo của ta bằng vải, khuy
áo của người Cúc Hoa Đào bằng bạc
Tên giữ cửa bất giác nhìn lại áo mình rồi nhìn bộ áo của Bạch Y Khách, hắn thấyquả đúng như lời đã nói
Tên giữ cửa hỏi:
- Các hạ muốn gặp sứ giả chúng tôi có chuyện chi?
Bạch Y Khách nói:
- Ta đến đây không có chuyện gì không thể nói, nghĩa là chuyện rất tầm thường, tamuốn cùng Sứ Giả Cúc Hoa Đào bàn chuyện mua bán làm ăn thế thôi
Tên giữ cửa cười:
- Sứ Giả của chúng tôi đến Trung Nguyên không phải để mua bán
Trang 28Bạch Y Khách gật đầu:
- Ta biết, Sứ Giả của Cúc Hoa Đào đến Trung Nguyên có một sứ mạng đặc biệt,chuyện đó có quan hệ đến vị họ Tố, bởi vì nếu không thì làm sao lại trú ngụ tại khách
xá của nhà họ Tố? Nhưng nếu chuyện “mua bán” của ta mang đến đây mà thành tựu
Tự nhiên nó sẽ có nhiều lợi ích cho sứ giả nói riêng, cho Cúc Hoa Đào nói chung,
mà rộng rãi hơn, bất cứ một ai từ Cúc Hoa Đào đến Trung Nguyên cũng thảy đều cólợi, chuyện lớn như thế chắc các hạ biết rồi chứ?
Tên giữ của nhìn Bạch Y Khách giọng hắn hơi nghi ngờ:
- Chuyện mua bán chi mà lớn lao đến thế?
Bạch Y Khách cừơi cười:
- Xin lỗi, chuyện phải gặp sứ giả rồi mới bàn được, bởi vì nó có liên quan đến toànthể những ai trong Cúc Hoa Đào, các hạ cứ mang danh thiếp vào là xong
Tên giữ cửa lộ vẻ khó khăn:
- Cứ theo tôi biết thì sứ giả của chúng tôi đến Trung Nguyên lần này, ngoài người
họ Tổ ra, không hề tiếp bất cứ một ai
Bạch Y Khách nói:
- Chuyện đó không khó, các hạ cứ mang danh thiếp này vào, rồi chuyện tiếp haykhông đó là chuyện định đoạt của sứ giả, được không?
Tên giữ cửa trầm ngâm:
- Được rồi, hãy đợi một chút:
- Tên giữ cửa bước vào trong
Bạch Y Khách nhìn theo khẽ mỉm cười
Trang 29Chỉ độ chừng nguội một chén trà, tên giữ cửa trở ra vẫy tay:
- Hãy theo ta
Bạch Y Khách mỉm cười bước lên bậc thềm thẳng vào đại môn
Tiền viện thật huy hoàng, phía trước là khách thỉnh, phía sau là nhà ở sân rộng mênhmông với những tàng cây rậm rạp, sầm khuất, trông vào thật nguy nga
- Chắc đây là sứ giả của Cúc Hoa Đào?
Lão già áo trắng vòng tay đáp lễ, sắc diện ông lạnh băng:
- Các hạ đã lầm, lão phu chỉ là người phục dịch cho sứ giả… Ông ta quay hỏi têngiữ cửa:
- Có phải vị khách quan trao danh thiếp đây không?
Tên giữ cửa cúi mình, hắn đáp lời bằng một dáng cách hết sức cung kính
Lão già áo trắng khoát tay:
- Cho ngươi lui
Tên giữ cửa vòng tay mọp mình quay trở ra ngoài
Lão già áo trắng nhìn Bạch Y Khách, mắt ông ta như có điểm cười:
Trang 30- Các hạ họ Bạch, tên Y Khách?
Bạch Y Khách gật đầu cười:
- Đúng thế
Lão già áo trắng hỏi:
- Hình như cái tên đó không phải thật?
- Nếu không lầm thì các hạ cũng là một nhân vật võ lâm?
Bạch Y Khách thừa nhận bằng một câu nói khéo:
- Lão tiên sinh nhãn quang quả có chỗ hơn người
Lão già áo trắng đưa tay mời khách:
- Sứ giả đang đợi nơi khách thính, xin mời các hạ vào trong
Bạch Y Khách theo chân lão già áo trắng bước vào
Quả đúng là một phòng khách xá quyền quý Chỉ cần thấy sự trang hoàng nghiêmcách mà tráng lệ của khách thính là đủ biết sự giàu có của chủ nhân
Ngồi sẵn trong phòng khách lại cũng một lão già
Lão già này khoảng trên dưới sáu mươi, vóc người lùn mập, ông ta có cái đầu sói có
bộ mặt tròn quay, da mặt hồng hào
Trang 31Cái lạ của lão già này là ngoài sắc mặt hồng hào, còn thì nơi nào khác đều trắng, trắng
y như da thịt của một cô gái mười tám đôi mươi
Nhất là hai bàn tay của ông ta, làn da trắng càng lạ lùng hơn nữa, có thể nói trắng như
da người chết, trắng không ẩn một tia máu nào cả và nhìn vào đôi bàn tay này, người
ta có thể biết ngay chưởng lực công phu của lão nhất định phải khác người
Lão già khi nãy bước tới trước vòng tay:
- Khải bẩm sứ giả, người khách họ Bạch đã vào
Bạch Y Khách cũng vòng tay:
- Trung Nguyên Bạch Y Khách xin tham kiến sứ giả
Lão già trán sói khẽ nghiêng mình:
- Xin mời ngồi
Chờ cho Bạch Y Khách ngồi xuống xong, lão già trán sói vẫy tay về phía lão già
áo trắng
Lão già áo trắng vòng tay thi lễ một lần nữa rồi ngồi xuống đối diện với Bạch YKhách
Vừa ngồi xong là ông ta đã nói:
- Khải bẩm sứ giả, vị khách quan đây vốn là nhân vật vang danh của Trung Nguyên
võ lâm
Lão già trán sói gật đầu:
- Ta đã thấy, bằng vào công lực này có lẽ không dưới Thập Tướng của Ngự TiềnThị Vệ
Lão già áo trắng nói:
- Điều đó thuộc hạ thật chưa xác định
Trang 32Lão già trán sói nói:
- Không phải là nhân vật võ lâm thì không thể thấy được điều đó đâu… Thật ra tinhhoa của vị khách nhân đây tàng ẩn bất lộ, có thể nhìn ra được đó là nhân vật võ lâmthì cũng đã khá lắm rồi
Một câu nói thật khéo vừa phân định cái thấp của thuộc hạ mà lại cũng vừa có mộttiếng khen Lão già trán sói quả có đủ tư thế của người thủ lãnh
Và Lão già trán sói lại quay nhìn Bạch Y Khách mỉm cười:
- Ta nói không sai chứ? Các hạ
Bạch Y Khách cũng mỉm cười:
- Tại hạ thật không dám nhận lời khen ấy
Lão già trán sói xoay chuyện:
- Các hạ từ đâu đến?
Bạch Y Khách chỉ cây quạt ra ngoài:
- Trường An
Lão già trán sói “à” một tiếng ngăn ngắn:
- Như vậy các hạ vốn là nhân vật ở Trường An… nhưng không biết dải đất Trường
An này nở một ngôi sao sáng bao giờ thế nhỉ?
Bạch Y Khách cười:
- Đối với đất Trường An hình như sứ giả tinh thông lắm thì phải
Lão già áo trắng đằng hắng hai ba tiếng nhỏ… Lão già trán sói lại xoay câu chuyện:
- Hình như ta đã nói hơi xa… vậy có lẽ nên trở về đề tài chính
Trang 33Aùnh mắt ơng ta hơi nhướng lên và nĩi tiếp:
- Nghe nĩi các hạ cần gặp ta để bàn một chuyện mua bán gì thì phải?
Lão già trán sĩi hỏi:
- Các hạ là nhân vật võ lâm thế sao lại nĩi chuyện mua bán?
Bạch Y Khách cười:
- Thật chẳng giấu chi, đây là chuyện mua bán… võ lâm
Lão già trán sĩi lại “À” một tiếng:
- Mua bán võ lâm, nhưng chẳng hay… Bạch Y Khách lấy từ trong áo ra một vậttrao lên:
- Xin xứ giả xem qua
Lão già trán sĩi ngồi yên, và lão già áo trắng rước lấy trao lên gần hơn chút nữa
Bây giờ Lão già trán sĩi mới đưa tay
Đĩ là một thẻ ngọc
Một thứ ngọc thật quý, chỉ cần nhìn qua là biết ngay khơng phải tầm thường
Bạch Y Khách mỉm cười:
- Xin sứ giả hãy xem đằng sau
Lão già trán sĩi lật lại và hơi sửng sốt:
- À… vật của Mãn Châu quốc
Đằng sau thẻ ngọc khắc tồn chữ Mãn Châu
Trang 34Bạch Y Khách nói tiếp:
- Sứ giả là người hiểu nhiều biết rộng… vâng, đó là ngọc bội Mãn Châu
Lão già trán sói ngẩng mặt:
- Các hạ muốn bán ngọc này cho ta?
Bạch Y Khách thấp giọng:
- Ngọc bội này đối với người khác tuy có quý nhưng đối với sứ giả thì chẳng những
là chuyện vô lý mà lại nói chuyện buôn bán này với sứ giả thì chẳng những là chuyện
vô lý mà lại còn nhiều bất kính… Lão trán sói cau mặt:
- Thế thì chuyện mua bán gì?
Bạch Y Khách chận nói:
- Phàm có vật là có chủ có phải thế không? Vì thế cái mà tại hạ mang đến cho Sứ giảkhông phải là ngọc mà là chủ nhân của nó
Lão già trán sói nhướng mắt:
- Sao? Các hạ muốn… bán chủ nhân của thẻ ngọc này cho ta?
Bạch Y Khách gật đầu:
- Đúng thế
Lão già trán sói cười cười:
- Các hạ đùa đấy chăng? Ta bỏ tiền ra mua người để làm gì?
Bạch Y Khách nói:
- Rất là hữu dụng
Lão già trán sói hoi?:
Trang 35- Nhưng chẳng hay chủ của thẻ ngọc này là trai hay gái?
Bạch Y Khách nói:
- Là một tu mi nam tử
Lão già trán sói lại cười:
- Như vậy là vô dụng rồi, có lẽ ta chỉ thu dụng nô tỳ… Lão già áo trắng vụt đằng hắng:
- Có lẽ sứ giả cũng nên cho biết chủ của thẻ ngọc là ai?
Lão già trán sói tắt nụ cười và quay qua phía Bạch Y Khách
Bạch Y Khách mỉm cười:
- Cứ nghe chủ nhân của thẻ ngọc này rất có danh vọng, nghe nói đâu là một vị Công
tử trong hoàng tộc Mãn Châu
Lão già áo trắng và lão già trán sói cùng sửng sốt… Qua một lúc Lão già trán sóivụt cười ha hả:
- Đưa danh thiếp xin gặp ta để nói chuyện mau bán đã là một chuyện chưa từng có,bây giờ vật bán lại là một vị Công tử trong hoàng tộc Mãn Châu lại là một chuyện
lạ lùng hơn
Lão già áo trắng cũng đã lấy lại bình tĩnh, lão vuốt râu:
- Vâng, thuộc hạ sống đã ngót đời người, chuyện như thế này thật chỉ mới thấy lầnthứ nhất
Bạch Y Khách cũng cười, nhưng hắn làm thinh
Lão già trán sói nhìn thẳng vào mặt hắn:
- Làm sao các hạ… có được vị hoàng tộc Mãn Châu?
Trang 36Bạch Y Khách nói:
- Thật chẳng giấu chi, đấy là chuyện dọc đường, gần đây tại hạ thật cực kỳ túng thiếu,cho nên nghĩ rằng “món hàng” này chắc là được giá, mong nhị vị chẳng chê cười
Lão già trán sói gật đầu:
- Thật không ngờ võ lâm Trung Nguyên lại nhờ vào chuyện buôn người mà làmgiàu, nếu thấy tình hình quả đúng như thế thì lão phu có lẽ sẽ từ quan để dời về TrungNguyên
Tự nhiên, câu nói đó có tính cách chế nhạo Trung Nguyên võ lâm, một câu chế nhạokhả năng
Bạch Y Khách vẫn cười:
- Trung Nguyên là nơi mặt đất đầy vàng chỉ cần khom lưng chút là nhặt bao nhiêucũng có, chỉ hiềm con người không sáng thế thôi
Lão già trán sói gật gù:
- Hay, nói hay… Lão già áo trắng lại đằng hắng:
- Chẳng hay các hạ đem vị hoàng tộc Mãn Châu này đến cho sứ giả… Bạch Y Kháchcười cười:
- Là một tham mưu hầu cận sứ giả, đáng lý ngài không nên hỏi một câu như thế
Lão già áo trắng hơi lúng túng:
- Lão phu thật ngu muội, mong các hạ chỉ giáo
Bạch Y Khách nói:
- Không dám, nhưng nếu tiên sinh cho phép thì tại hạ cũng xin nói thẳng
Và hắn quay qua phía lão trán sói
Trang 37- Sứ giả Cúc Hoa Đào vâng mạng đến đây, nhất định sứ mạng đó có nhiều liên quanđến vị phú gia họ Tổ.
Lão già áo trắng hơi đổi sắc và lão trán sói nhướng nhướng mày:
- Đúng
Bạch Y Khách nói:
- Cứ theo tại hạ nghe thì vị phú gia họ Tổ đã định kết minh với Mãn Châu, và sứgiả đến đây tự nhiên là cũng có ý định thương nghị về sự kết minh giữa Cúc HoaĐào và Mãn Châu quốc?
Lão già áo trắng càng tái mặt hơn lên… lão trán sói bắn tia mắt như điện:
- Đúng, Hải Hoàng Gia của Cúc Hoa Đào quả có ý như thế
Bạch Y Khách nói:
- Lời thẳng thắn của Sứ Giả thật đáng bội phục và thế là đủ rồi Đó là nguyên nhân
mà tại hạ muốn đem vị hoàng tộc Mãn Châu bán về cho Sứ Giả đấy
Lão trán sói cau mày:
- Nhưng ta vẫn thấy mù mờ, các hạ đã biết Cúc Hoa Đào đã có kết minh với MãnChâu thế mà lại công nhận đem vị Hoàng Tộc Mãn Châu bán cho Cúc Hoa Đào quảđúng là to gan đấy
Bạch Y Khách điềm đạm mỉm cười:
- Đâu có chuyện làm ăn buôn bán nào mà không mạo hiểm? Làm một cách bìnhthường yên ổn tự nhiên không có gì nhưng cũng là chuyện kiếm rất ít tiền Nhữngngười buôn bán không bao giờ chịu tầm thường như thế
Lão trán sói gặn lại:
- Các hạ không sợ “lỗ vốn” à?
Trang 38Bạch Y Khách cười không nói.
Lão già áo trắng chen vào:
- Các hạ cho rằng chuyện làm của các hạ nhất định thành công sao?
Bạch Y Khách nói:
- Đây là việc chuyện tâm thành ý, còn chuyện thành hay không cũng còn phải chờxem thái độ của người mua
Lão già áo trắng nói:
- Cúc Hoa Đào đã có ý kết minh với Mãn Châu thì làm sao lại có thể tính chuyệnmua bán như thế được?
Bạch Y Khách nói:
- Chính vì Cúc Hoa Đào muốn kết minh với Mãn Châu cho nên mới càng không do
dự tính chuyện mua bán đấy
Lão già áo trắng lắc đầu:
Trang 39Lão phu không hiểu.
Bạch Y Khách nói:
- Tiên sinh không nên khách sáo, giả như Cúc Hoa Đào mua vị Hoàng Tộc Mãn Châunày đưa về được đến Mãn Châu quốc thì thử hỏi thái độ của Mãn Châu sẽ đối vớiCúc Hoa Đào ra sao? Tại hạ nghĩ chắc chắn là tốt lắm Lão trán sói vụt hỏi:
- Vị Hoàng Tộc Mãn Châu này cũng là người rể tương lai của nhà họ Tổ phải không?
Bạch Y Khách gật đầu:
- Đúng như thế
Lão trán sói nói:
- Như vậy sự quan hệ giữa nhà họ Tổ thân mật hơn Cúc Hoa Đào tại sao các hạ khôngtính chuyện này với nhà họ Tổ mà lại đến đây?
Lão trán sói lắc đầu:
- Người ấy Cúc Hoa Đào không cần… Lão già áo trắng vụt đằng hắng:
- Thưa, đã tới giờ sứ giả thay y phục… Lão trán sói mỉm cười đứng dậy:
- Xin các hạ hãy nán ngồi, lão phu thất lễ trong giây phút
Bạch Y Khách nghiêng mình:
- Xin Sứ Giả cứ tự tiện
Trang 40Lão trán sói đứng dậy bước vào trong.
Lão già áo trắng lật đật bước theo
Bạch Y Khách ngồi nghiêm chỉnh… mỉm cười
Mấy phút sau, cả hai lại bước ra
Tự nhiên, ai cũng có thể hiểu chuyện thay áo chỉ là lời nói thác, công việc chính là
họ tạo thì giờ để bàn bạc với nhau
Sau khi ngồi lại, lão trán sói cười nói:
- Ta vốn không muốn mua cái vị Công tử hoàng gia Mãn Châu ấy, nhưng người bạn
ta đây lại muốn vậy bây giờ các hạ có thể cho giá được rồi