1. Trang chủ
  2. » Tất cả

Con chó vàng georges simenon

137 2 0
Tài liệu đã được kiểm tra trùng lặp

Đang tải... (xem toàn văn)

Tài liệu hạn chế xem trước, để xem đầy đủ mời bạn chọn Tải xuống

THÔNG TIN TÀI LIỆU

Thông tin cơ bản

Tiêu đề Con Chó Vàng Georges Simenon
Tác giả Georges Simenon
Người hướng dẫn Nguyễn Kim Vỹ
Trường học Trường Đại Học Khoa Học Xã Hội Và Nhân Văn Hà Nội
Chuyên ngành Văn Học Phương Tây
Thể loại Bài luận văn
Năm xuất bản 2023
Thành phố Hà Nội
Định dạng
Số trang 137
Dung lượng 1,03 MB

Các công cụ chuyển đổi và chỉnh sửa cho tài liệu này

Nội dung

Một người đàn ông xuất hiện, tiếp tụcnói gì đấy một thôi nữa qua cánh cửa hé mở với những người bên trong.Bão vồ lấyông, thổi tung các vạt áo của chiếc măng tô và nhấc chiếc mũ quả dưa c

Trang 2

Mục lục

Con chó không chủ

2 Người bác sĩ đi giày păngtúp

3 Khiếp sợ bao trùm lên Concarneau

10 Con tàu Emma xinh đẹp

11 Hoảng hốt - mưu mô - phạm tội

Trang 3

Georges Simenon

Con chó vàngDịch giả: Doãn Điền

Bến cảng Aiguillon không có một mảng ánh sáng nào Mọi nhà đều đóng cửa, dânchúng ngủ yên, chỉ còn ba cửa sổ của khách sạn Amiral ở góc kẹp giữa bãi chợ vàbến cảng là còn sáng đèn Cửa không có cánh, nhưng qua những tấm kính màu lụcnhạt, người ta khó mà thấy được bên trong Lúc ấy, những con người kia còn chậmlại ở quầy ca phê làm cho người nhân viên hải quan đang thu mình canh gác trongchòi canh cách đấy cũng phải phát ghen với họ

Trước mặt ông, một con tàu buôn đến ẩn náu trong vũng lúc ban chiều còn bậpbềnh trên nước Không còn một ai trên boong Những chiếc ròng rọc rít lên ken két

và một lá buồm cuộn lai không kỹ còn phần phật trước gió Tiếng vỗ oàm oạp liêntiếp của sóng dồi và tiếng chuông thánh thót của chiếc đồng hồ quả lắc điềm mườimột giờ

Cửa ra vào của khách sạn Amiral xịch mở Một người đàn ông xuất hiện, tiếp tụcnói gì đấy một thôi nữa qua cánh cửa hé mở với những người bên trong.Bão vồ lấyông, thổi tung các vạt áo của chiếc măng tô và nhấc chiếc mũ quả dưa của ông lên,nhưng ông đã kịp thời giơ tay chụp lấy, vừa đi vừa giữ nó trên đầu

Trang 4

Dù ở xa, người ta cũng trông thấy ông đang vui nhộn, chân nam đá chân chiêu, đikhông vững mà miệng thì vẫn lâm râm ca hát Người nhân viên hải quan đưa mắtdõi theo, mỉm cười, trong khi ấy người đàn ông vẫn cố tình châm cho được điếu xì

gà đang hút dở Đúng là một cuộc vận lộn bắt đầu đến buồn cười giữa người sayrượu và chiếc áo măng tô ngoan cố mà trận gió muốn giật nó khỏi người ông, cùngvới cái mũ đang lăn lóc trốn chạy dọc theo hè phố Mười que diêm quẹt lên đều tắtngấm

Lúc này, người đàn ông có chiếc mũ quả dưa trông thấy một thềm cửa có hai bậclên xuống bèn khom người nấp vào đấy Một tia sáng lóe lên chỉ trong nháy mắtlàm ông ta chệnh choạng bíu lấy núm cửa

Người nhân viên hải quan có nhận thấy một tiếng vang rất lạ trong giông bãokhông? Ông không rõ lắm Thoạt đầu ông cười khi nhìn thấy người đi chơi đêmmất thăng bằng, thụt lùi mấy bước nghiêng ngả trong tư thế hết sức lạ thường

Người đàn ông nằm xoài ra đất sát mép vỉa hè, đầu chúi xuống bùn đất của rãnhthoát nước lề đường Người nhân viên hải quan vỗ vỗ hai bàn tay vào cạnh sườncho ấm, quan sát cánh buồm với tâm trạng bứt rứt khi tiếng lật phật của nó chọc tứcông

Một phút, rồi hai phút trôi qua Ông lại liếc mắt về phía người say rượu, không thấyngười ấy động đậy Mặt khác ông thấy một con chó không rõ từ đâu đến, hít hítngười nằm trên đất Trong quá trình điều tra, người nhân viên hải quan nói:

- Chỉ đến khi ấy, tôi mới có linh cảm là chuyện gì đã xảy ra?

***

Sự đi đi lại lai tiếp diển sau sự việc xảy ra rất khó để xác định chính xác bối cảnh

và nguyên nhân của sự việc Người nhân viên hải quan bước đến tận nơi và ông hơiyên tâm khi thấy có con chó ở đấy, một con chó vàng, to béo và dễ gây gổ

Có một chiếc đèn đường cháy bằng khí đốt cách đấy tám mét Thoạt đầu, ngườinhân viên không thấy có gì là bất thường Rồi ông để ý có một lỗ thủng trên chiếc

áo khoác của người say rượu, và từ cái lỗ thủng ấy chảy ra một chất lỏng và quánh

Trang 5

Thế là ông chạy đến khách sạn Amiral Phòng uống cà phê hầu như vắng vẻ.

Một cô hầu phòng tì khuỷu tay lên chiếc két Cạnh chiếc bàn bằng đá cẩm thạch,hai người đàn ông hút xong xì gà ngã người ra phía sau, hai chân duỗi thăng Ôngluýnh quýnh báo tin:

- Nhanh lên… … Một vụ ám sát… Tôi không biết

Người nhân viên hải quan quay lại Con chó vàng theo gót ông vào phòng và nằmdưới chân cô gái hầu phòng

Có sự do dự Một sự hãi hùng lờ mờ phảng phất trong không trung

Ông bạn của cô vừa đi ra…

Một lát sau, cả ba người ấy cúi xuống thân thể của người ngã xuống vẫn trong tìnhtrạng cũ Toà thị chính, nơi có đồn cảnh sát cách đấy hai bước chân

Người nhân viên hải quan xăng xái nhào đến, hổn hển và bấm lấy núm chuông cửacủa một thầy thuốc

Rồi ông nhắc lại, không bỏ sót một chi tiết nào ông đã được chứng kiến:

- Ông ấy chệnh choạng, thụt lùi như một người say rượu và đã bước ít ra là ba bướctheo cách ấy…

Năm người đàn ông … sáu … bảy … Rồi các cửa sổ mở ra, hầu như khắp nơinhững tiếng thì thầm to nhỏ

Người thầy thuốc quỳ trong bùn, tuyên bố:

- Một viên đạn sát gần giữa bụng, cần phải mổ khẩn cấp, yêu cầu gọi điện cho bệnhviện

Mọi người đã nhận ra người bị thương là ông Mostaguen, nhà kinh doanh rượuvang của Concarneau, một con người to lớn, tốt bụng, có nhiều bạn bè

Trang 6

Hai lính cảnh sát mặc đồng phục, trong đó một người không tìm được chiếc mũlưỡi trai của mình, không biết nên bắt đầu cuộc điều tra từ đâu.

Có người nào đấy lên tiếng Đấy là ông Le Pommeret mà dáng vẻ và giọng nói rất

dễ nhận ra ngay là một con người có danh vọng:

- Chúng tôi đã chơi với nhau một ván bài ở quầy cà phê Amiral với Servrlères vàbác sĩ Michoux Bác sĩ là người ra về trước tiên, rồi nửa giờ sau, Mostaguen - ông

ấy sợ vợ - đã rời chúng tôi đúng lúc đồng hồ điểm mười một giờ

Việc xảy ra vừa bi lại vừa hài Tất cả nghe ông Le Pommeret nói Người ta quênchú ý đến người bị thương Và kìa, ông ấy đang mở mắt, đang gắng nhổm ngườidậy, nói thầm thì bằng một giọng lạ lùng, rất dịu dàng và rất yếu ớt đến nỗi cô hầuphòng phải thốt lên một tiếng cười lạ lẫm

- Chuyện gì thế?

Nhưng một cơn co thắt làm cho cả người Mostaguen rung chuyển Đôi môi của ôngmấp máy; các cơ mặt co lại, trong khi ấy người thầy thuốc vội chuẩn bị ống tiêm đểchích thuốc

Con chó vàng đi lại giữa những đôi chân Có người nào đấy ngạc nhiên hỏi:

- Ông biết con vật này à?

- Tôi chưa bao giờ trông thấy nó cả

- Chắc là một con chó trên tàu

Trong không khí của thảm kịch, con chó ấy có cái gì đấy đáng lo ngại Có lẽ domàu sắc của nó, một màu vàng bẩn thỉu chăng? Nó đứng lêu nghêu trên bốn chândài ngoằng, rất gầy và cái đầu to tướng của nó gợi lên cho thấy nó giống như mộtcon chó ngao, lại có vẻ như con chó Đô mõm bẹt vùng Ulm

Cách nhóm người năm mét, những người cảnh sát hỏi người nhân viên hải quan,người làm chứng duy nhất của sự kiện vừa rồi

Trang 7

Người ta ngắm nhìn thềm nhà có hai bậc lên xuống Đấy là thềm của một ngôi nhàlớn, bình dị, các cánh cửa đều đóng kín Bên phải cửa ra vào, một tờ quảng cáo củacông chứng thông báo bán đấu giá bất động sản vào ngày l8 tháng 11.

- Đặt giá: 80.000 phơrăng

Một viên cảnh sát loay hoay mãi mà không bẻ được khoá, nhưng chính người chủcủa nhà xe bên cạnh đã làm bật ra được bằng một chiếc tuộcnơvít

Chiếc xe cứu thương đến, người ta nâng ông Mostaguen lên một chiếc cáng

Những người thóc mách không còn cách nào khác là đứng nhìn ngôi nhà trốngkhông

Ngôi nhà không có người ở đã một năm nay Trong hành lang, toát lên một mùinồng nặc của bụi bặm và thuốc lá, một chiếc đèn bỏ túi bật sáng, trên nền lát đầytàn thuốc lá và những vệt bùn, chứng tỏ đã có một người nào đứng rình khá lâu saucửa

Một người đàn ông khoác áo pácđờxuy ngoài bộ py-gia-ma, nói với vợ:

- Thôi chẳng còn gì nữa mà xem, chúng ta sẽ biết thêm vào ngày mai trên báo chí.Ông Servières ở kia…

Servières là một nhân vật thấp và béo tròn, khoác chiếc áo vải nhựa cùng có mặt

với ông Le Pommeret ở khách sạn Amiral Ông là biên tập viên ở toà báo Hải đăng

Brest, nơi ông cùng với những người khác đăng mỗi chủ nhật một mục thời luận

- Tên giết người đã đi qua chỗ ấy - Jean Servières nói

Trang 8

Chính ngày hôm sau, Maigret mới tạm lập được bản tóm tắt về những sự biến Từmột tháng nay ông được biệt phái đến Đội Cơ động của Rennes mà một số ban,phòng đã được tổ chức lại Ông vừa nhận được một cú điện thoại khẩn cấp của thịtrưởng Concarneau

Thế là ông đến thành phố này cùng với Leroy, một viên thanh tra mà ông chưacùng làm việc bao giờ

Trận bão vẫn chưa dừng Cơn lốc quay cuồng trên thành phố làm tan những đụnmây lớn, rơi xuống thành mưa lạnh buốt Không một con tàu nào ra khỏi cảng, vàngười ta nói đến một tàu thuỷ chạy bằng hơi nước mắc cạn ngoài khơi của quầnđảo Glénan

Dĩ nhiên Maigret đến khách sạn Amiral là khách sạn tốt nhất của thành phố

Đã năm giờ chiều, và đêm vừa đổ xuống khi ông vào quầy cà phê Đấy là một gianphòng dài, khá buồn tẻ, sàn xám xịt đầy mạt cưa, có kê những chiếc bàn bằng đácẩm thạch Gian phòng còn tăng thêm vẻ não nùng bởi những tấm kính màu lụcnhạt của cửa sổ Nhiều chiếc bàn đã đầy người, nhưng mới liếc qua, người ta đã cóthể nhận thấy chiếc bàn của khách quen, những vị khách nghiêm nghị mà ngườikhác phải chú ý lắm mới nghe được cuộc chuyện trò của họ

Có người nào đó đứng dậy, vả chăng, ở chiếc bàn này, một người đàn ông vớikhuôn mặt giống búp bê, mắt tròn, cặp môi tươi, mỉm cười:

- Cảnh sát trưởng Maigret phải không? Ông bạn quí của tôi, ngài thị trưởng đã báocho tôi là ông đến Tôi thường nghe nói đến ông Cho phép tơi tự giới thiệu, JeanServières Chà, ông ở Paris, phải không? Tôi cũng vậy! Tôi là giám đốc lâu năm

của Vache - Rousse ở Montmartre… Tôi có cộng tác với tờ Petit Parisien, với

Excelsior, với La Dépêche Tôi rất quen một sếp của ông, ông Bertrand phúc hậu,

đã nghỉ hưu năm vừa rồi để đi trồng cải bắp ở Nièvre Tôi cũng đã làm như ông ấy?Như vậy, có thể nới rằng tôi đã trở về với đời thường

Để cho vui, tôi đang cộng tác với tờ Hai đăng Brest.

Trang 9

Ông ta nhảy nhót, khoa tay múa chân:

- Ông lại đây nào, để tôi giới thiệu với ông cả bàn của chúng tôi, bộ tứ tột bậc,những chàng trai vui vầy của Concarneau Đây là Le Pommeret tay lăng nhăngchim chuột chai sạn, kẻ thực lợi của đẳng cấp anh ta và là phó lãnh sự của ĐanMạch…

Người đàn ông đứng dậy và chìa bàn tay ra, cách ăn mặc chỉnh tề theo kiểu quí tộcnông thôn: quần cụt cưỡi ngựa kẻ ô vuông, ghệt bó sát, không có một hạt bùn, càvạt rộng bản bằng vải pickê trắng Ông có bộ râu mép đẹp màu ánh bạc, mái tócláng bóng, một nước da sáng sủa và đôi má sần da cam

- Rất hân hanh, ông cảnh sát trưởng

Rồi Jean Servières giới thiệu tiếp :

Bác sĩ Michoux, con trai của cựu nghị sĩ Kể ra ông đây chỉ là thầy thuốc trên giấy

tờ, vì ông chẳng bao giờ hành nghề Ông sẽ thấy rằng cuối cùng ông đây rồi phảibán đất cho ông Ông đây là chủ sở hữu của lô đất đẹp nhất của Concarneau và cóthể của cả Brefagne

Một bàn tay lạnh Một khuôn mặt lưỡn cày với cái mũi lệch Tóc màu hung đã thưadần mặc dù người bác sĩ chưa quá tuổi ba lăm

- Ông uống gì nào?

Trong thời gian này, viên thanh tra Leroy đã đến trình diện ở toà thị chính và Sởmật thám

Một bầu không khí xám xịt, tẻ nhạt trong quầy cà phê mà người ta không biết xácđịnh ra sao Qua cửa ra vào mở toang có thể thấy được ở phòng ăn, các cô hầu bànmặc kiểu quần áo Brơfagne đang bày bàn ăn tới

Mắt của Maigret nhìn xuống một con chó vàng nằm dưới chân két Ông giương mắtthấy một chiếc váy liền áo màu đen, một tạp - dề trắng, một khuôn mặt không thiệncảm nhưng lại khá hấp dẫn, đến nỗi trong khi theo dõi câu chuyện, ông khôngngừng quan sát cô

Trang 10

Mỗi lẩn ông quay đầu về phía khác thì ánh mắt bồn chồn lo lắng của cô gái hầuphòng dán chặt vào ông ***

- Nếu Mostaguen đáng thương này là anh chàng tốt nhất trần đời, hay gần như thế

mà lại sợ vợ xanh mắt suýt bỏ mạng thì tôi cho đấy là một trò khôi hài hết sức lốbịch

Đấy là câu nói của Jean Servières Le Pommeret thân mật gọi:

- Emma!

Thế là cô hầu phòng bước đến:

- Thế nào?… Ông dùng gì ạ?

Trên bàn, những chiếc cốc nửa lít đã cạn

Đến giờ khai vị! - Ông nhà báo lưu ý - Nói khác đi là giờ uống rượu Pernod…Emma, cho mấy ly Pernod, có phải không, ông cảnh sát trưởng?

Bác sĩ Michơux đang mải mê nhìn chiếc khuy ở cổ tay áo của mình Servières nóitiếp bằng giọng sang sảng:

- Ai có thể dự kiến trước được là Mostaguen sẽ dừng lại trên thềm để châm điếu xìgà? Không ai cả, có phải không? Nhưng Le Pommeret và tôi đang ở phía kia củathành phố! Chúng tôi không đi qua trước ngơi nhà bỏ trống! Ở giờ đấy chỉ còn có

ba chúng tôi là đi trên đường phố Mostaguen không phải là loại người có kẻ thù,chính vì vậy mà được gọi là con người dễ tính, một anh chàng mà tất cả tham vọng

là một ngày nào đấy được thưởng Bắc đẩu bội tinh…

- Phẫu thuật thành công chứ?

- Ông ấy sẽ qua khỏi thôi Điều buồn cười nhất là bà vợ của ông ta đã diễn kịch ởbệnh viện vì bà ấy nghĩ rằng ông ta có dan díu đến chuyện trai gái! Ông có thấyđiều ấy không? Ông già đáng thương ấy cũng chẳng dám vuốt ve cô thư ký đánhmáy của mình nữa là, vì lại sợ rắc rối

Ly đúp nhé! Le Pommeret nói với cô phục vụ đang rót rượu ápxanh

Trang 11

-Mang nước đá lai đây, Emma.

Khách uống bước ra vì đã đến giờ ăn tối Một cơn lốc ùa vào, cửa mở toang làmcho những chiếc khăn trải bàn của phòng ăn run rẩy

Ông sẽ đọc được bài báo mà tôi đã viết về việc ấy, trong đấy tôi nghĩ là tôi đãnghiên cứu tất cả những giả thiết Chỉ có một giả thiết có thể chấp nhận được: đấy

là người ta đang giáp mặt với một thằng điên Ví như chúng tôi quen biết tất cảthành phố, chúng tôi hoàn toàn không thấy ai có thể gọi là mất trí cả…

Mỗi buổi tối chúng tôi đều ở đây, đôi khi ông thị trưởng đến chơi bài với chúng tôi.Hay là Mostaguen… Chúng tôi còn đi tìm người thợ đồng hồ cách xa đây vài banhà để chơi bài Brit

- Còn con chó?

Ông nhà báo phác một cử chỉ không biết

- Không ai biết nó từ đâu ra Đã có lúc người ta nghĩ nó là của con tàu buôn vừađến hôm qua, tàu Saint - Merie, có vẻ như không phải Đúng là một con chó trêntàu, nhưng đấy là loại chó tenơvơ, còn như có ai nói con vật xấu xí ấy là thuộc loạichó khác thì tôi đánh cuộc đấy

Ông ta vừa nói vừa cầm cái bình nước lọc rót vào cốc của Maigret

- Cô hầu phòng ở đây đã lâu chưa? - Viên cảnh sát trưởng hỏi nhỏ

- Vài năm…

- Tối hôm qua, cô ấy không ra ngoài chứ?

- Cô ấy không rời khỏi đây, cô chờ tới khi chúng tôi về, để đi ngủ… Le Pommeret

và tôi, chúng tôi gợi lại những kỷ niệm cũ của thời kỳ bay nhảy khi chúng tôi cònkhá bảnh để được cung phụng những người đàn bà không có tiền

Không đúng ư, Le Pommeret? Anh ta chăng nói gì cả Khi đã biết rõ anh ta kỹ hơnông sẽ hiểu rằng một khi đã có vấn đề với đàn bà thì anh ta có đủ khả năng để ngủ

Trang 12

lại qua đêm Ông có hiểu chúng tôi gọi ngôi nhà anh ấy ở đối diện với ngôi nhà bán

cá là thế nào không? Là ngôi nhà ô trọc… Chà!…

- Chúc sức khỏe ông, ông cảnh sát trưởng

Người mà chúng ta đang nói đến thốt lên những lời ấy mà chẳng có một chútngượng ngùng nào

Ngay lúc ấy Maigret nhận thấy bác sĩ Michoux vừa mới hé răng đã cúi xuống đểnhìn cái ly trong suốt của mình Trán anh nhăn lại Mặt anh tự nhiên biến sắc, vẻnhư đang có gì lo lắng Bỗng nhiên anh thốt lên sau khi do dự một lát

- Chờ một tí!

Anh đưa chiếc cốc lên sát mũi, nhúng một ngón tay vào trong rồi quệt vào đầu lưỡi.Servières bật lên một tràng cười lớn

- Được! Thế là người ta đã làm cho khiếp sợ bởi câu chuyện Mostaguen…

- Sao thế? - Maigret hỏi

- Tôi nghĩ tốt nhất là đừng uống Emma, cô sang nói với ông dược sĩ nhà bên chạymau đến đây… dù ông ấy đang ngồi vào bàn ăn cũng bỏ đấy cái đã

Đột nhiên, mọi người cảm thấy ớn lạnh Gian phòng có vẻ như trống rỗng hơn, ủ êhơn Le Pommeret bồn chồn vê chòm râu mép Ngay nhà báo cũng cựa quậy trênchiếc ghế của mình

- Ông nghĩ về cái gì thế?

Người bác sĩ rầu rĩ Anh ta vẫn nhìn xoáy vào chiếc cốc, rồi anh đứng dậy nắm lấychai rượu Pernod trong tủ tường ra soi trước ánh sáng, lắc qua lắc lại, còn Maigretthì phân biệt có hai, ba hạt nhỏ nổi trong chất lỏng

Cô hầu phòng trở về cùng với ông dược sĩ

- Này, Kervidon, cần phải phân tích nhanh giúp chúng tôi chất gì trong chai và cảnhững chiếc cốc này nữa

Trang 13

- Hôm nay à?

- Ngay bây giờ!

- Tôi phải thử phản ứng gì? Ông nghĩ như thế nào?

Chưa bao giờ Maigret lại thấy ló ra bóng dáng sợ hãi và nét mặt xanh xao đến thếcủa Le Pommeret, chỉ trong chốc lát đã biến đổi hẳn Toàn bộ sự nồng nhiệt đã biếnmất khỏi ánh mắt của anh, và những vết sần da cam trên đôi má của anh dường như

- Strychnine - người bác sĩ thốt lên

Rồi anh đẩy người kia ra ngoài, quay lại, đầu cúi thấp, nét mặt vàng võ

Maigret bắt đầu hỏi:

- Điều gì làm cho anh phải suy nghĩ?

- Tôi không biết Một sự tình cờ, tôi nhìn thấy một hạt bột trắng trong cốc của tôi,mùi của nó rất …

- Tự kỷ ám thị tập thể! - Ông nhà báo khẳng định - Để tôi kể điều ấy vào ngày maitrong bài báo của tôi và đấy là sự sa sút của tất cả các quán rượu ở

Finistère…

- Ông vẫn uống Pernod đấy chứ?

Trang 14

- Tất cả mọi buổi tối trước bữa ăn Emma thường đem đến như thế khi cô nhận thấychiếc cốc nửa lít của chúng tôi đã cạn Chúng tôi có những thói quen nhỏ, buổi tối,đấy là rượu táo.

Maigret đến đứng trước tủ rượu mùi, ông nhìn thấy một chai rượu táo

- Không phải chai ấy, cái lọ phình cơ

Ông nhấc chiếc lọ đem ra trước ánh sáng, nhìn thấy mấy hạt bột trắng, nhưng ôngkhông nói gì cả Điều ấy không cần thiết Những người khác đã hiểu

Viên thanh tra Leroy bước vào nói bằng một giọng dửng dưng:

- Sở mật thám chẳng chú ý gì đến điều khả nghi Không có những kẻ lảng vảngtrong vùng Người ta chẳng hiểu gì cả

Anh ngạc nhiên về sự im lắng bao trùm, về mối lo sợ chẹn ngang cuống họng Khóithuốc vươn ra quanh những bóng đèn điện Chiếc bàn bia phô ra tấm dạ màu lụcnhư một thảm cỏ trụi lá Có những mẩu thuốc lá trên đất cũng như vài ba bãi đờmlẩn trên mạt cưa

Emma thấm ướt đầu bút chì và nhẩm:

- Tôi viết bảy, nhớ một

Rồi, ngước đầu lên, cô nói vọng:

- Tôi đến đây thưa bà!

Maigret nhồi tẩu thuốc Bác sĩ Michoux chăm chăm nhìn xuống nền đất và mũi củaanh lại lệch thêm hơn trước Đôi giầy của Le Pommeret bóng láng như chưa baogiờ dùng Thỉnh thoảng Le Pommeret vừa nhún vai vừa tự tranh luận với chínhmình

Tất cả mọi ánh mắt đều quay về phía người dược sĩ khi ông này trở lại với cái chai

và chiếc cốc không

Trang 15

Ông đã chạy Ông thở hồng hộc Đến cửa, ông giơ chân đá vào khoảng không đểđuổi một vật gì đấy và lẩm bẩm:

- Con chó bẩn thỉu!

Rồi vừa vào đến quầy cà phê, ông nói:

- Đúng là một trò đùa phải không Không ai uống đấy chứ

- Thế nào?

- Thuốc Strychnine Phải, có lẽ người ta đã bỏ vào chai cách đây độ nửa giờ

Ông kinh hãi nhìn thẳng chiếc cốc còn đầy, năm người đàn ông ngồi im lặng

- Thế là thế nào Thật lạ lùng Tôi rất có quyền phải biết Đêm hôm qua, một ngườiđàn ông bị giết cạnh nhà tôi, và hôm nay

Maigret đỡ lấy cái chai trong tay ông Emma trở lại phô ra phía trên cái két khuônmặt dài với đôi mắt có quầng, cặp môi mỏng, làn tóc chải sơ sài, trên đấy một chiếc

mũ không vành kiểu Bacfagne lúc nào cũng lệch về bên trái, mặc dù thỉnh thoảng

cô lại sửa lại

Le Pommeret vừa đi đi lại lại bằng những bước chân dài vừa ngắm nhìn hình phảnchiếu của Jean Servières trên đôi giày của mình đang ngồi im, nhìn xoáy vào nhữngchiếc cốc rồi đột nhiên oà lên một tiếng hãi hùng đến đinh tai:

- Chết chửa!

Người bác sĩ rụt vai lại

Trang 16

Georges Simenon

Con chó vàngDịch giả: Doãn Điền

2 Người bác sĩ đi giày păngtúp

Thanh tra Leroy hai mươi lăm tuổi rất giống với cái mà người ta gọi anh là một chàngtrai được đào luyện tốt thành một thanh tra cảnh sát Anh đã ra trường Đấy là mộtcông việc đầu tiên của anh và từ khi anh quan sát Maigret một lát với vẻ tẻ nhạt, anh

cố kín đáo thu hút sự chú ý của ông Cuối cùng anh đỏ mặt thốt lên

- Xin ông thứ lổi, ông cảnh sát trưởng Nhưng, những dấu vết

- Chắc anh nghĩ rằng sếp của anh học ở trường lâu rồi nên không biết giá trị củanhững việc nghiên cứu khoa học vì Maigret vừa kéo một hơi thuốc vừa buông thõng:

- Nếu anh muốn

Người ta không còn thấy thanh tra Leroy ở đâu Anh đã thận trọng mang cái chai vànhững chiếc cốc vào phòng của anh, và suốt buổi tối anh làm một gói mẫu, chuẩn bị

kỹ lưỡng để gửi những vật chứng bị xoá vết tích đi xét nghiệm

Maigret ngồi trong một góc của quầy cà phê Người chủ tiệm mặc áo bờ lu trắng và

mũ đầu bếp nhìn ngôi nhà của mình bằng chính con mắt của mình để xem xét nó có

bị tàn phá bởi trận bão hay không

Người dược sĩ đã nói xong Có nhiều người xì xầm bên ngoài Jean Servières, ngườiđầu tiên đội mũ lên đầu, đứng dậy:

- Không phải tất cả như thế! Tôi đã có vợ và bà Servières nhà tôi đang chờ tôi! Xintạm biệt, ông cảnh sát trưởng, hẹn gặp lại Le Pommeret ngừng đi đi lại lại

- Chờ tôi với! Tôi cũng đi ăn tối đây Anh ở lại chứ, Michoux?

Người bác sĩ chỉ trả lời bằng cái nhún vai Ông dược sĩ thì tiếp tục đóng một vai tròcủa kế hoạch ban đầu Maigret nghe ông nói với người chủ tiệm :

Trang 17

- … Và tất nhiên cần phải phân tích chất đựng trong tất cả các chai Chính vì

ở đây có người của sở Cảnh sát, chỉ cần ra lệnh cho tôi là được

Có hơn sáu mươi chai đựng rượu khai vị đủ loại và rượu mùi trong tủ

- Ông nghĩ sao về việc này, ông cảnh sát trưởng?

- Đây là một ý kiến đúng, có lẽ phải thận trọng

Người dược sĩ vốn nhỏ con, gầy và cứng cáp Ông hối hả làm việc gấp ba lần Người

ta phải tìm cho ông một cái sọt đựng chai Rồi ông gọi điện thoại cho một tiệm càphê của thành phố cổ để người ta đến nói với người nhân viên của ông là ông rấtcần anh ta giúp sức

Đầu để trần, ông đi từ khách sạn Amiral đến phòng thuốc của ông năm đến sáu lần,tất bật, bận rộn Ông thấy cần phải nói vài lời với những người thóc mách tập trungtrên vỉa hè

Người chủ tiệm rên rỉ:

- Tôi sẽ làm như thế nào đây nếu người ta đem tất cả rượu của tôi đi? Rồi không còn

ai nghĩ đến ăn uống nữa! Ông không ăn tối à, ông cảnh sát trưởng?

Còn ông, ông bác sĩ, ông về nhà phải không?

- Không, mẹ tôi ở Paris, bà đầy tớ nghỉ phép

- Vậy ông ngủ lại đây chứ?

Trang 18

Qua những ô kính nhỏ màu lục, người ta đoán được có những cái đầu hiếu kỳ ở bênngoài đôi khi dán vào kính Cô gái hầu phòng vắng mặt nửa giờ đồng hồ; đã đếnphiên ăn trưa của cô Rồi cô lại về vị trí quen thuộc của mình bên phải chiếc két, mộtkhuỷu tay tì lên đấy, tay cầm một chiếc khăn lau.

Maigret nói với cô:

- Cô lấy cho tôi một chai bia

Ông cảm thấy rất rõ người bác sĩ đang quan sát ông trong khi ông uống, rồi sau đấy,như để đoán những triệu chứng của sự trúng độc

Jean Servières không trở lại như đã nói với ông khi ra về Le Pommeret cũng không,đến nỗi quầy cà phê vắng vẻ vì nhiều người không muốn vào và không thích uống

ở ngoài, người ta khẳng định là tất cả những cái chai đã nhiễm độc

- Chẳng lẽ lại giết cả thành phố!

Ông thị trưởng từ biệt thự "Cát Trắng" của mình gọi điện thoại đến để biết thực hưđiều gì đã xảy ra Rồi một sự im lặng buồn tẻ Bác sĩ Michoux ngồi trong một góc,lật từng trang của các tờ báo mà không hề đọc Cô gái hầu phòng không nhúc nhích.Maigret bình thản hút thuốc, còn người chủ tiệm thỉnh thoảng đến liếc mắt xem cóchuyện gì lôi thôi không

Người ta nghe tiếng đồng hồ của thành phố cổ điểm giờ từng nửa giờ một

Tiếng bước chân và tiếng xầm xì trên vỉa hè đã ngừng, chỉ còn có tiếng rì rào đơnđiệu của gió và tiếng mưa vỗ vào cửa kính

Ông ngủ ở đây à? - Maigret hỏi người bác sĩ

- Vâng, đôi khi phải thế Tôi sống với mẹ tôi cách thành phố ba kilômét Một biệtthự lớn Mẹ tôi đi Paris vài hôm và bà đầy tớ của tôi lại xin nghỉ phép để dự đámcưới của người em trai

Anh đứng dậy, do dự, nói rất nhanh:

- Xin chào

Trang 19

Rồi anh biến mất trong cầu thang Có thể nghe được tiếng anh cởi giầy ở lầu một,đúng phía trên đầu của Maigret Chỉ còn lại cô hầu phòng và viên cảnh sát trưởngtrong quầy cà phê.

- Lại đây! - Ông nói với cô gái và ngã hẳn người ra trên lưng ghế tựa

Rồi ông nói tiếp, vì cô gái vẫn đứng trong một tư thế rất đắn đo

- Ngồi xuống đi! Cô bao nhiêu tuổi?

- Hai mươi bốn

Ở cô có sự nhún mình quá đáng Đôi mắt có quầng, mệt mỏi; cách đi đứng của côkhông có tiếng động, không va chạm vào bất cứ gì, run run lo ngại, không thốt lênlời nào Tất cả những cái ấy phù hợp với ý nghĩ mà người ta cho cô là thuộc hạngngười "bẩn thỉu", quen với tất cả những điều khắc nghiệt Thế nhưng người ta cảmthấy dưới vẻ bề ngoài ấy là những nét nào đấy của lòng kiêu hãnh mà cô cố không

để lộ cho người ta nhận thấy

Cô xanh xao, bộ ngực xẹp lép không đủ gợi được sự kích thích của tính hám dục Tuyvậy, trông cô vẫn quyến lũ bởi vì trong cô có sự biến loạn, sự nản lòng và ốm yếu

- Cô làm gì trước khi làm việc ở đây?

- Tôi mồ côi Cha tôi và anh tôi chết ngoài biển trên con thuyền hai buồm "Ba Đạo

sĩ Mẹ tôi chết đã lâu Đầu tiên tôi là người bán hàng ở cửa hàng giấy bút, quảngtrường bưu điện

Ánh mắt của cô như tìm tòi, lo lắng điều gì.

- Cô có người yêu chưa?

Cô quay đầu đi không nói gì, còn Maigret, hai mắt dán chặt vào khườn mặt cô, từ

từ rít thuốc lá, uống một ngụm bia

- Có những khách hàng có lẽ là hâm mộ cô đấy! Những người hồi nãy ở đây đều làkhách quen, cứ chiều chiều họ đến đây Họ yêu những cô gái đẹp Nào!

Trang 20

- Ai trong số ấy?

Nhợt nhạt hơn, cô nói bằng một cái bĩu môi chán nản:

- Chỉ có ông bác sĩ

- Cô là người tình của ông ấy?

Cô gái nhìn ông với lòng tin mới chớm

- Ông ấy đã có các cô khác Đôi khi ông ấy mới đoái hoài đến tôi Ông ấy nghỉ ở đây.Ông ấy bảo tôi gặp ông ấy trong phòng riêng của ông

Ít khi Maigret có được một sự thú nhận thành thật như thế

- Anh ấy có cho cô gì không?

- Có, nhưng không thường xuyên Hai ba lần, đấy là ngày tôi vắng ở khách sạn, ông

ấy báo tôi đến nhà ông ấy Và ngày hôm kia nữa, nhân khi mẹ ông ấy đi xa Nhưngông ấy có những cô gái khác

- Còn ông Pommeret thì sao?

- Cũng vậy thôi Trừ có lần tôi đến nhà ông ấy, đã lâu rồi Ở đấy có một cô thợ làm

ở nhà máy cá hộp và, và tôi không muốn! Tuần nào họ cũng có những ô gái mới

- Ông Servières cũng thế chứ?

- Không! Cùng một giuộc… ông ấy đã lấy vợ Có vẻ như ông ấy sắp tổ chức tiệc cưới

ở brest ở đây,ông ấy chỉ thích đùa cợt, véo vào người tôi mỗi khi đi qua

Trời vẫn đổ mưa Xa xa vang lên tiếng còi của một con tàu, có lẽ nó tìm đường vàocảng

- Và suốt cả năm như vậy chứ?

Trang 21

- Không phải cả năm đâu Mùa đông họ lẻ loi trơ trọi Đôi khi họ uống một chai vớimột khách bườn Nhưng mùa hè thì đông lắm Khách sạn đầy người.

Ban đêm, họ vẫn có mươi, mười lăm người uống sâm banh hay nhậu nhẹt trong cácbiệt thự Có những chiếc xe hơi, những người đàn bà đẹp Chúng tôi, chúng tôi có

đủ việc Mùa hè, không phải tôi phục vụ mà là những chú bồi bàn Khi ấy tôi ở dướikia rửa bát đĩa

Vậy cô gái đang tìm gì xung quanh cô? Cô ngồi không yên trên mép ghế và dườngnhư cô sắp giải lao Một hồi chường lanh lảnh reo lên Cô nhìn Maigret, rồi nhìnbảng điện đặt sau két

- Ông cho phép chứ?

Cô leo lên Viên cảnh sát trưởng nghe tiếng bước chân, rồi một tiếng rì rầm không

rõ ở lầu một, trong phòng của người bác sĩ

Người dược sĩ bước vào, hơi say

Xong rồi, ông cảnh sát trướng ạ! Bốn mươi tám chai đã được phân tích! Rất chu đáo,tôi thề với ông không có một dấu vết thuốc độc nào khác trong rượu mùi và rượutáo Ông chủ tiệm cứ nằng nặc đòi lại đồ đựng của ông… Ông nghĩ sao, ý kiến củaông thế nào?

Emma đã trở lại, ra phía ngoài đường để hạ những tấm cửa rèm xuống, chờ để cóthể khoá cửa

- Thế nào? - Maigret nói khi họ chỉ còn lại hai người

Cô gái quay đầu đi với một vẻ thẹn thùng, còn người cánh sát trưởng có cảm tưởngnhư mình có thái độ đuổi cô ra và cô đã bật lên khóc Ông nói:

- Chúc ngủ ngon, cô bé

***

Khi viên cảnh sát trưởng bước xuống lầu, ông tự cho mình là người thức dậy đầutiên, bầu trời còn đầy mây xám xịt Nhìn từ cửa sổ, ông thấy ngoài cảng vắng vẻ, nơi

Trang 22

ấy chỉ có một chiếc cần trục đang bốc dỡ một tàu cát xuống Trong các đường phố,vài ba chiếc ô đang chạy mưa sát các ngôi nhà.

Đến giữa cầu thang, ông gặp một người khách bườn và một người đàn ông vất vảvác một chiếc hòm lớn

Emma quét phòng ở dưới Trên một chiếc bàn bằng đá cẩm thạch có một chiếc táchđầy cặn cà phê Maigret hỏi :

- Có ông thanh tra của tôi đến không

Đã lâu rồi, ông ấy có hỏi tôi đường ra ga để mang một gói gì lớn đến đấy

Cô gái phải đi qua gần ông để đến nhà bếp

Lúc này ông nắm lấy hai vai cô gái bằng đôi bàn tay hộ pháp của ông, nhìn vào mắt

cô vừa thô bạo vừa thân mật

- Nói đi xem nào, Emma

Cô gái chỉ có một cử động rụt rè để cô thoát ra, rồi đứng im, run rẩy cố thu mình lại

- Giữa chúng ta thôi, cô biết gì nào Cô im đi Cô lại nói dối đấy Cô là một cô gái đángthương, tôi không muốn xoi mói những điều khốn nạn của cô Cô hãy nhìn thẳng vàotôi Cái chai… Thế nào?… Bây giờ cô nói đi…

Tôi thề với ông…

Trang 23

- Khỏi phải thề.

- Không phải là tôi?

- Tôi biết rõ như vậy, tất nhiên, mong rằng không phải là cô Nhưng ai mới được chứ?

Bỗng nhiên cặp mi mắt mọng lên, nước mắt trào ra Môi dưới của cô cong lên, cothắt và cô gái hầu phòng xúc động đến nỗi Maigret thôi không giữ lấy vai cô nữa

- Tay bác sĩ… đêm qua?

- Không Không phải là điều mà ông nghĩ

- Anh ta muốn gì?

- Ông ấy đã hỏi tôi cũng như thế, như ông đã… Ông ấy đã doạ tôi Ông ấy muốn tôinói cho ông ấy biết ai đã sờ vào chai Ông ấy chỉ còn thiếu đánh tôi nữa thôi Tôikhông biết, thật mà! Tôi lấy mẹ tôi ra để thề rằng …

- Cô mang cà phê đến cho tôi đi

Đã tám giờ sáng, Maigret đi mua thuốc hút, dạo một vòng trong thành phố

Khi ông trở lại, vào khoảng mười giờ, người bác sĩ đã ở trong quầy cà phê, đi đôigiày păng-túp, một chiếc khăn quàng vắt qua cổ Nét mặt của anh ta võ vàng, tócmàu hung rối bù

- Trông anh có vẻ không được khỏe thì phải

- Tôi ốm, quả tôi không ngờ lại như thế Lại những quả thận của tôi đấy mà

Khi xảy ra vào chuyện vặt, tôi phiền lòng, xúc động, chính vì vậy mà nó sinh chuyện.Suốt đêm tôi không tài nào chợp mắt được

Mắt anh không rời khỏi cửa ra vào

- Anh không về nhà à?

Trang 24

- Chẳng có ai ở nhà cả Tại đây tôi được chăm sóc tốt hơn.

Anh tìm tất cả những báo buổi sang nằm trên bàn

- Ông không thấy các bạn của tôi à? Servières, Le Pommeret Thật buồn cười họkhông đến xem tin tức

- Ối dào! Có lẽ họ vẫn còn ngủ! - Maigret thở dài Lạ thật, tôi không trông thấy conchó vàng thảm hại ở đâu Emma, cô có thấy con chó không, không à?

Leroy đây rồi, có lẽ anh ấy đã gặp nó trong phố Có gì mới không, Leroy?

Những cái chai và cốc đã được gửi đến phòng sét nghiệm Tôi đã đến Sở mật thám

và toà thị chính, Tôi nghĩ là ông đang nói đến con chó phải không? Có vẻ như sángnay một người nông dân đã trông thấy nó trong vườn của ông Michoux thì phải… …

- Trong vườn của tôi? - Người bác sĩ đã đứng dậy Đôi bàn tay xanh xao của anhrun lẩy bẩy

- Nó làm gì trong vườn của tôi nhỉ?

- Như điều người ta nói với tôi là nó nằm trên thềm của biệt thự và khi người nôngdân đến gần thì nó gầm gừ đến nỗi người ấy phải chuồn khỏi đấy

Maigret liếc mắt quan sát các khuôn mặt

- Nào bác sĩ, chúng ta cùng đi đến nhà anh chứ?

Một nụ cười không tự nhiên

- Trong cơn mưa thế này à Với căn bệnh của tôi Như thế đối với tôi cũng bằng ít ra

là tám ngày nằm liệt giường Con chó ấy thì có quan trọng gì đến thế, một con chótầm thường chạy rông, có thể là…

Maigret đội mũ, mặc áo khoác

- Ông đi đâu thế? - Viên thanh tra hỏi

Trang 25

- Tôi không biết nữa Thở hít không khí Anh đi cùng tôi chứ, Leroy?

Khi hai ngườl đã ra đến bên ngoài, họ còn có thể nhìn thấy cái đầu dài dài của ngườibác sĩ mà những tấm kính mầu đã làm cho biến dạng, dài hơn và làm cho nó có mộtmàu lục nhạt

Viên thanh tra hỏi:

- Chúng ta đi đâu đây?

Maigret nhún vai, lang thang suốt mười lăm phút quanh vũng như một người quantâm đến những con tàu Đến gần đê chắn song ông quay sang phải, theo một con

đường có biển chi lối của đường Cát Trắng Leroy bắt đầu nói sau một cơn ho:

- Nếu người ta phân tích tàn thuốc lá tìm thấy trong hành lang của ngôi nhà không

có người ở

- Anh có nghĩ gì về Emma không? - Maigret ngắt lời anh

- Tôi… tôi nghĩ Theo ý kiến tôi, cái khó khăn nhất là trong mộtxứ sở như xứ sởnày, nơi mọi người đều quen biết nhau, tự kiếm cho mình một lượng Strychnine nhưthế… …

- Tôi không hỏi anh về điều ấy, mà là, anh có thể làm như sẵn sàng trở thành tìnhlang của cô ấy thì sao?

Viên thanh tra đáng thương không tìm được câu gì đề trả lời Và Maigret buộc anh tadừng lại, mở cúc chiếc áo măng tô ra che gió cho ông châm tẩu thuốc

***

Đường Cát Trắng có vài ba biệt thự xây xung quanh, giữa những biệt thự có một toà

nhà lộng lẫy xứng với cái tên lâu đài Nó thuộc quyền sở hữu của ông thị trưởng Lâuđài kéo dài ra giữa hai mũi đá cách Cocarneau ba kilômét

Maigret và người đồng hành của ông lội trong cát phủ đầy tảo giạt, hầu như không

để ý nhìn những ngôi nhà không có người ở, cửa đóng kín

Trang 26

Ở phía kia của bãi cát, khoảnh đất nhô lên, những mỏm đá thẳng đứng, trên đầu viềnnhững cây lãnh sam chúc xuống phía biển Một tấm biển lớn có chữ:

Phân lô của Cát Trắng Một sơ đồ nhiều màu sắc, có mảnh đã bán, có mảnh chưa.Một kiốt bằng gỗ có biển ghi: Văn phòng bán đất

Cuối cùng là lời ghi chú: Trường hợp vắng mặt, xin hỏi ông Ernest Michoux, ngườiquản lý

Về mùa hè, tất cả có lẽ sẽ tươi tắn, được sơn lại như mới, còn trong mưa gió, bùn lầy,trong sự hỗn độn của sóng dồi thì thật là thê thảm

Ở chính giữa là một ngôi biệt thự lớn bằng đá xám với bồn đất cao và bề nước, cònbồn hoa thì chưa trổ bong Xa hơn, phác thảo của những toà biệt thự khác chưa xâyxong, vài vạt tưòng xây dở trồi lên trên nền đã vạch sẵn các căn phòng

Còn thiếu những tấm cửa kính ở kiốt nói trên Những đống cát nằm chờ để trải ratrên con đường mới, nơi ấy, một chiếc trục lăn nằm chắn ngang ở đoạn giữa Trênđỉnh vách đá, một khách sạn, hay đúng hơn là một khách sạn tương lai, chưa xâyxong với những bức tường chưa tô trát, những khung cửa sổ tạm bít kín bằng nhữngtấm ván và bìa cứng Maigret lặng lẽ bước lên trước, đẩy rào chắn mở lối vào biệtthự của bác sĩ Michoux Khi ông đã ở trên bậc thềm giơ tay cầm nắm cửa thì thanhtra Leroy nói thầm:

- Chúng ta không có giấy phép Ông không nghĩ là…

Lại một lần nữa, cấp trên của anh lai nhún vai Trên các lối đi, họ nhìn thấy nhữngvết chân sâu xuống của con chó vàng để lại Có cả những dấu vết khác của nhữngbàn chân lớn đi giày đinh, dễ chừng cỡ bốn sáu là ít

Quả đấm xoay, cửa mở ra như có phép lạ và người ta có thể xác đính chính nhữngvết bùn của chân chó và của đôi giày là đáng chú ý

Ngôi biệt thự, một kiểu kiến trúc phức tạp được bày biện một cách kiêu kỳ, bất kểđâu, cả xó xỉnh cũng vậy được sắp xếp những chiếc ghế đi văng, tủ sách thấp, nhữngchiếc giường hòm bretagne biến đổi thành tủ kính, những chiếc bàn Thổ Nhĩ Kỳ hoặcTrung Hoa Rất nhiều bức thảm đẹp và trướng phủ tường

Trang 27

Rõ ràng là chủ của biệt thự muốn trang trí bằng gỗ cổ, một tập hợp những thiết bịvừa mộc mạc lại vừa hiện đại Một vài phong cảnh Bretagne.

Những bức tranh khoả thân có ký tên đề tặng: Tặng người bạn tốt Michoux, hay là:Tặng người bạn của các nghệ sĩ

Ông cảnh sát trưởng nhìn cái mớ hổ lốn ấy với một thái độ càu cạu, còn viên thanhtra Leroy thì không biểu lộ cảm xúc của mình về sự bày biện lung tung này

Rồi Maigret mở các cửa ra vào, liếc mắt vào các phòng Một số phòng chưa có đồ

gỗ, vừa trát tường mới khô

Cuối cùng, ông dùng chân đẩy một cánh cửa và thì thầm, thoả mãn khi trông thấynhà bếp Trên mặt bàn bằng gỗ mộc có hai chai Bordeax đã hết rượu

Độ chục chiếc vỏ hộp mở rồi, có con dao con bên cạnh Mặt sàn bẩn thỉu dây mỡnhầy nhụa Người ta đã ăn hết, ngay cả những hộp cá trích ướp vang trắng, ra-gunguội, nấm xép và mỡ ướp

Nền nhà rác rưởi, vương vãi những miếng thịt Một chai rượu sâm banh quí bị vỡ vàmùi thơm bốc lên trộn lẫn với mùi thơrn của thức ăn

Marget nhìn người đồng hành bằng một nụ cười rất lạ

- Leroy này, anh tin là người bác sĩ đã làm bữa ăn này bằng thịt lợn bột à?

Nhưng viên thanh tra sững sờ không đáp lại Ông lại nói:

- Mẹ anh ta cũng không, tôi tin như vậy Ngay cả bà ở Này, anh là người thích nhữngdấu vết Đây là những vệt bùn làm nổi bật một đế giày cỡ bốn lăm hay bốn sáu Vànhững dấu vết của con chó!

Ông nhồi một tẩu thuốc mới, nhặt ống diêm trên một cái giá

Anh hãy ghi chép cho tôi những gì cần ghi chép ở đây! Đấy là việc không thể thiếuđược Chốc nữa, chúng ta gặp lại

Trang 28

Ông bước đi, hai tay thọc trong túi, cổ áo pác-đơ-xuy dựng ngược, men dọc theo bãiCát Trắng.

Khi bước vào khách sạn Amiral, người đầu tiên ông nhìn thấy là bác sĩ

Michoux ngồi trong góc vẫn đi giầy păng-túp, râu không cạo, khăn quàng quấn xungquanh cổ Le Pommeret cũng ăn mặc nghiêm chỉnh như hôm trước, ngồi né sang bêncạnh để ông cảnh sát trưởng đi qua mà không nói năng lời nào Cuối cùng người bác

sĩ nói bằng một giọng không được bình thường:

- Ông biếtt điều gì người ta đã báo cho tôi không? Servières mất tích Vợ ông ấy gầnnhư phát điên lên, ông ấy đã rời khỏi đây tối hôm qua Từ khi ấy, không còn gặplại ông ấy nữa

Maigret giật nảy mình, không phải vì lý do mà người ta nói với ông, mà vì

ông vừa nhìn thấy con chó vàng nằm dưới chân Emma

Trang 29

Georges Simenon

Con chó vàngDịch giả: Doãn Điền

3 Khiếp sợ bao trùm lên Concarneau

Le Pommeret thấy cần phải làm cho người ta tin khi anh nói rằng:

- Hồi nãy, chị ấy đã đến chỗ tôi van xin cho tiến hành tìm kiếm Servières, tên thật

là Goyard

Đang mải nhìn con chó vàng, Maigret đảo mắt ra phía cửa khi người bán báo bướcvào như bị gió đẩy, và thế là ông liếc thấy đầu đề in bằng chữ đậm, dù ông ngồi hơi

xa nhưng vẫn có thể đọc được:

Sự khiếp sợ bao trùm lên Concarneau Những đề mục phụ tiếp sau là:

Mỗi ngày một thảm kịch Jean Servières, cộng tác viên của chúng ta đã biến mất.

Những vết máu trên chiếc xe con.

Sẽ đến lượt ai?

Maigret túm lấy tay áo thằng bé bán báo:

- Mày bán được nhiều không?

- Gấp mười những ngày khác Chúng tôi có ba người bán từ nhà ga

Thằng bé được buông ra lại chạy dọc bến cảng, vừa chạy vừa rao:

Báo Hải Đăng Brest, số đặc biệt đây…

Viên cảnh sát trưởng chưa kịp có thì giờ để bắt đầu giở báo đọc thì Emma đến nóivới ông:

- Ông có điện thoại…

Trang 30

Một giọng nói giận dữ cất lên ở phía đầu kia dây nói Đó là ông thị trưởng:

- A… lô, ông đấy à, ông cảnh sát trưởng Có phải ông đã đọc bài báo vớ vẩn ấy rồikhông? Mà chính tôi cũng chưa rõ Tôi nghe đây, có phải thế không? Là người đầutiên được báo cho biết những gì xẩy ra trong thành phố mà tôi là người đứng đầu.Chuyện về chiếc ôtô ấy như thế nào? Và người đàn ông có vết chân lớn ấy… Đã mộtgiờ nay tôi nhận được hơn hai mươi cú điện thoại của những người hoảng hốt hỏi tôinhững tin ấy có chính xác không? Tôi nhắc lại với ông rằng tôi muốn từ nay…

Maigret bình tĩnh đặt ống nghe xuống, trở lại quầy cà phê, ngồi xuống bắt đầu đọc.Michoux và Le Pommeret cũng lướt mắt một lượt khắp tờ báo đặt trên mặt bàn bằng

đá hoa cương

"Cộng tác viên Jean Servières tuyệt vời của chúng ta vừa kể nhũng sự kiện của Concarneau mới xẩy ra Đấy là ngày thứ Sáu một thương gia đáng kính của thành phố, ông Mostaguen bước ra khỏi khách sạn Amiral, dừng lại trên một bậc thềm để châm thuốc lá thì bị một viên đạn từ thùng thư của ngôi nhà không có người bắn vào bụng.

Ngày thứ bảy, cánh sát trưởng Maigret mới từ Paris biệt phái về, đứng đầu đội cánh sát lưu động của Rennes đã đến nhưng không ngăn cản được một thảm kịch mới lại xáy ra.

Quả vậy, đến tối một cú điện thoại báo cho chúng tôi biết lúc ba người có danh vọng trong thành phố là các ông Le Pommeret, Jean Servières và bác sĩ

Michoux đang uống rượu khai vị thì nhận thấy trong rượu Pernod mà họ được phục

vụ có chứa một liều mạnh chất Strychnine Lúc này các nhân viên điều tra cũng vừa mới đến.

Nhưng sáng Chú nhật này, xe hơi của Jean Servière đã được tìm thấy gần sông Saint

- Jacques không có chủ Chủ của nó đã mất tích vào tối thứ bảy,không ai biết ở đâu.

Đệm ngồi phía trước có vấy máu Một tấm kính cửa bị vỡ, hoàn toàn có thể giả thiết

là có sự vật lộn.

Trang 31

Ba ngày, ba thám kịch Người ta cho rằng sự khiếp sợ bắt đầu bao trùm cả Concarneau Nhân dân sợ hãi tự hỏi ai sẽ là nạn nhân mới tiếp theo.

Sự huyên náo đặc biệt được đồn đại trong dân chúng là do sự xuất hiện bí

ẩn của một con chó vàng mà không ai biết từ đâu ra Con chó hình như vô chủ và cứ mỗi lần có tai hoạ xảy ra là y như người ta lại gặp nó.

Phải chăng con chó ấy đã không dẫn cánh sát đến một hướng điều tra quan trọng và người ta không tìm thấy một người chưa xác định được đã để lại nhiều dấu vết lạ ở một số nơi, như dấu bàn chân của hắn lớn hơn nhiều so mới bàn chân bình thường.

Một thằng điên ư? Một tên rình mò lượn quanh? Có phải hắn là tác giả của tất cá những hành động xấu ấy không? Ai sẽ bị hắn tấn công vào tối nay?

Có thể hắn sẽ phải đụng đầu với người ấy vì những người dân khiếp sợ sẽ thận trọng mang theo vũ khí và bắn vào hắn khi có dấu hiệu báo nguy.

Trong khi chờ đợi, Chủ nhật này thành phố như chết và bầu không khí gợi lại những thành phố miền Bắc trong chiến tranh khi được báo có một cuộc oanh tạc.

***

Maigret nhìn qua cửa kính Không còn mưa nữa, nhưng các đường phố ngập bùn đen

và gió vẫn tiếp tục thổi mạnh Bầu trời còn xám xịt Nhiều người đi lễ nhà thờ về Hầu

như tất cả đều có tờ Hải Đăng brest trong tay Và tất cả những khuôn mặt đều ngoảnh

về phía khách sạn Amiral, còn những khách qua đường thì vội vàng gấp bước

Hẳn là có cái gì chết chóc trong thành phố Nhưng không phải sáng chủ nhật nàocũng như vậy? Chuông điện thoại lại reo lên Có tiếng của Emma trả lời

- Thưa ông, tôi không biết ạ Tôi không được rõ ạ Ông có muốn để tôi mời ông cảnhsát trưởng đến không? Alô… Alô Người ta đã cúp máy

- Chuyện gì vậy? - Maigret gầm lên - Một toà báo ở Paris, tôi nghĩ là… Người ta hỏi cóphải có thêm những nạn nhân mới phải không… ? Người ta đã đặt trước một phòng

- Cô gọi điện thoại giúp tôi đến tờ Hải Đăng Brest.

Trang 32

Trong khi chờ đợi, ông bước dọc rồi lại bước ngang, không liếc nhìn người bác sĩvừa buông ghế, cũng không để ý đến Le Pommeret đang ngắm nghía các ngón taycủa mình đeo đầy nhẫn.

- A lô… Hải Đăng Brest phải không? Cảnh sát trưởng Maigret đây Làm ơn cho gặp

giám đốc Alô!

Ông đấy à Tốt! Ông có thể cho tôi biết số báo của ông sáng nay ra khỏi nhà in lúcmấy giờ? Thế nào, chím giờ rưỡi à? Thế ai viết bài về những thảm kịch ở

Concarneau? Ô! Không, chẳng có chuyện gì đâu! Hả!, ông nói gì? Ông nhận bài báo

ấy có phong bì dán kín à? Không ký tên à? Và ông đã đăng như vậy bất kể thông tinnào gửi đến ông à? Xin chào ông!

Ông định đi ra bằng cửa mở thẳng ra cảng nhưng thấy cửa đóng kín

- Thế là thế nào? - Ông hỏi Emma và nhìn vào mắt cô

- Dạ, ông bác sĩ đấy ạ

Ông nhìn chằm chằm vào, Michoux có cái đầu nghiêng nghiêng hơn bao giờ hết, rồiông nhún vai, bước ra bằng một cửa khác, cửa của khách sạn Phần lớn các cửa hàngđều đóng cửa Nhiều người ăn mặc đẹp bước đi vội vã

Ở phía kia của vũng, nơi những con tàu kéo căng dây neo, Maigret thấy lối vào củasông Saint - Jacques tận cuối thành phố, ở đấy những ngôi nhà thưa thớt, nhường chỗcho các xưởng đóng tàu Người ta nhìn thấy những con tàu chưa đóng xong trên bếncảng Có những con thuyền cũ bị mục nát trong bùn

Tại nơi có chiếc cầu bằng đá bắc qua sông chảy vào cảng, có một nhóm người tò mòvây quanh một chiếc ô tô con

Phải đi vòng để đến được đấy vì những bến cảng đã bị cản bởi các cọc chắn

Nhìn ánh mắt của mọi người, ông hiểu rằng họ đều biết ông Và trên thềm của cácquán hàng đã đóng cửa, ông thấy nhiều người lo lắng nói thầm với nhau

Trang 33

Cuối cùng ông đã đến được gần chiếc xe bỏ lại bên lề đường Bằng một cử chỉ nhanhnhẹn, ông mở cửa xe làm rơi mấy mảnh kính vỡ và không cần thiết tìm kiếm để làm

rõ những vết màu nâu trên đệm ngồi bằng dạ

Xung quanh ông, những chú nhãi con và những người trẻ tuổi tự đắc chen lấn nhau

- Nhà của ông Servières ở đâu?

Có đến mười người trong số họ dẫn ông đến Ngôi nhà cách đấy độ ba lăm mét, hơibiệt lập, một ngôi nhà bình dị có vườn bao quanh Đoàn tuỳ tùng dừng lại trước hàngrào sắt, còn Maigret thì kéo chuông, được một người ở gái thấp bé với vẻ mặt sợsệt dẫn vào

- Bà Servières có ở đây không?

Người đàn bà mở cửa phòng ăn

- Ông cảnh sát trưởng, ông nói đi! Ông nghĩ là người ta đã giết anh ấy à?…

Tôi phát điên mất… Tôi…

Một người đàn bà nhân hậu, chừng bốn mươi, có dáng dấp của một người nội trợ giỏi

mà sự sạch sẽ, ngăn nắp của nội thất đã xác định điều ấy

- Bà không thấy chồng bà trở về từ lúc nào?

- Hôm qua anh ấy về ăn bữa tối Tôi nhận thấy anh ấy có điều gì lo lắng, nhưng anh

ấy không hề nói gì với tôi cả Anh ấy để xe trước cổng, điều ấy có nghĩa là đến tốianh ấy lại đi nữa Tôi biết như thế là anh ấy sẽ đánh bài ở quầy cà phê Amiral… Tôi

đã hỏi anh ấy… Đến mười giờ tôi đi nằm Tôi còn thức rất lâu Tôi nghe tiếng đồng

hồ điểm mười một giờ, rồi mười một giờ rưỡi Nhưng thường anh ấy về rất muộn, tôiđành phải đi ngủ… Khi thức dậy lúc nửa đêm tôi lấy làm lạ là không thấy anh ấy nằmcạnh tôi Lúc ấy tôi nghĩ có người nào lại kéo anh ấy đến Brest Lúc này thì khôngthể nào chịu được nữa mặc dù đôi khi… Tôi không thể ngủ lại được nữa… Từ nămgiờ sáng, tôi đã đứng rình sau cửa sổ… Anh ấy không thích tôi có vẻ chờ anh ấy, và

ít ra là tôi còn truy hỏi anh ấy Đến chín giờ tôi chạy đến nhà ông Le Pommeret Khitrở về bằng con đường khác, tôi trông thấy nhiều người xúm quanh chiếc xe hơi Ông

Trang 34

nói đi! Tại sao người ta có thể giết anh ấy? Đấy là người đàn ông tốt nhất trần đời.Tôi dám chắc là anh ấy không có kẻ thù.

Một nhóm người đứng lại trước hàng rào sắt

- Có vẻ như có những vết máu… Tôi trông thấy nhiều người đọc một tờ báo nhưngkhông có ai muốn để lộ cho tôi xem

- Chồng bà có mang nhiều tiền trong người không?

- Tôi không nghĩ là, vẫn như mọi khi… ba hay bốn trăm phơrăng

Maigret hứa sẽ báo cho bà biết tin, ngay cả việc cố gắng làm cho bà yên tâm bằngnhững lời nói chung chung Một mùi thơm của thịt cừu từ nhà bếp đưa lên

Người ở gái khoác tạp dề trắng tiễn ông ra cổng

Ra đến ngoài viên cảnh sát trưởng đi chưa được trăm mét thì có một ngườí qua đườngnhanh nhẹn đến gần

- Ông cảnh sát trưởng, ông xá lổi cho Tôi xin tự giới thiệu, Dujardin, giáo viên tiểuhọc Đã một giờ đồng hồ nay có nhiều người, nhất là cha mẹ học sinh của tôi đến hỏitôi là những điều đăng trên báo có đúng sự thật không Một số muốn biết nếu trườnghợp họ trông thấy người đàn ông có đôi bàn chân lớn, họ có quyền được bắn không

Maigret không phải là một thiên thần của kiên nhẫn, ông thọc hai tay vào túi màlẩm bẩm:

- Hãy để tôi yên

Rồi ông đi đến trung tâm thành phố

Thật ngu ngốc! Ông chưa bao giờ thấy sự việc như vậy Điều ấy gợi lên cho người

ta nhớ đến những cơn giông bão đôi khi gặp trong điện ảnh: Người ta được xem mộtđường phố tươi vui, một bầu trời quang đãng Rồi một đám mây dày đặc ùn đến chelấp mặt trời Một ngọn gió mạnh quét trên đường phố Chớp sáng xanh lè Cánh cửa

va đập Lốc bụi Những giọt nước lớn rơi xuống

Trang 35

Rồi thế là phố xá dưới một trận mưa rào, dưới một bầu trời rất kịch.

Concarneau thay đổi trông thấy Bài báo của tờ Hải đăng Brest chỉ là một điềm khởi

đầu Từ lâu, những lời bình luận bằng miệng đã vượt qua những lời bình luận bằngvăn Rồi chính ngày Chủ nhật lại tăng hơn Các cư dân không có gì để làm Người

ta thấy họ chọn chiếc xe hòm của Jean Servières như mục đích đi dạo Bên cạnh xe

đã có hai lính cảnh sát đứng Những kẻ hiếu kỳ dừng lại đấy một giờ đồng hồ nghenhững lời giải thích do những người thạo tin nhất đưa ra

Khi Maigret trở về khách sạn Amiral, người chủ tiệm đội mũ vải trắng không vành

bị giày vò bởi một trạng thái bất thường, bực dọc, đã nắm lấy ống tay áo của ông

- Tôi cần phải nói chuyện với ông, ông cảnh sát trưởng Như vậy không thể nào chịuđược

- Trước tiên, ông hãy phục vụ tôi ăn trưa cái đã

- Nhưng mà…

Maigret đến ngồi trong một góc, cáu kỉnh gọi:

- Một cốc nửa lít Ông không trông thấy cậu thanh tra của tôi đâu à?

- Anh ấy đi rồi Tôi nghĩ là anh ấy được gọi đến gặp ông thị trưởng Người ta vừagọi điện thoại từ Paris đến Một toà báo đã đặt chỗ trước hai phòng: Một cho phóngviên và một cho người nhiếp ảnh

- Ông bác sĩ đâu?

- Ông ấy ở bên kia Ông ấy đã dặn là không cho ai lên

- Thế ông Le Pommeret?

- Ông ấy vừa đi xong

Con chó vàng không còn ở đấy nữa Những người trẻ tuổi cài một bông hoa ở lỗ khuy

áo, tóc chải sáp đã ngồi vào bàn nhưng không uống limônát mà họ đã gọi Họ đếnchỉ để xem, hoàn toàn tự hào là đã có được can đảm ấy

Trang 36

- Lại đây, Emma.

Có một sự cảm thông giữa cô hầu phòng và ông cảnh sát trưởng Cô đến gần ôngbằng sự phó mặc, để cho ông kéo vào trong một góc

- Cô có chắc rằng tối hôm qua ông bác sĩ không ra khỏi nhà không?

- Tôi xin thề với ông rằng tôi không ngủ trong phòng của ông ấy

- Có thể anh ta đã ra ngoài chứ?

- Tôi không tin như vậy Ông ấy sợ Sáng nay chính ông ấy bảo tôi đóng cánh cửa

mở ra bến cảng

- Làm thế nào mà con chó vàng ấy quen được cô?

- Tôi không biết Tôi chưa bao giờ trông thấy nó Nó đến, nó lại đi Chính tôi cũng

tự hỏi ai cho nó ăn

- Nó đi đã lâu chưa?

- Tôi không để ý

Thanh tra Leroy trở về, bực dọc

- Ông cảnh sát trưởng, ông biết không, ông thị trưởng rất giận, vì có người nào đấy

ở địa vị cao…

- Ông ấy đã nói với tôi rằng ông ấy là anh em họ với ông Bộ trưởng Tư pháp

Ông ấy nhận xét là chúng ta chẳng được tích sự gì, rằng chúng ta đã lám ngơ nên báochí đã gây hoang mang trong thành phố Ông ấy muốn chúng ta bắt giữ được một kểnào đấy, bất kể là ai để trấn an dân chúng Tôi đã hứa với ông ấy sẽ nói lại với ông

về việc này Ông thị trưởng đã nhắc lại rằng con đường tiến thủ của chúng ta, cả ônglẫn tôi, không bao giờ bị cản trở

Maigret gẩy nhẹ cái nõ điếu

Trang 37

- Ông định làm như thế nào? -Viên thanh tra hỏi.

- Chẳng làm thế nào cả… Nhưng - Anh còn trẻ Leroy ạ Anh đã làm nổi bật nhữngdấu vết cần thiết trong biệt thự của gã bác sĩ rồì chứ?

- Tôi đã gửi tất cả đến phòng thí nghiệm, những chiếc cốc, những chiếc vỏ hộp, condao Tôi cũng đã làm một khuôn thạch cao lấy vết chân của người đàn ông và của cảcon chó Việc này rất khó bởi vì thạch cao ở đây quá xấu Ông có

ý kiến gì không?

Để thay cho những câu trả lời, Maigret rút cuốn sổ tay trong túi ra và viên thanh trađọc, mỗi lúc một hoang mang:

Ernest Michoux (được gọi là bác sĩ) - con trai của một nhà công nghiệp nhỏ

ở Seine Oise đã được đề cử vào hội đồng lập pháp, về sau bị phá sản Cha chết, mẹ

là một người mánh khoé, cùng với con trai lợi dụng khai thác một lô đất ở

Juan-les-pins Thất bại hoàn toàn, Đã làm lại ở Concarneau Dựa vào tên tuổi người chồng đã khuất để dựng lên một công ty ma, không đóng góp vốn Trên thực tế đã thu được lợi mà chi phí lại do xã và tỉnh phải chi trả.

Ernest Michoux đã cưới vợ, rồi ly hôn Vợ cũ của y đã trở thành vợ của một viên thư lại ở Lille.

Mẫu người thoái hoá Nợ đến kỳ hạn khó bề thanh toán được.

Viên thanh tra nhìn cấp trên của mình, có vẽ như muốn nói:

- Rồi sau đấy thế nào?

Maigret lại chỉ tiếp cho anh những dòng sau đây:

Yves le Pommeret.

Trang 38

- Gia đình Le Pommeret Người anh là Arthur quản lý xưởng làm vỏ đồ hộp lớn nhất

ở Concarneau Gia đình thuộc tầng lớp quý tộc nhỏ Yves Le Pommeret là một chàng trai khôi ngô có gia đình Không bao giờ lao động Từ lâu đã tiêu hết phần lớn gia tài thừa kế ở Paris Khi đến ở

Concarneau chỉ còn hai mươi nghìn phơrăng lợi tức Cố giữ được bộ mặt là người có danh vọng, nhưng dù sao cũng đã tự mình đánh lấy giầy của mình Có nhiều chuyện dan díu với các cô thợ nhỏ Vài chuyện tai tiếng đã cố dập tắt được Săn đuổi trong tất cả các lâu đài vùng quanh Ra vẽ bệ vệ, ngoi lên do quan hệ chạy chọt để được

bổ nhiệm chức danh phó lãnh sự Đan Mạch Mưu đồ để có được Bắc đẩu bội tinh Thỉnh thoảng vay tiền của người anh để trả nợ.

Jean Servières (bút danh là Jean Goyard) sinh trưởng tại Morbilan Nhà báo lâu năm ở Paris, tổng thư ký của những nhà hát nhỏ,v.v… Đã nhận một gia tài thừa kế khiêm tốn và đến ở tại Concarneau Đã cưới vợ là một cô xếp chỗ củ của rạp hát, vốn là nhân tình lúc mười lăm tuổi Gia thế bình dị Vài hành động lầm lạc, ngông cuồng ở Brest và ở Nantest Sống bằng những lợi tức nhỏ hơn là nghề làm báo mà

gả rất tự hào Huy chương giáo dục.

- Tôi không hiểu! - Viên thanh tra ấp úng

- Tất nhiên! Anh đưa tôi những lời ghi chép của anh đây!

- Nhưng, nhưng ai nói với ông là tôi…

Viên đạn bắn trúng thương gia kinh doanh rượu chắc là dành cho một người khác.

Vì có thể dự kiến một người nào đấy dừng lại trên thềm, có lẽ người ta đã cho rằng nơi ấy là một nơi hẹn cho nạn nhân thật mà lại không đến, hay đến quá muộn.

Trừ phi mục đích làm cho dân chúng khiếp sợ, kẻ giết người biết rất rỏ

Trang 39

Concarneau (quên không phân tích tàn thuốc lá trong hành lang).

2 - Sự việc rượu Pernod nhiễm độc:

Về mùa đông quầy cà phê Amiral vắng vẽ hầu như cả ngày Một người đàn ông biết rõ chi tiết ấy đã có thể đột nhập và rót thuốc độc vào các chai Vậy là người ta đặc biệt nhằm vào những người uống Pernod và rượu táo (thế nhưng ghi nhận ràng người bác sĩ đã để ý kịp thời và dễ dàng thấy được những hạt bột trắng trong chất lỏng).

3 - Sự việc con chó vàng:

Nó quen quầy cà phê Amiral Nó có một người chủ Nhưng ai? Có vẻ ít ra nó cũng

đã năm tuổi.

4 - Sự việc Servières:

Phát hiện bằng giám định chữ viết của người đã gửi bài báo đến tờ Hải Đăng Brest.

Maigret mỉm cười trả lại cuốn nhật ký cho người đồng nghiệp, buông thõng một câu:

- Rất tốt, chú bé ạ

- Rồi bằng cái nhìn cáu kỉnh về phía những người hiếu kỳ mà ông không ngừng rờimắt qua những tấm kính màu lục nhạt

- Chúng ta đi ăn nào

Emma phải báo cho họ chậm lại một chút trong khi chỉ có họ ở trong phòng ăn vớingười khách buôn đến hồi sáng, còn bác sĩ Michoux do sức khỏe tồi tệ hơn đã yêucầu được phục vụ bữa ăn nhẹ tại phòng

***

Buổi chiều, quầy cà phê Amiral mà nền lát bằng những viên gạch vuông xanh lục,giống như một cái lồng của vườn cây, những người hiếu kỳ ăn mặc đẹp nối tiếp nhaulượn trước cái lồng ấy Rồi sau đấy người ta thấy họ đi sâu vào cảng, nơi chiếc xehơi của Servières là vật có sức hấp dẫn thứ nhì do hai người cảnh sát canh gác

Trang 40

Ông thị trưởng từ ngôi biệt thự Cát trắng lộng lẫy của ông đã ba lần gọi điện thoại đến.

- Ông đã tiến hành việc bắt giữ chưa?

Thật khó cho Maigret khi phải trả lời câu hỏi ấy Bọn người trẻ tuổi ấy từ mười támđến hai mươi tràn vào quầy cà phê Nhóm người ồn ào chiếm một chiếc bàn, gọi thứcuống nhưng lại không dùng

Chúng chỉ có mặt trong quầy cà phê chưa đến năm phút mà những lời đối đáp ngắtquãng, những tiếng cười đến vỡ bụng, những lời ngượng ngùng khó chịu nhường chỗcho những lời phỉnh phờ Rồi chúng lần lượt ra đi, đứa này sau đứa khác Sự khácbiệt ấy càng rõ rệt hơn khi người ta phải đốt đèn lên Đã bốn giờ Như thường lệ,đám đông tiếp tục đi lại

Tối hôm ấy, lại vắng vẻ và im lặng như tờ Dường như tất cả những người đi dạothoả thuận với nhau Trong thời gian lâu nhất là mười lăm phút các đường phố không

có người, và khi những bước chân lại vang lên thì chính đây là những bước chân vộivàng của một người qua đường lo âu, nhanh chóng về nhà mình cho yên ổn

Emma tì khuỷu tay lên két Ông chủ khách sạn đi từ nhà bếp lên quầy cà phê, nơiMaigret vẫn khăng khăng không nghe những lời ca cẩm của ông

Ernest Michoux mãi đến bốn giờ rưỡi mới xuống, vẫn đi đôi giầy păngtúp

Râu của anh mọc tua tủa, chiếc khăn quàng bằng lụa màu kem đã vấy bẩn mồ hôi

- Ông ở đấy à, ông cảnh sát trưởng?

Sự có mặt của ông có vẻ như làm cho anh yên tâm hơn

- Thế người thanh tra của ông?

- Tôi đã cử anh ta đi một vòng trong thành phố

- Con chó đâu rồi?

- Từ sáng đến giờ, không ai thấy nó đâu cả

Ngày đăng: 07/02/2023, 22:58

TÀI LIỆU CÙNG NGƯỜI DÙNG