1. Trang chủ
  2. » Tất cả

Có một ngày trời rất xanh nhật hạ

140 2 0
Tài liệu đã được kiểm tra trùng lặp

Đang tải... (xem toàn văn)

Tài liệu hạn chế xem trước, để xem đầy đủ mời bạn chọn Tải xuống

THÔNG TIN TÀI LIỆU

Thông tin cơ bản

Tiêu đề Có Một Ngày Trời Rất Xanh Nhật Hạ
Trường học Trường Đại Học Sư Phạm
Chuyên ngành Văn học
Thể loại Văn bản tự sự
Thành phố TP. Hồ Chí Minh
Định dạng
Số trang 140
Dung lượng 1,05 MB

Các công cụ chuyển đổi và chỉnh sửa cho tài liệu này

Nội dung

Mai Nguyễn được dịp trêu bạn “trả thù”, nhưng Uyển Nhi cũng đâu phải là tay vừa.− Nếu mi không “tâm phục khẩu phục”, thì để ta dẫn nhân chứng ra nhé.. Cô có vẻ hí hửng trước thành tích c

Trang 1

Có một ngày trời rất xanh

Nhật Hạ

Chào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn:http://vnthuquan.net

Phát hành: Nguyễn Kim Vỹ

Trang 3

Dưới góc cây sao, một cô bé có mái tóc dài chấm lưng đang ngồi thả hồn theo đợtgió lùa tạo nên những cơn "mưa sao" Cứ mỗi cơn gió đi qua, những trái sao thi nhaubay theo chiều gió lộng Trái sao cứ xoay tròn, tạo thành đường xoắn ốc khi rơi

Cô bé đưa mắt lên cao, rồi dõi tầm nhìn theo những trái sao đang bay, miệng nở nụcười duyên để lộ chiếc răng khuyển Với tay hứng trái sao, ánh mắt thích thú hiện

rỏ trên gương mặt rạng ngời

Cả trường đại học Sư phạm này, không ai mà không biết cô bé đó Khuôn mặt tráixoan, đôi mắt to trong đen láy, nhưng có chút gì đó đượm buồn Sống mũi cao lạithêm đôi môi hồng như thoa son đã đưa cô bé trở thành hoa khôi của trường từ nhữngnăm đầu chập chững bước vào ngưỡng cửa đại học Và nếu ai để ý thì thấy cô bé ấyrất thích được đắm mình trong trận "mưa sao" như thế này

− Ê ! Chơi kỳ vậy ? - Tiếng cô bé vang lên - Có buông tay không nào ?

Không có tiếng trả lời, cô bé vẫn lÊn tiếng dù rằng đôi mắt bị bàn tay ai đó bịt lại

− Mi không qua mắt được ta đâu nhỏ Ta đếm đến ba, nếu mi chưa buông tay ra thìđừng trách ta sao độc ác nhé Một hai ba

Dứt lời, cô bé choàng tay ra sau cù léc

− Ái ! Nhột Ta không giỡn với nhà mi nữa Ta buông tay ra rồi đó, tha cho ta đi

- Tiếng cô gái ơi ới khi bị bạn cù léc

Trang 4

− Cho nhỏ chết nè, dám bịt mắt ta nè Thân thì sợ nhột mà cứ luôn khiêu chiến với

ta trước Nè ! Chừa không nhỏ ?

− Chừa, chừa Không bịt mắt mi nữa Tha ta đi mà - Cô gái vừa nói vừa cười bởikhông sao thoát khỏi tay bạn mình

− Kêu ta bằng chị đi, ta sẽ tha cho nhỏ, cô bé ơi

− Vâng chị Chị của anh Huy được chứ?

− Mi dám chọc ta nữa hả ? Cho mi chết luôn

− Thôi mà, không giỡn nữa Mai Nguyễn Ta xin đó, ta mệt muốn đứt hơi rồi

Mai Nguyễn - Cô bé thích ngắm mưa sao, sinh viên năm cuối đại học Sư phạm cũng

là hoa khôi của trường - nói:

− Ai biểu nhỏ đem anh Huy vào đây Lần này ta nể tình tha cho đó, không có lầnsau đâu nghe nhỏ

− Phải rồi, cũng vì nể tình "hắn", nên mi mới tha ta chứ gì? Trọng tình hơn bạn nhe

− Uyển Nhi ! Nhỏ mà còn nói thế, ta giận đó - Mai Nguyễn hờn dỗi quay mặt đi

Uyển Nhi thấy bạn có vẻ giận thật, nên xuống nước năn nỉ

− Ê ! Bộ mi giận ta thật hả Nói chơi chút xíu đã giận rồi Người gì đâu mau hờn mátquá Người đẹp mà giận là xí lắm đó Nè ! Cười đi ! Cười lên, ta sẽ chụp cho mi pôhình làm kỷ niệm À ! Mà không cần cười cũng được Ta sẽ chụp mi trong lúc này đểđăng báo quảng cáo nghệ thuật Biết đâu, ta sẽ đoạt giải cuộc thi đó với nội dung “bứcảnh có hồn nhất, thể hiện chân thật bộ dạng người đẹp khi giận” Mi thấy thế nào :

− Quỷ sứ bắt nhỏ đi, ăn nói gì mà bạo dạn thế Nói xuôi cũng nhỏ, mà nói ngược cũng

là nhỏ đó Uyên Nhi Nhỏ đi ngành sư phạm chứ đâu phải luật đâu mà nói ngang thế.Cũng may cho nhỏ đó, chứ nhỏ mà đi ngành luật, người ta vô tội, nhỏ nói một hồicũng thàng có tội Lúc đó ta không có đủ ba đầu sáu tay để cứu nhỏ đâu

Trang 5

Mai Nguyễn được dịp trêu bạn “trả thù”, nhưng Uyển Nhi cũng đâu phải là tay vừa.

− Nếu mi không “tâm phục khẩu phục”, thì để ta dẫn nhân chứng ra nhé

Chạy nhanh về phía người con trai ấy, cô nắm lấy tay anh dẫn về phía cô bạn gáiđang nhìn mình cười rất tươi, nói :

− Anh Huy ! Anh hãy công tâm mà nhận xét xem, giữa em và Mai Nguyễn, ai làngười hay lý luận nhất

− Lại có chuyện gi nữa sao Uyển Nhi ? Miệng anh hỏi Uyển Nhi, nhưng mắt lại hướngnhìn Mai Nguyễn trìu mến, ánh mắt ấy dấy lên sự yêu thương nồng cháy da diết

Uyển Nhi không để ý đến cử chỉ đó, cô vô tư nói :

− Thì anh Huy cứ nhận xét đi Giữa em và Mai Nguyễ, ai là người luôn gây khó khăncho anh, ai là người hay hờn giận mỗi khi anh làm phật ý, ai là người để anh năn nỉrát cả cổ vẫn chưa chịu hòa ? Có phải Mai Nguyễn không anh ?

− Thì anh tình nguyện nhận về mình mọi đau thương, mất mát mà Nhưng anh thấyMai Nguyễn đâu như lời em nói Cô ấy dễ thương, đáng yêu lại luôn hiểu những gìanh muốn Anh nghĩ, chỉ có em là luôn hỏi những câu gây rắc rối cho anh mà thôi

Bị “gậy ông đập lưng ông”, Uyển Nhi chỉ còn biết tròn xoe mắt, dẩu đôi bờ môi đỏmộng lên vì tức giận không nói nên lời Trong khi cả Mai Nguyễn lận Trường Huyđều ôm bụng cười trước pha “phối hợp” khá ăn ý của mình

Trang 6

− Thôi, tôi nói không lại hai người rồi - Uyển Nhi khoát tay đầu hàng – Tôi quên haingười đang trong thời kỳ “yêu nhau đắm đuối, chỉ có chết mới chia lìa nhau”.

− Uyển Nhi ! Em nói gì mà nghe sặc mùi cải lương thế ? Anh nhờ, em đâu thíchlãng mạn hay những pha muồi mẫn đâu ? - Trường Huy trêu cô – Ai đã làm thayđổi em thế ?

− Không ai có thể làm thay đổi tính cách của Uyển Nhi này được – Cô nhấn giọngxác định - Tại vì em thấy anh và Mai Nguyện quá tình tứ, nên ghẹo chơi thôi

− Anh không biết trong lớp em, nhỏ được mệnh danh “Trái tim sỏi đá mang hệ PAL”sao ? – Mai Nguyễn cười nụ nói

− “Hệ PAL” là hệ gì ? Đa hệ đó hả Mai Nguyễn ? Nếu đã là đa hệ, thì làm sao lạicòn “trái tim sỏi đá” được chứ ? - Trường Huy vẫn chưa hiểu ký hiệu mà sinh viênkhoa ngữ văn sư phạm dành cho Uyển Nhi

− “Hệ PAL” có nghĩa là “Phớt Anh Luôn” đó, ông bác sĩ của em – Mai Nguyễngiải thích

Trường Huy vỗ trán, ra chiều thích thú :

− Ha… ha… ha… Hay quá ! Vậy từ nay, anh gọi em là PAL nhé, Uyển Nhi - TrườngHuy cố tình trêu

− Anh bác sĩ của Mai Nguyễn ơi ! Cho em xin đi Cái biệt danh đó, nội trong khoakêu không mà em đã “ê sắc” suốt bốn năm đại học rồi Anh Huy mà đem ra ngoàitrướng, chắc em suốt đời tôn thờ “chủ nghĩa độc thân” quá Hai người có đôi rồi, địnhcho nhỏ này lẻ loi hoài sao ? Đâu có được

− Đúng là nhỏ miệng không ai bằng Anh Huy ! Anh có thấy Uyển Nhi đi lộn ngànhkhông ? – Mai Nguyễn vẫn không tha bạn

− Ừ, ta đi lộn ngành đó Mi và anh Huy thì đi đúng ngành lắm hả ? Người vì yêu nghề

“gõ đầu trẻ” lại hay mắc bệnh tương tư, nên tình nguyện làm bệnh nhân cho ông bác

sĩ mới ra trường được một năm Còn người kia vì có người yêu bị bệnh tim, nên theongành bác sĩ để tiện bề chăm sóc, có phải không ?

Trang 7

Uyển Nhi nói một hơi như sợ ai đó chen vào Một mũi tên cùng lúc giương lên trúnghai mục tiêu Cô có vẻ hí hửng trước thành tích của mình vừa gặt được.

Mai Nguyễn không để kịp cho bạn vui trên chiến thắng, cô luôn hạ “đối thủ” bằngcách “gậy ông đập lưng ông” :

− Thế mà có người muốn trở bệnh tương tư hay đau tim để có người chữa mà không

có nữa đó nghe

Biết không thể nào tranh luận lại bạn, Uyển Nhi đành tạm thời hoãn binh bằng cáchđấu dịu :

− Ừ đó, được không ? Mi không được cười trên sự đau thương của ta nhé Coi chừng

“cười người hôm trước, hôm sau người cưới” đó nghe

− Giỡn với nhỏ thôi Ta biết tiểu thư nhà ta vì chưa gặp được người trong mộng hội

đủ điều kiện nhỏ đề ra đó thôi Người mình yêu thì chưa gặp, còn người yêu mìnhthì đếm không xuể Chỉ cần nhỏ gật đầu là có khối chàng tình nguyện chết dưới taynhỏ, phải không tiểu thư nhà họ Lê ?

Như được xoa dịu nỗi lòng, Uyển Nhi nhoẻn miệng cười thật tươi :

− Nói như vậy còn nghe được Thôi, mình về Trời sắp tối rồi

− Đợi một tí nữa đi – Mai Nguyễn ngăn bạn – Bây giờ là giờ tan tầm, xe cộ đôngđúc, mình ra là bị kẹt xe ngay Nói thật, ta ngán đường sá Sài Gòn quá

− Đợi thì được rồi đó, nhưng khổ nỗi… - Uyển Nhi bỏ lửng câu nói

Mai Nguyễn nhìn bạn dò xét :

− Lại gì nữa đây nhỏ ?

Uyển Nhi rướn người, kề tai nói nhỏ đủ cho cả hai cùng nghe :

− Bụng ta đánh “lô tô” từ lúc còn ở lớp lận Ra đây chơi trò rượt đuổi với mi, đã đóilại càng đói hơn Nếu không bay kịp về nhà, chắc ta xỉu quá

Trang 8

Trường Huy vô tình nghe được những lời Uyển Nhi nói, anh cười mỉm một mình,rồi nói :

− Mai Nguyễn ! Anh có đề nghị này nhé Hay ba đứa mình tìm quán nào đó để giảiquyết vấn đề bao tử, rồi hẵng về sau Hai em thấy thế nào ?

− Được đó, ý kiến hay ! - Uyển Nhi đồng ý ngay khi anh dứt lời – Em ủng hộ anhHuy hết mình luôn

Thấy bạn như trẻ con, Mai Nguyện không giấu được nụ cười

− Còn mi thế nào, Mai Nguyễn ? - Uyển Nhi chờ đợi một cách nôn nóng

Uyển Nhi sau khi nói, cô đứng nhanh dậy, giơ tay kéo Mai Nguyễn cùng đi

− Đi nhanh đi !

− Phải đó Mai Nguyễn Em nhanh nhanh lẹ lẹ lên giùm, kẻo lại có người xỉu vì đói

đó em - Trường Huy kêu cô

Uyển Nhi không ngờ cuộc “rỉ tai nói nhỏ” tật xấu của mình lại bị Trường Huy ngheđược Cô ấm ức lắm, nhưng đành “ngậm bồ hòn”, chờ dịp trả đũa “Hãy đợi đấy ! Rồicũng có ngày thù này ta sẽ trả” Nghĩ thế, Uyển Nhi thản nhiên bước đi như không

có chuyện gì xảy ra

Trường Huy nhìn cô em bạn lắc đầu cười, rồi nắm tay người yêu bước nhanh theoUyển Nhi ra cổng Bầu trời đã nhạt nắng dần, những tia nắng ấm áp cuối cùng rồicũng lịm tắt cuối trời Tây

Trang 10

ao ước : “giá như thời gian quay trở lại để được hòa mình với tuổi hồn nhiên nhưhai cô bé kia…”

Uyển Nhi là con gái rượu của một thương gia giàu có nổi tiếng nhất nhì ở đất SàiGòn Trong giới kinh doanh vàng bạc đá quý, ai mà không biết gia đình ông Lê XuânPhát – ba của Lê Uyển Nhi Khắp Sài Gòn, ở mỗi quận đếu có cơ sở kinh doanh thuộcquyền quản lý của ông Nổi tiếng thành đạt, nhưng gia đình ông vẫn sống dung hòa,giản dị như bao người Ông luôn lấy câu “Không ai giàu ba họ” ra để răn dạy cáccon mình Nhờ đó mà Uyển Nhi thừa hưởng được đức tính ấy của ba mình Khôngđẹp kiêu sa đài các như đóa hải đường, không rực rỡ quyến rũ như hồng nhung đỏthắm, Uyển Nhi có nét đẹp “hoa đồng cỏ nội” của loài hoa trinh nữ dịu dàng, nhưngkhông kém phần gợi nhớ

Khác với bạn, Mai Nguyễn là cô học trò nghèo, gia đình phải chạy cơm ngày hai bữa

Lo cho cô học ở ngành sư phạm suốt bốn năm trời đã là vất vả khó khăn so với khảnăng kinh tế gia đình Nhưng được nhìn thấy kết quả học tập của con gái mình, mọigian nan vất vả đều tan biến Chồng chết, bà Phương Nga phải tần tảo sớm hôm locho con ăn học, bù lại Mai Nguyễn càng lớn càng giống mẹ thời còn con gái Đó làniềm kiêu hãnh và hạnh phúc mà ông trời còn thương ban cho bà

Nhìn con gái chăm chỉ học hành, bà Phương Nga bước đến bên con, dịu dàng nói :

− Nghỉ tay một chút đi con, mẹ có pha cho con ly sữa nóng nè

Đón ly sữa trên tay mẹ, Mai Nguyễn uống một ít cho vui lòng mẹ Cô nói :

Trang 11

− Con cám ơn mẹ Mẹ lúc nào cũng chăm sóc con thật chu đáo, tận tình.

− Bởi vì con là con của mẹ bởi vì mẹ chỉ còn có con là người thân duy nhất trên đời.– Bà Phượng Nga trìu mến nói - Học gì thì cũng phải giữ gìn sức khỏe nghe con gái

Mẹ thấy hình như con ốm đi nhiều đấy

Maì Nguyễn cười duyên :

− Tại mẹ quá lo lắng yêu thương con nên lúc nào mẹ cũng thấy con gầy Thật ra, nhờ

sự chăm sóc kỹ lưỡng của mẹ, con lên gần hai ký đấy Mẹ xem, bộ đầm này, con mặchơi chật so với lúc trước nhiều đấy

Như để chứng minh lời nói của mình, Mai Nguyễn đứng lên xoay vòng cho bà PhượngNga ngắm “Ôi dào ! Nó càng lớn trông cành xinh đẹp, càng ra dáng thiếu nữ Nónhư phiên bản của mình ngày xưa Mong rằng cuộc đời con sau này đừng bạc phậnnhư mẹ”

− Mẹ ! - Tiếng Mai Nguyễn kéo bà về thực tại - Mẹ nhìn con mà hồn mẹ để tận đâu

ấy Nãy giờ con gọi không biết bao lần mà mẹ có nghe đâu

− Ừ Cho mẹ xin lỗi nhé Nhìn con, mẹ lại nhớ về quá khứ - thời vàng son của ngườicon gái mà mỗi người chúng ta chỉ có được một lần mà thôi

− Có phải con rất giống mẹ ? – Mai Nguyễn nheo mắt hỏi, lòng rộn niềm hân hoan

− Phải, nếu không nói con là bản sao chính xác nhất Nhưng con lại mang cá tính của

ba - một cá tính cương trực, sẵn sàng hy sinh bản thân mình vì lý tưởng, vì ngườithân và hơn hết là tấm lòng vị tha cao cả

− Một sự kết hợp hài hòa không chê vào đâu được, phải không mẹ ? Con là “sảnphẩm” tình yêu của ba mẹ, cho nên con phải hội đủ hai gen trội của mẹ lẫn ba Bởi

vì thế, ngày xưa, ba thường nói : nhìn con là thấy có mẹ trong đó Và bây giờ mẹcũng nói như thế mỗi khi nhớ ba

Ôm con gái vào lòng, bà Phượng Nga thì thầm :

Trang 12

− Có con bên cạnh, nỗi nhớ về ba cũng vơi đi phần nào Ông ấy ra đi quá đột ngột,

để lại hai mẹ con ta trơ trọi trên thế gian này Làm sao mẹ có thể quên ba con chođược khi mà khắp căn nhà này, đâu đâu cũng có bóng hình ông ấy

− Thì ra là thế Bây giờ con mới hiểu Mẹ chăm sóc con đặc biệt chẳng qua là mượnhình con để tưởng nhớ “người xưa” hén

Mai Nguyễn trêu mẹ khi cô biết mình đã vô tình khơi lại di vãng đau thương mà hai

mẹ con cô cố chôn vùi theo lớp bụi thời gian

− Tổ cha cô ! – Bà Phượng Nga mắng yêu con gái – Tôi già rồi, đâu phải như các

cô còn trẻ, còn sức khỏe để mà yêu đương nồng nàn, tình tứ, hay nhớ nhung da diết

ăn ngủ không yên, ngày nhớ đêm trông Tình của tui là tình già, đâu sôi nổi, nhiệthuyết như cô đâu

− Tình cảm mẹ dành cho ba ngày xưa, bây giờ và mãi mãi về sau vẫn thế Con biết,

mẹ biết và cả ba ở dướì suối vàng cũng biết Đã gọi là tình yêu thì thời xưa hay ngàynay đều vẫn như nhau vẫn nhớ nhung khắc khoải, vẫn yêu mến cho đến lạ thường…

“người dưng khác họ” kia Con biết, chính nhờ vào tình yêu mẹ dành cho ba, tìnhmẫu tử thiêng liêng mà mẹ đã vượt qua bao gian lao, cơ nhọc để nuôi con ăn học nhưngày hôm nay Con yêu và kính mẹ vô cùng, bởi nơi mẹ hội đủ những phẩm chấtđáng quý của người phụ nữ Việt Nam Con hãnh diện khi được làm con của mẹ và

tự hứa với lòng mình sẽ noi theo mẹ Mẹ là tấm gương soi sáng bước con đi

Nghe những lời con gái nói, lòng bà Phượng Nga ấm lại biết dường nào Quả thật,không uổng công bà hy sinh cả đời vì chồng vì con

− Đờì mẹ thật diễm phúc biết bao khi gặp được ba con và có con trong cuộc đòi.Cho dù bây giờ được phép lựa chọn lại, mẹ vẫn không hối tiếc khi quyết định đi conđường này Ba con là người chồng vẹn thủy tròn chung, hết lòng thương vợ yêu con

Mẹ lại có được con - một đứa con gái vẹn toàn không khiếm khuyết Cho dù gia đìnhnghèo, mẹ vẫn thấy ngập tràn hạnh phúc, rộn vang tiếng cười

− Vâng, nhìn vào mắt mẹ, con biết mẹ là người đàn bà hạnh phúc nhất thế gian này

− Cái tính nịnh đầm giống ba cô quá đi – Bà lại mắng yêu con gái

− “Con gái giống cha giàu ba họ” mà mẹ – Mai Nguyễn toét miệng cười

Trang 13

Chợt nhớ điều gì, bà Phưong Nga quay qua hỏi con :

− Mấy hôm nay, mẹ không thấy Uyển Nhi sang đây cùng học với con Hay hai đứagiận hờn với nhau rồi ?

− Không có đâu mẹ, chúng con yêu thương nhau như ruột thịt, hiểu ý nhau từng cáinháy mắt, gật đầu thì làm gì có chuyện giận hờn nhau Chắc tại nhỏ ấy bận việc gì

đó mà chưa tiện ghé đấy

− Uyển Nhi là người tốt Tuy gia đình thuộc giới thượng lưu, nhưng con bé không vìthế mà tỏ ra khinh người hay ăn xài xa hoa – Bà Phương Nga nhận xét – Con bé lạihết lòng kính mẹ, quý bạn… Con có được người bạn thân như thế, mẹ rất yên lòng

− Lúc đầu kết bạn với nhỏ ấy, con không hề biết gia thế của nhỏ Trông nhỏ thật giản

dị, hòa đồng Đến khi hai đứa xem nhau như tri kỷ, con mới hay người bạn thân củamình thuộc dòng dõi cao sang Mẹ biết không ? Nhỏ ấy sợ con buồn, sợ con nghĩnhỏ coi khinh con che giấu thân thế nên nhỏ hết lời phân bày, nhưng con hiểu và cảmthông cho nhỏ Từ ấy, cả hai xem như ruột thịt

− Uyển Nhi tuy có vẻ đẹp lộng lẫy, nhưng nhìn vào khuôn mặt ấy là thấy ngay nétduyên con gái, sự quyến rũ lôi cuốn lạ thường

− Thế còn con ? Con gái mẹ như thế nào ? – Mai Nguyễn tinh nghịch hỏi

Mỉm cười trước tính trẻ con của con mình, bà Phưong Nga đáp :

− Con gái của mẹ thì nhất rồi, vừa đẹp lại vừa giỏi giang không chê vào đâu được

Cô giáo tương lai của mẹ hội đủ tiêu chuẩn để học trò noi theo Hà ! Ai có phước,

tu được chín kiếp mới cưới con gái mẹ

− Mẹ ! Mẹ nói kỳ quá – Mai Nguyễn đỏ mặt thẹn thùng khi nghe mẹ nhắc đến chuyệntình cảm

− Cái gì mà kỳ Con gái lớn lên phải lấy chồng, đó là lẽ đương nhiên Huống chi conlại là hoa khôi của trường Đừng nói với mẹ là con không có ai để ý đến hay conchưa vừa mắt một ai

Trang 14

− Sao mẹ lại khẳng định điều đó ?

− Bởi vì mẹ là mẹ của con Những vui buồn của “cái thuở ban đầu lưu luyến ấy”, conkhông sao che giấu được mẹ, và cũng bởi vì những gì con đang đi, mẹ đã từng trải qua

− Mẹ thật tinh mắt và có kinh nghiệm… “đầy mình”, con xin bái phục – Mai Nguyễnđùa – Con không thể giấu mẹ được nữa rồi

− Vậy là mẹ nói đúng ? – Bà Phương Nga xác định – Con đã có người yêu ? Khi nàodẫn về ra mắt mẹ đây, cô giáo ?

− Con và anh ấy quen nhau đã gần ba năm Ảnh bây giờ là bác sĩ khoa ngoại nổi tiếngvới danh hiệu “bàn tay vàng” Những ca anh đứng mổ, tỉ lệ thành công chiếm rất cao.Con định đến khi nào thật tiện lợi sẽ dẫn về ra mắt mẹ

− Sao không phải là hiện tại mà phải đợi chờ ở tương lai ? Dù có là tương lai gần đinữa, con nên hiểu tâm trạng của người mẹ : lúc nào cũng lo lắng quan tâm đến cáccon ở bất cứ phương diện nào, nhất là tình cảm Mẹ mong một ngày không xa, con

sẽ thực hiện lời hứa với mẹ, được chứ con gái ?

− Vâng, con hứa

Bà Phương Nga mỉm cười hài lòng, chưa bao giờ Mai Nguyễn làm điều gì để bàbuồn Nhất nhất mọi việc, cô đều nghe lời bà, và bà Phương Nga không vì thế đem

“thị uy” của mình ra buộc con gái tuân theo một cách thái quá Hai mẹ con luôn tâm

sự, trao đổi tâm tư tình cảm với nhau như những người bạn thực thụ Chính vì thế

mà Mai Nguyễn luôn bốc lộ lòng mình cũng như quan điểm sống Họ vừa là hai mẹcon, vừa là hai người bạn tri kỷ của nhau

− Mai Nguyễn ơi ! Mi có ở nhà không Mai Nguyễn ? - Tiếng Uyển Nhi ngoài cửavọng vào

− Trời đất ! Mới nhắc mà đã đến rồi, linh ghê mẹ nhỉ Mẹ để con trị tội cái con nhỏnày cho bớt “tiếng nói đi trước người”, mẹ nhé

Nói xong, không để bà Phương Nga phản ứng, cô “biến” nhanh như chú sóc

− Thưa mẹ, con mới đến - Uyển Nhi chào bà Nga khi bước vào nhà

Trang 15

− Uyển Nhi đó là hả con ? Ngồi đi ! Sao lâu quá không qua thăm mẹ vậy ?

− Dạ, mấy ngày nay, gia đình con có việc riêng, nên không qua thăm mẹ và MaiNguyễn được Đừng giận con nghe mẹ

− Sao mẹ giận con gái ngoan của mẹ cho được, khi con đã nêu lý do chính đáng lạihết lòng hiếu thảo với mẹ

− Mai Nguyễn đi đâu không có nhà phải không mẹ ?

Bà Phưong Nga chưa kịp đáp thì bất ngờ, Uyển Nhi bị Mai Nguyễn đứng ở sau lưngchộp lấy hai vai làm cô bé giật mình

− Hú hồn hú vía ! Mi chơi gì ác thế ?

− Cho nhỏ chừa cái tội nói mãi vẫn không chịu sửa Con gái gì… chưa vô đến nhà

đã nghe được tiếng Nhỏ ở cách nhà ta trăm mét là ta đã biết nhỏ đến rồi Người tanói : “đàn ông miệng rộng thì sang, đàn bà miệng rộng…”

− “Thì sang cả làng”, phải không mi ?

Uyển Nhi cướp lời bạn Nói xong, cô cười thật tười để lộ hàm răng trắng và đềunhư bắp

− Hứ ! Nhỏ nói ngang, ba làng nói không lại nữa Mẹ đừng nhận nhỏ làm con nữa.Khi nào nhỏ biết lỗi và sửa thì hãy chấp nhận

− Mai Nguyễn nói đúng đó con Không phải mẹ bênh nó mà bỏ rơi con Uyển Nhi !Con nên nhớ, mẹ thương hai đứa như nhau, xem cả hai như là một Mai Nguyễn nóithế cũng chỉ muốn con hoàn hảo hơn chứ không có ý gì

− Dạ, con hiểu điều đó Cũng chỉ vì “giang sang dễ đổi, bản tính khó đời” nên conchưa sửa được Mẹ đừng giận, con hứa tiếp thu và sửa đổi

− Hứa thì nhớ giữ lấy lời nghe nhỏ Mẹ và ta không thích hứa cuội đâu

Trang 16

− Biết rồi mà - Uyển Nhi trở lại bản tính hồn nhiên của mình - Mẹ ơi ! Hôm nay conqua đây ăn “ké” cơm, mẹ nhé Không hiểu sao ăn cơm ở nhà, con không thấy ngonchút nào cả Chị bếp ở nhà nấu ăn thua mẹ xa Làm như ở đây có sức thu hút, lôi cuốnghê lắm vậy Xa một chút là con đã nhớ rồi.

− Nhỏ nịnh vừa vừa phải phải thôi, chừa chỗ cho ta nịnh với chứ Nhỏ nhớ đây, nhớ

mẹ, nhớ ta hay nhớ những món mẹ làm ? – Mai Nguyễn trêu bạn

− Hi… hi… hi… chắc con nhớ tất cả quá – Sà vào lòng bà Nga, cô tiếp – Nhưngnhớ nhất vẫn là mẹ, kế đó là món ăn mẹ nấu, rồi mới đến nhớ mi

− Đúng là nhỏ có âm mưu rõ rệt Nhận mẹ ta làm mẹ, chẳng qua nhỏ muốn thưởngthức tài nghệ nấu ăn của mẹ chứ gì ?

− Thôi mà, mi không làm khó ta, mi không chịu nổi sao, Mai Nguyễn ? Ta khônghiểu sao anh chàng Trường Huy kia lại chịu đựng và nuông chiều nổi mi kia chứ

Chợt như nhớ ra điều gì, Uyển Nhi che mình lại, nhưng…

− Bạn trai của Mai Nguyễn tên Trường Huy, phải không Uyển Nhi ? – Bà PhưongNga hỏi ánh mắt nhìn hai cô con gái dò xét

− Vậy mà hai đứa cứ giấu mẹ hoài, định đến bao giờ mới chịu khai báo nếu như mẹkhông bảo nói ?

− Dạ, tại Mai Nguyễn muốn con giữ kín chuyện cho đến khi được phép của nhỏ

− Con quá lắm đó nghe, Mai Nguyễn – Bà Phương Nga mắng yêu con gái

Trang 17

− Mẹ mắng oan con rồi Con chỉ sợ mẹ lo chuyện không đâu của con rồi sinh bệnh,con là người có lỗi Hơn nữa, giữa con và anh Huy tuy có yêu nhau, nhưng nếu nóiđến hai chữ “hôn nhân” thì còn quá xa Con sợ “nói trước bước không qua”, nên…

− Mẹ ! - Uyển Nhi sợ bà Phương Nga giận, nên cố năn nỉ vào - Cả con cũng sợ bệnhtình mẹ tái phát, nên mới che giấu cho Mai Nguyễn Nếu có trách, xin mẹ cứ la tráchcon đi, rồi bỏ qua tất cả Mẹ đừng giận hai con, nghe mẹ

Bà Phương Nga vô cùng hạnh phúc khi bên cạnh bà luôn có sự quan tâm của hai côcon gái Một là con ruột, còn một kia là con nuôi, nhưng cả hai đều dành cho bà tìnhcảm sâu nặng như nhau

− Mẹ đâu có giận chi hai con Mẹ chỉ muốn nói với hai con rằng : mẹ không muốnhai con giấu mẹ bất cứ điều gì dù là nhỏ nhất Nhà mình đơn chiếc, chúng ta phảicùng nhau chia sẻ mọi niềm vui nỗi buồn, quan tâm chăm sóc lẫn nhau Có như thếmới hiểu và gần nhau nhiều hơn, nỗi buồn được vơi đi và niềm vui được nhân gấpđôi Các con hiểu ý mẹ chứ ?

− Dạ, cin xin nghe lời mẹ dạy

Quay sang Uyển Nhi, bà tiếp :

− Thế còn con, cô gái cưng của mẹ ? Con đã tìm cho mình ý trung quân nào chưa ?

− Mẹ ơi ! Con “xí” lắm, không có ai thương con cả

− Đừng nói thế chứ con gái Con là bông hoa lài luôn đem hương thơm đến cho mọingười Con không xấu đâu Nét duyên con gái của con cũng đã hớp hồn không ítchàng trai Nhưng vì duyên nợ con chưa đến, nên con chưa tìm cho mình người trongmộng, rồi từ từ cũng sẽ có thôi Hãy tin như thế Hai con của mẹ, mỗi đứa một vẻriêng, và mẹ chắc rằng, cả hai rồi cũng sẽ có được hạnh phúc của chính mình

Mai Nguyễn gật gù, tỏ vẻ hiểu biết Còn Uyển Nhi, cô như đứa trẻ, cứ ôm lấy bàPhương Nga để được nuông chiều Giờ đây bên cạnh bà, niềm vui được nhân lên vànỗi buồn dường như lắng dịu Tất cả chìm đắm trong không gian tràn ngập hạnh phúc

Trang 18

ấy, mặc cho Uyển Nhi vừa lái xe vừa la náo động cả góc phố.

− Ê ! Làm gì mà mi ôn eo ta chặt dữ vậy ? Bộ mi đang tưởng tượng ta là Trường Huysao ? Buông tar a mau ! Bằng không ta cho cả hai “đo đường” bây giờ

− Không buông nhỏ ra đó, nhỏ giỏi làm gì ta xem Có “đo đường” thì cả hai cùng đo,chứ đâu phải mình ta đâu mà ta sợ Mới đụng nhỏ có chút xíu, mà nhỏ đã la làng lênrồi Mai mốt có người yêu, nhỏ cho người ta ôm không hổng tốn tiền còn năn nỉ :

“Eo em, anh hãy ôm vào

Cho em nghe được lời nào thương yêu”

− Ối trời ơi ! Hi… hi… hi… Cô giáo khoa văn hôm nay làm thơ tình con cóc, nghesao rợn cả người Nói cho mi biết, không bao giờ có chuyện đó đâu Ta chứ đâu phảinhư mi

− Đừng nói trước, bạn ơi “Nước chảy ngày càng tới” Nói người ta đi, cười cho dữvào, rồi mai mốt đến phiên mình, không biết ai cười cho đây, nhỏ há !

− Ta bảo không là không Mi đừng suy bụng ta ra bụng người Chắc mi đã cho anhchàng bác sĩ ấy ôm eo rất nhiều lần, hoặc mi cũng đã như thế với anh ta, nên mi mớirành như thế Khai mau ! Có đúng như lời ta nói không ?

Uyển Nhi bất ngờ đạp thắng làm cho Mai Nguyễn theo phản xạ, chồm người ra phíatrước ôm gọn bạn trong lòng

Trang 19

− Quỷ sứ ! Nhỏ chơi gì mà kỳ vậy ? Tự dưng thắng xe giữa đường, không sợ ngườikhác mắng cho hả ? Khai cái gì mà khai chứ ?

− Thì khai cho ta biết, ngoài việc ôm eo người yêu ra, mi và anh chàng bác sĩ đó có

gì với nhau nữa không ? - Uyển Nhi cố ép bạn, đưa vào thế kẹt

− Có gì là gì ? Nhỏ nói, ta khó hiểu quá

− Thôi, đừng giả ngây thơ nữa, “bà cụ” Bà cụ thừa hiểu ta muốn nói gì mà Nóikhông, hay đợi sư tỷ rat ay, hả tiểu muội ?

− Ối đừng ! Sư tỷ muốn tiểu muội nói thì cũng cho xe chạy đi, chứ đứng đây mộthồi, cảnh sát đến phạt, oan uổng lắm, sư tỷ ơi

Như sực nhớ nãy giờ mình đậu xe ngoài đường, Uyển Nhi trả số cho xe lăn bánh,nhưng cũng không quên mục đích của mình

− Rồi, nói đi ta nghe Ba năm trời quen nhau, hai người có “mi” nhau chưa ?

− Làm gì đến ba năm dữ vậy Mới có hai năm, mười tháng, hai chục ngày thôi

− Ừ, thì hai năm, mười tháng, hai chục ngày - Uyển Nhi phát cáu trước sự chính xáccủa bạn – Sao, trở lại câu hỏi chính của ta đi chứ ?

− Ừ, thì có hôn… chút chút vậy mà – Mai Nguyễn thẹn thùng xác nhận

− Hôn chút chút, nhưng mà hôn ở… chỗ nào mới được ? - Uyển Nhi cố tình gài bạnvào thế kẹt

− Thì hôn ở tóc này, hôn ở trán này, hôn ở má này…

− Thế anh ta có hôn môi mi không ?

− Thì… thì…

− Thì sao nói mau ! Ta ghét ậm ừ lắm

Trang 20

− Thì… có Nhỏ chưa có người yêu, làm gì mà hỏi kỹ dữ vậy Bộ định học hỏi, đểmai mốt áp dụng hả ?

− Xí ! Ai mà thèm học hỏi những vấn đề đó Nếu ta có người yêu, tự khắc ta biết phảilàm gì, không cần nhà mi chỉ hay học ở mi

− Ấy cha ! Ghê quá ta Hôm nay, hệ “PAL” mang trái tim sỏi đá ra nói chuyện tìnhyêu kìa Nhỏ khi nào có người yêu, nhớ dẫn về ra mắt “phụ huynh” nghe

− Đó là điều tất nhiên Nếu ta có, ta sẽ dẫn về cho ba mẹ ta và mẹ mi xem mắt hộ.Xem anh ta có bị lác mắt hay mắt hột hay không để còn điều trị nữa

− Ôi ! Nhỏ ăn nói gì nghe ghê thế Nhỏ đâu phải là bác sĩ nhãn khoa đâu

− Ừ, thì là bác sĩ ngoại khoa chuyên mổ bụng, mổ đầu người ta, được không ?

Biết bạn trêu mình, Mai Nguyễn ngồi sa mỉm cười không đáp

− Này ! Chúng mình vào Dịch vụ internet nào đó, để ta kiểm tra mail nhé ? - UyểnNhi chợt nói

− Ừ, ta cũng đang định rủ nhỏ đây

− Hi… hi… Tụi mình “thần giao cách cảm” quá ta

Hai cô gái dừng xe tại điểm truy cấp internet trên đường Sư Vạn Hạnh, rồi ung dungbước vào trong Hồi lâu, tiếng Uyển Nhi vang lên làm náo động nơi yên tĩnh này

− Trời ơi ! Gì mà viết muồi thế

− Suỵt ! Nhỏ lại la lớn nữa rồi, phiền những người chung quanh biết chưa Nói nhỏthôi

− Ừ, thì nói nhỏ Mi và anh Huy gặp nhau hoài mà còn bày đặt gởi mail làm chi nữa ?

− Thì tại thích thế thôi Hơn nữa, những điều viết qua mail sẽ hay hơn và giữ đượclâu Chứ lời nói gió thoảng mây bay, đâu có chứng cớ gì khi anh ta bội phản

Trang 21

− Mi không tin anh Huy sao ? - Uyển Nhi tròn xoe mắt nhìn bạn hỏi.

− Tin Ta rất tin ở anh Huy Ảnh không phải là hạng người mau thay lòng đổi dạ,xem chuyện tình yêu như chiếc áo, muốn thay lúc nào cũng được, ta tin vào tình yêunày Nhưng Uyển Nhi này ! Đời người đôi lúc, không ai biết được chữ ngờ Biết đâuhoàn cảnh khách quan nào đó, hay vì lý do nào mà ta và anh Huy không thể giữ vẹncâu thề cùng nhau thì sao ? Nhỏ quên câu “tình chỉ đẹp khi còn dang dở” hay sao ?

− Mi cứ lo xa, luôn nói điểm gở không hà Mi và anh Huy, hai người yêu nhau thậtlòng, lẽ nào lại nỡ phụ tình nhau Ba má anh Huy, ta biết là người rất dễ gần gũi,lại có lòng nhân từ Họ không vì gia đình mi thua kém họ mà bắt anh Huy chia tay

mi đâu Tin ta đi !

− Ta cũng mong mọi chuyện được như ý nguyện Đừng có sóng gió ba đào nổi lênnhận chìm thuyền yêu của ta trong bể khổ

− Dẹp chuyện buồn vẩn vơ của mi đi, để ta đọc xem anh Huy viết gì cho mi

Không đợi sự đồng ý của bạn, Uyển Nhi nhoài người sang Mai Nguyễn, mắt nhìmchăm chú trên màn hình, miệng đọc thầm

“Em yêu !

− Hi… hi… Muồi quá há nhỏ ?

“Hôm nay, anh bận trực, không thể đón em ở trường, càng không thể cùng em đi dạongắm Sài Gòn về đêm trên dòng sông Bạch Đằng được Đừng buồn, đừng giận anhnhé, em yêu Cả ngày mai và ngày kia cũng vậy Anh phải đứng mổ chính những

ca cấp cứu cho bệnh viện, khi hoàn thành xong ca trực, chúng mình sẽ gặp lại sau,

em nhé

Không gặp em ba ngày, anh tưởng chừng đã ba mùa thay lá Nỗi nhớ về em tronganh cứ dâng trào cuồn cuộn như những cơn bão nhấn chìm cả đất trời xuống tận đáyđại dương Anh muốn biến mình thành cơn gió để hôn nhẹ lên mái tóc dài đen óngcủa em Hôn lên đôi gò má ửng đỏ mỗi khi thẹn thùng mắc cở vì bị anh trêu hay ai

vô tình nhắc đến chuyện tình yêu của chúng mình Anh muốn hôn lên đôi bờ môi đỏmọng hay cong lên mỗi khi cãi bướng cùng anh Anh muốn được ôm em trong vòngtay, hôn mãi… hôn mãi… như Xuân Diệu đã viết :

Trang 22

“Đã hôn rồi hôn lại

Cho đến mãi muôn đời

Đến tan cả đất trời

Anh mới thôi dào dạt…”

Anh là thế Còn em, em có nhớ đến anh không ? Có ao ước như anh đã từng ao ước ?

Mai Nguyễn không tranh với bạn, cô đang mỉm cười hạnh phúc trước những lời lẽtràn ngập yêu thương của Trường Huy Cô hân hoan sung sướng ngất ngay trong niềmhạnh phúc được yêu Với cô, có thể nói giờ đây không còn gì ngọt ngào êm ái hơn làđọc mail của Trường Huy và đắm mình trong hạnh phúc vô biên đó Trường Huy gởicho cô liên tiếp ba lá thư, nhưng cô không vội mở, vì cô sợ sự trêu ghẹo của UyểnNhi thì ít mà e ngại cho bạn tủi thân thì nhiều trước những lời yêu thương cháy bỏng

− Thôi mình về, kẻo mẹ ở nhà trông

Mai Nguyễn nhướng mắt nhìn bạn dò xét Khi nhận ở Uyển Nhi cái gật đầu đồng ý,hai cô đóng hộp thư ra về

oOo

“Mai Nguyễn, em !

Trang 23

Chắc em thắc mắc vì sao anh gởi đến em đến ba lá thư Em biết sao hôn ? Vì anhmuốn ba lá thư kia sẽ thay sự vắng mặt của anh trong ba ngày trực – an ủi, động viêntinh thần cô giáo tương lai chăm chỉ học tập.

Hãy để nỗi nhớ và sự xa vắng anh tạm lắng xuống thật sâu trong lòng em Mỗi lần nhớanh, em đêm bài vở ra học, cho kỳ thi tốt nghiệp ra trường này đạt kết quả cao Có nhưthế, anh rất vui và hãnh diện khi cô vợ tương lai của mình không thua chị kém em, màcòn vượt trội hơn cả anh nữa, phải không cô giáo ? mà người vui mừng và hãnh diệnhơn tất cả, đó chính là mẹ của em Hãy đáp đền công lao nuôi dưỡng và dạy dỗ của

mẹ bằng chính kết quả học của em Anh lúc nào cũng ở bên em, cả những lúc thànhcông hay thất bại Hãy tin vào bản thân và hãy tin vào tình yêu chúng mình, em nhé !

Hôn em

Nguyễn Trường Huy”

Gấp lá thư E-mail lại, Mai Nguyễn đạt hờ lên ngực Cô nghe trái tim mình đập liênhồi rồi hình dung khuôn mặt điển trai của Trường Huy

“Ôi ! Anh đáng yêu làm sao… Ghét anh quá ! Ai nhớ anh hồi nào đâu mà bảo nhớ

Em chẳng thèm nhớ anh đâu, không nhớ anh đâu…”

Nghĩ là thế, nhưng trái tim không chiều theo ý cô chủ nhỏ Nó cứ đập loạn xạ, rồi bắt

cô phải nhớ đến anh chàng bác sĩ “đáng ghét” kia, nhớ những kỷ niệm hai người cócùng nhau Những buổi chiều anh đón cô tan trường, hai người ríu rít bên nhau nhưđôi chim quyên không xa rới nhau nửa bước Rồi những lần anh trễ hẹn, cô vờ giận

để được năn nỉ dỗ dành, khi thì đóa hồng nhung đỏ thắm thay lời xin lỗi, khi thì chúgấu nhồi bông xinh xắn đáng yêu… Cũng có lúc là những nụ hôn kéo dài vô tận Côngất ngây đắm mình trong biển nhớ trời yêu

Xếp lá thư lại cô ôm vào lòng như ôm trọn tình yêu Khép hờ đôi mắt, Mai Nguyễn

đi vào giấc ngủ lúc nào không hay…

Bà Phương Nga theo thói quen trước khi đi ngủ thường hay vào phòng con gái đắplại chăn hay khép cửa sổ, sợ gió lùa cảm lạnh đứa con yêu Cũng có khi chỉ vào nhưthói quen, rồi ngắm nhìn Mai Nguyễn chìm trong giấc ngủ say nồng Đó cũng là niềmvui của người làm mẹ như bà

Trang 24

Bước vào phòng, thấy con say giấc điệp, miệng còn chúm chím cười, chứng tỏ cô

đã mang niềm vui ấy vào trong giấc ngủ Thấy trên tay con còn nắm chặt tờ giấy,

− “Chàng trai này quả thật có tài ăn nói” – Bà nghĩ - Những lời nói chân thành mangđậm tình người khiến cho trái tim thơ ngây của con ta cũng phải xao xuyến nhớnhung Biết khéo léo đưa đẩy, biết cách làm vừa lòng người lại đánh đòn tâm lý rấthay Mai Nguyễn ơi ! Người như thế này, con không yêu sao cho được ? Con gái

mẹ cũng sẽ dám “chết” vì người này mất Mẹ chỉ cầu mong anh ta yêu con thật lòngnhư những gì anh ta nói, và mẹ khấn nguyện với phật trời, mong con được an lànhhạnh phúc bên người thương”

Bà Phương Nga hôn lên vầng trán cao cao của con gái, rồi thở dài lặng lẽ quay đi,như bà đang mang theo trong lòng gánh nặng lo phiền thay con trẻ Mai Nguyễn vẫn

vô tư ngon giấc, cô nào hay “bí mật tình yêu” của mình đã bị mẹ khám phá Và cũng

vô tình, chính tình yêu của mình đã gieo vào lòng người sự lo lắng khôn nguôi

Trang 25

− Mai Nguyễn ! Ta có ý kiến này, mi xe có được không nhé ?

− Thì nhỏ cứ nói ta nghe - Vẫn ngồi sau lưng ôm eo bạn, Mai Nguyễn hồn nhiêntrả lời

− Mấy ngày nay do “chiến đấu với sách vở, đối phó với những bài thi”, ta và mi đềumệt rã rời, lại bơ phờ hốc hác vì thức khuya dậy sớm Nên hôm nay, ta cho phép mìnhđược “xả láng” một bữa, chịu không ?

− Nhỏ nói chuyện thi cử mà giống như ra chiến trận ghê Ai đi ngang nghe được,cười cho ê mặt cả hai đấy Mà nhỏ nói “xả láng” là “xả láng” điều gì mới được ?

− Ý ta muốn rủ mi đi ăn để bồi bổ cơ thể đó Nhìn mi tiều tụy xanh xao, ta thươnglắm, mi ơi Ta thì ngày nào cũng được mẹ dặn chị bếp nấu toàn thức ăn bổ dưỡng,còn mi… Ta biết mẹ không có khả năng lo cho mi nhiều như nhà ta Ta thương mẹ,thương mi nên định giúp đỡ nhau trong cơn hoạn nạn, vậy mà lại bị chối từ Mẹ thì

ta hiểu và cảm thông được, còn mi… sao mi không chịu hiểu cho tấm lòng thành của

ta đối với mi ? Sao mi nỡ chối từ làm lòng ta đau xót ?

Mai Nguyễn rưng rưng lệ khi nghe những lời nói xuất phát tận đáy lòng của bạnmình Cô đáp :

− Ta biết nhỏ thương mẹ, thương ta, thương cảnh nhà neo đơn khốn khó của ta, nhưngxin nhỏ lại hiểu cho ta… Nhỏ hãy thử đặt mình vào vị trí ta, xem nhỏ có thể nàonhận sự giúp đỡ vô điều kiện của người bạn thân còn sống nhờ vả vào gia đình haykhông ? Nhận sự giúp đỡ của nhỏ là một việc, nhưng nhỏ còn đi học chưa kiếm ra

Trang 26

tiền, đang sống nhờ vào gia đình, lẽ nào ta lại nhẫn tâm sống trên mồ hôi nước mắt,sức lao động của cha mẹ nhỏ Nếu hai bác ấy biết việc này, sẽ nghĩ sao về mẹ ta ?

Ta không muốn mẹ ta buồn vì bất kỳ lý do nào cả Nhỏ quên câu “nghèo cho sạch,rách cho thơm” hay sao ?

− Vậy mi quên câu “lá lành đùm lá rách” ư ? Trong trường, mỗi khi có phong tràocứu trợ đồng bào thiên tai lũ lụt, mi vẫn đóng góp vui vẻ, còn nói : “Cái này là lá ráchđùm lá nát, phải không Uyển Nhi ?” Huống chi ta, gia đình thuộc hạng khá giả lạikhông giúp đỡ được bạn mình trong khốn khó, ta có còn là ta nữa hay không ? Mimuốn chỉ mình mi làm việc thiện để đức lại cho đời mà mi không cho ta làm theo,nghĩa là sao ? Mi khôn vậy Mai Nguyễn

Rồi Uyển Nhi đắc thắng nói tiếp :

− Ta không chịu thua mi, nhất định ta không để mi hơn ta đâu Bắt đầu từ nay, ta sẽchăm sóc, lo lắng cho mi như người chị lo cho em, để ta còn được tiếng thơm nữa chứ

Biết bạn cố ý giúp mình, Mai Nguyễn chỉ cười trước câu nói “khẩu xà tâm phật”của bạn

− Nói cho mi hay, ta không giúp đỡ, cho không mi đâu, mà ta có điều kiện đi kèm

đó Ta giúp đỡ mi một, mai này mi đi làm trả cả vốn lẫn lời cho ta đến mười Ta lờichán, phải không mi ? Còn điều kiện nữa là mi phải hết lòng cùng ta lo cho mẹ cuộcsống về già được an nhàn thanh thản, không phải bưôn bán cực nhọc như bây giờ

Khẽ gật đầu đáp lại lòng bạn, Mai Nguyễn nói :

− Trả lãi cho nhỏ có bấy nhiêu thôi sao ?

− Còn nữa, ta chưa nói hết mà Mi phải yêu thương, chung thủy với anh Huy trọnđời, không được thay lòng đổi dạ, không được tự ý bỏ rơi người yêu nếu không có

sự cho phép của ta Hứa nhé ?

Mai Nguyễn xúc động trước tấm chân tình bạn dành cho mình Cô không biết nói gìhơn ngoài cái siết tay đồng ý pha lẫn sự biết on của mình đối với bạn

Chợt Uyển Nhi tấp và quán ăn nổi tiếng trên đường Cao Thắng, rồi quay sang vớibạn giọng đầy vẻ… người lớn :

Trang 27

− Đã chấp nhận điều kiện của ta, thì mi theo ta vào trong này Xuống xe mau lên

cô nương

Không đợi Mai Nguyễn phản ứng, cô nắm tay kéo bạn đi thẳng vào trong Chọn cho

cả hai chiếc bàn hướng ra đường, ấn Mai Nguyễn ngồi xuống, cô nói :

− Chị ơi ! Cho em hai con gà ác tiềm thuốc bắc, hai trứng vịt lộn tiềm, hai bộ ócheo chưng với chai bia

− Trời ạ ! Nhỏ kêu chi mà nhiều thế, làm sao ăn hết ?

− Ăn không hết cũng ráng mà ăn, đó là lệnh Chỉ bấy nhiêu đây, mi không mập lênđâu mà sợ Cho dù mi có mập, có xấu đi chăng nữa, ta vẫn “yêu mi” như thường

− Nhỏ nói không sợ người ta nghe rồi tưởng tụi mình… đồng tình luyến ái hay sao ?

− Hơi đâu lo sợ miệng đời Nè ! Ăn đi, có cả bia nữa đó

− Sao hôm nay nhỏ bày đặt uống bia nữa ?

− Ăn những món này phải có bia mới dễ tiêu Uống một chút không say đâu mà sợ

Mi say với ta thì được, nhưng không nên say trước Trường Huy, nguy hiểm lắm.Rượu vào sẽ không làm chủ được mình đâu, nhớ nghe mi

Mai Nguyễn cười không nói gì, cô ăn từ tốn nhỏ nhẹ từng miếng, trong khi Uyển Nhi

“vô tư” sử dụng cả hai tay xé gà Vừa ăn, cô vừa giải thích :

− Ăn gà là phải dùng tay xé mới ngon, ăn nhỏ nhẹ tiểu thư như mi, biết khi nào xongcon gà bé xíu ấy

Thoáng chốt, Uyển Nhi đã “xử” xong con gà Co lau tay vẻ tự đắc :

− Mi thấy ta nói đúng không ?

Bất chợt, cô bước ra khỏi bàn, kêu lớn :

− Trường Huy ! Trường Huy !

Trang 28

Theo cái vẫy tay của bạn, Mai Nguyễn đã nhận ra dáng người yêu Anh đang băngqua đường để đến chỗ hai người.

− Hôm nay sinh nhật ai mà làm tiệc lớn vậy, Uyển Nhi ?

Trường Huy vừa bước vào đã thấy trên bàn ngổn ngang ly chén bèn hỏi, nhưng ánhmắt anh hiện lên nét vui mừng

− Anh Huy này tệ thật, cả sinh nhật bọn em mà cũng không nhớ, còn hỏi thế nữa,đáng bị phạt lắm

− Thế, Uyển Nhi định phạt anh thế nào ? - Trường Huy kéo ghế ngồi đối diện haingười vừa cười vừa hỏi

Chưa vội trả lời câu hỏi của anh, Uyển Nhi nói :

− Anh Huy ăn gì, để em gọ

− Thôi khỏi, cám ơn em Anh mới ăn cơm với đồng nghiệp, định về nhà thì gặp hai

em ở đây

− Thế, đồng nghiệp của anh là trai hay gái ? - Uyển Nhi tiếp tục tấn công

− À ! Ca mổ do anh đảm trách đã hoàn thành tốt đẹp, nên anh “chiêu đãi” các cô y tácùng phụ anh đứng mổ, gọi là chút tình đồng nghiệp với nhau vậy mà

− Vậy anh có… tội rồi

− Tội gì ? Với ai ? - Trường Huy ngơ ngác hỏi :

− Có người trông ngóng tin anh mỗi ngày, hằng đêm khẩn nguyện cho những ca anhđứng mổ thành công Vậy mà khi anh thành công lại quên đi người ta Anh thấy mìnhđáng bị phạt không ?

− Nhưng người đó là ai mới được ?

− Anh thừa hiểu là ai rồi mà

Trang 29

− Uyển Nhi lo cho anh thế sao ? Cám ơn em nhé Nhưng hiện giờ em đang ăn toàn

“cao lương mỹ vị”, lại có cả bia nữa, không biết ai sướng hơn ai à nghe ? - TrườngHuy đùa

− Em không nói em mà em nói nhỏ này - Chỉ tay vào Mai Nguyễn, cô tiếp – Anhphụ tình cảm của nó, còn bữa ăn này là em đãi nó Anh không thấy vì mấy hôm naybài vở thi cử nhiều, nên nó xanh xao, vàng vọt ư ? Anh không xót cho người yêu,nhưng em xót cho bạn em

Không đợi Uyển Nhi nói hết câu, Trường Huy nhìn sang Mai Nguyễn đang đỏ mặt

vì thẹn

− Á ! - Uyển Nhi la lên

− Gì vậy Uyển Nhi ? - Trường Huy hỏi khi thấy khuôn mặt cô bé nhăn lại

− Sao mi đá ta ? Ta nói sự thật chứ có thêm bớt lời nào đâu

Thì ra Mai Nguyễn vì ngăn không cho bạn kể lể với người yêu, cô đã ra dấu cho bạnbằng cách… đá nhẹ vào chân Uyển Nhi, nhưng Uyển Nhi cố tình la lớn, Mai Nguyễnchỉ còn biết hết nhìn bạn, rồi quay sang nhìn người yêu

− Nhỏ này nhiều chuyện lắm, anh đừng để ý Mẹ em ở nhà chăm sóc em kỹ đến độlên cân đấy

“Ôi ! Anh vô tâm quá Anh vì mải mê công việc của anh mà để em gầy ốm đến thế.Anh lo cho bệnh nhân mà anh quên rằng, người yêu của anh là con bệnh đang cầnanh chăm sóc từng cái ăn, từng viên thuốc bổ Anh đáng trách lắm, phải không MaiNguyễn ?”

− Anh Huy ! Anh có nghe em nói gì không ? - Tiếng Uyển Nhi kéo anh về thực tại

− Uyển Nhi nói gì, nói lại anh nghe đi - Trường Huy cố dỗ ngọt cô bé khó tính này

− Anh ngồi với tụi em mà hồn để tận đâu đâu ấy Hay anh còn vấn vương mấy cô

y tá đó ?

Trang 30

− Uyển Nhi nói oan cho anh quá Tại anh đang suy nghĩ cách nào để chuộc lỗi vớiMai Nguyễn và cũng để cám ơn em đã nhắc nhở anh.

− Có thật không ? - Uyển Nhi hỏi dò xét

− Thật mà Em không tin anh sao ? - Trường Huy cố thuyết phục

Thật ra, Uyển Nhi biết anh nói rất thật lòng Gia đình cô với gia đình Trường Huyvốn là bạn thân của nhau từ thuở còn tay trắng cho đến khi cả hai cùng làm ăn phátđạt Cô và Trường Huy chơi thân với nhau khi tóc còn để chỏm Tánh tình anh ra sao,

cô biết khá rõ Trái đất quả thật tròn, khi anh dẫn người yêu ra mắt cô em gái thuở ấuthơ của mình, thì họ mới hay cả hai là đôi bạn thân với nhau từ những năm trung học

− Được Để chứng tỏ lời nói của mình, anh hãy trả tiền bữa ăn này nhé Em sẽ bỏ quatất cả, không để bụng điều gì Còn “nói vô” cho anh trước mắt mẹ Mai Nguyễn nữa

Uyển Nhi giở chiêu “dụ khỉ” ra, nhưng với Trường Huy bây giờ, anh hoàn toàn khôngchủ động “phòng ngự” nên dễ dàng mắc bẫy :

− Ừ, anh cám ơn Uyển Nhi trước nha

− Nhưng em muốn ăn thêm, em ăn chưa no

− Thôi mà nhỏ, đừng ác quá Bấy nhiêu còn than đói nữa sao ? – Mai Nguyễn chenlời khi thấy người yêu bị ăn hiếp

− Mi không ăn, ta ăn Hơn nữa, anh Huy đãi ta mà, phải không anh Huy ?

Trường Huy chỉ biết gật đầu như cái máy khi mà cô bé lém lỉnh cố tình nói nhỏ vàotai anh “Em cố tình ăn để nhỏ đó ăn theo, em giúp anh chứ không phải bắt nạt anhđâu nhé Anh phải cám ơn em không hết đấy”

− Nói thật, anh Huy nghe – Cô gật gù nói khi đĩa mì xào giòn bốc khói trước mặthai nàng – Không phải tụi này không có tiền trả, nhưng kẹt nỗi… “tình hình kinhtế” lúc này biến động quá

Trang 31

Nói đến chữ “tình hình kinh tế”, mặt Uyển Nhi lộ vẻ nghiêm trang, trông nó lúc nàychẳng khác gì các vị giáo sư kinh tế đang trên bục giảng Trường Huy không biết cônói thật hay đùa, đành ngồi im, giương mắt lắng tai nghe cô nói.

− Anh cũng biết rồi đó Mấy hôm nay, đồng Euro lên xuống một cách bất ngờ, khôngthương tiếc các nước Châu Âu cũng như thị trường chứng khoán Rồi đồng Yen lêngiá so với đồng đô la khiến Nhật Bản lao đao…

Trường Huy không biết tại sao cô bé lém lỉnh thường ngày này bỗng dưng lại nổihứng bàn luận về đề tai cao xa, tầm cỡ thế giới như vậy, liền bất giác sử lại thế ngồichon ngay ngắn, rửa tai nghe

− Các thị trường chứng khoá New York, London, Tokyo chao đảo, các khoản nợ củacác nước đang phát triển đột ngột tăng vọt…

Trường Huy nghe tai mình lùng bung, ù đi Anh tưởng mình đang dự hội nghị tàichính quốc tế Bất chấp ánh mắt sửng sốt của anh, Uyển Nhi vẫn thản nhiên tiếp :

− Các nước Đông Nam Á trong đó có Việt Nam dĩ nhiên không khỏi bị ảnh hưởng.Đặc biệt, em bị “ảnh hưởng” nặng nhất Em bị hết sạch tiền, do đó đành nhờ anhtrả bữa nay vậy

Nghe đến câu cuối cùng, Trường Huy suýt tí nữa té lăn khỏi ghế Uyển Nhi nói vòng

vo một hồi, hóa ra cũng chỉ để nhắc anh vụ trả tiền hôm nay Đã vậy cứ nói trắng

ra, còn bày đặt làm sang, nào là đồng Euro lên xuống thất thường, nào là đồng Yenlên giá… Thị trường chứng khoán London, Nhật Bản chao đảo… Thật khổ cho hai

lỗ tai hết sức

Anh nhìn Uyển Nhi, nhăn nhó :

− Anh đâu có định “làm lơ” đâu, mà em giải thích dài dòng thế

− Anh quên là em đã từng nói với anh, nhỏ đi lộn ngành sao ? – Mai Nguyễn đã quencách nói của bạn, nên cô không hề bị Uyển Nhi gạt

Uyển Nhi tặc lưỡi, nói :

Trang 32

− Tính em xưa nay nói cái gì cũng phải có đầu đuôi rõ ràng Nói không đầu khôngđuôi, anh lại hiểu lầm lại nghĩ em chuyên nghề “bốc lột” nữa.

Uyển Nhi “bốc lột” Trường Huy thẳng tay, nhưng mặt mày thì cứ tỉnh rụi, cười cười

ra vẻ ta đây tử tế nhất thế gian Trường Huy biết vậy, nhưng trước miệng lưỡi dẻoquẹo của Uyển Nhi, anh chỉ còn biết cách cười gượng gạo

− Vả lãi, hồn nãy anh Huy nói, anh đã khao mấy cô y tá một chầu vì họ có côngmột phần trong ca mổ phức tạp của anh, đúng không ? - Uyển Nhi vẫn tiếp tục tấncông anh

− Đúng - Trường Huy đáp gọn

− Em cũng có phần công trong đó nữa

− Nhỏ có công gì, nói thử ta nghe xem ? Nhỏ chỉ tài giỏi ăn hiếp người ta thôi – MaiNguyễn chợt lên tiếng bênh vực Trường Huy

− A ! Hôm nay mi dám bỏ bạn theo tình nghe Bênh hả ? Có giỏi thì chịu đòn thế đi

Hứ ! Uổng công ta xem mi là bạn đó ?

− Thôi mà nhỏ Ta chỉ hỏi vì chưa biết “công” của nhỏ trong sự thành công của anhHuy, nên thắc mắc hỏi vậy, chứ có bênh ai đâu – Mai Nguyễn phân bua

− Sao không có công được chứ ? Để em nói cho anh Huy nghe, xem có đúng không

Em biết anh Huy bận, trưa phả đứng mổ một ca quan trọng, nên thay anh chăm sócnhỏ này, để khi anh xuống ca, thì người yêu của anh còn nguyên vẹn, không bị sức

mẻ lại còn tẩm bổ thay anh Anh nói xem, em có công không chứ ? Ai đời lại quênngười ơn của mình chứ ?

Uyển Nhi tức giận nói một hơi như sợ ai đó chen vào Thấy nét mặt cô bé chuyểnsang giận, Trường Hu vội đính chính :

− Anh có nói gì đâu mà Uyển Nhi hờn giận Anh cũng có nói là quên công em đâu

mà em gây khó dễ với anh như thế Bây giờ em còn muốn anh làm gì nữa để chứngminh cho em thấy cả anh và Mai Nguyễn rất biết ơn vvà có thành ý với em ? Nói đi,anh sẽ làm theo điều kiện của em

Trang 33

Chỉ chờ có thế, Uyển Nhi vội nói.

− Anh hứa rồi đó nhé Em đang thèm ăn kem đây Anh có thể dẫn bọn em ra bếnBạch Đằng vừa ăn kem vừa ngắm thuyền buồm qua lại hay không ?

Lại một lần nữa, Trường Huy sập bẫy của Uyển Nhi Bây giờ anh mới biết cô bé lémlỉnh kia chỉ vờ làm mặt giận để được vòi vĩnh ăn kem Trường Huy chỉ còn biết gậtđầu và than thầm trong bụng Anh tự hứa với lòng sẽ “sáng suốt” hơn để không lọtvào bẫy của Uyển Nhi giăng nữa

Riêng Uyển Nhi, cô vô cùng đắc thắng vì liên tiếp hai lần trong cùng ngày, cô “bốclột” Trường Huy, bắt anh phải trả tiền cho bữa ăn mà đáng lý ra cô phải trả, lại cònđược đi ăn kem nữa Thật là một ‘chiến thắng” vẻ vang Hay nói đúng hơn, chínhnhờ vào tình yêu mà Trường Huy không kịp đề phòng, để cô có dịp “tung hoành”như thế này

Mai Nguyễn chỉ còn biết mỉm cười cho sự đùa giỡn này

Trang 34

Mai Nguyễn để yên tay mình trong vòng tay ấm áp của người yêu như tìm cho mình

sự bình yên trong cuộc sống hiện tại Như muốn được cùng người yêu san sẻ với nhautừng niềm vui nỗi buồn, từng thăng trầm Hôm nay, Trường Huy được nghỉ phép.Anh tranh thủ thời gian này để được bên cạnh cô, bù đắp cho cô những ngày khônggặp gỡ Và hơn hết, anh muốn tự tay chăm sóc cho “con chim non bé bỏng” của anh– cái tên anh vẫn thường gọi khi chỉ có hai người

− Mai Nguyễn ! Em có nhớ anh không ? Anh thì nhớ em vô vàn Ở đâu, làm gì…anh đều nghĩ về em Ngay cả khi chợp mắt, bónh hình em cũng hiện ra, chập chờntrong giấc ngủ Ba ngày xa em, ba ngày không gặp em, anh thấy cuộc đời mình thật

vô nghĩa Vắng em rồi, dù ở phương trời, anh cũng không được vui

Trường Huy thì thầm những lời nói chất chứa toàn mật ngọt yêu thương Mai Nguyễn

im lặng tận hưởng hương vị tình yêu của mình Cả hai đang bơi trong bể nhớ niềmthương, lặn hụp trong niềm hạnh phúc đắm say Hồi lâu, Mai Nguyễn cất tiếng :

− Không từ ngữ nào có thể diễn tả được nỗi lòng của em khi xa vắng anh Không thểnào nói hết bao nỗi nhớ niềm thương của em dành tặng anh Không nỗi mừng nàobằng những giây phút bên người yêu Không hạnh phúc nào hơn khi những ngườiyêu nhau được gặp nhau, được cùng nhau xây mộng đẹp, được sống trọn đời nhaucho đến bạc đầu… Nếu ai đã từng yêu, từng ao ước những ước mơ tầm thường bénhỏ ấy, thì em nguyện niềm mơ ước của mình sẽ được như thế gấp trăm, gấp vạnlần hơn Em mong cho những mơ ước kia sớm thành hiện thực, để em được lo lắng,chăm sóc anh từng bữa cơm manh áo, giấc ngủ, từng chiếc khăn tay trước khi đi làm,từng ly chanh nóng, cái khăn lạnh khi anh tan sở…

Trang 35

− Anh nguyện với lòng mình sẽ mãi mãi chỉ yêu một mình em thôi Trọn lòng chungthủy củng với tình em cho Dù vật đổi sao dời, tình mình vẫn keo sơn gắn bó Em làhơi thở, là niềm tin là lẽ sống của đời anh.

− Chúng ta sẽ là hơi thở, là niềm tin là lẽ sống cho nhau, anh nhé !

Họ trao cho nhau những câu thề nguyện sắt son đầy tình cảm, và cùng nhau dệt mộngtương lai, đưa lâu đài tình yêu lên ngôi

− Con chim bé bỏng của anh ! Em đồng ý làm vợ anh chứ ?

Trường Huy hôn lên tóc Mai Nguyễn thì thầm, rồi đôi môi gợi cảm ấy từ từ thamlam lấn sang trán Anh lướt nhẹ khắp khuôn mặt trắng mịn của cô, rối dừng lại trênđôi môi đỏ mộng Họ trao cho nhau những nụ hôn ngọt ngào mang cả yêu thươnggởi vào trong nụ hôn ấy Trường Huy ôm siết thân hình thon gầy của người yêu khỏalấp nỗi nhớ bao ngày xa vắng nhớ thương Mai Nguyễn run rẩy trong vòng tay rắnchắc của anh

− Làm vợ anh nhé, Mai Nguyện !

Trường Huy lặp lại câu hỏi của mình và mong đợi sự gật đầu ưng thuận của cô

− Phải đợi em ra trường chứ anh – Mai Nguyễn thỏ thẻ ý nghĩ của mình - Mẹ chỉ cómình em là con Bao năm qua, mẹ đã ở vậy, tần tảo sớm hôm lo cho em ăn học thànhtài như ngày hôm nay, lẽ nào em lại bỏ mẹ đi lấy chồng khi tuổi già bóng xế Mẹ cầnđược nghỉ ngơi, tĩnh dưỡng và em phải có nghĩa vụ, bổn phận lo cho mẹ

− Anh biết em là người con có hiếu Anh muốn cùng em chia sẽ nhọc nhằn trong cuộcsống, cùng em gánh vác, lo toan muộn phiề Anh sẽ cùng em lo cho mẹ trong lúc tuổigià Anh yêu và kính mẹ em như mẹ ruột của anh vậy Bởi vì chính mẹ là người đã tạo

ra em, nuôi nấng, dạy dỗ em như ngày nay Chính mẹ đã cho em vóc dáng hình hài,dạy bảo em điều hay lẽ phải để em có được phẩm chất đạo đức rất ư tuyệt vời Anhphải cám ơn mẹ đã ban cho anh người con gái anh yêu hoàn mỹ cả thể xác lẫn tâmhồn Vậy thì cớ gì anh lại không kính yêu và lo lắng cho mẹ như đứa con thực thụ ?Ngày nay, rể không còn là khách nữa, rể vẫn có thể xem như con trai được mà em

Trang 36

− Vâng, cám ơn anh đã thương em, kính mẹ như thế Em nguyện với lòng cũng sẽxem mẹ anh như anh đã từng như thế với mẹ em Em biết anh làm tất cả đều vì em,

vì tình yêu của chúng mình

− Phải, anh làm tất cả không chỉ vì em, vì tình yêu của chúng mình, mà còn vì anh

vì tương lai chúng ta nữa Sau này, khi đã là vợ chồng, nếu có những xích mích mâuthuẫn không đáng xảy ra cho em, cho chúng ta, thì anh xin em hãy vì những gì anhlàm từ trước cho mãi về sau, vì thương anh mà em hãy bỏ qua, nhịn nhục hay cảmthông Có thể, tình yêu chúng mình mới bền vững mãi mãi theo thời gian như ướcnguyện Anh hứa vời em, sẽ không bao giờ để đôi mắt đẹp của em vương lệ buồn.Không bao giờ khuôn mặt diễm lệ kia đượm nét tủi buồn vì anh

− Anh đã hết lòng vì em như thế, lẽ nào em không thể vì tình yêu chúng mình mà

hy sinh một phần tự ái, lợi ích bản thân để cho chúng ta mãi mãi vui vầy hạnh phúcbên nhau hay sao

Trường Huy nghe được bao nhiêu lời đó thôi cũng đủ làm anh sung sướng, hạnh phúchơn bất kỳ điều gì Anh choàng tay ôm bờ vai của Mai Nguyễ, siết nhẹ như để cám

ơn cô Cả hai không nói với nhau thêm lời nào, nhưng ai cũng hiểu được lòng củanhau Chợt Mai Nguyễn lên tiếng :

− Anh Huy này !

− Gì đó em ? - Trường Huy hỏi nhưng anh vẫn ngả đầu vào vai cô tìm hạnh phúc

− Mẹ muốn em dẫn anh về giới thiệu với mẹ

− Mẹ đã biết chúng mình yêu nhau rồi sao ? Ôi ! Còn gì sung sướng hơn thế này nữa

− Anh thật sự vui và mong điều đó ? – Mai Nguyễn dò hỏi

− Sao không vui cho được ? Đã từ lâu, anh thầm ao ước được gặp mẹ để anh tỏ lòngthành của mình với mẹ, và cũng để anh danh chánh ngôn thuận được yêu em, bên

em Anh có thể đến xin phép mẹ cho em đi chơi với anh, để anh rút ngắn thời gianđợi chờ Ôi ! Anh nôn nóng đến giây phút đó biết bao, Mai Nguyễn ơi

Trường Huy nói lên cảm xúc của mình rất chân thành Nhìn vẻ mặt rạng ngời niềmvui của anh, Mai Nguyễn hiểu anh đến với cô rất thật lòng và yêu cô bằng cả trái tim

Trang 37

Mai Nguyện vui sướng hơn cả Trường Huy khi nhận thấy mình được yêu Cô ríu rítnói cười như người tìm được ánh bình minh.

− Trường Huy ! Anh có biết chính anh đã tiếp thêm cho em sức mạnh, lòng tin, cảnghị lực để đi hết con đường tình duyên còn rộng mở thênh thang phía trước, chínhanh đã làm em đã yêu đời càng yêu đời, yêu anh hơn không ?

Mỉm cười thay câu trả lời, Trường Huy đặt lên vầng trán cao cao ấy một nụ hôn khích

lệ pha lẫn yêu thương

− Vậy chừng nào, em có thể dẫn anh về giới thiệu với mẹ đây ?

− Tùy anh thôi Ngày, giờ là do anh chọn lựa, sắp xếp sao cho hợp thời gian làmviệc của anh

− Được rồi, nội trong tuần sau, anh sẽ thu xếp công việc để đến gặp mẹ Còn ngàygiờ cụ thể, anh sẽ thông báo với em sau, nha cô bé của anh

− Hứ ! Ai là cô bé của anh chứ ? Em nói trước, em chỉ là “giao liên” chuyển thôngtin của em đến với mẹ thôi Còn mọi việc sau đó, tự anh giải quyết lấy, nhưng chỉđược thành công chứ không được thất bại à nghe

− Em cứ đặt hết lòng tin vào anh đi, chắc chắn em sẽ có kết quả như mong đợi khianh tuyên bố “kế hoạch bị phá sản”… Í lộn, “kế hoạch thành công mỹ mãn” Với tài

ăn nói khéo léo của mình, cộng thêm sức chịu đựng dẻo dai và lòng tin và tình yêu,anh tin anh sẽ thuyết phục mẹ đồng ý gả em cho anh

− Anh này ! Chuyện quan trọng mà cứ đùa mãi – Mai Nguyễn vờ giận

− Anh nói thật Mà cũng phải đùa một tí cho vui vẻ chứ em Mình cứ mãi mỉm cười,thì thần may mắn sẽ đến với mình, nụ cười thật sự nở mãi trên môi, phải không bé ?

Trường Huy là thế Anh luôn tự tin, tự tin vào bản thân, tự tin trong công việc, tưtin cả trong tình yêu Và anh luôn tạo cho người đối diện sự tự tin giống mình, tạocảm giác an toàn, vui vẻ khi tiếp xúc với anh Bên anh, lúc nào Mai Nguyễn cũngvui và hạnh phúc

Trang 38

− Này, cô giáo tương lai của anh ! Em hãy nói cho anh biết bí quyết để giữ tình yêutồn tại mãi mãi theo thời gian, tồn tại ngay cả khi cuộc hôn nhân bắt đầu cho đếnkhi con đàn, cháu đống ?

− Làm sao em biết được khi em và anh chỉ trong giai đoạn tiền hôn nhân

− Anh biết là em biết Nói cho anh nghe đi cô bé Anh mưốn biết để giữ tình yêuchúng mình như thuở ban đầu yêu nhau

− Em không rành lắm Em chỉ có câu này muốn tặng anh : “Muốn được trái tim ngườikhác, thì hãy mang trái tim mình ra trao đổi” Em nghĩ đó cũng là cách giữ tình yêutồn tại mãi theo thời gian

− Anh hiểu rồi Anh sẽ làm đúng như lời em đã nói Chẳng bao giờ, anh để mất em đâu

Nói xong, không để cho Mai Nguyễn kịp phản ứng gì thêm, Trường Huy đặt vào đôimôi cô nụ hôn cháy bỏng Họ cứ hôn nhau như thế, quên cả không gian quên cả thờigian… Giờ đây, với họ, chỉ có tình yêu mà thôi

oOo

Suốt buổi học, thấy bạn bồn chồn, nao nao đến lạ, Uyển Nhi cũng chẳng thể nàochú tâm vào lời thầy giảng Giảng đường đã rộng, giờ ngồi cạnh thấy bạn như thế,không nói không cười, Uyển Nhi thấy không gian dường như rộng thêm ra Đã gầnbốn mươi lăm phút trôi qua, nhưng vẫn chưa thấy sự “can’t read this part” của MaiNguyễn, buộc lòng Uyển Nhi phải ra tay :

− Ê ! Ta chịu hết nổi rồi nghe - Uyển Nhi hơi lớn giọng đủ để Mai Nguyễn nghe thấy

− Gì thế, nhỏ ? Làm gì mà nhỏ to tiếng thế ? – Mai Nguyễn vẫn vô tình không hiểu

sự khó chịu của bạn xuất phát từ đâu

− Sao không bực mình to tiếng cho được chứ ? Ta hỏi mi, làm gì từ đầu giờ học đếngiờ, mi cứ loay hoay lúng ta lúng túng mãi thế ? Mi như con lật đật ngồi không yên,đứng cũng không yên Có việc gì thì nói, ta với mi cùng chia sẻ Cứ giữ mãi tronglòng đã không giải quyết được vấn đề lại gây thêm chóng mặt cho ta Nãy giờ mi cứ

lo mải mê theo đuổi suy nghĩ riêng của mình, nào có để ý đến ta đâu Ta vì lo cho mikhông biết đang gặp phải vấn đề gì nan giải, hay giữa mi và Trường Huy lại “cơm

Trang 39

không lành, canh không ngọt” mà mi thẫn thờ như thế, vậy mà mi nào có biết cho ta,còn hỏi đố ta nữa Thật, mi vô tình hơn cả ta tưởng đó, Mai Nguyễn.

Uyển Nhi giận bạn, tuôn một tràng không kịp để Mai Nguyễn phân bày Còn MaiNguyễn, cô chỉ biết cười mỉm lắng nghe Cô biết Uyển Nhi chỉ vì quá lo lắng chomình

Đợi bạn nói xong, Mai Nguyễn cầm tay Uyển Nhi nói :

− Cám ơn nhỏ Cám ơn nhỏ vì quá lo cho ta mà dễ nổi nóng, mau hờn mát như thế

Ta xin lỗi vì sự sơ ý của mình, nhỏ đừng giạn ta nghe

− Ta không giận mi, ta chỉ muốn biết chuyện gì đang xảy ra cho mi đến độ mi như

kẻ mất hồn, ngồi ở đây nhưng tâm tư để tận đâu đâu Hay Trường Huy ăn hiếp mi ?

Mai Nguyễn lắc đầu

− Vậy chắc anh Huy đi công tác xa làm mi nhớ nhung thơ thẩn ? Người ta nói :

“Người đi, một nửa hồn tôi mất

Một nửa hồn kia để lại xài”

Mì đừng có buồn nữa !

− Nhỏ sáng chế thơ như vậy, Hàn Mặc Tử mà sống lại, chắc kiện nhỏ quá

− Có phải anh Huy đi công tác không ?

− Không

− Không ! Hỏi tới, cái nào cũng không Mi làm ta phát bực rồi nghe Vậy thì cớ sao

mi có thái độ khó hiểu như ngày hôm nay ? - Uyển Nhi gắt

− Nhỏ hôm nay sao thế ? Cớ sao lại cáu gắt với ta ?

− Thì mi nói nguyên nhân đi, bằng không ta giận đó

Trang 40

− Có gì đâu mà nói.

− Có đấy

− Ư, thì… - Mai Nguyễn lưỡng lự, hồi lâu cất tiếng - Nhỏ biết đấy, mẹ đòi gặp anhHuy

− Rồi sao nữa ? - Uyển Nhi tỏ vẻ nôn nóng hỏi

− Ta đã nói chuyện này với ảnh rồi

− Anh Huy nói gì, thái độ của anh ra sao khi nghe chuyện ?

− Anh Huy nói rất vui và đồng ý ngay Ảnh nói ảnh đã thầm ao ước được công khaitình cảm với mọi người Giờ có dịp, ảnh sẽ thu xếp mọi việc để ra mắt mẹ

Uyển Nhhi sau khi nghe xong ngả người ra ghế, phán :

− Chỉ có vậy mà mi làm ta rối lên từ nãy giờ

− Nhưng hôm nay là ngày ta dẫn anh Huy về giới thiệu với mẹ, đó mới là điều tabang khuâng, lo lắng

− Có phải mi sợ buổi tối hôm nay sẽ mất đi sự thiêng liêng khi mà anh Huy khôngđược sự chấp thuận của mẹ ? Mi lo anh Huy không hoàn thành xuất sắc nhiẹm vụ đãgiao ? Mị sợ mẹ sẽ bắt bẻ anh Huy quá gắt gao, làm buổi tối mất vui, rồi chuyện tìnhcảm của hai người sẽ không tiến xa hơn nữa ?

Gật đầu thay câu trả lời, Mai Nguyễn đưa đôi mắt đẹp đầy nỗi lo lắng nhìn bạn nhưcầu cứu, như mong được chia sẻ Hiểu được lòng bạn, Uyển Nhi trấn an :

− Mi cứ an tâm Mẹ là người rất hiểu biết lại độ lượng, nhân từ Thương con là mộtchuyện, nhưng không vì đó sẽ bắt mi chia xa tình yêu Có người mẹ nào lại vui khithấy con mình đau buồn Mẹ muốn gặp anh Huy chỉ để xem sự lựa chọn của mi cóđúng đắn hay không Mẹ là người từng trải, sự đời mẹ hơn cả ta và mi, mẹ nhìn người

và phán đoán sẽ không sai lệch Cho nên, mẹ muốn biết tình cảm của cả hai tiến triểnđến đâu và anh Huy có đáng để mẹ tin cậy trao gởi con gái cưng cúa mẹ hay không.Thế thôi, mi đừng quá căng thẳng Mi phải hiểu cho mẹ chứ Hơn nữa, mi cũng phải

Ngày đăng: 07/02/2023, 22:58

TÀI LIỆU CÙNG NGƯỜI DÙNG

TÀI LIỆU LIÊN QUAN

w