Aspose Cánh trái Phan Hồn Nhiên Chào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di động Nguồn http //vnthuquan net Phát hành Nguyễn Kim Vỹ http //vnthuquan net/ Mục lục Cánh trái epub //[.]
Trang 1Cánh trái
Phan Hồn Nhiên
Chào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di động Nguồn:http://vnthuquan.net
Phát hành: Nguyễn Kim Vỹ
Trang 2Mục lục
Cánh trái
Trang 3Phan Hồn Nhiên
Cánh trái
1 Phòng bên cánh trái, như hết thảy các sáng chủ nhật khác, bắt đầu vang lên âm thanh kim loại Thoạt tiên là tiếng rơi rành mạch một số vật thể chạm xuống mặt bàn gỗ
Sau đó, tiếng lách tách lạnh toát của những bộ phận chắc chắn bằng thép, rời rạc bong
ra rồi lại căm phẫn siết vào nhau theo các khe rãnh và móc ngàm tinh vi Cuối cùng, bao giờ cũng là âm thanh một cú trượt duy nhất Nó phát ra bất thần, phảng phất đe dọa ma thuật Vinh chờ đợi tiếng ô kéo đóng sập, chìa khóa lộc cộc xoay vặn Giờ thì anh mới yên tâm nhắm mắt
Cảm giác tiếp xúc với các vật thể chung quanh bị triệt tiêu Chúng cấu tạo bằng chất liệu gì, mùi vị ra sao, công dụng thế nào, hết thảy đều vô nghĩa Lưng và đầu anh nhẹ hẫng Cơn mơ khi vẫn thức vào các sáng chủ nhật là thói quen mê hoặc, nhất là sau một tuần buộc phải tỉnh táo vận hành cật lực ở văn phòng tư vấn kiến trúc Cơn mơ đẩy anh rơi vào trạng thái vô tâm thu
Vinh hài lòng về mọi thứ anh đang nắm trong tay, về cuộc sống bình yên mà trong
đó anh hiện diện Đồng thời, anh cũng căm ghét nó Anh quan sát bản thân một cách thờ ơ đượm mỉa mai Với cái nhìn từ trên cao trong khoảnh khắc ấy, căn hộ tầng năm bỗng chốc biến thành quả khinh khí cầu bơm căng sự trống trải Theo ô cửa sổ mở rộng, nó lơ lửng trôi ra ngoài không gian thản nhiên của tháng mười một
Đoạn đường yên ắng Kiến trúc nhiều thời kỳ hòa trộn vào nhau Vẻ quái dị quen mắt biến thành việc chấp nhận chung sống lãnh đạm Ngay tầm đổ bóng của một cao
ốc phía đại lộ trung tâm, ngôi nhà màu vàng cũ kỹ đứng bất động Không có chậu cây trang trí và sự lay động của những tấm rèm vải Thảng hoặc, vài chiếc xe lướt qua đoạn phố, tiếng động cơ vọng lên như thấm qua lớp màng vô hình, để lại vệt âm thanh xám trắng mơ hồ, nhanh chóng tan biến Bên kia đường, chuồng bồ câu nhô lên trên mái ngói Vài con thường bay vụt sang, đậu trên cửa sổ phòng Vinh
Tốt nghiệp đại học, Vinh bắt ngay vào thói quen nay đây mai đó Anh thường chọn những công việc không cần gắn bó lâu dài Hoàn tất vài dự án lớn, anh lại nộp đơn tìm một nơi khác Dạng free lance như anh đầy rẫy trên thế giới này Một công ty xây dựng từng thuê Vinh làm việc hai năm ở khu vực Đông Phi, khảo sát các chất liệu
Trang 4chuyên dụng Theo các chuyến đi ngang dọc, anh suýt chết vì bệnh ruồi ngủ Ba năm sau đó anh sang Serbia và Bangladesh hoạt động cho một tổ chức phi chính phủ, lắp ghép vô số dãy nhà trú đông trong những thành phố đổ nát hoặc ngập nước Công việc trôi dạt liên tục để lại trong anh một trải nghiệm bình thản: thực chất, các vấn đề trong cuộc sống này không có gì quan trọng Chỉ cần thay đổi bối cảnh, một chuyện phức tạp nhất sẽ trở nên bình thường, thậm chí lố bịch Anh hoàn toàn yên tâm với cuộc đời không ngừng dịch chuyển của mình
Một mùa đông đầy mưa, uống vội cà phê trong quán Starbucks, nhìn qua cửa kính, mắt anh bắt gặp một gã vô gia cư chết cóng trên băng ghế công viên, tờ báo ướt nhoét phủ mặt Những người đi bộ bước ngang thật nhanh, chẳng buồn ngoảnh nhìn Từ chiếc xe thùng xám, hai nhân viên ập xuống nhặt xác gã vô gia cư, giống như cạy vật thể dơ bẩn ra khỏi mặt phẳng nhẵn nhụi của cuộc sống hoàn hảo Tờ báo phủ trên mặt cái xác rơi lại, bết trên mặt ghế, in ảnh các cô gái rám nắng trên bãi biển tràn ánh mặt trời
Vinh choáng váng như bị thoi mạnh vào bụng Dù ở bất cứ ngóc ngách nào trên thế giới, phải chăng người ta cũng chỉ có một vài băn khoăn: Làm sao để được đồng loại thừa nhận? Có nên vững tin cuộc sống là đáng giá? Cuối cùng, người ta cũng sẽ hoảng sợ kiếm tìm đảm bảo nào đó cho phần đời còn lại và hy vọng về một cái chết yên bình Khám phá này khiến anh bải hoải
Vứt bỏ các công việc say mê, Vinh kiếm một học bổng ngắn hạn Anh sống ở tầng hầm ngôi nhà cổ giữa New York Ngoài giờ học, anh chỉ đi lang thang, mua sách và xem tất cả các triển lãm thiết kế Chưa bao giờ anh cô độc đến thế Vài lần tỉnh dậy sau giấc ngủ dài, anh nhận ra mình ngập chìm trong sợ hãi Một buổi sáng nhiệt độ xuống dưới không, đờ đẫn nhìn bản đồ treo tường và chiếc vali sờn góc chỉ chi chít logo hàng không, Vinh quyết định trở về Việt Nam
Ở tuổi ba hai, xuất hiện trong anh nhu cầu về một nơi chốn riêng biệt Người quen giới thiệu cho Vinh căn hộ tầng năm của ngôi nhà xây từ thời thuộc địa, cách văn phòng tư vấn anh làm việc mươi phút đi bộ, giá tiền rất vừa phải Trái ngược với sự náo nhiệt các đại lộ trung tâm, tòa nhà nhúng trong không khí vĩnh viễn mùa thu Phiền toái duy nhất là anh vẫn phải ở chung với chủ căn hộ, một bà cụ ngoài bảy mươi hoặc hơn thế, có đôi mắt trong veo nổi bật trên gương mặt đầy nếp nhăn Bà
ta sống một mình gần ba mươi năm Gần đây, linh cảm về cái chết có thể ập đến bất
cứ lúc nào khiến bà cụ cần ai đó sống cùng Bà quyết định bán căn hộ với giá rẻ mạt,
Trang 5với duy nhất điều kiện kẻ mua căn hộ phải để bà ở lại trong một phòng nhỏ cánh trái căn hộ Khi nào bà ta chết, căn hộ hoàn toàn thuộc về người mua
Khi nói ra những điều kiện ấy, đôi mắt bà cụ chiếu thẳng vào Vinh, với vẻ thăm dò nhạo báng Anh dễ dàng đồng ý Kinh nghiệm dạy anh rằng phiền toái đến từ các vấn
đề bên trong bản thân, chứ không dính líu tới kẻ khác
Sau khi thanh toán bằng tiền mặt, Vinh dọn về căn hộ Bà cụ ở yên bên cánh trái, chỉ
ra ngoài lúc anh đã đi đâu đó Nhiều khi suốt tuần, họ không chạm mặt Tiếng chân bước vẳng sang cho Vinh biết bà cụ còn sống Các sáng chủ nhật, luôn là tiếng kim khí va chạm sắc nhọn Sự tò mò thoáng qua nhưng thói quen không xen vào cuộc sống kẻ khác giữ anh lại Lâu dần, mùi trà và âm thanh kim loại mơ hồ giúp anh cảm nhận sự hiện diện của người cùng nhà, rõ rệt hơn chính con người bà cụ
Vinh nằm trong giường, giữ nguyên trạng thái bay lơ lửng Thình lình, vang lên một tiếng nổ, lớn và đanh Anh mở choàng mắt Không gian im ắng Mấy con bồ câu biến khỏi khung cửa sổ Một chiếc lông vũ bay lưng chừng ngoài khoảng trời xanh Vinh bước lại ô cửa, thò đầu ra ngoài, nhìn quanh Trên mái hiên che cửa sổ tầng dưới, một con bồ câu vừa bị bắn chết Nó nằm ngửa, tư thế kỳ quặc với đôi cánh xoải rộng Viên đạn tạo thành vết thủng thẫm đen trên cái ức lông tơ mịn màng phồng căng Đôi chân hồng nhạt co giật nhẹ rồi cứng đờ Vinh trở vào, không biết làm gì khác nên mở máy pha cà phê, ngồi chờ Sau khi uống hết cốc cà phê lớn, anh tự nhủ tất cả những
gì vừa chứng kiến chỉ là hình ảnh rớt lại của cơn ác mộng sáng chủ nhật
2 Hoan đến, muộn nửa tiếng Lao bổ giữa các dãy ghế quán cà phê tràn trên vỉa hè, đột nhiên cô ta dừng khựng, xoay khuôn đầu hơi nhỏ trên cái cổ mảnh, nhìn quanh Một cái túi da hình chữ nhật khổ lớn khoác trên đôi vai thẳng Hoan bước nhanh, chạy nhanh bởi sự chậm rãi không hiện diện bên trong cô
Luôn chậm trễ, nhưng luôn sợ vuột mất mọi thứ khỏi tầm tay, Hoan có vẻ ngoài của một con hươu non vừa ngơ ngác yếu đuối, vừa ranh mãnh khó lường Kể từ lần gặp tình cờ tại văn phòng tư vấn kiến trúc, Hoan giữ liên lạc với anh thường xuyên Cô khá xinh, đặc biệt ở tuổi hai ba Mái tóc ngắn lòa xòa trên vầng trán trắng muốt Các đốm tàn nhang trên gò má sẫm lại khi Hoan vui quá hay buồn quá Đôi mắt rộng Ánh nhìn lơ đãng gần như trống rỗng lúc trò chuyện Nhưng có Chúa mới biết đầy rẫy những chuyện quái quỷ đang nở ra trong đầu cô
Trang 6Khi Vinh đang nói một câu dài, Hoan hay xen vào nhận xét vớ vẩn trật chìa, giọng líu nhíu khó nghe Ở Hoan, luôn lộ ra điểm gì đó không toàn vẹn, từ hình dáng bề ngoài cho đến các hành động vụng về, sự thiếu hụt một số hiểu biết căn bản Tuy nhiên, cô chẳng buồn che đậy vấn đề của mình Duy nhất Hoan xóa tan cảm giác gò
bó trong Vinh khi phải tiếp xúc người ngoài Đó là cảm giác an toàn hiếm hoi khi đối diện với sinh thể mà mình biết rõ Thi thoảng cả hai trải qua kỳ nghỉ cuối tuần ở một nơi xa thành phố Bất kỳ bối cảnh nào, giữa căn phòng tiện nghi sang trọng hay trong một hõm cát sát biển đầy ngập bóng tối, cơ thể nhạy cảm bẩm sinh của cô đều thoải mái bộc lộ vẻ gần gũi tự nhiên khiến anh khoan khoái Nhưng, ngay ở giây phút say sưa nhất, tận cùng mắt Hoan vẫn lóe lên một tia sáng bất thường Rõ ràng xuyên qua trạng thái nồng nhiệt thơ dại, cô vẫn chờ đợi một điều gì đó
Họ gắn bó đủ lâu Vinh tự nhủ để cô gái này bước vào bên trong cuộc sống vốn được hạn chế của mình là điều có thể chấp nhận Thật sự, cũng đến lúc anh phải nghĩ nghiêm túc về gia đình yên ổn Một người phụ nữ non trẻ Một hoặc nhiều đứa bé con Với sự nhạy bén của loài vật nhỏ, Hoan đánh hơi ý định đang mọc lên trong anh Chẳng ngại ngần gì, cô nói thẳng ý muốn chung sống Ngắc ngứ vài giây khi anh hỏi
vì sao, Hoan cũng tìm ra lý do khả dĩ:
- Em muốn thay đổi Chia sẻ đời sống với một kẻ khác là cách thay đổi đáng kể
- Kẻ khác mà em đang nói đến là anh - Dù không quen bắt bẻ ngôn từ, Vinh vẫn thoáng chạnh lòng
Tia mắt Hoan chiếu thẳng vào anh, trong suốt và bình thản:
- Nếu không phải anh, cũng sẽ là một ai khác Giống như vào đúng thời điểm ấy, phải
có người bước lên chiếc xe buýt mà em lái
Sự thành thật đơn giản của cô ta làm Vinh lặng đi Cả cái hình ảnh so sánh tầm thường chuyến xe buýt cuộc đời mà cô tuôn ra một cách bất cẩn cũng làm khoang bụng anh nhói lên Đột nhiên, anh nhận ra khá nhiều chi tiết không như anh tưởng Hoan ngỡ rằng cô đang điều khiển anh theo cách cô muốn Còn anh vẫn vững tin mình kiểm soát mọi việc Nếu quyết định sống cùng nhau, họ cần nhất thiết xóa bỏ những ảo giác Như vậy, Hoan tuân theo hoạch định của anh thì hơn Anh không cho phép cô
xô lệch các thứ tự mà anh đã sắp đặt
Trang 7Hết ngật cổ ra sau rồi lại áp một bên má xuống mặt bàn, cô gái bắt đầu huyên thuyên đầy hào hứng về đám cưới Vinh đành đưa ra một sự thật khác, trấn áp cơn hưng phấn quá đà dâng lên trong mắt Hoan:
- Chúng ta có một khó khăn Vấn đề chỗ ở
- Chẳng phải anh có một căn hộ ở ngay trung tâm, như anh vẫn thường kể cho em nghe đấy ư - Chẳng có dấu hiệu nào Hoan bớt phấn khích
- Anh không sống một mình
- Em chưa hiểu - Cô gái ngẩng phắt lên, bỗng hết sức chú ý vào câu chuyện
- Nếu đúng như em muốn, cần phải chờ cho đến khi căn hộ tầng năm thuộc về anh hoàn toàn - Vinh kết lại, sau khi kể sơ qua cho Hoan nghe về bà chủ nhà già nua và bản hợp đồng liên quan đến cái chết tất yếu - Vấn đề chỉ là thời gian
- Vì sao anh không nói về chuyện này ngay từ đầu? - Đôi mắt rộng tối sầm, tựa hai mặt nước đột nhiên đen sẫm, không ánh phản chiếu Giọng nói líu nhíu lào thào - Em căm ghét sống chung chạ với người lạ Em căm ghét chờ đợi!
- Tùy em lựa chọn!
Họ tạm ngưng gặp nhau Vinh thấy nhẹ nhõm Hoan mới tốt nghiệp đại học Một công việc văn phòng và dịch thuật tạm ổn Vẫn ở nhà thuê Không dính vào các thèm khát phù phiếm như quần áo, xe cộ thời thượng, Hoan thừa nhận mục đích duy nhất là
sở hữu một nơi chốn riêng, biến giấc mơ không gian hạnh phúc - vẫn tràn lan trên các tạp chí nội thất - trở thành hiện thực càng sớm càng tốt Cô không che đậy tính toán dưới lớp vỏ tình cảm hay các lý do nhân từ Chính thái độ thành thật hiếm có này, khiến Vinh luôn đồng ý với cô dễ dàng Hôm qua, bằng cái tin nhắn ngắn gọn, Hoan muốn gặp lại anh Họ hẹn nhau ở cà phê gần công ty Chiều chủ nhật, chỉnh xong vài chi tiết lặt vặt cho cái đồ án, anh bước xuống đường, thong thả đi bộ đến nơi hẹn
Cuối cùng thì Hoan cũng nhận ra chỗ anh Hấp tấp kéo chiếc ghế đối diện, cô ngồi xuống, uống một hơi cạn cốc trà lạnh Cũng hối hả như thế, cô liến thoắng: "Em đã nghĩ kỹ Em chuyển đến sống cùng anh Tất cả hành lý của em trong cái túi này rồi "
Cô nói mải miết, về lòng can đảm không được lảng tránh, về nỗ lực tất yếu nảy sinh,
và cả tình yêu nữa Một trạng thái phấn khích mới, mạnh hơn, và cũng đáng ngại hơn
Trang 8Xuyên mặt bàn kính, Vinh quan sát chậu cây đặt giữa chân bàn, vốn là khung sắt uốn tròn Những đốm xanh bất động phả vào không khí oi bức làn hương của loài hoa đồng thảo ngây ngất, các vệt hơi nước xám xanh Hệt như tâm trạng anh lúc này, rối bời và nghẹt thở Im bặt một đỗi, Hoan hỏi thình lình:
- Em xuất hiện, bà cụ già nua kia sẽ nói gì?
- Không gì cả Có lẽ
- Em sẽ mua các chậu cây hoa Sô-pha và nệm giường cũng cần vỏ bọc mới Em căm ghét những gì cũ kỹ Mọi thứ nhất thiết phải thay đổi - Cô thở dài khoái trá
- Khi nào em chuyển đến?
- Ngay bây giờ - Hoan nở nụ cười rạng rỡ nhất mà anh từng thấy, với sự cộng hưởng của vệt nắng chói chang làm nổi bật đường lượn thanh mảnh trên xương gò má và khóe miệng ẩm ướt ngây thơ - Em đã trả lại nhà trọ Em nghĩ tốt nhất là thực hiện tức khắc những gì mình muốn
- Còn đám cưới và các thủ tục cần thiết? - Anh hỏi, không phải không lo sợ
- Chúng có cần thiết thật không? - Cô phủ lên Vinh ánh nhìn long lanh tuyệt diệu của người uống quá chén
3 Đầu tiên là phòng khách, gian bếp rồi đến buồng ngủ Lớp giấy bồi tường vàng ố lưu cữu mùi vị của năm tháng tàn héo bị Hoan bóc toạc, không thương tiếc Sau đó, bằng một loại sơn nước phổ thông, cô tự sơn lại toàn bộ các bức tường thành những mảng màu xám, đỏ và trắng, không tuân theo một trật tự nào Sử dụng thẻ rút tiền của anh, cô tha về bộ bàn ghế thô kệch, sự phối ngẫu khủng khiếp giữa kim loại và vải thô, thay thế cho những chiếc ghế thanh tao chạm trổ tinh vi nhưng thọt chân sứt sẹo Những tấm rèm cửa mới tinh, bóng loáng, như một cơn mưa nhiệt đới chảy tràn bất tận trên các khung cửa sổ Hoan dành nhiều tâm sức cho những chậu cây thẫm xanh, lá trổ ngùn ngụt, cao lên từng giờ từng phút, hiện diện tùy hứng khắp các góc buồng Tủ lạnh cỡ lớn, chất đầy thức ăn Mọi thay đổi nội thất được hoàn thành trong vỏn vẹn ba ngày, với một quyết tâm điên khùng thể hiện rõ ràng ở hơi thở hổn hển khuân vác nặng, ở gương mặt vằn vện sơn và cái áo đầm đìa mồ hôi
Trang 9Không chỉ nỗ lực xóa bỏ mọi tàn tích cũ, Hoan còn thẳng thừng thu hẹp sự hiện diện của bà cụ chủ nhà Bức tường bên ngoài cánh trái bị đóng đinh ầm ĩ, treo lên một bức tranh lòe loẹt Tất cả mớ âm thanh ồn ào và đống đồ đạc đảo lộn diễn ra trong
sự quan sát thẳng thừng từ bên cánh trái Bà cụ không mở miệng nói một lời, ngay
cả lúc suýt bị những gã thợ khuân vác đè bẹp hay khi Hoan đứng trước mặt bà, thử bắt chuyện một cách ngạo nghễ và thách thức Bằng sự im lìm chấp nhận quá đỗi dễ dàng, bà cụ đẩy kẻ mới tới vào một trạng thái rối trí phảng phất nhục nhã Hơn một lần, Hoan căm tức phàn nàn với Vinh hẳn cái quả táo héo ấy đã đi xuyên qua cô như một mảnh giẻ rách vô hình, nếu có thể
Hoan càng thêm cật lực Cô nghe thấy nơi các khoảng còn trống trong căn hộ tiếng kèn thôi thúc của vô số đồ đạc cần được hiện diện: máy nghe nhạc, lò nướng bánh, một cái tủ gỗ nhiều ngăn Thường tối khuya, cô trở về căn hộ, mệt lử Anh chia sẻ với cô vài suy nghĩ về tiền bạc, sự ràng buộc của đồ vật, ý nghĩa thực chất tối giản
về thời gian sống Hoan nghe lơ đãng, chợt hỏi anh có biết giá tiền dàn máy hát âm thanh vang to, chớp đèn màu da cam là bao nhiêu hay không
Dần dần, theo một cách kỳ dị nào đó, Vinh cũng quen với không gian mới Sự hỗn độn Những đồ vật lai tạp nhảy thốc ra ngoài đường biên hài hòa Tuy nhiên, anh cũng ngờ ngợ cảm giác phấn khích mà những chuẩn mực hoàn hảo không thể đem lại Chỉ cần một thời gian chung sống ngắn ngủi, Vinh nhận ra Hoan không yếu ớt
Cô chẳng sợ gì sất Chỉ có một sáng chủ nhật, vang lên tiếng nổ và một con bồ câu bám trên ô thông gió bị bắn thủng cánh, rơi bộp xuống thành cửa
Khi đó, cô như phát rồ lên Hoan ôm chầm lấy anh Mặt trắng bệch Mái tóc nâu trên đỉnh đầu quện mạnh vào cổ Vinh, run rẩy kinh hoàng Hệt như những chậu cây xanh rờn trong các góc nhà, lũ chim dù bị giết lần mòn vẫn sinh sôi nảy nở bất tận So sánh khiến anh ngạc nhiên Nhấc đầu khỏi gối, Hoan nhìn anh bằng đôi mắt trống rỗng
Cô ngồi bật dậy Đôi vai gầy giơ xương nhô ra trong nắng sáng Khoảng ngực trắng đầy đặn khác thường thở phập phồng Đột nhiên, cô ngật đầu ra sau, cười phá lên từng chặp tựa bị động kinh, rồi bắt đầu khóc nức nở Vinh ôm ghì cô, áp môi lên đôi
má buốt cóng nổi rõ những mạch máu li ti Cô hôn lại anh như điên, từng vuông da
ấm nóng dần lên Ở vào khoảnh khắc quay cuồng nhất, Vinh chợt nghe tiếng động rất nhẹ Cửa phòng ngủ không khép Bà cụ chủ căn hộ đang đứng lặng phắc giữa khung cửa, đôi mắt quỷ quyệt trong suốt quan sát mọi hành vi của họ, từ lúc nào không rõ Ngay cả khi bà ta đã bỏ đi, Hoan vẫn nằm đờ dại, chóp mũi tái xanh, nhưng giọng cô cực kỳ thản nhiên: "Xóa sổ bà lão ra khỏi căn hộ của mình chẳng khó gì"
Trang 104 Một cách nghiêm túc, Hoan bắt đầu nghĩ đến viễn ảnh cánh trái thuộc về họ Căn
hộ toàn vẹn, nơi cô sẽ có một phòng tắm lát đá rộng ra trò, có máy nước nóng, máy sấy khô tay và tấm gương khổng lồ, không cần chung chạ với ai Cô nói về nó nhiều đến mức Vinh không phải không lo sợ:
- Chúng ta cần tôn trọng hợp đồng Điều duy nhất và tốt nhất là cùng chờ đợi
- Nếu bà cụ ấy sống mãi, không chết thì sao?
- Anh không nghĩ thế - Vinh lạc cả giọng
- Anh là một kẻ sợ hãi, dễ tổn thương và có lý trí, phải không? - Hoan cắn môi, mắt long lanh - Anh phải có mọi thứ trước khi chúng ta kết hôn rồi có con
- Thôi nào, Hoan - Anh hạ thấp giọng - Nếu em già nua, cô độc, người chung quanh cầu mong tống khứ em đi, em sẽ nghĩ gì?
- Không gì cả
- Vô lý
- Biết sao được
Cuộc đối thoại để lại trong khoang miệng Vinh một dư vị kỳ quặc Mất vài tiếng đồng hồ, anh mới nhớ nó rất giống dư vị bải hoải cái ngày anh ngồi ở Starbucks nhìn
ra một kẻ vô thừa nhận chết cóng dưới làn mưa buổi sáng Không sao tập trung vào công việc, anh mở cửa sổ văn phòng, thở Ngoài kia, vài con bồ câu lẫn những con chim sẻ bay vụt qua các đỉnh cây Khuất sau các cao ốc kia, rất gần thôi, là căn hộ của anh Là cái tổ ấm đang thành hình của anh Và ngay bên trong nó, một cuộc sống khác đang tàn lụi Chưa bao giờ anh thấy u ám và rối loạn như lúc này
Sâu hút bên dưới, mấy con đường cứ trắng lên, hằn vào mắt anh, nổi rõ mồn một các dòng xe cộ hối hả Một hình ảnh buồn rầu của đô thị mênh mông Những chuyển động bất tận Mỗi con người đều kiếm tìm điều gì đó vừa biết rõ, vừa xa vời Chẳng
ai phải bận tâm đến ai Mọi thứ chìm vào lãng quên dễ dàng hơn bao giờ hết Một lớp vỏ mềm mại đầy xoa dịu Vinh nới rộng cổ áo và nhắm nghiền mắt