KHỔ 3 “ Nhưng mỗi năm mỗi vắng Người thuê viết nay đâu Giấy đỏ buồn không thắm Mực đọng trong nghiên sầu ” *Mở đoạn Theo dòng thời gian, mọi thứ rồi sẽ trôi vào dĩ vãng, để lại cho con người bao nỗi n[.]
Trang 1KHỔ 3
“ Nhưng mỗi năm mỗi vắng Người thuê viết nay đâu Giấy đỏ buồn không thắm Mực đọng trong nghiên sầu.”
*Mở đoạn :
-Theo dòng thời gian, mọi thứ rồi sẽ trôi vào dĩ vãng, để lại cho con người bao nỗi niềm tiếc nuối
-Cũng bắt nguồn từ cảm hứng ấy, đoạn thơ thứ ba trong bài thơ “Ông đồ” của Vũ Đình Liên đã thể hiện sâu sắc nỗi niềm hoài niệm day dứt, thương cảm cho một giá trị tinh thần sắp tàn lụi
- Đoạn thơ đã gợi trong em nhiều cảm xúc, hoài niệm khó quên
*Thân đoạn :
- Mở đầu đoạn thơ là nhịp thời gian khắc khoải đến nao lòng: “Nhưng mỗi năm mỗi vắng” đối lập với thời vàng son , huy hoàng của ông đồ, người người xúm xít để mua câu đối, tấm tắc ngợi khen
- Bi thương thêm: "Người thuê viết nay đâu?", câu hỏi tu từ ấy gợi cảm giác trống vắng, buồn bã, nuối tiếc đồng thời cũng là một sự hụt hẫng, là một tiếng khóc nức nở cho cảnh đời chóng thay đổi, héo hắt
- Sự tàn lụi của nền văn hoá Nho học là một điều tất yếu nhưng hiện thực phũ phàng quá cũng khiến nhà thơ không khỏi ái ngại, tiếc thương khi trước mặt mình là cảnh hoang vắng, đượm buồn
- Phép tu từ nhân hóa đã làm cho những vật vô tri, vô giác như giấy, mực cũng mang nặng tâm trạng con người "Giấy" buồn khổ quá nên không thắm lên được, "Mực" sầu não lắng đọng trong nghiên
- Ngoại cảnh nhưng cũng chính là tâm cảnh, một nỗi buồn thắm thía, trĩu nặng những ưu
tư, xót xa trước thời thế đổi thay
*Kết đoạn :
-Tóm lại, đoạn thơ trên đã góp phần làm cho bài thơ “Ông đồ” trở thành "một áng thơ
toàn bích" ở từng câu, từng chữ
-Lời thơ nhẹ nhàng, mộc mạc nhưng ý thơ ngoài lời để lại trong em nỗi nghẹn ngào xúc động và ý thức giữ gìn, phát huy nét đẹp văn hóa của dân tộc
KHỔ 4
"Ông đồ vẫn ngồi đấy,
Qua đường không ai hay
Lá vàng rơi trên giấy
Ngoài giời mưa bụi bay."
Trang 2*Mở đoạn :
-Trong lúc những nhà thơ lãng mạn trong phong trào Thơ Mới đang chìm đắm trong cái tôi cá nhân, say sưa trong mộng ảo thì Vũ Đình Liên đã bất chợt nhận ra cái di tích tiều tụy, đáng thương của nền Nho học qua bài thơ “Ông đồ”
- Nỗi niềm hoài niệm day dứt, thương cảm cho một giá trị tinh thần sắp tàn lụi của nhà thơ đã thể hiện sâu sắc qua khổ thơ thứ tư của bài thơ
- Đoạn thơ đã gợi trong em nhiều cảm xúc, hoài niệm khó quên
*Thân đoạn :
- Thật xót xa, ông đồ vẫn ngồi đấy cố bám lấy sự sống nhưng chẳng còn ai để ý đến ông, đối lập hoàn toàn với thời vàng son, huy hoàng người người xúm xít để mua câu đối, tấm tắc ngợi khen
- Lá vàng rơi giữa ngày xuân trên trang giấy nhạt phai như dấu chấm hết cho sự sinh sôi Hạt mưa bụi nhạt nhòa bay trong cái se lạnh như khóc thương, tiễn biệt cho nét đẹp văn hóa một thời đại đang dần trôi vào dĩ vãng
- Phải chăng qua tứ thơ phảng phất tâm trạng của thi nhân, một nỗi xót thương, nỗi niềm hoài cổ, nuối tiếc cho một thời đã qua ?
- Với bút pháp tả cảnh ngụ tình giàu sức gợi cảm, Vũ Đình Liên đã diễn tả thật tinh tế nỗi buồn không nói, không cất lên được lan tỏa mênh mang khắp không gian khiến bức tranh xuân năm ấy mang gam màu xám lạnh, u buồn
- Quá khứ vàng son của ông đồ nay đâu còn nữa, dường như đang lỡ nhịp, lạc bước giữa mênh mông gió cuốn, sóng xô của cơn bão táp đô thị hóa Ông chỉ là cái bóng vô hồn, tiều tụy đáng thương của một thời tàn
*Kết đoạn :
-Tóm lại, đoạn thơ trên đã góp phần làm cho bài thơ “Ông đồ” trở thành "Một áng thơ toàn bích" ở từng câu, từng chữ
- Đoạn thơ trên cũng như toàn bài thơ đã chạm đến những rung cảm của lòng người, để lại trong em những suy ngẫm sâu sắc về ý thức trách nhiệm giữ gìn và phát huy nét đẹp văn hóa của dân tộc
KHỒ 2
“ Bao nhiêu người thuê viết Tấm tắc ngợi khen tài Hoa tay thảo những nét Như phượng múa, rồng bay”
Vũ Đình Liên là nhà thơ nổi tiếng trong phong trào Thơ mới với bài thơ “Ông đồ” Nổi bật trong bài thơ là khổ thơ thứ hai với hình ảnh ông đồ thời thịnh thế của Hán học, các nhà nho được ngưỡng mộ về tài năng, học vấn Đoạn thơ đã gợi trong em nhiều cảm xúc, hoài niệm khó quên Khi tết đến xuân về, hoa đào đua nhau khoe sắc thắm, phố phường đông vui, tấp nập và ông đồ xuất hiện bên hè phố viết câu đối như một văn hóa không thể thiếu ngày đầu năm mới Từ “ bao nhiêu” nghĩa là nhiều vô kể kết hợp với từ
Trang 3láy “ tấm tắc “ đã thể hiện sự ngợi khen, ngưỡng mộ tài năng, sự trân trọng trong từng con chữ của mọi người đối với ông đồ Những nét chữ thanh thoát như phượng múa rồng bay, gửi gắm cả tâm hồn và tấm lòng người viết. Nét chữ ấy dường như cũng chấp chới bay lên giữa hào quang của trời xuân, của sắc đào tươi thắm.Với nghệ thuật so sánh tài tình, nhà thơ đã khái quát được sự khéo léo, tài hoa, sự phóng khoáng cũng như cái tài, cái tâm của ông đồ qua những nét bút tinh tế Đoạn thơ trên chỉ là giọt nước trong biển cả mênh mông của những tác phẩm hay thời bấy giờ nhưng dù có hòa trong biển thì giọt nước ấy vẫn mặn mà, đằm thắm, vẫn âm thầm âm vang nhịp điệu thủy triều nhắc nhở em phải luôn trân trọng, giữ gìn và phát huy những giá trị văn hóa đẹp của dân tộc, đất nước mình
KHỔ CUỐI
“Năm nay đào lại nở,
Không thấy ông đồ xưa
Những người muôn năm cũ
Hồn ở đâu bây giờ?”
Vũ Đình Liên là nhà thơ nổi tiếng trong phong trào Thơ mới với bài thơ “Ông đồ” Cảm động nhất trong bài thơ là khổ thơ cuối Đoạn thơ đã gợi trong em nhiều cảm xúc, hoài niệm khó quên Khổ thơ có kết cấu tương xứng với khổ đầu nhưng khác là năm nay đào lại nở, thời gian vẫn tuần hoàn, trên đường phố vẫn tấp nập người qua lại ấy vậy
mà hình ảnh ông đồ với mực tàu giấy đỏ đã vắng bóng rồi, đã lùi vào quá khứ thật rồi! Trong sự khắc nghiệt của thời gian, của lòng người thay đổi, ông đành ra đi để lại sau lưng quá khứ huy hoàng của một thời vang bóng Bài thơ kết thúc bằng câu hỏi tự vấn của nhà thơ khắc họa cuộc đời tàn tạ của một thế hệ nho sĩ với nỗi niềm bâng khuâng, thương tiếc ngậm ngùi Những người muôn năm cũ không còn nữa nhưng những giá trị
mà họ đã góp phần vào cuộc sống tinh thần của đất nước giờ đang ở đâu? Câu hỏi ấy đã đánh thức nỗi ân hận, day dứt đồng thời nhắc nhở mọi người đừng lãng quên quá khứ, lãng quên đi lòng yêu nước và văn hoá dân tộc Ông đồ vắng bóng không chỉ khép lại một thời đại của quá khứ đó còn là sự mai một truyền thống văn hóa tốt đẹp của dân tộc Chính vì vậy, thế hệ trẻ như em cần phải giữ gìn và phát huy nét đẹp văn hóa của dân tộc bởi vì đó chính là hồn nước, hồn thiêng sông núi