1. Trang chủ
  2. » Tất cả

Cánh buồm màu đỏ phương oanh

267 4 0
Tài liệu đã được kiểm tra trùng lặp

Đang tải... (xem toàn văn)

Tài liệu hạn chế xem trước, để xem đầy đủ mời bạn chọn Tải xuống

THÔNG TIN TÀI LIỆU

Thông tin cơ bản

Tiêu đề Cánh Buồm Màu Đỏ
Tác giả Phương Oanh
Trường học Trường Đại Học Khoa Học Xã Hội Nhân Văn
Chuyên ngành Văn học Việt Nam
Thể loại Tập truyện ngắn
Năm xuất bản N/A
Thành phố Hà Nội
Định dạng
Số trang 267
Dung lượng 1,7 MB

Các công cụ chuyển đổi và chỉnh sửa cho tài liệu này

Nội dung

Cũng như Khải Văn, gương mặt hắn rún lại, dẫu biết Văn rấtmực yêu Song Giang nhưng anh không khổi đau lòng khi nhìn hắn như chực phátđiên với nổi đau quá sức chịu đựng.. ít ra cô cũng đã

Trang 3

- Con ngắm hoài không thấy chán sao?

Sông Giang vẫn không ngẩng lên:

- Dạ không Anh Văn bảo rằng nếu ngắm thường xuyên con sẽ sinh được em bé bụbẫm, khoẻ mạnh như vậy

Bà Thịnh đứng lên mỉm cười:

-Các con thật là … Con có muốn ra vườn đi bách bộ 1 chút không ?

Song Giang ngó đồng hồ :

- Thôi mẹ ạ Con đến công ty anh Văn đây

Cô gọi to:

-Vú ơi , cháo gà đã xong chưa hở vú?

- Xong rồi Con chờ vú 1 chút

Bà Thịnh ngồi trở lại ghế, cầm que đan lên

- Sao mẹ không đi dạo ?

- Mẹ hết mỏi rồi Mẹ chờ ba về dùng cơm trưa, biết đâu ba sẽ thèm cháo gà như Văn

- Mẹ

Trang 4

Song Giang kêu lên, vẻ bối rối Bà Thịnh bật cười.

- Kể ra thì Khi Văn không gặp may, cưới cô vợ vụng về lạ.i trẻ con Mất công chiềuchuộng dỗ dành, thèm cháo gà cũng không có 1 người nấu

Song Giang búi tóc ra sau gáy , cô nhìn bà Thịnh , vẻ dò hỏi:

- Con dở lắm phai không mẹ?

Bà chậm rãi trả lời , không còn vẻ bông đùa trong giọng nói :

- Có lẽ con nên mang vú sang bên ấy, ở đây công việc lặt vặt mẹ làm cũng

được…-Bà nhẩm tính- Còn ba tháng nữa con sinh , mướn người làm mới không tiện lắm Haycon và Khi Văn sang bên này với ba mẹ?

Song Giang liên tưởng đến những cử chỉ âu yếm thân mật của chồng , rồi nghĩ đến

ba mẹ, đến anh Hi … Eo ôi! Cô phì cười:

- Mẹ để con bàn lai với anh Văn Nhưng mẹ dừng lo, anh Văn chăm sóc con chuđáo lắm, công việc nhà cũng nhẹ nhàng thôi mà Bao giờ sinh xong con sẽ về đây,lúc dó mẹ tha hồ vất vả

- Tùy con

Bà Thịnh buông thỏng 1 cách cố ý Nhìn gương mặt có vẻ giận dỗi của mẹ,SongGiang hơi ngẩn người Mẹ cô vẫn giữ nguyên vẻ đẹp của ngày xưa nhưng dườngnhư còn quyến rũ hơn, vì thời gian đã làm nó phát triển đến độ chín muồi Cô muốntruê mẹ thêm vài câu , nhưng bà vú đã mang chiếc làn ra

- Cháo, vú để trong đó Con đi ngay đi, kẻo nguội thì mất ngon

- Cám ơn vú

Song Giang nhanh nhẹn đứng lên, cô vẫn cử động nhẹ nhàng so với chiếc bụng khá to

- Vú đừng cất những tấm hình này nhạ Chút nữa về, con sẽ sắp xếp lại

Trang 5

- Ờ , để đấy mẹ con ngắm, biết đâu nhà này sẽ có thêm 1 đứa trẻ bụ bẩm, khoẻ mạnh.

Song Giang rũ ra cười khi thấy gương mặt mẹ hơi đỏ Vú già cũng không nhịn được,tiếng cười vang lên 1 lúc lâu, đến khi bà Thịnh hết bối rối Bà đưa chiếc áo đan dở

ra xa ngắm nghía rồi nói :

- Chà! Một gợi ý hay đấy , tối nay tôi sẽ bàn với anh Thịnh

Song Giang càng cười to khi tưởng tượng đến vẻ mặt của bạ Cô đã có đề tài chobửa ăn tối nay

- Thôi, lẹ lẹ đi Giang rồi còn về ăn cơm Để vú lấy cho con cái nón

Song Giang ra cửa, nháy mắt với vú già đầy vẻ đồng lo• Bà Thịng dặn với theo:

- Gọi taxi ở đầu ngõ nghen Giang Đừng đi bộ xa, nắng lắm

- Để vú đóng cửa cho

Vú đứng đó nhìn cho tới khi Song Giang đi khuất Mới đó mà mau thật, Vú đã gá(n bóvới gia đình này hơn 40 năm Vú yêu từng thành viên trong nhà Họ đều dễ thương ,

tử tế Vú đã trông thấy Thy Vân lúc còn bé, trưởng thành rồi kết hôn với Đạt Thịnh

Vú đã chăm sóc thưng yêu Song Hi , Song Giang Vú vui mừng khi Song Giang đồng

ý lấy Khi Văn Tình cảm của Khi Văn làm vú xúc động Vú tin đây là người chồngtốt biết mang đến cho vợ mình cuộc sống vui vẻ , hạnh phúc

Song Giang vẫy chiếc taxi, cô cẩn thận đặt chiếc làn xuống bên cạnh Mùi cháo lẫnvới mùi nước hoa trong xe làm cô khó chịu Song Giang dùng tờ báo quạt nhẹ

- Tôi quay kiếng xuống cho thoáng, cô sẽ dễ chịu ngay

- Cám ơn bác

Song Giang nhìn ra cửa Cô nhớ đến gương mặt Khi Văn sáng nay…

- Em chỉ được phép ở đến chiều Hết giờ làm việc anh đến đón về

- Không Em muốn chơi với mẹ hết tuần này

Trang 6

Khi Văn nhăn mặt:

- Vậy anh thì sao?

- Tùy anh thôi, muốn ở đâu cũng được

- Ê, nhóc! Đừng có làm khó anh chứ!

Song Giang gõ nhẹ vào chóp mũi chồng:

- Anh nói 1 câu ngắn ngủn nhưng có đến 2 điều sai Thứ nhất, em đâu phai là nhóccon, em sắp làm mẹ rồi Thứ 2, em đâu có làm khó anh, trước đây anh rất thích đếnđây cơ mà Ngày nào anh cũng đến ngồi từ sáng đến chiều , chưa kể đến những hôm

em không thèm tiếp

Khi Văn cười lớn :

- Em cứ là nhóc vì em còn khờ quá Bây giờ mà nhắc đến những điều này thì đâu

có lợi cho em, đúng không?

Thấy Song Giang im lặng không trả lời, Khi Văn càng cười lớn:

- Sao hả, giận rồi phải không? Được rồi… được rồi, chỉ có anh khờ thôi vì lỡ cưới cô

vợ nhóc con như em Em cứ ở chơi với mẹ hết tuần này Đừng có nhăn, dĩ nhiên làanh cũng sẽ ở đấy – Khi Văn làm ra vẻ khổ ở - Chỉ có điề u hơi phiền , mỗi lần hônvọ* phai nhìn trước , ngó sau 1 tí – Anh hạ giọng – y như hôn người dưng vậy

Song Giang trợn mắt:

- Anh hay hôn người dưng lắm sao?

- Ghen hả ? Anh tưởng “món” này chỉ độc quyền mình anh chứ

- Đừng có ham! Em mà thèm ghen

Khi Văn nhắm mắt:

Trang 7

- Chờ xem!

Song Giang trề môi quay mặt đi chổ khác, đôi mắt nâu của cô ánh lên tia tinh nghịchrất dễ thưng Khải Văn mê nhất là đôi mắt này, nó trong trẻo và mang 1 màu nâuđến cháy lòng Đôi mắt không biết nói dối, nó phản ảnh tâm hồn chân thật, thẳngthắn của Song Giang

- Chiều nay anh về sớm, em nói vú nấu cháo gà anh ăn nhé Anh thèm quá!

- Sao anh không nói để em nấu cho anh ăn?

Khải Văn rùn vai:

- Anh sợ lắm, lỡ nó giống món bún bò hôm trước thì sao?

- …

- ê, đừng giận chứ, anh chỉ nói đùa thôi mà Thật đó, anh chỉ sợ em mệt

- Không, em không giận đâu Em biết em vụng về, em không làm được gì cả Emthật là…

Khải Văn dừng xe , anh nhìn vào đôi mắt đã bắt đầu long lanh của vợ

- Thôi nào , Giang , cho anh xin lỗi, anh không biềt cách nói đùa làm em giận Thật

ra anh cũng đâu cần … ăn ngon, anh chỉ cần em thôi mà Em nhớ không, trước đámcưới, em có làm chiếc bánh sinh nhật tặng anh Lúc cắn miếng bánh… thm mùi khét

đó, anh đã biết tài của em rồi, anh cũng đâu có chệ Nín đi Giang!

Nhìn vẻ cuống qúyt của Khải Văn, Song Giang xúc động Cô mỉm cười:

- Em đâu có sao Em thật là vô duyên quá Em … - Cô hít mũi - à mà cái bánh đó anhnghe mùi khét thiệt hả ? Nó chỉ cháy chút xíu thôi mà

- Chắc là lỗi tại anh Ai bảo cái mũi anh thính quá không biết nữa – Anh miết nhẹtay lên đùi cô - Sao anh yêu vợ quá vợ Ơi

Trang 8

Song Giang không hay mình mĩm cười vói hình ảnh ấy, mãi đến khi xe dừng trứccổng cty cô mói chòang tỉnh Bác tài lễ phép hỏi:

- Thưa cô, tôi có cần chờ cô ở đây không?

- Dạ không cần, cám ơn bác

Song Giang vuốt nhẹ tà áo hơi bị nhàu rồi đẩy cánh cửa dành cho người đi bộ Bác

bo vệ nheo mắt nhìn Nhận ra cô, bác lật đật chạy đến

- Chào bà

Song Giang gật nhe

- Anh Văn có trong đấy không bác?

- Dạ có Để tôi xách giúp bà

- Không sao, cám ơn bác

Song Giang băng qua khu văn phòng, không thấy ai cả Cô nhìn đồng hồ, chắc mọingười đi ăn trưa Phòng làm việc của Khải Văn ở tầng 1 Song Giang rón rén đẩynhẹ cánh cửa, chắc là Khải Văn sẽ ngạc nhiên lắm, vì từ sau đám cưới hầu như côkhông tới đây Trong phòng tối hơn bên ngòai nhưng Song Giang cũng kịp nhận raKhải Văn Anh tựa lưng vào ghế, duổi thẳng 2 chân trên bàn làm việc, 1 phụ nữ quaylưng về phía Song Giang cúi mặt xuống môi anh Họ đang hôn nhau

Khác vói lúc hôn cô, mắt Khải Văn vẫn mở to như dò xét phản ứng trên gương mặtngười phụ nữ Phong thái của anh tóat lên vẻ thỏa mãn, tự tin và kiêu ngạo SongGiang biết rất rõ hương vị của nụ hôn ấy Cô không ngờ còn có người khác cùng chia

sẽ với mình Tim cô đau nhói Song Giang cố trấn tỉnh nhưng tiếng kêu của cô đãthóat ra và chiếc làn trên tay cô rơi xuống đất Rất nhanh,Khải Văn gạt người phụ nữsang 1 bên Anh điếng người khi nhận ra Song Giang đang đứng trước cửa phòng.Gương mặt cô tái mét, tòan thân run rẩy, đôi mắt nâu mở to nhưng không còn thầnsắc, nó chứa đầy sự hỏang lọan Khi Văn muốn lao đến thật nhanh để ôm cô vào lòng,nhưng anh biết có thể anh không đủ thời gian làm việc đó Song Giang đang thật sựhỏang sợ Anh khóat tay ra hiệu ngăn cô lại

Trang 9

- Bình tĩnh Song Giang, đừng bỏ chạy , anh sẽ giải thích tất c với em Lại đây em…lại đây với anh… Song Giang.

Dường như Song Giang không hiểu những gì anh nói, sự việc vừa rồi như cú đấmthật mạnh giáng vào lý trí của cô làm nó tê liệt Cô chỉ cảm nhận duy nhất 1 điều, côkhông muốn nhìn thấy gương mặt mà cô yêu say đắm ấy nữa Cô lùi lại, lùi lại mãi…lưng cô chạm phải bức tường lạnh như băng Khải Văn đang tiến dần về phía SongGiang Tay anh gi ra, giọng âu yếm đầy và dỗ dành :

- Bình tĩnh đi Giang, không phải như em nhìn thấy đâu, anh sẽ giải thích… sẽ giảithích 1 cách rõ ràng Em cứ đứng yên đấy… đừng bỏ chạy, đừng sợ nhé Giang…

Khải Văn nhoài người nắm lấy tay cộ Không kịp nữa rồi , Song Giang đẩy cửa chạy

ra ngoài Cô không chạy mà cô bay, chân cô không hề chạm đất Như 1 khúc fimquay chậm, Song Giang lăn tròn xuống các bậc thang Cái đau ập lấy người cô, xétọac thân thể cô, 1 cái đau hết sức cụ thể, không fải cái đau từ trong tim Lóang thóangtiếng Khải Văn hốt hỏang gọi tên cộ Song Giang nghe như sự sống từ trong người

cô đang chạy ra ngoài Hình ảnh cuối cùng đập vào mắt cô là màu đỏ của máu Máu

từ người cô tuôn xối xả hòa lẫn với màu vàng của cháo gà chảy ướt cầu thang Hỗnhợp ghê rợn , đặc quánh ấy như quấn lấy cô

- Đau quá… - Song Giang thì thầm trước khi ngất đi

Khải Văn đứng bất động ngòai phòng cấp cứu, anh không nhớ rõ mìng đã đứng đấybao lâu rồi Cánh cửa vẫn đóng kín sau lời thông báo ngắn gọn của bác sĩ Nội dungthông báo làm trong người Khải Văn đông lại

- Cô ấy đã sẩy thai Tòan thân sây sát Mất nhiều máu, nhưng nguy hỉêm nhất là vùngđầu, hiện cô ấy hôn mê sâu Chúng tôi nghi ngờ chấn thương sọ não, nếu đúng nhưvậy thì khả năng cứu sống rất mong manh

Bà Thịnh nấc lên: ”Con tôi, Giang ơi” rồi lã đi trong vòng tay của chồng Song Hảigắng giữ bình tĩnh nhưng gưng mặt tái ngắt, khóet môi run run Anh không đóan rađược chuyện gì đã x`?y ra với Song Giang Nhìn bộ quần áo bê bết máu của KHảiVăn, vẻ điềm tỉnh, phớt lờ thường ngày biến mất nhường chỗ cho sự đau đớn, hỏangloạn hằn rõ trên gương mặt Khải Văn đứng bất động nhiều giờ liền, sắc mặt luôn thayđổi, thể hiện sự dằn vặt của nội tâm Song Hải lờ mờ nhận ra đây không fải là rủi robình thường, nhưng lúc này không fải là lúc tra gạn Anh đến bên cạnh bà Đạt Thịnh

Trang 10

- Mẹ à! Từ trưa đến giờ mẹ chưa an uống gì cả, mẹ sẽ đuối mất thôi Con mua sữacho mẹ nhe hay mẹ dùng chút cháo?

Lời nói Song Hải lọt vào tay Khải Văn Anh nhớ đến liễn cháo gà của SongGiang”Giang ơi, anh đã giết chết em và con chúng ta rồi” Khải Văn đấm mạnh vàotường Bàn tay tóe máu nhưng anh không cảm thấy đau Nhìn trừng trừng vào đó anhnghiến răng: “với đôi tay này, anh nghĩ mình có thể săn sóc bo vệ em suốt đời, vậy

mà anh đã không làm được Tội anh đáng chết… Hãy tha lỗi cho anh Em đừng chếtnhé Giang Hãy sống để anh có cơ hội chuộc lại lỗi lầm, để nghe anh nói rằng ngoài

em ra, anh không hề yêu ai khác”

Mặc cho sự lo âu, hồi hộp đè nặng lên mọi người khi từng phút trôi qua, cánh cửavẫn đóng kín , im lìm

“Con của chúng ta đã chết” Khải Văn gục đầu vào tường Đứa con mà vợ anh aoước và kỳ vọng rất nhiều Khải Văn nhớ như in gương mặt của Song Giang chiềuhôm đó…

Cô đón anh từ ngòai cổng bằng gương mặt vui mừng háo hức rất trẻ con, cô còn kiễngchân hôn nhẹ vào cằm anh Khải Văn rất ngạc nhiên vì Song Giang luôn kín đáo và

dè dặt khi có những cử chỉ âu yếm dù họ là vợ chồng đã lâu Có lẽ ảnh hưởng từ giađình, từ nhỏ đến lớn Giang không hề nhìn thấy ba mẹ cô hôn nhau

Khải Văn cúi sát xuống mặt vợ thì thầm:

-Sao hôm nay em hào phóng thế? Có chuyện gì à?

Song Giang đặt ngón tay lên mũi chồng:

-Anh đóan xem!

Khải Văn quan sát gưng mặt vợ 1 lúc lâu , vẻ rất thú vị:

-Ừm… có ai đó tán tỉnh em fải không? Hay là ai đó bảo em xinh đẹp và chưa cóchồng?

- Chuyện đó thì có gì lạ, ngày nào lại không xảy ra nhỉ? – Song Giang nháy mắt

Trang 11

Khải Văn cắn nhè nhẹ vào tai vợ:

Đám trêu anh hả ? Nói trước cho em biết, anh là thuộc dòng họ “ Họan danh gia” đấy.Nói mau, có chuyện gì? Nếu không , chắc anh sẽ mang em vào bệnh viện vá lỗ tai quá

Cô không đẩy ra mà còn úp mặt vào người anh sâu hơn, giọng cô nhẹ nhưng trànđầy hạnh phúc:

- Em có thai rồi

- Thậ không? Có thật không? Sao em biết?

- Sáng nay em đến bệnh vịên

- Em đi 1 mình à? Sao không nói với anh?

Song Giang trả lời nhỏ xíu:

- Em sợ anh cười

Khải Văn siết chặt Song Giang vào người Anh rât thích cảm giác nhẹ nhàng khi tóc

cô chạm vào cổ anh

- Khờ wá! Sao lại cười? Fải phạt em cái tội ngốc nghếch mới được

Khải Văn nhấc bỏng cô lên xoay tròn Song Giang hét to:

- A…a… cho em xuống đi…

- Nói cái gì nghe được thì anh cho xuống

- Em đâu có sao Chỉ sợ con chóng mặt thôi

Khải Văn đặt cô xuống anh cười to:

- Dám mang con ra để dọa anh hả ? em thật là không biết xấu hổ

Trang 12

- Sao lại xấu hổ? Là con của em mà.

Khải Văn cười cười:

- có cả công của anh nữa chứ nhóc Nếu không có anh thì em làm sao…

Cô đỏ mặt ngúyt anh Những lúc như thế này, anh thích gọi cô là nhóc như ngày nào

họ mới quen nhau Song Giang cúi xuống xách chiếc cặp của chồng:

-Vào nhà đi anh, mẹ con em đói bụng lắm rồi

- Nghe hách quá nhỉ Để anh mang cho

Nụ cười của Song Giang nhòa đi, có làn sương mỏng phủ lên mắt anh, Khải Văn đưatay lên xoa nhẹ Ướt đẫm, bàn tay anh đầy nước, vị mặn thắm qua môi Anh cứ nhìnsững vào tay mình Song Hải bước tới gần, vổ nhẹ vai Khải Văn:

- Bình tỉnh đi Văn, chắc là không sao đâu

Khải Văn ngẩn lên đôi mắt anh đỏ ngầu:

- nếu Song Giang có việc gì, chắc tôi không sống nổi

Nét mặt và giọng nói của anh làm Song Hải rùng mình Là bạn của Khải Văn trước khilàm người nhà, nhưng Song Hải chưa bao giời nhìn thấy Khải Văn như hôm naỵCảmgiác lo sợ tăng gấp hai lần và đề nặng lên vai anh

- Đừng nói thế, cậu đâu phải là người nhu vậy

- Phải Tôi đã rất tin tưởng, tự hào về ý chí, nghị lực của mình Nó không hề thuakém bất cứ một ai, nhưng bây giờ tôi mới biết – Anh lắc mạnh đầu – có những chuyệnvược ngòai sức chịu đựng của tôi Tôi cảm thấy…

Cánh cửa phòng bật mở, Khải Văn chồm tới, Anh gần như vồ lấy vị bác sĩ

- Thưa bà vợ tôi thế nào rồi?

Bác sĩ thông thả tháo khẩu trang ra vẽ mệt mỏi hiện rỏ trên nét mặt:

Trang 13

- Chúng tôi đã lấy thai nhi ra Nó không bị tổng thương…

Bà Đạt Thịnh nóng nảy:

- Con tôi sẽ sống chứ?

- Bà an tâmcó thể là tạm ổn nhưng không có nghĩa là đã hết nguy hiểm, thai quá lớn

và hiện giờ cô ấy chưa tỉnh Qúy vị chưa được phép vào thăm

Bà Đạt Thịnh bật khóc Nhìn vẻ rũ rượi cua bà, vị bác sĩ có vẻ ái ngại:

- Ông nên đưa bà về nhà nghỉ Không nên quá lo lắng, chúng tôi sẽ cố gắn hết mình.Còn anh… - quay sang Khải Văn – anh nên về thay bộ quần áo nầy, mang cho ấy ítvật dụng cá nhân Thay vì đau khổ như vậy thì hãy nên chăm sóc cô ấy cẩn thận hơn

Rồi như không chú ý đần phản ứng của Khải Văn, bà nói lớn với cô y tá đứng bêncạnh :

- Chuyển bệnh nhân xuống phòng săn sóc đặc biệt

Song Hải bước tới gần, nhìn vào giương mặt tái xanh của mẹ Anh nài nỉ:

- mẹ về nhà nghỉ đi mẹ, mẹ đã mệt lấm rồi

- Mẹ muốn nhìn thấy nó một chút – Giọng bà ướt sũng

Ông Đạt Thịnh chòang tay va vay vợ, giọng vỗ về:

- Em lo cho con trong khi anh phải vừa lo cho con vừa lo cho em, em không thấy nhưvậy là bất công sao? Song Giang sẽ qua khỏi Em đ~ nghe bác sỉ nói rồi chứ?

- Nhưng còn con của Song Giang thì không Em sợ nó sẽ không vựoc qua nỏi cúsóc nầy

- Em đừng làm cho sự việc nghiêm trong hơn, chúng nó còn rất trẻ để có thể sinhcon nữa kia mà

Trang 14

- Nhưng…

- Thôi nào Thùy Vân, Anh hiểu rồi

Đã lâu lấm ông mới gọi tên bà, cái tên thời con gái, âm thanh vừa lạ vừa quen ấylay động trái tim bà, chúc can đảm, cứng rắn mà bà cố giử bay mất Nép mặt vàotay bà khóc nừc nở

- Con và Khải Vân ở đây, ba đưa mẹ về rồi sẽ trở lại ngay

Song Hải khoác tay:

- Ba ở nhà châm sóc mẹ đi, con sẽ gọi điện về nhà thông báo tình hình Ba an tâm

Anh vổ nhẹ vào vai bạ Tai nạn của Song Giang làm Ông già đi mấy tuổi Ba vẫn cónhững lúc yếu đuối Cũng như Khải Văn, gương mặt hắn rún lại, dẫu biết Văn rấtmực yêu Song Giang nhưng anh không khổi đau lòng khi nhìn hắn như chực phátđiên với nổi đau quá sức chịu đựng Ông Đạt Thịnh tinh ý hơn, vẻ mặt Khải Vân thật

sự làm ông chấn động Nó toát lên vẻ kinh hoàng, xót xa, thống hối Vẻ măt rất lạ,rất khó phân tích Ông hiểu rằng sự việc đã không đơn giản

- Để con đưa ba mẹ về, con cũng cần phải thay quần áo và lấy ít vận dụng cho vợ con

- Ba có xe, con lo chuyện của mình đi

Khải Vân lằm lì lái xe ra khỏi bãi Anh đột ngột tăng tốc lước qua các xe cùngchiều.Tiếng bánh xe rích mạnh trên đường Cm giác muốn đập phá, muốn thoát rakhỏi những tình cảm đang giằng xé, sự nặng nề của mặt cảm tội lổi làm ánh mắt củaKhải Văn tối sằm lại Đập mạnh tay vào vô-lăng, anh bật lên:

- Thật khốn nạn!

Sáng nay anh đã hôn Bích Quỳnh trong phòng làm việc Trước đay Quỳnh là nhânviên phòng xuất khẩu, cô khá xinh, giỏi ngoại ngữ,có khả năng điũu hành, sắp sếpcông việc nên Khải Vân chọn cô làm thư ký cho anh Thoạt tiên anh không thíchánh mắt Bích Quỳnh dành cho anh Nó không giống ánh mắt của một phủ nữ: đắmđuối, si mệ Bằng sự từng trải cua người đàn ông, Khải Vân để dàng nhận biết BíchQuỳnh yêu anh,nhưng anh phớt tỉnh Chính sự kiêu ngạo, lạnh lùng ấy làm cho ngọn

Trang 15

lửa cháy bỏng trong ánh mắt Bích Quỳnh Khải Vân thật sự khó chịu nhưng anh tựnhủ: “ mặc kệ, miễn cô ấy làm tốt công việc là đủ Rồi anh yêu Song Giang tình yêulàm cho vui vẻ , phóng khoáng hơn, anh không còn khó chịu, hai nói cách khác anhkhông quan tâm đến ánh mắt ấy nữa Đối với anh , thế giới chỉ tồn tại hai chử SongGiang Mặc dù anh có vợ nhưng tình cảm Bích Quỳnh dành cho anh vẩn không đổi,vẫn ánh mắt ấy, vẫn sự ngoan ngoãn phục tùng ấy Sự ngoan ngoãn phục tùng đủ chomột người ít thông minh nhất hiểu rằng nó không đơn giản chút nào Không biết từlúc nào, Khải Văn nhận ra mình thích ánh mắt ấy Nó vuồt ve lòng khiêu hãnh và tựmãn của anh Song Giang yêu anh, nhưng tình cảm ấy kín đáo sâu thẳm Chằng baogiờ Song Giang dành cho anh tia nhìn nóng bỏng, cô chưa bao giờ chủ động hôn anh,trong khi anh yêu cô bằng tình yêu cuồng nhiệt, đắm saỵ Anh khao khát muốn biếttình yêu cô giành cho anh ở mức độ nào, nhưng Song Giang không hề bài tỏ, ngoạitrừ lần duy nhất đó “ yêu anh suồt đờí.

Trong buổi hợp giao ban sáng nay, Khi Văn đã tỏ ra quá nghiêm khắc với BíchQuỳnh Anh nhìn đôi mắt cô cụp xuống, chớp nhẹ, thấp thoáng có vài giọt nước rơi

ra Khải Văn cảm thấy có chút bất nhẩn trong lòng Trước giờ nghỉ trưa, anhcho gọi

cô đến , anh nói với cô bằng giọng dịu dàng nhất Bích Quỳnh thừa thông minh đểđón nhận cách xin lỗi, tế nhị nầy cô có vẻ dạn dĩ hơn người cô hơi nghiên về phíaanh một tư thế mà cô không hề có khi lắng nghe mệnh lệnh của anh Một thoáng mờigọi trong ánh mắt Rất nhẹ, nhưng anh cũng nhận ra và Khải Văn cho phép mìnhphiêu lưu một chút

Cô không có khä næng trút giận vào người khác bằng ngôn ngữ Thay vào, SongGiang muốn vĩnh viễn trở thành xa lạ với anh Cäm giác đó làm cô nhẹ nhàng đôichút Một lúc lâu, Khải Văn lên tiếng, giọng anh đã bình tĩnh trở lại:

- Anh muốn trả lời câu hỏi của em 1 cách thành thật Anh không biết, thật tình anhkhông biết mối quan hệ đó diễn tiến ra sao Nhưng anh biết rất rõ 1 điều, anh yêu

em, rất yêu Tình cảm này luôn hiện diện mạnh mẽ trong anh Anh bốc đồng, và chỉbốc đồng trong 1 phút Anh biết tình cảm của cô ấy rất lâu trước khi yêu em, chọn

em Anh không tự bào chữa cho mình, anh đã suy nghĩ rất kỹ, tra vấn lòng mình suốtthời gian wa, anh thấy mình bốc đồng chứ không yếu đuối Anh chỉ xin em tha thứcho anh Em là tình yêu duy nhất của anh Anh vĩnh viễn chỉ yêu 1 mình em, ngay

cä khi em quyết định rời xa anh

Rời xả Cô đã nghĩ đến điều này, nhưng khi nghe nó từ anh, cô vẫn thấy như có cái

gì đó dội vào ngực mình, đau nhói

Trang 16

- Anh biết em óan hận anh, không muốn nhìn thấy anh nữa Anh không dám làmphiền em Anh chờ quyết định của em Nhưng trước khi quyết định, xin em hãy nghĩđến tình yêu anh dành cho em, nghĩ đến khỏang thời gian rất hạnh phúc của chúng ta.

Song Giang nhớ đến giấc mơ đêm trước: cô chạy theo anh qua những con đường dàihun hút, tối đen Anh càng đi, càng xạ Cô gọi anh khan cả giọng, nhưng hình như

âm thanh đó rơi tõm đi đâu, không thóat được ra ngòai Cô cuống cuồng Cäm giác

sợ hãi, đau đớn đó vẫn còn nguyên đến tận bây giờ Song Giang không muốn giấc

mơ hiện hữu trong đời sống cô

- Em cố ngủ 1 chút đi Giang Đừng suy nghĩ nhiều trong lúc này Anh ra ngòai nhéGiang

Song Giang thấy mình thật bất lực, thật bế tắc Tha thứ cho anh ? Cô không làm được

Xa anh? Cô cũng không làm được Khải Văn bước ra cửa Anh xoay nhẹ nắm đấm

Tự nhiên Song Giang có linh cäm lạ lùng: Nếu cô để anh đi, cô sẽ vĩnh viễn rời xaanh, và giấc mơ khủng khiếp đó sẽ chụp lấy cộ Song Giang ngồi bật dậy, cô thängthốt gọi anh 1 cách không tự chủ:

- Anh Văn!

Khäi Văn quay lại gần như lập tức Tiếng gọi dường như truyền cho anh sự sống,máu bắt đầu chảy rần rật trong anh, cäm giác như người tử tù nhận được quyết định

ân xá không dám mong đợi Bàng hòang bước đến gần Song Giang, Anh không dám

có hành động nào, chỉ mong sao cô sẽ đón nhận anh Song Giang nhìn vẻ chờ đợitrong mắt Khải Văn, Cô thấy lòng đau nhói 1 cäm giác vừa tội nghiệp vừa óan hận.Nếu đây là giấc mơ, Song Giang ao ước có ai đó đánh thức mình dậy ngaỵ Cô khôngthể nào chịu đựng nổi những tình cäm mâu thuẫn đang giằng xé trong lòng, th¡t chặtlấy cô đến ngạt thở Song Giang khóc không thành tiếng Khải Văn thấy nhẹ người

ít ra cô cũng đã khóc được , nó sẽ làm cô vơi bớt, anh không thể nào chịu đựng nổikhi thấy Song Giang cố chịu đựng, dồn nén Khäi Văn vỗ nhè nhẹ lên tóc cô, SongGiang ngước nhìn anh ánh mắt anh tha thiết quá, đầy vẻ van lơn và nhẫn nại, côthấy nó thật xa lạ với người chồng luôn mạnh mẽ của mình Nước mắt thi nhau rơilàm nhòe cä gương mặt Khải Văn, cô thấy nó lung linh mờ äo, lúc gần lúc xạ SongGiang nghẹn ngào:

- Giá như hôm đó em bình tĩnh hơn thì con của chúng ta

Trang 17

- Đừng, anh xin em đừng nhắc đến chuyện đó nữa Tất cả là lỗi của anh Tội anh thậtđáng chết Xin em hãy cho anh cơ hội để được bù đắp Nếu không được em tha thứchắc anh sẽ chết mất, Giang ơi!

Nỗi buồn mất con, mặc cảm tội lỗi, và trên hết nỗi đau không giữ được vợ làm choanh như biến thành người khác Không còn vẻ trầm tĩnh, tự chủ, tự tin, anh cuốngcuồng bám lấy cơ hội này như người chết đuối bám lấy chiếc phao cứu nạn

- Anh xin em Anh xin em đừng bỏ mặc anh

Song Giang òa lên:

- Em khổ quá anh Văn ơi Em không biết mình phäi nghĩ gì, làm gì nữa Em em

- Anh hiểu mà Chúng ta cố gắng làm lại từ đầu nha Giang Anh sẽ làm tất cả để đền

bù cho em Chúng ta lại có con, lúc đó em sẽ quên

Anh kéo cô lại gần mình Song Giang không phản đối Khải Văn cúi xuống hôn lênnhững giọt nước mắt còn chan hòa trên má cộ Song Giang nép đầu vào ngực anh

Cô bàng hòang nhận ra mình không hề tìm được cäm giác bình an như xưa, trong

cô duy chỉ 1 nỗi buồn mênh mông như biển, cô tưởng như mình sẽ bị mất và khôngbao giờ vào được đến bờ

Trưa nay Khải Văn không về dùng cÖm, Song Giang làm 1 miếng sandwich kẹptrứng ăn cho qua bữa Vừa thông thä nhai cô vừa lo đứng ngắm ra vườn Khu vừơnthật rộng bao bọc quanh nhà, tạo 1 dáng vẻ cổ kính, biệt lập và tĩnh mịch Căn nhàcũng thế, nó lớn quá, Song Giang cäm thấy trống trải, cô đơn trong cái không gianrộng này, và cô lấy làm lạ vì trước đây mình chưa bao giờ nhận ra điều đó

Lúc Song Giang mới về, trong nhà có đến 2 người giúp việc Bà Năm lo chuyện bếpnúc, ông Hào làm vườn Sau đó bà Năm xin về quê để chăm sóc nhà cửa, vì cô congái đi lấy chồng xạ Ông Hào đã lớn tuổi nên con cái không muốn ông vất vả Vì quenviệc lại ham làm nên thỉnh thỏang ông lại sang chăm sóc cây cối trong vườn Ôngbảo bỏ nó không đành Phần vì Song Giang làm không xuể, phần vì sợ Ông buồnnếu thuê người mới nên cô đề nghị mỗi tuần ông đến làm việc 1 ngày Ông vui lắm,thỉnh thỏang ông có dắt cháu nội đi cùng Thằng bé rất kháu khỉnh, dễ thương Nó bi

bô suốt buổi, khi kể chuyện, lúc thì hát Còn thắc mắc của nó có khi làm SongGiang

Trang 18

cười đau cả ruột Cô rất quý nó Nhưng dường như lâu lắm rồi , cô không gặp thằng

bé Mỗi tuần, ông Hào vẫn đến Ông lặng lẽ làm hết việc rồi về Song Giang hiểuông tránh tiếp xúc với cô, ngại sự thăm hỏi sẽ nhắc cô nhớ đến nỗi buồn của mình,

và điều này thì đâu có giá trị chia sẽ như mọi người vẫn nghĩ và làm trong nhữngtrường hợp tương tự

Song Giang lan man nhớ đến chị Xýu, chị là cháu bà Năm Lúc nghe bà Năm giớithiệu về chị, Song Giang tưởng tượng đó là người phụ nữ nông thôn nhỏ nhắn, kínđáo, siêng năng.Ai ngờ chị Xíu lại vạm vỡ to con như anh lực điền, đi đứng cứ thìnhthịch, thình thịch Chị hầu như không nói, suốt ngày cứ lúi húi làm hết việv nọ đếnviệc kia Tính sạch sẽ ngăn nắp, lại thật thà nhưng phải cái giở người Thỉnh thỏangcười 1 mình , khi thì cười ngây ngô, lúc lại cười khanh khách làm Song Giang sợphát khiếp Bà Năm bảo rằng chị Xýu mắc chứng bệnh này từ nhỏ, ai cũng nói chịđiên nhưng bác sĩ bo thần kinh kém phát triển, nó chỉ tương đương với đứa trẻ 12, 13tuổi Vậy mà chỉ non 1 năm sau ngày đến thay thế bà Năm, chị bỏ đi mất tiêu Trongnhà không mất thứ gì, chỉ vài bộ quần áo cũ chị thường mặc Song Giang và bà Năm

dò hỏ c tháng trời mới biết chị theo 1 ông phụ xế ở bến xe gần chợ Còn ông phụ xếnày ở đâu thì chịu, chẳng ai biết Hơn nữa năm sau, chị mới về với cái thai gần ngàysinh, gặn hỏi thế nào cũng không trả lời Cuối cùng bà Năm xin phép mang chị vềquệ Chị xíu sinh con trai, nghe nói rất bụ bẩm , dễ thương 2 dì cháu quý thằng bénhư cục vàng Song Giang cũng mừng cho chị Xíu với cái kết có hậu này Dườngnhư những người càng đơn giản, họ càng dễ tìm thấy cho mình niềm vui, vì hơn aihết họ dễ dàng thỏa mãn với những gì mình có

Song Giang thở dài Tại sao mình không làm thế được nhỉ? Quan hệ giữa cô và KhảVăn rất chông chênh, và cô quang sát mọi nổi lực của Khả Văn nhầm cải thiện nóbằng cái nhìn rất tỉnh táo, thờ Đôi khi Song Giang nhận ra mình nhẫn tâm qúa, nhất

là mỗi chiều về nhà anh đều qua sát thái độ của cộ Hôm nào cô lặng lẽ, anh khôngdám khinh động, chỉ trân mình chịu đưng Thái độ đầy vẻ cam chịu, nhẫn nhịn Anhphụ thuộc hòan toàn vào trạng thái tinh thần của cộ Điều này luôn động lại trong cômột cảm giác dai dẳng: vừa tội nghiệp vừa óan ghét Song Giang thấy mình thật mâuthuẫn, thật bế tắc Để thóat ra khỏi tâm trạng nặng nề này,cô guyết định không để ýđến anh nữa Mặt kệ anh với những nỗ lực, những cố gắng, cô xây cho mình một bứctường kiên cố, để cô có thể quan sát bên ngoài như người ta đi xem một vở kịch hoàntoàn không liên can đến mình.Trong chừng nào đó, Song Giang đ• thành công Dần

dà, Khải Văn cũng nhận thấy mọi cố gắng của mình đều vô ích, nó không phụ thuộcvào quyết tâm của bản thân Anh không thể tiếp cận được cô, bất lực trước khỏngcách mà cô đã ấn định Thỉnh thong, Song Giang bắt gặp ánh mắt anh nhìn cộ Nó

Trang 19

lặng lẽ và buồn rầu như người ta nhìn thấy vật quí của mình mất đi mà không làm gìđược.Cô hiểu anh rất đau đớn, cô cũng vậy Cảm giác như hai người đang đứng đốidiện nhau qua tấm kính mỏng manh Họ nhìn thấy nhau nhưng không thể nào vượtqua được vì nếu họ làm thế sẽ có một cái gì đó đỗ vỡ thêm lần nữa.

Thời gian gần đây dường như Khải Văn đã nhận ra rằng cục diện giữa anh và cô làđiều phải chấp nhận, anh tôn trọng khoảng cách cô đặt ra Anh vẫn qua tâm, vẫn diudàng với cô nhưng rất chừng mực Song Giang hiểu lòng kiên nhẫn của anh đã đếngiới hạn Song Giang rất muốn làm một việc gì đó đẻ cứu vãn và cô biết mình vẫn cònkhả năng đó nhưng cô vẫn không vượt qua được chính mình Giá như trước đây côyêu anh ít đi một chút và đừng thần thánh háo hình ảnh anh chắc cô đã dễ dàng tha thứ

Bống tối đã chụp lấy anh!

Khi Văn không ngờ anh có thể làm tổn thương Song Giang Đối với cô anh luôngượng nhẹ Anh biết cô yếu đuối, mong manh, tâm hồn lại rất nhạy cảm anh yêutất cả những gì thuộc về cộ “Không thể nào! mình phải thât bình tĩnh phả thành thậtvới cả Song Giang và cả với mình nữa” Anh tự nhủ Trong đầu anh hiện lên gươngmặt Bích Quỳnh Anh sẽ chuyển cô ấy về làm việc tại chi nhánh Cần Thơ, Quỳnh làcộng sự giỏi, anh khổng thể cho cô thôi việc Vả lại, trong chuyện nầy trách nhiệmthuộc về anh hoàn toàn, nhưng anh không thể tiếp xúc với Quỳnh mỗi ngày sau tấm

bi kịch nầy Như vậy tốt hơn cho cả hai

Trang 20

- Cô ấy đã tỉnh Tôi sẽ thông báo với bác sĩ.

Cô ý tá nhẹ nhàng nói và khép cánh cửa sau lưng nhưng không kịp Khi Văn đã thôbạo gạt cô sang va đẩy mạnh cửa

- Anh không được vào đấy khi không phép của bác sĩ Anh … anh

Song Hải giữ bàn tay cô, giọng anh mềm mỏng:

- Xin cô thông cảm suốt mấy ngày qua ông Văn luôn trong trạng thái căng kích động,

cô cũng thấy rồi đó Hãy cho phép ông Văn vào trong đó một chút đi Tôi xin cô

- Chính trạng tháy không bình thường của ông Văn mới làm tôi lo ngại Tôi sợ ảnhhưởng không tốt đến bệnh nhân

- Cô đừng lo ông Văn rất yêu vợ Ông ấy không làm hại Song Giang đâu

Cô y tá im lặng Song Hải biết cô đã đồng ý

- Cám ơn

- Tôi hy vọng mình sẽ không bị khiển trách

Thật ra nếu Song Hải không nài nỉ, cô vẫn cho khải Văn vào thăm Người đàn ôngnầy thật lạ, ông đã đứng đó suốt mấy ngày qua với gương mặt căng thẳng, lầm lì, chỉgiáng mắt vào cánh cửa không hề quan tâm đến ai Cô cũng đã quan sát người đàn

bà trong ấy, thân thể gầy gò, gương mặt tái nhợt, không có gì đặc biệt để giữ trái timngười đàn ông- dù đang ở trạng thái tuyệt vọng vẫn toát lên vẻ quyến rủ đến nao lòng

Trang 21

Song Giang đã tỉnh đôi mắt cô mở to nhưng dường như chẳng trông thấy gì TimKhải Văn đau nhói, anh bước đến bên cô gọi khẽ:

- Song Giang…

Cô nghiên về phía anh, đôi mắt hơi ánh lên một chút Không kềm được, Khi Vănchoàng tay ôm lấy vợ Dưới lớp áo rộng vợ anh gầy hẳn đi, thân thể cô nhẹ bổngdường như không thât.Song Giang sờ nhẹ gương mặt anh:

- đêm qua anh lại thức khuya làm việc phải không?

Bàn tay cô di chuyển xuống cằm:

- Anh cạo râu đi thôi Như thế nầy sẽ làm đau me con em đấy

Song Giang hơi giật mình khi giọt nước nống hổi rơi xuống tay cô

- Anh sao vậy? Anh bi ốm à?

Anh áp bàn tay cô vào mặt mình

- Không anh không sau cả

Cô mỉm cười, nụ cười hơi ngây ngô:

- Thật không?

Khi Văn nhìn vợ một cách chăm chú Nụ cười không làm gương mặt cô tươi hơn, lànmôi nhợt nhạt chỉ hơi cong lên nhưng đối với anh nó có sức quyến rủ rất đặc biệt.Khải Văn cuối đầu thật thấp rồi áp môi mình vào đó Mềm mại và nóng hổi – cảmgiác quen thuộc ùa về, bất giác anh khéo vợ vào lòng siết mạnh

- Song Giang … Song Giang …

Song Giang hé mắt nhìn chồng Đôi mắt anh mở to như đò xét trên gương mặt vợ…cái nhìn thật quen thuộc, dường như cô đã gặp ở đâu rồi… có cái gì động đậy trong

ký ức,đầu cô đau buốt, Song Giang xô mạnh Khi Văn và hết lớn:

Trang 22

- buông ra… buông tôi ra… tôi không muốn ở đây… đầu tôi sao lại đau thế nầy?

Mặt cho Song Giang la hét, vùng vẫy, Khải Văn vẩn cứ khéo cô về phía mình

- không không

Cửa phòng bật mở, ông bà Thịnh và Song Hải ùa vào Song Hải nhanh hơn cả, SongGiang úp đầu vào ngực anh nấc lên:

- Anh Hải ơi, có chuyện gì vậy, sao em lại ở đây?

Song Hải vuồt mái tốc rối bời của em gái giọng dỗ dành

- Bình tỉnh đi em, bình tỉnh nào anh đở em nằm xuống nhé?

Song Giang không ngẩng lên, cô lắt đầu quầy quậy và tiếp tục hét to:

- Không, cho em về đi Em muốn về nhà

- Nghe anh nói nè Giang…

Một giọng nói nghiêm lạnh cất ngang lời Song Hải :

- ai cho phép ví quị vào đây khi chưa có sự đồng ý của tôi? Tất cả ra ngoài!

Song Hải nhẹ nhàng gỡ tay em ra, vỗ về:

- không sao đâu em Ba mẹ, anh và Khải Văn sẽ đứng bên ngoài, mọi chuyện chúng

ta giải thích sau

Song Giang dịu đi, cô từ từ nằm xuống nhưng đôi mắt vẩn còn vẽ sợ hãi:

- Mọi người đừng bỏ em đi nhé Có thật là mọi người sẽ chờ em bên ngoài không?

Bà Thịnh dịu dàng:

- Con đừng sợ con gái cưng Mọi người chờ con

Trang 23

Cánh cửa khép lại sau lưng, bà Thịnh lấy khăn chùi mặt:

- Con bé vốn yếu đuối, em nhớ lúc còn nhỏ, khi được em đưa đến trường nó luônmiệng hỏi:” Có thật là Mẹ có chờ con ngoài cửa không? Mẹ sẽ đứng đó đến khi contan học chứ?” Hôm nay lại thế Chuyện gì đã xảy ra với nó?

Khải Văn im lặng, có cái gì đè nặng l^n ngực anh

- Khải Văn! mọi người ở đây đều có quyền được biết chuyện gì đã xảy ra?

Khi Văn quay lại , anh nhìn khắp lượt rồi nặng nề nói:

- Song Giang nhìn thấy con hôn một cô gái khác

Như tiếng sét nổ ngay trên đầu, bà Thịnh ngồi phịch xuống, giọng run run:

- Con … dám làm thế à… Con đã giết chết Song Giang rồi!

Mọi người rơi vào yên lặng, chỉ có tiếng khóc rất khẽ của bà Thịnh Phút bàng hoàngtrôi qua, một lúc sau, ông Thịnh mới chậm rãi hỏi:

- Con vẫn còn yêu Song Giang chứ?

- Con chưa từng yêu ai đến thế

- Ba tin là con đã thành thật trả lời câu hỏi của ba, thật ra là vào lúc nầy Hãy chứng

tỏ nó Sai lầm của con rất nghiêm trọng, không dễ tha thứ, nhất là đưa đến hậu quảđáng tiếc nầy Nếu con vẩn còn yêu nó, chắc con phải biết mình phải làm gì Chúngtôi không muốn Song Giang đau khổ thêm, bao nhiêu đây cũng quá sức chịu đựngcủa con bé rồi

Bà Thịnh lẩm bẩm:

- Tại sao con là thế ? Tôi nghĩ mãi mà không hiểu tại sao Chắc lẽ đây là cach chứngminh tình yêu của con Có thật con vẫn còn yêu nó không?

Trang 24

Khi Văn không trả lời, anh cảm thấy đau đớn quá, như có ai cầm dao khoét mạnhvào tim

- Mẹ à! Con cũng tin Khải Văn như ba vậy Dù sao cậu ấy cũng trả giá cho sai lầmcủa mình rồi

- Trả giá cho sai lầm à? Ai trả giá? Không phải là Song Giang của chúng ta sao?

Mặt Khải Văn tái xanh, đôi tay anh nặng nề ôm lấy đầu

- Con xin lỗi điều quan trọng nhất đối với con bây giờ là Song Giang Chỉ cần vợcon không sao, con chấp nhận mọi hình phạt nặng nề nhất

- Song Giang vốn hiền lành, nó không biết trừng phạt ai đâu có thể nó còn tự trừngphạt chính mình, vì đã yêu chồng không đủ để…

- Thùy Vân…

- Em xin lỗi, nhưng em không thể bình tỉnh được nữa

- Anh đưa em ra ngoài cho bớt căng thẳng nhé

- Ông Đạt Thịnh đưa mắt nhìn Song Hải Anh gật đầu nhè nhẹ tỏ vẻ hiểu ý, nhưngthật ra anh không thể an ủi hay cảm thông với Khi Văn được Anh chỉ muốn gìm bớtcái không khí căng thẳng, nặng nề này mà thôi Anh nhớ đến Bích Quỳnh , cô gái cóánh mắt rất lạ mà có lần anh hỏi Khải Văn nhưng hắn gạt đi Có lẽ là Bích Quỳnh …tội nghiệp Song Giang , cô em gái hiền lành, yếu đuối của anh

Hai ngày tiếp theo Song Giang có vẻ tỉnh táo và khoẻ hơn , cô ăn được chút cháonhưng ánh mắt thỉnh thong lại dại đi Khải Văn không được vào thăm anh vẫn kiênnhẩn ngồi bên ngoài, gương mặt tỏ ra bình thản nhưng lòng anh như có lửa… SongGiang … Song Giang … Từng mạch máu, từng sợi thần kinh trong anh đều rung lêngọi tên cộ Chỉ cách một bức từng, vậy mà đối với anh nó xa dịêu vợi Chỉ cách mộtbức tường mà cô từ chối không gặp anh ánh mắt chờ đợi , hy vọng của anh làm mỗingười xúc động nhưng không giúp được anh Chỉ cần một cái đẩy nhẹ, cánh cửa sẽ

mở ra và anh sẽ nhìn thấy gương mặt thân yêu của vợ nhưng anh không dám Anh

sợ vẻ co rúm và sợ hãi hiện ra trong mắt Song Giang anh sợ bi xua đuổi Tinh thần

Trang 25

anh ngày càng suy sụp Song Giang , anh sẽ chờ, sẽ chờ đến khi nào em chịu gặpanh, chịu tha thứ cho anh.

Khi Văn vẩn kiên nhẩn… kiên nhân…

đến ngày thứ năm cửa phòng bật mở, một bóng người thoáng qua, Khi Văn vẫn khôngngẩng lên, anh đã cảm thấy tuyệt vọng, hay nói cách khác anh không dám trông chờ,huy vọng Anh sợ nổi thất vọng sẽ nhấn chìm mình có ai đó nhẹ nhàng đặt bàn taylên vai anh

- Con vào gặp Song Giang đi!

Khải Văn đứng bật dậy:

- Giang chịu cho con vào gặp rồi hở mẹ? Hay là…

- Con an tâm, nhưng nhớ đừng làm vợ con bị kích động

Nét mặt Khải Văn làm bà Thịnh xúc động, nó còn yêu Song Giang biết bao

- Con nhớ rồi cám ơn mẹ

Khi Văn dùng gót chân kép cánh cửa lại sau lưng Anh bước đến bên giường SongGiang như không nhận ra sự hiện diện của anh, cô nhìn đâm đâm vào khoảng khôngngoài cửa sổ Gương mặt Song Giang vẫn xanh sao nhưng tỉnh tào hơn Tóc cô đượcchải gọn và tết thành bím, vài sợi lào xoà trên trán, trông cô thật tỉnh lặng, thật xaxôi Một lúc lâu, Song Giang mới lên tiếng:

- Anh giúp em ngồi dậy một chút đi!

Khi Văn kê chiếc gối vào thành giường rồi nhẹ nhàng đỡ Song Giang lên Tay cônắm chặt lại và đặt lên ngực như tự bảo vệ mình Cử chỉ đó làm tim Văn nhói đau

Từ khỏang cách gần nầy, anh mới nhìn thấy ngoài vùng trầy ở lưng và cằm, tay SongGiang cũng bị sây sát khá nặng Không kềm được, Khi Văn gục đầu vào ngực vợ,nước mắt anh chảy ra

- Hãy trừng phạt anh đi, hãy trách mắn nguyền rủa anh đi! Em đừng im lặng, đừngchịu đựng, đừng giày vò anh như thế nầy Anh sẽ điên mất Giang ơi…

Trang 26

Nước mắt anh thấm qua lần áo, ướt đấm không ngực cộ Song Giang rụt rè đặt taylên tóc anh, mái tóc bù xù biếng chải đã phủ xuống tận ót Cảm nhận được cái vuốt

ve rất khẽ của vợ Khai Văn ngẩng đầu lên , ánh mắt họ gặp nhau Nó đầy vẻ đauđớn, chờ đợi tuyệt vọng như ánh măt của con thú bị thương Tim cô như vở ra từngmảnh Ai đã làm anh ra nông nổi nầy? Tình yêu ư? Anh yêu cô ấy sâu đậm như vậysao? Vậy tình cảm anh đối với mình là gì? trách nhiệm? Bổn phận? Sự chịu đựng?Hai năm qua anh ấy đã vì cái gì mà chung sống với mình? Song Giang nhắm mắtlại Ngực cô nặng như đeo đá Khải Văn đã từng yêu mình, đã chờ đợi, đã hy vọng,

đã từng có ngộ nhận, hiểu lầm, nhưng những tình cảm ấy đâu biến anh thành ngườinhư thế nầy? Khải Văn không còn yêu mình nữa? Song Giang nắm chặt tay lại KhiVăn theo dõi diển biến trên giưng mặt vợ, anh nôn nóng muốn biết cô nghĩ gì anhhồi hợp trước cái nhíu mài và tiếng thở dài cố nén của vợ Anh giật mình vì cái siếttay hơi mạnh của cộ Biết đâu Song Giang đã quyết định rồi ,tim anh rung lên… đừng

bỏ anh… đừng xua đuổi anh nhé Giang…

Cuối cùng cô cũng nói, giọng cô nhè nhẹ như gió thoảng qua:

- Anh và cô ấy yêu nhau lâu chưa?

Khi Văn hốt hoảng xua tay:

- Không! Không! Anh không hề yêu cô ấy Anh và cô ấy không hề yêu nhau

Song Giang mở to đôi mắt ngạc nhiên:

- Vậy tại sao anh lại…

Khi Văn nhìn sững vợ Cô thánh thiện và trong sáng quá, anh rất khó giải thích cho

cô hiểu rằng người ta có thể hôn nhau không phải vì yêu nhau mà chỉ vì ham muốn.Anh biết nụ hôn đối với cô thiêng liêng như thế nào Lần đầu tiên được anh hôn cô

đã khóc…

Đó là buổi chiều hè oi bức, trên sân thượng vẩn còn hầm hập nóng

Anh xách nước cho cô tưới hoa đây là lần đầu tiên anh đặt chân lên đấy kể từ khiquen biết với gia đình cộ Song Giang vừa tưới nước vừa giải thích:

Trang 27

- Anh nhìn xem, tất c các châu, các lọ, các bồn đặt thế nầy trông có vẽ lộn xộn nhưngthật ra nó rất trật tự trong cái … mất trật tự nầy Ba tôi đã quan sát, nghiên cứu đểkhẳng định tính tình từng loại cây ba biết cây nào phải đặt cạnh nhau, cây nào phảicách xa nhau Cả nhà chỉ có tôi và ba mới thuộc hết trật tự nầy – cô cười nhẹ – Bâygiờ ba có thể an tâm giao cho chúng tôi.

- Cô thích công việc nầy à?

- Anh thấy sao?

- Rất thú vị Mặc dù tôi không hiểu lắm và có lẽ nó không hợp với tôi Lúc đi học,tôi rất dốt môn sinh vật

Song Giang đặt chiếc chậu xuống Cầm một lọ nhỏ, cô chím môi thỏi phù phù vàonhánh cây non rồi xoay xoay nó trước mặt:

- Cây nầy chính tay tôi trồng đấy Anh biết không? Từ một hạt giống nhỏ xíu thànhmột cây nhò xíu thế nầy, chúng sẽ lớn dần lên, sẽ ra hoa, rồi lại có hạt giống mới.Vòng tuần hoàn khép kín – mắt cô long lanh – tôi thích tự tay mình gieo một mầmsống, rồi chăm sóc và theo dõi cái sức sống kỳ diệu của nó Tôi nói lung tung quáchắc anh không hiêu? đâu

- Đúng là tôi không hiểu lắm, nhưng tôi rất thích nghe cô nói

Cô cuối đầu tránh cái nhìn của anh, nhưng không có vẻ ngượng ngùng, mắt cỡ Côkhoát một ít nước trong thùng lên rửa mặt Nhìn những giọt nước trong veo chảy tràntrên gò má đỏ au, anh thấy lòng xúc động lạ Anh cố không nhìn cô, nhưng SongGiang không để ý, cô dùng tay lau những giọt nước dọng trên cằm lần đầu tiên anhtiếp xúc với một cô gái không biết( hay không thèm)làm điệu, nhưng mọi cử chỉ của

cô đều toát lên vẻ duyên dáng, quyến rủ rất lạ lùng Song Giang đứng thẳng dậy, côthản nhiên chùi đôi tay đầy nước vào váy rồi xoai lưng đi vế phía góc tường Nhìnchiếc áo nâu nhật của cô lấm tấm khon ước, khon khô trông ngồ ngộ, anh nghĩ thật

ra cô vẩn còn con nít so với vẽ bề ngoài hơi lạnh nhạt và khó gần của mình

- Anh lại đây – cô chỉ vào khoảng không trước mặt – anh có nhìn thấy gì không?

Trang 28

Anh quan sát một lúc lâu, ngoài những mái nhà cao thấp không đều nhau, những cộtangten tua tủa như bàn cào của lo chư đăm thẳng vào bầu trời, chẳn có gì hết KhảiVăn nhè nhẹ lắc đầu.

- Tôi không thấy có gì đặc biệt

Cô gật đầu:

- Anh nói đúng Tất cả đã mất hết rồi

- Tất cả ?

- Nó là khoảng trời của riêng tôi Lúc mới dọn đến đây, tôi rất thích thế nầy và ngắm

nó hàng giờ Nó rất đẹp, xanh ngăn ngằt, tôi cảm giác nó rất gần gũi tôi, là của tôi.Nhưng từ khi có những ngôi nhà đó, nó bị đẩy ra xa, ở tít đằng kia và bây giời thì mấthẳn đã có một khoảng thời gian dài tôi không dám nhìn xuống đó - cô khoa tay chỉvào khoảng không - tôi cảm giác như mình bị cướp đoạt một vật rất cụ thể thuộc vềmình Anh thấy tôi có vô lí và lập dị không? Cả nhà ai cũng bo thế, chỉ có ba là hiểutôi – Cô xoay người lại – bây giờ tôi không dám nhận vào người những gì mà chưabiết chắc nó có thuộc về riêng tôi hay không Tôi sợ làm mình buồn thêm

Đột nhiên, cô thấy mình đứng đối diện vối Khải Văn ánh mắt mạnh mẽ, nống bổngcủa anh buộc cô phải ngước lên

- Vây em hãy chọn anh làm “khoảng trời riêng” của mình đi, vì vĩnh viển em khôngbao giờ mất anh.anh sẽ thuộc về anh mãi mãi

Cô ấp úng quay đi:

- Chọn anh? Tai sao?

Bàn tay cứng như thép của Khi Văn đã giữ cô lại, và một bàn tay nữa đang đẩy chiếccàm cô lên giọng anh thì thầm nhưng vang xa:

- Đừng nói với anh là em không biết nhé Giang Em biết rõ anh yêu em mà

Đôi mắt cô mở to, Khải Văn nhìn thây hàng ngàn dấu hỏi trong đó Song Giang không

hề biết gì cả vậy mà anh cứ tưởng…

Trang 29

- yêu tôi à? Sao lạ vậy?

- Anh cũng không biết nữa Có lẽ vì em là em thế thôi

Song Giang vẫn thấy rối rắm:

- Nhưng…

Đôi mắt anh hạ xuống thấp, thấp đến nổi cô nhận ra vẻ mật ngây ngô của mình trong

đó Một nổi sợ hãi trùm kín lấy Song Giang

- Tốt nhất là em đừng hỏi gì thêm, anh sợ mình không tỉnh táo để trả lời em đâu

Trước khi cô hiểu chuyện gì xảy ra thì môi anh đã giữ chặt lấy môi cộ Anh muốn giải

tỏ nổi ám ảnh, nổi thèm khát dai dẳng cứ bám anh từ lâu anh đã hôn rất nhiều ngườinhưng không có sức thu hút nào mạnh mẽ như đôi môi không son nầy Nó khống chếanh, nó làm anh luôn khao khát anh miên mang hôn cô, nụ hôn ngày càng sâu, anhkhông biết mình đã ép chặt cô vào người Bờ vai Song Giang đau nhừ, môi cô tê dại

Nụ hôn đầu đời không diệu dàng, ngọt ngào như cô tưởng Nó cuồn nhiệt và thô bạo,

nó ném cô vào lòng biển sâu hung hút rồi mang cô lên thật cao, nó là bầu trời đỏ rực

và nống bỏng Cô ngặt thở, cô vùng vẫy, nước mắt cô ứa ra

Thật lâu, Khải Văn mới ngẩng lên đôi môi Song Giang mộng đỏ nhưng gương mặt

cô xanh nhợt Cô hé môi thở gấp như người hụt hơi anh thích thú quan sát vẽ bối rối,thất vọng, tức giận, lần lượt hiện lên gương mặt đáng yêu ấy, trong khi Song Giang

cứ cuối gầm xuống Anh nâng mặt cô lên bằng cả hai tay, Song Giang mím môi lại,giọt nước mắt lăn nhanh xuống cằm Anh bối rối đứng yên Nhiều giọt nữa thi nhaulăn xuống, cô khóc không thành tiếng, anh mới sực tỉnh, cuốn quýt dổ dành cô:

- Nín đi em, cho anh xin Anh thật hồ đồ quá Anh làm em sợ phải không? Anh bậyquá… anh biết mình không được phép làm thế Em hãy phạt anh đi… hay là em chỉcho anh làm cách gì để em hết khóc, anh sẽ làm ngay, anh sẽ chịu phạt, miễn là emđừng khóc Anh hứa từ đây về sau không làm em khóc nữa đâu anh hứa mà!

Song Giang dùng hai tay chùi mắt, cô thút thít:

- Anh không được làm em đau nữa, anh có hứa không?

Trang 30

Khải Văn ôm chầm lấy Song Giang anh thì thầm trong tóc cô:

- Anh hứa, anh bậy quá Xin lỗi em

Song Giang chùi những giọt nước mắt còn lại lên áo Khải Văn , lòng cô thật bình an

- Cám ơn em đã nhận lời yêu anh Cám ơn em đã không phạt anh

- Em sẽ phạt đấy nếu anh còn tái phạm

- Anh sẽ không tái phạm đâu Để anh chứng minh cho em nhé

Môi anh đặt nhẹ lên môi cô, anh giữ yên như thế thật lâu, mãi đến khi cô hé môi ra

để đón nhận nụ hôn của anh Anh thích thú thấy cô kiễng chân lên đón nhận.môi cô

mở ra rụt rè, anh quên hết mọi chuyện trên đời và dường như quên luôn lời hứa vừarồi Anh thì thầm trên môi Song Giang :

- Cô bé, anh sẽ dạy em hôn

Khải Văn như sống lại với ký ứt đẹp đó, gương mặt anh giản ra Song Giang quan sátanh một lúc lâu, cô đau đớn với ý nghĩ:”dường như khi nhắc đến người ấy, anh có vẽthanh thản hơn, nhẹ nhàng hơn” Cô sửa lại tư thế ngồi rồi cố lấy giọng thật bình thản:

- Em không biết câu hỏi khó trả lời đến thế, anh không cần phải…

- Không Anh sẽ trả lời em ngaỵ Thật ra câu trả lời rất đơn giản, chẳng qua anh muốnsắp sếp các ý nghĩ của mình để nói thế nào cho em để hiểu, dễ chập nhận và khôngxúc phạm đến người khác

- Nếu anh thật sự muốn em hiểu, anh cứ nói đúng bản chất sự việc, nói đúng suy nghĩ,tình cảm của hai người, em sẽ cố hiểu, em thấy mình rối rấm quá, em không đủ tỉnhtáo để phân tích những lời hao mỹ đâu

- Anh biết em rất giận anh, nhưng anh xin em đừng nói thế, em đừng dùng chử “haingười” để chỉ anh và Quỳnh, vì như thế anh có cảm giấc em đẩy anh cách xa em quá,như là… như là trói anh vào với người khác vậy Giang à - anh nhìn thẳng vào mắt

Trang 31

cô - anh hôn Quỳnh vì xúc động trước tình cảm cô ấy dành cho anh đây là lần đầutiên tất cả chỉ có thế.

Giang rút tay lại cô cười nhẹ:

- Anh chủ quan khi nói như vậy, nếu hôm đó em không đến tìm anh, câu chuyệngiữa anh và cô ấy vẩn là chuyện bí mật thì mối quan hệ nầy có dừng lại ở mức độ đókhông Anh cứ tự suy nghĩ mà không cần phải trả lời em

Khi Văn cúi đầu im lặng Song Giang cay đắng, người đàn ông mạnh mẽ của mìnhđây, chổ tự vững chắt của mình đây, giờ chỉ còn biết rủ ra trong tội lỗi Thần tượng

vở tan rồi, nhìn những m•nh vụng mới phát hiện ra nó cũng tầm thừơng Cũng lénlúc làm những điều không nên làm, cũng hèa?n nhát khi bị phát hiện Song Giang cmthấy nổi uất ứt tràn lên tới nghẹt thở Xoay người vào vách cô nặng nề:

- Em muốn ngủ Anh ra ngoài nhớ đống cửa lại giùm em

Tấm nệm nhẹ hẩng, cô biết anh đứng dậy Cô chờ tiếng bước chân, như Khi Văn vẫnđứng yên, thật lâu dường như anh đang quan sát cộ Song Giang nhắm mắt lại côkhông muốn anh nhìn thấy cảm xúc của mình Cô không có khả năng trúc giận vàongười khác bằng ngôn ngữ Thay vào, Song Giang

Cô không có khä næng trút giận vào người khác bằng ngôn ngữ Thay vào, SongGiang muốn vĩnh viễn trở thành xa lạ với anh Cäm giác đó làm cô nhẹ nhàng đôichút Một lúc lâu, Khải Văn lên tiếng, giọng anh đã bình tĩnh trở lại:

- Anh muốn trả lời câu hỏi của em 1 cách thành thật Anh không biết, thật tình anhkhông biết mối quan hệ đó diễn tiến ra sao Nhưng anh biết rất rõ 1 điều, anh yêu

em, rất yêu Tình cảm này luôn hiện diện mạnh mẽ trong anh Anh bốc đồng, và chỉbốc đồng trong 1 phút Anh biết tình cảm của cô ấy rất lâu trước khi yêu em, chọn

em Anh không tự bào chữa cho mình, anh đã suy nghĩ rất kỹ, tra vấn lòng mình suốtthời gian wa, anh thấy mình bốc đồng chứ không yếu đuối Anh chỉ xin em tha thứcho anh Em là tình yêu duy nhất của anh Anh vĩnh viễn chỉ yêu 1 mình em, ngay

cä khi em quyết định rời xa anh

Rời xả Cô đã nghĩ đến điều này, nhưng khi nghe nó từ anh, cô vẫn thấy như có cái

gì đó dội vào ngực mình, đau nhói

Trang 32

- Anh biết em óan hận anh, không muốn nhìn thấy anh nữa Anh không dám làmphiền em Anh chờ quyết định của em Nhưng trước khi quyết định, xin em hãy nghĩđến tình yêu anh dành cho em, nghĩ đến khỏang thời gian rất hạnh phúc của chúng ta.

Song Giang nhớ đến giấc mơ đêm trước: cô chạy theo anh qua những con đường dàihun hút, tối đen Anh càng đi, càng xạ Cô gọi anh khan cả giọng, nhưng hình như

âm thanh đó rơi tõm đi đâu, không thóat được ra ngòai Cô cuống cuồng Cäm giác

sợ hãi, đau đớn đó vẫn còn nguyên đến tận bây giờ Song Giang không muốn giấc

mơ hiện hữu trong đời sống cô

- Em cố ngủ 1 chút đi Giang Đừng suy nghĩ nhiều trong lúc này Anh ra ngòai nhéGiang

Song Giang thấy mình thật bất lực, thật bế tắc Tha thứ cho anh ? Cô không làm được

Xa anh? Cô cũng không làm được Khải Văn bước ra cửa Anh xoay nhẹ nắm đấm

Tự nhiên Song Giang có linh cäm lạ lùng: Nếu cô để anh đi, cô sẽ vĩnh viễn rời xaanh, và giấc mơ khủng khiếp đó sẽ chụp lấy cộ Song Giang ngồi bật dậy, cô thängthốt gọi anh 1 cách không tự chủ:

- Anh Văn!

Khäi Văn quay lại gần như lập tức Tiếng gọi dường như truyền cho anh sự sống,máu bắt đầu chảy rần rật trong anh, cäm giác như người tử tù nhận được quyết định

ân xá không dám mong đợi Bàng hòang bước đến gần Song Giang, Anh không dám

có hành động nào, chỉ mong sao cô sẽ đón nhận anh Song Giang nhìn vẻ chờ đợitrong mắt Khải Văn, Cô thấy lòng đau nhói 1 cäm giác vừa tội nghiệp vừa óan hận.Nếu đây là giấc mơ, Song Giang ao ước có ai đó đánh thức mình dậy ngaỵ Cô khôngthể nào chịu đựng nổi những tình cäm mâu thuẫn đang giằng xé trong lòng, th¡t chặtlấy cô đến ngạt thở Song Giang khóc không thành tiếng Khải Văn thấy nhẹ người

ít ra cô cũng đã khóc được , nó sẽ làm cô vơi bớt, anh không thể nào chịu đựng nổikhi thấy Song Giang cố chịu đựng, dồn nén Khäi Văn vỗ nhè nhẹ lên tóc cô, SongGiang ngước nhìn anh ánh mắt anh tha thiết quá, đầy vẻ van lơn và nhẫn nại, côthấy nó thật xa lạ với người chồng luôn mạnh mẽ của mình Nước mắt thi nhau rơilàm nhòe cä gương mặt Khải Văn, cô thấy nó lung linh mờ äo, lúc gần lúc xạ SongGiang nghẹn ngào:

- Giá như hôm đó em bình tĩnh hơn thì con của chúng ta

Trang 33

- Đừng, anh xin em đừng nhắc đến chuyện đó nữa Tất cả là lỗi của anh Tội anh thậtđáng chết Xin em hãy cho anh cơ hội để được bù đắp Nếu không được em tha thứchắc anh sẽ chết mất, Giang ơi!

Nỗi buồn mất con, mặc cảm tội lỗi, và trên hết nỗi đau không giữ được vợ làm choanh như biến thành người khác Không còn vẻ trầm tĩnh, tự chủ, tự tin, anh cuốngcuồng bám lấy cơ hội này như người chết đuối bám lấy chiếc phao cứu nạn

- Anh xin em Anh xin em đừng bỏ mặc anh

Song Giang òa lên:

- Em khổ quá anh Văn ơi Em không biết mình phäi nghĩ gì, làm gì nữa Em em

- Anh hiểu mà Chúng ta cố gắng làm lại từ đầu nha Giang Anh sẽ làm tất cả để đền

bù cho em Chúng ta lại có con, lúc đó em sẽ quên

Anh kéo cô lại gần mình Song Giang không phản đối Khải Văn cúi xuống hôn lênnhững giọt nước mắt còn chan hòa trên má cộ Song Giang nép đầu vào ngực anh

Cô bàng hòang nhận ra mình không hề tìm được cäm giác bình an như xưa, trong

cô duy chỉ 1 nỗi buồn mênh mông như biển, cô tưởng như mình sẽ bị mất và khôngbao giờ vào được đến bờ

Trưa nay Khải Văn không về dùng cÖm, Song Giang làm 1 miếng sandwich kẹptrứng ăn cho qua bữa Vừa thông thä nhai cô vừa lo đứng ngắm ra vườn Khu vừơnthật rộng bao bọc quanh nhà, tạo 1 dáng vẻ cổ kính, biệt lập và tĩnh mịch Căn nhàcũng thế, nó lớn quá, Song Giang cäm thấy trống trải, cô đơn trong cái không gianrộng này, và cô lấy làm lạ vì trước đây mình chưa bao giờ nhận ra điều đó

Lúc Song Giang mới về, trong nhà có đến 2 người giúp việc Bà Năm lo chuyện bếpnúc, ông Hào làm vườn Sau đó bà Năm xin về quê để chăm sóc nhà cửa, vì cô congái đi lấy chồng xạ Ông Hào đã lớn tuổi nên con cái không muốn ông vất vả Vì quenviệc lại ham làm nên thỉnh thỏang ông lại sang chăm sóc cây cối trong vườn Ôngbảo bỏ nó không đành Phần vì Song Giang làm không xuể, phần vì sợ Ông buồnnếu thuê người mới nên cô đề nghị mỗi tuần ông đến làm việc 1 ngày Ông vui lắm,thỉnh thỏang ông có dắt cháu nội đi cùng Thằng bé rất kháu khỉnh, dễ thương Nó bi

bô suốt buổi, khi kể chuyện, lúc thì hát Còn thắc mắc của nó có khi làm SongGiangcười đau cả ruột Cô rất quý nó Nhưng dường như lâu lắm rồi , cô không gặp thằng

Trang 34

bé Mỗi tuần, ông Hào vẫn đến Ông lặng lẽ làm hết việc rồi về Song Giang hiểuông tránh tiếp xúc với cô, ngại sự thăm hỏi sẽ nhắc cô nhớ đến nỗi buồn của mình,

và điều này thì đâu có giá trị chia sẽ như mọi người vẫn nghĩ và làm trong nhữngtrường hợp tương tự

Song Giang lan man nhớ đến chị Xýu, chị là cháu bà Năm Lúc nghe bà Năm giớithiệu về chị, Song Giang tưởng tượng đó là người phụ nữ nông thôn nhỏ nhắn, kínđáo, siêng năng.Ai ngờ chị Xíu lại vạm vỡ to con như anh lực điền, đi đứng cứ thìnhthịch, thình thịch Chị hầu như không nói, suốt ngày cứ lúi húi làm hết việv nọ đếnviệc kia Tính sạch sẽ ngăn nắp, lại thật thà nhưng phải cái giở người Thỉnh thỏangcười 1 mình , khi thì cười ngây ngô, lúc lại cười khanh khách làm Song Giang sợphát khiếp Bà Năm bảo rằng chị Xýu mắc chứng bệnh này từ nhỏ, ai cũng nói chịđiên nhưng bác sĩ bo thần kinh kém phát triển, nó chỉ tương đương với đứa trẻ 12, 13tuổi Vậy mà chỉ non 1 năm sau ngày đến thay thế bà Năm, chị bỏ đi mất tiêu Trongnhà không mất thứ gì, chỉ vài bộ quần áo cũ chị thường mặc Song Giang và bà Năm

dò hỏ c tháng trời mới biết chị theo 1 ông phụ xế ở bến xe gần chợ Còn ông phụ xếnày ở đâu thì chịu, chẳng ai biết Hơn nữa năm sau, chị mới về với cái thai gần ngàysinh, gặn hỏi thế nào cũng không trả lời Cuối cùng bà Năm xin phép mang chị vềquệ Chị xíu sinh con trai, nghe nói rất bụ bẩm , dễ thương 2 dì cháu quý thằng bénhư cục vàng Song Giang cũng mừng cho chị Xíu với cái kết có hậu này Dườngnhư những người càng đơn giản, họ càng dễ tìm thấy cho mình niềm vui, vì hơn aihết họ dễ dàng thỏa mãn với những gì mình có

Song Giang thở dài Tại sao mình không làm thế được nhỉ? Quan hệ giữa cô và KhảVăn rất chông chênh, và cô quang sát mọi nổi lực của Khả Văn nhầm cải thiện nóbằng cái nhìn rất tỉnh táo, thờ Đôi khi Song Giang nhận ra mình nhẫn tâm qúa, nhất

là mỗi chiều về nhà anh đều qua sát thái độ của cộ Hôm nào cô lặng lẽ, anh khôngdám khinh động, chỉ trân mình chịu đưng Thái độ đầy vẻ cam chịu, nhẫn nhịn Anhphụ thuộc hòan toàn vào trạng thái tinh thần của cộ Điều này luôn động lại trong cômột cảm giác dai dẳng: vừa tội nghiệp vừa óan ghét Song Giang thấy mình thật mâuthuẫn, thật bế tắc Để thóat ra khỏi tâm trạng nặng nề này,cô guyết định không để ýđến anh nữa Mặt kệ anh với những nỗ lực, những cố gắng, cô xây cho mình một bứctường kiên cố, để cô có thể quan sát bên ngoài như người ta đi xem một vở kịch hoàntoàn không liên can đến mình.Trong chừng nào đó, Song Giang đ• thành công Dần

dà, Khải Văn cũng nhận thấy mọi cố gắng của mình đều vô ích, nó không phụ thuộcvào quyết tâm của bản thân Anh không thể tiếp cận được cô, bất lực trước khỏngcách mà cô đã ấn định Thỉnh thong, Song Giang bắt gặp ánh mắt anh nhìn cộ Nólặng lẽ và buồn rầu như người ta nhìn thấy vật quí của mình mất đi mà không làm gì

Trang 35

được.Cô hiểu anh rất đau đớn, cô cũng vậy Cảm giác như hai người đang đứng đốidiện nhau qua tấm kính mỏng manh Họ nhìn thấy nhau nhưng không thể nào vượtqua được vì nếu họ làm thế sẽ có một cái gì đó đỗ vỡ thêm lần nữa.

Thời gian gần đây dường như Khải Văn đã nhận ra rằng cục diện giữa anh và cô làđiều phải chấp nhận, anh tôn trọng khoảng cách cô đặt ra Anh vẫn qua tâm, vẫn diudàng với cô nhưng rất chừng mực Song Giang hiểu lòng kiên nhẫn của anh đã đếngiới hạn Song Giang rất muốn làm một việc gì đó đẻ cứu vãn và cô biết mình vẫn cònkhả năng đó nhưng cô vẫn không vượt qua được chính mình Giá như trước đây côyêu anh ít đi một chút và đừng thần thánh háo hình ảnh anh chắc cô đã dễ dàng tha thứ

Song Giang uể ỏai đứng lên Đã muộn rồi, cô phả ủi quần áo, chuẫn bị cơm chiều.Trước đây, cô thường chờ anh về rồi nhõng nhẽo chia việc cho anh Cả hai vừa làmvừa đùa giỡn, âu yếm nhau Anh bảo đây là cách thư giản tốt nhất sau một ngày làmviệc mệt nhọc Bây giờ thì khác, anh chỉ cần thay quần áo rồi ngồi vào bàn họ trao đổivới nhau một vài điều, nhưng nếu thấy cô không hưởng ứng anh thôi ngaỵ Tối, KhảiVăn làm việc rất khuya, thường thì cô ngủ trứơc khi anh vào giường Song Gianghiểu anh đã chọn cho mình thái độ thích hợp với cách cư sử của cộ Song Giang cảmthấy buồn Mình mâu thuẩn quá, trước đây anh săn đón, vồ vập cô cũng đâu có vui.Thật ra cô không chấp nhận cảm giác cô bị bỏ rơi, không quen với vẻ hờ hững cũaanh Ngẫm lại Song Giang thấy mình cũng tầm thường thật, thích người khác phảchạy sau lưng phả bị mình chi phối

Trang 36

và nghe giọng nữ trả lời chắc là thư ký mới của Khải Văn.

- Ông Văn tiếp khách xong chưa cô ?

- Xin hỏi tôi đang được tiếp chuyện với ai vậy ạ?

- Tôi là Song Giang …vợ của ông Văn – cô nói thêm và cảm thấy hối hận, phả chimình đừng gọi cho anh Chắc người thư ký mới đã nghe toàn bộ câu chuyện của cô

Dường như trong giọng nói ấy cũng đầy vẻ ái ngái:

- Ông Văn đang bận hợp với quản đốc các phân xưởng Tuần này, ông không có lịchtiếp khách Cuộc hợp cũng không quan trọng lắm, bà cần tôi nhắc lại hay chuyểnmáy không?

- Có …à không Cám ơn cô

Song Giang thẩn thờ gác máy vậy là rõ Anh viện cớ tiếp khách để không về nhàbuổi trưa, chắc Khi Văn đã chán mình lắm rồi Song Giang tủi thân đến ứa nước mắt

cô ngồi chuồi xuống ghế, rồi không kềm được, cô ào khóc lớn Trong ngôi nhà vắnglạnh ấy, ăm thanh nức nở dường như khuếch đại lên nhiều lần

Khải Văn về đến nhà đã thấy Song Giang ngồi đợi ở bàn ăn Gương mặt hòan tòanbình thản, cô nhìn anh:

- Anh tắm trước hay dùng cơm trước?

- để anh rửa mặt rồi mình ăn cơm, anh đói bụng quá

Trang 37

Khải Văn vừa ăn vừa quan sát Song Giang Cô gầy quá Anh đã ăn đến chén thứ 2,

cô vẫn còn nhỏ nhẹ nhai phần cơm mà anh để ý cô đơm rất ít trong chén Anh gắpcho cô miếng sườn chua ngọt, Song Giang ngăn lại:

- Không, em đủ rồi

- Sao ăn ít vậy? Em không khỏe hả ? mai anh rảnh buổi sáng, để anh đưa em đi bác sĩ

Song Giang xua tay:

- Em không sao đâu Tại buổi trưa em ăn hơi nhiều, bây giờ vẫn còn no

Cô bước đến tủ lạnh lấy dĩa trái cây tráng miệng, Khải Văn nhìn theo Dáng SongGiang thanh thanh , mái tóc suông mà anh nhớ là rất mềm mại được cột cao lên để lộcái gáy trắng mịn như sữa Trông cô rất gợi cảm Anh hắng giọng để lấy vẻ tự nhiên:

- Giang này…

- Dạ – Cô đặt dĩa trái cây lên bàn nhìn anh, chờ đợi

- Tuần sau, anh sang Singapore công tác, anh muốn em đi với anh Lâu rồi, vợ chồngmình không có dịp đi chơi với nhau Công việc của anh chỉ trong vòng 1 tuần là xong,sau đó mình tha hồ đi chơi Nếu em muốn, trước khi về mình ghé Thái Lan

- Thôi anh ạ Em không muốn đi đâu anh đừng sợ, em sẽ sang nhà mẹ trong thời giananh đi công tác Em không buồn đâu, thật đấy

Mặc dù biết chắc cô sẽ từ chối, anh vẫn thấy mình buồn đến lạ lùng Khải Văn đứnglên:

- Tùy em vậy

Song Giang không trả lời, cô im lặng thu dọn chén dĩa trên bàn Khải Văn nói màkhông nhìn cô:

- Em đi tắm đi, để đó anh rửa cho

- Anh dọn giúp em nhé, cứ để trong bồn, mai em rửa

Trang 38

- Anh muốn thuê người giúp việc, công việc nhà nhiều quá Giang à Và anh cũngkhông muốn tranh luận thêm với em về vấn đề này nữa, được không Giang?

Song Giang bước vào phòng tắm, cô im lặng không trả lời anh Ai cũng bảo phụ nữlắm lời, nhưng vợ anh là trường hợp ngọai lệ, sao anh ghét sự ít lời của cô đến thế

Khải Văn đứng bật tivi, anh không muốn xem, nhưng âm thanh léo nhéo của nó giúpcho không khí gia đình ấm cúng và giúp cho tinh thần anh an ổn hn Khi Văn thùghét cái cm giác bất lực này, nó như tấm lứi trùm kín lấy anh, càng vẫy càng bị thítchặt Có tiếng Song Giang từ nhà bếp:

- Anh tắm đi, em pha nước trong bồn rồi à! Bao giờ anh đi để em xếp valise cho anh?Chắc phải mua thêm vài cái cravate lụa nữa, mấy cái anh đang dùng đã cũ hết rồi

- Thôi khỏi, anh còn vài cái khách hàng cho vẫn chưa sử dụng đến Anh còn để ởcông ty, mai anh mang về Em xem cái nào thích hợp thì chọn giúp anh

- Dạ

Song Giang đến ngồi ở góc phòng, cô mở quạt hong tóc Khỏang áo ướt phía trướcthấp thóang khuôn ngực trần với chiếc núm đỏ hồng như búp sen Tia nhìn của KhảiVăn sẫm lại, anh thấy miệng mình khô đắng Khải Văn quăng chiếc remode đánh “cạch” 1 tiếng, giọng khô khốc:

- Sao em không dùng máy sấy trong phòng, vừa mau khô, vừa không bị cảm? mớitắm xong mở quạt vù vù, em phải chú ý đến sức khỏe của mình chứ

Song Giang ngỡ ngàng nhìn anh Cô không hiểu và chưa bao giờ thấy anh nổi giậnđến thế Cô ấp úng – vì ngạc nhiên hơn là vì sợ:

- Em … Em… - Song Giang định phân trần nhưng nhìn gương mặt cau có của KhảiVăn cô cm thấy lung túng nên nói đại – Em xin lỗi

Khải Văn đi nhanh về phía phòng tắm:

- Hôm nay anh làm việc muộn, em ngủ trứơc đi

Trang 39

Song Giang nghe tiếng cửa phòng đóng lại đánh “rầm” rồi tiếng nước mở xối xả Mặc

kệ mái tóc còn ướt nước, cô nằm chuồi xuống giường, cả người rời rã.Khải Văn làmtất cả những việc này chỉ để tránh mặt cô, anh chán ghét mình đến thế sao? Việc anhnài nỉ mình trở về chẳng qua vì mặc cm tội lỗi, anh ấy không còn yêu mình nữa Tạisao mình lại dễ dàng bị Khải Văn thuyết phục chứ? Song Giang cười buồn Không,chỉ tại cô còn quá yêu anh thôi Tình cảnh của mình bi thảm thật Anh đã mang đếncho Song Giang vấn đề quá lớn, Qúa phức tạp, ngay c đối với người từng trãi cũngchưa chắc biết cách giải quyết, huống chi cô là người ngờ nghệch với tình yêu đầu đời

Song Giang nằm yên, cô chiêm nghiệm nỗi đau và mong sao mình có cảm giác chai

lì để không còn buồn nữa Khải Văn làm việc đến khi chiếc đồng hồ kêu tít tít báo

11 giờ, anh mới tắt máy Nghe xong bản tin cuối ngày, Khả Văn về phòng SongGiang nhắm mắt gi vờ ngủ Anh kéo chiếc chăn mỏng đắp lên người cô rồi sẽ sàngnằm xuống xoay lưng lại Song Giang nghe tiếng thở dài nhè nhẹ của anh Chắc làanh cũng khó ngủ như cô vậy Không muốn để Khải Văn biết mình còn thức, SongGiang nằm yên cố dỗ giấc

Khải Văn giật mình thức giấc, qua ánh dạ quang của chiếc kim đồng hồ anh biết chỉmới 1 giờ sáng Bên cạnh anh không có Song Giang, chiếc gối lạnh ngắt, chứng tỏ

cô rời vị trí đã khá lâu Anh nằm yên nghe ngóng 1 lúc, không có tiếng động ở cácphòng bên cạnh Chắc là Song Giang đã đến đó Ngay từ hôm rời bệnh vieện về nhà,ánh mắt cô thật buồn bã khi thấy phòng ngủ dọn dẹp gọn gàng, các vật dụng khôngcần thiết đã được mang đi Tối hôm ấy, cô đã đến đó ngồi thật lâu, và các buổi tốikhác thỉnh thong cô vẫn đến, sau khi chờ anh ngủ saỵ Song Giang tưởng rằng anhkhông biết và anh cũng gi vờ như thế

Khả Văn chờ mã, đã hơn nửa giờ trôi qua, anh thấy bồn chồn quá, sau cùng khôngchờ được anh mở cửa phòng, bang qua hành lang để đến nhà khọ ánh đèn mờ mờ từngoài hắt vào soi dáng Song Giang ngồi trên chieếc giường bé tí Trông cô nhỏ xíutội nghiệp đến nao lòng Khải Văn xót xạ Anh hiểu và tô trọng nỗi đau của cô, nhưngtrong chừng mực nào đó anh rất lạnh lùng vì sự mãnh kiệt của nó.Đối với anh, việcmất đi đứa con đó có làm anh buồn, anh đau, anh ân hận, nhưng đối tượng mà anhdành cho sự quan tâm lớn nhất vẫn là Song Giang Với đứa bé, tình cảm của KhảiVăn dường như hơi mơ hồ không cụ thể, nó nằm trong phạm trù ý thức, nghiêng về

bn năng hn là thực tế Còn ở Song Giang nó thâm trầm, mãnh liệt, anh biết tình cảm

đó rất thật, không phô trưng, và chính điều này làm anh day dứt khôn nguôi.SongGiang bước đến chiếc nôi đặt ở góc phòng, cô xoay chiếc núm tròn, từng khúc nhạcngắn được tấu lên, giai điệu ấm áp, vui tai Cô hình dung ra đứa bé mũm mĩm nằm

Trang 40

trong nôi đang xoay người nhìn theo những chiếc bóng ngũ sắc đong đưa Cô khônghay mình đang mỉm cười thật âu yếm với hình ảnh dường như quen thuộc ấy Chiếcnúm tròn sau khi xoay hết 1 vòng, nó bật đánh “cách” trước khi về vị trí cũ Tiếngđộng rất nhỏ ấy cũng làm Song Giang giật mình Căn phòng hoàn toàn yên lặng, chútsinh khí vừa được tiếng nhạc thổi vào đã bay đi mất Song Giang thẫn thờ đứng yên.

- Về phòng ngủ đi em

Khải Văn nói bằng giọng rất nhẹ nhàng pha chút vỗ về như dỗ dành đứa trẻ đang làmnũng Song Giang ngước nhìn anh, ánh mắt đầy vẻ yêu thương, tha thiết, cảm thôngcủa Khải Văn làm cô rung động Song Giang thấy mình đang chờ đợi vòng tay anh,chỉ cần nó dang rộng ra cô sẽ ào mình vào trong đó Dường như điều ấy đang ở rấtgần và Song Giang đã nhìn thấy Nhưng không, anh chỉ lách qua người cô:

- Em về phòng trước đi để anh đóng cửa cho

Song Giang dạ nhỏ Cô bước đi và thấy chông chênh như mình đang bước hụt

Song Giang xếp quyển Album lại Cô vừa chợt nhớ ra đã lâu lắm rồi mình chưa viếtthư thăm mẹ Khải Văn kể từ sau ngày xảy ra tai nạn Bà hiện đang sống với ngườichị của Khải Văn ở Canadạ Song Giang chỉ gặp mẹ anh 1 lần vào ngày cưới Sau đó,

bà thường xuyên viết thư thăm vợ chồng cộ Từ nhỏ, Khải Văn đã sống chung vớinội Cô nhớ có lần anh bảo anh chỉ có cảm giác bà là mẹ khi đọc thư của bà, còn khigặp nhau, anh lại không có cảm giác đó Thoạt tiên, cô lấy làm lạ nhưng sau lần gặp

gỡ duy nhất, cô cũng có cảm giác hoàn toàn giống với Khả Văn, mặc dù không lýgiải được tại sao Lá thư gần đây, bà thông báo chuyển nhà, Khả Văn có đọc cho côđịa chỉ mới Song Giang không nhớ là mình đã ghi vào đâu Cô lục tìm trên bàn làmviệc của Khải Văn vẫn không thấy Cuối cùng, Song Giang tìm được lá thư kẹp trongquyển tự điển đặt ở ngăn cuối bàn Cô mở ra:

Toronto,ngày… tháng… năm…

Khải Văn yêu thưng…

Song Giang gấp lá thư lại 1 cách máy móc, 2 tay cô rung bắn còn toàn thân ướt đẫm

mồ hôi Nhắm nghiền mắt lại, Song Giang loạn choạng ngồi xuống ghế, cô ước mongkhi mình mở mắt ra thì tất cả chỉ là giấc mơ

Ngày đăng: 02/02/2023, 22:55

TÀI LIỆU CÙNG NGƯỜI DÙNG