1. Trang chủ
  2. » Tất cả

Ngõ muộn tiểu nhật

21 2 0
Tài liệu đã được kiểm tra trùng lặp

Đang tải... (xem toàn văn)

Tài liệu hạn chế xem trước, để xem đầy đủ mời bạn chọn Tải xuống

THÔNG TIN TÀI LIỆU

Thông tin cơ bản

Tiêu đề Ngõ Muộn Tiểu Nhật
Tác giả Nguyễn Kim Vỹ
Chuyên ngành Văn học
Thể loại Tập truyện ngắn
Định dạng
Số trang 21
Dung lượng 327,38 KB

Các công cụ chuyển đổi và chỉnh sửa cho tài liệu này

Nội dung

Aspose Ngõ Muộn Tiểu Nhật Chào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di động Nguồn http //vnthuquan net Phát hành Nguyễn Kim Vỹ http //vnthuquan net/ Mục lục Ngõ Muộn epub ///OEBPS/[.]

Trang 2

Mục lục

Ngõ Muộn

Trang 3

Tiểu Nhật

Ngõ Muộn

Điều muốn nói suốt đời không chịu nói

Nên hôm nay hạnh phúc bỏ đi rồi

Điều muốn nói, ngại gì, sao chẳng nói?

Đến hôm nay, có nói, cũng muộn rồi

Tôi về nhà đã gần mười giờ đêm, bước chân xiêu xiêu mệt mỏi, đầu óc choáng váng

rã rồi Huy đón tôi với cái nhình lo lắng:

-Má nổi giận từ hồi chiều, sao chị về trễ vậy?

Tôi chưa kịp trả lời thì má của Huy đã ra đến, giọng bà rít lên the thé:

-Về rồi đó hả? Cơm canh tôi "hầu" sẵn rồi, mời "bà" dùng rồi đi nghỉ cho khoẻ thân

Tôi sững sờ Bao giờ cũng vậy, điệp khúc quen thuộc đó luôn xuất hiện trước mỗilần chửi mắng Và dù đã nghe đi nghe lại hàng trăm hàng ngàn lần, tôi vẫn không thểbắt mình đừng trào nước mắt Tại sao mẹ lại bỏ cha con tôi quá sớm? Tại sao, trướckhi theo mẹ, ba còn đón bà Lâm về đây?? Tôi bưng mặt chạy ào xuống nhà sau.Tiếng chửi mắng vẫn đuổi tràn theo chát chua

Mặc dù Huy đã âm thầm phụ giúp, mãi đến gần hai giờ khuya tôi mới xong hết việcnhà và ngồi vào bàn học Đêm thật lặng Gió lùa vào cửa sổ làm rợn lên một thoángrùng mình Tôi mở tập giảng văn thì thầm đọc

Đêm thật lặng

-Chị Linh, chị Linh

Trang 4

Tiếng của Huy gọi nho nhỏ, vai tôi bị lay hối hả, tôi mở choàng mắt, gặp ngay ánhmắt của Huy.

-Năm rưỡi rồi, má sắp dậy Chị ngủ suốt đêm ở đây hả?

Tôi bật chồm dậy Năm giờ rưỡi sáng? Trời ơi

-Chết chị rồi Huy ơi

Huy thương hại hình tôi:

-Hôm nay em đã dậy sớm làm phụ chị rồi, bây giờ chị đi giao bánh rồi lấy hàng, để

ở nhà em lo cho

Tôi níu tay Huy run rẩy:

-Cảm ơn Huy

-Thôi, chạy mau đi!

Và Huy đẩy tôi ra cửa

*

* *

Thầy Phong có đôi mắt sáng trên gương mặt vuông chữ điền đen cháy Lúc này đôimắt đó đang nhìn tôi thật bén:

-Em khỏi cần thanh minh! Với tôi, không có lần sau, hiểu chưa?

Em học cho em hay là để đối phó với tôi?

Tôi nóng bừng mặt Đây là giờ văn đầu tiên của thầy Phong, mới đến chủ nhiệm thaycho cô Thủy vừa chuyển đi Cái nhìn giận dữ nghiêm khắc này khác xa với ánh mặtdịu dàng của cô Thủy Tôi ngẩng đầu lên:

Trang 5

-Thưa thầy, em học để đối phó với tương lại của em Tại sao em phải đối phó vớithầy? Có đáng không?

Thầy phong tím mặt Mắt chúng tôi trừng nhau một giây Tôi ngạo mạn cười, ngóthẳng đôi môi mín chặt và cây viết đỏ đang chạy nhanh trên giấy, rồi tôi nhận lại

vở trở về chỗ ngồi

Thầy Phong xin lỗi lớp bỏ ra ngoài

Lớp học không ồn ào, một vài ánh mắt bất bình hướng về tôi, nhưng tôi phớt tỉnh.Điều đáng chú ý là con số không đỏ chói và nét chữ sắc như cái nhìn lúc nãy

"Lười học! Vô kỷ luật! Vô giáo dục! Vô đạo đức!"

Tôi chau mày, mắt bỗng chợt cay Lần đầu tiên tôi bị zero, lại ở môn học tôi thíchnhất, môn học giúp tôi quên đi cuộc sống hàng ngày

Nếu có thể tôi sẽ cười cười mãi

Bởi cuộc đời biết bao chuyện đẹp tươi

Niềm vui nhỏ, những niềm vui nhỏ

Suốt đời là nhũng chuỗi cười thôi

Nếu có thể tôi sẽ buồn buồn mãi

Những nỗi buồn ác độc ở trong tôi

Biết đâu rồi đau khổ sẽ dần vơi

Cuộc đời buồn sau tiếng cười che lấp"

Tôi đọc lại mẩu thơ ghi vội vàng trong khi chuyển tiết, rồi mỉm cười tẩn mẩn gấp

tờ giấy thành một chiếc phi cơ nhỏ Nhưng thay vì phóng ra cửa sổ như ý tôi, chiếcmáy bay lượn một vòng rồi ngỗ nghịch đáp xuống đỉnh đầu của thầy Phong, đangđứng quay lưng viết tựa bài mới lên bảng

Trang 6

Lớp học ồ lên những tiếng kêu kinh ngạc và những cái ré cười không kịp nín, nhưngrồi lại im bạt ngay khi thầy Phong quay lại với cái nhìn nháng lửa:

-Ai bày trò này?

Im lặng

Đôi mắt sắc bén quét một vòng và dừng lại một giây ở tôi Một giây đó đủ cho toinhéo mắt cười khiêu khích

-Dám làm dám chịu, tự giác đứng lên đi!

Giọng nói gàn lên Cả lớp nhìn nhau ngơ ngác, chắc không ai biết thật!

- Như vậy mới hả

Rồi tôi ngồi xuống giữa những ánh mắt nhìn ngơ ngác và trước một đôi mắt mở tobàng hoàng - có lẽ không biết nên tỏ thái độ gì

*

**

Linh về rồi đó hả? Vào đây con?

Tôi lạ lùng trước giọng cởi mở của bà Lâm Từ khi ba mất, tiếng "con" đầm ấm đóchưa bao giờ xuất hiện trong đối thoại giữa bà và tôi

-Vào đây!

Trang 7

Bà Lâm nắm tay tôi dẫn vào phòng khắch, ở đó đã có người ngồi ghế chờ, một khuônmặt quen biết Nể bà Lâm tôi phải khoănh tay:

Bà Lâm kéo tôi ngồi, âu yếm vuốt tóc phía trước trán:

-Nghỉ mệt chút xíu rồi đi

Tôi ngỡ ngàng:

-Đi đâu?

-Có một số sổ sách cần phải xong gấp để ngày mai bàn giao, tối nay con qua đó làmphụ với anh Hoà Tôi giật nẩy người, đứng phát dậy, tôi láp báp ríu cả lưỡi:

-Tại sao vậy? Con con đâu có biết gì về kế toán?

Hoà chen ngang:

-Đừng lo, anh dạy em mà!

-Nghe lời má qua phụ anh Hoà, xong rồi về liền

Bà Lâm nghiêm giọng một chút đủ cho tôi nhận ra mệnh lệnh không thể cãi lời Tôinhìn Hoà cầu khẩn:

-Thưa ông, tôi tự làm một mình được mà, đừng bắt tôi đi ông làm ơn

Gã cười lớn:

-Bậy! Không co anh làm sao xong chuyện được?

Trang 8

Tôi bật khóc:

-Má con không đi con xin má con không đi đâu

Nước mắt của tôi làm Hoà bực bội, gã liếc bà Lâm:

-Vậy mà bà nói giúp tôi được?

Bà Lâm nhìn tôi quác mắt:

-Con nhỏ này, bữa nay trở chứng hả?

-Má, ở nhà má biểu gì con cũng nghe, con lạy má, đừng bắt con đi, con sợ lắm má

Toi quì sụp xuống ôm chân bà Lâm, bà xô tôi ra Chúng tôi giằng co làm cái xác nhỏbên cạnh văng xuống đất, bung ra những xấp tiền

Ánh mắt của bà Lâm khiến tôi chợt hiểu Tôi kinh hoàng

-Má! Má bán con? Má ban con cho ông Hoà?

Vừa hối hả nhặt tiền, bà Lâm vừa luống cuống nói:

Trang 9

Mỗi tiếng "phải không" là một bạt tai trời giáng, tôi ngã nhào, kéo theo cả bàn nước

đổ loảng xoảng hàng trăm mảnh thủy tinh ghim vào người đau buốt Tôi cúi xuống

và nhỏm dậy với mảnh ly vỡ kề sát cổ tay:

-Tránh ra! Tránh ra mau!

Bà Lâm và Hoà hoảng hốt:

-Linh! Đừng làm bậy

Tôi khóc ngất vừa lùi dần ra cửa, tôi vừa hét:

-Thà tôi tự giết tôi còn hơn bị mấy người giết

Và quay ngoắt người lao ra cửa, toi chạy cuống cuồng vào bống tối

*

**

Đêm trôi thật nhanh, bến phà mau chóng chìm sâu vào vắng lặng tôi đứng co ro sátmép nước, rùng mình mỗi khi cơn gió lạnh lướt qua Đã khuya lắm rồi! Mảnh trăngcuối tháng hình một cái nhếch cười lạnh lẽo, tôi cúi nhìn xuống và bỗng hốt hoảnglùi lại Nước tối đenn, bí hiểm vỗ âm thầm như mời gọi Tôi bật khóc:

-Đừng mà tôi sợ lắm tôi không muốn chết thật mà

Nhưng vừa quay lưng lại với dòng sông, tức thì Hoà hiện ra trước mặt, gã liếm mépnhăn nhở cười và loé sách ánh mắt hau háu tham lam Tôi co rúm người, nhắm chặtmắt và lùi dần dòng sông này đã từng giữ lại ba tôi cùng với cả chuyến đò trongmột đêm giông bão

Bây giờ nó đang rì rào gọi tên tôi

Nhưng thay vì rơi xuống nước, tôi ngã vào một vòng tay rán chắc Không con hơithở đê gào thét, tôi chỉ biết giãy giụa trong tuyệt vọng cuống cuồng

-Linh ơi! Linh ơi! Tôi đây mà

Trang 10

Giọng nói gấp rút quen quen Tôi bàng hoàng:

-Thầy Phong!

-Phải, thầy đây! Bình tĩnh! Em nhận ra thầy rồi phải không?

Tôi khóc ngất:

-Không có ai cứu em em sợ qua, em không muốn chết em sợ quá

Giấu mặt trong cánh tay rán rỏi, tôi khóc vùi Thầy Phong im lặng chờ cho đến khinhững tiếng nấc vơi bớt, thầy lay nhẹ vai tôi:

-Được rồi, Linh đừng sơ nữa, em không chết được đâu Đi vào trong kia với thầy,

Tôi dần dần tỉnh, nhận ra mình đang nằm trên giường, mùi dầu gió thoang thoảng,

mơ hồ có tiếng lao xao chunh quanh

Tôi mở mắt và nhìn thấy ngay bà Lâm

-Trời ơi

Tôi rú lên, chồm dậy, nhưng căng phong bõng xoay tròn, mắt tôi tối sầm lại Có ai

đó kéo tôi nằm xuống:

-Không được cử động đột ngột

Cơn choáng váng qua đi, tôi mở mắt thấy mình đang ở nhà, đứng bên cạnh giường

là Huy, thầy Phong và vài người nữa

Trang 11

-Bà ấy đâu?

Tôi thì thào Thầy Phong nắm chặt tay tôi:

-Đừng sợ, công an xã đang lập biên bản, thấy không?

Quả thật có hai người công an đứng cạnh bà Lâm ngoài phòng khách

-Kiệt sức và suy nhược tinh thần nên mới xỉu đi Đừng gây xúc động mạnh, nếukhông sẽ nguy hiểm lắm

-Dạ Xin cảm ơn bác sĩ

Ông bác sĩ gì dặn dò Huy và cả hai đi ra ngoài Còn lại thầy Phong, mắt thầy thật ấm:-Mọi chuyện qua hết rồi, nghe Linh

Tôi dạ nhỏ và ngõ ngàng phát hiện mắt thầy đỏ hoe Thầy vẫn giữ tay tôi:

-Từ nay em sẽ không buồn khổ nữa, em chịu đựng quá nhiều rồi

Tôi cảm động muốn khóc:

-Xin lỗi thầy

-Xin lỗi? - Thầy Phong ngạc nhiên nhắc lại

Tôi hạ thấp mí mắt:

-Vì hồi sáng em không học bài còn cố ý chọc thầy giận chiếc máy bay đó em em

Im lặng, tôi lo lắng ngước lên Thầy Phong đang cười, thầy nói nhỏ:

-Thầy sẽ đem niềm vui nhỏ cho em, chọc cho em cười mỗi ngày, không cho em buồnnữa, nghe không Linh?

-

Trang 12

Bây giờ thì em nhắm mắt lại ngủ đi!

Tôi vâng lời và rồi tôi thiếp đi thật

*

**

Lớp tôi tổ chức đi cắm trại ở một cù lao

Đêm xuống thật nhanh Lửa trại do thầy Phong va đám con trai đốt cháy bừng bừng

Có ai đó hét lên:

-Khiêu vũ đi!

Cả đám tôi vỗ tay reo hò ầm ĩ Quan và Thức "hy sinh" ngồi đàn những điệu cha chacha sôi động Tôi không biết khiêu vũ nhưng cũng ở giữa đám đông nhảy chung vớimọi người cũng đỏ bừng mặt dưới ánh lửa và cũng long lanh mắt như những vì sao

Bất chợt có cảm giác bị âm thầm theo dõi từ phía sau, tôi quay lại để nhìn, thấy thầyPhong ngồi một mình, tách hẳn mọi người Dáng ngồi cô đơn đó khiến tôi xúc động,tôi rời đám đông đến bên cạnh thầy

-Mệt rồi hả?

Tôi lắc đầu:

-Dạ không, nhìn thầy buồn ghê thầy không ra vui với tụi em?

-Thầy thích ngắm người ta vi hơn

Tôi cầm một nhánh cây nhỏ vẽ bâng quơ trên đất:

-Thầy đang nghĩ gì đó?

-Về một chiếc thuyền nhỏ dễ thương

Trang 13

Thầy Phong cười nhẹ Tôi tò mò nhìn vào mắt thầy - sâu và khó hiểu lạ lùng.

-Kể chuyện thầy cho em nghe đi Thầy học đại học Sư phạm phải không? Sau đó đithanh niên xưng phong? Rồi đi lính? Rồi về đây?

-Chuyện gì Linh cũng biết hết rồi, còn muốn thầy kể gì nữa?

-Thì kể chuyện gì em chưa biết, chuyện thầy chưa kể cho ai nghe

Thầy Phong không nói gì, chỉ lặng lẽ nhìn tôi, cái nhìn khiến tôi bối rối lặng thinh.Thật lâu, rồi thầy chợt ngó ra xa, ánh mặt bỗng xa xôi lạ lùng

-Nãy giờ tìm Linh muốn chết luôn!

Tôi quay lại Lớp trưởng Hải đứng tươi cười sau lưng, mắt long lanh sáng:

-Phần của Linh nè!

Ly nước dừa mát lạnh trong tay, tôi reo lên:

-Lạnh ghê! Ở đâu có vậy?

-Hái hồi chiều, nhờ ngâm dưới sông mới lạnh đó - Hải ngó thầy Phong - Tụi nó đangchặt đằng kia, em lấy cho thầy một ly nghen?

Thầy Phong đứng dậy:

-Thôi khỏi, để thầy tự đi lấy Uống dừa không có ly mới thích chứ!

Hải cười, ngồi xuống cạnh tôi:

-Lúc nãy Linh khiêu vũ giống Maika ghê!

Tôi đỏ mặt:

-Nói xạo!

-Thiệt mà! Thầy hở, Linh khiêu vũ y hệt như Maika phải không thầy?

Trang 14

-Không biết! Thầy không để ý!

Thầy Phong bước nhanh

*

**

Chiều hôm sau, chúng tôi mới rời cù lao trở về Ba chiếc ghe xuôi nước lướt nhanh.Đám bạn đứa đứng ngoài mũi, đứa trèo lên mui giỡn cười tưng bừng cả một vùngsông nước Tôi bỏ mặt họ mon men đi ra sau lái Ở đó thầy Phong ngồi trầm ngâmmột mình Tôi lặng lẽ đến bên cạnh, tay chống cằm mắt nhìn bâng quơ xa xa

Nắng chiều dát vàng trên mặt nước Gió nghịch tóc tôi rối tung Chúng tôi im lặng.Thật lâu Rồi thầy Phong chợt cười thành tiếng:

-Im lặng hoài sao, cô bé?

Tôi giận dỗi:

-Em bắt chước thầy mà, tự bắt mình cô đơn thôi!

-Các em ra mũi hết, thầy không ở đây thì ai lái bây giờ

Tôi bậm môi:

-Phải rồi, bận rộn đến nỗi không thèm ngó ai hết!

-Thôi, xin lỗi mà, bây giờ đang nhìn, đang nói chuyện rồi đấy Vừa lòng chưa?Tôi nghịch nghịch mấy sợi tóc của minh trong tay:

-Thầy biết không, từ lâu lắm rồi em không vui nhiều như hai ngày nay Vậy mà thầy làm người ta cười hết nổi nữa

Thầy Phong im lặng, rồi mỉm cười nư cười làm đôi mắt thầy toả sang và khiến tôibất giác cười theo

Trang 15

-Thầy ơi, đua không?

Thầy Phong lắc đầu:

-Nguy hiểm lắm

Hai chiến ghe chạy gần nhau Hải nhún chân "hấp" một cái đã đứng bên cạnh Tôixanh mặt hét:

-Làm người ta hết hồn! Muốn đi thăm hà bá hả?

Hải nháy mắt cười, rồi quay sang thầy Phong:

-Thầy để em lái cho?

Thầy Phong trao bánh lái cho Hải:

-Cẩn thận nghe! Thầy đi coi bên kia làm ăn ra sao?

Thầy nhìn tôi một thoáng, thật nhanh, rồi nhẹ nhàng phóng qua ghe bên cạnh

*

**

Trang 16

Cũng bánh kẹo đầy áp, cũng những khuôn mặt quen thân, cũng gian nhà trọ nhỏ xíucủa thầy Phong mà buoori liên hoan hôm nay chẳng giống như mọi khi chút nào!Không có những câu nói đùa lém lỉnh, không có những trận cười "long trời lở đất",thậm chí đến một tiếng cải nhau vốn chưa bao giờ thiếu củng không.

Ngày mai thầy PHong phải đi rồ

Tiệc tàn, mà nước ngọt vẫn chưa vơi, kẹo bánh vẫn còn đầy áp Mặt đứa học trò nàocũng bí xị, buồn hiu

Buông cây viết đỏ chấm bài để cầm lại khẩu súng ngày xưa, thầy Phong sắp từ giãhọc đường trở về với đời lính phong trần gió bụi, thầy đang ngồi giữa chúng tôi, hômnay thầy nói nhiều ghê:

-Lớp mình xưa nay chỉ có tiến chứ không có lùi, giữ hoài phong độ đó, nghe Hải!Lớp trưởng Hải nhăn mặt cười như mếu

-Quốc nhớ kèm toán cho Dũng Hoà tiếp tục "gầy vốn" cho vườn sinh vật nghe Thưphải ráng môn văn thêm chút nữa, đừng để bất cứ một ai phải lưu bạn nghe không

Cứ thế hầu như không co cái tên nào bị bỏ quên Trong lúc này, thầy Phong giốngmột người anh của tất cả chúng tôi hơn là một ông thầy

-Thầy ơi nhớ viết thư nha!

Giọng của nhro Hồng run run muốn khóc, thật ra nhiều đứa gái mắt đã rưng ướt rồi.-Viết cho mỗi người một lá thư nghe thầy

Thầy Phong kêu lên:

-Trời đất, thầy chỉ có một cái đầu với một cái tay để viết thôi

Thầy cố đùa, nhưng không ai cười nổi Sau cùng Hải lên tiếng:

-Thôi trưa quá rồi! Tụi mình về cho thầy nghỉ mai con đi sớm nữa

Trang 17

Mọi người đứng lên, ai cũng cố gắng nói với thêm một câu:

-Đừng quên lớp 12P nhá thầy!

-Khi nào có phép thầy về đây liền nghen!

-Thầy nhớ viết thư cho em đó!

Tôi chỉ mở to mặt nhìn không nói

Thầy Phong nhìn quanh nhà, đưa tay hất mớ tóc ngắn, rồi lại ngó tôi:

-Gần thi học kỳ hai rồi Linh ráng học nghe, văn của Linh khá lắm

Câu nói dường như thoát ra khó khăn:

-Hải có hứa với thầy là sẽ cùng học với Linh, biết không Hải rất tốt

Tôi nhìn thầy chăm chăm, giọng thôi thật nhỏ:

-Có phải vì Hải tốt mà thầy bỏ đi? Đi vội vàng như chạy trốn?

Trông một giây ngắn ngủ, dường như thầy Phong đã giật mình, mắt thầy thảng thốt.Nhưng rồi, thật nhanh, thầy quay người, bỏ đi

Trang 18

Tôi ngơ ngác Rồi tôi vùng dậy chạy theo Tôi hoảng hốt gọi thầy, thầy ơi.

Thầy Phong đứng lại chờ tôi, ánh mắt thật bén và xa lạ:

-Thực không ngờ

-Thầy

Giọng thầy Phong nghiêm và lạnh hơn bao giờ hết:

-Khi chị ruột thầy mất, mẹ thầy đã bắt đưa cháu gái về nuôi, tuổi nó xấp xỉ với em,nhưng em khổ hơn nó, em không còn ông bà cũng không còn cha, thầy tội nghiệp

em như tội nghiệp cháu của thầy, hiểu không?

Tôi đứng chết trân, tôi cắn đến chảy máu môi mà vẫn không ngan nổi nước mặt Chưalúc nào tôi thèm tan bietn đi như bây giờ! Chưa lúc nào tôi cuống cuồng mong muốnđừng có mặt tôi trên đời như khoảnh khắc này!

Sau cùng, tôi cũng có can đảm ngước nhìn lên, để đánh rơi thêm hai dòng nước mắt.Cảnh vật xung quanh nhoà nhạt, tôi chỉ mơ hồ thấy dáng đứng thẳng cao vợi của thầy:

-Em xin lỗi thầy, từ nay em không bao giờ dám như vậy nữa! Em xin lỗi thầy emxin lỗi xin lỗi

Rồi tôi cuống cuồng bỏ chạy, không biết chạy đi đâu, chỉ cần rời khỏi đây, càng xacàng tốt

*

**

Thầy Phong giữ lời hưa viết thư chung cho cả lớp và viết riêng cho một số ngườitrong đó có tôil Bức thư ấm áp tình thương, không hiểu là của một người anh, ngườithầy, hay người cậu - và không hề nhắc về lần gặp sau cùng giữa tôi với thầy Thầy

đã tha thứ cho tôi!

Một hôm

Ngày đăng: 02/02/2023, 16:43

TÀI LIỆU CÙNG NGƯỜI DÙNG