Untitled ĐẠI HỌC LUẬT TP HỒ CHÍ MINH KHOA LUẬT HÀNH CHÍNH NHÀ NƯỚC BÀI THUYẾT TRÌNH LUẬT BIỂN ĐỀ TÀI TRANH CHẤP LIÊN QUAN ĐẾN VIỆC PHÂN ĐỊNH RANH GIỚI BIỂN GIỮA GHANA VÀ CÔTE DLVOIRE Ở ĐẠI TÂY DƯƠNG. Bài thuyết trình luật biển tranh chấp liên quan đến việc phân định ranh giới biển giữa ghana và côte dlvoire ở đại tây dương Bài thuyết trình luật biển tranh chấp liên quan đến việc phân định ranh giới biển giữa ghana và côte dlvoire ở đại tây dương
Trang 1ẬT HÀNH CHÍNH NHÀ NƯỚC
ĐỀ TÀI: TRANH CHẤP LIÊN QUAN ĐẾN VIỆC PHÂN ĐỊNH RANH GIỚI BIỂN GIỮA GHANA VÀ
GIẢNG VIÊN HƯỚNG DẪN: Lê Minh Nh ựt
NHÓM: 5
LỚP: 118-HC45B1
THÀNH PH Ố HỒ CHÍ MINH - NĂM 2022
Trang 2Danh sách Nhóm 5
1 Nguyễn Thị Yến Nhi (Nhóm trưởng) 2053801014186
Trang 3M ỤC LỤC
1 Tóm t ắt vụ việc 1
1.1 Tóm t ắt sự kiện 1
1.2 Yêu sách c ủa các bên 2
1.2.1 Yêu sách c ủa Ghana 2
1.2.2 Yêu sách c ủa Côte d'lvoire 3
1.3 L ập luận của các bên 4
1.3.1 L ập luận của nguyên đơn (Ghana) 4
1.3.2 L ập luận của bị đơn (Côte d’lvoire) 5
1.4 L ập luận và phán quyết của tòa án 7
1.4.1 L ập luận của tòa án 7
1.4.2 Tòa đưa ra phán quyết đối với vụ tranh chấp như sau 9
2 Trình bày quan điểm của nhóm 10
2.1 Quan điểm của các học giả về vụ án 10
2.2 Quan điểm của Tòa án và đương sự về vụ việc tương tự 11
2.2.1 L ập luận của các bên 11
2.2.2 Phán quy ết của Tòa 12
2.3 Quan điểm của nhóm 13
Danh sách tài li ệu tham khảo 16
Trang 41 Tóm t ắt vụ việc
1.1 Tóm tắt sự kiện
Ghana và Côte d’lvoire (Bờ Biển Ngà) là hai nước ở Tây châu Phi, có bờ biển
liền kề nhau Cả hai nước này tiếp giáp với nhau trong Vịnh Guinea trên Đại Tây Dương - một khu vực biển có trữ lượng lớn các hydrocacbon mà cả hai quốc gia đều mong muốn khai thác Năm 2007, việc phát hiện ra mỏ dầu lớn Jubilee cách 32 hải
lý ngoài khơi bờ biển Ghana đã thu hút sự quan tâm đáng kể của các nhà đầu tư nước ngoài về tiềm năng hydrocacbon của Ghana Sau đó, vào tháng 3 năm 2009, các cánh đồng Tweneboa, Enyenra và Ntomme (TEN) được phát hiện chỉ cách Jubilee 3 hải lý
về phía Đông Vào thời điểm vấn đề phân định biển được đưa vào các cuộc đàm phán song phương giữa các bên, các mỏ dầu TEN và Jubilee đều đang được phát triển bởi
một tập đoàn các công ty do Tullow Oil có trụ sở tại London đứng đầu.1 Côte d'lvoire
phản đối các hoạt động dầu mỏ đang diễn ra của Ghana, khẳng định rằng chúng đang được tiến hành ở khu vực biển Ngà Sau khẳng định này, các bên đã đồng ý thành lập
Ủy ban chung Ivorian-Ghana về phân định biên giới trên biển và các cuộc đàm phán phân định biển đã bắt đầu
Vào tháng 9 năm 2014, Ghana dựa trên Phụ lục VII của Công ước Liên hợp
quốc về Luật Biển (UNCLOS), đã bắt đầu các thủ tục tố tụng chống lại Côte d'lvoire trước một tòa án trọng tài, tìm cách phân định ranh giới hàng hải chung của họ ở Đại Tây Dương Vụ phân định biển được Ghana khởi kiện vào tháng 11/2014 Sau đó,
với sự tham vấn của Chủ tịch Tòa án Luật Biển Quốc tế (ITLOS), Ghana và Côte d’lvoire đã ký một thỏa thuận đặc biệt (special agreement) vào ngày 03/12/2014 để chuyển vụ tranh chấp sang một Viện đặc biệt của Tòa ITLOS Ngày 12/01/2015 Tòa ITLOS chấp nhận thỏa thuận này và quyết định thành lập Viện đặc biệt để giải quyết tranh chấp phân định biển giữa hai nước, gồm năm thẩm phán Trong đó ba người đang là thẩm phán của Tòa ITLOS: Bouguetaia (người Algeria), Wolfrum (người Đức), Paik (người Hàn Quốc); hai thẩm phán ad hoc gồm 01 người là cựu thẩm phán
https://www.asil.org/insights/volume/21/issue/11/ghana-and-cote-divoire-receive-strict-equidistance-boundary?fbclid=IwAR20ARrW2lJbCLUWtJ2Ip-RQuUbYF6IjPvq3km-T104tYZoZTcibTY4qNyI#_edn1 , ngày 14/11/2022
Trang 5ITLOS: Mensah (người Ghana, do Ghana chỉ định) và Abraham (người Pháp, do Côte d’lvoire chỉ định) 2
Vào ngày 27 tháng 2 năm 2015, Côte d’lvoire đã nộp đơn yêu cầu Viện đặc biệt
áp dụng các biện pháp tạm thời theo khoản 1 Điều 290 của UNCLOS yêu cầu Ghana đình chỉ ngay lập tức tất cả các hoạt động dầu mỏ trong khu vực biển tranh chấp Côte d'lvoire cho rằng các cuộc khảo sát địa vật lý của Ghana đang vi phạm quyền độc quyền, chủ quyền của nước này để tiến hành nghiên cứu khoa học biển, theo khoản 5 Điều 246 của UNCLOS, và quyền liên quan của nước này để truy cập, sở hữu và
kiểm soát tất cả thông tin bí mật liên quan đến việc thăm dò thềm lục địa
Ngày 6 tháng 3 năm 2015, sau khi xác định rõ quan điểm của các bên, chủ tịch
đã quyết định ngày 29 tháng 3 năm 2015 là ngày khai mạc phiên tòa.Viện đặc biệt đã đưa ra một số kết luận và Lệnh ban hành các biện pháp tạm thời vào ngày 25 tháng 4 năm 2015 Trước khi khai mạc phiên tòa, Viện đặc biệt đã tiến hành các cuộc thảo
luận ban đầu vào ngày 2 và 3 tháng 2 năm 2017 Các bên đã trình bày các tuyên bố
của mình tại chín cuộc họp công khai diễn ra từ ngày 6 đến ngày 16 tháng 2 năm
2017 Viện đặc biệt đã đưa ra Phán quyết của mình vào ngày 23 tháng 9 năm 2017
1.2 Yêu sách của các bên
1.2.1 Yêu sách c ủa Ghana
Trên cơ sở các sự kiện, luật pháp quy định và lời trình bày trực tiếp, Ghana kính
đề nghị Viện đặc biệt xét xử và tuyên bố rằng:
1 Ghana và Côte d'lvoire đã cùng công nhận, đồng ý và áp dụng ranh giới trên biển dựa vào giải pháp công bằng trong lãnh hải, EEZ (vùng đặc quyền kinh tế) và
thềm lục địa trong vòng 200 hải lý
2 Ranh giới trên biển trong thềm lục địa ngoài 200 hải lý được mở rộng, cách đều dọc theo cùng một góc phương vị như ranh giới trong phạm vi 200 hải lý, đến giới hạn của quyền tài phán quốc gia
3 Điểm cuối của ranh giới đất liền và điểm bắt đầu của ranh giới biển đã thỏa thuận là tại trụ cột 55 (BP 55)
4 Theo thỏa thuận của các bên vào tháng 12 năm 2013, tọa độ địa lý của BP 55
là 05°05 '28,4 "N và 03 ° 06' 21,8" W
https://iuscogens-vie.org/2017/09/25/36/ , ngày 14/11/2022
Trang 65 Ranh giới biển giữa Ghana và Côte d'lvoire ở Đại Tây Dương bắt đầu từ BP
55, cách đều theo thông lệ được các bên đồng ý ở giới hạn bên ngoài của lãnh hải và ranh giới đã thỏa thuận đến khoảng cách 200 hải lý Ngoài 200 hải lý, ranh giới tiếp
tục cùng một phương vị đến giới hạn quyền tài phán quốc gia Đường ranh giới kết
nối các điểm sau
CEB-1 (LBT) 05° 05' 28.4" N 03° 06' 21.8" w
CEB-4 04° 25' 54" N 03° 14' 53" w
CEB-5 04° 04' 59" N 03° 19' 02" w
CEB-6 03° 40' 13" N 03 ° 23' 51" w
CEB-7 01° 48' 30" N 03° 47' 18" w
CEB-8 01 ° 04' 43" N 03° 56' 29" w
6 Đơn kiện của Côte d'lvoire cáo buộc Ghana vi phạm Lệnh của Viện đặc biệt ngày 25 tháng 4 năm 2015 bị từ chối
7 Đơn kiện của Côte d'lvoire cáo buộc Ghana vi phạm Điều 83 của UNCLOS
và quyền chủ quyền của Côte d'lvoire bị từ chối
1.2.2 Yêu sách c ủa Côte d'lvoire
Trên cơ sở các sự kiện, luật pháp quy định trong các đệ trình bằng văn bản và
những thỉnh cầu, Cộng hòa Côte d’lvoire yêu cầu Viện đặc biệt từ chối tất cả các yêu
cầu của Cộng hoà Ghana
1 Tuyên bố và phân định ranh giới biển duy nhất giữa Ghana và Côte d’lvoire
đi theo đường phương vị 168,7º, bắt đầu từ trụ cột 55 và kéo dài đến giới hạn bên ngoài thềm lục địa của Cộng hòa Côte d’lvoire
2 Tuyên bố và xét xử rằng các hoạt động do Ghana đơn phương thực hiện trong khu vực biển Ivorian là vi phạm
(i) Các quyền chủ quyền độc quyền của Côte d'lvoire đối với thềm lục địa của
họ, như được phân định bởi Viện đặc biệt;
(ii) Nghĩa vụ thương lượng một cách thiện chí, theo khoản 1 Điều 83 của UNCLOS và luật tục;
(iii) Nghĩa vụ không gây nguy hiểm hoặc cản trở việc ký kết thỏa thuận, như được quy định bởi khoản 3 Điều 83 của UNCLOS;
Trang 73 Tuyên bố và xét xử rằng Ghana đã vi phạm các biện pháp tạm thời được quy định bởi Viện đặc biệt theo Lệnh ngày 25 tháng 4 năm 2015;
4 Do đó:
(a) Mời các bên tiến hành đàm phán để đạt được thỏa thuận về các điều khoản
của việc bồi thường cho Cộng hoà Côte d’lvoire
(b) Nếu họ không đạt được thỏa thuận trong khoảng thời gian 6 tháng kể từ ngày Phán quyết được gửi đến Viện đặc biệt thì Viện sẽ xác định các điều khoản sửa chữa trên cơ sở các văn bản bổ sung giải quyết vấn đề này
1.3 L ập luận của các bên
1.3.1 L ập luận của nguyên đơn (Ghana)
Ghana cho rằng cả hai quốc gia đã cấp giấy phép cho các hoạt động tài nguyên khoáng sản ngoài khơi điều đó có nghĩa là họ và Côte d'lvoire đã cùng nhau công nhận và áp dụng đường biên giới trên biển dựa trên giải pháp công bằng trong lãnh
hải, EEZ và thềm lục địa trong phạm vi 200 hải lý Ranh giới trên biển trong thềm
lục địa ngoài 200 hải lý là đường ranh giới cách đều mở rộng dọc theo cùng góc phương vị với ranh giới trong phạm vi 200 hải lý, đến giới hạn quyền tài phán quốc gia Vì thế Côte d'lvoire không được phép phản đối đường biên giới biển đã thỏa thuận Ghana đã dựa vào 3 lý do để khẳng định các đệ trình mà các bên đã nộp cho CLCS (Ủy ban về Ranh giới thềm lục địa) năm 2009 là bằng chứng về thỏa thuận phân định ngầm giữa hai nước
Thứ nhất, giới hạn phía Đông của thềm lục địa mà Côte d’lvoire tuyên bố chủ quyền và giới hạn phía Tây của thềm lục địa “giống nhau” và “thẳng hàng với đường
cách đều thông thường 40%”
Thứ hai, các bên đã cùng nhau hợp tác để có được dữ liệu địa chấn cần thiết cho
việc đệ trình của họ
Thứ ba, thỏa thuận không phản đối được kí kết theo ECOWAS (Cộng đồng kinh
tế Tây Phi) là cần thiết trong trường hợp không có bất kì thỏa thuận chính thức nào Ghana nhận định rằng điểm khởi đầu cho việc phân định đường biên giới trên
biển được cho là đã được thỏa thuận là điểm cuối ranh giới đất liền tại trụ cột biên
giới 55 (BP55) Tọa độ địa lý của BP55 đã được hai nước thống nhất chín tháng trước khi Ghana đệ đơn kiện Côte d'lvoire Nếu Viện đặc biệt bác bỏ lập luận có một ranh
giới đã được thỏa thuận của họ, thì đường cách đều tạm thời do các thẩm phán vẽ nên
dựa trên một đoạn dài 10 km trên bờ biển của Ghana và sẽ được điều chỉnh về phía Tây của các hoạt động dầu mỏ của cả hai quốc gia Vì theo quan điểm của Ghana,
những hoạt động đó dưới dạng các thỏa thuận và giới hạn nhượng quyền khai thác
Trang 8dầu, các công cụ lập pháp, bản đồ và tuyên bố của các quan chức công trong khoảng thời gian 50 năm, phản ánh một phương thức liên quan đến ranh giới bình đẳng giữa các bên
Về phương pháp phân định biển, Ghana yêu cầu áp dụng phương pháp đường trung tuyến/hoàn cảnh hữu quan cho vụ việc tranh chấp vì Ghana nhận thấy đây là
“ nguyên tắc cơ bản” của luật hàng hải phân định, cũng như là mục tiêu quan trọng
của phương pháp này là tìm một giải pháp công bằng Quy tắc này điều chỉnh việc phân định các thềm lục địa liền kề như được quy định tại khoản 1 Điều 74, khoản 1 Điều 83 UNCLOS và cả theo tập quán quốc tế Đối với phương pháp đường phân giác mà Côte d’lvoire yêu cầu áp dụng3, Ghana đã dẫn chứng vụ việc Nicaragua kiện Honduas Đối với vụ việc trên phương pháp đường phân giác đã được sử dụng vì không có sự khả thi để xây dựng đường cách đều do sự không ổn định của đường bờ biển Quốc gia Theo Ghana, nếu một đường cách đều có thể xây dựng trong trường
hợp đó thì phương pháp đường cách đều sẽ được sử dụng chứ không phải là phương pháp đường phân giác Hơn nữa, Ghana tuyên bố rằng trong hai trường hợp ở vịnh Bengal, Tòa án đã bác bỏ lập luận về sự không ổn định khi sử dụng phương pháp đường phân giác làm cơ sở
Ghana cũng phản đối về việc thực hiện trách nhiệm quốc tế của mình đối với các hoạt động dầu mỏ mà họ đã thực hiện trong khu vực tranh chấp trước khi phân định Liên quan đến phán quyết của ICJ (Tòa án công lý quốc tế) trong các vụ án
thềm lục địa biển phía Bắc, Ghana cho rằng vì Tòa án không đưa ra tuyên bố rõ ràng
về khía cạnh đó nên họ không có liên quan đến vấn đề trách nhiệm đối với các hành
vi sai trái trong các khu vực biển không phân định
Với những lý do trên, Ghana kính đề nghị Viện xét xử, công nhận và tuyên bố
những yêu sách của mình
1.3.2 L ập luận của bị đơn (Côte d’lvoire)
Côte d'lvoire cho rằng lập luận của Ghana là không có cơ sở, đặc biệt là hai bên
đã chính thức công nhận không có vùng biển chung Họ phủ nhận có một ranh giới
được thỏa thuận rõ ràng hoặc "theo thông lệ" giữa hai nước Do đó, Côte d'lvoire
khẳng định ranh giới trên biển vẫn đang được phân định và không có thoả thuận chính
thức hoặc ngầm nào về vấn đề này Bờ Biển Ngà đã đưa ra những lập luận sau để chứng minh về sự không tồn tại thỏa thuận ngầm giữa hai quốc gia
Thứ nhất, Côte d'lvoire nhận thấy hoạt động khai thác dầu mỏ không thể thiết
lập một thỏa thuận ngầm đề cập đến "một ranh giới hàng hải quốc tế đa mục đích
https://iuscogens-vie.org/2017/09/25/36/ , ngày 14/11/2022
Trang 9gi ữa các quốc gia" Hoạt động khai thác dầu không thể nói lên bất kỳ điều gì về quyền
chủ quyền, quyền tài phán và nghĩa vụ nào khác của quốc gia ven biển trong vùng đặc quyền kinh tế và trên thềm lục địa
Thứ hai, Ghana tuyên bố rằng có một thỏa thuận ngầm được đưa ra cách đây 50 năm và sau đó được xác nhận bởi thông lệ của các bên bao gồm tất cả các hoạt động liên quan đến dầu mỏ Tuy nhiên Ghana không thể chứng minh được sự tồn tại của
thỏa thuận hay các điều kiện của thỏa thuận ngầm này
Thứ ba, thỏa thuận phân định giữa các bên mà Ghana tuyên bố không có bất kì
cơ sở nào Ghana viện dẫn vô số các thỏa thuận mà không biết thực sự nên chọn cái nào Các yếu tố Ghana đưa ra để tuyên bố có một thỏa thuận tồn tại cần được đánh giá thêm dựa trên phán quyết do ICJ đưa ra ở Peru và Chile Cho đến nay, phán quyết này là một trong những ví dụ hiếm hoi về sự chấp nhận của Tòa án về sự tồn tại của một thỏa thuận ngầm Tuy nhiên lập trường của Ghana mâu thuẫn với cách tiếp cận
của ICJ Ghana hầu như chỉ dựa vào các hoạt động dầu mỏ, trái ngược với luật pháp
và thông lệ vốn coi các hoạt động dầu mỏ chỉ là một trong nhiều yếu tố
Về phương pháp phân định biển, Côte d'lvoire đã yêu cầu áp dụng phương pháp đường phân giác để phân định ranh giới biển của mình với Ghana thay vì phương pháp đường trung tuyến/hoàn cảnh hữu quan như của Ghana Họ cho rằng việc áp
dụng phương pháp đường phân giác là thích hợp trong trường hợp này do số lượng điểm cơ sở có hạn và vị trí của chúng tạo nên một đường bờ biển không ổn định, không bao quát cho tổng thể địa lý ven biển Côte d'lvoire cũng chứng minh đường phương vị 168,7° thỏa mãn mục tiêu công bằng, cả trong và ngoài giới hạn 200 hải
lý Côte d'lvoire dẫn chứng về vụ việc giữa Tunisia và Libya, ICJ (Tòa án công lý
Quốc tế) đã chọn phương pháp đường phân giác – dựa trên sự “ thay đổi căn bản về
hướng chung của đường bờ biển Tunisia được đánh dấu bởi Vịnh Gabes” cho phép
sự hiện diện của các đảo và độ cao thủy triều thấp
Côte d’lvoire tuyên bố Ghana đã hiểu sai khi khẳng định đường phân giác của góc chỉ được chấp nhận khi không thể vẽ một đường cách đều bởi vì ngành luật học
đã có một cái nhìn mới về vấn đề này: trong việc lựa chọn áp dụng phương pháp, các Tòa án và Hội đồng trọng tài ra phán quyết về điểm này không chỉ tập trung vào vấn
đề công bằng mà còn xét xem có phù hợp trong từng trường hợp hay không Phương pháp cách đều không tự động được ưu tiên hơn các phương pháp phân định khác và trong những trường hợp cụ thể, có thể có những yếu tố làm cho việc áp dụng phương pháp cách đều không phù hợp
Ranh giới mà Ghana tuyên bố chủ quyền là rất bất bình đẳng, không chỉ xét trong bối cảnh khu vực mà còn về mối quan hệ song phương chặt chẽ Mặc dù chiều dài mặt tiền ven biển của hai quốc gia bằng nhau, nhưng Bờ Biển Ngà chỉ được phân
bổ khoảng 20000 m² diện tích hàng hải, ít hơn so với Ghana Bên cạnh đó, Côte
Trang 10d'lvoire cho rằng Ghana đã không thương lượng một cách thiện chí, theo khoản 1 Điều 83 của UNCLOS và luật tục, vi phạm nghĩa vụ không gây nguy hiểm hoặc cản trở việc ký kết một thỏa thuận như quy định tại khoản 3 Điều 83 của UNCLOS, và vi
phạm các biện pháp tạm thời do Viện quy định theo Lệnh ngày 25 tháng 4 năm 2015
Với những lý do trên, Bờ Biển Ngà kính đề nghị Viện xét xử từ chối tất cả các yêu cầu của Cộng hoà Ghana, đồng thời công nhận và tuyên bố những yêu sách của mình
1.4 Lập luận và phán quyết của tòa án
1.4.1 L ập luận của tòa án
Xác định thẩm quyền xét xử của Tòa án trong vụ kiện về các tranh chấp liên quan đến việc phân định biên giới trên biển giữa Ghana và Bờ Biển Ngà tại bờ biển Đại Tây Dương dựa vào việc thành lập một Viện đặc biệt để xét xử tranh chấp giữa hai bên Viện đặc biệt đã quyết định những vấn đề mà hai bên đệ trình với nhau
Thứ nhất, tuyên bố rằng mình có quyền tài phán để phân định ranh giới trên
biển giữa các bên trong lãnh hải, trong vùng đặc quyền kinh tế và thềm lục địa, cả trong và ngoài 200 hải lý
Thứ hai, về việc Côte d’lvoire đã cáo buộc Ghana do vi phạm chủ quyền Bờ Biển Ngà cáo buộc Ghana vi phạm chủ quyền vì Ghana đã tiến hành các hoạt động thăm dò dầu khí trong vùng biển đang tranh chấp, nhấn mạnh vào nguyên tắc rằng các quốc gia không nên tham gia vào các hoạt động kinh tế tại các khu vực tranh chấp cho đến khi biên giới được phân định rõ ràng; Tòa án sau khi xem xét các dẫn chứng cho rằng Ghana đã có hành vi thăm dò dầu khí ở trên vùng biển tranh chấp Tuy nhiên, cách hai nước xác định tranh chấp chỉ dựa vào thềm lục địa mà không có các điều khoản cụ thể đi kèm theo, dẫn đến không thể xác định chính xác được chủ quyền trên
biển của hai nước Vì vậy, Tòa án tuyên rằng Ghana không vi phạm chủ quyền của
Bờ Biển Ngà
Thứ ba, Tòa án cho rằng Ghana đã không cung cấp đủ lý do thuyết phục để xác định rằng trên thực tế có một thỏa thuận ngầm giữa Ghana và Côte d’lvoire để phân định lãnh hải của họ, vùng đặc quyền kinh tế và thềm lục địa trong và ngoài 200 hải
lý
Thứ tư, về việc Ghana bị cáo buộc vi phạm khoản 1 và khoản 3 Điều 83 của Công ước Liên Hợp Quốc về Luật biển năm 1982
- Vi phạm khoản 1 Điều 83 của Công ước Liên Hợp Quốc về luật biển thì Bờ
Biển Ngà cáo buộc Ghana đã có các hành vi cản trở giải quyết chủ quyền bằng con
đường ngoại giao thông qua đàm phán; đồng thời cáo buộc Ghana “không có ý định
đàm phán nhằm giải quyết hiệu quả tranh chấp với Bờ Biển Ngà.” Trong khi đó,