1. Trang chủ
  2. » Giáo Dục - Đào Tạo

Phân tích bài thơ Viếng lăng Bác của Viễn Phương docx

5 4,1K 30
Tài liệu đã được kiểm tra trùng lặp

Đang tải... (xem toàn văn)

THÔNG TIN TÀI LIỆU

Thông tin cơ bản

Tiêu đề Phân tích bài thơ viếng lăng Bác của Viễn Phương
Tác giả Viễn Phương
Trường học Trường Đại Học Sư Phạm
Chuyên ngành Ngữ Văn
Thể loại bài luận
Năm xuất bản 2023
Thành phố Hà Nội
Định dạng
Số trang 5
Dung lượng 117,1 KB

Các công cụ chuyển đổi và chỉnh sửa cho tài liệu này

Nội dung

Phân tích bài thơ Viếng lăng Bác của Viễn Phương Suốt mấy hôm rày đau tiễn đưa Đời tuôn nước mắt,trời tuôn mưa Chiều nay con chạy về thăm Bác Ướt lạnh vuờn rau, mấy gốc dừa ĐÃ có những

Trang 1

Phân tích bài thơ Viếng lăng Bác

của Viễn Phương

Suốt mấy hôm rày đau tiễn đưa Đời tuôn nước mắt,trời tuôn mưa Chiều nay con chạy về thăm Bác Ướt lạnh vuờn rau, mấy gốc dừa

ĐÃ có những đau thương như thế của bao con người Việt khi người cha già kính yêu của dân tộc ra đi Không như bao con người được coi là may mắn khác khi được viếng Bác ngày Bác mất.Khi đất nước thống nhất nhà thơ Nam Bộ _Viễn Phương mới được tới thủ đô,thăm trái tim tổ quốc, tới thăm Bác.Lòng thành kính, sự xúc động sâu sắc của chính mình hay của những người con Việt Nam vào viếng Bác

đã khiến Viễn Phương làm nên bài thơ Viếng lăng Bác

Con ở miền Nam ra thăm lăng Bác

Đã thấy trong sương hàng tre bát ngát

Ôi hàng tre xanh xanh Việt Nam

Bão táp mưa xa đứng thẳng hàng

Trang 2

Mạch cảm xúc cứ tự nhiên như thế,như những nỗi niềm mà nhà thơ đã ấp ủ từ lâu,như một câu chuyện,một bối cảnh bình dị như sự thật,như chính con người Bác.”Con ở miền Nam ra thăm lăng Bác”chỉ là một câu giới thiệu tự nhiên nhưng nó như chứa đựng bao nhiêu nhớ,bao nhiêu thương, ấp ủ bấy lâu như chỉ chờ bóng dáng thân yêu là lại trào dâng thổn thức.Cách xưng hô con:Bác đó chính là tiếng nói của lòng ngưỡng mộ,thành kính, đồng thời nó cũng thật gần gũi thân thương.Như nhà thơ

Tố Hữu đã viết:

Bác nhớ miền Nam nỗi nhớ nhà

Miền Nam mong Bác,nỗi mong Cha

Đó là tình cảm của một người dân dành cho vị lãnh tụ kính yêu của mình, của người con dành cho Cha.Lời bài thơ thật tha thiết trang nghiêm,có lúc dường như dạt dào chảy, lúc thì như đọng lại trong một khoảng khắc suy tư.Có lẽ người con ấy đã đến thăm Bác từ rất sớm,khi những làn sương sớm vẫn còn bao phủ quanh lăng.Giữa cái nhạt nhoà, bao la, bát ngát của sương sớm từ xa tác giả vẫn nhận ra hàng tre.Vẫn một màu xanh vĩnh cửu trải bao đời dân tộc ấy,từ những ngày dựng nước đến những ngày giữ nước gian khổ mà hào hùng,vẫn cái dáng đứng trường tồn,trải dài khắp đất nứớc bốn ngàn năm ấy.Vẫn cái dáng đứng hiên ngang, hùng dũng bất diệt ấy Đó cũng chính là dáng đứng của vị Cha già dân tộc:Hồ Chí Minh.Một con người Việt tiêu biểu nhất của người Việt Nam mọi thời đại.Từ lâu tre đã được coi là loài cây biểu tượng cho sứ sở Việt Nam, ông cha ta từ thời thánh gióng đã nhổ gậy tre đánh đuổi giặc Ân xâm lược, đồng bào miền Nam đã dùng gậy tầm vông chống đại bác.LÀ loài cây biểu tượng cho con người Việt Nam:kiên cường,bất khuất trước bao bão táp mưa sa

Bác sống như trời đất của ta

Trang 3

Yêu từng ngọn cỏ mỗi nhành hoa

Tự do cho mỗi đời nô lệ

Sữa để em thơ,luạ tặng già(Bác ơi_Tố Hữu)

Không chỉ cống hiến cả cuộc đời mình cho dân tộc,gắn bó cả cuộc đời mình với dân tộc mà khi đã an nghỉ ngàn thu Bác vẫn ở bên hàng tre thân thuộc của làng quê Việt bên xanh ngát màu xanh Việt,bên dáng đứng Vịêt Nam

Bài thơ được bố cục theo trình tự từ ngoài lăng vào,vào trong lăng và sau khi viếng Bác phải ra về.Và đây tác giả đã vào đến trong lăng trong đoàn người đang xếp hàng dài dằng dặc viếng Bác.Vầng mặt trời đi qua trên lăng đã khiến tác giả có một liên tưởng mới:

Ngày ngày mặt trời đi qua trên lăng

Thấy một mặt trời trong lăng rất đỏ

Vầng sáng của mặt trời ở trên cao kia đem lạị ánh sáng cho nhân loại còn vầng sáng mà Bác đem lại đã xua tan bóng đêm nô lệ đã bao phủ lên dân tộc ta hàng bao nhiêu năm Trái tim nhiệt huyết,chân thành, trái tim thương nước thương dân ấy chính

là mặt trời của dân tộc,là vầng mặt trời soi sáng cho cách mạng, sưởi ấm trái tim mỗi con người chúng ta.Ta cảm nhận được sự vĩ đại của Bác trong lúc còn sống cho đến lúc chết đi vẫn rạng ngời thắm sắc Điệp từ “ngày ngày” trong bốn câu thơ vừa thể hiện quy luật tự nhiên của tạo hoá vừa là quy luật của tình cảm con người nối nhau viếng Bác

Ngày ngày dòng người đi trong thương nhớ

Kết tràng hoa dâng bảy mươi chín mùa xuân

Trang 4

TRong niềm thương nhớ vô bờ đoàn người vào viếng Bác đã được tác giả ví như những tràng hoa dâng bảy mươi chín mùa xuân,tô thắm thêm những mùa xuân tuyệt vời mà Bác đã cống hiến cho đời.Hình ảnh so sánh vừa đẹp,vừa chính xác lại rất mới lạ đó chính là tình cảm thương nhớ,kính yêu và sự gắn bó của nhân dân đối với Bác Tình cảm ấy tự nhiên, gần gũi như đất trời như hơi thở

Giữa sự yên tĩnh,thanh thản, trang nghiêm Bác đã ra đi rồi nhưng sao ta vẫn cảm thấy Bác chỉ đang trong giấc ngủ,giấc ngủ giữa trời đất bình yên của quê hương, giữa một vầng trăng sáng dịu hiền

Bác nằm trong giấc ngủ bình yên

Giữa một vầng trăng sáng dịu hiền

Vẫn biết trời xanh là mãi mãi

Mà sao nghe nhói ở trong tim

Vị lãnh tụ, người cha già kính yêu của dân tộc ấy vẫn sống, sống trong sự nghiệp Cách Mạng thắng lợi của đất nước,sống trong trai tim con người Việt Nam, sống “như trời đất của ta”(Tố Hữu).Lí trí thì nhận biết sự trường tồn của Bác với quê hương nhưng tác giả không thể kìm nén được nỗi đau xót tột cùng trước sự thật người

đã ra đi mãi mãiKhổ thơ dẫn dắt người đọc từ xa tới cái sự thật ấy đã như mũi kim làm nhói đau trái tim bao thế hệ mang mỏi được gặp Bác.Cảm xúc, nỗi đau cứ nhân lên ngày một nhức nhối chỉ chực trào ra.Câu thơ nghẹn ngào như một tiếng khóc,nức

nở tâm hồn

Và nghĩ đến ngày mai phải về miền Nam rồi,phải xa Bác rồi,nỗi thương xót đã khiến nước mắt trào rơi, vỡ oà:

Trang 5

Mai về miền Nam thương trào nước mắt

Muốn làm con chim ca hót quanh lăng

Muốn làm bôgn hoa toả hương đâu đây

Muốn làm cây tre trung hiếu chốn này

Tình thương xót như nén giữa tâm hòn làm nảy sinh bao ước muốn.Muốn làm con chin hót quanh lăng Bác để lại chút vui tươi trước một người đã hi sinh cả cuộc đời vì dân vì nước.Muốn làm bông hoa toả hương đâu đây điểm tô cho ngôi nhà của người đã xua đi bóng đêm nô lệ cho dân tộc Ước muốn làm cây tre trung hiếu quanh lăng.Tác giả muốn đựoc gần bên Bác mãi mãi, ở bên bào vệ, làm vui,làm khuây cho con người đã dành trọn tình thương yêu cho mọi tầng lớp nhân dân, nhất là miền Nam ruột thịt

Với những hình ảnh quên thuộc gần gũi, giọng điệu trang nghiêm vừa tha thiết,

tự hào, xúc động Bài thơ đã thể hiện thật tinh tế mà giản dị tình cảm của một người con Nam Bộ nói riêng và nhân dân Nam Bộ nói chung dành cho Bác, khi vào viếng Bác _người cha gìa muôn vàn kính yêu của non sông đất nước.Và Bác ơi! Bác có nghe tiếng trái tim con đang thổn thức gọi tên Người

Ngày đăng: 24/03/2014, 15:22

TỪ KHÓA LIÊN QUAN

🧩 Sản phẩm bạn có thể quan tâm

w