KỊCH BẢN SỨC SỐNG QUÊ CHÈ Nhân vật Người bà, người bố, người con, người bạn của con Cảnh 1 Bố khoác lên người bộ quần áo lao động, cầm quốc ra vườn chè Con nhìn thấy cầm nón(mũ) đữa cho bố Con Bố vác[.]
Trang 1KỊCH BẢN: SỨC SỐNG QUÊ CHÈ
Nhân vật: Người bà, người bố, người con, người bạn của con…
Cảnh 1: Bố khoác lên người bộ quần áo lao động, cầm quốc ra vườn chè Con nhìn thấy cầm nón(mũ) đữa cho bố.
Con: Bố vác quốc đi đâu thế?
Bố: Bố ra vườn chè xới đất chè con ạ! Dạo này chè chậm lớn quá, chắc tại đất khô cằn và nhiều cỏ mọc um tùm nên chè chậm phát triển con ạ!
Con: Bố để con ra giúp bố nhổ cỏ chè nhé!
Bố: ( ngạc nhiên) Ái chà cái thằng! Hôm nay vật đổi sao dời thế nào mà mày lại chủ
động giúp bố thế?
Con: Ơ con lớn rồi mà bố Chả nhẽ có mỗi việc giúp bố làm cỏ chè, xới đất chè còn không làm được thì còn gọi gì là thanh niên hả bố?
Bố: ( vỗ vai con): Ái chà chà! Thanh niên này được! Có thế chứ! Thanh niên nghiêm túc ngày nay là phải thế chứ nhỉ! Vừa thể hiện được tính chăm chỉ, có trách nhiệm với gia đình, vừa phát huy được tinh thần yêu lao động, rèn luyện sức khoẻ, lại vừa nâng cao được kinh nghiệm làm nghề truyền thống của gia đình, quê hương Thôi thế con đội mũ vào rồi ra giúp bố 1 tay 2 bố con ta tích cực chăm sóc cho vườn chè nhà mình chóng lớn còn thu hoạch!
Con: Vâng ạ!
Cảnh 2: Bà và bố đang ngồi uống nước trong nhà, nói chuyện về thanh niên ngày nay với lí tưởng và truyền thống dân tộc.
Bà: Thằng con anh đã học lớp 9, ra dáng thanh niên lắm rồi Nhìn tướng mạo
có vẻ đẹp giai lắm Anh phải theo sát mà kèm cặp nó Kẻo nó sao nhãng học tập, mải chơi bạn bè mà hỏng sớm là toi cơm đấy
Bố: ( cười hề hề): Bà cứ lo xa Con thấy thằng bé nhà ta đã trưởng thành nhiều
rồi Chiều hôm qua nó còn biết chủ động ra giúp con làm chè đấy Lại còn lí sự bảo
có mỗi việc giúp bố làm cỏ chè, xới đất chè còn không làm được thì còn gọi gì là thanh niên hả bố?
Bà: ( phấn khởi vui vẻ): Thật thế hử? Cái thằng, hoá ra cũng biết nghĩ đến bố, thương bố cơ đấy
Con: (bước ra khỏi bàn học, đến gần bà): Bà ơi Cháu thương cả bà nữa chứ!
Thanh niên như cháu lớn rồi mà không biết giúp bố những việc ấy thì làm sao tiến bộ được ạ? (Rồi quay sang bố): Bố ạ, nhà mình còn nghèo, chưa có điều kiện để bắc giàn tưới tiêu tự động cho vườn chè mà dùng 1 vòi bơm nước tưới chè vừa lâu vừa vất vả Con định bây giờ đi chặt tre làm máng dẫn nước tưới cho vườn chè nhà mình đây bố ạ!
Bố:( ngạc nhiên rồi hồ hởi): Mày có sáng kiến gì hả con?
Trang 2Con: Con bắc máng chè thấp là là gần gốc Máng thì đục nhiều lỗ nhỏ, dọc theo thân máng Khi bơm nước vào máng nước sẽ chảy dọc theo và rơi xuống các lỗ
đó tưới thẳng xuống gốc chè Như thế bố không phải vất vả kéo dây bơm đi các hướng tưới chè nữa
Bố: Có ăn có học có khác Cái khó ló cái khôn! Biết biến cái khó khăn thành thành động như vậy đúng là thanh niên sống có lí tưởng thời nay rồi Thế bố con mình bắt tay làm luôn nhỉ?
Bà ( nhìn cháu gật gù hài lòng): Ôi cháu đít tôn đít sắt của bà Bố mày bảo
mày nhớn rồi, biết nghĩ cho gia đình thế là trưởng thành hơn rồi bà không tin Giờ thì
bà tin rồi Thế bố con mày đi chặt tre làm máng tưới thì bà ở nhà nấu cơm sớm cho
mà về ăn nhá Đi làm nhanh đi kẻo mùa đông trời tối sớm lắm đấy
(Bố con chuẩn bị đi thì bạn của con bước vào nhà):
Bạn: Mày ơi, ra đầu xóm đi làm ván pia đi
Con: Tao bận gúp bố tao rồi, để hôm khác đi
Bạn: Mày chăm chỉ thế Mai chủ nhật tha hồ làm
Bố: Này cháu Sao vào nhà bạn thấy người lớn mà chẳng biết chào hỏi ai thế? Bà: Như thế là chưa phải phép rồi cháu ạ! Thế chiều rồi không ở nhà giúp bố
mẹ nấu cơm à mà lại rủ nhau đi chơi?
Bạn: Cháu xin lỗi vì quên chưa chào bà và bác ạ!Bà ơi, bác ơi! Bọn cháu chỉ đi chơi tí thôi rồi về mà Chơi cái này giải trí thôi, không hỏng người được đâu Mấy cái việc cỏn con kia ở nhà bố mẹ cháu làm loáng tí là xong, không cần cháu phải hộ đâu ạ!
Bà (xua tay): Ấy chết! Cháu thế là chưa biết thương bố mẹ rồi!
Bố (lắc đầu): Thanh niên này là thanh niên hoi rồi! Mải chơi thế nó quen đi đấy cháu ạ! Thôi có gì về giúp bố mẹ đi Mai có sang đây học nhóm với bạn thì sang
mà học Bạn bè với nhau phải biết giúp nhau cùng tiến bộ chứ! Mà tuổi này thừa sức gánh vác, chia sẻ việc nhà với bố mẹ rồi! Biết thương bố mẹ thì bố mẹ bớt vất vả cháu ạ!
Bạn: ( Suy nghĩ 1 lát): Nhưng mà bố mẹ cháu bảo chỉ cần học giỏi là được, còn
cả thế giới để bố mẹ lo
Bố: Cháu ơi! Sao cháu lại có suy nghĩ vô tư thế? Bác Hồ đã nói: Có đức mà không có tài làm việc gì cũng khó Có tài mà không có đức thì là người vô dụng.
Cháu chỉ biết học giỏi thôi thì không đủ, mà còn phải biết nghĩ đến người khác nữa! Thanh niên như các cháu sức dài vai rộng, chả mấy mà sang tuổi 17 bẻ gãy sừng trâu đâu Thế nên phải biết sống có trách nhiệm với bản thân và mọi người thì mới thực sự trưởng thành cháu ạ! Đời các cháu còn dài Thanh niên các cháu chính là trụ cột của đất nước Thế nên phải phải tu dưỡng đạo đức, phải rèn luyện và trau dồi các kĩ năng
để còn cống hiến sức lực, trí tuệ xây dựng quê hương đất nước ngày thêm giàu mạnh,
ấm no chứ!
Trang 3Bạn: Nhưng làm mấy cái việc nhà ấy cháu không thích với lại làm nó cũng khó lắm ạ, cháu không quen
Con: Bố tao nói đúng đấy vả lại mày không nghe lời Bác Hồ dạy thanh niên à?
Bác dạy: Không có việc gì khó/Chỉ sợ lòng không bền/Đào núi và lấp biển/Quyết chí ắt làm nên!Có gì khó khăn đâu Mày cứ kiên trì là làm được Mới đầu tao cũng
không biết làm Nhưng sau khi bố và bà tao dạy tao làm, tao làm mãi thành quen luôn Mày đừng ngại, tao sẽ hướng dẫn cho mày làm, từ từ rồi thành thạo lên thôi!
Bạn( lại ngẫm nghĩ một lúc): Ừ Mày nói có lí đấy ( quay sang bố): Bác nói cũng đúng Cháu sẽ tu tỉnh lại ạ!
Con: Thế hay là mày chưa về thì ở lại đây đi giúp tao 1 tay Mai sang học xong
đi chơi chưa muộn Mà chơi gì cho lành mạnh hơn chứ pia là mất tiền đấy
Bạn: Thế tao ở lại hộ mày, rồi tao về Mai học xong mày sang bảo tao cách nấu cơm nhá Không đi chơi nữa
Bố: (vỗ vai 2 đứa cười to): Hay, có thế chứ! Thanh niên không những nghiêm túc mà lại còn cứng nữa nhỉ? Thế thì đi nào không kẻo tối bây giờ!
Bà: Bọn trẻ bây giờ có chí lắm Thế mới gọi là biết sống
Cảnh 3: Khách đến nhà.
Bà( nhìn ra phía cổng): Này mấy đứa mắt tinh xem có phải không? Bà nhác thấy bóng ai vào nhà mình ấy hả?
(Mọi người nhìn theo)
Bố: Có khách đến nhà thật mấy đứa ạ! 2 đứa ra xem ai!
Con: Bố với bà ơi, Thầy HT, cô HP đến nhà mình đấy ạ! Còn có mấy bác phụ huynh và hàng xóm nữa
Bà:( nhìn cháu lo lắng):Thế hử? Sao hôm nay các bác ấy đến nhà ta thế? Có phải là mày đã làm gì sai ở trường không mà các bác ấy lại đến mà không báo trước thế?
Con: Dạ không bà ạ! Cháu không làm gì sai phạm đâu ạ! Sáng nay thầy cô có bảo với cháu là chiều nay sẽ đến thăm vườn chè nhà mình để làm phóng sự về làng nghề truyền thống ạ Cháu quên mất, giờ cháu mới nhớ ra ạ!
Bố: Thế hoá ra khách quý đến chơi nhà Khách đến nhà pha trà mời nước Mấy đứa ra mời khách quý vào nhà đi Rồi pha trà tiếp khách nhá!
Con, bạn: vâng ạ! ( Rồi đi xuống phía dưới lớp mời khách lên bàn uống nước
và rót trà ra mời).
Bà: Mời thầy, mời cô, mời các bác uống trà Trà này là trà sạch vườn nhà trồng được Nhờ công chăm bón của 2 bố con nhà cháu nó nên cây chè đất quê cho ra chén trà uống thơm ngon lắm
Bố: Nhờ công lao giáo dục của nhà trường, của thầy cô mà các cháu nhà chúng tôi đã khôn lớn trưởng thành hơn, biết lo xa nghĩ rộng Không những biết kế thừa và phát huy truyền thống lao động của gia đình, nghề truyền thống quê hương Mà còn
Trang 4biết sửa mình tiến bộ Tôi nghĩ thanh niên như các cháu chắc chắn sẽ làm nên kì tích cho đất nước và có ích cho xã hội Thay mặt gia đình chúng tôi xin chân thành cảm
ơn nhà trường, cảm ơn các thầy các cô