1. Trang chủ
  2. » Giáo Dục - Đào Tạo

Phan tich truyen ngan nguoi trong bao se khop

32 6 0

Đang tải... (xem toàn văn)

Tài liệu hạn chế xem trước, để xem đầy đủ mời bạn chọn Tải xuống

THÔNG TIN TÀI LIỆU

Thông tin cơ bản

Tiêu đề Phan tich truyen ngan nguoi trong bao se khop
Trường học Trường Đại học Sư phạm Hà Nội
Chuyên ngành Ngữ văn
Thể loại Phân tích
Năm xuất bản 1898
Thành phố Hà Nội
Định dạng
Số trang 32
Dung lượng 579,97 KB

Các công cụ chuyển đổi và chỉnh sửa cho tài liệu này

Nội dung

Cái bao được tác giả nhắc đến nhiều lần và gắn chặt với nhân vật Bê-li-cốp.Nhà văn đã dùng hình ảnh cái bao để nói về lối sống, tính cách của Bê-li-cốp và hơn thế,ông đề cập đến kiểu “ng

Trang 1

Phân tích truyện ngắn Người trong bao của A.P.Sê-khốp - Ngữ văn 11

Đề bài: Em hãy viết bài văn phân tích truyện ngắn Người trong bao của khốp

A.P.Sê-A.P.Sê-khốp (1860 – 1904) xuất thân từ một gia đình buôn bán nhỏ bên bờ biển A-dốp,miền Nam nước Nga Ông tốt nghiệp Đại học Y khoa, vừa làm bác sĩ nông thôn vừa viếtvăn, viết báo và tham gia các hoạt động giáo dục, văn hóa, xã hội Sê-khốp đã có nhữngđổi mới táo bạo về nghệ thuật viết truyện ngắn và kịch, ông đã để lại cho đời hơn 500 tácphẩm mà nội dung thường xoay quanh những vấn đề có ý nghĩa xã hội và ý nghĩa nhânđạo sâu sắc Sê-khốp được trao Giải thưởng Pu-skin năm 1887 và được bầu làm Viện sĩViện Hàn lâm khoa học Nga năm 1890 Ông được tôn vinh là nhà văn lớn của nền vănhọc Nga thế kỉ XIX

Truyện ngắn Người trong bao sáng tác năm 1898, trong thời gian Sê-khốp an dưỡng ởthành phố l-an-ta Xã hội Nga đương thời đang ở tình trạng bế tắc và ngạt thở bởi bầukhông khí chuyên chế nặng nề Môi trường ấy đã đẻ ra những kiểu người kì quái mà Bê-li-cốp là một nhân vật điển hình đặc sắc của nhà văn Sê-khốp trong tác phẩm Người trongbao

Qua truyện ngắn này, Sê-khốp phê phán mạnh mẽ kiểu “người trong bao”, “lối sốngtrong bao” cùng tác hại của nó đối với hiện tại và tương lai nước Nga; đồng thời cảnh báo

và kêu gọi mọi người cần phải thay đổi cách sống, không thể sống tầm thường, hèn nhát,ích kỉ, vô vị và hủ lậu mãi như thế

Truyện kể về Bê-li-cốp, một giáo viên trung học dạy tiếng Hi Lạp có có cuộc sống vàtính cách dị thường Anh ta luôn sợ hãi cho nên không bao giờ dám bộc lộ ý nghĩ củamình trước người khác Để tạo cảm giác an toàn, Bê- li-cốp đi giày cao su, che ô, mặc áobành tô cốt bông, đeo kính đen, kéo cổ áo lên cao giấu kín mặt Trong cái vỏ bọc lỉnhkỉnh đó, anh ta thấy yên tâm

Bê-li-cốp say mê và tôn sùng quá khứ đến mức cực đoan Theo anh ta thì tiếng Hi Lạp cổ

là một ngôn ngữ tuyệt vời hơn hết thảy, nhờ nó mà anh ta có thể trốn tránh hiện thực.Thói quen của Bê-li-cốp là đến nhà những giáo viên cùng trường, tự kéo ghế và ngồi im

Trang 2

lặng khoảng một tiếng rồi về Đó là cách anh ta duy trì quan hệ đồng nghiệp Khi đi ngủ,anh ta thường đóng cửa kín mít rồi kéo chăn trùm đầu mặc dù trời rất nóng, vì sợ nhỡ cóviệc gì xảy ra thì sao?

Bê-li-cốp định ngỏ lời cầu hôn với Va-ren-ca, chị gái của một giáo viên trẻ mới về trường

Có kẻ nào đó đã vẽ bức tranh châm biếm dề dòng chữ Một kẻ si tình rồi gửi cho cốp Hôm sau, anh ta ngạc nhiên khi nhìn thấy hai chị em Va-ren-ca và Cô-va-len-côphóng xe đạp rất nhanh ngoài đường nên quyết định sẽ góp ý với họ Cô-va-len-cô nổinóng cự lại và đẩy Bê-li-cốp ngã lộn nhào xuống cầu thang, đúng lúc Va-ren-ca đi đâu về.Va-ren-ca nhìn thấy cảnh đó và cất tiếng cười nhạo báng

Bê-li-Trở về nhà, Bê-li-cốp vừa buồn bực vừa nhục nhã Anh ta trùm chăn kín mít và nằm imlặng trên giường, ai hỏi gì thì chi đáp không hay có Một tháng sau thì anh ta chết

Cái bao thường dược dùng để gói, đựng đồ vật, hàng hóa, có hình túi hoặc hình hộp khốp đã biến nó thành một biểu tượng nghệ thuật giàu ý nghĩa ngụ ngôn trong tác phẩmcủa mình Cái bao được tác giả nhắc đến nhiều lần và gắn chặt với nhân vật Bê-li-cốp.Nhà văn đã dùng hình ảnh cái bao để nói về lối sống, tính cách của Bê-li-cốp và hơn thế,ông đề cập đến kiểu “người trong bao”, “lối sống trong bao”, một kiểu người và lối sốngphổ biến trong tầng lớp trí thức Nga cuối thế kỉ XIX Đây là vấn đề có ý nghĩa xã hội sâusắc của tác phẩm

Sê-Có thể khái quát con người và tính cách cửa Bê-li-cốp bằng những hình ảnh, từ ngữ nhưhèn nhát, cô độc, máy móc, giáo điều, thu mình trong “bao”, trong vỏ ốc và cảm thấy yêntâm, mãn nguyện về lối sống đó

Chân dung Bê-li-cốp được tác giả miêu tả và thể hiện bằng những nét vẽ thần tình Chândung kì quái ấy dần dần được bổ sung, tô đậm thêm, về hình thức, Bê-li-cốp “nổi tiếng”

vì cách phục sức khác người: cặp kính đen to tướng che gần hết khuôn mặt nhợt nhạt,choắt như mặt chồn, chiếc áo bành tô cốt bông bẻ cổ đứng lên, lỗ tai nhét bông, chân đigiày cao su… Tất cả các vật dụng lúc không dùng đến anh ta đều để trong bao

Bê-li-cốp luôn tự tin và tự hào về cách sống “đúng mực” của mình Anh ta kinh ngạc vàkhông thể chấp nhận lối sống tự nhiên của chị em Va-ren-ca; thực sự hoảng hốt khi có

Trang 3

người dám vẽ bức tranh châm biếm chế giễu tình yêu của mình Bê-li-cốp càng khônghiểu nổi vì sao anh chàng giáo viên Cô- va-len-cô lại có thể đối xử thô bạo, bất nhã vớimình đến như vậy ?!

Quả thật, Bê-li-cốp không hiểu gì về đồng nghiệp, về xã hội và cuộc sống xung quanh.Anh ta luôn đắm chìm trong quá khứ, trong những giáo điều cũ kĩ, lạc hậu, giống như cặpkính đen luôn che kín đôi mắt nhỏ Bê-li-cốp quả thật là một con người lạc lõng, cô độc

và kì quái, chẳng thể nào hòa hợp với mọi người

Bê-li-cốp luôn trốn tránh cuộc sống hiện tại nhưng lại tôn thờ và ngợi ca quá khứ Anh tasay mê tiếng Hi Lạp cổ mà rất ít người biết và cho đó là thứ tiếng tuyệt vời Anh ta sốngmột cách rập khuôn, cứng nhắc theo những thông tư, chỉ thị của cấp trên, của chínhquyền như một người máy vô hồn và cho rằng chỉ những bài báo cấm đoán điều này điều

nọ mới là những cái rõ ràng Bê-li-cốp sống trong tình trạng cô độc và luôn luôn lo lắng,

sợ hãi, sợ tất cả Lời nói cửa miệng: …sợ nhỡ lại xảy ra chuyện gì thì sao? Góp phầnkhắc họa tính cách nhút nhát đến mức lập dị của Bê-li-cốp

Tính nết kì quặc của Bê-li-cốp còn được tô đậm qua thói quen đến nhà đồng nghiệp ngồi

im như phỗng độ một giờ rồi cáo từ Anh ta cho rằng đó là cách để duy trì mối quan hệtốt với đồng nghiệp Buồng ngủ của Bê-li-cốp cũng là một cái bao lớn mang hình dángcủa một cái hộp Đêm đêm, anh ta đóng chặt tất cả cửa lớn cửa nhỏ rồi trùm chăn kín đầu

mà ngủ, mặc dù trời nóng bức, ngột ngạt

Bê-li-cốp tự coi lối sống của mình là “chuẩn mực” nên thỏa mãn, hài lòng với những gì

cổ lỗ, lạc hậu Anh ta tuân thủ “lối sống trong bao” và khẳng định như thế mới là côngdân tốt, là viên chức mẫn cán.Trên cơ sở triết lí sống “chui trong vỏ ốc” đó, Bê-li-cốpkhông thể nào chịu đựng và hiểu nổi cách sống cùng thái độ của mọi người xung quanh,cho nên anh ta hay phán xét và khuyên giải theo ý mình

Lối sống “trong bao” của Bê-li-cốp đã ảnh hưởng không nhỏ đến cái xã hội nhỏ bé nơianh ta dạy học Ai cũng chán ghét và sợ hãi khi gặp anh ta, không muốn dây vào làrn gì.Cũng có người muốn thử thay đổi cách sống của Bê-li-cốp, song chẳng ăn thua Lối sống

“trong bao” ấy ám ảnh và tác động tiêu cực tới mọi người bởi suốt mười lăm năm trời, họ

Trang 4

phải hít thở bầu không khí ô nhiễm do Bê-li-cốp tạo ra Anh ta đã trùm một cái bóngnặng nề u ám lên bầu không gian của họ, khiến họ có cảm giác nghẹt thở Mọi người sợhãi, căm ghét và bị ám ảnh sâu sắc khi Bê-li-cốp còn sống Bởi vậy khi Bê- li-cốp chết,mọi người nhẹ nhõm như trút đi được gánh nặng, cuộc sống thoải mái, dễ chịu hẳn ra.Với Bê-li-cốp, cái chết này là một lôgic tất yếu trong sự phát triển của tính cách nhân vật.Lối sống “trong bao” bản thân nó đã là một cái chết, chết trong khi đang sống Hơn thế,ngay trong lúc sống, khát vọng mãnh liệt nhất của Bê-li-cốp là được chui vào bao Kể cả

ý nghĩ, vốn là sở hữu của riêng mình anh ta cũng giấu kín, cho vào bao tuốt! Niềm hạnhphúc lớn lao của Bê- li-cốp là từ nay (sau khi chết), anh ta sẽ được nằm trong cái baovĩnh viễn, không còn phải lo lắng nhỡ lại xảy ra việc gì thì sao?

Hình ảnh cái chết của Bê-li-Cốp là một trong những chi tiết quan trọng của tác phẩm.Bằng cái chết khá lạ lùng này, nhà văn đã tô đậm và đẩy tính cách của nhân vật lên tớiđiểm đỉnh Cái chết của nhân vật Bê-li-cốp chỉ ra cho mọi người thấy thực chất lối sống

“trong bao” và tính cách ấy đâu phải chi có ở một mình anh ta Anh ta chết nhưng rồi mọithứ lại đâu vào đấy, vẫn y nguyên Cuộc sống vẫn nặng nề, mệt nhọc, vô vị, tù túng y nhưkhi Bê-li-cốp còn sống và kiểu người như anh ta vẫn nhan nhản trên đời Qua chi tiết ấy,nhà văn Sê-khốp nhấn mạnh rằng Bê-li-cốp chính là điển hình cho một kiểu người, mộthiện tượng xã hội đáng báo động trong tầng lớp trí thức Nga cuối thế kỉ XIX Nó chỉchấm dứt khi có một cuộc cách mạng xã hội thay đổi tận gốc rễ quan niệm sống, nếukhông thì cũng giống như cái xác Bê-li-cốp nằm trong quan tài kia thôi Mặc dù Bê-li-cốp chết nhưng lối sống “trong bao” của anh ta vẫn tồn tại

Tài năng của Sê-khốp thể hiện rất rõ qua nghệ thuật kể chuyện hấp dẫn, qua cách chọnngôi kể, cách xây dựng nhân vật điển hình Vì thế nến truyện ngắn Người trong bao đã đểlại ấn tượng khó quên trong lòng người đọc Nhân vật điển hình Bê-li-cốp tuy có nétriêng kì quái không giống bất cứ ai nhưng lại tiêu biểu cho một kiểu người, một lối sốngkhá phổ biến trong xã hội Nga đương thời Bê-li-cốp đã vĩnh viễn nằm trong bao cáchđây hơn thế kỉ, nhưng kiểu “người trong bao” và lối sống “trong bao” cùng những biếnthể của nó vẫn tồn tại đây đó trong xã hội hiện đại Chẳng hạn vẫn có không ít ngườichẳng bao giờ dám sống thật, nói thật những điều mình nghĩ, hoặc chỉ lo vun vén cho

Trang 5

cuộc sống cá nhân, trang bị đầy đủ cho cái bao của mình mà không cần biết đến nhữngngười xung quanh Vì thế mà ý nghĩa thời sự của truyện ngắn Người trong bao cho đếnnay vẫn còn nguyên vẹn.

Bài làm 2:

Sê-khốp (1860-1904) là một trong những cây đại thụ của rừng văn học Nga, đã để lạinhiều kịch bản và hơn năm trăm truyện ngắn Tác phẩm của Sê-khốp làm hiện lên toàncảnh xã hội nước Nga cuối thế kỉ XIX ngạt thở trong bầu không khí chuyên chế bảo thủnặng nề dưới thời Sa hoàng

Truyện ngắn "Người trong bao" được Sê-khốp viết vào năm 1898 Qua nhân vật cốp, tác giả châm biếm và đả kích người trí thức Nga sống tầm thường, hủ lậu, hèn nhát

Bê-li-và giáo điều, đê tiện Bê-li-và dung tục; đồng thời chỉ ra lối sống ấy đã để lại nhiều di hại đầuđộc tâm hồn người, đầu độc cuộc sống, gây ảnh hưởng và hậu quả nặng nề, dai dẳngtrong xã hội nước Nga Cái bao mang hàm nghĩa về một kiếp người, một lối sống, một xãhội đen tối, tù túng, nặng nề mà không sao thoát ra được, chết rồi cũng không thoát rađược!

Cuộc đời của anh giáo chức tỉnh lẻ Bê-li-cốp là những trang hài, là một bức tranh biếmhoạ cười ra nước mắt Chả thế mà cô giáo Va-ren-ca đã "cười phá lên" khi Bê-li-cốp bị

xô ngã "lộn nhào" xuống chân cầu thang, và cô đã "oà lên khóc" khi hắn đã nằm trongbao đi chầu âm phủ !

Bê-li-cốp, giáo viên trung học dạy tiếng Hi Lạp cổ Hắn quen sống trong tù túng, nô lệ.Với hắn thì "nếu không có chỉ thị nào cho phép thì ta không được làm Hắn sống vì quákhứ, như một kẻ mang bệnh tâm thần, lúc nào cũng sống trong tâm trạng "sợ hãi", "lo âu",

"nhút nhát" Hắn chỉ có một chút niềm vui do bệnh nghề nghiệp sinh ra Hắn nói "ngọtngào”: "Ôi, tiếng Hi Lạp nghe thật tuyệt vời êm tai", rồi "nheo mắt lại", "giơ một ngóntay lên" và thốt ra tiếng: "An-thro-pos” Phải chăng lúc đó gã Bê-li-cốp hạnh phúc nhất.Chắc lúc ấy hắn đã thò đầu ra khỏi cái bao trong khoảnh khắc!

Bê-li-cốp sống một cách kì quặc, vừa lập dị vừa lẩm cẩm Con người hắn cuộc đời hắn,

từ cử chỉ, hành động đến ngôn ngữ sinh hoạt Hắn như đã bị cầm tù, đã bị nhốt vào bao

Trang 6

Quanh năm suốt tháng, nắng mưa, ngay cả mùa hạ hắn vẫn khoác áo bành tô ấm cốt bông!Lúc nào chân cũng đi giày cao su Chiếc ô, đồng hồ quả quýt, con dao nhỏ để gọt bútchì tất cả đều đút trong bao Ngồi xe ngựa, hắn bắt phải hạ mui xe Bộ mặt hắn cũngđược giấu kín trong bao, đó là cái cổ áo bành tô cổ bẻ Lỗ tai hắn cũng nhét bông Mọi ýnghĩ, hắn "cũng giấu vào bao" Với hắn thì cái bao là một thứ vỏ bọc để "ngăn cách, bảo

vệ hắn khỏi những ảnh hưởng bên ngoài" Nhưng thật hài hước, đầu óc hắn cũng chỉ làmột cái bao cổ hủ để bọc lấy những chỉ thị, thông tư, những bài báo quy định cấm đoánđiều này điều nọ mà hắn cho là "rõ ràng" Hắn vừa hèn vừa đáng thương! Hắn thật tộinghiệp!

Qua các chi tiết nói về cái bao, Sê-khốp châm biếm một loại "linh hồn chết" trong xã hộiNga cuối thế kỉ XIX, đó là loại trí thức sống lạc hậu, cổ hủ, nô lệ, mù quáng, sống cuộcđời chật hẹp, quẩn quanh tù túng

Cách sống của Bê-li-cốp cũng rất kì lạ Hắn có một thói quen "kì quặc" Hắn thường đếncác nhà giáo viên, như hắn nói đến để "duy trì những mối quan hệ tốt với bạn bè" Nhưnghắn đến mà "chẳng nói chẳng rằng", cứ “ngồi im như phổng", mắt thì nhìn quanh "nhưtìm kiếm vật gì", độ một giờ sau thì cáo từ Tính hắn hâm hay hắn là một mật vụ lân la dòxét? Vì thế, giáo viên nào trong trường cũng sợ hắn Cả hiệu trưởng, oai quyền thế cũng

sợ hắn Cả thành phố đều sợ hắn Các bà, các cô không dám diễn kịch vào tối thứ bẩy vì

sợ rằng "nhỡ hắn biết thì lại phiền" Giới tu hành không dám ăn thịt và đánh bài khi cómặt hắn Bê-li-cốp như một bóng ma, một hung thần gieo rắc sợ hãi, làm cho dân chúngtrong thành phố suốt một thời gian dài mười lăm năm trời “sợ nói to, sợ gửi thư, sợ làmquen, sợ đọc sách, sợ giúp đỡ người nghèo, sợ dạy học chữ "

Sê-khốp đã chỉ ra và cho thấy loại người trong bao, lối sống trong bao thật vô cùng đáng

sợ Loại người ấy, lối sống ấy đã toả chiết tâm hồn người, bao phủ lên khắp mọi nơi mộtbóng đen đáng sợ

Vì quanh năm suốt tháng tự nhốt mình trong bao nên Bê-li-cốp sống như một người bệnhtưởng, trầm cảm Hắn sợ ánh sáng, sợ bóng tối, sợ trộm vào nhà, sợ lão nấu bếp cắt cổhắn Nhà lúc nào cũng đóng chặt cửa, cài then, chăn trùm đầu kín mít lúc ngủ, ở nhà mùa

Trang 7

hè cũng như mùa đông, lúc nào hắn cũng mặc áo khoác ngoài Suốt đêm, "hắn toàn mơnhững điều khủng khiếp" vì thế buổi sáng đến trường, mặt hắn "tái nhợt, rầu rĩ" một cáchthảm hại! Lối sống đó là sống khổ, sống mà như chết Bê-li-cốp đã tự cầm tù mình, đàyđoạ mình, gây đau khổ cho thân mình Hắn thật đáng thương hại.

Hóm hỉnh và ý vị biết bao khi Sê-khốp nói về bi kịch ái tình của người trong bao Cô giáoVa-ren-ca khoảng ba mươi tuổi mới về trường, thế là nữ thần ái tình đến gõ trái tim Bê-li-cốp Trên bàn trong ngôi nhà "chật như cái hộp", hắn trân trọng đặt tấm ảnh người đẹp Ýđịnh lấy vợ choán ngợp tâm hồn hắn, nhưng vì quen sống trong bao nên hắn cứ lần lữađắn đo, suy tính, lúc nào mặt mày cũng nhợt nhại đáng thương Hắn bị gán ghép, rồi hắn

có vẻ thích Va-ren- ca Thế là bức tranh biếm hoạ "An-thro-pos si tình" (kẻ si tình) đượcgửi đến tất cả các giáo viên ở hai trường nam nữ, giáo viên chủng viện, các viên chức và

cả Bê-li-cốp nữa Bức biếm hoạ mới gợi tình làm sao: hình ảnh "Bê-li-cốp đang đi, chân

xỏ trong giày mưa, quần túm ống, tay cầm ô, tay khoác tay Va-ren-ca" Chà! Người trongbao lãng mạn và đa tình quá! Nhưng Bê-li-cốp lại bị sốc, bị bức tranh châm biếm gây chohắn "một ấn tượng nặng nề"

Sê-khốp đã tạo nên những chi tiết điển hình, những tình huống điển hình để khắc hoạ tínhcách của Bê-li-cốp người trong bao Dư vị chua cay, hài hước của câu chuyện càng trởnên hấp dẫn, lôi cuốn

Bê-li-cốp chẳng gặp "hên" một chút nào! Ngày chủ nhật, mồng một tháng năm hôm ấy,thầy trò cả trường trung học tổ chức cùng đi ra ngoài thành phố vào rừng chơi Nhưnganh chàng Bê-li-cốp đã bỏ về giữa chừng Giữa đường hắn bất ngờ thấy hai chị em Va-ren-ca cưỡi xe đạp phóng qua Cô chị "mặt mày ửng đỏ vui vẻ, hớn hở" gào to: "Trờihôm nay đẹp thật, đẹp tuyệt, đẹp ghê gớm!" Bê-li-cốp "ngẩn người ra", như bị choáng, bị

ma ám: "Mặt mày đang từ xanh mét chuyển sang trắng bệch" Người trong bao phàn nàn,trách cứ: "Chẳng lẽ giáo viên và đàn bà, con gái lại có thể cưỡi xe đẹp, làm như thế coisao tiện?"

Phải chăng hắn là một kẻ cổ hủ đáng cười? Phải chăng hắn là một nhà mô phạm đang bảo

vệ nên đạo đức chính thống?

Trang 8

Suối ngày hôm sau, người trong bao đau khổ dằn vặt, bực dọc, toàn thân run lên", thậmchí hắn bỏ cả buổi lên lớp, bỏ cả cơm trưa Tối hôm đó, dù đang tiết mùa hạ, nhà đạo đứcbèn "mặc áo ấm" lần mò đến nhà hai chị em Va-ren- ca Cô chị đi vắng, hắn chỉ gặp đượcngười em Hắn thật thà thanh minh về bức tranh châm biếm Hắn khẳng định nhân cách

"tử tế, đứng đắn" của mình Lấy tư cách là "bạn đồng nghiệp đi trước", hắn nhắc nhở kẻ

"mới bắt đầu đi làm" đôi điều Hắn chê trách việc đi xe đạp của hai chị em Va-ren-ca

"hoàn toàn không hợp với tư thế của một nhà giáo dục thiếu niên" Hắn cảnh cáo việc đi

xe đạp ấy là thiếu gương mẫu, là trái pháp luật, trái nội quy vì "chưa có chỉ thị nào chophép thì không được làm" Hắn bày tỏ thái độ nào là "phát kinh lên", nào là mắt hoa lên"khi nhìn thấy cảnh đàn bà, con gái đi xe đạp! Hắn khuyên nhủ Cô- va-len-cô phải xử sự

"thận trọng", không được buông thả quá chừng như mặc áo thêu ra đường, trong tay còncầm sách này nọ, lại còn cưỡi xe đạp nữa Hắn nhắc nhở nếu chuyện ấy đến tai ông hiệutrưởng, ông thanh tra thì "còn ra cái thể thống gì”

Khi bị Cô-va-len-cô cự lại, hắn răn dạy: "Anh cần phải có thái độ kính trọng đối vớichính quyền" Hắn doạ "sẽ báo cáo với ngài hiệu trưởng nội dung câu chuyện" đã xảy ra

mà hắn đã nói với Cô-va-len-cô

Cuộc đôi co diễn ra Cô-va-len-cô “thô bạo" chỉ vào mặt Bê-li-cốp và bảo hắn là "tênmách lẻo”, rồi túm lấy cổ áo hắn, tống cổ ra khỏi nhà Người trong bao "lộn nhào xuốngchân cầu thang” Sự việc diễn ra đầy kịch tính Khi Bê-li- cốp "sờ lên mũi xem cặp kính

có còn nguyên vẹn không", thì hai người đàn bà và Va-ren-ca bỗng từ đâu xuất hiện, nhìnthấy Bê-li-cốp đau khổ cảm thấy thà "tự vặt cổ” còn hơn là biến thành trò cười cho thiên

hạ Hắn vô cùng lo sợ câu chuyện sẽ đến tai ngài hiệu trưởng, ngài thanh tra Người ta sẽ

vẽ tranh châm biếm hắn, sẽ ép hắn về hưu

Có bao chi tiết bi hài Nhất là khi Va-ren-ca "cười phá lên vang khắp khu nhà" Tiếngcười "ha-ha-ha!" lảnh lót, âm vang ấy "đã chấm dứt tất cả”: "chấm dứt chuyện cưới xin,chấm dứt cả cuộc đời của Bê-li-cốp" Cái ngã của Bê-li-cốp xuống chân cầu thang, điệucười "lảnh lót" của Va-ren-ca có giá trị và ý nghĩa phê phán một cách chua cay lối sốnggiáo điều, dung tục của hạng người trong bao Kẻ hủ lậu lên mặt đạo đức giả, dạy đờibằng bài học luân lí cổ lỗ đã bị Sê- khốp châm biếm qua một tình huống bi hài

Trang 9

Chỉ một tháng sau bị xô ngã, Bê-li-cốp chết Trước khi đi chầu Diêm Vương, hắn khôngquên cất tấm ảnh Va-ren-ca để trên bàn đi Hắn nằm trong quan tài với vẻ mặt "hiền lành,

dễ chịu, tươi tỉnh" Phải chăng hắn "mừng" vì được "chui vào cái bao" vĩnh viễn Đám

ma hắn được cử hành trong một buổi , trời mưu dầm âm u" Lúc hạ huyệt, Va-ren-ca

"bỗng oà lên khóc" Nàng khóc vì thương tiếc một thiên tình sử chăng? Nàng khóc vìthương hại một con người bảo thủ, cổ hủ từng làm trò cười cho thiên hạ chăng?

Sau khi Bê-li-cốp chết, lúc đầu ai cũng cảm thấy nhẹ nhàng, thoải mái Nhưng rồi chưađầy một tuần sau, ai cũng cảm thấy "nặng nề, mệt nhọc, vô vị" vì cuộc sống đã lại diễn ranhư cũ, "chẳng tốt đẹp gì hơn trước" Một Bê-li-cốp chết, một người trong bao đã về chầu

âm phủ nhưng còn lại bao nhiêu người trong bao, và "trong tương lai cũng sẽ còn baonhiêu người như thế nữa!" Sê- khốp đã chỉ rõ: lối sống tầm thường, hủ lậu, giáo điều,dung tục đã đầu độc con người, đầu độc cuộc sống, sẽ gây bao hậu quả nặng nề, sẽ tồn tạidai dẳng trong xã hội Nga những năm cuối thế kỉ XIX đầu thế kỉ XX

Mọi quái thai, mọi ung nhọt trong xã hội xưa nay đâu dễ một sớm một chiều mà tiệt nọc,

mà bị quét sạch! Một Bê-li-cốp chết đi nhưng sẽ còn lại bao nhiều Bê-li-cốp nữa ChíPhèo đã ngoẻo nhưng Thị Nở vẫn còn, và cái lò gạch cũ vẫn còn đó Cái loại người "mũ

nỉ che tai", “vòi rụt cổ", "hủ lậu mà tinh tưởng" thời nào, xã hội nào chẳng có!

Phải biết coi khinh lối sống cổ hủ, coi khinh tính cách bọn người trong bao Phải biếtsống và dám sống với tinh thần tự chủ, sống có trí tuệ và đạo đức của con người mới.Đọc truyện "Người trong bao", ta tự hỏi bản thân mình phải sống như thế nào cho đángsống:

Sê-khốp đã có một lối viết khá hấp dẫn Diễn biến câu chuyện được kể một cách tự nhiên,chân thực và sinh động Nhân vật Bê-li-cốp từ vật dụng, cử chỉ, hành động, ý nghĩ đến lốisống được thể hiện bằng nhiều chi tiết rất điển hình Hắn là sản phẩm tất yếu của một xãhội tù túng, trì trệ

Nhân vật Va-ren-ca là một nét vẽ tương phản đầy ấn tượng Nàng yêu đời, sống hồnnhiên, hay hát, hay cười, động một tí là cười phá lên Cuộc sống tự do, phóng túng củahai chị em Va-ren-ca đã làm xao động cái không khí buồn thảm nơi tỉnh lẻ và đã làm

Trang 10

"rách nát" cái bao của Bê-li-cốp, đẩy hắn ta xuống nằm yên trong quan tài - cái bao nơi

âm phủ Bức tranh biếm hoạ, cái ngã cầu thang, cái chết lặng lẽ và đám ma của Bê-li-cốp

có giá trị và ý nghĩa phê phán, châm biếm sâu cay

"Người trong bao" là một truyện ngắn đầy dư vị đưa độc giả "tự đi tìm bóng mình và soivào bóng người" để mà sống có ý nghĩa hơn như văn hào Lỗ Tấn đã nói

Bài làm 3

Sê-khốp là nhà văn lớn, là cây đại thụ trong nền văn học Nga, ông đã để lại cho nhân loạimột kho tàng những tác phẩm có giá trị vô cùng to lớn Dưới ngòi bút của nhà văn, toàncảnh xã hội Nga cuối thế kỷ XIX hiện lên một cách rất chân thật, đó là một đất nước ngộtngạt, tù túng, chuyên chế bảo thủ dưới thời kỳ nắm quyền của Nga hoàng Nhà văn Sê-khốp có lối viết văn rất lôi cuốn, ngôn ngữ sinh động tự nhiên, phản ánh chân thực conngười và xã hội Nga lúc bấy giờ

Truyện ngắn Người trong bao được ông viết năm 1898, đã khắc hoạ thành công hìnhtượng nhân vật Bê-li-cốp, một anh giáo chức tỉnh lẻ với cái đầu chứa đầy thành kiến, qua

đó tác giả châm biếm và đả kích những người tri thức Nga với lối sống “trong bao” cổ hủ,lạc hậu, thích phê phán, bất an trước những gì vượt ra ngoài giới hạn cho phép của mình,

và tự coi đó là lỗi lầm của người khác

Nhân vật chính trong truyện là Bê-li-cốp, một giáo viên dạy tiếng Hy Lạp có lối sống rất

kỳ lạ “sống đơn độc như những con ốc, con sên cố thu mình vào vỏ bọc” Hắn khácthường trong cả cách sống và lối suy nghĩ dị hợm Lúc nào cũng vậy, bất kể trời mưa haynắng, thời tiết đẹp hay xấu hắn đều khoác lên mình một bộ trang phục hết sức kỳ cục.Hắn “đi giày cao su” tay cầm ô, mặc áo “bành tô ấm cốt bông”, hắn luôn mang theo bênmình chiếc bao làm bằng da hươu để dựng nào là ô, chiếc đồng hồ quả quýt, nào là daonhỏ gọt bút chì, ngay cả bộ mặt hắn dường như cũng muốn để cả vào trong bao, bởi Bê-li-cốp luôn “giấu mặt sau chiếc cổ áo bành tô bẻ đứng lên”

Không những thế anh ta còn đeo kính râm, và nhét bông vào tai, đi xe ngựa thì bao giờcũng phải “cho kéo mui lên” Với cách miêu tả chân thật, sinh động của tác giả, Bê-li-cốphiện lên như một kẻ dị hợm và rất nực cười Giọng văn của Sê-khốp rất hóm hỉnh, hài

Trang 11

hước, không cần phải là những câu văn hoa mỹ, chau chuốt nhưng vẫn làm hiện trongđầu người đọc một hình tượng nhân vật “người trong bao” điển hình thuở bấy giờ.

Bê-li-cốp không sống như người thường, có lẽ hắn chỉ đang tồn tại mà thôi, hắn chánghét cuộc sống, sợ hãi mọi thứ trên cuộc đời Để bào chữa cho thái độ nhút nhát, hèn kémkhông dám đối diện với hiện tại của mình hắn luôn nhớ về quá khứ, “ca ngợi những thứkhông bao giờ có thật” Bê-li-cốp chọn dạy tiếng Hy Lạp, một thứ ngôn ngữ cổ, có lẽ đó

là môn học an toàn, không có gì đáng phàn nàn “nhờ đó hắn có thể trốn tránh được cuộcsống thực” Phải chăng đã quen với lối sống tù túng, ngột ngạt mà bất kể thứ gì anh tamuốn làm đều phải thông qua “chỉ thị, thông tư”, còn nếu như không có chỉ thị, thông tưhay bất cứ quy định nào thì đều không được làm

Cứ mỗi lần có ý định thoát ra khỏi “cái bao” của mình thì hắn lại sợ hãi “nhưng lỡ lại xảy

ra chuyện gì” và cứ thế hắn không bao giờ thoát ra khỏi cái “vỏ ốc sên” kia cho đến cuốiđời Mỗi khi có chuyện gì trái với khuôn phép, trái với lẽ thường đều làm hắn rầu rĩ mặccho chuyện đó vốn “chả liên quan gì đến hắn” Đáng buồn thay điều gì đã khiến Bê-li-cốp trở thành kẻ có tính cách lạ lùng và có phần bệnh hoạn như vậy? Chắc bởi sống dướithời Nga hoàng chuyên chế nặng nề cùng với những giáo điều thắt chặt đã làm cho mộtngười bình thường phải ép bản thân đi vào khuôn phép, cả đời sống trong tù túng, bóbuộc Bê-li-cốp vừa đáng thương vừa đáng giận, vừa hèn kém nhưng cũng thật tội nghiệpbiết bao!

Cách sống của Bê-li-cốp cũng rất lạ thường và lẩm cẩm Hắn cho rằng việc đến nhà cácđồng nghiệp ngồi im cả tiếng đồng hồ không nói năng gì rồi rời đi là để "duy trì nhữngmối quan hệ tốt với bạn bè" Có thể nói Bê-li-cốp cũng sợ cô đơn nhưng hắn hoàn mất đikhái niệm về lẽ sống đúng nghĩa, “kẻ dị hợm” bao năm thao túng cả thành phố nhỏ bénày, làm tất cả mọi người đều đâm ra “sợ tất cả”, “cái thằng cha quanh năm đi giày cao

su và mang ô ấy” khống chế cả trường học, ngay cả thầy hiệu trưởng cũng phải sợ hắn.Ngay cả khi ở nhà, hắn cũng sống trong sợ hãi: “Mặc áo khoác ngoài, đội mũ, đóng cửa,cài then”, như kẻ mắc bệnh hoang tưởng hắn sợ bóng tối, sợ ánh sáng, sợ ăn trộm,… Vàtrong đầu luôn tồn tại cái suy nghĩ nhạt nhẽo “lỡ lại xảy ra chuyện gì” Sê-khốp đã cho

Trang 12

người đọc cảm nhận được cái lối sống ấy dường như đã bao trùm lên cả bầu trời một màutối đen đáng sợ, những “người trong bao” họ đã chết ngay cả khi đang sống, chưa bao giờcảm nhận được hạnh phúc, tâm hồn luôn nặng trĩu như người sống trong ngục tù âm u,lạnh lẽo

Ấy vậy, mà một người dị biệt đã ngoài tứ tuần như Bê-li-cốp lại từng tính đến chuyện sẽkết hôn Mọi người ra sức ghép đôi cho hắn với nàng Va-ren-ca xinh đẹp, có lẽ họ nghĩhắn sẽ thay đổi lối sống khi có tình yêu của một người phụ nữ sôi động, nồng thắm Chỉ

vì chuyện này, hắn đã suy nghĩ nhiều đến mức “gầy gò hẳn đi, mặt mày nhợt nhạt”, sựviệc đến quá đột ngột khiến một kẻ hèn nhát sợ hãi đủ thứ trên đời như hắn lại càng “thumình sâu hơn vào trong bao” Phải chăng hắn là một kẻ cổ hủ với cái đầu chứa đầy thànhkiến? Chỉ vì nhìn thấy chị em Van-ren-ca đi xe đạp giữa phố đã khiến hắn sửng sốt, tìnhyêu vì thế mà cũng phai mờ đi

Cuộc đời của tên nhà giáo tỉnh lẻ Bê-li-cốp cũng thật là bi hài! Chẳng phải vậy thì sao chỉbằng “tiếng cười phá lên” của Va-ren-ca khi chứng kiến hắn bị xô ngã nơi chân cầu thang,

đã có thể chấm dứt tất cả “chuyện cưới xin” và “cả cuộc đời của Bê-li-cốp” Một thángsau Bê-li-cốp chết, vẻ mặt hắn lúc nằm trong quan tài “hiền lành, dễ chịu” và có phần

“tươi tỉnh” chắc vì đang hạnh phúc khi được vĩnh viễn chui vào trong cái bao của mình,không còn phải đối diện với cuộc sống ngoài kia nữa Đây quả là một bức tranh biếm hoạcười ra nước mắt, một người sao có thể ngủ “không bao giờ dậy nữa” chỉ vì một tiếngcười? Nhưng đối với Bê-li-cốp đấy là cả một sự nhục nhã, một kẻ luôn sống với giáo điều,một kẻ đạo đức giả chuyên dạy đời người khác như hắn thì đó quả là một sự đả kích quálớn đến nỗi không có cách nào vượt qua

Cứ ngỡ Bê-li-cốp chết đi, cuộc sống trong thành phố sẽ thay đổi màu sắc mới, không khímới Nhưng không, cuộc sống “nhẹ nhàng thoải mái” chẳng thể nào kéo dài lâu, thay vào

đó là cuộc sống vô vị, nhàm chán “chẳng khác lúc trước là bao” Những kẻ “sống trongbao” không chỉ có mình Bê-li-cốp mà họ đầy rẫy trong xã hội Nga khi ấy và “trong tươnglai sẽ còn bao nhiêu người như thế nữa” Nhà văn Sê-khốp đã tái hiện thành công cái lốisống dung tục, tầm thường, lạc hậu, sặc mùi giáo điều đã đầu độc người dân, đẩy họ vàocuộc sống đau khổ, tù túng, đã để lại bao hệ quả nặng nề tồn tại trong đất nước Nga cuối

Trang 13

thế kỷ XIX Ngôn ngữ chân thực, mộc mạc mà không kém phần sinh động đã góp phầnxây dựng cốt truyện lôi cuốn hấp dẫn người đọc, tạo nên một hình tượng nhân vật đặc sắcđiển hình “Người trong bao”.

Người trong bao của Sê-khốp là một tác phẩm mang lại cho người đọc thật nhiều cảmxúc, vừa bi hài vừa đáng để suy ngẫm, vừa tiếc thương cho một kiếp người sống vô nghĩa.Qua truyện ngắn, nhà văn không chỉ phản ánh khách quan hiện thực xã hội Nga lúc bấygiờ, mà ông còn khéo léo nhắc nhở mỗi con người: Hãy nhìn cuộc sống với sự lạc quanvốn có, giữ cho tâm không phê phán, hơn thua Nếu ta cảm thấy cuộc sống không hạnhphúc, vấn đề không phải do một ai khác mà nó nằm ngay chính tâm ta

Chúng ta hãy mở rộng tấm lòng với mọi người và với thế giới xung quanh, tiếp nhậnnhững sự đổi mới để có được một cuộc sống hạnh phúc, ngập tràn tươi trẻ, đừng sốngnhư nhân vật Bê-li-cốp, suốt đời sống trong cái vỏ bọc hài hước của mình, rồi đến cuốicùng cuộc đời chấm dứt trong vô vị, nhạt nhẽo

Bài làm 4

Sê-khốp (1860-1904) là một trong những cây đại thụ của rừng văn học Nga, đã để lạinhiều kịch bản và hơn năm trăm truyện ngắn Tác phẩm của Sê-khốp làm hiện lên toàncảnh xã hội nước Nga cuối thế kỉ XIX ngạt thở trong bầu không khí chuyên chế bảo thủnặng nề dưới thời Sa hoàng

Truyện ngắn "Người trong bao" được Sê-khốp viết vào năm 1898 Qua nhân vật cốp, tác giả châm biếm và đả kích người trí thức Nga sống tầm thường, hủ lậu, hèn nhát

Bê-li-và giáo điều, đê tiện Bê-li-và dung tục; đồng thời chỉ ra lối sống ấy đã để lại nhiều di hại đầuđộc tâm hồn người, đầu độc cuộc sống, gây ảnh hưởng và hậu quả nặng nề, dai dẳngtrong xã hội nước Nga Cái bao mang hàm nghĩa về một kiếp người, một lối sống, một xãhội đen tối, tù túng, nặng nề mà không sao thoát ra được, chết rồi cũng không thoát rađược!

Cuộc đời của anh giáo chức tỉnh lẻ Bê-li-cốp là những trang hài, là một bức tranh biếmhoạ cười ra nước mắt Chả thế mà cô giáo Va-ren-ca đã "cười phá lên" khi Bê-li-cốp bị

Trang 14

xô ngã "lộn nhào" xuống chân cầu thang, và cô đã "òa lên khóc" khi hắn đã nằm trongbao đi chầu âm phủ!

Bê-li-cốp, giáo viên trung học dạy tiếng Hi Lạp cổ Hắn quen sống trong tù túng, nô lệ.Với hắn thì "nếu không có chỉ thị nào cho phép thì ta không được làm Hắn sống vì quákhứ, như một kẻ mang bệnh tâm thần, lúc nào cũng sống trong tâm trạng "sợ hãi", "lo âu",

"nhút nhát" Hắn chỉ có một chút niềm vui do bệnh nghề nghiệp sinh ra Hắn nói "ngọtngào”: "Ôi, tiếng Hi Lạp nghe thật tuyệt vời êm tai", rồi "nheo mắt lại", "giơ một ngóntay lên" và thốt ra tiếng: "An-thro-pos” Phải chăng lúc đó gã Bê-li-cốp hạnh phúc nhất.Chắc lúc ấy hắn đã thò đầu ra khỏi cái bao trong khoảnh khắc!

Bê-li-cốp sống một cách kì quặc, vừa lập dị vừa lẩm cẩm Con người hắn cuộc đời hắn,

từ cử chỉ, hành động đến ngôn ngữ sinh hoạt Hắn như đã bị cầm tù, đã bị nhốt vào bao.Quanh năm suốt tháng, nắng mưa, ngay cả mùa hạ hắn vẫn khoác áo bành tô ấm cốt bông!Lúc nào chân cũng đi giày cao su Chiếc ô, đồng hồ quả quýt, con dao nhỏ để gọt bútchì tất cả đều đút trong bao Ngồi xe ngựa, hắn bắt phải hạ mui xe Bộ mặt hắn cũngđược giấu kín trong bao, đó là cái cổ áo bành tô cổ bẻ Lỗ tai hắn cũng nhét bông Mọi ýnghĩ, hắn "cũng giấu vào bao" Với hắn thì cái bao là một thứ vỏ bọc để "ngăn cách, bảo

vệ hắn khỏi những ảnh hưởng bên ngoài" Nhưng thật hài hước, đầu óc hắn cũng chỉ làmột cái bao cổ hủ để bọc lấy những chỉ thị, thông tư, những bài báo quy định cấm đoánđiều này điều nọ mà hắn cho là "rõ ràng" Hắn vừa hèn vừa đáng thương! Hắn thật tộinghiệp!

Qua các chi tiết nói về cái bao, Sê-khốp châm biếm một loại "linh hồn chết" trong xã hộiNga cuối thế kỉ XIX, đó là loại trí thức sống lạc hậu, cổ hủ, nô lệ, mù quáng, sống cuộcđời chật hẹp, quẩn quanh tù túng Cách sống của Bê-li-cốp cũng rất kì lạ Hắn có một thóiquen "kì quặc" Hắn thường đến các nhà giáo viên, như hắn nói đến để "duy trì nhữngmối quan hệ tốt với bạn bè" Nhưng hắn đến mà "chẳng nói chẳng rằng", cứ “ngồi im nhưphổng", mắt thì nhìn quanh "như tìm kiếm vật gì", độ một giờ sau thì cáo từ

Tính hắn hâm hay hắn là một mật vụ lân la dò xét? Vì thế, giáo viên nào trong trườngcũng sợ hắn Cả hiệu trưởng, oai quyền thế cũng sợ hắn Cả thành phố đều sợ hắn Các bà,

Trang 15

các cô không dám diễn kịch vào tối thứ bẩy vì sợ rằng "nhỡ hắn biết thì lại phiền" Giới

tu hành không dám ăn thịt và đánh bài khi có mặt hắn Bê-li-cốp như một bóng ma, mộthung thần gieo rắc sợ hãi, làm cho dân chúng trong thành phố suốt một thời gian dàimười lăm năm trời “sợ nói to, sợ gửi thư, sợ làm quen, sợ đọc sách, sợ giúp đỡ ngườinghèo, sợ dạy học chữ "

Sê-khốp đã chỉ ra và cho thấy loại người trong bao, lối sống trong bao thật vô cùng đáng

sợ Loại người ấy, lối sống ấy đã toả chiết tâm hồn người, bao phủ lên khắp mọi nơi mộtbóng đen đáng sợ Vì quanh năm suốt tháng tự nhốt mình trong bao nên Bê-li-cốp sốngnhư một người bệnh tưởng, trầm cảm Hắn sợ ánh sáng, sợ bóng tối, sợ trộm vào nhà, sợlão nấu bếp cắt cổ hắn Nhà lúc nào cũng đóng chặt cửa, cài then, chăn trùm đầu kín mítlúc ngủ, ở nhà mùa hè cũng như mùa đông, lúc nào hắn cũng mặc áo khoác ngoài Suốtđêm, "hắn toàn mơ những điều khủng khiếp" vì thế buổi sáng đến trường, mặt hắn "táinhợt, rầu rĩ" một cách thảm hại! Lối sống đó là sống khổ, sống mà như chết Bê-li-cốp đã

tự cầm tù mình, đày đoạ mình, gây đau khổ cho thân mình Hắn thật đáng thương hại.Hóm hỉnh và ý vị biết bao khi Sê-khốp nói về bi kịch ái tình của người trong bao Cô giáoVa-ren-ca khoảng ba mươi tuổi mới về trường, thế là nữ thần ái tình đến gõ trái tim Bê-li-cốp Trên bàn trong ngôi nhà "chật như cái hộp", hắn trân trọng đặt tấm ảnh người đẹp Ýđịnh lấy vợ choán ngợp tâm hồn hắn, nhưng vì quen sống trong bao nên hắn cứ lần lữađắn đo, suy tính, lúc nào mặt mày cũng nhợt nhạt đáng thương Hắn bị gán ghép, rồi hắn

có vẻ thích Va-ren- ca Thế là bức tranh biếm hoạ "An-thro-pos si tình" (kẻ si tình) đượcgửi đến tất cả các giáo viên ở hai trường nam nữ, giáo viên chủng viện, các viên chức và

cả Bê-li-cốp nữa Bức biếm hoạ mới gợi tình làm sao: hình ảnh "Bê-li-cốp đang đi, chân

xỏ trong giày mưa, quần túm ống, tay cầm ô, tay khoác tay Va-ren-ca" Chà! Người trongbao lãng mạn và đa tình quá! Nhưng Bê-li-cốp lại bị sốc, bị bức tranh châm biếm gây chohắn "một ấn tượng nặng nề"

Sê-khốp đã tạo nên những chi tiết điển hình, những tình huống điển hình để khắc hoạ tínhcách của Bê-li-cốp người trong bao Dư vị chua cay, hài hước của câu chuyện càng trởnên hấp dẫn, lôi cuốn Bê-li-cốp chẳng gặp "hên" một chút nào! Ngày chủ nhật, mồngmột tháng năm hôm ấy, thầy trò cả trường trung học tổ chức cùng đi ra ngoài thành phố

Trang 16

vào rừng chơi Nhưng anh chàng Bê-li-cốp đã bỏ về giữa chừng Giữa đường hắn bất ngờthấy hai chị em Va-ren-ca cưỡi xe đạp phóng qua Cô chị "mặt mày ửng đỏ vui vẻ, hớnhở" gào to: "Trời hôm nay đẹp thật, đẹp tuyệt, đẹp ghê gớm!" Bê-li-cốp "ngẩn người ra",như bị choáng, bị ma ám: "Mặt mày đang từ xanh mét chuyển sang trắng bệch" Ngườitrong bao phàn nàn, trách cứ: "Chẳng lẽ giáo viên và đàn bà, con gái lại có thể cưỡi xeđẹp, làm như thế coi sao tiện?".

Phải chăng hắn là một kẻ cổ hủ đáng cười? Phải chăng hắn là một nhà mô phạm đang bảo

vệ nên đạo đức chính thống? Suối ngày hôm sau, người trong bao đau khổ dằn vặt, bựcdọc, toàn thân run lên", thậm chí hắn bỏ cả buổi lên lớp, bỏ cả cơm trưa Tối hôm đó, dùđang tiết mùa hạ, nhà đạo đức bèn "mặc áo ấm" lần mò đến nhà hai chị em Va-ren- ca

Cô chị đi vắng, hắn chỉ gặp được người em Hắn thật thà thanh minh về bức tranh châmbiếm Hắn khẳng định nhân cách "tử tế, đứng đắn" của mình Lấy tư cách là "bạn đồngnghiệp đi trước", hắn nhắc nhở kẻ "mới bắt đầu đi làm" đôi điều

Hắn chê trách việc đi xe đạp của hai chị em Va-ren-ca "hoàn toàn không hợp với tư thếcủa một nhà giáo dục thiếu niên" Hắn cảnh cáo việc đi xe đạp ấy là thiếu gương mẫu, làtrái pháp luật, trái nội quy vì "chưa có chỉ thị nào cho phép thì không được làm" Hắn bày

tỏ thái độ nào là "phát kinh lên", nào là mắt hoa lên" khi nhìn thấy cảnh đàn bà, con gái đi

xe đạp! Hắn khuyên nhủ Cô- va-len-cô phải xử sự "thận trọng", không được buông thảquá chừng như mặc áo thêu ra đường, trong tay còn cầm sách này nọ, lại còn cưỡi xe đạpnữa Hắn nhắc nhở nếu chuyện ấy đến tai ông hiệu trưởng, ông thanh tra thì "còn ra cáithể thống gì”

Khi bị Cô-va-len-cô cự lại, hắn răn dạy: "Anh cần phải có thái độ kính trọng đối vớichính quyền" Hắn dọa "sẽ báo cáo với ngài hiệu trưởng nội dung câu chuyện" đã xảy ra

mà hắn đã nói với Cô-va-len-cô Cuộc đôi co diễn ra Cô-va-len-cô “thô bạo" chỉ vào mặtBê-li-cốp và bảo hắn là "tên mách lẻo”, rồi túm lấy cổ áo hắn, tống cổ ra khỏi nhà Ngườitrong bao "lộn nhào xuống chân cầu thang” Sự việc diễn ra đầy kịch tính Khi Bê-li- cốp

"sờ lên mũi xem cặp kính có còn nguyên vẹn không", thì hai người đàn bà và Va-ren-cabỗng từ đâu xuất hiện, nhìn thấy Bê-li-cốp đau khổ cảm thấy thà "tự vặt cổ” còn hơn là

Ngày đăng: 22/12/2022, 16:12

TÀI LIỆU CÙNG NGƯỜI DÙNG

TÀI LIỆU LIÊN QUAN

🧩 Sản phẩm bạn có thể quan tâm

w