Ta có thể thấy cách bày tỏ tình yêu thiên nhiên, yêu cuộc đời của Xuân Diệuthực sự rất mới mẻ, như một lời ca cất lên tự đáy lòng của một tâm hồn đa cảm.Bức tranh thiên nhiên ở những câu
Trang 1Cảm nhận về bài thơ Vội Vàng - Văn mẫu 11
Đề bài: Cảm nhận về bài thơ Vội Vàng của Xuân Diệu
1 Dàn ý Cảm nhận về bài thơ Vội Vàng
A Mở bài
- Giới thiệu tác giả Xuân Diệu
- Giới thiệu chung về bài thơ Vội vàng
B Thân bài
a Tình yêu cuộc sống tha thiết, đắm say của Xuân Diệu:
- Đoạn thơ ngũ ngôn:
“Tôi muốn tắt nắng đi Cho màu đừng nhạt mất Tôi muốn buộc gió lại Cho hương đừng bay đi”
- Nghệ thuật:
+ Điệp cấu trúc “tôi muốn, cho”, điệp từ “đừng”: như một lời cầu xin khẩn thiết
=> Tác dụng: Nhấn mạnh khao khát chảy bỏng, tha thiết, được “tắt nắng”, “buộcgió” để giữ màu cho cuộc sống, giữ hương cho đời, lưu giữ mãi khoảnh khắc đẹpnhất của thiên nhiên hiện tại
- Nghệ thuật: điệp cấu trúc, đảo ngữ “của này đây, này đây của”, liệt kê
=> Phơi bày ra vẻ đẹp không kể hết, không tả xiết của cõi trần gian Nhà thơ căng
mở các giác quan để đón nhận vẻ đẹp trần thế Đây cũng chính là tiêu chí của nhàthơ Xuân Diệu được lặp lại trong rất nhiều bài thơ khác:
“Sống toàn tâm, toàn trí, sống toàn hồn Sống toàn than và thức nhọn giác quan”
=> Xuân Diệu đã cảm nhận đầy đủ hương vị và thanh sắc của cuộc đời
- Vẻ đẹp thiên nhiên của mùa xuân trần thế:
+ “Của ong bướm này đây tuần tháng mật”: vị ngọt
Trang 2+ “Này đây hoa của đồng nội xanh rì”: hương thơm, màu sắc
+ “Này đây lá của cành tơ phơ phất”: dáng hình uyển chuyển
+ “Của yến anh này đây khúc tình si”: âm thanh
+ “Này đây ánh sáng chớp hang mi”: ánh sáng của bình minh xuân
=> Tất cả những vẻ đẹp mỗi ngày như một bữa tiệc đầy đủ, thịnh soạn, bày ra gõcửa mang niềm vui đến từng nhà
=> Quan điểm mới mẻ, tiến bộ của Xuân Diệu: Cuộc sống xung quang chúng ta đẹp
vô cùng Vẻ đẹp không ở đâu xa mà ở ngay cõi trần thế, xung quanh mình
- Vẻ đẹp của mùa xuân tình yêu: Khu vườn xuân đã biến thành khu vườn yêu, sự vật
có đôi, có cặp Từ thi nhân trước khu vườn mùa xuân tình thế thành tình nhân trongkhu vườn tình yêu
+ Xuân Diệu khái quát lại: “Tháng giêng ngon như một cặp môi gần”
+ “Tháng giêng” là tháng đầu tiên của mùa xuân, căng mọng đẹp tươi nhất
+ “Cặp môi gần”: căng mọng, tươi đẹp nhất của tuổi trẻ
+ “Ngon”: nghệ thuật chuyển đổi cảm giác Tháng giêng chỉ năm tháng, trừu tượng
=> môi gần: hữu hình, cụ thể
=> Có thể cảm nhận, hưởng thụ vẻ đẹp của mùa xuân rõ nét, cụ thể hơn
- Quan điểm thẩm mĩ mới mẻ, tiến bộ: Trong văn học xưa, coi thiên nhiên là chuẩnmực của cái đẹp thì trong thơ Xuân Diệu, con người là chuẩn mực của cái đẹp, tônvinh vẻ đẹp của con người
- Xuân Diệu luôn mang nỗi ám ảnh bởi thời gian, lo sợ thời gian chảy trôi mình sẽkhông đón nhận được, tận hưởng từng giây từng phút vẻ đẹp của cuộc sống
- Suy tư của Xuân Diệu:
“Tôi sung sướng Nhưng vội vàng một nửa”
=> Dấu chấm ngách đôi câu thơ, diễn tả hai cảm xúc của Xuân Diệu, chuyển từ cảmgiác sung sướng sang hoài niệm Tiếc xuân ngay cả trong lúc xuân đang đẹp nhất,mới có ý thức đón nhận, cảm nhận, căng mở tất cả các giác quan để đón nhận tất cả
vẻ đẹp của cuộc đời
b Quan niệm mới về thời gian của Xuân Diệu
Trang 3* 2 câu thơ đầu:
“Xuân đương tới, nghĩa là xuân đương qua Xuân còn non, nghĩa là xuân sẽ già”
- Thời gian tuyến tính, một đi không trở lại
- Nghệ thuật:
+ Cách ngắt nhịp tuần tự trong cả hai câu thơ 3/4, diễn tả bước đi của thời gian+ Điệp cấu trúc: điệp cấu trúc kiểu câu định nghĩa
+ Cặp từ đối lập: tới – qua, non – già
=> Tác giả muốn nhấn mạnh quy luật bước đi, sự vận hành của thời gian, tuần tự,không trở lại
* 7 câu thơ tiếp theo
“Mà xuân hết nghĩa là tôi cũng mất”
- Mùa xuân đi qua mang theo tuổi thanh xuân của con người, quy luật mang tính tácđộng tiêu cực
- Nghệ thuật: Dựng lên những cặp đối lập:
+ Rộng - chật
+ Xuân tuần hoàn - tuổi trẻ
+ Còn trời đất - chẳng còn tôi mãi
=> Sự vô hạn, vô cùng của trời đất nhưng đời người thì hữu hạn
- “Lượng trời chật”: Chật khi lấy đi tuổi trẻ, tuổi xuân của mỗi người
- “Không cho dài tuổi trẻ của nhân gian/ tuổi trẻ chẳng hai lần thắm lại”
=> Tuổi trẻ là thời đẹp đẽ của mỗi người
=> Cảm xúc của nhà thơ: bâng khuâng, tiếc nuối
* 7 câu thơ cuối:
“Mùi tháng năm đều rớm vị chia phôi”
Trang 4- Nghệ thuật chuyển đổi cảm giác: tháng năm có mùi vị, tháng năm được cảm nhậnbằng giác quan khứu giác “mùi”, vị giác “chia phôi”, thị giác “rớm”, hữu hình hóatháng năm vốn trừu tượng.
- Những câu thơ sau là sự giải thích: Khắp sông núi vẫn than thầm tiễn biệt:
Con gió xinh thì thào trong lá biếc Chim rộn rang bỗng đứt tiếng reo thi.
=> Dòng chảy của thời gian khiến vạn vật từng giây phút luôn có những cuộc chia li,vạn vật chia li với một phần đời đã qua của mình
Chẳng bao giờ, ôi! Chẳng bao giờ nữa…
=> Cảm xúc nuối tiếc, nền tảng khơi dậy những khao khát cháy bỏng ở đoạn sau
c Giải pháp tận hưởng vẻ đẹp của cuộc đời
- Mùa xuân là mùa đẹp nhất trong năm, tuổi trẻ là gian đoạn đẹp nhất của đời người
- Nghệ thuật:
+ Thay đổi cách xưng hô: “tôi” sang “ta”
+ Dùng một loạt các động từ mạnh: ôm, riết, say, thâu
=> Muốn tận hưởng bằng tất cả các giác quan Vẻ đẹp cuộc đời nhiều vô cùng, đầy
ăm ắp, thịnh soạn của bàn tiệc mùa xuân, cuộc đời
+ Sử dụng nhiều tính từ: chếnh choáng, đã đầy, no nê
=> Diễn tả sự thỏa mãn tột cùng khi tận hưởng
“Hỡi xuân hồng ta muốn cắn vào ngươi”
- Nghệ thuật chuyển đổi cảm giác: mùa xuân không còn vô hình, trừu tượng, tác giảhình dung mùa xuân như trái chín ửng hồng, muốn “cắn” => mong muốn đượchưởng thụ
- Quan niệm sống của tác giả: Hãy tăng tốc độ sống, tận hưởng và tận hiến
C Kết bài
- Khái quát lại giá trị nội dung và giá trị nghệ thuật của bài thơ
2 Cảm nhận bài thơ vội vàng mẫu 1
Trang 5Nhắc đến ông hoàng thơ tình Xuân Diệu, ta thường nhớ tới những vần thơ lãng mạn,dịu dàng xen lẫn sự đằm thắm, thiết tha Tiếng thơ Xuân Diệu lúc nào cũng là một
sự mới mẻ, viết những điều không mới nhưng cách diễn đạt vô cùng độc đáo, đi sâuvào lòng người Bài thơ Vội vàng chính là một bài thơ như vậy Tình cảm yêu mến,say mê của tác giả đối với cuộc đời được thể hiện qua 13 câu thơ đầu Chỉ thông qua
13 câu thơ đầu ngắn ngủi cũng đủ để thấy cái tôi lãng mạn của nhà thơ trước vẻ đẹpcủa thiên nhiên, đất nước
Ngay từ những câu thơ mở đầu, Xuân Diệu đã thể hiện ước muốn cháy bỏng củamình:
"Tôi muốn tắt nắng đi Cho màu đừng nhạt mất Tôi muốn buộc gió lại Cho hương đừng bay đi"
Nắng và gió là hai hiện tượng tự nhiên không thể nào kiểm soát được, ấy thế nhưngXuân Diệu lại muốn "tắt nắng", muốn "buộc gió", thể hiện một khát khao như muốnđoạt quyền của tạo hóa Các điệp từ "Tôi muốn", "cho" như nhấn mạnh niềm mongmỏi, ao ước của thi nhân Sở dĩ Xuân Diệu lại có suy nghĩ như vậy là bởi thiênnhiên đất nước tươi đẹp quá, ông muốn níu giữ những hương sắc của cuộc đời, đểtận hưởng nó một cách trọn vẹn nhất Màu của nắng ơi, đừng phai nhạt đi vội, cũngnhư những hương gió được cảm nhận bằng xúc giác, sao nỡ lòng nào vội bỏ ta màđi! Ta có thể thấy cách bày tỏ tình yêu thiên nhiên, yêu cuộc đời của Xuân Diệuthực sự rất mới mẻ, như một lời ca cất lên tự đáy lòng của một tâm hồn đa cảm.Bức tranh thiên nhiên ở những câu thơ tiếp theo hé lộ tại sao nhà thơ lại yêu nó đắmsay đến như vậy:
"Của ong bướm này đây tuần tháng mật Này đây hoa của đồng nội xanh rì Này đây lá của cành tơ phơ phất Của yến anh này đây khúc tình si
Và này đây ánh sáng chớp hàng mi"
Trang 6Một loạt những hình ảnh đẹp đẽ của tự nhiên được tác giả nêu ra: "Ong bướm, hoa
cỏ, yến anh " cùng với điệp từ "Này đây" như khơi gợi ra trước mặt bạn đọc rằng:
"Hãy nhìn kìa, bức tranh thiên nhiên mùa xuân thật tươi đẹp!" Xuân Diệu đã vẽ nênmột bức tranh tràn đầy sức sống của sự vật, nào là sự tốt tươi của hoa lá, của cây cỏ,nào là sự nhộn nhịp của chim muông, sự ngọt ngào của ong bướm Đứng trướcmột cảnh vô cùng nên thơ, quyến rũ như vậy, làm sao con người ta không say mêcho được? Hai câu thơ tiếp theo là một sự so sánh mà chỉ Xuân Diệu mới có thểdiễn tả hay đến như vậy:
"Mỗi buổi sớm, thần vui hằng gõ cửa Tháng giêng ngon như một cặp môi gần"
Hình ảnh "Thần vui" gợi liên tưởng đến vị thần mặt trời của Hy lạp hằng ngày mangánh sáng đến khắp thế gian Với Xuân Diệu, thần vui cũng mang ý nghĩa như vậy.Nhà thơ coi mỗi một ngày của cuộc sống là một ngày vui, được thỏa lòng chiêmngưỡng vẻ đẹp khắp nhân gian, để vui đùa với trần thế Nhà thơ cũng muốn đemnhững niềm vui ấy đến với mọi người, để cùng san sẻ những điều hạnh phúc trongcuộc sống Hình ảnh so sánh "Tháng giêng ngon như một cặp môi gần" là một sựhình dung vô cùng chân phương, kiều diễm và không kém phần tình tứ của nhà thơ.Cặp môi gần của người thiếu nữ vừa quyến rũ, vừa đằm thắm, lại rất trẻ trung, nólàm say mê không biết bao nhiêu người Hình ảnh tháng giêng - tháng đầu tiên củamùa xuân cũng đẹp đẽ, quyến rũ như đôi môi của người con gái vậy Rõ ràng, XuânDiệu đã cảm nhận thiên nhiên bằng cả tấm lòng mình, từ thị giác, xúc giác cho đếnthính giác
Hai câu thơ cuối trong 13 câu thơ này như là một sự khẳng định chắc nịch của nhàthơ:
"Tôi sung sướng Nhưng vội vàng một nửa Tôi không chờ nắng hạ mới hoài xuân"
Đứng trước vẻ đẹp của thiên nhiên, nhà thơ nói với bạn đọc cái cảm xúc của chínhmình, đó là sự sung sướng Nhưng đan xen với niềm vui sướng, hạnh phúc ấy làmột sự "vội vàng" Mùa xuân chưa qua đi nhưng tác giả đã cảm thấy tiếc nuối, tuổitrẻ chưa qua đi nhưng nhà thơ đã sợ nó sắp đi mất rồi Phải chăng vì quá yêu thiênnhiên, yêu cuộc sống nên Xuân Diệu mới vội vã đến như vậy? Ta hiểu được sâu sắccái ước muốn "tắt nắng", "buộc gió" ban đầu của nhà thơ Chốt lại 13 câu thơ đầu,
Trang 7Xuân Diệu khẳng định: "Tôi không chờ nắng hạ mới hoài xuân" Nhà thơ không thểchờ đợi được nữa, ông cho rằng mỗi giây phút mình sống trên cuộc đời đều phảisống thật ý nghĩa Con người là một sinh vật nhỏ bé giữa cuộc đời, làm sao so sánhđược với sự to lớn, sự trôi chảy nhanh chóng của thời gian Tuổi trẻ, tuổi xuân củacon người cũng như vậy, cần sống và cống hiến hết mình để không phải nuối tiếcsau này Ý thơ dễ hiểu, cách diễn đạt sâu sắc mà thấm thía như gieo vào lòng bạnđọc tình cảm yêu mến trước cuộc đời và lời nhắn nhủ phải sống tích cực, sống trọnvẹn từng phút giây là điều mà Xuân Diệu muốn truyền tải đến với mọi người Tacũng thêm cảm phục trước tài năng miêu tả tài tình của nhà thơ.
Mạch thơ gắn kết, cô đọng nhiều tầng ý nghĩa chỉ trong 13 câu thơ đầu, ta cảm nhậnđược một bức tranh thiên nhiên mùa xuân vô cùng tươi đẹp, tràn trề sức sống cùngvới tình yêu cuộc đời tha thiết của nhà thơ Cách cảm nhận chỉ qua những sự vậtquen thuộc, đơn giản nhưng lại thể hiện một sự mới mẻ trong từ ngữ khiến cho tahiểu vì sao Xuân Diệu được coi là ông hoàng thơ tình của văn học Việt Nam hiệnđại Có lẽ cho đến mãi sau này cũng khó có ai có thể diễn đạt mạch cảm xúc trôichảy, tự nhiên và nồng thắm như trong thơ của ông
3 Cảm nhận Vội vàng mẫu 2
"Chưa bao giờ người ta thấy xuất hiện cùng một lúc một hồn thư rộng lớn như Thế
Lữ mơ màng như Lưu Trọng Lư, hùng trúng như Huy Thông, trong sáng như Nquyền Nhược Pháp, ảo não như Huy Cận, quê mùa như Nguyễn Bính, kì dị như Chế Lan Viên và thiết tha, rạo rực, băn khoăn như Xuân Diệu" (Thi nhân Việt
Nam)
Khi đọc những câu văn này ta sẽ không hiểu tại sao Xuân Diệu lại được ưu ái nhưvậy Giờ thì đã rõ! Đơn giản chỉ vì ông là nhà thơ "mới nhất trong các nhà thơ mớinhất trong các nhà thơ mới'' Xuân Diệu đã thể hiện đầy đủ nhất ý thức cá nhân củacái tôi mới và cũng mang đậm bản sắc riêng Trong số những bài thơ của ông,chúng ta không thể không nhắc đến Vội Vàng Bài thơ tiêu biểu cho sự bùng nổmãnh liệt của cái tôi Xuân Diệu, in dấu khá đậm cho hồn thơ yêu đời, ham sống,
"thiết tha, rạo rực, băn khoăn" Và quan trọng hơn thế nữa, qua Vội vàng chúng tanhận ra một quan niệm sống rất mới mẻ – bức thông điệp mà nhà thơ muốn gửi đếncho người đọc
Trang 8Vội vàng? Cái tên đã rất Xuân Diệu! Đây là một triết lí sống và cũng là tâm thếsống của nhà thơ: sống nhanh chóng, khẩn trương, mở rộng lòng mình đế ôm ghì,thâu tóm tất cả Đã hơn một lần ta bắt gặp Xuân Diệu hối hả, cuống quýt, giục giã:
Mau với chứ, vội vàng lên chứ
Em, em ơi, tình non sắp già rồi!
Thời gian, mùa xuân, tình yêu tuổi trẻ luôn thường trực, trở đi trở lại trong nhiềutrang thơ của Xuân Diệu Ở Vội vàng ông đã nhận ra một thiên đường ngay trên mặtđất, nhà thơ yêu cuộc sống trần thế xung quanh và tìm thấy trong cuộc sống đó biếtbao điều hấp dẫn, đáng sống và biết tận hưởng những gì mà cuộc sống ban tặng.Đây là một quan niệm sống rất người, mang ý nghĩa tích cực và có giá trị nhân vănsâu sắc Nhà thơ muốn nhắn nhủ đến người đọc hãy sống hết mình khi đang còn trẻtuổi, đừng để thời gian trôi đi phí hoài Hãy sống gấp gáp để tận hưởng cuộc sốngtươi đẹp Hãy luôn giữ cho mình mùa xuân tình yêu của tuổi trẻ
Thà một phút huy hoàng rồi vụt tắt
Còn hơn buồn le lói suốt trăm năm.
Bức thông điệp mà Xuân Diệu gửi đến cho người đọc được triển khai qua từng phầncủa bài thơ, theo mạch cảm xúc trong tâm hồn thi sĩ Ngay từ đầu chúng ta đã bắtgặp một thái độ sống rất ngông, rất lạ:
Tôi muốn tắt nắng đi
Cho màu đừng nhạt mất
Tôi muốn buộc gió lại
Cho hương đừng bay đi.
Ý tưởng tắt nắng, buộc gió quả thật táo bạo, độc đáo mà chỉ Xuân Diệu mới nghĩ ra,xuất phát từ lòng yêu cuộc sống, thèm sống Xuân Diệu muốn tắt, buộc nắng và giócũng là để giữ lại cái đẹp, cái tươi thắm của sự vật, của màu, của hương Xuân Diệumuốn thời gian là tĩnh tại mặc dù ông không nhìn đời với con mắt tĩnh Cái vô lí đóchính là sự khao khát đến vô biên và tột cùng Nhà thơ muốn níu giữ thời gian, cuộcsống ấy cho riêng mình
Mọi chuyện đều có nguyên do của nó! Xuân Diệu thiết tha với cuộc sống như thếbởi ông đã tìm ra một thiên đường trên mặt đất Cuộc sống đẹp nhất của cuộc sốngtrần thế Với Thế Lữ thi nhân ta còn nuôi giấc mộng lên tiên, một giấc mộng rất xưa
Trang 9Xuân Diệu đốt cảnh Bồng Lai và xua ai nấy về hạ giới (Thi nhân Việt Nam) Cuộcsống xung quanh ta đẹp nhất, vậy thì dại gì mà không hưởng Nhà thơ nhìn mùaxuân với tất cả sự say mê, cuồng nhiệt vồ vập:
Của ong bướm này đây tuần tháng mật
Này đây hoa của đồng nội xanh rì
Này đây là cửa cành tơ phơ phất
Của yến anh này đây khúc tình si.
Vày đây Này đây Này đây Tất cả như đang phơi bày ra trước mắt nhà thơ Bứctranh thiên nhiên đang độ viên mãn, tràn đầy, chứa chan xuân tình, vừa gần gũi thânquen lại vừa mượt mà đầy sức sống Xuân Diệu như vồ vập Ngấu nghiến, thâu tómtất cả Nhà thơ như con ong hút mật lạc vào vườn hoa đầy hương sắc Với ông cái gìcũng hấp dẫn mới lạ Và bằng cặp mắt xanh non của cái tôi cá nhân Xuân Diệu cònphát hiện ra thế giới này đẹp nhất, mê hồn nhất vẫn là vì có con người Con ngườigiữa tuổi trẻ và tình yêu Nhà thơ lấy con người làm thước đo của cái đẹp Cuộcsống trần thế đẹp nhất vào lúc xuân Và con người chỉ tận hưởng được lúc đang còntrẻ Song tuổi trẻ thì tàn phai theo thời gian, vì thế mà ông phải sống vội vàng, gấpgáp
Tôi sung sướng nhưng vội vàng một nửa
Tôi không chờ nắng hạ mới hoài xuân.
Nhà thơ tận hưởng cuộc sống một cách gấp gáp, vồ vập bởi một phút giây ra đi vĩnhviễn không trở lại Mất mát sẽ đến nếu ta không chớp thời cơ Có lẽ thế mà XuânDiệu không chờ mùa hạ đến mới nhớ xuân mà ôm riết mùa xuân lúc tràn đầy, tươinon
Ham sống, khát sống, Xuân Diệu càng băn khoăn hơn trước cuộc đời, thời gian.Ông đã nhận ra quy luật tuyến tính của thời gian, chống lại quy luật tuần hoàn củacác cụ ngày xưa Mỗi phút giây qua đi sẽ không bao giờ trở lại, tuổi trẻ cũng chỉ đếnmột lần Nhà thơ mở lòng ra để yêu đời, yêu cuộc sống nhưng không được đời bùđắp, vì thế mà ông băn khoăn buồn chán cho thân phận của mình Cảnh vật thiênnhiên giờ đây cũng mang đầy tâm trạng buồn bã, băn khoăn, lo sợ
Nói làm chi rằng xuân vẫn tuần hoàn
Cơn gió xinh thì thào trong lá biếc
Trang 10Phải chăng sợ đổ tàn phai sắp sửa?
Nhận thức ra quy luật của thời gian, khát khao sống đến mãnh liệt Xuân Diệu đã
ôm ghì lấy cuộc sống, tận hưởng cuộc sống để không phí hoài đi thời gian, tuổi trẻ.Tình yêu cuộc sống lại bùng lên cuồng nhiệt hối hả
Ta muốn ôm
Cả sự sống mới bắt đầu mơn mởn
Ta muốn biết mây đưa và gió lượn
Ta muốn say cánh bướm với tình yêu
Ta muốn thâu trong một cái hôn nhiều
Hỡi xuân hồng, ta muốn cắn vào ngươi.
Lòng yêu đời tràn lên như một cao trào tình cảm Hình ảnh thơ tươi mới, sức sống
Và có lẽ tình yêu cuộc sống của nhà thơ tăng dần theo từng từ muốn ôm đến riết là
đã ghì chặt hơn Và đã say – sự ngây ngất đến bất tỉnh vẫn chưa thỏa lòng – cònmuốn thâu nghĩa là muốn thu hết tất cả để có sự hòa nhập một Và cuối cùng làtiếng kêu của sự cuồng nhiệt chưa bao giờ có trong thơ:
Hỡi xuân hồng, ta muốn cắn vào ngươi.
Hình ảnh, ngôn từ, nhịp điệu của đoạn thơ đã bộc lộ rõ lòng yêu đời cuồng nhiệtkhiến nhà thơ phải hối hả, vội vàng đến với cuộc sống
Bài thơ là một quan niệm sống mới mẻ và táo bạo mà trước đó chưa từng có Lốisống ở đây biết hưởng thụ một cách chính đáng, biết khẩn trương sống cho ra sống.Tuy nhiên ở Vội vàng, tác giả chỉ đề cập đến lối sống thiên về hưởng thụ chạy theothời gian Ông kêu gọi mọi người hãy biết yêu và tận hưởng những thứ cuộc sốngban tặng, hãy tranh thủ thời gian, tuổi trẻ để sống đủ đầy nhất Ông đã quên đi nghĩa
vụ kêu mọi người phải cống hiến cho cuộc đời Và trong cuộc đời nhà ông, ông vộivàng cống hiến chứ không phải vội vàng hưởng thụ
Đọc thơ Xuân Diệu, đặc biệt là qua bài thơ Vội vàng, ta càng thêm yêu cuộc sốnghôm nay và càng góp phần làm cho cuộc sống đó thêm tươi đẹp, không chỉ vì cuộcsống hôm nay đã đổi mới, đã đẹp hơn nhiều lần so với cuộc sông ngày xưa củaXuân Diệu mà chủ yếu là không còn những bi kịch để thành những băn khoăn trướccuộc đời Bức thông điệp nhà thơ gửi đến người đọc vẫn còn nguyên giá trị, đượcbồi đắp thêm qua thời gian và trường tồn vĩnh cửu
Trang 11Hãy sống hết mình, cống hiến tuổi trẻ cho Tổ quốc nhân dân, đừng phí hoài thờigian, hãy mở rộng lòng mình để đón nhận tất cả những vang động của cuộc đời Đó
là những gì mà Xuân Diệu còn giữ lại, nhắn gửi đến với người đọc của mình bứcthông điệp xuyên qua thời gian, không gian, ngự trị muôn đời trong tâm hồn conngười Việt Nam
4 Cảm nhận về bài thơ Vội Vàng mẫu 3
Xuân Diệu là nhà thơ lớn của văn học hiện đại Việt Nam Ông để lại hàng chục tậpthơ với trên dưới 1000 bài thơ thấm thía tình yêu cuộc sống nồng nàn Một trong sốnhững bài thơ tiêu biểu cho thơ Xuân Diệu là bài Vội vàng in trong tập Thơ thơ-tậpthơ được sáng tác trong những năm mười tám đôi mươi của của nhà thơ Vội vàng
là bài thơ thể hiện tình yêu nồng nàn của Xuân Diệu đối với cuộc sống tươi đẹp mànhà thơ tự thấy phải gấp gáp nhận lấy
Bài thơ Vội vàng được mở đầu bằng bốn dòng thơ ngũ ngôn ngắn gọn, mạnh mẽnhư lời tuyên bố về khát vọng của mình:
Tôi muốn tắt nắng đi, Cho màu đừng nhạt mất.
Tôi muốn buộc gió lại, Cho hương đừng bay đi.
Tắt nắng, buộc gió là những điều con người không thể làm được, đó là những khátkhao phi lí Nhưng cái phi lí ấy lại có lí với trái tim của nhà thơ, bởi đó là trái timđầy khao khát mãnh liệt, muốn sống đến trọn vẹn chữ “sống”, muốn giữ mãi cho
Trang 12mình những hương, những sắc của của cuộc đời Mà cuộc đời trong cảm nhận củanhà thơ lại đẹp đẽ biết chừng nào, quý giá biết bao nhiêu Nhà thơ thấy rằng trongcuộc sống, mọi thứ đều kì diệu, mỗi sự vật dù nhỏ bé đến đâu cũng đều dâng hiếncho đời những vẻ đẹp tinh tuý nhất của mình:
Của ong bướm này đây tuần tháng mật, Này đây hoa của đồng nội xanh rì, Này đây lá của cành tơ phơ phất, Của yến anh này đây khúc tình si
Và này đây ánh sáng chớp hàng mi.
Bướm ong thì có tuần tháng mật đầy ngọt ngào, cuốn hút, đồng nội thì có vẻ đẹpcủa màu xanh mơn mởn và muôn hoa rực rỡ , cành tơ non thì có muôn lá rung rinh,ánh sáng bình minh như cái chớp mi của người đẹp…Những câu thơ có nhịp điệuthật nhanh, thật gấp gáp, sử dụng phép liệt kê, điệp ngữ, rất nhiều tính từ, cách liêntưởng táo bạo, đa tình Cuộc sống trần gian hiện lên qua đó thật sống động, tươi tốt,đáng yêu, đáng sống, tràn ngập âm thanh, màu sắc tươi sáng, khai mở ra một thiêndường tồn tại chính trên cõi trần này
Với Xuân Diệu, cuộc đời lúc nào cũng tràn ngập niềm vui, mỗi ngày mới đến làniềm vui cũng gõ cửa ùa vào theo:
Mỗi buổi sớm thần Vui hằng gõ cửa
Niềm vui như một vị thần độ lượng, ban phát hạnh phúc cho từng người Phải nóirằng trong thơ Việt Nam, chưa ai có cách cảm nhận cuộc sống, mùa xuân như cáchcảm nhận của Xuân Diệu:
Tháng Giêng ngon như một cặp môi gần
Xuân Diệu chẳng lấy thiên nhiên làm chuẩn mực của cái đẹp khi so sánh với conngười như thơ cổ mà lại lấy con người làm chuẩn mực để so sánh với vẻ đẹp củathiên nhiên Nếu Nguyễn Du so vẻ đẹp của Thuý Vân-Thuý Kiều “Mây thua nướctóc tuyết nhường màu da” thì Xuân Diệu lại liên tưởng “ Tháng Giêng ngon nhưmột cặp môi gần” Một cách so sánh rất riêng, rất táo bào, đầy tình yêu đời nồngnhiệt rất Xuân Diệu Ông thấy mùa xuân với bao vẻ đẹp sinh động của nó giống nhưcặp môi đỏ mọng của thiếu nữ đang kề gần Cách so sánh này chứa đựng bao rung
Trang 13động tận đáy lòng, vừa có sự khao khát, thèm muốn, háo hức rất thiêng liêng màcũng rất trần tục Nhà thơ yêu cuộc sống đến si mê, cháy bỏng!
Có một cuộc sống đẹp như thế để sống, có bao hương sắc tuyệt diệu như thế để tậnhưởng, con người ta sẽ sung sướng biết bao Nhưng, tựa như một cung nhạc đangvút cao, đến đây bỗng chùng xuống:
Tôi sung sướng Nhưng vội vàng một nửa.
Câu thơ bị ngắt làm hai, niềm vui sướng không được trọn vẹn Bởi Xuân Diệu nhận
ra rằng điều sung sướng ấy ngắn ngủi biết bao:
Xuân đương tới nghĩa là xuân đương qua, Xuân còn non, nghĩa là xuân sẽ già
Xưa nay, người ta chỉ tiếc những kỉ niệm khi nó đã trở thành quá khứ, tiếc xuân khi
nó đã không còn Ở đây, Xuân Diệu với sự nhạy cảm lạ lùng của nhà thơ yêu cuộcsống đến đắm say, ông tiếc mùa xuân ngày khi mùa xuân vẫn còn đang phơi phới
Vì nhà thơ biết rằng thời gian sẽ trôi qua nhanh, mà với những gì quý giá, vớinhững vẻ đẹp, thời gian còn tàn nhẫn trôi nhanh hơn gấp bội, nhanh đến khủngkhiếp, phũ phàng Cái non trẻ, thắm tươi rồi sẽ chẳng mấy mà già nua, héo úa Điều
ấy lại ảnh hưởng vô cùng to lớn đến Xuân Diệu:
Mà xuân hết nghĩa là tôi cũng mất
Câu thơ đầy cảm giác buồn bã Nhà thơ phát hiện ra một điều bi thảm cho mình:mùa xuân trôi qua, tuổi trẻ sẽ trôi qua Mà khi tuổi trẻ đã trôi qua thì cuộc đời nàocòn ý nghĩa gì nữa Bởi quý giá nhất của cuộc đời, đất trời là mùa xuân, quý giánhất của con người là tuổi trẻ
Con người khao khát vẻ đẹp tồn tại vĩnh cửu, nhưng cuộc đời lại có những quy luật
Trang 14Nói làm chi rằng xuân vẫn tuần hoàn, Nếu tuổi trẻ chẳng hai lần thắm lại.
Còn trời đất nhưng chẳng còn tôi mãi, Nên bâng khuâng tôi tiếc cả đất trời.
Mùa xuân của đất trời đẹp lắm, quý giá lắm, nhưng mùa xuân chỉ quý giá, chỉ đẹpkhi con người biết hưởng, được hưởng vẻ đẹp của nó Khi con người chẳng còn trẻ
mà tận hưởng mùa xuân thì xuân cũng mất hết ý nghĩa Những câu thơ của XuânDiệu vì thế mà chuyển sang giọng điệu buồn bã:
Mùi tháng năm đều rớm vị chia phôi, Khắp sông núi vẫn than thầm tiễn biệt.
Con gió xinh thì thào trong lá biếc, Phải chăng hờn vì nỗi phải bay đi Chim rộn ràng bỗng dứt tiếng reo thi, Phải chăng sợ độ phai tàn sắp sửa
Tất cả đều buồn bã, đều mất hết ý vị, chỉ còn “rớm vị chia phôi”, chỉ biết “thanthầm tiễn biệt”, chỉ còn “hờn dỗi phải bay đi”, chỉ “sợ độ phai tàn sắp sửa” Trongthơ Việt Nam, ít ai có giọng thơ nuối tiếc thời gian, thương tiếc cuộc sống thiết thadường ấy Cũng vẫn gió lá hoa như đoạn đầu nhưng đoạn trên rạo rực náo nức, đoạnnày lại buồn thương ngậm ngùi, xót xa biết bao nhiêu Nhà thơ kêu lên một cáchtuyệt vọng:
Chẳng bao giờ! Ôi chẳng bao giờ nữa!
Nỗi đau đớn của Xuân Diệu phải sâu sắc lắm, cắt cứa lắm, thấm thía lắm thì mớibộc phát thành tiếng than kêu thống thiết dường ấy Thời gian cứ mênh mông nhưngmùa xuân và tuổi trẻ của con người cứ ngắn ngủi Con người chẳng thể làm được gì
để biến cái hữu hạn của đời người thành cái vô hạn trường tồn cùng vũ trụ Chỉ cònmỗi cách, đó là phải hối hả, phải đắm say mãnh liệt hơn, phải vội vàng thâu nhậnđến mức độ cao nhất, nhiều nhất những vẻ đẹp nhân gian, những thứ ưúy giá củađời sống, của tuổi trẻ, mùa xuân Xuân Diệu giục giã:
Mau đi thôi! Mùa chưa ngả chiều hôm
Ta muốn ôm
Trang 15Cả sự sống mới bắt đàu mơn mởn,
Ta muốn riết mây đưa và gió lượn,
Ta muốn say cánh bướm với tình yêu
Ta muốn thâu trong một cái hôn nhiều
Và non nước, và cây, và cỏ rạng.
Những câu thơ mạnh bạo, gấp gáp, giục giã như một dòng suối ào ạt tuôn chảy,tưởng chừng ngôn từ xô đẩy vào nhau, chen lấn nhau để cho kịp mạch cảm xúcđang bừng lên sôi nổi của nhà thơ Những tiếng “ta muốn” láy đi láy lại mãi nhưmột điệp khúc bất tận để khẳng định niềm khao khát cháy bỏng muốn sống đến tậncùng cảm giác của Xuân Diệu Một loạt điệp từ được sử dụng theo mức độ tăng dầncủa khao khát: muốn ôm – muốn riết – muốn say – muốn thâu – muốn cắn thể hiệntam trạng si mê đến cuồng nhiệt Trong một câu thơ mà có đến ba hư từ “và” chứng
tỏ Xuân Diệu nồng nhiệt đến rối rít, cuống quýt, như muốn cùng lúc dang tay ômhết cả vũ trụ, cả cuộc đời, mùa xuân vào lòng mình Sống như thế với Xuân Diệumới thực là sống, mới đi đến tận cùng của niềm hạnh phúc được sống
Cho chuếnh choáng mùi thơm, cho đã đầy ánh sáng,
Cho no nê thanh sắc của thời tươi
Hạnh phúc của sự sống là mùi thơm, ánh sáng, thanh sắc Tận hưởng cuộc đời chính
là có dược cảm nhận về những điều ấy ở độ tràn trề nhất Xuân Diệu muốn tậnhưởng cuộc sống cho đến “no nê”, “chuếnh choáng”, “đã đầy” Trong niềm cảmhứng ở độ cao nhất, Xuân Diệu nhận ra cuộc đời, mùa xuân như một cái gì quý nhất,trọn vẹn như một trái đời đỏ hồng, chín mọng, thơm ngát, ngọt ngào, để cho nhà thơtận hưởng trong niềm khao khát cao độ:
Hỡi xuân hồng, ta muốn cắn vào ngươi
Câu thơ là đỉnh cao của những khao khát sống, của tình yêu sống rạo rực trong contim nồng cháy của Xuân Diệu
Bài thơ Vội vàng thể hiện tam trạng đắm say bồng bột của một tấm lòng ham sốngmãnh liệt Bài thơ còn thể hiện một quan niệm sống sống gấp gáp vội vàng tậnhưởng những hạnh phúc trần thế, một quan niệm sống lành mạnh và tích cực so vớiđương thời Bài thơ là một sáng tác tiêu biểu cho phong cách thơ trẻ trung tươi mớicủa “nhà thơ của tình yêu”, bài thơ rất tự do, hình ảnh giàu sức gợi, giàu nhạc điệu
Trang 16và cách liên tưởng rất hiện đại Tâm trạng yêu đời, yêu sống đến cuồng nhiệt trongtác phẩm khẳng định tư tưởng nhân văn của nhà thơ Cho đến nay, nội dung thúcgiục mọi người sống có nghĩa trong cuộc sống thực tại của bài thơ vẫn còn bao ýnghĩa với thế hệ trẻ.
5 Cảm nhận về bài thơ Vội Vàng mẫu 4
Vội vàng là một thi phẩm xuất sắc tiêu biểu cho thơ của Xuân Diệu, tác phẩm thểhiện đầy đủ các cung bậc cảm xúc trong tình yêu, đồng thời bộc lộ những khát khaonồng nàn, mãnh liệt của tác giả Qua đó, nhà thơ gửi gắm đến người đọc, ngườinghe những triết lý nhân sinh sâu sắc bằng một giọng thơ đầy phóng khoáng, tự do.Khi nhận định về phong trào thơ mới, nhà phê bình Hoài Thanh đã có một nhận xétrất ưu ái khi cho rằng: “Xuân Diệu là nhà thơ mới nhất trong các nhà thơ mới” Thơcủa Xuân Diệu có một sự kết hợp hài hòa giữa hai yếu tố cổ điển và hiện đại trong
tư tưởng và tình cảm thẩm mỹ, vừa mang một phong cách rất Tây rất nồng nàn, gợi
mở nhưng sâu kín lại là tâm hồn dân tộc sâu sắc Trong Vội vàng ta lại càng cảmnhận rõ điều đó
“Tôi muốn tắt nắng đi
Cho màu đừng nhạt mất
Tôi muốn buộc gió lại
Cho hương đừng bay đi”
Phép điệp cấu trúc ngay trong bốn dòng thơ đầu, kết hợp với điệp ngữ “Tôi muốn”
và điệp từ “cho” đã nhấn mạnh khao khát của nhà thơ, cái khao khát giao hòa vớithiên nhiên, bám riết lấy cuộc đời, để tận hưởng, lưu giữ lấy cái hương sắc cuộc đờituyệt mỹ nhất thế gian, của màu nắng của hương gió, như Hàn Mặc Tử muốn đợitrăng, trăng về Khao khát ấy có vẻ ngông cuồng, nhưng lại chính là đặc trưng củanền văn học lãng mạn, phát huy cao độ trí tưởng tượng để diễn tả những khát vọng,ước mơ Quả thật, nắm bắt những khoảnh khắc tuyệt diệu của thiên nhiên, ôm vàolòng mà thưởng thức luôn là khao khát muôn đời của thi nhân, thật đẹp, thật đángtrân trọng biết bao Nếu không yêu cuộc đời, không yêu mùa xuân và tuổi trẻ thìchẳng bao giờ nhà thơ có được những khao khát đẹp và những vần thơ ý vị sâu sắcđến vậy Thể thơ ngũ ngôn, nhịp điệu vừa nhẹ nhàng lại nồng nàn, sâu sắc đã thểhiện được cái ước muốn mãnh liệt của nhà thơ, đó là một tâm hồn nồng nàn, sôi nổi,đắm say, yêu cuộc sống tha thiết
Trang 17Cảm xúc dâng trào của tác giả từ niềm ước muốn mãnh liệt, níu giữ màu nắng,hương gió, chuyển sang một bức tranh thiên nhiên, rực rỡ, sôi động, không kémphần lãng mạn, tươi trẻ.
“Của ong bướm này đây tuần tháng mật
Này đây hoa của đồng nội xanh rì
Này đây lá của cành tơ phơ phất
Của yến anh này đây khúc tình si
Và này đây ánh sáng chớp hàng mi
Mỗi sáng sớm thần Vui hằng gõ cửa”
Ta thấy một hồn thơ Xuân Diệu đong đầy tình yêu với thiên nhiên, với cuộc sống,trong ánh mắt ấy, cuộc sống thật ngọt ngào với “tuần đầy tháng mật”, thấy hoa cỏmơn mởn trong “đồng nội xanh rì”, thấy chồi non của “cành tơ phơ phất”, hòa vàobức tranh sinh động đó là giọng hót đầy si mê của nhà yến anh Cuộc sống trongtầm mắt nhà thơ luôn tràn đầy niềm vui, khi “Mỗi sáng sớm thần Vui hằng gõ cửa”.Giọng thơ thật mượt mà, xuân sắc, bộc lộ cái hứng thú, nỗi niềm hân hoan trướcmột màu xuân trong trẻo, rộn ràng
Đang thả hồn phơi phới, bay bổng cùng khung cảnh thiên nhiên đẹp đẽ, bỗng tác giảnhư giật mình, giọng thơ trở nên nhanh và vội vã, như e sợ vụt mất điều gì đó quantrọng lắm
“Xuân đang đến nghĩa là xuân sẽ qua
Xuân còn non nghĩa là xuân sẽ già”
À thì ra, tác giả ngộ ra rằng, vạn vật đều có hữu hạn, xuân đến rồi xuân cũng đi, có
“non” thì cũng phải có “già”, đời người cũng thế, chẳng thoát nổi bàn tay của tạohóa “Mà xuân hết nghĩa là tôi cũng mất” Xuân Diệu có ý thức rất sâu sắc về thờigian của tuổi trẻ, từng vần thơ đều lộ nỗi lo lắng, bất an của nhà thơ, ông lo mùaxuân sẽ hết mất, tuổi trẻ cũng mau qua Trong khi đó ông vẫn chưa kịp tận hưởngtrọn vẹn cuộc sống, trọn vẹn mùa xuân
“Lòng tôi rộng mà lượng trời cứ chật
Không cho dài tuổi trẻ của nhân gian”
Tác giả bắt đầu có chút oán than, trách ông trời, lòng yêu cuộc sống, niềm khao khátyêu thương của tuổi trẻ đang còn mãnh liệt, nồng nàn ấy thế mà ông trời lại keo kiệt,chẳng “cho dài tuổi trẻ của nhân gian” “Dài” là bao lâu? Thiết nghĩ rằng, với cái
Trang 18lòng “tham” tận hưởng và nỗi luyến tiếc sâu sắc của Xuân Diệu, thì cái “dài” ở đây
dễ là vô hạn lắm Để thấy được rằng, cái sự tiếc nuối tuổi trẻ, mùa xuân đã hiện hữutrong tâm hồn tác giả từ rất sớm, từ khi xuân chưa qua, đời còn trẻ, thật sâu sắc.Người đọc cũng dần nhận ra cái triết lý sâu sắc về thời gian mà Xuân Diệu đã gửigắm vào từng câu thơ trong Vội vàng
Nếu ai có bảo “xuân vẫn tuần hoàn”, thì Xuân Diệu sẽ đáp lại ngay “tuổi trẻ chẳnghai lần thắm lại” Đúng vậy, xuân đi rồi xuân lại về, nhưng liệu cuộc đời có ai màhai lần tuổi trẻ không? Nên điều mà Xuân Diệu băn khoăn và mãi tiếc nuối chính làthanh xuân của một đời người vốn hữu hạn, chẳng đủ cho ông yêu, ông tận hưởnghết niềm vui thú nhân gian, chẳng đủ để ông sống và yêu trong say đắm ngọt ngào.Chết là về với cát bụi “Còn trời đất, nhưng chẳng còn tôi mãi”, Xuân Diệu sốngtrong “bâng khuâng, tôi tiếc cả đất trời”, cái niềm tiếc nuối của nhà thơ là vô tận,ông tiếc hết tất thảy, cả trời đất cũng đưa vào cái tâm hồn tiếc nuối rộng lớn của ông.Triết lý thời gian sâu sắc hiện hữu trong từng vần thơ, thông qua cơn gió với “nỗihờn phải bay đi”, tiếng chim “sợ độ phai tàn sắp sửa” Xuân Diệu đang chứng minhrằng chẳng phải riêng ông mà cả đất trời đều sợ thời gian trôi qua mau, xuân chóngtàn
Trong bài thơ có đoạn “Chẳng bao giờ! Ôi! Chẳng bao giờ nữa…/Mau đi thôi!Mùachưa ngả chiều hôm,” Vực dậy trong nỗi niềm tiếc nuối, Xuân Diệu dường như lậptức xốc lại tinh thần, tác giả nhận ra rằng không thể mãi sống như vậy được, nếutuổi trẻ đã “chẳng hai lần thắm lại”, vậy thì cớ gì ta không yêu, không tận hưởngcuộc sống vốn đang còn tươi đẹp, trước khi ta già cỗi, mắt mờ, tai yếu?
“Ta muốn ôm
Cả sự sống mới bắt đầu mơn mởn
Ta muốn riết mây đưa và gió lượn
Ta muốn say cánh bướm với tình yêu
Ta muốn thâu trong một cái hôn nhiều”
Giọng thơ của tác giả mang lại cảm giác vồ vập, gấp gáp, sợ rằng tuổi trẻ, mùa xuân
sẽ vụt mất Cảm tưởng như Xuân Diệu muốn ôm hết tất cả vào lòng mà tận hưởngcho thỏa Ông say “chếch choáng” trong mùi thơm hoa cỏ, đong đầy tâm hồn bằng
“ánh sáng” của mặt trời mùa xuân, hưởng thụ “cho no nê thanh sắc của thời tươi”.Đỉnh điểm của khát khao cháy bỏng ấy là ước muốn “cắn” vào “xuân hồng”, hoangdại và đầy quyến rũ Ước muốn không đơn thuần là được tận hưởng, mà chuyển
Trang 19sang mong muốn chiếm giữ, biến mùa xuân thành của riêng mình, để từ từ thưởngthức cho trọn vẹn.
Với giọng thơ táo bạo, đầy đắm say, lãng mạn,Vội vàng là thông điệp đầy giục giã,thôi thúc mà Xuân Diệu muốn gửi cho những người đang sống, bất luận trẻ hay già,nam hay nữ Chúng ta chỉ được sinh ra và sống một lần duy nhất, đừng lãng phí thờigian và tuổi trẻ vào những điểu vô ích, đừng chỉ lo quanh quẩn với một cuộc sống tẻnhạt Hãy tích cực mở rộng tấm lòng để sống, cho và tận hưởng những điều tốt đẹpnhất Bài thơ là sự kết hợp đặc sắc, đầy hấp dẫn giữa mạch cảm xúc dâng trào, lýluận sáng tạo, ngôn từ và hình ảnh đa dạng phong phú, tất cả đã tạo nên một Vộivàng thật đẹp, thật tươi trẻ, đầy say mê
6 Cảm nhận về bài thơ Vội Vàng mẫu 5
Trong cuốn Thi nhân Việt Nam Hoài Thanh viết: "Thơ Xuân Diệu còn là một nguồnsống rào rạt chưa từng thấy ở chốn nước non lặng lẽ này - Xuân Diệu say đắm tìnhyêu, say đắm cảnh trời, sống vội vàng, sông cuống quýt, muốn tận hưởng cuộc đờingắn ngủi của mình" Thơ Xuân Diệu bộc lộ hồn thơ trẻ trung, nồng nàn và tình yêucuộc sống đến độ đam mê ấy thể hiện rất rõ trong bài thơ Vội vàng Bài thơ cũngthể hiện quan niệm nhân sinh của Xuân Diệu trước Cách mạng tháng Tám
Về cấu tứ bài thơ: Bài thơ là một phép biện chứng tâm hồn: Xuân Diệu rất yêu cuộcsống nhất là tuổi trẻ nhưng nhà thơ cũng rất sợ mất nó, nghĩ đến điều đó khôngtránh khỏi tiếc nuối buồn bã, để không hoang phí cái đẹp một cách vô ích nên cuốicùng nhà thơ chạy đua với thời gian, vội vàng hưởng mọi vẻ đẹp mà đời đã ban cho
Đó là lý lẽ của thái độ sống "vội vàng" Bài thơ thể hiện cái tôi trữ tình tràn đầycảm xúc với những trạng thái phức tạp, yêu mãnh liệt nhưng sau đó lại dỗi hờn,buồn chán tuyệt vọng, rồi bừng dậy một tình yêu sôi nổi để tận hưởng hết vẻ đẹpcủa cuộc đời
Bài thơ chủ yếu nói đến mối quan hệ giữa thời gian với cái đẹp của cuộc sống vàđời người - nhất là tuổi trẻ Vì thời gian mà dẫn đến một lối sống, thái độ sống
Ý thức về sự chảy trôi của thời gian nên tác giả có khát vọng rất nghệ sĩ là muốn níugiữ thời gian
Tôi muốn tắt nắng điCho màu đừng nhạt mất,
Trang 20Tôi muốn buộc gióCho hương đừng bay đi.
Trong thơ Xuân Diệu, cơn gió và dòng nước trôi thường là biểu tượng của thời gian
Ở bài thơ này nắng và gió là hình ảnh cụ thể của thiên nhiên và là biểu tượng củathời gian Hương và màu là hình ảnh cụ thể nhưng cũng là biểu tượng cho mùa xuân
- cái đẹp
Tác giả đã dùng những động từ mạnh: tắt (nắng), buộc (gió) để thể hiện ý muốnđoạt quyền của tạo hóa, muốn giữ lại màu và hương của mùa xuân Muốn cưỡng lạiquy luật của tự nhiên để giữ mãi cái đẹp của cuộc sống là một khát vọng rất nghệ sĩ
- thể hiện tình yêu cuộc sống mãnh liệt, bất chấp mọi quy luật Câu thơ ngắn, giọngthơ mạnh cũng góp phần thể hiện thái độ vội vã, tâm hồn trẻ trung, đầy sức sống củatác giả
Tác giả muôn đoạt quyền tạo hóa để giữ lấy mãi mùa xuân vì mùa xuân đẹp quá
Của ong bướm này đây tuần tháng mậtNày đây hoa của đồng nội xanh rìNày đây lá của cành tơ phơ phấtCủa yến anh này đây khúc tình siCách miêu tả mùa xuân của Xuân Diệu rất mới Câu thơ thứ nhất và thứ tư có cúpháp mới, đảo trật tự thành phần câu nhằm tô đậm hương vị, âm thanh để thấy đượctrong mùa xuân: thời gian là mật ngọt, không gian là âm nhạc Tác giả không chỉchú ý đến cảnh sắc, âm thanh mà tập trung diễn tả mức độ, mật độ dày và đậm củahình ảnh, chi tiết Nhà thơ còn cảm nhận bằng nhiều giác quan: tuần tháng mật,xanh rì, cành tơ, khúc tình si… để từ đó làm nổi bật vẻ đẹp mùa xuân vừa tươi tốt,nồng nàn, tràn trề sinh lực vừa duyên dáng, hân hoan Vẻ đẹp của mùa xuân cònđược cảm nhận qua cảm giác thích thú:
Và này đây ánh sáng chớp hàng miMỗi sáng sớm, thần Vui hằng gõ cửaTháng giêng ngon như một cặp môi gần
Ánh nắng xuân tươi đã làm vui con mắt, làm thích cái nhìn Lối so sánh mới lạ, táobạo: tia nắng bình minh được xem như hàng mi mắt của người thiếu nữ, bình minh
Trang 21vừa thức dậy và vài cái chớp mắt là ánh sáng tinh khôi tràn về muôn nơi và đến gõcửa mọi nhà! Ở bài thơ khác nhà thơ so sánh ngược lại:
Tà áo mới cũng say múi gió nướcRặng mi dài xao động ánh dương vui
Tôi không chờ nắng hạ mới hoài xuân
Đây chính là tư tưởng cốt yếu của bài thơ: tranh thủ thời gian, tận hưởng hết vẻ đẹpcuộc sống nên dẫn đến thái độ sống vội vàng Nhạc điệu chung của đoạn thơ là sôinổi, si mê
Tác giả đã cảm thức được bước đi quyết liệt của thời gian
Xuân đương tới, nghĩa là xuân đương quaXuân còn non, nghĩa là xuân sẽ già
Mà xuân hết, nghĩa là tôi cũng mất
Cách cảm nhận thời giạn tịnh tiến, thơ ca xưa nay đã nói nhiều: " Đông qua xuân đãtới liền / Hè về rực rỡ, êm đềm thu sang", nhưng (với tiết tấu thơ nhanh) chỉ cóXuân Diệu mới thấy được trong cái đẹp đã chớm vị tàn phài, cùng một lúc nhà thơvừa được trong cái đẹp đã chớm vị tàn phai, cùng một lúc nhà thơ vừa thấy xuânđến mà cũng thấy xuân đi Điệp ngữ nghĩa là như nhấn mạnh, rồi day đi day lại cáiquy luật phũ phàng: Thời gian trôi đi quá nhanh, cái đẹp rồi sẽ không còn nữa, tuổi
Trang 22trẻ sẽ đi qua Tác giả tiếc cho cái đẹp - cái hữu hạn của đời người nên giọng thơ trởnên hờn dỗi:
Lòng tôi rộng, nhưng lượng trời cứ chậtKhông cho dài thời trẻ của nhân gian, Còn trời đất, nhưng chẳng còn tôi mãi,Nên bâng khuâng tôi tiếc cả đất trời;
Nỗi niềm luyến tiếc mùa xuân - tuổi trẻ, là tiếc sự sống Đó là biểu hiện của lòngyêu đời ham sống, ý thức giá trị của sự sống Tiếc mùa xuân ngay giữa mùa xuân,tiếc tuổi trẻ đang khi còn trẻ tuổi là sự trỗi dậy của ý thức về cái đẹp vô giá của cuộcsống nên cần phải tranh thủ thời gian, sống như thế nào cho có ý nghĩa, xứng đángvới đời người Đó là một quan niệm nhân sinh Thời gian vô tri, lạnh lùng đã âmthầm tàn phá không thương tiếc cái đẹp Khi cái đẹp tàn phải thì tự nhiên đối khángvới con người: lòng tôi rộng nhưng trời chật, còn trời đất nhưng chẳng còn tôi vàthiên nhiên cũng mất đi cái vui tự nhiên của nó:
Mùi tháng năm điều rớm vị chia phôiKhắp sông núi vẫn than thầm tiễn biệt
Con gió xinh thì thào trong lá biếc,Phải chăng hờn vì nỗi phải bay đi?
Mùa xuân, tuổi trẻ đều chảy trôi theo thời gian, theo nhịp tuần hoàn của vũ trụ Tácgiả bất lực trước sự ra đi của cái đẹp, mùa xuân và thấy đời người hữu hạn nên câuthơ chùng xuống buồn não nuột:
Chẳng bao giờ, ôi! Chẳng bao giờ nữa
Thế nhưng tác giả không buông xuôi theo sự sắp đặt của tạo hóa mà vùng lên tranhthủ chạy đua với thời gian, dẫn đến thái độ sống đặc biệt:
Mau đi thôi! Mùa chưa ngả chiều hôm
Ta muốn ôm
Cả sự sống mới bắt đầu mơn mởn
Ta muốn riết mây đưa và gió lượn,
Ta muốn say cánh bướm với tình yêu,
Trang 23Ta muốn thâu trong một cái hôn nhiều
Và non nước, và cây, và cỏ rạng,Cho chếnh choáng mùi thơm, cho đã đầy ánh sáng,
Cho no nê thanh sắc của thời tươi;
- Hỡi xuân hồng, ta muốn cắn vào ngươi!
Cụm từ: Ta muốn ôm đứng riêng thành dòng thơ như để nhấn mạnh, khẳng địnhniềm khát khao mãnh liệt, vừa dựng lên hình ảnh một con người đang dang rộng đôitay muốn ôm trọn mọi vẻ đẹp vào lòng để tận hưởng no nê Nhờ tình yêu cuộc sốngcuồng nhiệt, tác giả đã tranh thủ lấy được vẻ đẹp của mùa xuân khi thời gian chưatàn phá Cái đẹp vẫn còn sự tươi mới nồng nàn đầy sinh khí: sự sống mơn mởn Giọng thơ gấp gáp, sôi nổi, kết hợp với điệp ngữ Ta muốn diễn tả niềm khao khátráo riết, cuống quýt, vội vàng, muốn được sống no nê, đủ đầy Những động từ mạnh:
ôm, riết, thâu, cắn diễn tả hoạt động nhanh, mạnh, thiên về cảm giác Tác giả nhưmuốn vồ vập, ngấu nghiến để tận hưởng no nê vẻ đẹp của cuộc sống, thể hiện tìnhyêu cuộc sống cuồng nhiệt tột cùng Tác giả đã mở rộng mọi giác quan để tậnhưởng và sống hết mình cho mùa xuân, tuổi trẻ:
Sống toàn tim toàn trí, sống toàn hồnSống toàn thân và thức mọi giác quan
Bài thơ Vội vàng thể hiện ý thức về giá trị của cuộc sống Nhất là mùa xuân — tuổitrẻ Từ dó tác giả bộc lộ tình yêu đắm đuối, cuồng nhiệt, say mê cuộc sống và tuổitrẻ - một cái đẹp có thực nơi trần thế, không phải nơi hoang tưởng xa lạ nào trongcác thuyết giáo Bài thơ đem đến một nhân sinh quan tích cực phải biết sống đủ dầy,sống có ý nghĩa, biết tận hưởng những vẻ đẹp mà cuộc sống ban tặng, đừng để cuộcdời, nhất là tuổi trẻ trôi qua một cách hoang phí vô ích
7 Cảm nhận về bài thơ Vội Vàng mẫu 6
Cuộc sống cứ nhẹ trôi như một bản nhạc không lời, có lúc cao trào, có lúc lại trầmbổng, du dương làm tâm hồn ta miên man trong những dòng suy nghĩ Liệu thờigian của đời người có tuần hoàn như thời gian của vạn vật hay chỉ là tuyến tính, mộtkhi đã đi qua sẽ không bao giờ trở lại nữa?
Cứ bâng khuâng trong dòng xúc cảm của câu hỏi ấy, chúng ta lại chợt nhớ tới thiphẩm "Vội vàng" của tác giả Xuân Diệu Cùng lạc vào "xứ sở cái đẹp" và chạm ngõ
Trang 24những vần thơ đâm sắc màu của chàng thi sĩ "say men sống" ấy, ta sẽ có câu trả lờiđúng đắn Nhà thơ Thế Lữ đã từng nhân xét về Xuân Diệu: "Nhà thi sĩ ấy là mộtchàng trai trẻ hiền hâu và say đắm, tóc như mây vướng trên đài trán thơ ngây, mắtnhư bao luyến mọi người và miệng cười mở rộng như một tấm lòng sẵn sàng ân ái.Chàng đi trên đường thơ, hái những bông hoa gặp dưới bước chân mình, nhữnghương sắc nẩy ra bởi ánh sáng của lòng chàng".
Có lẽ, ai đã từng một lần lật mở ngưỡng cửa văn chương của Xuân Diệu đều trótyêu cái " hồn thơ luôn rộng mở, chẳng bao giờ để lòng mình khép kín- một hồn thơtha thiết, rạo rực, băn khoăn" Phải chăng, chính sự giao thoa của miền đất Hà Tĩnhhiếu học với quê mẹ Quy Nhơn( Bình Định)- nơi có những bãi biển trải dài vô tân
đã tôi luyện nên một Xuân Diệu với phong cách rất riêng, rất độc đáo Ông là mộtcây bút có sức sáng tạo mãnh liệt, dồi dào và bền bỉ Vì thế ông xứng đáng với danhhiệu "một nhà thơ lớn, một nghệ sĩ lớn, một nhà văn hóa lớn" Thi sĩ đã sáng tác bài
"Vội vàng" năm 1938, được in trong tập "Thơ Thơ"- tập thơ đầu tay tiêu biểu chohồn thơ Xuân Diệu trước Cách mạng tháng Tám Mở đầu bài thơ, tác giả đã bộc lộtình yêu trần thế tha thiết:
Tôi muốn tắt nắng điCho màu đừng nhạt mấtTôi muốn buộc gió lạiCho hương đừng bay điVới điệp ngữ "tôi muốn", kết hợp với các động từ "tắt nắng", "buộc gió", thể hiệnước muốn ngông cuồng nhưng có lẽ sẽ không thực hiện được vì đi ngược lại quyluật của tự nhiên Tuy vây, qua cái ước mong đoạt quyền tạo hóa để "màu đừngnhạt", "hương đừng bay", ta thấy được khát vọng muốn lưu giữ sắc màu, hương vịngọt ngào, đẹp đẽ của vạn vật thiên nhiên Chỉ với bốn câu thơ ngũ ngôn ngắn gọn-
"những câu thơ ít lời mà nhiều ý, súc tích nhưng đọng lại bao nhiêu tinh hoa XuânDiệu là một tay thơ biết làm cho ta ngạc nhiên vì nghệ thuật dẻo dai và cần mẫn".Chàng thi sĩ này quá cuồng nhiệt khiến ta liên tưởng tới hình ảnh Đônkihôtê trong
"Đánh nhau với cối xay gió" Dù không thể hoàn thành được ước muốn xa vời ấynhưng vẫn làm, vẫn khát khao Xuân Diệu cũng khác hẳn với các nhà thơ mới
Trang 25Nếu Xuân Diệu muốn níu giữ những gì tuyệt vời nhất của thiên nhiên thì Chế LanViên lại muốn lấy mọi cái buồn của mùa thu chặn mùa đông, không muốn nhìn vào
sự sống:
Ai đâu trở lại mùa thu trướcNhặt lấy cho tôi những lá vàngVới của hoa tươi muôn cánh rã
Về đây đem chắn nẻo xuân sang
Có sự khác biệt ấy phải chăng là do thơ Xuân Diệu bao giờ cũng "say đắm tình yêu,say đắm cảnh trời, sống vội vàng, quấn quýt" Thơ ông không có khái niệm sốngchâm chạp, chỉ biết u hoài mà phải sống gấp gáp, vội vã như có sự thúc giục từ một
ai đó Đây là một khát vọng không tưởng, với quan niệm chạy đua cùng thời gian,sống hết mình, sống mãnh liệt cho từng phút, từng giây của sự sống
Biết cách trân trọng từng khoảnh khắc ấy Quan niệm sống của Xuân Diệu đầy mới
mẻ, dung hòa giữa tân hiến và tân hưởng để cuộc sống thực sự có ý nghĩa Tuynhiên, lối sống vội vàng này không có nghĩa là sống gấp, sống ẩu như một số bộphân thanh niên hiện nay Với Xuân Diệu, thế giới này đầy tươi đẹp, hương sắc.Thể hiện qua sự tuôn trào mãnh liệt của tâm trạng với những câu thơ kéo dài hơn:
Của ong bướm này đây tuần tháng mậtNày đây hoa của đồng nội xanh rìNày đây lá của cành tơ phơ phấtCủa yến anh này đây khúc tình siTrước mắt ta bây giờ, bức tranh thiên nhiên giống như một thiên đường trên mặt đất
"Của ong bướm", "Của yến anh"- một cách nói rất độc đáo khiến cho câu thơ đượcTây hóa, đầy sáng tạo, mới mẻ Biện pháp điệp ngữ "này đây" đã một lần nữa nhấnmạnh, giúp người đọc cảm nhân và hình dung thái độ trầm trồ, thán phục, thích thúcủa thi nhân khi mỗi bước đi đều được chiêm ngưỡng vẻ đẹp say đắm của thiênnhiên, vạn vật Bức họa ấy được thêu dệt từ những nét vẽ hết sức điêu luyện Hìnhảnh "ong bướm", "yến anh" – những cặp đôi gắn kết, không thể tách rời lại đượcgắn với thời gian " tuần tháng mật"- câu thơ này đã khiến bao người băn khoăn, suyngẫm Tôi tự nhủ, liệu đây có phải là tuần mà ong bướm đi tìm hoa kiếm mật, hayđây là thời gian đẹp đẽ, ngọt ngào nhất của cuộc đời con người?- Dù hiểu theo cách
Trang 26nào thì đây vẫn là khoảng thời gian tươi đẹp, hạnh phúc nhất của tình yêu say đắm.Thoáng hiện lên trong bức họa còn có chiếc "lá của cành tơ phơ phất", cho ta thấyđược cái non tơ, mãnh liệt, mơn mởn Tất cả thiên nhiên, vạn vật đầy sức sống, gợicảm, nồng nàn, quyến rũ như đang chào mời, vẫy gọi Thì ra nhà thơ đã nhìn mọivật bằng cặp mắt xanh non biếc rờn, bằng lăng kính của tình yêu nên cảnh sắc thiênnhiên được gợi tả, hình dung trong mối quan hệ với người đang yêu như tình yêucủa lứa đôi tươi trẻ, đắm say, si mê Quả thực, "thơ Xuân Diệu đã nói lên bao nỗiniềm riêng của thanh niên".
Lầu thơ của ông xây dựng trên đất của một tấm lòng trần gian và dường như ôngđang "tính sổ với cuộc đời mình từng giây, từng phút" Sự bồng bột ấy của ônghoàng thơ Mới làm "từng câu chữ phải chơi vơi, ý văn phải xô đẩy, khuôn khổ thơ
bị lung lay" Tất cả mọi cảnh vật hiện lên trong mắt ông đều rất đẹp, rất quyến rũ:
Và này đây ánh sáng chớp hàng miMỗi buổi sáng thần vui hằng gõ cửaTháng giêng ngon như một cặp môi gầnTôi sung sướng Nhưng vội vàng một nửaÁnh sáng của buổi bình minh thanh tân đẹp rực rỡ qua cái "chớp mi" của ngườithiếu nữ Và nếu thơ ca Trung đại lấy thiên nhiên làm chuẩn mực của cái đẹp:
Làn thu thủy nét xuân sơnHoa ghen thua tham liễu hờn kém xanhThì với Xuân Diệu thiên nhiên ấy vẫn đẹp nhưng phải nhường chỗ gì vẻ đẹp củacon người giữa tuổi trẻ và tình yêu- đây mới là thước đo, đỉnh cao cho cái đẹp củathế giới Nhà thơ lại một lần nữa xuất hiện trong sự táo bạo, mới lạ qua từ "ngon"đầy cảm giác nhục thể, hình ảnh so sánh đầy sức gợi, tháng giêng được đặt trong sựtương xứng với "cặp môi gần" của người thiếu nữ đầy gợi cảm, quyến rũ Cách vívon hấp dẫn, đem đơn vị thời gian trừu tượng với vẻ đẹp của con người kết hợp vớichuyển đổi cảm giác để diễn tả sự căng tràn sức sống, tươi mới của thiên nhiên vạnvật xung quanh
Đọc Xuân Diệu có lẽ không ai cần đặt câu hỏi vẻ đẹp cuộc sống ở đâu, mà chỉ cầnlật nhẹ từng trang thơ đã tìm thấy câu trả lời thỏa đáng Nhưng thơ của chàng thi sĩ
Trang 27này không bao giờ bình yên vì luôn vấp phải nỗi đau Mạch thơ đang dào dạt bỗngvấp phải một dấu chấm cắt giữa câu:
"Tôi sung sướng Nhưng vội vàng một nửa",khiến trái tim ta như có chút vấn vương, bồi hồi, luyến tiếc, buồn thương thay chotâm trạng của thi nhân Quả đúng như ai đó đã từng nói: "Thơ là tiếng nói của tìnhcảm" hay "Thơ là tiếng nói của trái tim đến trái tim" Vì thế ta tìm thấy đâu đây sựđồng điệu của tâm hồn ta với Xuân Diệu, làm ngân lên bao khát khao, hoài bão, biếtsống "toàn tâm, toàn ý, sống toàn hồn"
Sự nhận thức về thời gian- đời người là vô cùng quan trọng:
Xuân đương tới nghĩa là xuân đương quaXuân còn non nghĩa là xuân sẽ giàThời gian của đời người là hữu hạn, đặc biệt của tuổi trẻ thì rất ngắn ngủi Có lẽ vìthế mà trong cái nhìn của nhà thơ, mới gặp gỡ đã có mầm li biệt, trong nở rộ đã códấu hiệu của sự tàn phai Chính điều ấy đã tạo nên hơi thở gấp gáp rất riêng trongthơ Xuân Diệu:
Cơn gió xinh thì thào trong lá biếcPhải chăng hờn vì nỗi phải bay điChim rộn ràng bỗng đứt tiếng reo thiPhải chăng sợ độ phai tàn sắp sửaNỗi đau dường như thấm vào cả cơn gió, tiếng chim nhưng đau nhất là tuổi trẻ đangkhát sống mà không thể thực hiện được Cái hơi thở ấy vẫn mạnh mẽ mà bên trongđầy hụt hẫng, bất lực Từng vần thơ nối nhau, đan xen trong ta trường cảm xúc thậtlạ! – cảm xúc mà chỉ khi nếm trải thơ Xuân Diệu ta mới nhìn nhân được- một hồnthơ kết tinh của hai nen văn học Đông và Tây thực sự khiến bao người lĩnh hội rungđộng, nghẹn ngào
Nếu "Với Thế Lữ thi nhân ta còn nuôi giấc mộng lên tiên, một giấc mộng rất xưa thìXuân Diệu đốt cảnh bồng lai và xua ai nấy về hạ giới" Vâng! Xuân Diệu " xua ainấy về hạ giới" để gửi gắm quan niệm sống cao đô, sống hết mình cho từng phút,từng giây Lúc này, giọng thơ bỗng trở nên sôi nổi, bồng bột, ta như nghe đượctiếng đập gấp gáp của trái tim Xuân Diệu, những đợt sóng tình cảm như vồ chụp lấy
Trang 28người đọc, rủ rê người đọc cùng hành động Điều ấy được khắc họa rõ nét qua sựthay đổi về đại từ nhân xưng:
Ta muốn ôm
Cả sự sống mới bắt đầu mơn mởn
Ta muốn riết mây đưa và gió lượn
Ta muốn say cánh bướm với tình yêu
Ta muốn thâu trong một cái hôn nhiều…
Một loại các động từ mạnh như "ôm, riết, thâu, say", chỉ cảm xúc tuôn trào mãnhliệt, vượt qua cả khung cấu tứ thông thường kết hợp với điệp từ "và" tưởng như làthừa chữ nhưng lại chứa đựng dụng ý nghệ thuật của tác giả
Đến đây tôi lại chợt nhớ tới những vần thơ cũng dạt dào cảm xúc như thế:
Yêu tha thiết thế vẫn còn chưa đủPhải nói yêu trăm bân mấy nghìn lanPhải mặn nồng cho mãi mãi đêm xuânCung bậc cảm xúc dâng trào là thế nhưng lên tới đỉnh điểm phải kể đến những vần
thơ cuối trong "Vội vàng":
Cho chếnh choáng mùi thơm, cho đã đầy ánh sáng
Cho no nê thanh săc của thời tươi-Hỡi xuân hồng, ta muốn cắn vào ngươi!
Các tính từ "đã đầy", "chếnh choáng", "no nê" thể hiện cảm xúc đắm say khi thưởngthức vẻ đẹp thanh xuân quyến rũ của vạn vật thiên nhiên Động từ "cắn" là một từđắc địa, làm toát lên toàn bộ sức sống của bài thơ, đây là một hình ảnh vừa mangtính cụ thể nhưng cũng có trừu tượng cùng cách diễn đạt mới mẻ tạo ấn tượng sâuđâm trong tâm trí độc giả
Dường như trái tim yêu của Xuân Diệu như muốn căng ra chứa hết vũ trụ để thỏamãn tình yêu vạn vật, cuộc sống và làm nên "thương hiệu" riêng trong phong cáchthơ của mình Ngưỡng cửa văn chương của Xuân Diệu khép lại nhưng mở ra baotình đời, tình người sâu sắc và ý vị: Hãy sống mãnh liệt, sống hết mình cho từngphút, từng giây của sự sống Có lẽ những trang thơ mang đâm ý vị cuộc sống được
Trang 29dệt nên từ sự thăng hoa của cảm xúc ấy sẽ mãi không bao giờ phai trong tâm trí ta.Bởi nó không chỉ hay ở ngôn từ mới lạ mà còn ở sức nặng ngữ nghĩa của từng câuchữ Bên cạnh đó, còn có sự điêu luyện trong việc sử dụng nghệ thuật để dệt nênnhững vần thơ thực sự có giá trị.
Cảm ơn Xuân Diệu đã mở ra trong ta bao điều thú vị về cuộc đời, để từ đó có cáinhìn tinh tế, sâu sắc và toàn diện hơn về chặng đường mà mình sẽ trải nghiệm tiếp.Làm cho hành trình cuộc sống của mỗi người thêm tha thiết, dạt dào, đầy ý nghĩa
"Thơ hay là cùng một lúc phải đạt được cả ba phẩm chất: giản dị, xúc động và ámảnh" "Vội vàng" xứng đáng là một bài thơ hay như thế Dù gấp trang sách lại, trong
ta vẫn hiện hữu bao dòng cảm xúc nóng hổi như đang chạy đua với thời gian cùngXuân Diệu Những vần thơ ấy sẽ mãi lay động tâm trí ta và để lại bao dư âm, dư bakhông bao giờ ngớt
8 Cảm nhận về bài thơ Vội Vàng mẫu 7
Người ta vẫn thường hay nói tuổi xuân giống như một cơn mưa rào Cho dù bạn bịcảm lạnh vì tắm mưa, bạn vẫn muốn được đắm mình trong cơn mưa ấy lần nữa.Thông thường khi đã đi qua tuổi thanh xuân rồi, người ta mới cảm thấy nuối tiếc.Đúng là như vậy! Chỉ những khi mọi thứ trôi đi ta nhìn lại mới thấy nó đẹp và đángyêu đến nhường nào Thời gian là một thứ luôn luôn dịch chuyển, chẳng đứng lạichờ ai bao giờ Chính vì thế nếu được sống ta hãy sống cho trọn vẹn từng khoảnhkhắc, từng phút giây của một đời người Xuân Diệu đã thể hiện đầy đủ nhất ý thức
cá nhân của cái tôi mới và cũng mang đậm bản sắc riêng Trong số những bài thơcủa ông, chúng ta không thể không nhắc đến Vội Vàng Bài thơ tiêu biểu cho sựbùng nổ mãnh liệt của cái tôi Xuân Diệu, in dấu khá đậm cho hồn thơ yêu đời, hamsống, “thiết tha, rạo rực, băn khoăn” Và quan trọng hơn thế nữa, qua Vội vàngchúng ta nhận ra một quan niệm sống rất mới mẻ - bức thông điệp mà nhà thơ muốngửi đến cho người đọc
Vội vàng? Cái tên đã rất Xuân Diệu! Đây là một triết lí sống và cũng là tâm thếsống của nhà thơ: sống nhanh chóng, khẩn trương, mở rộng lòng mình đế ôm ghì,thâu tóm tất cả Đã hơn một lần ta bắt gặp Xuân Diệu hối hả, cuống quýt, giục giã:
Mau với chứ, vội vàng lên chứ
Em, em ơi, tình non sắp già rồi
Trang 30Thời gian, mùa xuân, tình yêu tuổi trẻ luôn thường trực, trở đi trở lại trong nhiềutrang thơ của Xuân Diệu Ở Vội vàng ông đã nhận ra một thiên đường ngay trên mặtđất, nhà thơ yêu cuộc sống trần thế xung quanh và tìm thấy trong cuộc sống đó biếtbao điều hấp dẫn, đáng sống và biết tận hưởng những gì mà cuộc sống ban tặng.Đây là một quan niệm sống rất người, mang ý nghĩa tích cực và có giá trị nhân vănsâu sắc Nhà thơ muốn nhắn nhủ đến người đọc hãy sống hết mình khi đang còn trẻtuổi, đừng để thời gian trôi đi phí hoài Hãy sống gấp gáp để tận hưởng cuộc sốngtươi đẹp Hãy luôn giữ cho mình mùa xuân tình yêu của tuổi trẻ.
Thà một phút huy hoàng rồi vụt tắtCòn hơn buồn le lói suốt trăm năm
Mở đầu cho bài thơ về tình yêu cuộc sống là niềm khao khát giao cảm với đời Nhàthơ đã bày tỏ ý muốn rất đặc biệt Ngay từ đầu chúng ta đã bắt gặp một thái độ sốngrất ngông, rất lạ:
Tôi muốn tắt nắng điCho màu đừng nhạt mấtTôi muốn buộc gió lạiCho hương đừng bay đi
Ý tưởng tắt nắng, buộc gió quả thật táo bạo, độc đáo mà chỉ Xuân Diệu mới nghĩ ra,xuất phát từ lòng yêu cuộc sống, thèm sống Xuân Diệu muốn tắt nắng là để nắngđừng làm phai nhạt màu sắc cỏ cây hoa lá, muốn buộc gió để giữ cho hương đờiđừng đổi thay Xuân Diệu muốn thời gian là tĩnh tại mặc dù ông không nhìn đời vớicon mắt tĩnh Cái vô lí đó chính là sự khao khát đến vô biên và tột cùng Nhà thơmuốn níu giữ thời gian, cuộc sống ấy cho riêng mình Đó là ao ước được can dự vàovào quy luật của tạo hóa thật táo bạo và khác thường Khát vọng ấy không phảiđược bắt đầu từ sự nông nổi ngông cuồng của tuổi trẻ mà cháy lên từ một tâm hồnthi sĩ lạng mạn
Mọi thứ bắt đầu đều mang một lí do đặc biệt Xuân Diệu thiết tha với cuộc sống nhưthế bởi ông đã tìm ra một thiên đường trên mặt đất Cuộc sống đẹp nhất của cuộcsống trần thế Nhà thơ cảm nhận cuộc đời như một khu vườn mùa xuân căng đầynhựa sống Và khu vườn trong bài thơ cũng vội vàng dâng sắc, tỏa hương, trao mậtngọt Với Thế Lữ thi nhân ta còn nuôi giấc mộng lên tiên, một giấc mộng rất xưa