Trước khi bị xử tử, Huấn Cao bị giải đến nhà ngục nơi có viên quản ngục và thầy thơ lại, những người rất yêu mến cái đẹp và hâm mộ tài viết chữ của Huấn Cao.. Vào buổi tối trước ngày Huấ
Trang 1Ngữ văn 11: Tóm tắt truyện ngắn Chữ người tử tù
Khái quát về tác giả Nguyễn Tuân và tác phẩm Chữ người
tử tù
1 Quan điểm sáng tác và sự nghiệp văn chương của Nguyễn Tuân
Nguyễn Tuân là một nhà văn lớn, một người nghệ sĩ suốt đời đi tìm cái đẹp Ông
có vị trí to lớn và vai trò không nhỏ đối với nền văn học Việt Nam
Ông là nhà văn của những tính cách độc đáo, của những tình cảm, cảm giác mãnh liệt, của những phong cách tuyệt mĩ,… Kho từ vựng phong phú, tổ chức câu văn xuôi đầy giá trị tạo hình, có nhạc điệu trầm bổng, có phối âm, phối thanh linh hoạt, tài ba…
Phong cách nghệ thuật: phong cách nghệ thuật của Nguyễn Tuân có sự thay đổi trong những sáng tác ở thời kì trước và sau cách mạng tháng Tám song có thể thấy những điểm nhất quán sau: Phong cách của Nguyễn Tuân có thể thâu tóm trong một chữ “ngông”, trong mỗi trang viết của mình, Nguyễn Tuân luôn muốn thể hiện
sự tài hoa, uyên bác của bản thân
- Trước Cách mạng tháng Tám: ông đắm chìm trong quá khứ, đi tìm cái đẹp ở quá khứ, những cái đẹp đã qua đi, bỏ rơi thực tại mục nát, thối rữa Đây là thời Nguyễn Tuân sáng tác được nhiều tác phẩm gây ấn tượng: Vang bóng một thời…
- Sau Cách mạng tháng Tám năm 1945: tâm hồn ông hòa cùng đất nước, cùng cuộc sống con người, Nguyễn Tuân thức tỉnh khỏi những vang âm của quá khứ, ra đi tìm cái đẹp trong chính cuộc sống đời thường, đi tìm thứ “vàng mười đã qua thử lửa” và ông cũng có nhiều tác phẩm gây tiếng vang ở giai đoạn này: Sông Đà, một chuyến đi…
2 Tác phẩm Chữ người tử tù
Truyện ngắn Chữ người tử tù lúc đầu có tên là Dòng chữ cuối cùng, in năm 1938 trên tạp chí Tao đàn, sau đó được tuyển in trong tập truyện Vang bóng một thời và đổi tên thành Chữ người tử tù khi in lần đầu (1940)
Trang 2Tác phẩm được nhà phê bình Vũ Ngọc Phan nhận xét là “một văn phẩm đạt tới sự toàn thiện, toàn mĩ”
Tóm tắt tác phẩm Chữ người tử tù của Nguyễn Tuân mẫu 1
Huấn Cao là vị anh hùng lúc bấy giờ nổi tiếng với thiên lương trong sáng và tài viết chữ đẹp Nhưng do xã hội loạn lạc, bản tính khảng khái của ông, dám đứng lên đấu tranh bị coi là tội đồ, bị bắt và bị lãnh bản án cao nhất Ông bị chuyển đến trại giam mới chờ ngày lãnh án tử Ở đây, ông gặp được một viên quản ngục rất đam
mê và ngưỡng mộ tài năng của ông, đã thiết đãi ông vô cùng chu đáo, trang trọng Ban đầu, ông tưởng đó là thủ đoạn của chốn ngục tù nên làm ngơ, thậm chí là có phần coi khinh Sau này khi nghe thầy thơ lại bày tỏ tấm lòng, sự ngưỡng mộ của viên quản ngục, ông mới tin và thoải mái đón nhận sự thiết đãi này Xưa nay Huấn Cao chỉ cho chữ người thân thiết nhưng lần này ông phá lệ, đồng ý cho viên quản ngục xin chữ của mình để treo trong nhà Trong ngục tối, ẩm mốc, dưới ngọn đèn dầu, có tên tử tù hiên ngang viết những nét chữ tung hoành và sự cúi đầu, bái lĩnh của viên quản ngục quyền cao chức trọng Sau khi cho chữ, Huấn Cao có khuyên viên quản ngục nên về quê, rời xa chỗ bẩn thỉu này để giữ cho mình một thiên lương, nhân cách cao đẹp, trong sáng Viên quản ngục xúc động bái lĩnh và nghe theo Khép lại câu chuyện đã mở ra cho bạn đọc nhiều bài học, suy tư về hai con người trong hoàn cảnh, vị thế đối lập nhau nhưng cùng nhau dung hòa, cùng nhau hướng về cái đẹp, về thiên lương trong sáng
Tóm tắt truyện ngắn Chữ người tử tù của Nguyễn Tuân mẫu 2
Trong xã hội loạn lạc, con người dù có tài năng đến đâu cũng không thể bộc lộ được khả năng của mình, ngược lại còn bị đàn áp Huấn Cao cũng không ngoại lệ, với tài năng của mình nhưng ông lại bị khép vào tội tử tình và chuyển đến nhà giam mới chờ ngày ra pháp trường Cũng chính ở đây, ông được viên quản ngục thiếp đãi hậu hĩnh, tận tình, chu đáo nhưng ông luôn dửng dưng, không quan tâm Đến một ngày, hiểu được nỗi lòng của viên quản ngục cũng như hiểu tấm lòng ngưỡng mộ nét chữ đẹp của mình, Huấn Cao đồng ý cho viên quản ngục chữ viết
Trang 3diễn ra vô cùng trang trọng đối lập với nhà giam ẩm thấp, bẩn thỉu, mục nát Dưới ngọn đèn mờ, những ánh mắt tập trung vào trang giấy nơi mà những nét chữ đẹp đang dần được hình thành Sau khi chính cảnh đối lập này càng làm nổi bật lên vẻ đẹp thiên lương của hai con người ở hai thái cực, hai hoàn cảnh khác nhau Sau khi cho chữ, Huấn Cao căn dặn viên quản ngục nên cáo quan về nhà, rời xa chỗ bẩn thỉu này để bảo toàn nhân cách cao đẹp của mình Viên quản ngục vô cùng xúc động trước tài năng, thiên lương của Huấn Cao, liền cúi đầu bái lĩnh và cáo quan
về quê Cuộc gặp gỡ ngắn ngủi, cảnh cho chữ ngắn ngủi nhưng nó làm nên sự hòa hợp giữa hai con người, hai tâm hồn và làm cho những nét đẹp thiên lương được thăng hoa, lan tỏa mạnh mẽ hơn bao giờ hết
Tóm tắt Chữ người tử tù rút gọn số 3
Huấn Cao là một tử tù do chống lại triều đình, ngoài ra ông còn là một nhà nho tài hoa nhất là tài "bẻ khóa và vượt ngục" Trước khi bị xử tử, Huấn Cao bị giải đến nhà ngục nơi có viên quản ngục và thầy thơ lại, những người rất yêu mến cái đẹp
và hâm mộ tài viết chữ của Huấn Cao Trong những ngày bị giam ở đây, Huấn Cao được viên quản ngục và thầy thơ lại đối đãi rất tốt Khi viên quản ngục nhận được tin ngày xử tử Huấn Cao đã tới gần, ông liền cùng thầy thơ lại vào nhà ngục để hoàn thành tâm nguyện là xin Huấn Cao cho chữ Huấn Cao vì cảm mến thái độ
"biệt nhỡn nhân tài" và tấm lòng yêu cái đẹp của viên quản ngục nên đã đồng ý cho chữ Vào buổi tối trước ngày Huấn Cao bị xử tử, ở trong nhà lao tỉnh Sơn đã xảy ra một chuyện "trước nay chưa từng có", đó là cảnh Huấn Cao, một tử tù trên mình đầy xiềng xích đang thỏa chí phóng từng nét bút trên tấm lụa trắng, bên cạnh là viên quản ngục và thầy thơ lại "run rẩy", "khúm núm" Sau khi đã cho chữ xong, Huấn Cao đã khuyên hai người nên tìm về nơi thôn dã bởi tấm lòng yêu cái đẹp của họ không thích hợp cho cuộc sống ở nơi hỗn loạn, rối ren như nhà ngục Những lời khuyên đó của Huấn Cao đã làm viên quản ngục nghẹn ngào lạy tạ
Tóm tắt Chữ người tử tù rút gọn số 4
Trang 4Nguyễn Tuân đã viết Truyện ngắn Những người tử tù với một cảnh "xưa nay chưa từng có" Huấn Cao là một người tử tù nhưng có tài viết chữ đẹp Người khắp vùng tỉnh sơn đều đồn rằng: "Chữ ông Huấn đẹp lắm, vuông lắm." Người quản ngục và thầy thơ say mê nét chữ của Huấn Cao nên đã dành cho ông Huấn sự biệt đãi đặc biệt Ban đầu, ông Huấn khinh miệt và không nhận sự biệt đãi của quản ngục nhưng rồi ông cũng nhận ra được sự chân thành trong tấm lòng của viên quản ngục nên đã quyết định cho chữ Cảnh cho chữ diễn ra cho thấy sự trân trọng của người xin chữ và người tử tù đang phóng những nét chữ tài hoa Sau đó, Huấn Cao khuyên người quản ngục không làm công việc này nữa để giữ được thiên lương trong sạch, người quản ngục cúi đầu: "Kẻ mê muội này xin bái lĩnh"
Tóm tắt truyện ngắn Chữ người tử tù số 5
Truyện ngắn Chữ người tử tù được trích trong tập Vang bóng một thời của nhà văn Nguyễn Tuân Tác phẩm đã nói lên vẻ đẹp tài hoa của con người - cái mà Nguyễn Tuân luôn tìm kiếm trong các tác phẩm của mình Huấn Cao là một tử tù nhưng có tài viết chữ rất đẹp Vì vậy mà ông nhận được sự biệt đãi đặc biệt của viên quản ngục dành cho mình Viên quản ngục và thầy thơ rất trân trọng và say mê nét chữ của Huấn Cao nhưng Huấn Cao lại không thích nhận được sự biệt đãi của người khác Huấn Cao vốn dĩ tỏ thái độ khinh miệt người quản ngục nhưng cho đến khi hiểu được tấm lòng thành kính của người đó thì Huấn Cao đã quyết định cho chữ Trong đêm khuya hiện lên cảnh ba con người chụm đầu vào trong một không gian
ẩm mốc, tù túng Người tử tù phóng những nét chữ tuyệt đẹp và hai người còn lại thì khúm núm chờ đợi Huấn Cao không chỉ có thiên lương trong sáng mà ông còn trân trọng thiên lương của người khác Sau khi cho chữ, Huấn Cao đã khuyên quản ngục thay chốn ở để giữ được lương tâm trong sạch, lương thiện Huấn Cao vừa là một người anh hùng khi dám đứng lên chống lại triều đình thối nát lúc bấy giờ, lại
là một người có tài năng, có thiên lương trong sạch rất đáng ngưỡng mộ
Tóm tắt tác phẩm Chữ người tử tù 11 số 6
Trang 5Huấn Cao là một tử tù, bị bắt do chỉ huy toán quân chống lại triều đình Là một nhà nho tài hoa, anh hùng và có tài viết chữ Trước khi bị xử tử, Huân Cao được giải đến nhà lao, nơi có quản ngục và thầy thơ, hai con người rất yêu và mến mộ cái đẹp Cả hai người nghe danh Huân Cao và đều rất ngưỡng mộ tài viết chữ của ông
và có mong muốn được xin chữ ông Trong suốt thời gian ở ngục, Huân Cao được viên quản ngục đối đãi rất tốt, hầu hạ cơm bưng nước rốt nhưng Huân Cao thì khinh bạc và không thèm để ý tới, mà ung dung tận hưởng Khi viên quản ngục nhận được tin ngày xử tử Huân Cao, ông và thầy thơ lại bàn bạc nhau và quyết tâm xin bằng được chữ ông Huấn Trước thái độ chân thành, lòng biệt nhỡn liên tài và tình yêu cái đẹp của viên quản ngục nên Huấn Cao vô cùng cảm mến nên đã cho chữ Trong nhà tù, một chuyện chưa bao giờ diễn ra nay đã xảy ra tại nơi ngục thất tối tắm của tỉnh Sơn, cảnh ba con người chụm đầu vào nhau Một người tử tù trên mình mang đầy xiềng xích nhưng đang vẽ ra từng nét chữ trên tấm lụa trắng thơm mực tàu, bên cạnh lá hai cái đầu đang dõi theo, run rẩy, khúm núm, chờ đợi của viên quản ngục và thầy thơ Huấn Cao khuyên viên quản ngục nên tìm nơi thanh tao yên bình đề gìn giữ tấm lòng yêu cái không bị vấy đục Viên quản ngục vô cùng xúc động và cúi đầu vái lạy ta người tử tù Huân Cao với tất cả sự biết ơn và trân trọng
Tóm tắt truyện Chữ người tử tù của Nguyễn Tuân số 7
Nhà tù tỉnh Sơn chuẩn bị đón 6 tên tử tù nguy hiểm trong đó đứng đầu là Huấn Cao Trước khi tù đến viên quản ngục đã tỏ lòng khâm phục Huấn Cao vì cái tài viết chữ đẹp Trong lòng viên quản ngục đã có ý định muốn biệt đãi Huấn Cao nhưng vẫn cảnh giác với cái tài bẻ khóa vượt ngục của ông Đêm quản ngục ngồi một mình, nghĩ về mình: “hắn cũng như mình, chọn nhầm mất nghề rồi” Sáng hôm sau Huấn Cao và 5 kẻ tử tù được giải đến Họ đều tỏ khí phách ngang tàn ngạo nghễ (hành động rỗ gông đuổi rệp) Suốt nửa tháng ngục quản biệt đãi Huấn Cao và 5 người tử tù Huấn Cao tỏ ra khinh bạc và sỉ nhục viên quản ngục “ngươi hỏi ta muốn gì, ta chỉ chỉ muốn từ nay ngươi đừng bao giờ đặt chân đến đây” Viên quản
Trang 6ngục rất phục Huấn Cao và vẫn biệt đãi “một người trọc trời khuấy nước, đến trên đầu còn chả sợ nữa là mình” Quản ngục mong muốn xin Huấn Cao mấy chữ đại tự
Có lệnh chuyển tù, quản ngục nhờ thơ lại đến nói với Huấn Cao tâm sự của mình Huấn Cao đã đồng ý cho chữ
Đêm viết chữ kỳ lạ trong ngục Một người tù cổ đeo gông chân vướng xiềng đang đậm tô từng nét chữ Viết xong Huấn Cao khuyên quản ngục bỏ nghề Quản ngục cảm động vái người tù chắp tay nói một câu mà dòng nước mắt rỉ vào kẽ miệng nghẹn ngào “kẻ mê muội này xin bái lĩnh”
Tóm tắt truyện ngắn Chữ người tử tù - Bài văn mẫu 8
Huấn Cao nổi tiếng trong vùng là một người văn hay chữ đẹp, những nét chữ của ông được rất nhiều người yêu mến, tuy nhiên không phải ai ông cũng cho chữ, xin chữ của ông là điều khó Ông thường xuyên chống đối lại một triều đình vốn quan liêu và mục nát, chính vì chống đối ông bị bắt và kết tội chết
Trước khi xử tội chết, ông bị giam giữ trong nhà tù Tại đây, viên quản ngục là người biết Huấn Cao và nét chữ tài hoa của ông, nếu xin được nét chữ của Huấn Cao treo trong nhà như một báu vật Viên quản ngục biệt đãi rất tốt với Huấn Cao nhưng ngược lại Huấn Cao dửng dưng và tỏ ý khinh thường viên quản ngục
Khi biết được tấm lòng của viên quản ngục và tình yêu nghệ thuật, Huấn Cao quyết định cho chữ ngay trong một hoàn cảnh trớ trêu: “trong tù” Không gian ẩm thấp, tối tăm lại là nơi cho chữ, tay đeo gông nhưng vô cùng uy nghi, khí khái trong khi viên quản ngục lại khép nép, phục tùng Tất cả đều thể hiện sự trái ngược hoàn toàn, ranh giới giữa kẻ tử tù và người coi ngục đã không còn, chỉ còn lại vẻ đẹp của nghệ thuật
Sau khi cho chữ, Huấn Cao còn khuyên viên quản ngục trở về quê sinh sống để tâm hồn không bị vẩn đục
Tóm tắt truyện ngắn Chữ người tử tù - Bài văn mẫu 9
Trang 7Huấn Cao là nhân vật chính trong Chữ người tử tù, mặc dù nổi tiếng và có tài viết chữ nhưng lại bị triều đình giam giữ và kết tội chết vì dám chống đối lại triều đình Trong thời gian giam giữ trong ngục tù, ông cương trực và bất khuất Viên quản ngục đã nghe danh tiếng ông Huấn Cao nhưng không ngờ gặp nhau trong hoàn cảnh trớ trêu thế này Viên quản ngục biệt đãi ông Huấn Cao như dọn dẹp chỗ ở, dọn đồ ăn ngon nhưng Huấn Cao tỏ thái độ khinh thường
Khi thời gian xử tử sắp đến, viên quản ngục tiết lộ ông là người yêu cái đẹp và nghệ thuật, mong muốn xin chữ của Huấn Cao Cảm động trước tấm lòng của viên quản ngục Huấn Cao quyết định cho chữ trước ngày ra pháp trường
Cảnh tượng cho chữ diễn ra ngay trong nhà tù, cảnh tượng chưa từng có trong lịch
sử khi cả tù nhân và kẻ trọng tội không còn có sự phân biệt, họ hướng đến tình yêu nghệ thuật Sau cùng Huấn Cao khuyên viên quản ngục trở về quê sinh sống để giữ tấm lòng thanh cao
Tóm tắt truyện ngắn Chữ người tử tù - Bài văn mẫu 10
Chữ người tử tù kể về nhân vật Huấn Cao, ông là một tử tù do chống lại triều đình nên bị bắt Huấn Cao là một nhà nho tài hoa nhất là tài viết chữ
Trước khi ông bị xử bắn, ông được giải đến nhà ngục nơi có viên quan ngục và thầy thơ, hai người này rất yêu và mến mộ cái đẹp và hâm mộ tài viết chữ tuyệt vời của Huấn Cao Vì thế, trong những ngày Huấn Cao ở ngục, hai người này đối đãi với ông rất tốt, còn trịnh trọng hầu hạ như kẻ dưới nhưng Huấn Cao không hề màng tới Khi viên quản ngục có được tin ngày xử tử Huấn Cao, ông và thầy thơ quyết hoàn thành tâm nguyện là xin chữ của Huấn Cao Trước thái độ chân thành
và tình yêu với cái đẹp, Huấn Cao vô cùng cảm mến những tấm lòng đó nên đã quyết định cho chữ
Một chuyện trước đây chưa hề có đã diễn ra vào buổi tối trước ngày Huấn Cao bị
sử tử, tại nhà lao tỉnh Sơn đó là cảnh ba con người chụm đầu, một người là tử tù
Trang 8đang mang trong mình đầy xiềng xích, nhưng lại đang vẽ ra, phóng ra từng nét chữ trên tấm lụa trắng, bên cạnh là hai cai đầu đang dõi theo, run rẩy, khúm núm chờ đợi của Viên quản ngục và thầy thơ
Huấn Cao đã khuyên Viên quản ngục và thầy thơ nên tìm một nơi thôn dã để giữ gìn tấm lòng thanh cao, yêu cái đẹp Vì tình yêu đó không phù hợp với cuộc sống nơi tù ngục, một nơi đầy hỗn loạn và rối ren Viên quản ngục vô cùng cảm động vì lời khuyên đó, ông đã cúi đầu lạy tạ Huấn Cao với sự biết ơn và trân trọng
Tóm tắt truyện ngắn Chữ người tử tù - Bài văn mẫu 11
Truyện ngắn “Chữ người tử tù” được rút trong tập “Vang bóng một thời” 1940 của nhà văn Nguyễn Tuân Truyện được xây dựng theo hai tuyến nhân vật chính diện
và phản diện nhưng lại có mối quan hệ rất đặc biệt từ đó để làm bật nội dung Truyện ngắn này được tóm lược như sau:
Phần 1: Từ đầu cho đến “Xem sao rồi sẽ liệu”: Tác giả nói về tâm trạng của viên quản ngục khi nghe tin có một đoàn tử tù sáu người sắp được dẫn đến nhà tù do viên quản ngục quản lí Trong đám tử tù này có một người rất nổi tiếng đó là Huấn Cao không những có tài viết chữ đẹp mà còn là một người văn võ đều tài cả, viên quản ngục đã trằn trọc suốt đêm không ngủ vì hai lẽ, một mặt muốn biệt đãi Huấn Cao vì nễ trọng, một mặt sợ thầy thơ lại tố giác với cấp trên
Phần 2: Tiếp theo cho đến “Thiếu chút nữa ta đã phụ mất một tấm lòng tốt trong thiên hạ”: Diễn tả tâm trạng và thái độ của Huấn Cao và viên quản ngục Khi đoàn
tử tù vừa đến nhà tù thì Huấn Cao được viên quản ngục biệt đãi, không chỉ biệt đãi cơm rượu đàng hoàng mà còn đích thân viên quản ngục đến phong giam của Huấn Cao để bày tỏ tấm lòng của mình Sau đó khi nghe tin Huấn Cao sắp bị đưa đi hành hình, viên quản ngục đã nhờ thầy thơ lại đến gặp Huấn Cao để bày tỏ sợ nguyện củam ình và rất may Huấn Cao đã không bỏ phí một tấm lòng tốt trong thiên hạ và quyết định cho chữ viên quản ngục
Trang 9Phần 3: Phần còn lại: Là cảnh Huấn Cao cho chữ và khuyên bảo viên quản ngục Dưới một bó đuốc sáng rực Huấn Cao ngồi ung dung trước tấm lụa bạch để cho chữ, còn viên quản ngục và thầy thơ lại thì khumns núm run run và cuối dầu bái lĩnh trước lời khuyên bảo của Huấn Cao Nội dung của tác phẩm thực sự bùng nổ ở phần cuối của tác phẩm này
Tóm tắt truyện ngắn Chữ người tử tù - Bài văn mẫu 12
Huấn Cao là người cầm đầu cuộc khởi nghĩa chống lại triều đình nên bị kết án tử hình Trước khi chịu án chém, ông bị đưa đến giam tại một nhà tù Khi trát gửi đến nhà tù, biết trong danh sách có ông Huấn Cao, người nổi tiếng viết chữ đẹp, viên quản ngục đã cho thầy thơ lại bảo người quét dọn phòng giam nơi Huấn Cao và những người tử tù sẽ ở Trong những ngày Huấn Cao ở tù, viên quản ngục đã biệt đãi ông và những người đồng chí của ông Sở nguyện của viên quản ngục là xin được chữ viết của Huấn Cao Lúc đầu, Huấn Cao tỏ ý khinh miệt viên quản ngục, nhưng khi hiểu được tấm lòng viên quản ngục, ông đã quyết định cho chữ vào cái đêm trước khi ông bị xử chém Trong đêm cho chữ, ông Huấn cao tay viết như rồng bay phượng múa trên tấm lụa bạch còn viên quán ngục và thầy thơ lại thì khúm núm bên cạnh Sau khi cho chữ, ông Huấn Cao khuyên viên quản ngục về quê để giữ cho "thiên lương" trong sáng Viên quản ngục nghe lời khuyên của ông Huấn Cao một cách kính cẩn "Kẻ mê muội này xin bái lĩnh"
Tóm tắt truyện ngắn Chữ người tử tù - Bài văn mẫu 13
Huấn Cao vốn là một người nổi tiếng viết chữ đẹp, tiếng vang của ông đã lan đến
cả một vùng tỉnh Sơn Đời ông chỉ viết có bộ tứ bình và một bức trung đường cho
ba người bạn Nhưng vì Huấn Cao chống lại triều đình nên bị bắt vào nhà giam chờ ngày tử hình Ở đây, Huấn Cao chịu sự cai quản của viên quản ngục và người thầy thơ, cả hai người họ đều vô cùng mến mộ tài năng viết chữ đẹp của Huấn Cao
Trang 10Người quản ngục đối xử với Huấn Cao rất trịnh trọng, như một người bề trên chứ không có gì gọi là cai quản Ấy thế nhưng Huấn Cao lại có một khí thiết trong sạch, ông không muốn nhận sự biệt đãi của người khác nên đã từ chối viên quản ngục Trước ngày Huấn Cao bị xử tử, viên quản ngục đã quyết định phải thực hiện được việc xin chữ của ông, vì người quản ngục vô cùng yêu cái đẹp và trân trọng cái đẹp Ông đã xin Huấn Cao cho chữ, Huấn Cao vì cảm động trước tấm lòng của người quản ngục nên gật đầu đồng ý Thế là trong đêm khuya nơi ngục tù tối tăm, bẩn thỉu đã diễn ra cảnh cho chữ mà tác giả gọi là "một cảnh xưa nay chưa từng có" Người tử tù chân tay đeo xiềng xích vẫn phóng những nét chữ tài hoa, tung hoành
cả đời người Còn viên quản ngục và thầy thơ thì đang cúi mình trước cái đẹp Sau khi cho chữ, Huấn Cao còn khuyên người quản ngục thay chốn ở đi để giữ được thiên lương trong sáng của mình
Tóm tắt truyện ngắn Chữ người tử tù - Bài văn mẫu 14
Nguyễn Tuân đã viết Truyện ngắn Những người tử tù với một cảnh "xưa nay chưa từng có" Huấn Cao là một người tử tù nhưng có tài viết chữ đẹp Người khắp vùng tỉnh sơn đều đồn rằng: "Chữ ông Huấn đẹp lắm, vuông lắm." Người quản ngục và thầy thơ say mê nét chữ của Huấn Cao nên đã dành cho ông Huấn sự biệt đãi đặc biệt Ban đầu, ông Huấn khinh miệt và không nhận sự biệt đãi của quản ngục nhưng rồi ông cũng nhận ra được sự chân thành trong tấm lòng của viên quản ngục nên đã quyết định cho chữ Cảnh cho chữ diễn ra cho thấy sự trân trọng của người xin chữ và người tử tù đang phóng những nét chữ tài hoa Sau đó, Huấn Cao khuyên người quản ngục không làm công việc này nữa để giữ được thiên lương trong sạch, người quản ngục cúi đầu: "Kẻ mê muội này xin bái lĩnh"
Tóm tắt truyện ngắn Chữ người tử tù - Bài văn mẫu 15
Câu chuyện Chữ người tử tù kể về nhân vật Huấn Cao nho tài hoa viết chữ rất đẹp
và là nhà cách mạng khi thường xuyên chống lại triều đình Huấn Cao bị triều đình