Cứ như thế mỗi lần mùa mưa đến, mẹ lại ôm tôi vào lòng kể cho tôi nghe câu chuyện của mẹ, những dòng nước mắt của mẹ lúc nào cũng rơi khi kể, những dòng nước mắt cứ như thế cùng tôi lớn
Trang 1ĐẠI HỌC QUỐC GIA THÀNH PHỐ HỒ CHÍ MINH TRƯỜNG ĐẠI HỌC KHOA HỌC XÃ HỘI VÀ NHÂN VĂN
KHOA LỊCH SỬ
BÀI THI CUỐI KỲ MÔN: PHƯƠNG PHÁP NGHIÊN CỨU VÀ BIÊN SOẠN LỊCH SỬ ĐỊA
PHƯƠNG, LỊCH SỬ NGÀNH NGHỀ HỒI KÝ: NHÀNH LIỄU MONG MANH SINH VIÊN THỰC HIỆN: LÊ BÁ QUANG
MSSV:2056040110
Thành phố Hồ Chí Minh, ngày 23 tháng 10 năm 2022
Trang 2Mục lục
LỜI NÓI ĐẦU 1 CHƯƠNG I: Thuở thơ ấu cơ cực 2 CHƯƠNG II: Người con gái đôi mươi xinh đẹp
và nết na 4 CHƯƠNG III: Định mệnh tình yêu và sự ra đời
“thiên thần” của mẹ 7 CHƯƠNG IV: Cuộc sống xa con 9 CHƯƠNG V: Cuộc sống sau ngày sum họp 11 CHƯƠNG VI: Đứa con thứ hai và những thử
thách mới 15 Chương VII: Những ngày cuối cùng của cuộc
đời 18 CHƯƠNG VIII: Yên giấc ngàn thu 21 CHƯƠNG XIX: Cảm nghĩ về mẹ 24
Trang 3LỜI NÓI ĐẦU
Mùa mưa Sài Gòn lại đến, trong tôi lại trào dâng lên những nỗi niềm và cảm xúc khó tả Đây là mùa mưa đầu tiên sau kỳ đại dịch hoành hành thành phố này, cái đại dịch gây cho thành phố nơi tôi đang sống những chuỗi ngày sống trong sự khó khăn trăm bề Với tôi đại dịch Covid-19 đã cướp đi của tôi rất nhiều thứ, đó
là cả một năm dài chàng sinh viên như tôi phải ở nhà để học trực tuyến, là cả một năm dài tôi bỏ lỡ những chuyến đi của thanh xuân, những chuyến đi khám phá của tuổi trẻ và là sự áp lực tột độ của việc không được đi ra khỏi nhà Những cũng nhờ đại dịch mà tôi có những khoảng thời gian thật sự quý báu bên những người thân yêu của mình Những lúc như vậy niềm vui lớn nhất của tôi là nằm trò chuyện và nghe mẹ kể về cuộc đời của bà Chẳng biết từ bao giờ nằm nghe
mẹ kể về những câu chuyện xa xưa ấy khiến tôi hứng thú đến lạ Từ lúc tôi còn
là đứa bé đến lớn mẹ đã kể chuyện về cuộc đời mình cho tôi nghe không biết bao nhiều lần nhưng đối với tôi lần nào nghe cũng muốn nghe Cứ như thế mỗi lần mùa mưa đến, mẹ lại ôm tôi vào lòng kể cho tôi nghe câu chuyện của mẹ, những dòng nước mắt của mẹ lúc nào cũng rơi khi kể, những dòng nước mắt cứ như thế cùng tôi lớn lên qua từng năm Nhưng có lẽ lần kể chuyện này là lần kể chuyện
mà tôi sẽ chẳng bao giờ quên được bởi vì sau mùa mưa này tôi chẳng còn mẹ nằm bên, chẳng còn được nghe mẹ kể về cuộc đời đầy những gian truân những cũng thật nhiều những kỷ niệm
Để rồi bây giờ đây khi mùa mưa Sài Gòn lại kéo đến, chỉ còn lại mình tôi ôm nỗi buồn cùng mưa như mẹ tôi ngày trước Những giọt nước mắt bây giờ lại dành cho tôi khi ngồi dưới những cơn mưa, những giọt nước mắt nhớ thương về người mẹ đã đi cùng tôi suốt một phần ba cuộc đời mình Người mẹ đã nuôi dưỡng cả thể xác và tâm hồn của tôi, giáo dục tôi trở thành người tốt cho đất
Trang 4nước này, người đã cùng tôi trải qua tuổi thơ thật êm đềm và hạnh phúc Mẹ chính là tuổi thơ của tôi, hình ảnh mẹ sẽ không bao giờ phai nhòa trong trái tim
và ký ức của tôi suốt cuộc đời này Nhớ lại những gì mẹ kể trong tôi trào lên những cảm xúc lạ thường, cuộc đời mẹ tôi như một cuốn phim vậy, nó có đủ đắng cay, bất hạnh, hạnh phúc, khổ đau, nước mắt và có cả những nụ cười Cũng chính vì những thứ gia vị cảm xúc mà mẹ kể, cùng với việc được giao bài tập viết hồi ký, tôi chẳng cần suy nghĩ nhiều mà quyết định viết ngay về cuộc đời của người mẹ tuyệt vời của tôi, một “nhành liễu mong manh” trải qua biết bao nhiêu sương gió, đi qua bao nhiêu thăng trầm Tôi hi vọng qua hồi ký này về bà
sẽ một phần nào đó thấy được hình ảnh người phụ nữ, người mẹ Việt Nam tuyệt vời qua đây tôi cũng muốn gửi gắm những cảm xúc những nỗi niềm yêu thương kính phục và biết ơn dành cho người sinh thành của mình Có lẽ mẹ tôi sẽ chẳng bao giờ đọc được những dòng này của tôi dành cho bà nhưng tôi vẫn mong ở một nơi xa xôi nào đấy bà sẽ cảm nhận được tình cảm mà tôi dành cho bà người
mẹ kính yêu của tôi, một “nhành liễu mong manh” nhưng đầy nghị lực, mạnh mẽ
và bao dung
CHƯƠNG I: Thuở thơ ấu cơ cực
Câu chuyện bắt đầu sau những ngày giải phóng 1975, thuở ấy nơi làng quê nghèo ở xứ Thanh, vào một đêm trăng tháng 11 âm lịch mẹ tôi được sinh ra, ông ngoại, bà ngoại vui mừng chào đón mẹ tôi và hàng xóm cũng vậy Xóm nghèo quê ngoại tôi năm đó vui lắm, họ sống với nhau chan hòa, yêu thương và đùm bọc lẫn nhau Hồi đó việc kết hôn thông qua mai mối và giới thiệu lẫn nhau, việc nhà nội nhà ngoại gần nhau cũng là lẽ bình thường Ông bà ngoại tôi lấy nhau cũng nhờ vào việc này, nói đúng ra là một sự mai mốt và cũng là nhân duyên khá lớn Ông ngoại tôi có một người em họ lấy vợ ở làng dưới, sau khi kết hôn thì ông chú tôi dẫn vợ lên làng ông ngoại sinh sống Vợ của ông chú tôi lại có một
Trang 5người em gái ruột và người đó không ai khác chính là bà ngoại của tôi sau này Vậy nên khi ông chú tôi sinh con thì việc xưng hô giữa mẹ tôi và con của ông chú cũng khó khăn Chả biết nên gọi là chi hay là em nữa, nếu theo họ nội thì mẹ tôi là chị bởi vì ông chú là em của ông ngoại tôi còn theo họ ngoại thì mẹ tôi phải làm em vì bà ngoại là em gái của bà thím, em vợ của ông chú Sau này con cháu đời sau bọn tôi nhiều khi cũng gọi nhau loạn xạ cả lên vì hai cuộc hôn nhân chồng chéo này Cơ mà mẹ tôi nhận làm em vì bà ngoại và bà gì (thím) là chị em ruột còn ông chú với ông ngoại chỉ là anh em họ Vì thế sau này lúc tôi về quê lũ trẻ gọi mẹ tôi là bà trẻ còn tôi là chú bởi ở quê họ lập gia đình khá sớm
Mẹ tôi đã có một cuộc sống bình yên cho đến khi mẹ lên 5, bà ngoại tôi qua đời vì bạo bệnh để lại 4 anh em của mẹ Mẹ tôi là con thứ hai vì trên mẹ có một người bác lớn, dưới mẹ là dì hai và dì út Lúc bà ngoại qua đời thì dì út mới có
18 tháng chẳng biết gì cả, mẹ và bác cả thì còn nhận thức được sự mất mát ấy Thế rồi ông ngoại tôi “đi bước nữa” một năm sau đó, mẹ tôi, bác cả và hai dì có một dì hai mới Cuộc đời của đóa hoa xinh nhiều thăng trầm của mẹ tôi bắt đầu
từ đây Hồi đó việc được đi học là một cái gì đó khá xa vời, đặc biệt đối với những gia đình như của mẹ tôi thì điều đó càng khó khăn, bác cả tôi nghỉ học từ sớm phụ giúp gia đình, mẹ tôi với các dì thì khá hơn chút được đến cấp hai Mẹ tôi học khá lắm, bà vẽ đẹp, múa khéo làm thơ rất hay, suốt những năm đi học năm nào bà cũng trong đội thiếu nhi của trường và của xã đi tập nghi thức đội và giao lưu văn nghệ Mặc dù vẫn hay bị bạn bè trêu là không có mẹ nhưng bà vẫn chẳng bận tâm là mấy, bà vẫn luôn lạc quan, vẫn hát ca suốt ngày Đi trên đường làng mà nghe thấy tiếng hát là cả làng đều đoán ra mẹ tôi Tuy nhiên, học tốt và
có năng khiếu đến đâu thì việc gia cảnh khó khăn cũng là một thứ rào cản vô hình kìm nén mẹ tôi Việc quá đông anh chị em và gia cảnh khó khăn khiến mẹ tôi không thể tiếp tục đi học Mọi thứ tồi tệ đến nỗi học đến lớp năm mẹ tôi còn
Trang 6chưa đóng học phí lớp bốn, đồ dung học tập thì chẳng có, quãng đường đi học xa
mù mịt Cả làng có duy nhất một trường cấp hai vậy nên nếu học sinh không đủ điều kiện đi học thì đều phải nghỉ học để chừa chỗ cho người khác Những năm trước khi đổi mới thì nền kinh tế Việt Nam suy thoái trầm trọng, hợp tác xã khiến cho mọi thứ bị cào bằng khủng khiếp Hoa lợi chia đều cho nhau nhưng với việc nhà có đến sáu anh chị em khiến cho kinh tế gia đình mẹ không đủ trang trải Nhà được vài sào ruộng thì chẳng đủ ăn, được cấp cho đôi trâu thì cũng chẳng khấm khá hơn Nhà có ba chị em gái thì mẹ tôi chịu thiệt nhất cái gì cũng nhường cho hai dì đến nỗi đôi dép mẹ được tặng cũng cho dì luôn Cảnh nghèo đến như vậy thì quả thật mẹ tôi chẳng thể nào học được nữa Hồi đó quả thật do hoàn cảnh khó khăn chứ nếu mà học tiếp thì mẹ tôi đã sướng biết bao nhiêu, các bác họ của tôi đều là nhà giáo trong các trường ở xã và huyện, hồi đó mà mẹ tôi được đi học thì biết đâu mẹ đã là giáo viên rồi cũng nên vì mẹ tôi giỏi vậy cơ mà
Cơ mà nếu như thế thì mẹ tôi đã không gặp được bố tôi và bây giờ tôi chẳng có mặt trên đời này Cuộc sống giống như một cuốn sách viết còn thiếu vậy chỉ chờ chúng ta điền vào những vị trí còn trống mà thôi và bố tôi chính là định mệnh và
là khoảng trống mà mẹ tôi còn thiếu ấy
CHƯƠNG II: Người con gái đôi mươi xinh đẹp và nết na
Lên độ tuổi đôi mươi mẹ tôi xinh lắm, phải gọi là nhất vùng luôn chứ chẳng đùa, bà được con trai làng để ý quá trời Biết bao lần mẹ tôi được gửi thư tình, biết bao chàng trai “thầm thương trộm nhớ” mẹ tôi, kể cả làng tôi và làng bên đi đến đâu là cũng vài chàng trai mất hồn Bấy giờ nhìn bà vẫn đẹp vô cùng, hồi đó lục được vài tấm ảnh cũ của mẹ lúc đôi mươi tôi còn mê nữa là mấy chàng trai
ấy, mẹ tôi đẹp “ăn dứt” bọn con gái bây giờ, đó là một nét đẹp giản dị, chân phương không son phấn, mộc mạc của một cô gái thôn quê Hồi đó con trai làng này sang làng khác đi tìm người yêu là một cái gì đó thử thách vô cùng bởi con
Trang 7trai làng đều muốn giữ gái làng nên họ rất cẩn thận với trai làng khác Hồi đó có một chàng trai thích mẹ tôi đến nỗi lội qua con mương cuối làng để đến nhà mẹ tôi ở đầu làng vì con trai làng tôi đêm nào cũng ở đầu làng canh giữ Và rồi chàng tải ấy đã bị đánh một trận luôn, đến nỗi bị trật cả một cánh tay Hôm sau
mẹ tôi còn mắng các bác của tôi vì chuyện này bởi chàng trai kia là bạn của mẹ tôi Về sau con trai làng khác muốn đến làng của mẹ tôi ai nấy cũng khiêng dè luôn Mẹ tôi lúc ấy vô tư lắm, bà chẳng biết yêu đương là gì cả, mẹ tôi hồn nhiên chỉ làm ruộng rồi đi chơi với các bạn và anh em trong xóm Làng tôi có một cái nhà văn hóa nhỏ, đêm nào mẹ tôi và mọi người cũng ở đấy, họ cùng nhau chơi đùa các trò chơi dân gian và nhiều thứ khác nữa Một cuộc sống êm đềm và giản
dị không giống như cuộc sống xô bồ lúc bây giờ, bây giờ thời buổi công nghê phát triển trẻ con rất ít được đi chơi giống như vậy Chúng nó đứa thì phải học, học ở trên trường, học thêm, học nghề, học ngoại ngữ đủ kiểu khiến chúng như một con robot được lập trình vậy đến giờ là ăn đến giờ là đi học, các đứa trẻ khác thì chỉ cắm mặt vào điện thoại và các đồ dung điện tử ngay cả tôi bây giờ cũng vậy, tôi cũng suốt ngày học, giải trí đối với tôi cũng là cầm chiếc điện thoại và lướt mạng xã hội Nhiều khi tôi muốn quay về và sống và thời của mẹ vậy cuộc sống bình yên, giản dị và thanh bình vô cùng chẳng phải nghĩ ngày mai phải trả bài cho thầy cô, phải học phần nào để ngày mai làm kiểm tra chẳng phải đi học thêm nhiều thứ Mẹ tôi như một đóa hoa vậy, đêm nào bà cũng tỏa sáng nhất nhà văn hóa, bà hát hay đến nỗi ca sĩ đến làng còn không được hưởng ứng bằng lúc
mẹ tôi hát Một người vừa đẹp người đẹp nết lại hát hay thì chả trách con trai làng say mẹ tôi như điếu đổ, đến một người khó tính như bố tôi ngay lần đầu gặp cũng yêu mẹ say đắm
Dì hai của mẹ thì cũng như những dì ghẻ khác, bà cũng chỉ lo cho con cái của
bà nhiều hơn là mẹ và các dì của tôi Bà hay giấu đồ ăn cho hai đứa con của
Trang 8mình, lúc nào cũng thiên vị cho con ruột của mình Có lần dì út tôi tinh ranh lén vào phòng bà ăn vụng đồ ăn bị bà bắt được là đánh hai bạt tai, đó là lần duy nhất
mà bà đánh con chồng Ngoài ra bà cũng khá tốt, cũng hiền hậu tốt hơn nhiều so với những “dì ghẻ” khác về sau thì mẹ vẫn hay liên lạc và hỏi thăm sức khỏe của
bà, nhưng bà cố nội tôi thì không thích bà cho lắm bởi trong mắt bà chỉ có bà ngoại tôi là con dâu chính thức của bà việc ông ngoại tôi có vợ mới bà cũng không vui cho lắm Chỉ thấy bà cố qua mấy tấm ảnh cũ thời đó nhưng tôi cảm nhận được sự hiền từ của bà, đôi mắt bà ấm áp và hiền dịu vô cùng, mẹ tôi cũng thừa hưởng đôi mắt ấm áp ấy từ bà nên mỗi lần nhìn vào đó tôi luôn cảm thấ bình yên vô cùng Bà lúc nào cũng lo cho mẹ và các dì của tôi, bác cả thì đi làm
từ lúc thanh niên nên bà ít khi quan tâm cho mẹ tôi và các dì Lên mười tám mẹ tôi ra chợ buồn bán rau phụ gia đình buổi sáng, chiều chiều thì mẹ thả trâu ra đồng Ngày mùa đến thì mẹ đi gặt lúa thuê cho người dân trong làng hoặc đi gánh lúa thuê cho họ hàng kiếm tiền phụ giúp gia đình Mặc dù mệt mỏi nhưng
mẹ tôi lúc nào cũng hay cười, bà vần vừa làm vừa hát ca, làng quê thật yên bình
và êm ả Chiều nào mẹ tôi và các dì cũng ăn cơm với bà vài hôm thì dì hai mới nấu cho mẹ và các dì của tôi ăn cơm Được cái hai đứa con một trai một gái của
dì hai mẹ tôi lại khá tốt, họ cũng hay chơi với mẹ và các dì Đến độ tuổi thanh niên thì họ như anh em ruột của mẹ và dì luôn, cả đám đi đâu cũng kéo nhau khiến cho làng xóm lúc nào cũng rôm rã Mọi thứ đối với mẹ tôi thời ấy cũng không đến nỗi nào, mặc dù không có tình thương của bà ngoại, gia cảnh nghèo khó và phải bươn chải từ sớm nhưng đối với mẹ là những kỷ niệm khó phai Đến những năm cuối thế kỷ XX thì mẹ tôi vào Sài Gòn làm việc, dì hai mẹ tôi thì cùng ông ngoại chuyển ra Nam Định lập nghiệp sinh sống, một thời gian sau thì hai dì của tôi cũng lên theo Mẹ làm công nhân may của một công ty may mặc, sáng sớm đi làm có khi tăng ca đến tối, mẹ ở trọ ở dãy phòng trọ dưới chân cầu Sài Gòn Và rồi thì định mệnh của mẹ đã xuất hiện ở đây và mẹ luôn kể với tôi
Trang 9với giọng đầy vui vẻ và hạnh phúc, mẹ tôi bảo đó là tình yêu đẹp nhất của mẹ và
là tình yêu lớn nhất mà suốt đời này mẹ sẽ không bao giờ quên cho đến lúc bà không còn trên cõi đời nữa
CHƯƠNG III: Định mệnh tình yêu và sự ra đời “thiên thần” của mẹ
Đó là những năm 1996, 1997 gì đó ở dãy phòng trọ đối diện có một đoàn thương hồ lên ở trọ để làm việc ở Sài Gòn họ cũng là người Thanh Hóa lên Sài Gòn lập nghiệp như mẹ và trong đó có bố của tôi sau này Hồi đó mẹ tôi chăm chỉ lắm, ngày nghỉ cuối tuần nào bà cũng ra bờ sông Sài Gòn giặt và phơi quần
áo Trong xóm trọ mẹ tôi là người con gái đảm đang và ngoan nhất các ông thợ xây khi ấy không ai là không thích mẹ tôi, bố tôi cũng là một trong số đó Ông hay tranh thủ lúc mẹ tôi ra bờ sông để tìm đến, bố tôi hồi đó cũng đẹp lắm, hồi ở quê được gái làng thích lắm thậm chí hồi đó còn xém nữa kết hôn với người khác chứ chẳng phải mẹ tôi Nhưng vì cảnh nghèo khó, bố tôi sợ kết hôn với những người con gái có điều kiện sẽ rất phiền phức nên vì thế ông lên Sài Gòn lập nghiệp bỏ lại những mối tình ở quê nhà Cơ mà “ma sui quỷ dẫn lối” thế nào ông lại say đắm mẹ tôi từ lần gặp đầu tiên, cứ thế anh thợ xây nghèo đem lòng yêu cô công nhân đối diện, mọi chuyện cứ thế tiến triển tự nhiên bố và mẹ tôi yêu nhau
Cả xóm trọ ai nấy đều ủng hộ cả hai đến với nhau, cơ mà mẹ tôi lại vẫn còn đắn
đo nhiều thứ lắm, bà sợ cảnh nhà như vậy bố tôi sẽ suy nghĩ nhiều thứ rồi tương lai nữa, công nhân với thợ xây thì tương lai vẫn còn mù mịt Mãi cho đến những năm sau khi tình yêu đủ lớn và một lần mẹ tôi bị sỏi thận phải nhập viện thì mọi thứ mới đâu vào đấy Mẹ tôi bị sỏi thận khá nặng do hồi thanh niên mẹ tôi ăn uống sinh hoạt bài tiết không điều độ nên bệnh trở nặng cho đến mãi sau này Lần đó mẹ tôi bị ngất trên công ty ở Quận 2, tỉnh dậy thì đã ở trên viện, mọi người ai nấy đều lo lắng và đến chăm sóc cho mẹ, bố tôi là người chăm lo cho
mẹ nhất, ông đến tận nơi chăm sóc cho mẹ tôi tận mấy ngày liền bỏ qua cả
Trang 10những buổi làm, hồi đó một ngày lương đối với thợ xây là quý báu vô cùng Một ngày hồi đó được ba mươi đến bốn mươi ngàn đồng đủ tiền mua cả vài cân gạo
và đồ ăn chứ chẳng phải chơi Vậy mà bố chẳng quan tâm đến bởi bố biết người con gái ông yêu cần sự chăm sóc và quan tâm lúc này, người con gái một mình
“tha hương cầu thực” nơi đất Sài Gòn xa hoa không ai thân thích lại phải che chở cho hai người em thì quả thật đáng ngưỡng mộ như thế nào Ông yêu mẹ tôi bởi cái nhân cách giản dị, ngoan hiền và nết na ấy nó khác với tất cả các cô tiểu thư
ở quê mà ông từng gặp
Để rồi sự chăm sóc chu đáo ấy của bố đã làm rung động cô gái công nhân nghèo, mẹ tôi nhận lời cầu hôn từ bố Họ yêu nhau một thời gian, ra mắt gia đình hiểu rõ về hoàn cảnh của nhau rồi đi đến kết hôn vào đầu năm 2000, một tình yêu đẹp và cái kết viên mãn cho những con người định mệnh của nhau Sau kết hồn thì mẹ tôi có thai tôi, bà vẫn đi làm nhưng ít hơn vì còn lo cho cái thai nhi
mà bà yêu nhất Bố tôi thì gánh vác mọi thứ, ông đi làm để có mọi thứ chào đón thành viên mới của gia đình nhỏ của mình, ông rất bản lĩnh và mạnh mẽ, chịu thương chịu khó làm lụng Cơ mà là một người con trai nên bố tôi cũng không tránh khỏi những thú vui thời đó, ông cũng uống rượu hút thuốc và đặc biệt là đánh bài Dân thợ hồ mà làm sao mà tránh được những diều đó, các bạn của bố
ai cũng vậy nên ông cũng không ngoại lệ, được cái ông biết điểm dừng của mình với mẹ tôi nói thì ông nghe đặc biệt là nhìn thấy tôi trong bụng mẹ thì ông lại từ
bỏ cuộc chơi của mình Đến Tết những năm 2001 thì tôi chào đời, xóm trọ bỗng náo nhiệt hẳn lên bởi tôi là đứa trẻ con duy nhất trong xóm, cả xóm hồi đó ai cũng thích bế tôi có khi họ bế tôi về nhà luôn mà mẹ tôi không biết Mẹ nhớ lúc mang tôi ra tắm nắng ánh nắng chiếu vào tôi khiến tôi hiện lên sáng lạng và đẹp
vô cùng, đôi mắt tôi ánh lên sự hồn nhiên trong sáng, hình ảnh tôi tựa như một thiên sứ của trời được gửi đến cho mẹ tôi vậy Do đó bà đặt tên tôi là Quang
Trang 11nghĩa là ánh sáng, ánh sáng của tương lai sáng lạng gửi gắm vào tôi và đặc biệt hơn là bởi với mẹ tôi chính là ánh sáng mà thượng đế ban tặng Sau mấy lần chuyển trọ thì cuộc sống dần ổn định, cơ mà hồi bé tôi khó nuôi lắm Mẹ kể lại là tôi ốm suốt vài tháng lại đi bệnh viện, với tôi nghịch lắm có lần tôi bị bỏng nước sôi rất nặng do chạy đùa, lần đó bố mẹ lo lắm mẹ tôi thức cả đêm thoa thuốc làm mát cho tôi bà sợ tình yêu bé bỏng của mình tương lại sẽ để lại sẹo sẽ xấu Bố tôi thì thương tôi nhất luôn có lần tôi đi xem phim hoạt hình nhờ hàng xóm do nhà tôi không có tivi chủ nhà chuyển kênh là tôi khóc cả hôm đó, mẹ tôi với mọi người có dỗ cỡ nào tôi cũng không nín Thế là bố tôi mua luôn một cái tivi về cho tôi luôn, đến bây giờ lúc tôi đã có em trai thì bố vẫn thương tôi lắm, ngoài mặt ông lạnh lùng khó gần nghiêm khắc cho tôi sợ vậy thôi chứ tôi mà đi đâu về trễ là ông đi vòng quanh khắp nhà mà ngồi không yên
CHƯƠNG IV: Cuộc sống xa con
Sau khi mọi thứ dần ổn định thì họ hàng nội ngoại hai bên ở quê cũng lên Sài Gòn lập nghiệp, cứ thế một cộng đồng người thân, bạn bè của cả bố và mẹ tôi đã được hình thành Năm tôi được một tuổi rưỡi thì ông nội tôi đưa tôi về quê lần đầu, đó cũng là khoảng thời gian khá bỡ ngỡ với tôi Xa bố mẹ lần đầu nên tôi có chút lạ, mọi người ở quê ai cũng thân thiện với tôi, đối với tôi đây là trải nghiệm đầu tiên ở làng quê Những năm này bố và mẹ ở Sài Gòn tiếp tục làm lụng Nhưng mà mẹ nhớ tôi nên bà khóc suốt, đêm nào cũng vậy nhiều khi bà còn nổi giận với bố tôi luôn Tính cách mẹ tôi khá thẳng thẳn và cương trực, bà nghĩ gì thì nói đó yêu ghét rất rõ dàng giận dỗi hay khó chịu bà đều thể hiện ra ngoài chứ không để lâu Bà khác hoàn toàn với tính cách người miền Bắc bóng gió và hay
“móc mỉa” nhau nên nhiều khi bà hay cãi nhau với người tính cách thuần người Bắc như bố tôi Cơ mà tính cách ấy giúp bà được mọi người yêu quý, kính trọng
và giúp đỡ bởi có gì thì thẳng thắn rồi xong chứ không giữ lâu để tạo nên hiềm
Trang 12khích Về sau tính cách tôi cũng y như bà vậy cũng yêu ghét rõ dàng, thẳng thẳn
và cương trực có gì nói đó không mỉa mai hay nói xấu sau lưng Vì nhớ tôi nên
cứ khi rảnh rỗi là mẹ tôi về quê thăm tôi, mặc dù xa cả nghìn cây số nhưng bà chẳng quản ngại bởi với bà việc mang nặng và trải qua một cơn “thập tử nhất sinh” để sinh ra tôi thì việc đi xa để thăm tôi chẳng thấm thoát là bao Cứ như thế
bà đều về thăm tôi, mặc dù càng về sau tôi càng xa cách bà bởi khoảng thời gian
ở xa nhau, nhưng mỗi lần gặp tôi bà vui lắm, đến hồi lớn mỗi lần kể lại khoảng thời gian đó bà vẫn rơm rớm nước mắt Tôi thậm chí còn quên mất mình có mẹ
vì ở quê bà nội tôi thương tôi lắm, tôi là cháu nội đầu tiên của bà sau này lại là con trưởng nên hai bên nội ngoại đều để ý đến tôi Khoảng thời gian này tôi bám
bà nội là nhiều đến nỗi lúc mẹ về tôi còn thấy làm lạ và cứ nghĩ là khách đến nhà
Cứ như thế mẹ tôi lại giận bố và kêu bố về quê đón tôi vào, mặc kệ làm việc như thế nào cũng phải dành thời gian bên cạnh tôi Trong trí nhớ của tôi thì đó là vào mùa thu hay mùa đông gì đó năm 2008, năm đó là một năm nền kinh tế thế giới
bị khủng hoảng trầm trọng, kinh tế sa sút khiến cho một bộ phận người dân tha hương ở các thành phố lớn như Thành phố Hồ Chí Minh và Hà Nội phải quay trở
về quê Dợt đó bố tôi về quê làm công trình cho một người bạn ở gần nhà ông bà nội còn mình mẹ tôi vẫn ở lại làm cho công ty ở Thành phố Tôi nhớ mang máng
là khi ấy tôi đang xem trận bóng chung kết AFF Cup thì bố và ông bà nội tôi xảy
ra tranh cãi hình như có liên quan đến việc để tôi ở lại với ông bà Thế là sáng hôm sau bố tôi dọn đồ từ sáng sớm và đưa rôi đi vào Thành phố với bố luôn cuộc sống của tôi bắt đầu một trang mới và cũng từ đây tôi bắt đầu được sống cùng
mẹ mà có lẽ đến sau này nếu có chọn lựa lại thì tôi cũng chấp nhận đi cùng bố
mà không bao giờ hối hận
Trang 13CHƯƠNG V: Cuộc sống sau ngày sum họp
Chuyến đi ấy tôi say bí tỉ, chiếc xe khách tôi và bố đi chật chội đến nỗi con ruồi muỗi cũng không dám bay vào vì sợ chết ngạt Suốt hai ngày trèo đèo lội suối chui hầm vượt núi thì tôi đã được đến Thành phố nơi bố mẹ ở cùng Vừa thấy tôi bước vào, mẹ tôi vui lắm bà ôm lấy tôi vào lòng và khóc như mưa trong khi tôi vẫn còn chẳng hiểu điều gì đang xảy ra Lần này vào đấy tôi không còn thấy căn phòng trọ nhỏ hẹp như trước nữa mà thấy vào đó là một căn nhà thuê lớn hơn và rộng hơn trước mặc dù so với nhà ở quê của ông bà nội tôi thì nó chẳng sánh bằng, tuy có chút xệp xệ và ngập nước cũng như ở con đường đầy khói bụi nhưng đối với một cậu bé như tôi thì nơi này vẫn tốt biết bao Được cái tôi là đứa không thích và không muốn đỏi hỏi về mọi thứ xung quanh đối với tôi chỉ cần có tình thương và một cuộc sống bình yên là quá đủ Bởi chẳng ai biết cuộc sống ngày mai sẽ ra sao, chẳng ai biết rồi một ngày nào đó chúng ta sẽ chẳng còn đi cùng nhau nên hãy cứ sống hết mình vì hiện tại hãy cứ là chính bản thân mình Trở lại với thực tại thì tôi bắt đầu phải đi học, ngặt nỗi tôi còn chưa thi học kỳ ở quê nên việc đi xin học ở quê là điều rất khó Và thế là điều tồi tệ đã xảy ra với tôi, tôi lại bắt đầu phải học lại năm lớp 2 một sự chán nản hiện lên với tôi Đột nhiên phải học lại với những đứa nhỏ hơn một tuổi khiến tôi buồn bã vô cùng, ngày đi nhận lớp mẹ dắt tay tôi đến trường, có lẽ bà muốn làm lại cho tôi Lần đầu tiên tôi đi học là bà nội tôi đưa đi chứ không phải là mẹ nên mẹ muốn được dắt tay tôi đi học mỗi ngày, với mẹ tôi thì tôi luôn rất quan trọng, luôn là niềm sống trong bà Một phần nào đó mẹ tôi cũng cảm thấy có lỗi vì để tôi lại ở quê, tôi nhớ lần đó là vào năm tôi chuẩn bị vào lớp một, năm đó bác tôi qua đời
và mẹ tôi trở về quê làm đám tang cho bác Lần đó mẹ tôi về quê mục đích chính
là mang tôi vào Thành phố đi học lớp một nhưng rồi việc bác tôi ốm nặng và qua đời khiến mọi thứ thay đổi, đáng lẽ ra tôi đã được học tập tại Thành phố từ những năm đầu tiểu học chứ không phải chờ đến hai năm sau như lúc này Điều