1. Trang chủ
  2. » Giáo Dục - Đào Tạo

(TIỂU LUẬN) biện pháp giáo dục phòng chống bạo lực học đường cho học sinh trường THCS nguyễn trung trực, thành phố thuận an, tỉnh bình dương

17 21 0

Đang tải... (xem toàn văn)

Tài liệu hạn chế xem trước, để xem đầy đủ mời bạn chọn Tải xuống

THÔNG TIN TÀI LIỆU

Thông tin cơ bản

Tiêu đề (Tiểu luận) Biện pháp giáo dục phòng chống bạo lực học đường cho học sinh trường THCS Nguyễn Trung Trực, thành phố Thuận An, tỉnh Bình Dương
Trường học Trường trung học cơ sở Nguyễn Trung Trực
Chuyên ngành Giáo dục
Thể loại Đề tài nghiên cứu
Năm xuất bản 2023
Thành phố Thành phố Thuận An
Định dạng
Số trang 17
Dung lượng 27,83 KB

Các công cụ chuyển đổi và chỉnh sửa cho tài liệu này

Nội dung

Điều đáng nói sự việc xảy ra ngay trên lớp học và kéo dài trong một thời gian dài mà không có sự can ngăn của các bạn học cùng lớp hay giáo viên Ngọc Mon, 2019 Gần đây nhất, tại Bình Dươ

Trang 1

LỜI CẢM ƠN

Trang 2

DANH MỤC CÁC CHỮ VIẾT TẮT

Trang 3

MỞ ĐẦU

1 Tính cấp thiết đề tài:

Có một thời, chúng ta thường có tâm lý chủ quan cho rằng bạo lực học đường là một vấn

đề hết sức xa xôi và không xảy ra phổ biến, ở xã hội giàu truyền thống "tôn sư trọng đạo" và

coi trọng các giá trị về gia đình như ở xã hội Việt Nam Các phương tiện truyền thông đại chúng đã và đang đưa tin ồ ạt về tình trạng bạo lực học đường Chúng ta đã không thể lường trước được hậu quả của nó đối với giới trẻ và sự phát triển của xã hội Có thể nói, hiện tượng học sinh đánh nhau là một thực tế không mới nhưng hiện tượng đánh nhau của học sinh ở một

số nơi trong thời gian gần đây đã bộc bộ những tính chất nguy hiểm và nghiêm trọng Rõ ràng bạo lực học đường đang là một vấn đề nóng bỏng, một vấn nạn gây nhức nhối lòng người Nó không chỉ ảnh hưởng đến những người trong cuộc, mà còn ảnh hưởng tới cả một thế hệ trẻ, ảnh hưởng trực tiếp tới tương lai của dân tộc Thời gian gần đây, các vụ bạo lực học đường không chỉ tăng về số lượng mà còn tăng về mức độ nguy hiểm của nó, và lan rộng ra nhiều địa phương Học sinh không chỉ đánh nhau bằng vũ lực của bản thân mà còn sử dụng các công cụ gây hậu quả nghiêm trọng, nhất là tình trạng nữ học sinh đánh nhau được phản ánh gần đây, đánh nhau hội đồng, làm nhục bạn, quay phim rồi post lên mạng mang lại nhiều thông tin phản hồi tiêu cực từ phía dư luận xã hội Những điều này đang gióng lên hồi chuông báo động cho chúng ta về thực trạng lối hành xử bạo lực, thiếu lành mạnh của các em học sinh (Phạm Thị Xoan, 2015)

Tuổi vị thành niên là lứa tuổi chuyển tiếp từ trẻ em sang người trưởng thành Đây là giai đoạn phát triển cao về thể chất sinh lý, tâm lý và xã hội Trong đó có những biến chuyển tâm

lý hết sức là phức tạp Chính yếu tố phát triển tâm lý cũng như thể chất và nhân cách chưa hoàn thiện khiến cho trẻ em trong lứa tuổi vị thành niên hay bị khủng hoảng về tâm lý, dẫn đến những suy nghĩ và hành động sai lệch so với yêu cầu và chuẩn mực xã hội

Nhà trường đã có những hình thức kỉ luật, đuổi học và xây dựng mạng lưới thông tin trong các em học sinh nhưng hiệu quả vẫn chưa cao Ban giám hiệu nhà trường đã có nhiều biện pháp khác phối hợp cùng gia đình học sinh, giáo dục ý thức học sinh và các cơ quan có chức năng nhằm hạn chế trình trạng trên nhưng hành vi bạo lực giữa các học sinh trong trường vẫn còn tồn tại Việc tăng cường thiết chế giáo dục đối với trẻ em, đặc biệt các thiết chế trong trường học là rất quan trọng Các giải pháp đó vẫn chưa mang lại hiệu quả cao, chưa tác động nhiều đến bản thân tâm lý của các em học sinh

Mới đây, vào ngày 29 tháng 03 năm 2019, trường THCS Phù Ủng, huyện Ân Thi (Hưng Yên) xác nhận vào ngày 23 tháng 03 đã xảy ra sụ việc đáng tiếc khi có một nhóm 5 nữ sinh tham gia đánh hội đồng nữ sinh N.T.H.Y - học sinh lớp 9A của trường, khiến em Y phải nhập viện điều trị Nhóm nữ sinh đã lột quần áo, liên tiếp đấm đá vào mặt em Y và còn quay lại

Trang 4

clip Điều đáng nói sự việc xảy ra ngay trên lớp học và kéo dài trong một thời gian dài mà không có sự can ngăn của các bạn học cùng lớp hay giáo viên (Ngọc Mon, 2019)

Gần đây nhất, tại Bình Dương vào ngày 21 tháng 10 năm 2020 ở khu vực Trường Trung học cơ sở Lê Quý Đôn (phường Mỹ Phước, thị xã Bến Cát, tỉnh Bình Dương) cũng đã xảy ra

vụ đánh “hội đồng” giữa nhóm hai nữ sinh đánh một nữ sinh Nguyên nhân ban đầu là do mâu thuẫn vì màu sắc của đôi giày Trong đoạn clip được quay lại và đưa lên mạng xã hội đều là học sinh của Trường THCS Lê Quý Đôn (Hoà Thanh, 2019)

Qua những vụ việc trên cho thấy, bạo lực học đường đang trở thành nỗi lo lắng, trăn trở không chỉ của nhà trường, gia đình và xã hội Lý giải về điều này, các nhà tâm lý cho rằng, do các em học sinh nhiễm các mô hình bạo lực trong môi trường xã hội nhưng vì sợ thầy cô, nhà trường kỷ luật, các em thường tìm góc khuất như ngã ba đường, ngã tư để che giấu đi hành vi bạo lực của mình Bạo lực học đường ảnh hưởng lớn đến sự phát triển tâm lý và sức khỏe tinh thần của không ít học sinh bị bắt nạt có thể trở nên buồn bã, cô đơn, cảm thấy chán nản hoặc

bế tắc vì không biết chia sẻ với ai và không tìm được cách giải quyết

Bạo lực học đường đã trở thành vấn đề đáng quan tâm của toàn xã hội, đòi hỏi các cấp chính quyền cũng như các ban ngành phải có những biện pháp thích hợp để khắc phục tình trạng trên nhằm thiết lập một môi trường học đường an toàn, thân thiện cho học sinh, đảm bảo

an ninh cho xã hội Từ góc độ yêu cầu lý luận, đã có một số công trình nghiên cứu về vấn đề này đề cập đến thực trạng bạo lực học đường, thái độ của học sinh tới bạo lực học đường một

số yếu tố ảnh hưởng tới tình trạng trên

Chính vì những lý do trên nhóm chúng tôi đã chọn đề tài “Biện pháp giáo dục phòng

chống bạo lực học đường cho học sinh Trường THCS Nguyễn Trung Trực, thành phố Thuận An, tỉnh Bình Dương”, làm đề tài nghiên cứu của mình.

2 Mục đích nghiên cứu:

Nghiên cứu cơ sở lí luận về hành vi bạo lực học đường cho học sinh các trường Trung học

cơ sở Khảo sát đánh giá thực trạng bạo lực học đường cho học sinh khối 8 Trường THCS Nguyễn Trung Trực, thành phố Thuận An, tỉnh Bình Dương Đề xuất một số biện pháp phòng chống bạo lực học đường cho học sinh khối 8 Trường THCS Nguyễn Trung Trực, thành phố Thuận An, tỉnh Bình Dương

3 Đối tượng và khách thể nghiên cứu:

3.1 Đối tượng nghiên cứu:

Biện pháp giáo dục phòng chống bạo lực học đường cho học sinh khối 8

3.2 Khách thể nghiên cứu:

Học sinh khối 8 Trường THCS Nguyễn Trung Trực, thành phố Thuận An, tỉnh Bình Dương

Trang 5

4 Giả thuyết nghiên cứu:

Việc nhận thức về bạo lực học đường của học sinh và giáo viên ở các trường THPT hiện nay còn một số hạn chế Nhiều học sinh không phân biệt được đâu là hành vi mang tính bạo lực, đâu là hành vi thông thường Điều đó dẫn tới những hành vi ứng xử thiếu tính văn hóa của học sinh Thậm chí còn xâm hại nghiêm trọng tới tinh thần và thể xác của người khác Nếu nắm rõ được thực trạng nhận thức về bạo lực học đường của học sinh ở các trường THPT, chúng ta sẽ có những biện pháp hữu hiệu để tác động, giáo dục, ngăn chặn và đẩy lùi bạo lực học đường từ trong nhận thức của học sinh, làm cho các em suy nghĩ đúng đắn hơn, trong sáng hơn

5 Nhiệm vụ nghiên cứu:

khối 8 Trường THCS

THCS Nguyễn Trung Trực, thành phố Thuận An, tỉnh Bình Dương

khối 8 Trường THCS Nguyễn Trung Trực, thành phố Thuận An, tỉnh Bình Dương

6 Giới hạn và phạm vi nghiên cứu:

6.1 Giới hạn nghiên cứu:

Đề tài chỉ tập trung nghiên cứu về bạo lực học đường ở học sinh trung học phổ thông, thông qua đánh giá của chính học sinh Đề tài nghiên cứu về tâm lí, vì thế chúng tôi không phân tích nguồn gốc bạo lực từ góc độ sinh học, di truyền, hệ thần kinh

6.2 Phạm vi nghiên cứu:

Trường THCS Nguyễn Trung Trực, Thành phố Thuận An, tỉnh Bình

Dương 7 Phương pháp nghiên cứu:

7.1 Nhóm phương pháp nghiên cứu lí luận

đề lý luận của đề tài cần nghiên cứu

nghiên cứu, nhằm xây dựng cơ sở lý luận cho việc triển khai, nghiên cứu thực tiễn và công tác phòng chống bạo lực học đường cho học sinh khối 8

7.2 Phương pháp điều tra bằng bảng hỏi

- Mục đích: Sử dụng phiếu điều tra bằng bảng hỏi để thu thập thêm thông tin từ giáo viên, các em học sinh khối 8 về đánh giá vấn đề bạo lực học đường.

- Biện pháp thực hiện: Tiến hành phát phiếu cho học sinh để đánh giá nhận thức của học sinh về vấn đề bạo lực học đường.

7.3 Phương pháp phỏng vấn:

Trang 6

- Mục đích: Thu thập thêm thông tin từ các giáo viên phụ trách lớp 8, các em học sinh đang học tại các lớp 8 để có cái nhìn sâu sắc hơn về mức độ nhận thức hành vi bạo lực học đường

phỏng vấn sâu để làm rõ thêm thông tin thu thập được từ thực trạng

7.4 Phương pháp phỏng vấn chuyên gia:

cao về lĩnh vực nghiên cứu để làm căn cứ cho công tác nghiên cứu đề tài

những nhà khoa học để có nhìn nhận sâu hơn về vấn đề bạo lực học đường trong trường học

7.5 Nhóm phương pháp toán học:

cứu bằng phầm mềm SPSS 20.0 và phần mềm Microsoft Office Excel 2013

phương pháp nghiên cứu trên bằng các phép tính: tính xác xuất (%), trung bình cộng, so sánh giá trị trung bình Kiểm định tính khách quan, độ tin cậy của các kết quả thu được

8 Cấu trúc chương:

Đề tài có 3 phần:

Phần mở đầu:

Phần nội dung:

Chương 1: Cơ sở lý luận về phòng chống bạo lực học đường cho học sinh khối 8 trường Trung học cơ sở

Chương 2: Khảo sát thực trạng việc phòng chống bạo lực học đường cho học sinh khối 8 Trường THCS Nguyễn Trung Trực, thành phố Thuận An, tỉnh Bình Dương

Chương 3: Đề xuất biện pháp nâng cao ý thức phòng chống bạo lực học đường cho học sinh khối 8 Trường THCS Nguyễn Trung Trực, thành phố Thuận An, tỉnh Bình Dương

Kết luận và kiến nghị

Trang 7

CHƯƠNG 1: CƠ SỞ LÝ LUẬN VỀ PHÒNG CHỐNG BẠO LỰC HỌC ĐƯỜNG CHO

HỌC SINH KHỐI 8 TRƯỜNG TRUNG HỌC CƠ SỞ 1.1 Tổng quan một số công trình nghiên cứu lý luận về bạo lực và bạo lực học đường:

1.1.1 Các công trình nghiên cứu ở nước ngoài:

Trường học là 1 trong những môi trường phát triển quan trọng của cá nhân, là nơi trang bị những kiến thức khoa học cơ bản về tự nhiên và xã hội và những kiến thức văn hóa chủ yếu làm nền tảng cho cuộc sống sau này Tuy nhiên hiện nay, môi trường học đường đang bị ô nhiễm nghiên trọng Hiện tượng bạo lực học đường xuất hiện ngày một nhiều và phổ biến trong môi trường học đường có thể xảy ra trong trường học, ngoài cộng đồng và cả trên không gian mạng

hình thức và mức độ nghiêm trọng gây ảnh hưởng tiêu cực đến sự phát triển toàn diện về thể chất và tinh thần của học sinh Điều này được thể hiện trong nghiên cứu thống kê diễn ra của Hội Nghiên cứu Harvest (năm 2006) tại Singapore có tới 2800 trên tổng số 1000 em học sinh trả lời mình bị bạo lực tại trường học Điều tra của Hiệp hội y tế cho biết có đến 10 % trẻ em bị bạo lực trường học tại Mỹ có khoảng 30% lứa tuổi teen (5,7 triệu) chịu ảnh hưởng của bạo lực học đường Có thể các em bị xúc phạm về thân thể, bị tổn thương do những ngôn từ nặng nề, bị ám ảnh bởi thái độ lạnh lùng thờ ơ của bạn bè đối với mình (Trần Thị Minh Đức, 2013)

quốc gia đã triển khai dự án “Hiến chương Châu Âu vì trường học dân chủ không bạo lực” Theo đó nhiều trò chơi trên máy tính đã thiết kế nhằm rèn cho học sinh kỹ năng chống bắt nạt trong nhà trường, trên đường phố, khuyến khích các em tham gia những trò chơi tập thể trên lớp, dựng những vở kịch, viết văn, làm thơ, tham gia thảo luận về đề tài chống bắt nạt, hoá giải hành động, thái độ hung hãn Nhà trường cũng xây dựng quy tắc hành vi cho những em thường rơi vào tình thế bị bắt nạt, vag những em có xu hướng dùng bạo lực để giải quyết tranh chấp, những

em có tính thích trêu chọc bạn bè quá mức Cái chung của các chương trình chống bắt nạt quốc

tế là sự tỉ mỉ, chu đáo, có hệ thống và tôn trọng nhân cách của học sinh và phụ huynh (Lê Thị Lan anh, 2012)

cho thấy có hơn 40 % học sinh khẳng định từng là nạn nhân của bạo lực học đường ít nhất một lần trong năm và 28 % học sinh thừa nhận từng là “hung thủ” trong các vụ bạo lực học đường Trước đó, năm 2000, nước Pháp đã xảy ra 75000 vụ bạo lực học đường, trong đó có 39 vụ bạo lực nghiêm trọng và 300 vụ bạo lực ở mức độ thấp hơn (Nguyễn Văn Tường, 2016)

Trang 8

Nghiên cứu của Craid và Harel tiến hành năm 2004 cho thấy tỉ lệ học sinh ở độ tuổi từ 11 đến 15 bị lạm dụng và bạo lực ở 30 quốc gia dao động từ 9% đến 73%.Số liệu của Plan International và Trung tâm nghiên cứu quốc tế về phụ nữ (ICRW) khảo sát trên 5 quốc gia là Campuchia, Việt Nam, Indonesia, Pakistan và Nepal cho thấy cứ 10 học sinh thì có 7 em từng trải nghiệm bạo lực học đường (Việt Hà, 2019)

Quốc gia có số học sinh hứng chịu nạn bạo lực cao nhất là Indonesia (84%); thấp nhất là Pakistan với 43% (Nguyễn Văn Tường, 2019)

Nhà tâm lý học Na Uy Dan Olweus đã đưa ra chương trình chống bắt nạt trong trường học Được áp dụng từ năm 1983, nó tỏ ra hữu hiệu đến mức được nhiều nước phát triển áp dụng Số liệu thống kê cho hay, nhờ chương trình này mà số lượng nạn nhân và số lượng “kẻ

ăn hiếp” giảm từ 30 – 50% Đồng thời cũng nhờ đó mà tỉ lệ phạm tôi trộm cắp , ăn cướp, cuõng hiếp trong trẻ vị thành niên thuyên giảm đáng kể (Phạm Thị Xoan, 2015)

học ở học sinh trung học và tiểu học năm 2006” do Bộ giáo dục Trung Quốc công bố cho thấy, năm 2006 trong những sự cố an toàn được đưa lên báo, thì có đến 25% những vụ việc đó xảy ra trong trường học, chủ yếu là những vụ việc gây thương tích do đánh nhau (chiếm 56%), do dùng chất gây nổ, sử dụng dao, phóng hỏa, xâm hại tình dục… Ngoài ra, theo Trung tâm điều trị bệnh tật của thành phố Thẩm Quyến (2009), trong báo cáo “Nghiên cứu phòng chống thương tích trẻ em” gửi lên “Đại hội tuyên truyền phòng chống ngược đãi trẻ em trên toàn thế giới” cho thấy, trong vòng 1 năm, có 48.7% học sinh ở thành phố Thẩm Quyến cảm thấy không an toàn khi đến trường cũng như tan trường, có 15.8% học sinh đã từng đánh nhau, trong đó những vụ việc đánh nhau của học sinh THCS là nghiêm trọng nhất; có 49.7% học sinh cấp 2 không cảm thấy an toàn; có 21.8% học sinh đã từng đánh nhau (Chen Erping, 2009)

Tại Nhật Bản, khảo sát năm 2016 của Bộ Giáo dục và Đào tạo nước này cho thấy số vụ bắt nạt ở cấp tiểu học và trung học tăng lên mức kỷ lục là 224.540 trường hợp, tăng hơn 36.400 trường hợp so với năm 2015 (Việt Hà, 2019)

Tại Hàn Quốc, theo khảo sát được thực hiện bởi Quỹ Phòng, chống bạo lực thanh thiếu niên Hàn Quốc (vào tháng 11 và 12 năm 2009) có đến 22% học sinh Tiểu học và Trung học

cơ sở bị bắt nạt ở trường (Việt Hà, 2019)

Tại Australia: Bộ Giáo dục Bang Queensland tuyên bố vào tháng 7 năm 2009 rằng mức độ gia tăng của bạo lực tại các trường học là "hoàn toàn không thể chấp nhận" và thừa nhận rằng đã không thực thi đầy đủ để chống lại hành vi bạo lực Có 55.000 học sinh đã bị đình chỉ tại các trường của bang trong năm 2008, gần một phần ba trong số đó bởi "hành vi không đúng đắn về thể chất" Tại Nam Australia, 175 vụ tấn công bạo lực vào các học sinh hay giáo viên đã được ghi nhận trong năm 2009 (Bạo lực học đường, Wikipedia)

Trang 9

Tại Ba Lan: Năm 2006, sau một vụ tự sát của một cô gái sau khi bị quấy nhiễu tình dục tại trường, Bộ trưởng Bộ Giáo dục Ba Lan, Roman Giertych, đã tung ra một cuộc cải cách trường học "không khoan dung".Theo kế hoạch này, các giáo viên sẽ có vị thế pháp lý như các nhân viên dân sự, khiến việc thực hiện hành động bạo lực chống lại họ bị trừng phạt với những mức độ cao hơn Hiệu trưởng sẽ, trên lý thuyết, có thể gửi những học sinh hung hãn tới thực hiện phục vụ

cộng đồng và cha mẹ của các học sinh đó cũng có thể bị phạt Các giáo viên không phản ánh các vụ bạo lực ở trường có thể phải đối mặt với một án tù (Bạo lực học đường, Wikipedia).

Theo Trung tâm thống kê Quốc gia về Giáo dục Mỹ, bạo lực học đường là một vấn đề nghiêm trọng Năm 2007 là năm có dữ liệu tổng thể, một cuộc điều tra toàn quốc được tiến hành hai năm một lần bởi các Trung tâm ngăn chặn và kiểm soát dịch bệnh (CDC) và có những mẫu đại diện của các học sinh trung học Hoa kỳ, thấy rằng 5,9% học sinh mang theo một loại vũ khí (như súng, dao, gậy) vào trường học trong 30 ngày trước thời điểm điều tra Tỷ lệ này ở nam gấp 3 lần nữ Trong 12 tháng trước cuộc điều tra có 7,8 % học sinh trung học được thông báo đã bị đe doạ hay bị thương tích bởi một vũ khí trong trường học ít nhất một lần., với tỷ lệ nam giới cao gấp hai lần nữ Trong 12 tháng trước cuộc điều tra có 12,4% học sinh từng tham gia vào một vụ đánh nhau tại trường ít nhất một lần , tỷ lệ nam cũng cao gấp hai lần nữ (Nguyễn Văn Tường, 2016)

Trong một nghiên cứu công bố năm 2004, các tác giả James D Unnever và Cornell Dewey cho biết có tới 1/4 số trẻ là nạn nhân của bạo lực học đường không hề nói với bất kỳ ai và 40% không nói với một người lớn nào Các nghiên cứu mới được thực hiện ở Mỹ cũng cho thấy khi các vụ bạo lực học đường diễn

ra, các nạn nhân chỉ âm thầm chịu đựng Có tới 85% các trường hợp không có sự can thiệp từ bên ngoài, trong khi chỉ có 4% có sự can thiệp của người lớn và 11% nhờ sự can thiệp của bạn bè Liên quan đến bạo lực học đường qua Internet, số liệu của hội đồng phòng chống tội phạm quốc gia cũng đáng báo động: Có tới 40% học sinh là nạn nhân của những hành động doạ nạt qua Internet hoặc điện thoại di động, nhưng chỉ có 10% thổ lộ với cha mẹ mình Cứ 9 nạn nhân thì có

1 em khẳng định biết ai đứng đằng sau sự việc nhưng lại không dám tố giác (Phạm Thị Xoan, 2015).

1.1.2 Các nghiên cứu ở Việt Nam:

Theo PGS.TS.Trần Thành Nam dẫn theo số liệu của UNESCO (2017) tỉ lệ trẻ em và vị thành niên là nạn nhân của bạo lực học đường hàng năm lên đến 246 triệu người trên toàn thế giới (Việt Hà, 2019)

Tại Việt Nam: Theo báo cáo của Bộ Giáo dục và Đào tạo Việt Nam, năm học 2009 – 2010 trên toàn quốc đã xảy ra khoảng 1.598 vụ việc học sinh đánh nhau ở trong và ngoài trường học, nhiều vụ có tính chất nguy hiểm, gây thương tích thậm chí tử vong (năm học 2009-2010 xảy ra 7 vụ, năm học 2010-2011 xảy

ra 4 vụ học sinh đánh nhau dẫn đến chết người ở trong và ngoài trường học) Các nhà trường đã xử lý kỷ luật khiển trách 881 học sinh, cảnh cáo 1.558 học sinh, buộc thôi học có thời hạn (3 ngày, 1 tuần, 1 năm học) 735 học sinh Theo số lượng trường học và học sinh hiện nay thì cứ 5.260 học sinh lại xảy ra một vụ đánh nhau, và cứ 9 trường học lại xảy ra một vụ đánh nhau Cứ 10.000 học sinh thì lại có 1 học sinh bị kỷ luật khiển trách, cứ 5.555 học sinh thì lại có 1 học sinh bị kỷ luật cảnh cáo vì đánh nhau, cứ 11.111 học sinh thì có 1 học sinh bị buộc thôi học có thời hạn vì đánh nhau (Ngọc Trác, 2010)

Theo thống kê của Viện kiểm soát nhân dân tối cao, nếu năm 1986 có 3.607 người chưa thành niên phạm tội bị phát hiện thì đến năm 1996, con số này là 11.726 em Trung bình mỗi năm, trên cả nước có 4.746 người chưa thành niên phạm tội bị phát hiện Sự gia tăng đột biến của tệ nạn ma tuý học đường ngày càng trở thành vấn đề nhức nhối Nếu như năm 2004, chỉ

có 600 học sinh, sinh viên nghiện ma tuý, thì đến năm 2007, con số này đã tăng lên 1.234 học sinh, sinh viên (Nguyễn Thị Thọ, 2010)

Trong số liệu được Bộ Giáo dục và đào tạo đưa ra gần đây nhất, trong một năm học, toàn quốc xảy ra gần 1.600 vụ việc học sinh đánh nhau ở trong và ngoài trường học (khoảng 5 vụ/ngày) Cũng theo thống kê của Bộ Giáo dục và đào tạo, cứ khoảng trên 5.200 học sinh thì có một vụ đánh nhau; cứ hơn 11.000 học

Trang 10

sinh thì có một em bị buộc thôi học vì đánh nhau; cứ 9 trường thì có một trường có học sinh đánh nhau Theo ghi nhận gần đây, tính từ năm học 2017-2018 đến hết học kì I năm 2020 - 2021, đã xảy ra gần 100 vụ học sinh đánh nhau với trên 170 học sinh vi phạm Bạo lực học đường đã trở thành mối lo ngại của rất nhiều gia đình, các nhà trường và là nỗi trăn trở của toàn xã hội bởi hậu quả nghiêm trọng mà nó gây ra (Bạo lực học đường, Wikipedia).

Theo báo cáo của Nguyễn Thị Bích Thủy, 2019 trong Quỹ Quyền hiếp pháp cho rằng: bạo lực trong gia đình, tình trạng nghiện rượu của cha mẹ, lạm dụng thể chất và lạm dụng tình dục có thể dẫn tới gây hấn học đường như là sự di chuyển từ môi trường này sang môi trường khác thông qua việc trẻ coi gây hấn

là hành động chấp nhận được Kỉ luật thô bạo của cha mẹ cũng có thể là nguyên nhân dẫn tới hành vi bắt nạt ở trẻ Mô hình Tương tác xã hội giải thích hành vi gây hấn bằng mối liên hệ giữa việc cưỡng bức ở mẹ với phản ứng của trẻ và sự hình thành hành vi hung hãn Lí thuyết kiểm soát cho rằng trẻ có sự kém gắn bó với cha mẹ sẽ có nguy cơ thực hiện hành vi gây hấn nhiều hơn cả trong và ngoài trường học Một số yếu tố thuộc về gia đình như cha mẹ phạm tội, giáo dục cưỡng bức của gia đình, thiếu sự quan tâm của cha mẹ, mâu thuẫn gia đình, sự ngược đãi hoặc sự không chấp nhận đối với trẻ là các yếu tố rủi ro có thể dẫn tới hành vi gây hấn.

Trong nghiên cứu của tác giả Hoàng Bá Thịnh và các cộng sự (2009) đã tiến hành nghiên cứu về hành vi bạo lực của nữ sinh trung học, khảo sát 200 học sinh tại hai trường THPT thuộc Quận Đống Đa Hà Nội , kết quả cho thấy: có đến 96,7% số học sinh được hỏi cho rằng ở trường các em học có xảy ra hiện tượng

nữ sinh đánh nhau Kết quả khảo sát cũng cho biết có tới 64% các em nữ thừa nhận từng có hành vi đánh nhau với các bạn khác (Hoàng Bá Thịnh, 2009) Tác giả Tạ Thị Ngọc Thanh (2010), đã phân tích về sự gia tăng hiện tượng nữ sinh đánh nhau, thông qua việc giải thích tại sao nữ sinh lại đánh nhau và quay video tung lên mạng internet (Tạ Thị Ngọc Thanh, 2010) Tác giả Trần Thị Tú Anh (2012), thì nghiên cứu thực trạng hành vi bạo lực học đường của học sinh THCS tại thành phố Huế Chương trình ‘Những cuộc đời trẻ thơ” (2013) đã công bố báo cáo “Bạo lực học đường – Bằng chứng từ chương trình Những cuộc đời trẻ thơ” Nghiên cứu này đã phân tích thực trạng các hình thức của hành vi bạo lực học đường ở trẻ em dưới 16 tuổi thông qua các bằng chứng định lượng và định tính, chủ yếu là so sánh giữa các nhóm tuổi, giới tính, vùng miền, dân tộc, điều kiện kinh tế, tình trạng dinh dưỡng Bên cạnh đó nghiên cứu cũng chỉ ra những căn cứ luật pháp của Chính phủ nhằm ngăn chặn hành vi bạo lực học đường ở học sinh (Trần Thị Tú Anh, 2012)

Theo số liệu cổng thông tin điện tử của Quốc hội, từ năm 2005 đến tháng 6/2019 toàn quốc đã xảy ra 7.829 vụ xâm hại trẻ em Riêng chỉ trong quý I năm

2019, Tổng đài Quốc gia bảo vệ trẻ em 111 đã tiếp nhận hơn 300.000 cuộc gọi đến, tư vấn cho gần 6.800 ca, can thiệp hơn 200 ca Trong đó số trẻ em bị xâm hại tình dục chiếm 30% (Lê Phương, 2019)

Tác giả Nguyễn Thị Thanh Bình và Nguyễn Thị Mai Lan (2013) đã nghiên cứu hành vi bạo lực học đường ở Việt Nam hiện nay nhìn từ góc độ tâm lý học Đây là một trong số ít những nghiên cứu quy mô ở Việt Nam về hành vi bạo lực học đường, kết quả của nghiên cứu này không chỉ dừng lại ở việc hệ thống lại những cơ sở lý luận chặt chẽ về hành vi bạo lực học đường mà còn chỉ ra thực trạng nhận thức, thái độ, hành vi cuat học sinh, giáo viên và phụ huynh cũng như các nhà quản lý giáo dục đối với hành vi bạo lực học đường Với nghiên cứu của mình, tác giả Nguyễn Thị Mai Hương đã chỉ ra nhu cầu tiếp cận thông tin trong giao tiếp với bạn bè cùng trang lứa của học sinh trường THCS có hành vi bạo lực học đường ở Thị xã Phú Thọ (Nguyễn Thị Thanh Bình, 2013).

Trần Thanh Tú và Trần Bình Nguyên (2014) đã nghiên cứu khảo sát tỷ lệ bạo lực học đường xảy ra trong học sinh cấp 3 tại một số trường trung học phổ thông trên địa bàn Hà Nội, cho thấy hành vi bạo lực tinh thần chiếm tỉ lệ từ 25 – 36,2%, hành vi bạo lực thể chất chiếm tỉ lệ từ 11,3 – 22,5% Tuy nhiên, chỉ có một nửa số học sinh bị bạo lực học đường nhận thức được mình đang bị bạo hành (15,7%) Cũng chỉ có 59,8% gia đình và 46,7% cán bộ nhân viên nhà trường tham gia vào việc ngăn chặn hành vi bạo lực học đường (Trần Thanh Tú, 2014) Tác giả Nguyễn Thị Hoa (2014) đã nghiên cứu một số hành vi bạo lực học đường và ảnh hưởng của nó đến tâm lý học sinh trung học phổ thông Nghiên cứu được thực hiện trên 1141 học sinh trung học phổ thông đã cho thấy, các em tham gia hành vi bạo lực học đường với các vai khác nhau (là nạn nhân, là người gây bạo lực và rất nhiều trường hợp vừa là nạn nhân vừa là người gây bạo lực) và bạo lực tinh thần là hình thức phổ biến nhất , bạo lực tình dục là hình thức rất hiếm xảy ra (Nguyễn Thị Hoa, 2014) Bên cạnh đó tác giả Nguyễn Thị Thu Trang và cộng sự (2014) nghiên cứu thực trạng hành vi bắt nạt / bạo lực thể chất ở học sinh trường trung học phổ thông Trần Phú, Quận Hoàn Kiếm, Hà Nội năm 2013 Kết quả

Ngày đăng: 06/12/2022, 06:25

TỪ KHÓA LIÊN QUAN

🧩 Sản phẩm bạn có thể quan tâm

w