Lợi dụng quyền thế của mình, hai vợ chồng chiếm hết tài sản quý giá, chỉ đế lại cho tôi một mảnh nhỏ và cây khế ngọt ở cuối vườn.. Y theo lời dặn của chim, tôi chỉ lấy vừa đủ một túi ba
Trang 1Kể lại một câu chuyện cổ tích mà em biết theo lời một nhân
vật trong truyện đó.
Bài tham khảo 1
Gia đình tôi có hai anh em trai, tôi là út Bố mẹ tôi đã theo về với tổ tiên hơn mười năm nay Tôi ở với anh được một thời gian thì anh tôi lấy vợ không muốn cho tôi ở chung, họ bèn chia gia tài Lợi dụng quyền thế của mình, hai vợ chồng chiếm hết tài sản quý giá, chỉ đế lại cho tôi một mảnh nhỏ và cây khế ngọt ở cuối vườn Là phận em, tôi không đòi hỏi gì cả, và cũng chẳng phàn nàn, chỉ lo làm thuê cuốc mướn kiếm sông qua ngày
Đến mùa khế ra qua, bỗng nhiên có một con chim lạ đến ăn hết trái này đến trái khác Tôi xót ruột lắm bèn than thở cùng chim:
- Chim ơi! Cơ nghiệp nhà tôi chỉ có mỗi cây khế, chim ăn hết, tôi biết trông cậy vào đâu!
Chim lạ liền nói:
- Ăn một quả, trả cục vàng, may túi ba gang, mang đi mà đựng
Thế rồi hôm sau chim lạ đưa tôi đi ra một hòn đảo ở tít ngoài khơi đầy vàng châu báu Y theo lời dặn của chim, tôi chỉ lấy vừa đủ một túi ba gang rồi chim trở về nhà Từ đó, cuộc sống của tôi trở nên khá giá, giàu có
Biết chuyện, vợ chồng anh tôi ngày nào cũng sang nhà tôi năn nỉ xin đổi bộ gia tài để lấy cây khế Thương anh, tôi đồng ý đổi Đến mùa khế, vợ chồng anh tôi thay nhau chờ chực ở gốc cây chờ chim lạ đến Rồi chim lạ cũng đến ăn Sự việc giống như trước đây chim lạ đã nói với tôi Chim lạ đi rồi, hai vợ chồng anh tôi hí hửng về nhà may một cái túi nhưng không phải ba gang như chim lạ bảo mà rộng đến mười hai gang
Sáng hôm sau chim lạ đến chở anh tôi ra đảo Vốn là người có tính tham anh tôi chất đầy vàng bạc châu báu ngọc ngà vào túi Không những thế, anh tôi còn tìm kiếm chỗ nào trên người có thể nhét được, đều nhét vào rồi ì ạch lôi cái túi vàng khổng lồ và thân mình nặng trịch leo lên lưng chim Nặng quá, chim phải
Trang 2vỗ cánh đến ba lần mới nhấc nổi mình lên được Lúc bay qua biển, gặp một luồng gió mạnh, chim lảo đảo nghiêng cánh hất anh tôi cùng vàng rơi xuống biển sâu
Tôi rất buồn vì cái chết của anh tôi nhưng nghĩ cho cùng đó cũng chính là học cho những kẻ tham lam, ích kỉ như lời ông cha đã dạy "tham thì thâm”
Bài tham khảo 2
Tôi là Hươu, cũng như Nai, Hoẵng, Thỏ trên đầu chỉ có hai cái tai mềm mại Nhưng so với các bạn thì tôi là nhút nhát nhất Cái gì tôi cũng sợ: Sợ bóng tối,
sợ cả thú dữ nữa
Tuy vậy, bạn bè ai cũng quý tôi vì tôi chăm chỉ, tốt bụng Hôm trước, nghe tin bác gấu ốm nặng, tôi đã xin mẹ cho đến thăm bác Đến nơi, tôi nghe trong hơi thở yếu ớt:
– Bệnh của bác nặng lắm Chỉ có là Thảo Huyền mọc ở khe núi sâu mới chữa được
Tôi nhanh nhảu đáp:
– Cháu chạy nhanh như tên bay, để cháu vào rừng lấy lá thuốc cho bác
Không đợi bác Gấu nói gì, tôi vội chào bác và lên đường ngay Nhưng đường rừng hiểm trở, rất nhiều thú dữ, tôi bắt đầu thấy run Khi bóng tối tràn xuống cả khu rừng, tôi lại càng sợ Tôi nép vào một gốc cây khác.Thần cây hiện lên hỏi: – Tại sao cháu khóc? Cháu bị lạc mẹ à?
– Dạ không ạ Cháu muốn đi vào khe núi để lấy lá Thảo Huyền về cho bác Gấu Nhưng rừng thì rộng, có bao nhiêu thú dữ nên cháu sợ lắm
– Sợ thì cháu hãy mau quay về nhà đi!
– Nhưng cháu thương bác Gấu lắm Không có thuốc bác ấy chết mất
Thần cây ân cần:
– Cháu là một đứa trẻ có tấm lòng nhân hậu Đây ta cho cháu những cành cây khoẻ khắn của ta Cháu hãy đội lên đầu, cháu sẽ có thêm sức mạnh
Trang 3Tôi rối rít cảm ơn Thần cây rồi lên đường Tôi băng qua suối, qua đèo mà không sợ thú dữ hay bóng đêm nữa Khi tôi đem lá thuốc về, trời cũng rạng sáng Tôi thấy muông thú trong rừng đang ngồi vây quanh bác Gấu Tôi vội đưa lá thuốc cho bác nhai Thật kỳ diệu, chỉ trong ít phút bác gấu đã khoẻ lại Tất cả muông thú có mặt đều hỏi:
– Cây thuốc gì mà quý đến thế hở bác?
– Thuốc quý nhưng tấm lòng của Hươu còn quý hơn nhiều Chính Hươu đã cứu bác đấy – Bác gấu ôn tồn nói
Khi ấy, tất cả mới để ý đến tôi Và ai cũng ngạc nhiên khi thấy trên đầu tôi là những cành cây vững chắc Tôi kể lại đầu đuôi câu chuyện khi gặp Thần cây cho mọi người nghe Và kỳ lạ chưa, cái cành cây trên đầu tôi đã dính chặt từ bao giờ Mẹ tôi vuốt ve món quà Thần cây tặng cho tôi và gọi đó là Sừng Hươu
Từ đó, loài Hươu chúng tôi luôn mang sừng trên đầu để chống lại thú dữ và tôi chẳng còn nhút nhát như trước nữa
Bài tham khảo 3
Tôi là nhân vật Chim Thần trong truyện Cây khế - một câu chuyện hay trong kho tàng truyện cổ nước ta Sau đây, tôi xin kể lại câu chuyện ấy cho các bạn cùng nghe
Ngày xưa, có hai anh em nhà kia cha mẹ đều mất sớm Đến lúc lấy vợ người anh bèn chia gia tài Cậy thế mình là anh cả, hắn chiếm hết tài sản cha mẹ để lại, chỉ cho người em một mảnh vườn nhỏ và cây khế ngọt ở cuối vườn Vợ chồng hán sống sung sướng trên gia tài có sẵn còn người em thì phải đi cày thuê cuốc mướn Vất vả lắm người em mới kiếm được bát cơm manh áo sống cho qua ngày
Đến mùa, cây khế ra hoa trĩu quá, người em sống nhờ vào cây khế Tôi vốn rất thích ăn trái cây Một hôm, bay qua khu nhà của người em, thấy những quả khế chín mọng, tôi vội sà xuống chén hết trái này đến trái khác Thấy vậy, người
em đi đến buồn rầu nói với tôi:
Trang 4- Chim ơi! Gia tài tôi chỉ có mỗi cây khế Chim ăn hết, tôi lấy gì để sống” Tôi vội nói ngay:
- Ăn một quả, trả cục vàng, may túi ba gang, mang đi mà đựng
Y như lời hứa, sáng hôm sau tôi bay đến chở người em ra đảo lấy vàng Lấy đủ một túi ba gang, người em nhờ tôi chở về nhà Từ đó, cuộc sống người em trở nên sung túc, giàu có
Đến mùa khế ra hoa kết trái, tôi lại đến ăn như lần trước và tôi cũ bảo vợ chồng người anh như đã từng nói với người em Cả hai vợ chồng hí hửng may một cái túi to đến mười hai gang Rồi tôi cũng đưa họ đến đảo vàng như đã hứa Đến nơi, anh ta hoa cả mắt, hì hục nhét vàng bạc châu báu chật cứng cá cái túi mười hai gang Chưa thoả lòng tham, hắn nhét đầy vào người những chỗ nào có thể nhét được rồi ì à ì ạch leo lên lại tụt xuống mãi sau hắn mới bò lên được lưng tôi Vì nặng quá, tôi phái vỗ cánh đến mấv lần mới nhấc mình lên được khỏi mặt đất Khi bay qua biển rộng, một phần vì chở quá nặng, một phần do có một luồng gió bất thần xô đến, tôi cũng không giữ thăng bằng được, bèn nghiêng cánh hất hắn và cả túi và rơi xuống biển sâu
Thế là hết đời một kẻ tham lam, không tình nghĩa Câu chuyện Cây khế là vậy đó
Bài tham khảo 4
Tên tôi là Khang, vốn làm nghề tiều phu Bố mẹ mất sớm, tôi sống thui thủi một mình trong một căn lều dựng tạm nơi bìa rừng Cuộc sống của tôi cứ êm đềm trôi qua cho đến một ngày tôi gặp một sự lạ kì
Hôm ấy, cũng như mọi khi, tôi vác rìu vào rừng đốn củi Không hiểu tay chân vụng về thế nào, tôi làm rơi rìu xuống con sông gần đó Nước sâu, sông rộng, khó lòng lấy lại được rìu Mà đó lại là kế sinh nhai duy nhất Tôi buồn lắm! Ngày mai, ngày kia … và những ngày sau nữa tôi lấy gì mà kiếm củi nuôi thân đây? Càng nghĩ nước mắt tôi càng tuôn nhiều, chảy dài trên khuôn mặt đen xạm của tôi Đúng lúc đó, một cụ già râu tóc bạc phơ xuất hiện trước mặt tôi
Trang 5Trông cụ thật hiền lành và phúc hậu với vầng trán cao, khuôn mặt hồng hào.
Ôn tồn cụ hỏi:
– Có chuyện gì mà con khóc thảm thiết vậy?
Tôi bèn thật thà kể đầu đuôi mọi chuyện cho ông lão nghe Nghe xong, ông lão cười và hứa sẽ tìm lại chiếc rìu cho tôi Tôi vui lắm!
Nói rồi, ông lão lặn ngay xuống sông Chỉ một lát sau ông đã ngoi lên, trên tay cầm một lưỡi rìu bằng vàng sáng lấp lánh Ông giơ rìu lên hỏi tôi:
– Đây có phải rìu của cháu không?
Dù chiếc rìu đó rất đẹp và có giá trị nhưng không phải rìu của mình thì đừng có lấy Tôi vội trả lời:
– Không! Đó không phải cây rìu của cháu đâu ông ạ!
Nghe tôi nói xong, ông cụ lại lặn xuống sông một lần nữa Lần này khi ngoi lên ông cụ cầm trên tay cầm một lưỡi rìu bằng bạc trông rất thích mắt Cụ vẫn hỏi như cũ:
– Đây có phải rìu của cháu không?
Tôi không ngần ngại mà từ chối ngay:
– Thưa ông, cái này cũng không phải rìu của cháu
Không nản, ông cụ lại tiếp tục lặn xuống sông lần nữa Một lát sau, ông ngoi lên khỏi mặt nước với chiếc rìu bằng sắt hết sức bình thường, cán rìu nhìn còn hơi cũ Nhưng đó chính là chiếc rìu của tôi Sung sướng tôi reo to:
– Đây mới chính là rìu của cháu ông ạ!
Nghe vậy, ông lão đưa lại rìu cho tôi và nói Cháu quả là một changhf trai thật thà, nghèo nhưng không tham lam Cháu xứng đáng được thưởng Ta tặng cho cháu cả ba lưỡi rìu này Nói xong, ông lão vụt biến mất Tôi biết mình gặp tiên nên chắp tay cảm tạ rồi về nhà Nhờ ba chiếc rìu đó, tôi có cuộc sống ấm no và hạnh phúc trọn đời