1. Trang chủ
  2. » Trung học cơ sở - phổ thông

Bài viết số 7 lớp 9 đề 6: Trình bày suy nghĩ về khổ thơ kết thúc bài Ánh trăng của Nguyễn Duy

25 12 0

Đang tải... (xem toàn văn)

Tài liệu hạn chế xem trước, để xem đầy đủ mời bạn chọn Tải xuống

THÔNG TIN TÀI LIỆU

Thông tin cơ bản

Tiêu đề Trình bày suy nghĩ về khổ thơ kết thúc bài Ánh trăng
Chuyên ngành Ngữ Văn
Thể loại Bài văn
Định dạng
Số trang 25
Dung lượng 544,66 KB

Các công cụ chuyển đổi và chỉnh sửa cho tài liệu này

Nội dung

Văn mẫu lớp 9: Trình bày suy nghĩ về khổ thơ kết thúc bài Ánh trăng của Nguyễn Duy thuộc bài viết số 7 lớp 9 đề 6, gồm dàn ý chi tiết, cùng 10 bài văn mẫu, giúp các em học sinh lớp 9 ôn tập thật tốt, chuẩn bị cho kỳ thi học kì 2 và ôn thi vào lớp 10 đạt kết quả cao. Bài thơ Ánh trăng của Nguyễn Duy được viết theo thể thơ 5 chữ, bố cục rõ ràng, mạch lạc. Đặc biệt khổ cuối gợi cho người đọc rất nhiều những suy ngẫm, như hồi chuông thức tỉnh tâm trí con người về quá khứ.

Trang 1

Dàn ý Suy nghĩ về khổ thơ kết thúc bài Ánh Trăng

A Mở bài:

- Dẫn dắt vào đề tài ánh trăng

- Giới thiệu phong cách thơ của Nguyễn Duy và bài thơ " Ánh trăng"

- Khổ thơ cuối mang ý nghĩa triết lí sâu sắc

B Thân bài: Trình bày suy nghĩ về khổ thơ kết thúc bài thơ.

1 Hình ảnh Trăng cứ tròn vành vạnh:

● Thể hiện một quá khứ đẹp đẽ của ánh trăng

● Ánh trăng quá khứ trọn vẹn, chung thủy và không phai màu

● Ánh sáng và trăng vẫn như xưa, không thay đổi

2 Hình ảnh “ánh trăng im phăng phắc":

● Dù trăng rất đẹp, rất chung tình

● Nhưng dù đẹp hay lung linh đến đâu thì cũng nghiêm khắc

● Sự hờn trách của ánh trăng đối với con người

3 Hình ảnh “ta giật mình”:

● Nhớ lại quá khứ đẹp đẽ

● Tác giả tự vấn lương tâm mình

● Ân hận và xót xa bản thân mình

● Nhắc nhở tự hoàn thiện bản thân hơn

4 Hình ảnh qua khổ thơ cuối.

● Tác giả trân trọng và muốn giữ gìn những giá trị truyền thống đẹp đẽ

Trang 2

● Lãng quên quá khứ và sống cho riêng mình quên đi người bạn chân thành.

● Nhắc nhở chính mình phải sống ân nghĩa, chung tình

C Kết bài:

- Nêu cảm nghĩ của em về khổ thơ cuối của bài thơ Ánh trăng

- Liên hệ từ ánh trăng đến bản thân con người

Suy nghĩ về khổ thơ kết thúc bài Ánh trăng của Nguyễn Duy

Bài viết số 7 đề 6 - Mẫu 1

Trăng là một đề tài không còn xa lạ trong thơ ca Trong các tác phẩm văn học,vầng trăng luôn xuất hiện như một người bạn tâm tình gắn bó với thi sĩ Đặcbiệt trong những năm tháng kháng chiến, vầng trăng như người đồng đội cùng

kề vai sát cánh chiến đấu như nhà thơ Chính Hữu đã xây dựng hình ảnh “Đầusúng trăng treo” Thế nhưng khi chiến tranh qua đi, khi con người dần quen vớiánh điện sáng trưng thì lại quên đi vầng trăng, quên đi quá khứ nghĩa tình Bàithơ “Ánh trăng” của Nguyễn Duy đã khắc họa thành công điều đó đặc biệt làkhổ thơ cuối gây cho ta nhiều điều đáng suy ngẫm:

Trang 3

đấu, soi tỏ những đêm tối âm u Thế nhưng khi đất nước được hòa bình, trở vềvới thành phố nhộn nhịp, với ánh sáng rực rỡ của đèn điện, ta lại dần quên điánh sáng dịu dàng của vầng trăng, coi trăng như người dưng qua đường Và rồimột tình huống đột ngột xảy ra cả tòa nhà mất điện Khi ấy mở tung cửa sổ, thấyvầng trăng sáng vẫn lặng lẽ ở đó, ta mới thấy ngỡ ngàng.

Không hề trách móc sự quên lãng của người lính, vầng trăng vẫn tròn vành vạnh,tỏa sáng dịu hiền Thế nhưng sự im lặng không tiếng động ấy càng làm cho tacảm thấy sự bạc bão của mình trong năm tháng qua “tròn vành vạnh” đâu phảichỉ là vẻ đẹp vầng trăng thiên nhiên trong sáng viên mãn, đó còn là biểu tượngcho sự thủy chung, cho tình nghĩa đã từng có trong những hồi ức vẫn không hề

có chút đổi thay, không bao giờ phai nhạt Thế nhưng càng miêu tả vầng trăngtình nghĩa, nhà thơ giống như đang tự trách mình lỡ vô tình quên đi những hồi

ức tốt đẹp ấy, trách mình quên đi người bạn không bao giờ rời bỏ mình Sự tựtrách đo đã khẳng định một tâm hồn đẹp, một vẻ đẹp của nhân cách nhà thơ

“Ánh trăng im phăng phắc” là hình ảnh tuyệt đối lặng yên, không mảy may layđộng Sự tình nghĩa của ánh trăng sẽ mãi không đổi thay, luôn thủy chung cho

dù cuộc sống có biến động như thế nào Qua ánh trăng ta thấy những kỉ niệmcủa quá khứ sẽ luôn sống cùng với thời gian năm tháng cho dù con người có thểđổi thay, quên lãng nó để rồi đến một lúc nào đó nó sẽ gợi nhắc con người nhớlại Thành công lớn nhất của Nguyễn Duy trong khổ thơ này đó là đã sử dụngrất tinh tế từ “ giật mình” Đó là một phản xạ tâm lí của nhân vật trữ tình khinhận ra được sự vô tình bạc bẽo trong cách sống của mình trước sự uy nghi, tĩnhlặng của vầng trăng Đó là cái “giật mình” thức tỉnh để nhân vật trữ tình tự nhắcmình phải luôn nhớ tới quá khứ nghĩa tình đã qua Trong cuộc sống nhộn nhịp,

xô bồ, cần lắm những cái giật mình như vậy Nó sẽ hướng con người về nhữngcái tốt đẹp, níu giữ con người trước cám dỗ cuộc đời, không bị chìm nghỉmtrong cái lo toan bộn bề của cuộc sống Câu thơ cuối chính là sự thức tỉnh lươngtâm mãnh liệt, một bài học triết lý đáng suy ngẫm

Trang 4

Khổ thơ cuối cùng bài thơ “Ánh trăng” đã đem đến những triết lí nhân sinh sâusắc Nó như một lời cảnh tỉnh chúng ta trên từng chặng đường đời để mỗi ngườibiết sống sâu sắc, nhân văn và ý nghĩa hơn.

Bài viết số 7 đề 6 - Mẫu 2

Nguyễn Duy là nhà thơ nổi tiếng trong nền thơ ca Việt Nam sau năm 1975 Bàithơ "Ánh trăng" là tác phẩm khá thành công của ông Trong bài thơ, em ấntượng nhất là khổ thơ cuối, noa đã thể hiện rất tròn quan niệm, tư tưởng của tácgiả và cho người đọc nhiều dư vang

Bài thơ ra đời năm 1978, sau ngày dân tộc ta hoàn toàn giành độc lập ba năm.Thế mà con người ta đã thay đổi nhiều đến bất ngờ, không còn là người nghĩatình, thủy chung nữa Họ đã bị cuốn vào vòng xoay của cuộc sống sang trọng,hiện đại nơi kinh kì tấp nập, bị cuốn vào cuộc sống hào nhoáng mà quên đi quákhứ đẹp đẽ Các khổ thơ trên đã tập trung khắc họa những thay đổi của ngườilính năm nào và sự thủy chung một mực của vầng trăng Đến đây, tác giả đã thểhiện trọn vẹn ý nghĩa, tư tưởng của mình:

Trang 5

cái gì kiên trinh, tận tâm không bao giờ thay đổi Nó như là một dấu son khẳngđịnh, tô đậm thêm vào sự tròn đầy vĩnh cửu của tình yêu thương Tác giả đã làmmột phép đối ẩn trong các con chữ ngắn ngủi ấy, đó là sự đối lập giữa cái tròntrịa của vầng trăng với sự khuyết thiếu trong tâm hồn của người lính Lấy cáitròn, sáng đầy đặn của vầng trăng nghĩa tình để làm nổi bật cái khuyết trong tâmhồn của nhân vật sau ba năm trở về cuộc sống hiện đại phồn hoa Ta nhận thấy

rõ được sự thức tỉnh phần nào trong tâm hồn nhân vật Anh đã dần thấy được sailầm của bản thân Đặc biệt là câu thơ :"Kể chi người vô tình" Đâu chỉ đơn giản

là diễn tả một thứ cảm xúc rất nông, quấy loãng mà là một cảm xúc, tâm trạngthổn thức, dằn vặt thống thiết Anh lính đến lúc này hoàn toàn nhận ra mình đãsai, đã vô tâm đến mức nào Đi theo anh trong mọi nẻo đường, mọi gian khổ,nguy hiểm trong tuổi trẻ tham gia kháng chiến là trăng, theo anh trên mọi nẻođường, mọi khoảnh khắc trong cuộc sống mới an nhàn, hạnh phúc cũng là trăng,nhắc nhở anh về lỗi lầm của mình mà không một lời trách móc cũng chỉ có vầngtrăng ấy Vậy mà giờ đây anh lại lỡ lòng lãng quên đi quá khứ, lãng quên đingười bạn tri âm tri kỷ của mình

Đối diện với anh giờ đây là sự im lặng phăng phắc của vầng trăng ngày nào Nóvẫn tròn đầy, vẫn vẹn nguyên nhưng không phải là bao dung hoàn toàn nữa.Trong cái lặng im kia như còn một thái độ nghiêm khắc, nhắc nhở người lính.Cuộc đối mặt đàm tâm đến đây mới thật sự sâu sắc Hai gương mặt, mặt trăng

và mặt người, hay chính là hai mặt trong lòng mỗi con người: thủy chung, nhậnnghĩa và vô ơn, bội bạc Người lính gặp lại vầng trăng hay là gặp lại chính mìnhcủa ba năm trước để thấy được mình đã sai ra sao Và cái giật mình của ngườilính trong câu thơ cuối như là sự thức tỉnh hoàn toàn, triệt để của nhân vật Anh

đã thoát ra khỏi cơn mê và bên anh lúc này vẫn là vầng trăng muôn thuở Cáigiật mình ấy còn cho người lính một cơ hội sửa sai, quay về với lẽ sống nghĩatình, thủy chung Ta rất hay bắt gặp những cái giật mình trong thơ Nguyễn Duy.Trong đó điển hình là giật mình trong bài "Tiếng tắc kè" của ông Với Nguyễn

Trang 6

Duy, cái giật mình ở đây là cần thiết là đáng trân trọng Nó dù con muộn màngnhưng ít nhất vẫn có thể là liều thuốc cứu lại nhân phẩm đang dần mất đi trongcon người.

Với bốn câu thơ ngắn gọn, tác giả đã gợi cho người đọc những suy nghĩ sâu xa

về lẽ sống Đó là phải biết trân trọng những gì đẹp đẽ của quá khứ, trân trọngtình nghĩa dù có đi đâu, làm gì Nhìn sâu hơn, nó là quan niệm nhân sinh vềcách sống để giữ cho tâm hồn mình trong sáng, đẹp đẽ trong bất kì hoàn cảnhnào Tư tưởng ấy đã vượt qua tầm thời đại, đến với bạn đọc nhiều thời, mang ýnghĩa muôn thuở Từ đó đọng lại trong lòng người đọc là những ám gợi sâu xa,những dư ba chưa nói hết Khổ thơ đã làm sáng bừng lên vẻ đẹp của toàn bài vàcủa tâm, tầm một nhà thơ lớn

Khổ thơ cuối của "Ánh trăng" là một trong những khổ thơ mà em tâm đắc nhất

Tư tưởng, ý nghĩa ma tác giả mang đến sẽ mãi đi theo bạn đọc và làm nên sứcsống trường tồn cho tác phẩm

Bài viết số 7 đề 6 - Mẫu 3

Với một giọng thơ đầy tươi trẻ, giọng thơ đầy suy ngẫm mang hương vị ca daođằm thắm, mượt mà, Nguyễn Du trở thành gương mặt tiêu biểu và quen thuộccủa phong trào thơ chống Mĩ Bên cạnh những bài thơ nổi tiếng như "Tre ViệtNam", "Hơi ấm ổ rơm", "Đò lèn"… "Ánh trăng" cũng là thi phẩm được nhiềungười nhắc đến Ra đời năm 1978, tại thành phố Hồ Chí Minh, ba năm sau ngàymiền Nam hoàn toàn giải phóng, bài thơ ghi lại chân thực một thoáng giật mìnhcủa thi sĩ trước vẻ đẹp vầng trăng ân tình Trong cuộc sống mới, sinh hoạt mới,con người bị cuốn vào guồng quay của công việc, của cuộc sống mà vô tìnhquên đi những ân tình, những kỉ niệm của quá khứ Nhưng vầng trăng vẫn vậy,tình nghĩa, thủy chung một lòng, không có chút thay đổi Ý vị xót xa của bài thơđược thể hiện rất rõ trong toàn bài thơ, đặc biệt là trong khổ thơ cuối của bài

Trang 7

Trong bài thơ "Ánh trăng", hình ảnh vầng trăng đã trở thành hình ảnh biểutượng cho những kí ức, biểu tượng cho quá khứ và vẻ đẹp đời sống bình dị, vĩnhhằng Nhắc đến trăng là Nguyễn Duy muốn nhắc đến lối sống ân tình thủychung Nếu ở những khổ thơ trước đó, Nguyễn Duy đã gợi mở ra khoảnh khắckhu phố mất điện, để rồi giật mình nhìn thấy vầng trăng, bao nhiêu kỉ niệm,hình ảnh quá khứ gắn bó với trăng cũng như dòng thác lũ ào ào mà đổ về Hìnhảnh quá khứ càng tươi đẹp bao nhiêu, càng gắn bó bao nhiêu thì nhà thơ càng tựtrách mình bấy nhiêu, trách mình sao nỡ vô tình mà quên đi, để bây giờ nhớ lạithì trong lòng lại dâng đầy tư vị của niềm xót xa Nói về sự thủy chung của ánhtrăng, cũng là lời nhắc nhở, kiểm điểm chính mình, khổ thơ cuối chứa nhữngtriết lí ý nghĩa khiến cho độc giả phải suy ngẫm:

"Trăng cứ tròn vành vạnh"

Trang 8

"Tròn vành vạnh" tả vẻ đẹp vầng trăng thiên nhiên trong sáng, viên mãn Về cáinhìn thị giác, tròn vành vạnh là vẻ đẹp tuyệt mĩ của thiên nhiên, là cái đẹpkhông bao giờ gây nhàm chán, thất vọng với con người Ngoài nghĩa tả thực,hình ảnh vầng trăng tròn, lặng lẽ còn biểu tượng cho sự thủy chung, cho tìnhnghĩa đã từng có trong những hồi ức Những hồi ức ấy vẫn mãi "sáng", vẫn mãitròn trịa, viên mãn như vậy, không hề có chút đổi thay, dù thời gian có trôi qua

đi nữa, thì tình nghĩa của quá khứ vẫn còn đó, không hề phai nhạt Nhưng, sựcảm thán về vầng trăng chỉ là cách gợi mở để nhà thơ tự trách mình, trách mình

lỡ vô tình, quên đi những hồi ức tốt đẹp ấy:

"kể chi người vô tình"

"Người vô tình" ở đây ta có thể hiểu là sự trách móc mà nhà thơ dành cho chínhbản thân mình Trách mình sao có thể quên đi những tháng ngày của quá khứ,quên đi những kỉ niệm của tuổi trẻ Để bây giờ nhận ra bỗng cảm thấy xót xa,thấy mình sao thật vô tình Sự tự trách của nhà thơ cũng làm cho độc giả cảmnhận một tâm hồn thật đẹp, đó là vẻ đẹp của nhân cách Nhà thơ vốn là ngườitrọng tình nghĩa, song vì nhịp sống mới quá hối hả xô bồ mà nhà văn vô tìnhquên đi Nhưng đó chỉ là sự lãng quên trong khoảnh khắc, bởi những kỉ niệmđẹp vẫn nằm trong sâu thẳm trái tim của nhà thơ, vì vậy khi được ánh trăng soichiếu, nhà thơ mới xúc động, mới dạt dào tình cảm đến vậy

Trang 9

giác, nó như một sinh thể có linh hồn, có sự sống Mà ở đây nhà thơ NguyễnDuy đã kí thác qua hình ảnh ánh trăng Con người có thể đổi thay, có thể quênlãng nhưng những kí ức thì vẫn còn đó, nó sống cùng thời gian, năm tháng Đểđến một lúc nào đó, nó sẽ gợi nhắc con người bằng những gì thân thương, gầngũi nhất Con người chỉ chấn động khi chợt nhận ra, nghe lời nhắc nhủ, răn dạytrong sự uy nghi, tĩnh lặng của vầng trăng:

"ánh trăng im phăng phắc

đủ cho ta giật mình"

Bao dung mà nghiêm khắc, nghiêm khắc nhưng không lạnh lùng, người bạntình nghĩa vầng trăng, ánh trăng khiến con người giật mình và thức tỉnh "Giậtmình" là cảm giác, là phản xạ tâm lí của người biết suy nghĩ Nhân vật trữ tìnhtrong bài thơ giật mình vì chợt nhận ra sự vô tình, bạc bẽo, nông nổi trong cáchsống của chính mình "Giật mình" vì ăn năn, tự vấn; "Giật mình" vì lãng quênnăm tháng xưa, bạn bè gian khổ, đói nghèo mà ân tình, ân nghĩa Trong dòngthác vận động của cuộc sống, những cái "giật mình" như vậy mới đáng quý làmsao Nó hướng con người đến những giá trị cao đẹp; bảo vệ con người trướcnhững cám dỗ; níu giữ con người khỏi bị trôi trượt trong lo toan bộn bề củacuộc sống Câu thơ cuối cất lên như một lời tự thú, một lời tự trách, một lời tựnhắc của nhà thơ

Nhà thơ tự trách mình đã quá vô tình, vô tình vì quên lãng, vô tình vì đã cónhững phút quên đi những ngày tháng, những kỉ niệm, những kí ức ấy Sự tựtrách của nhà thơ cũng làm cho người đọc phải suy nghĩ, chiêm nghiệm vềchính bản thân mình Trong cuộc sống con người rất dễ bị cuốn vào nhịp sốnghối hả, tấp nập của cuộc sống mà vô tình quên đi những thứ bình dị nhưng đã đisâu vào trong tiềm thức, đã xây kết thành những kỉ niệm vững chắc mà ta khôngbao giờ quên Sự lãng quên ấy không đáng trách nhưng quay lưng lại với kí ức,với những kỉ niệm thì đó là những hành động thật đáng trách, thật đáng lên án

Trang 10

Tóm lại, "ánh trăng" là bài thơ hay với thể năm chữ được vận dụng sáng tạo,giọng điệu tâm tình tự nhiên Từ một câu chuyện riêng, được kể theo trình tựthời gian, phản ánh rất sinh động quy luật tâm lí của con người, lời thơ là lờinhắc nhở thấm thía: Không nên vô tình, vị kỉ, phải thủy chung cùng bạn bè,nhân dân, đồng chí Thái độ, tình cảm với quá khứ chưa xa nhiều hi sinh, mấtmát, với những người đã ngã xuống hôm qua khiến "ánh trăng" nằm trong mạchcảm xúc uống nước nhớ nguồn, gợi lên đạo lí tình nghĩa, thủy chung đã trởthành truyền thống tốt đẹp của dân tộc Việt Nam.

Bài viết số 7 đề 6 - Mẫu 4

Tác giả đặt nhan đề cho bài thơ là Ánh trăng Quả thật xuyên suốt tác phẩm làhình ảnh ánh trăng - vầng trăng của đồng quê, của rừng vàng biển bạc Vầngtrăng ấy đã theo tác giả từ thuở còn thơ cho đến những năm tháng nhọc nhằncủa tâm hồn con người với vẻ đẹp tuy hoang sơ mà kì diệu Cao hơn nữa conngười và vầng trăng đã trở thành tri kỉ Sợi dây gắn bó mối quan hệ bền chặt,với bao nhiêu chuyển biến của thời gian đến mức nhà thơ phải thốt lên:

Ngỡ không bao giờ quên Cái vầng trăng tình nghĩa

Nhưng cuộc đời không phải là sự kéo dài thẳng tắp của ngày hôm nay khôngphải bao giờ cũng đi theo dự tính của con người Cái mà hôm qua chúng ta nângniu trân trọng bao nhiêu thì hôm nay rất có thể trở nên thừa thãi vô nghĩa bấynhiêu Quá khứ dù đẹp đẽ đến đâu vẫn cũng là quá khứ, vần có thể bị che khuấtbởi những lo toan dự định với bao khát vọng ước mơ của đời sống thường ngày

Ở đây tác giả kể lại câu chuyện đầy cay đắng của một vầng trăng bị lãng quên,

bị lấn át bởi “ánh điện cửa gương” Trong tâm trí con người vầng trăng tri kỉcủa những ngày chưa xa ấy, chua xót thay đã bị trở thành “người dưng quađường” Cái ngỡ thân quen xưa nay trở thành âm thầm xa lạ Rồi ngay sau đó,

Trang 11

nhà thơ tạo nên bước ngoặt của tác phẩm khi để tình huống bất ngờ “đèn tắt”xảy ra Lúc đó con người đối diện với vầng trăng tròn trịa ân tình trong quá khứchợt họ nhận ra được vẻ đẹp và giá trị đích thực của ngày xưa ẩn sau sự dịudàng và bao dung của ánh trăng.

Trên cơ sở đó, tác giả viết khổ cuối, khổ thơ chứa đầy ý nghĩa triết lí sâu sắc củatoàn bài thơ

Trang 12

vẫn biết không có gì là mãi mãi trước sức mạnh xói mòn của dòng chảy thờigian nhưng điều đang xảy ra vẫn khiến nhà thơ phải ngỡ ngàng nhìn lại.

Con người ta lãng quên nhanh quá! Còn vầng trăng nặng lòng toả sáng đêmđêm:

Ánh trăng im phăng phắc

Cho ta thấy được sự bao dung cao cả của vầng trăng quá khứ Nó lặng im trước

sự bội bạc của con người, cái lặng im dịu dàng tha thứ nhưng lại như một lờitrách cứ nghiêm khắc xoáy vào tâm hồn nhà thơ Thật lạ chính sự im lặng ấy cósức mạnh khiến cho con người phải giật mình nghĩ lại Họ nhận ra giá trị nhữngđiều mình đã bỏ quên — quá khứ của chính mình một thời hào hùng oanh liệtcủa dân tộc: Đủ cho ta giật mình Giọng thơ như một lời tâm tình, thủ thỉ đầy trảinghiệm, từ “giật mình” được tác giả sử dụng rất khéo léo, kết hợp với nhịp thơliền mạch giàu sức biểu cảm làm toát lên ý nghĩa của toàn bài thơ Nó không chỉthể hiện sự ân hận của con người mà còn gửi gắm bên trong nhiều điều mà nhàthơ muốn nói với cái xã hội đang quay cuồng trong vòng xoáy lo toan và mưutính

Không có quá khứ thì sẽ không có hiện tại và lại càng không có tương lai Tất

cả những gì chúng ta đang có đều dựa trên thành quả của những ngày đã qua.Tất cả những gì chúng ta đang làm đều là nối tiếp những điều cha ông chúng ta

và chính chúng ta đã làm trong quá khứ Phải trân trọng và giữ gìn quá khứ để

có thể hướng tới tương lai Phải chăng đó chính là triết lí mà tác giả NguyễnDuy muốn gửi gắm đến người đọc qua những vần thơ?

Mục đích của nghệ thuật là tác động đến tâm hồn con người và xã hội theohướng tốt đẹp hơn Bài thơ Ánh trăng, với những đặc sắc riêng về nghệ thuật vànội dung, đã hoàn thành tốt nhiệm vụ đó Khổ cuối bài thơ là sự “giật mình” của

Ngày đăng: 29/11/2022, 16:05

TÀI LIỆU CÙNG NGƯỜI DÙNG

TÀI LIỆU LIÊN QUAN

🧩 Sản phẩm bạn có thể quan tâm

w