1. Trang chủ
  2. » Trung học cơ sở - phổ thông

Bài viết số 3 lớp 9 đề 2: Kể lại cuộc gặp gỡ người lính lái xe trong Bài thơ về tiểu đội xe không kính

44 7 0

Đang tải... (xem toàn văn)

Tài liệu hạn chế xem trước, để xem đầy đủ mời bạn chọn Tải xuống

THÔNG TIN TÀI LIỆU

Thông tin cơ bản

Tiêu đề Kể lại cuộc gặp gỡ người lính lái xe trong Bài thơ về tiểu đội xe không kính
Chuyên ngành Ngữ văn
Thể loại Bài văn mẫu
Định dạng
Số trang 44
Dung lượng 800,58 KB

Các công cụ chuyển đổi và chỉnh sửa cho tài liệu này

Nội dung

Kể lại cuộc gặp gỡ người lính lái xe trong Bài thơ về tiểu đội xe không kính gồm 16 bài văn mẫu, kèm theo dàn ý chi tiết. Qua đó, giúp các em học sinh lớp 9 rèn luyện kỹ năng viết văn tự sự, để nhanh chóng hoàn thiện bài viết số 3 lớp 9 đề 2 thật hay. Cho dù mưa bom bão đạn, nhưng những người lính lái xe trong Bài thơ về tiểu đội xe không kính luôn vui vẻ, lạc quan, yêu đời. Khi viết các em cần kết hợp sử dụng yếu tố nghị luận và miêu tả nội tâm để bài văn thêm sâu sắc, ý nghĩa.

Trang 1

Dàn ý kể lại cuộc gặp gỡ người lính lái xe

1 Mở bài:

Trong cuộc sống, có những người ta chỉ gặp một lần, chỉ trò chuyện chốc látnhưng cũng đã để lại nhiều dấu ấn, tác động sâu sắc đến cuộc sống chúng ta.Thật may mắn và tình cờ, tôi đã được gặp gỡ và trò chuyện với người lính lái xetrong “Bài thơ về tiểu đội xe không kính” của Phạm Tiến Duật Cuộc gặp gỡ vàtrò chuyện ấy đã tác động rất nhiều đến suy nghĩ và tình cảm của tôi

2 Thân bài:

- Kể lại tình huống được gặp gỡ, trò chuyện với người lính lái xe (Nhà trường tổchức cho lớp đi thăm nghĩa trang Trường Sơn ngày 27-7 Ở đó, tôi được biếtngười quản trang chính là người lính Trường Sơn năm xưa…)

- Miêu tả người lính đó (ngoại hình, tuổi tác, …)

- Kể lại diễn biến cuộc gặp gỡ và trò chuyện:

- Tôi hỏi bác về những năm tháng chống Mỹ khi bác lái xe trên tuyến đườngTrường Sơn

- Người lính kể lại những gian khổ mà bác và đồng đội phải chịu đựng: Sự khốcliệt của chiến tranh, bom đạn của kẻ thù là xe bị vỡ kính, mất đèn, không mui

- Người lính kể về tinh thần dũng cảm, về tư thế hiên ngang, niềm lạc quan sôinổi của tuổi trẻ trước bom đạn kẻ thù, trước khó khăn, gian khổ -> Những suynghĩ của bản thân (xen miêu tả nội tâm + Nghị luận)

3 Kết bài:

- Chia tay người lính lái xe

Trang 2

- Suy nghĩ về cuộc gặp gỡ, trò chuyện:

- Những câu chuyện người lính kể cho tôi nghe tác động rất nhiều đến suy nghĩ

và tình cảm của tôi

- Tôi khâm phục và tự hào về thế hệ cha ông anh dũng, kiên cường đánh giặc vàlàm nên chiến thắng vẻ vang

- Tôi thấm thía hơn giá trị thiêng liêng của chủ quyền tự do, độc lập mà dân tộc

ta đã đổ bao xương máu mới giành được

- Liên hệ với bản thân: phấn đấu học tập, tu dưỡng

Kể lại cuộc gặp gỡ người lính lái xe - Mẫu 1

Năm nào cũng thế, mỗi dịp gần tới ngày 22 tháng 12, trường tôi lại tổ chức cácbuổi ngoại khóa để tạo cơ hội cho chúng tôi thêm hiểu, thêm tự hào về lịch sửcủa dân tộc và năm nay cũng vậy Trong buổi ngoại khóa năm nay nhà trườngmời về rất nhiều các bác, các chú cựu chiến binh, các chú đã kể cho chúng tôinghe rất nhiều những câu chuyện về những năm tháng chiến tranh khốc liệt,trong đó, tôi đặc biệt ấn tượng với câu chuyện của người lính có rất nhiều huychương - người tự giới thiệu là người lính lái xe trong bài thơ "Bài thơ về tiểuđội xe không kính" của nhà thơ Phạm Tiến Duật

Đọc những vần thơ trong bài thơ "Bài thơ về tiểu đội xe không kính" trong đầutôi vẫn luôn không thôi tưởng tượng về hình ảnh một người lính lái xe trẻ trung,tếu táo, ánh mắt cương nghị trong trang phục người lính Và để rồi, thời giantrôi đi, hôm nay, tôi được gặp lại người lính ấy, vẫn ánh mắt cương nghị củanăm xưa nhưng mái tóc chú giờ đây đã bạc, những nếp nhăn đã xuất hiện thậtnhiều trên gương mặt của chú Tuy đã già, nhưng chú vẫn rất vui tính, nhiệt tình,vẫn mang trong mình sức trẻ của người lính năm nào Chú đã kể cho chúng tôi

Trang 3

nghe thật nhiều câu chuyện, đặc biệt là câu chuyện về chú, về những người línhlái xe trên tuyến đường Trường Sơn.

Chú kể với chúng tôi rằng, năm 1969 là quãng thời gian khốc liệt nhất của cuộckháng chiến chống Mĩ cứu nước Đế quốc Mĩ đánh phá ác liệt, ném bom dữ dộitrên tuyền đường Trường Sơn - tuyến đường trọng yếu nối liền hai miền NamBắc của đất nước Mặc dù vậy, nhưng những chiếc xe tải vẫn cứ thế nối đuôinhau vượt qua mưa bom, bão đạn của kẻ thù để vận chuyển lương thực, vũ khícho chiến trường miền Nam Kể đến đây, dường như bao kỉ niệm cứ thế gọinhau ùa về trong chú Chú bảo với chúng tôi rằng, những trận bom đạn của kẻthù dữ dội lắm, vượt qua những trận bom đạn ấy là một điều may mắn nhưngrồi sau khi vượt qua những hiểm nguy ấy thì những chiếc xe cũng mất luôn cửakính Kể đến đây, chú dừng lại nói với chúng tôi:

- Các cháu thấy đó, lái xe một chặng đường dài đã vất vả, lái những chiếc xekhông có kính lại càng gian nan, nguy hiểm hơn, ngồi trong buồng lái mà chú

cứ ngỡ như thấy cả đất trời quanh mình nhưng các chú đã vượt qua tất cả mọihiểm nguy ấy để hoàn thành nhiệm vụ của mình Chú vẫn còn nhớ, những ngàynắng, những cơn gió đã thổi theo bao nhiêu bụi, bám lấy người, lấy tóc của bọnchú, mái tóc lúc ấy như mái tóc của những người già, mặt mũi ai nấy đều lấmlem hết cả Thế mà, không ai rửa, cứ để vậy phì phèo châm điếu thuốc Nếunhững ngày nắng bụi bám đầy người thì những ngày mưa còn vất vả hơn nhiều.Những trận mưa ùa đến, không có gì che chắn nên bị ướt là điều dễ hiểu nhưngthời gian, hoàn cảnh không cho phép nên bọn chú làm gì kịp thay áo, cứ để vậyrồi tiếp tục lái xe đi

Bọn chú đã lái xe qua những chặng đường dài, vượt qua bao hiểm nguy, mưabom bão đạn của kẻ thù và sự khắc nghiệt của thiên nhiên, thời tiết, để rồi, đếnlúc anh em, đồng đội gặp lại nhau, ai nấy đều vui mừng, phấn khởi, vội bắt tay

Trang 4

nhau qua cửa kính xe đã vỡ Những cái bắt tay ấy có ý nghĩa thật lớn lao, nó là

sự cảm thông, sẻ chia, là tình cảm yêu thương, gắn bó mà những người línhdành cho nhau Cái bắt tay ấy chính là nguồn động lực tiếp thêm cho bọn chúsức mạnh để tiếp tục những chặng đường mới và hoàn thành công việc đượcgiao Cuộc sống của những người lính vất vả, luôn đối mặt với hiểm nguynhưng đơn sơ, mộc mạc và tình cảm lắm các cháu ạ Với bọn chú, những anh

em, đồng đội cùng chung bát đũa chính là gia đình, là người thân của nhau.Những bữa cơm dã chiến giữa trời xanh, giữa núi rừng rộng lớn cũng đủ để siếtchặt thêm tình anh em

Trên tuyến đường Trường Sơn năm ấy, dẫu có nhiều những khó khăn, hiểmnguy nhưng các chú chưa bao giờ từ bỏ mà vẫn luôn hướng về phía trước, vềmiền Nam ruột thịt như có nhà thơ đã từng viết:

Xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước

Mà lòng phơi phới dậy tương lai.

Những lời tâm sự của chú - người lính lái xe trên tuyến đường Trường Sơn năm

ấy gợi lên trong em thật nhiều suy nghĩ Em cảm thấy rất khâm phục, yêu quý

và biết ơn các chú

Kể lại cuộc gặp gỡ người lính lái xe - Mẫu 2

Ngày thành lập quân đội nhân dân Việt Nam sắp đến gần, nhà trường vui mừngthông báo đến chúng tôi năm nay sẽ được gặp gỡ, giao lưu với đoàn cựu chiếnbinh Điều ấy làm ai cũng hết sức háo hức, vui sướng, được nghe các bác kể vềchuyện diệt Mỹ là điều tuyệt vời nhất Và trong buổi gặp ngày hôm ấy, tôi đặcbiệt ấn tượng với một chú đầu đã bạc, trên ngực đầy những huân chương, gươngmặt đã già nhưng vẫn đậm chất ngang tàng, trẻ trung Qua lời giới thiệu tôiđươc biết chú chính là một trong những người lính lái xe trong đoàn xe không

Trang 5

kính xuất hiện trong tác phẩm Bài thơ về tiểu đội xe không kính của Phạm TiếnDuật.

Thật khó lòng có thể tưởng tượng được, người lính trẻ trung, ngang tàng, tinhnghịch năm xưa giờ ai nấy cũng đĩnh đạc, oai nghiêm đến như vậy Chú có dángngười cao, hơi đậm người, dù đã lớn tuổi nhưng giọng nói vẫn rất khỏe và vang

Có lẽ chính trong những năm kháng chiến trường kì đã tôi rèn sức khỏe chongười lính Bên ngoài vẻ già dặn, từng trải ta vẫn thấy nét gì đó rất đáng yêu,hóm hỉnh của người lính năm xưa Sau những lời giới thiệu, chú kể cho chúngtôi nghe về cuộc đời người lính vận tải trên tuyến đường Trường Sơn ngày đêm

bị Mỹ ném bom ác liệt

Vào những năm đó, tuyến đường Trường Sơn là tuyến đường trọng điểm nênthường xuyên bị máy bay Mỹ ném bom, những con đường bị quần nát, cây cốihai bên đường trơ trụi,… chúng quyết tiêu diệt chúng ta cho bằng được Tuynhiên, chúng càng ném bom, tinh thần của những người lính càng được nângcao, ai cũng mang trong mình quyết tâm lớn, hi sinh tất cả vì miền Nam ruột thịt.Bởi vậy, hàng ngày, hàng đêm các đoàn xe vẫn anh dũng tiến về phía trước,mặc mưa bom, bão đạn để tiếp tế cho miền Nam

- Các cháu có lẽ không thể tưởng tượng hết những khó khăn, gian khó mà thế hệchú đã phải trải qua Đó là những năm tháng tuy nguy hiểm, ác liệt mà anh dũnghào hùng Cũng bởi những chiếc xe phải đi trong những cơn mưa bom bão đạnnhư vậy nên hầu hết các xe vận tải không còn xe nào có kính, những chiếc xe bịbiến dạng nghiêm trọng, mui xe xước chằng chịt vì va quệt, những chiếc xekhông có đèn mà vẫn băng băng trong đêm tối, đường rừng Trường Sơn với biếtbao nguy hiểm

- Đường tối, lại không có xe, vậy các chú làm thế nào để có thể đi được ạ?

Trang 6

- Cháu có câu hỏi thật hay Các cháu biết không, các chú đi bằng trái tim, bằng

ý chí quyết tâm Lúc ấy trái tim nhiệt huyết sẽ soi sáng con đường chú đi, chính

vì vậy dù đêm tối cũng không thể ngăn cản những nhịp bánh xe lăn Không chỉvậy, đi trên những chiếc xe không kính cũng là một trải nghiệm vô cùng thú vị.Những đêm trên đường vận chuyển lương thực, vũ khí với tốc độ di chuyểnnhanh gió và sao như ùa cả vào buồng lái Gió mạnh táp thẳng vào mặt khiến ainấy đều đỏ ửng cả mặt mũi Nhưng không chỉ có vậy, những hôm quang trời,đường khô, bụi cuốn tung lên, phả vào trong xe khiến khuôn mặt ai cũng đượctráng một lớp phấn trắng xóa, tóc bạc chẳng khác người già Các chú nhìn nhau,thích thú cười ha ha Những ngày mưa ngồi trong cabin mà chẳng khác ngồingoài trời, mưa xối thẳng vào buồng lái Nhưng các chú không ai dừng bước,vẫn tiến lên phía trước, gió lùa chẳng mấy chốc mà quần áo sẽ khô

Từ phía xa vọng lên tiếng hỏi:

- Thưa chú, vậy những năm tháng oanh liệt, hào hùng ấy điều gì làm chú ấntượng mãi không quên?

- Trong những năm tháng khốc liệt của chiến tranh có lẽ tình cảm đồng chí,đồng đội là điều khiến chú không thể nào quên Nó là nguồn sức mạnh tinh thần

và nguồn động viên to lớn khiến các chú có thể luôn vững vàng tay lái, tiến lênphía trước Những đoàn xe ngược xuôi nối đuôi nhau ra chiến trường, tình cờgặp gỡ các chú sẽ bắt tay nhau qua những ô cửa kính vỡ Cái bắt tay vội vã mà

ấm áp, đã truyền lửa, truyền thêm sức mạnh cho các chú Trong những giờ phútnghỉ ngơi hiếm hoi, các chú quần tụ lại với nhau, nấu một bữa cơm giữa rừng,chỉ có cơm trắng, rau rừng đạm bạc nhưng thật ngon biết bao, bởi nó ấm áp tìnhngười, tình đồng chí, đồng đội Sau những bữa cơm vội vã, các chú lại nhanhchóng lên đường cho kịp thời gian Những năm tháng đó tuy gian khổ, luôn phảiđối mặt với nguy hiểm và cái chết sẵn sàng ập xuống bất cứ lúc nào nhưng đó

Trang 7

cũng là những năm tháng đẹp đẽ nhất trong cuộc đời Các chú được sống trongtình đồng đội, luôn được quan tâm sẻ chia, hơn hết được phấn đấu vì mục đích,

lí tưởng cao đẹp vì miền Nam độc lập, thống nhất đất nước

Buổi lễ kết thúc, trong lòng ai cũng dâng lên cảm xúc tự hào và biết ơn sâu sắcvới thế hệ trước Nếu không có sự hi sinh của các chú thì ngày hôm nay sẽkhông có cuộc sống hòa bình, hạnh phúc cho chúng tôi Bởi vậy, là một họcsinh, tôi luôn tự nhủ phải luôn luôn nỗ lực, phấn đấu không ngừng, xây dựngđất nước, báo đáp công ơn thế hệ đi trước

Kể lại cuộc gặp gỡ người lính lái xe - Mẫu 3

Nhân ngày Thương binh liệt sĩ ngày 27/07, tôi cùng bà đến nghĩa trang tỉnh,thắp nén hương cho người ông đã hi sinh vì khói lửa chiến tranh Mỗi lần đếnđây, lòng tôi lại có chút gì đó đượm buồn, hẳn đó cũng là tâm trạng của mọingười đang đứng tại nơi đây Tôi khẽ nhìn xung quanh, đứng cạnh tôi là mộtngười lính đang khẽ cúi đầu trước một nấm mộ Bà và tôi cùng trò chuyện vớichú ấy, và bất ngờ thay, chú chính là người lính lái xe được miêu tả trong “Bàithơ về tiểu đội xe không kính” mà tôi vừa mới học vào tháng trước

Anh lính trẻ năm nào giờ đã trở thành một con người chững chạc, già dặn.Chúng tôi và chú cùng ngồi xuống một hàng ghế gần đó mà kể nhau nghenhững kỉ niệm vui buồn Giọng của chú trầm và ấm quá, chen lẫn trong tiếngcười hào sảng là chút hoài niệm về những tháng ngày chiến tranh khốc liệt Biếttôi rất thích “Bài thơ về tiểu đội xe không kính” của Phạm Tiến Duật, chú nhìntôi mà cười hiền từ

Chú kể rằng, ngày ấy chú là một trong những người lính lái xe “Xẻ dọc TrườngSơn đi cứu nước” mang biết bao vũ khí, lương thực, thuốc men,… tiếp tế chomiền Nam ruột thịt Nơi chú đi qua là tuyến đường Trường Sơn - cũng chính là

Trang 8

tuyến đường huyết mạch thường xuyên hứng mưa bom bão đạn của quân Mỹtrong thời gian năm 1969 Mưa bom, bão đạn đã khiến cho xe của các chú

“không có kính” Vất vả, gian lao, hiểm nguy là thế nhưng vì sự nghiệp giải cứu

Tổ quốc, chú và các đồng đội đã đối mặt với thử thách bằng một thái độ rất lạcquan, hào sảng:

“Ung dung buồng lái ta ngồi Nhìn đất, nhìn trời, nhìn thẳng”

Cháu biết không? Xe không có kính, tưởng bất tiện vậy mà lại tạo niềm vui nhonhỏ trên quãng đường đầy khói lửa của bọn chú đấy! Tại buồng lái ấy, bọn chú

đã tận hưởng những năm tháng của tuổi trẻ với gió, với con đường, rồi cả saotrời, cánh chim,… Thật là hoài niệm quá cháu nhỉ?

Chú vừa kể vừa nở một nụ cười hiền lành Tôi phần nào tưởng tượng ra nhữnganh lính trẻ lạc quan, tìm niềm vui trong những khó cực Họ là những con ngườiphải sinh ra và lớn lên trong thời kì chiến tranh loạn lạc, nghe tiếng gọi lênđường mà giải phóng quê hương Lái những chiếc xe không có kính qua mộtchặng đường dài hẳn là một việc không hề dễ dàng Nào là bụi, là mưa, làgió,… cứ tạt thẳng vào người cầm lái Đau chứ, lạnh chứ, nhưng những ngườilính trẻ ấy luôn xem đó là một điều hiển nhiên mà vui vẻ chấp nhận Tôi thoánghình dung ra nụ cười hồn nhiên trước đất trời của những con người quả cảm

“Nhìn nhau mặt lấm cười ha ha”

Trên suốt chặng đường hành quân, người lính đã gặp và làm quen với nhiềuđồng đội khác, “Bắt tay nhau qua cửa kính vỡ rồi” Chú kể rằng, dù là ai đichăng nữa, nếu đã gặp trên đường ra trận thì chẳng khác nào anh em một nhà.Những khoảnh khắc bình yên bên bếp cơm ấm nóng, bên chiếc võng đu đưa,…luôn là một kí ức đẹp luôn đọng mãi trong lòng chú

Trang 9

Theo như lời chú kể, càng tiến tới gần miền Nam, độ dữ dội của các trận bomnhư được tăng cao Những chiếc xe giờ đây dường như biến dạng “Không cókính, rồi xe không có đèn/ Không có mui xe, thùng xe có xước”, ấy vậy mà,những chiếc xe ấy vẫn bon bon hướng về tiền tuyến, vẫn hiên ngang chạy giữacuộc chiến khốc liệt Bởi, chú tự hào rằng, xe có thể hỏng nhưng những trái timtrong xe, luôn tràn đầy tình yêu hướng về miền Nam.

Ánh nắng đã dần lên cao, soi sáng gương mặt rạng rỡ, ấm áp nhưng có chútđượm buồn trước sự hy sinh của đồng đội trong đôi mắt chú Nhìn chú như vậy,tôi càng thêm kính quý những con người đã ngã xuống vì nền hòa bình của đấtnước, càng tự dặn lòng phải cố gắng rèn luyện để mai này trở thành một conngười có ích cho quê hương

Kể lại cuộc gặp gỡ người lính lái xe - Mẫu 4

Nhân dịp kỉ niệm ngày thành lập quân đội nhân dân và quốc phòng toàn dân,ngày 22 tháng 12, để chúng tôi hiểu thêm về lịch sử chiến đấu của dân tộc, nhàtrường đã mời đoàn cựu chiến binh về thăm và trò chuyện Trong đoàn đại biểu

đó, tôi bắt gặp một người lính trên ngực gắn nhiều huân chương và trong buổi lễchú đã giới thiệu mình là người lính lái xe trong Bài thơ về tiểu đội xe khôngkính của Phạm Tiến Duật Cuối buổi, tôi đã lân la đến gặp và có cuộc nóichuyện thú vị với chú

Các bạn có lẽ không thể hình dung được, người chiến sĩ lái xe trẻ trung, sôi nổinăm xưa giờ đĩnh đạc, oai nghiêm trong bộ quân phục mới Chú có giọng nóikhoẻ, ấm áp và tiếng cười âm vang Cùng tháng năm, khuôn mặt tuy đã già dặnnhưng vẫn có vẻ hóm hỉnh, yêu đời của người lính Qua trò chuyện, có thể thấychú là người rất vui tính, nhiệt tình, đặc biệt là khi chú kể cho tôi về cuộc đờingười lính trên tuyến đường Trường Sơn năm ấy Chú kể với tôi, năm 1969 lànăm chú thường cùng các anh em trong tiểu đội lái xe qua đây, cũng là năm mà

Trang 10

Mĩ đánh phá rất ác liệt trên tuyến đường này Bởi đường Trường Sơn, tuyếnđường Hồ Chí Minh lịch sử là tuyến đường quan trọng nhất, là đầu mối giaothông, liên lạc hai miền Bắc – Nam

Chúng quyết phá cho bằng được Chúng thả hàng ngàn tấn bom, cày xới nhữngkhung đường, đốt cháy những khu rừng Hàng nghìn cây đã đổ, muông thú mấtchỗ ở Đã có nhiều người ngã xuống để bảo vệ con đường Tuy Mĩ đánh phá ácliệt thật, nhưng những đoàn xe vận tải vẫn ngày đêm nối đuôi nhau trên conđường, đem theo bao lương thực, vũ khí đạn dược cho chiến trường miền Nam

Kể một lúc, chú lại mỉm cười và nói với tôi:

– Cháu thấy đấy, cuộc chiến đấu của các chú trải qua biết bao gian khổ, khókhăn Những năm tháng ác liệt đó đã khắc hoạ cả một thời kỳ lịch sử của dântộc ta oanh liệt hào hùng Trên tuyến đường Trường Sơn giặc Mĩ đánh phá vôcùng ác liệt; bom Mĩ cày xới đất đai, phá hỏng những con đường, đốt cháynhững cánh rừng, phá huỷ biết bao nhiêu những rừng cây là lá chắn của ta.Nhưng không vì "bom rơi đạn lạc" như vậy mà các chú lùi ý chí, các đoàn xevận tải ngày đêm nối đuôi nhau ra tiền tuyến, các chú còn phải đi trong bóngđêm theo sự hướng dẫn của các cô thanh niên xung phong để tiến về phía trướctrong màn đêm sâu thẳm của rừng hoang Có hôm trời tối Mĩ phát hiện ra, tachuyên chở qua rừng, bọn chúng đã thả bom để không cho ta qua, phá vỡ chiếccầu nối Bắc – Nam Nhưng đặc biệt hơn cả là đoàn xe vận tải không có kính vì

bị "bom giật bom rung kính vỡ đi rồi" Bom đạn trải xuống hàng loạt khiến nào

là kính, nào là đèn vỡ, mui xe bẹp, nào là thùng xe xước… Không có đèn vượtqua dãy Trường Sơn đầy nguy hiểm như thế mà các chú vẫn hoàn thành tốtnhiệm vụ đánh Mĩ, chạy dọc Trường Sơn Chẳng khác nào "châu chấu đá xe",

Mĩ với bao nhiêu thiết bị tối tân để đánh ta nhưng chúng ta đã vượt qua nhữnggian khổ để đánh chúng Chú còn nhớ trên các cabin những chiếc xe như thế,bọn chú không có vật gì để che chắn cả, gió táp vào mặt mang theo bao nhiêu là

Trang 11

bụi Gió bụi của Trường Sơn làm mắt cay xè, tóc bạc trắng như người già cònmặt thì lấm lem như thằng hề vậy, thế mà không ai cần rửa, phì phèo châm điếuthuốc hút ngang nhiên, ai nấy nhìn nhau rồi cười giòn giã vang khắp dãyTrường Sơn.

Với những ngày nắng là như vậy nhưng đến lúc mưa thì các chú còn khổ hơnnhiều, Trường Sơn mỗi lúc mưa là mưa như trút nước cộng thêm vào đó lànhững giọt sương muối ở rừng hòa vào dòng nước mưa phả vào da thịt của cácchú tê rát cả da mặt, áo thì ướt hết Lắm lúc lạnh quá các chú phải tì sát vàonhau mà nghĩ thầm: "Vì bảo vệ Tổ quốc phải vượt qua dược thiên nhiên thì mới

là những người lính của bộ đội Cụ Hồ" Vì những lời nhủ thầm đó mà chú vàcác đồng đội mới trải qua được sự khắc nghiệt được thiên nhiên, thiên nhiêntrong thời kỳ đó lắm lúc cũng là kẻ địch của mình đấy cháu ạ Thế nhưng cácchú vẫn cầm vô lăng lái một cách hăng hái hàng trăm cây số nữa có đâu cầnthay người lái, gió lùa rồi quần áo lại khô thôi

Cháu biết không: Người lính Trường Sơn năm xưa giản dị, đơn sơ lắm Để trảiqua những ngày tháng ấy các chú phải vượt qua biết bao nhiêu gian lao vất vả

mà đặc biệt là phải biết vượt qua chính mình, có ý chí chiến đấu cao Vượt quanhững khó khăn như thế con người mới hiểu được sức chịu đựng của mình thật

kỳ diệu Xe không kính cũng là một thú vị vì ta có thể nhìn cả bầu trời, khônggian rộng lớn khoáng đạt như ùa vào buồng lái, những ngôi sao đều nhìn thấy vànhững cánh chim chạy thẳng vào tim Tâm hồn người chiến sĩ vui phơi phới,thật đúng là:

Xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước,

Mà lòng phơi phới dậy tương lai.

Trang 12

Trên con đường Trường Sơn, mỗi khi các chú gặp nhau thì thông qua cửa kínhbắt tay Đó là sự động viên, truyền thêm sức mạnh cho nhau để vượt qua khókhăn Mỗi khi giữa rừng, bên bếp Hoàng cầm sưởi ấm bao trái tim người chiến

sĩ, các chú nghĩ từng chung bát chung đũa tức là một gia đình, là người trongmột nhà rồi đấy cháu ạ Một cử chỉ nhỏ của người chiến sĩ cũng làm cho họ gắn

bó thêm, siết chặt tình đồng đội

Được nghe chú kể những vất vả ấy tôi thật khâm phục hơn tình đồng chí đồngđội, lòng dũng cảm hiên ngang của người chiến sĩ Tôi thầm mơ ước trên thếgiới không còn chiến tranh để cuộc sống mãi thanh bình

Kể lại cuộc gặp gỡ người lính lái xe - Mẫu 5

Nhân một chuyến đi thăm nghĩa trang liệt sĩ, tôi gặp người sĩ quan đang đứngthắp hương cho người đồng đội đã mất.Tôi và người sĩ quan đó trò chuyện rấtvui vẻ và thật tình cờ tôi biết được người sĩ quan này chính là anh lính lái xetrong "Bài Thơ Về Tiểu Ðội Xe Không Kính" của Phạm Tiến Duật năm xưa.Người sĩ quan kể với tôi rằng cuộc kháng chiến của dân tộc ta vô cùng ác liệt,những con đường huyết mạch nối giữa miền Nam và miền Bắc lại là nơi ác liệtnhất Bom đạn của giặc Mỹ ngày đêm dội xuống những con đường này nhằmcắt đứt sự tiếp viện của miền Bắc cho miền Nam Trong những ngày tháng đóanh chính là người lính lái xe làm nhiệm vụ vận chuyển lương thực, vũ khí, đạndược trên con đường TS này Bom đạn của giặc Mỹ đã biến cho những chiếc

xe của các anh không còn kính nữa Nghe anh kể, tôi mới hiểu rõ hơn về sự giankhổ ác liệt mà những người lính lái xe phải chịu đựng ngày đêm Nhưng khôngphải vì thế mà họ lùi bước, họ vẫn ung dung lái những chiếc xe không kính đóbăng băng đi tới trên những chặng đường Họ nhìn thấy đất, nhìn thấy trời, thấy

cả ánh sao đêm, cả nhưng cánh chim sa, họ nhìn thẳng về phía trước, phía ấy làtương lai của đất nước được giải phóng, của nhân dân được hạnh phúc, tự do

Trang 13

Người sĩ quan còn kể với tôi rằng không có kính cũng thật bất tiện nhưng họvẫn lái những chiếc xe đó, bụi ùa vào làm những mái tóc đen xanh trở nên trắngxóa như người già, bọn họ cũng chưa cần rửa rồi nhìn nhau cất tiếng cười ha ha.Ôi! tiếng cười của họ sao thật nhẹ nhõm Gian khổ ác liệt, bom đạn của kẻ thùđâu có làm họ nản chí, sờn lòng Những chiếc xe không kính lại tiếp tục băngbăng trên những tuyến đường ra trận, gặp mưa thì phải ướt áo thôi Mưa cứ tuôn

cứ xối nhưng họ vẫn chưa cần thay áo và cứ ráng lái thêm vài trăm cây số nữa,vượt qua những chặng đường ác liệt, đảm bảo an toàn cho những chuyến hàngrồi họ nghĩ mưa sẽ ngừng, gió sẽ lùa vào rối áo sẽ khô mau thôi

Khi được học "Bài Thơ Về Tiểu Đội Xe Không Kính" tôi cứ luôn suy nghĩ rằngnhững khó khăn gian khổ ác liệt đó chỉ có nhân vật trong bài thơ mới vượt quađược nhưng đó là những suy nghĩ sai lầm của tôi bởi được gặp, được trò chuyệnvới người chiến sĩ lái xe năm xưa, tôi mới hiểu rõ hơn về họ Họ vẫn vui tươi,tinh nghịch Bom đạn của giặc Mỹ ngày đêm nổ sát bên tai phá hủy con đường,cái chết luôn rình rập bên họ nhưng họ vẫn là những con người lạc quan, yêuđời Anh sĩ quan lại kể cho tôi nghe trên những cung đường vận chuyển đó anhluôn được gặp những người bạn, những người đồng đội của anh Có nhữngngười còn, có những người đã hy sinh Trong những giây phút gặp gỡ hiếm hoi

đó, cái vắt tay qua ô cửa kính vỡ đã làm cho tình đồng đội của họ thắm thiết hơnrồi những bữa cơm bên bếp Hoàng Cầm với những cái bát, đôi đũa dùng chung,quây quần bên nhau như một đại gia đình của những người lính lái xe TS Rồinhững giây phút nghỉ ngơi trên chiếc võng đu đưa, kể cho nhau nghe sự ác liệtcủa những cung đường đã đi qua

Sự dũng cảm của các cô gái thanh niên xung phong luôn đảm bảo cho nhữngchuyến xe thông suốt Đúng là con đường của họ đang đi, nhiệm vụ của họ đanglàm vô vùng nguy hiểm Bom đạn Mỹ hạ xuống bất cứ lúc nào, cả ngày lẫn đêm.Anh sĩ quan còn nói cho tôi biết những chiếc xe ấy không chỉ mất kính mà còn

Trang 14

mất cả đèn, rồi không có mui xe, thùng xe rách xước, những thiếu thốn nàykhông ngăn cản được những chiếc xe vẫn chạy băng băng về phía trước, phíatrước ấy là miền Nam ruột thịt Nghĩ đến hình ảnh những chiếc xe băng băng vềphía trước tôi lại nghĩ đến những người lính lái xe Họ thật dũng cảm, hiênngang, đầy lạc quan, có chút ngang tàng nhưng họ sống và chiến đấu vì TổQuốc, vì nhân dân Những chuyến hàng của họ đã góp phần tạo nên chiến thắngcủa dân tộc ta: chiến thắng mùa xuân năm 1975, giải phóng miền Nam, thốngnhất đất nước.

Tôi và anh sĩ quan chia tay nhau sau cuộc gặp gỡ và nói chuyện rất vui Tôikhâm phục những người lính lái xe bởi tình yêu nước, ý chí kiên cường của họ

và tôi hiểu rằng thế hệ chúng tôi luôn phải ghi nhớ công ơn của họ, cần phảiphấn đấu trở thành công dân gương mẫu, nắm vững khoa học, kĩ thuật để xâydựng một đất nước văn minh, hiện đại

Kể lại cuộc gặp gỡ người lính lái xe - Mẫu 6

Hôm ấy, nhân ngày thành lập Quân đội nhân dân Việt Nam 22/12, trường tôi tổchức cho đi thăm quan Bảo tàng Lịch sử quân đội Chúng tôi được chiêmngưỡng biết bao hiện vật lịch sử: những khẩu súng trường, mảnh vỡ của bomđạn, cùng với chiếc mũ tai bèo, chiếc ba lô con cóc thân thương Đang thamquan, tôi nhìn thấy một chiếc xe tải, không kính nằm thu mình ở một gócnhỏ."Không có kính không phải vì xe không có kính ", bất chợt những tứ thơkhẩu ngữ, khỏe khoắn từ "Bài thơ về tiểu đội xe không kính" ấy vang lên trongthâm tâm tôi "Liệu đây có phải là cái xe ấy không?", đang băn khoăn, tôi bỗngthấy một bác mặc áo bộ đội, đứng từ xa lặng lẽ quan sát xe Từ từ bước đến bên,tôi lắp bắp hỏi: "Bác là người lái chiếc xe này đó ư?" Bác quay sang tôi, mỉmcười: "Ừ, bác là lính Trường Sơn năm xưa cháu ạ"

Trang 15

Bác dẫn tôi tới quan sát chiếc xe gần hơn; lần đầu tiên, tôi được chiêm ngưỡngtận mắt một chiếc xe tải quân sự Quả lả một chiếc xe "trần trụi": không có kính,lại không có cả đèn, không có mui, thùng xe lại còn xước Sinh ra và lớn lên tạithủ đô trong thời bình, từ bé tôi chỉ bắt gặp những chiếc ô tô lành lặn, nước sơnsạch bóng, nội thất khang trang; không ngờ một chiếc xe tróc sơn, hỏng hócnặng nề như thế này vẫn có thể hiên ngang lướt đi và mang theo biết bao súngđạn, lương thực chi viện Thật là một chuyển động kì diệu! Đang tròn mắt ngạcnhiên vì thán phục, bỗng bác chiến sĩ vỗ vai tôi, trầm giọng kể: "Chiến trườngkhốc liệt lắm cháu ạ! Hằng ngày máy bay Mĩ trút hàng ngàn tấn bom đạn càyxới, phá hoại Trường Sơn hòng cắt đứt chi viện của ta Các trọng điểm lúc nàocũng mịt mù khói lửa, bom rơi.

Ngày qua ngày, xe luôn phải chịu những chấn động, rung xóc dữ dội" À đúngrồi, tại đế quốc Mĩ xâm lược, tàn phá mà chiếc xe mới trở nên tan hoang Tôirùng mình trước cuộc chiến thật vô cùng gian nan, khốc liệt Khuôn mặt báctrầm ngâm, đôi mắt hướng về chiếc xe một cách xa xăm Bỗng bác vụt giọngvui vẻ: "Nhưng mà xe không kính hóa ra cũng có cái hay Ta ung dung ngồitrong buồng lái, thoải mái phóng tầm mắt ra xung quanh mà nhìn trời, ngắm đất,chiêm ngưỡng vẻ đẹp hoang sơ mà hùng vĩ của rừng núi Trường Sơn Không cókính mà, gió cứ đùa chơi trong cabin, xoa vào đắng mắt Nhưng càng hòa mìnhvào thiên nhiên đất nước, bác lại càng thấy lòng mình sục sôi bầu nhiệt huyết vàlạc quan; lúc đó con đường khúc khuỷu ngặt nghèo vẫn còn đầy những chônggai phía trước, dường như rộng mở và tươi sáng hơn Nó như chạy thẳng vàocon tim, khiến bác vừa hứng khởi hân hoan, lại vừa lao xao hồi hộp Bác nhìnthấy cả những cánh chim bay về tổ ban chiều; khi đó tâm trí lại bồi hồi, xaoxuyến nhớ về cha mẹ, quê hương Màn đêm buông xuống, tuy không có đèn phaphía trước, nhưng trên bầu trời vẫn có những vì sao rọi sáng, soi đường dẫn lốicho xe bác qua Hướng mắt tới những ngôi sao xa xôi, bác nao lòng nghĩ đến

Trang 16

miền Nam ruột thịt đang mong đợi Ôi, cháu ơi, mọi thứ xung quanh cứ như sa,như ùa vào buồng lái" Tôi háo hức nghe bác kể chuyện Những người chiến sĩlái xe quả thật kiên cường, dũng cảm.

Dù cho có ở trong chiến tranh khốc liệt, họ vẫn tràn đầy khí thế ung dung, lạcquan, thư thái thả mình vào vẻ đẹp huyền diệu của núi rừng, để cho tâm hồn dạtdào, trào dâng bao lãng mạn Chợt nhớ ra những ý thơ "Không có ừ thì ", tôihỏi: "Thế không có kính, bác đối chọi với thiên nhiên thời tiết ra sao?" Bác liềncười: "Cứ mặc kệ nó thôi, cháu ạ Không có kính, ừ thì bụi thật đấy Bụi bẩnbắn từ đường lên sạm hết cả mặt, đến mái tóc đen cũng trở nên trắng xóa như cụgià Nhưng cứ để nguyên; phì phèo châm điếu thuốc, thấy mặt cứ ngờ ngộ, là lạ,bác bỗng bật cười Khuôn mặt lấm cát bụi hóa ra lại vui! Thế rồi cả những khimưa to, đường rừng trở nên trơn trượt, lầy lội khiến bác dán mắt vào từng đoạnđường, lái xe cẩn thận hơn; nhưng cùng lúc đó, mưa tuôn mưa xối qua chiếc cửakính vỡ kia làm bác ướt hết cả áo quần, mặt mũi Trên đỉnh Trường Sơn này, cólúc mưa lâm râm, nhưng nhiều khi lại trút xuống ào ào, thối đất thối cát

Ô hay, mặt bác đã được rửa sạch trơn, nhưng áo quần lại ướt như chuột lột.Nhưng còn tâm trí đâu mà để ý đến những cái đó nữa Mắt còn mải mê vớinhững cung đường gập ghềnh khúc khuỷu, con tim đập rộn ràng thúc giục vìmiền Nam, bác tự nhiên quên đi gian khổ Mà lái trăm cây số nữa, kiểu gì mưachả phải ngừng; nắng lên, gió lùa vào buồng lái, áo khô mau thôi!" Nụ cườirạng rỡ của bác làm cho tôi khâm phục

Nụ cười ấy đã hiên ngang trong phong ba bão táp; kiên cường, dũng cảm bấtchấp thời tiết khắc nghiệt, những cung đường thử thách gian lao Vì lí tưởngsống cao đẹp, vì tiếng gọi của Tổ quốc thiêng liêng, các bác sẵn sàng chiến đấu,quên đi tất cả Thế rồi tôi lại hỏi:"Lái xe giữa rừng một mình thế này, bác cócảm thấy cô đơn không?" Bác lại bật cười: "Làm sao mà cô đơn được hả cháu?

Trang 17

Bên bác còn có trời đất, núi rừng Trường Sơn nữa cơ mà Với lại có phải mộtmình bác lái xe đâu, trên tuyến đường này vẫn còn biết bao nhiêu chiếc xe khácngày đêm chuyên chở vũ khí, lương thực.

Anh em đồng chí gặp nhau suốt dọc đường đi tới, trao cho nhau cái bắt tay Chỉmột cái bắt tay chớp nhoáng qua ô cửa kính vỡ kia thôi, vậy mà khiến bác ấm áp

cả con người, như được tiếp thêm niềm tin và sức mạnh Xe lại tiếp tục chạy,bầu trời càng tươi xanh Và rồi khi nghỉ giữa chặng xe, bác còn được quây quầnbên bạn bè, đồng đội Bên bếp Hoàng Cầm, cùng chung bát đũa, mọi người thântình, cởi mở, sẻ chia những vui buồn cho nhau

Nhiều khi tất cả cùng ca hát, mỉm cười rồi vỗ tay, truyền cho nhau nhiệt tìnhcách mạng và yêu thương, xua tan đi khó nhọc Tình đồng chí, đồng đội thậtđẹp quá, cháu ạ!" Đúng là đẹp thật! Quả đúng là "Chỉ cần trong xe có một tráitim"! Những người chiến sĩ cùng chung niềm tin, lí tưởng, sát cánh bên nhau

Họ truyền sức mạnh và hơi ấm cho nhau, để cùng nhau chiến đấu vì miền Namruột thịt Hình ảnh người lính lái xe thật sinh động

Kể lại cuộc gặp gỡ người lính lái xe - Mẫu 7

Buổi sớm đầu đông, tôi tung tăng tới trường, trong tiếng chim ca ríu rít, dướibầu trời xanh thăm thẳm…Hôm nay, tôi sẽ được học bài thơ “Bài thơ về tiểu đội

xe không kính” của Phạm Tiến Duật, một bài thơ tôi rất thích từ hồi Tiểu học.Vừa lẩm nhẩm đọc lại bài thơ, tôi vừa mơ màng tưởng tượng như đang đi trênmột con đường rừng gập ghềnh, hiểm trở Tất cả bỗng chợt mờ nhòa trước mắttôi bởi một làn khói bụi mờ ảo, rồi lại như dần hiện ra rõ nét từng cảnh vật…Một đoàn xe tải băng qua Tôi ngơ ngác nhìn theo:

- Sao lại có xe ở con đường rừng này nhỉ?

Trang 18

Đang mông lung suy nghĩ thì lại một đoàn xe tải nữa rầm rầm tiến tới, đất dướichân tôi rung chuyển Tôi lùi vào bên đường cho xe qua Một, hai, ba…Bỗngchiếc xe thứ sáu, cũng là chiếc xe cuối cùng dừng lại Một chú bộ đội mặc quần

áo xanh, tươi cười xuống xe:

- Cháu bé, sao lại ở đây một mình thế, lạc mẹ hả? Để chú đi tìm giúp nha?

- Không, cháu đâu có lạc mẹ, cháu đến thăm các chú lính lái xe Trường Sơn đấychứ, chú có biết họ không?

Chú không trả lời chỉ bảo tôi lên xe đi theo chú Ngồi trên xe thích thật Tôinhìn chăm chăm vào chú lính ấy, có điều gì ở chú làm cho tôi cảm thấy thânquen quá Chú quay ra nhìn tôi, nụ cười ấm áp Tôi giật mình lảng đi, rồi bạodạn hỏi:

- Chú là lính lái xe Trường Sơn phải không ạ?

Chú vẫn chẳng nói gì cả, chỉ cười và chăm chú nhìn con đường phía trước Gió

ở hai bên tạt vào mát lạnh

- Xe gì mà không có kính thế này? Tôi ngạc nhiên

Một chú chim ở đâu liệng qua, tôi vội với tay về phía nó nhưng không kịp Haythật! Tôi bắt đầu thò hai tay ra ngoài, thò luôn cả đầu, một cảm giác sung sướngnhư bay Nào ngờ lại bị chú mắng:

- Nguy hiểm đó, cháu nghịch thật đấy!

Tôi phụng phịu chui vào

- Không lạnh hả cô bé? Thực ra xe các chú vốn có kính, nhưng bị bom giật, bomrung làm vỡ hết rồi

- Thích thế, cháu thích được ngồi trên những chuyến xe thế này

Trang 19

Rồi hai chú cháu lại chìm vào những giây phút yên lặng.

Chiếc xe bỗng dừng lại ở chỗ có ba bốn túp lều Tôi xuống xe Ở đây xungquanh là cây rừng, mọi thứ đều đơn sơ và hoang vắng quá Có mấy con gà cục

ta cục tác chạy khắp sân, một vại nước nhỏ và một cái gáo tí hon, dây phơi quần

áo cũng nhuốm đầy một màu xanh Cuộc sống ở đây thật yên bình, khiến chongười ta đâu còn cái cảm giác của chiến tranh nữa

Một làn nắng nhẹ nhàng làm bừng lên cả không gian yên ắng nơi đây Có mộtchú xắn quần ống thấp ống cao từ đâu chạy đến xé toang cái không khí im lặngấy

- Này nhóc, chơi đâu mà lạc đến đây thế hả? Bộ không sợ thằng Mĩ nó bắn sao?

- Có các chú rồi, lo gì nữa ạ?

- Đáo để nhỉ, vào đây nấu cơm cho các chú, bé con

Tôi lon ton chạy theo, cùng với ống quần thấp cao bê cái nồi cơm mà với tôi là

“to tướng” Bỗng một chú có vẻ nghiêm nghị hơn trông thấy tôi, chú hỏi:

- Sao cháu lại ở đây?

Biết ngay đây là chỉ huy trưởng, tôi bèn lân la đến

- Cháu muốn ở đây chơi được không chú? Chú kể chuyện cho cháu nghe đi,cháu thích lắm

Không biết chú có đồng ý không mà đã vòi rồi, tôi thấy ngường ngượng Nhưngchợt chú nhìn tôi và bảo:

- Tí tuổi đầu mà cũng thích chuyện chiến đấu Được, chú tình nguyện

Chú chỉ huy dắt tay tôi đi và không quên dặn chú lính đang bưng rá gạo:

Trang 20

- Cậu đi nấu cơm nhanh lên, anh em đói rồi đấy.

Rồi tôi cùng chú chỉ huy trưởng đến một gốc cây cao su to, có bàn ghế đầy đủ.Chiếc ghế gỗ kẽo kẹt nghe thật vui tai

- Chú ơi, ở đây toàn những chú hiền nhỉ, chắc cuộc sống vui lắm phải khôngchú?

- Cháu không biết chứ cuộc sống ở đây vất vả lắm Hàng ngày các chú phải vậnchuyển lương thực, cả thuốc thang và vũ khí ra tiền tuyến Nhưng lúc nào gặpnhau cũng có tiếng cười, lúc nào cũng chuyện trò tếu táo Các chú phải làm cảcông việc của các bà nội trợ, rửa bát, nấu cơm…Tối đến lại quây quần bên đốnglửa diễn kịch, kể chuyện cười…Nhiều hôm bọn chú phải đi cả đêm để kịp vậnchuyển vũ khí, lương thực cho quân ta

- Hay thật đấy! Ước gì cháu được lớn bằng các chú nhỉ! À, chú này, kỉ niệm nàolàm chú nhớ nhất, tiết lộ cho cháu với

Chú mỉm cười, lắc đầu:

Trang 21

- Nhóc này, nhiều chuyện quá Nhưng dù sao chú cũng chưa tâm sự với ai, nghexong cấm phát biểu cảm nghĩ đó nha.

- Đồng ý! Tôi giơ cả hai tay lên rồi cười hì hì…

Tiếng lá rừng xôn xao, những giọt nắng nhỏ nghịch ngợm, luồn qua kẽ lá, chuixuống chỗ chú cháu tôi ngồi mà nhảy nhót Tất cả đã sẵn sàng lắng nghe giọng

kể ấm áp của người chiến sĩ

- Đó là bữa cơm của ngày đầu tiên chú đến tiểu đội Chú bị gọi là “cô dâu mới

về nhà chồng” đấy, ngượng và xấu hổ lắm Trời, chú không thể tưởng tượngđược, một mâm cơm trải dàn những bát và đũa, chỉ có ba món: Rau rừng luộc,canh măng rừng và ít thịt nạc khô Bỗng một anh cầm đũa gõ keng keng vào bát,tất cả cùng hòa nhịp hát rộn vang cả khu rừng Vui ghê! Tất cả mọi khoảng cáchbỗng đều tan biến đi hết Bữa ăn tuy đạm bạc nhưng làm chú xúc động quá Họgắp cho nhau từng miếng thịt Bữa ăn đầu tiên ấy tuyệt thật, một bữa ăn bìnhthường thôi nhưng dù muốn quên chú cũng chẳng thể quên được

Tôi thấy hình như đôi mắt chú rưng rưng Cả tôi nữa, tôi vừa cảm nhận đượcmột thứ tình cảm “gia đình” rất đặc biệt của những người lính…

- Cô bé này sao bỗng thộn người ra thế?

- Chú ơi, cháu đói quá!

Vừa lúc ấy một chú khắp khu lều gọi mọi người

- Anh em ơi, đi ăn cơm nào!

Vậy là tôi lại được gặp lại bữa ăn đầu tiên ở tiểu đội của chỉ huy trưởng rồi!

Ăn xong, các chú lại quây quần bên đống lửa, tiếng đàn ghi ta vang lên hòacùng tiếng hát của những người lính “Xe ta bon trên những dặm đường, giữa

Trang 22

làng quê ta băng qua bao suối đèo, đồi nương mà xe ta băng ra chiếntrường…”…

Khúc quân hành ấy cứ ngân vang, ngân vang, vọng khắp khu rừng…Tôi đã trởlại con đường đến trường từ bao giờ mà khúc hát vẫn âm vang khiến lòng tôixao xuyến mãi

Kể lại cuộc gặp gỡ người lính lái xe - Mẫu 8

Hè vừa qua tôi được về thăm quê nội, điều làm tôi vô cùng bất ngờ và sungsướng đó là được ngồi cạnh một người lính mà trước đây chính là người lái xetrong đội xe được Phạm Tiến Duật miêu tả trong bài thơ: Tiểu đội xe khôngkính năm đó

Người lính của tiểu đội xe không kính năm đó bây giờ đã già, mái tóc đã điểmbạc, ông bùi ngủi kể cho tôi nghe những năm tháng ác liệt của cuộc kháng chiến,

về những kỉ niệm của tiểu đội xe không kính huyền thoại

Thời điểm đó cuộc kháng chiến của dân tộc ta vô cùng ác liệt, những con đườnghuyết mạch luôn được bảo vệ chặt chẽ, bom đạn của kẻ thù cũng tập trung bắnphá ở những nơi đây Ngày đó chú làm nhiệm vụ lái xe vận chuyển lương thực

vũ khí cho tiền tuyến và đi qua con đường Trường Sơn lịch sử

Với sự đánh phá dữ dội của giặc Mĩ, những chiếc xe ấy đã bị tàn phá, mất kính,mất đèn, thậm chí mất cả mui xe Bom đạn ác liệt, ngồi trên chiếc xe khôngđược bảo vệ nhưng lúc đó trong người những chiến sĩ chúng tôi chỉ có ý chíchiến đấu, nên vẫn ung dung, thản nhiên Không có vật chắn, các chú càng dễdàng nhìn mọi vật xung quanh mình, nhìn trời, nhìn sao, và thấy yêu quê hươnghơn, có tinh thần chiến đấu hơn

Ngày đăng: 29/11/2022, 15:16

TỪ KHÓA LIÊN QUAN

TÀI LIỆU CÙNG NGƯỜI DÙNG

TÀI LIỆU LIÊN QUAN

🧩 Sản phẩm bạn có thể quan tâm

w