TUY HOÀ MẾN THƯƠNG Đông Hòa mến yêu Ngày tôi về với Đông Hoà Sắc xuân đương thắm, nõn nà giêng hai Rì rầm sóng biển bên tai Lúa xanh, xanh cả tương lai đất này Trời cao chim én liệng bay Trong veo câu[.]
Trang 1Đông Hòa mến yêu
Ngày tôi về với Đông Hoà Sắc xuân đương thắm, nõn nà giêng hai
Rì rầm sóng biển bên tai Lúa xanh, xanh cả tương lai đất này
Trời cao chim én liệng bay Trong veo câu hát, đong đầy yêu thương Tình người, tình đất ngát hương Cho lòng trĩu nặng đôi đường người ơi!
Xưa là mãnh đất xa xôi
Mà nay máu thịt trong tôi – Đông Hoà
-Tình đời
Nửa đời tóc ngã màu sương Mải mê sự ngiệp văn chương trồng người.
Tưởng đâu quên mất thơ rồi
Cầm thư mời gọi lại ngồi với thơ.(*)
Cầm cây bút, nghĩ hàng giờ Mạch ngầm vẫn chảy, đôi bờ sóng im.
Nỗi đời lay động con tim Mang theo đôi cánh nặng tình yêu thương.
Văn chương vẫy gọi văn chương Nàng thơ tỉnh giấc vấn vương cuộc đời
(* Thư mời tham gia sáng tác của Hội VHNT - XB Tập san Đá bia - xuân Tân mão)
Phạm An
GV trường THPT Nguyễn Công Trứ
Trang 2Non nước Đông Hoà
Phạm An
Xuân về trên đất quê ta Đẹp thay non nước Đông Hoà mình yêu.
Đá Bia mây phủ sớm chiều
Biển Đông lộng gió, buồm treo ráng vàng.
Thuyền về tôm cá đầy khoang
Xóm thôn mọi nẽo rộn ràng lời ca.
Trời cao “ én bạc” sáng loà
Phi trường lên xuống cho ta gần người.
Đồng xanh vang vọng tiếng cười
Mênh mông biển lúa xây đời từ đây.
Xuân về mang tiếng ca bay
Quê hương đang sống những ngày bừng lên.
Dù đi xuôi ngược mọi miền
Không sao quên được mẹ hiền-đất quê.
Non xanh nước biếc tìm về
Ngàn năm vẫn trọn lời thề thuỷ chung.
Đông Hoà ơi! Đẹp vô cùng!
Đẹp người, đẹp cảnh một vùng nước non.
( Tháng 10/ 2011)
Trang 3XUÂN QUÊ HƯƠNG
Mỗi độ xuân về rộn ràng thay Quê ta đang đổi mới từng ngày.
Nhà cao đường rộng dài thêm phố Cuộc sống hương nồng tiếng ca bay.
Xóm dưới làng trên sáng rực trời Ánh đèn điện chiếu khắp muôn nơi Hoa cười trong gió, hoa đua nở Mật ngọt dâng đầy ong bướm say.
Khúc ca xuân
Điệu hò xứ sở ai buông Lắng nghe càng thấy yêu thương quê mình.
Non xanh nước biếc hữu tình Chóp Chài, Tháp Nhạn in hình trời cao.
Biển Đông dậy sóng tuôn trào Vũng Rô soi bóng tạc vào sử xanh.
Quê hương đẹp tựa bức tranh Người hồng nét mặt, đất thành bài thơ.
Phú Yên ơi! Tự bao giờ?
Nghe câu Bá Trạo ngẩn ngơ lòng người.
Dù đi khắp bốn phương trời Ươm trong câu hát cho đời đơm hoa.
Xuân về thắm đượm lời ca Đường lên hạnh phúc, cho ta đẹp giàu.
Từ ngàn xưa đến mai sau Bài thơ quê đẹp nhuốm màu sắc xuân 3/2/2012