VA Ngôi trường cấp hai của tôi là một ngôi trường xinh xắn ở thôn miền Tây VA Ngôi trường cấp hai của tôi là một ngôi trường xinh xắn ở thôn miền Tây Có lẽ chính vì thế mà mọi người ở đây đều biết và[.]
Trang 1VA-Ngôi trường cấp hai của tôi là một ngôi trường xinh xắn ở thôn miền Tây Có lẽ chính vì thế mà mọi người ở đây đều biết và hiểu nhau khá rõ Sự xuất hiện của cô Phượng vào đầu năm học mới đã mau chóng thành đề tài cho những người vô công, rỗi nghề tán gẫu Tất nhiên có nhiều người khen và không ít kẻ chê bai nghi ngờ
- Cô giáo mà môđen như vậy coi sao được
- Cô giáo dân thành phố, lại trẻ đẹp chắc ở không lâu đâu
Và, rất nhiều nữa những lời xì xào bàn tán Trong một loạt thông tin nóng hổi ấy, ba má tôi cũng thâu tóm được một số điều có liên quan đến chuyện tôi sắp là học sinh lớp cô Phượng chủ nhiệm Má tôi không khỏi lo ngại:
- Hay là mình xin chuyển lớp cho nó hở ông?
- Bà này Lại trông mặt bắt hình dong
Tôi đến trường trong nỗi hồi hộp, tò mò Đến giờ văn của cô, lũ con gái bọn tôi săm soi
từ đôi giày “bít” cô đang mang cho đến chiếc áo dài vẽ bông trên ngực, đôi bông bự sự lủng lẳng trên tai, cả chiếc lắc cô đang đeo Nhưng đến khi cô cất tiếng giảng bài thì tất
cả những lời xì xào bình phẩm của bọn tôi đều rơi vào quên lãng Bọn tôi bị cuốn vào cách giảng gợi mở và bắt buộc học trò phải chú ý cô
Có lẽ vì thế mà đến giờ văn của cô, chúng tôi đều sợ ánh mắt nghiêm khắc pha chút chút giễu cợt của cô mỗi khi lớp tôi có ai đó lười biếng không soạn bài, học bài Qui ước của
cô cũng thật lạ, khi giảng bài cô chỉ ghi những ý chính trên bảng, không đọc cho chép và buộc học sinh phải chú ý theo dõi, tự ghi vô vở theo khả năng nắm bắt của mình Đã vậy,
cô còn không thích những ai nhắc lại giống hệt những lời cô giảng khi trả bài Cô đòi hỏi học trò phải diễn đạt kiến thức của mình một cách sáng tạo…
Cũng may, lớp chúng tôi được nhà trường sắp xếp toàn là học sinh khá nên dần dần cũng quen với cách giảng bài của cô, và lớp học đến giờ văn đã trở nên lý thú, sôi động Đã có thêm những lời bình phẩm nhưng không còn chê trách nữa
- Cô tưởng tụi mình thông minh như cô vậy Cô dạy mà bắt mình chú ý tìm từ, tìm câu, tìm ý góp phần vô bài giảng
- Tụi bay có thấy cách giảng, cách nói chuyện đến cách đi, đứng của cô có cái gì đó như một nghệ sĩ chớ không phải là một nhà giáo như bao thầy cô khác
- Ờ cô khác với cô Phượng dạy hóa Cô chủ nhiệm tụi mình là “cô Phượng thành phố”
“cô Phượng nghệ sĩ”
Là cô giáo chủ nhiệm, còn trẻ, độc thân, xa gia đình nên cô đã dành nhiều thời gian quan tâm đến học sinh Tôi là cán bộ lớp nên tháp tùng cùng cô thường xuyên đến thăm các gia đình các bạn cùng lớp Có lần, bước qua cây cầu khỉ, tôi chạy tót qua bên kia mà cô còn
Trang 2run rẩy bò dò đến nửa nhịp cầu, mồ hôi đã tươm ra ướt trán Còn lần tôi cùng cô tới nhà nhỏ Hà ở trên một cù lao phải đi bằng xuồng trên sông Suốt chuyến đi, cô ít nói hẳn, mắt chăm chú nhìn cách bơi xuồng để bận về cô đề nghị:
- Cho cô bơi thử coi
Và thế là cả bọn được trận cười tưởng vỡ bụng khi chiếc xuồng cứ xoay tròn, chẳng tiến lên được bao nhiêu Bọn tôi thích chí khi làm “quân sư” cho cô tập bơi xuồng Bọn tôi sung sướng nhìn cô thích thú trên xuồng thò tay vớt cà na chín được rung rụng xuống nổi trên sông vào mùa nước lên Bọn tôi hân hoan khi có cô tháp tùng đi hái bông điên điển
về xào tép làm nhận bánh xèo Cô ăn ngon lành thứ bánh đồng quê này và chép miệng: mới ăn thấy đắng, nhưng hậu ngọt và ngon quá…
Nước rút, mùa cá từ đồng đổ ra sông vì nước trong ruộng thúi, cô theo bọn tôi đi thăm lưới cá linh và tròn mắt khi thấy cá linh mắc đầy lưới Mùa đông xuân, cô cũng theo bọn tôi thăm đồng, những cây cỏ non lẫn trong lúa cô không nhận ra, bọn tôi phải nhổ từng bụi cỏ, bụi lúa để phân tích cho cô thấy, so sánh sự khác nhau: lá, sóng lá và cả gốc rễ
Khi thu hoạch lúa, cô cũng vui vẻ đòi cắt thử, cũng bắt chước cầm lưỡi hái quơ, nắm y như bọn tôi, nhưng nắm lúa có chút xíu, rơi vãi tùm lum, để không bằng gốc và làm chậm
rì cô không hiểu sao bọn tôi làm giỏi vậy, khom lưng cắt lúa suốt ngày trong khi cô chỉ làm chơi chút xíu đã mỏi Đến khi cô thấy bọn tôi bắt những con chuột đồng sống trên ruộng, nhúng nước sôi, lột da khía ăn với cơm thì cô le lưỡi dù cô công nhận mùi thịt chuột khía quá ư hấp dẫn Cô bảo thấy miếng chuột khía là cô lại nghĩ đến những con chuột ở những bãi rác, ống cống trong thành phố
Như thế đó, cô giáo chủ nhiệm của bọn tôi thân tình, gần gũi như chị em nhưng cũng thật nghiêm khắc trong giờ dạy Cô là người cho điểm “mắc” nhất, nhận được điểm bảy trong bài tập làm văn cô chấm đủ để tự hào Cô sẵn sàng chỉnh ngay bạn nào quên không
“thưa” đúng phép khi trả lời Cô sửa từng cách ngồi, thái độ trả lời với thầy cô và nhất là rất nghiêm khắc với những lỗi chính tả trong bài làm Cô sửa từng chữ, có ghi sổ tay đàng hoàng, ai mắc lỗi chính tả đó lần thứ hai đều bị cô trừ điểm đủ để nhớ đời
Những lúc vui chơi, cô kể về lớp học trò cỡ tuổi tụi tôi ở thành phố với những cua học thêm xoay vần suốt cả ngày Những sinh hoạt văn hóa “cao cấp” như nhóm sáng tác, lớp nhạc, lớp đàn, lớp vẽ, lớp võ thuật rồi tin học, kỹ/ thuật vô tuyến
- Chuyện cô kể tưởng như nói dóc!
Cả bọn cười nôn ruột vì giọng điệu tiếu lâm của thằng Hải, dân trong kinh Bảy (vùng sâu) nhưng pha chút tủi thân Cô thoáng nhận ra và cũng buồn theo Thằng Sơn nói như phân bua:
- Cô về đây dạy chúng em chắc buồn chán lắm hả cô? Tụi em học dở mà Tụi em đi học xong về nhà buông cặp sách ra là lo tiếp gia đình làm cỏ, xịt sâu cắt cỏ bò ăn đủ thứ
Trang 3chuyện Được tới trường học là tụi em có phước lắm rồi… Ba cái vụ sáng tác, tối tác gì
đó tụi em đâu có dám mong
Cô cười thật hiền, giọng ngọt ngào thân tình:
- Không đâu, các em đừng mặc cảm tự ti Ngược lại cô trân trọng sự cố gắng của các em, quí mến các em Chuyện gì cô không biết chứ riêng chuyện học văn, nếu các em yêu thích văn học, cô sẽ cố gắng giúp các em gần gũi với lĩnh vực này
Thế là, ngoài những yêu cầu cần thiết cho một buổi sinh hoạt lớp cuối tuần, cô chủ nhiệm
đã hướng dẫn bọn tôi viết nhật ký, làm sổ tay văn học và khuyến khích tụi tôi “tối tác” nên những câu thơ con ếch! Cô tận tình góp ý từng câu thơ, từng cách dùng từ với bản lĩnh và uy tín của một người đã có nhiều tác phẩm đăng báo địa phương và trung ương, khiến chúng tôi ngày càng thán phục và kính yêu cô hơn
Cô tìm cho chúng tôi những quyển sách hay và giúp cho chúng tôi những thông tin mới
về văn học nghệ thuật Bọn tôi đã hết rụt rè và cởi mở, vui vẻ đọc cho nhau nghe, cho cô góp ý sửa chữa Đã có đứa có bài đạt giải văn chương Thủ khoa Nghĩa, một giải thi văn thơ dành cho học sinh do Hội Văn Nghệ và Sở Giáo dục tỉnh tổ chức hằng năm
Thời gian trôi đi thật nhanh Bọn tôi lớn khôn, tỏa ra khắp nơi, xa cô, xa mái trường thân quen đầy kỷ niệm Mỗi lần cầm viết, viết đến những chữ ngày nào mình đã được cô sửa chữa vì sai chính tả là tôi nhớ cô da diết Rải rác trên các mặt báo, tôi đã gặp những bài thơ, những truyện ngắn của bạn bè mình được đăng, những đứa ngày nào bị chọc quê là
“nhà thơ lớp, là chòi văn ” Nhưng hình như chưa có đứa nào có tác phẩm viết về cô như tôi từng mong ước Tôi thử liều mạng “mần thơ - viết văn” với những rung động chân thật hướng về cô và bao kỷ niệm ngọt ngào, chắc bạn đọc không nỡ trách
Bây giờ, quê tôi lại vào mùa nước nổi Dòng sông đỏ nặng phù sa Ven bờ sông những cây điên điển đang trổ bông vàng rực, những trái cà na chín mọng chua chua ngọt ngọt và những đàn cá đồng sinh sôi nảy nở Ở nơi xa đó, nếu cô đọc được những dòng chữ này chắc cô sẽ nhớ những sắc màu của một vùng quê, nơi cô đã đến và ươm trồng những hạt giống cho đời Cô cũng sẽ nhận ra đứa học trò ngày xưa chính là tác giả của bài viết này cho dù tôi ký bằng bất cứ bút danh xa lạ nào