Tóm tắt Tản Viên từ Phán sự lục Ngữ văn lớp 10 Kết nối tri thức Bài giảng Ngữ văn 10 Tản Viên từ Phán sự lục Kết nối tri thức Tóm tắt tác phẩm Tản Viên từ Phán sự lục (mẫu 1) Ngô Tử Văn, một kẻ sĩ nổi[.]
Trang 1Tóm tắt Tản Viên từ Phán sự lục - Ngữ văn lớp 10 Kết nối tri thức
Bài giảng Ngữ văn 10 Tản Viên từ Phán sự lục - Kết nối tri thức
Tóm tắt tác phẩm Tản Viên từ Phán sự lục (mẫu 1)
Ngô Tử Văn, một kẻ sĩ nổi tiếng khẳng khái, chính trực vốn không chịu được
sự tác yêu quái của hồn một tên tướng bại trận nên đã đốt đền của hắn, trừ hại
cho dân Tên hung thần đe dọa Tử Văn và kiện chàng ở âm phủ Tử Văn được
thổ thần mách bảo về tung tích và tội ác của tên tướng giặc, đồng thời bày cho
chàng cách đối phó với hắn Tử Văn bị bắt giải xuống âm phủ Đứng trước
Diêm Vương, chàng đã không hề run sợ mà dũng cảm vạch trần mọi tội ác
của tên hung thần Có bằng chứng của thổ thần, mọi lời nói của Tử Văn được
minh xác là sự thật Cuối cùng công lý được thực thi: tên tướng giặc và bọn
phán sự vô trách nhiệm bị trừng trị, thổ thần được phục chức, Tử Văn được
sống lại Tiếp sau đó, nhờ thổ thần tiến cử Tử Văn được nhận chức phán sự
đền Tản Viên chuyên trông coi việc xử án
Tóm tắt tác phẩm Tản Viên từ Phán sự lục (mẫu 2)
Ngô Tử Văn người đất Lạng Giang, vốn khẳng khoái, nóng nảy, thấy sự gian
tà thì không chịu được Cuối đời Hồ, có tên giặc tử trận vào đền Tản Viên rồi
tác yêu tác quái trong dân gian Tử Văn tức giận bèn châm lửa đốt đền Về
nhà, chàng lên cơn sốt rồi mơ thấy tên giặc kia đến dọa nhưng mặc kệ, cứ ngồi
thản nhiên Chiều tối lại có ông già đến, tự xưng là Thổ Công Ông già kể cho
Tử Văn rõ mọi sự tình rồi bày cho chàng cách ứng xử khi bị bắt xuống âm
phủ Tử Văn bị quỷ sứ bắt đi Trước mặt Diêm Vương tâu rõ đầu đuôi sự việc,
lời lẽ rất cứng cỏi, không chịu nhún nhường chút nào Diêm Vương sinh nghi
bèn cho người đến đền Tản Viên để lấy chứng thực Quân lính về tâu, nhất
nhất đúng lời Tử Văn Diêm Vương tức giận liền sai tên lính đầy tên giặc giả
danh kia xuống ngục Cửu U Tử Văn sống lại, cùng dân làng mua gỗ dựng lại
tòa đền Viên Thổ Công cảm kích bèn mời Tử Văn về làm Phán sự cho Đức
Thánh Tản ở đền Tản Viên Tử Văn nghe nói, vui vẻ nhận lời, bèn thu xếp
việc nhà rồi không bệnh mà mất ngay sau đó Đền thờ Thánh Tản Viên
Tóm tắt tác phẩm Tản Viên từ Phán sự lục (mẫu 3)
Ngô Tử Văn tên Soạn, người huyện Yên Dũng đất Lạng Giang, tính tình vốn cương trực, khảng khái, nóng nảy, thấy sự tà gian thì không thể chịu được Trong làng có một ngôi đền thiêng vốn thuộc quyền cai quản của Thổ công đất này nhưng bị tên tưởng bại trận của Bắc triều chiếm lấy Hồn ma của hắn tác oai tác quái trong nhân dân Tử Văn tức giận, bèn đi đốt đèn Bị hồn ma đến tượng giặc giả mạo Thổ công tới đe dọa nhưng Tử Văn không mảy may
sợ hãi Vì sự gian tà của hồn ma tên tướng giặc, Tử Văn bị quỷ sứ bắt xuống Minh ti và tra hỏi Nhưng với bản lĩnh cứng cỏi, luôn đứng về công lý và nhân dân lương thiện, cùng với sự giúp đỡ của Thổ công, Tử Văn đã khiến cho hồn
ma tên tướng giặc bị trừng trị thích đáng Tử Văn được Diêm vương cho sống lại Thổ công vì cảm kích bản lĩnh, trí tuệ, phẩm chất của Ngô Tử Văn mà mời
Tử Văn đến nhận chức phán sự đền Tản Viên Tử Văn vui vẻ nhận lời, sau đó không bệnh mà mất Có người thấy Tử Văn ngồi trên xe ngựa lẫn trong làn sương mù chỉ chắp tay thi lễ, không nói lời nào rồi thoắt cái cưỡi gió mà biến mất
Tóm tắt tác phẩm Tản Viên từ Phán sự lục (mẫu 4)
Ngô Tử Văn tên Soạn, người huyện Yên Dũng đất Lạng Giang, tính tình vốn cương trực, khảng khái, nóng nảy, thấy sự tà gian thì không thể làm ngơ Trong làng có một ngôi đền thiêng vốn là do Thổ công cai quản nhưng lại bị một tên hồn ma tướng giặc cướp mất Hắn làm điều gian ác tai ngược trong cuộc sống của nhân dân Không cam chịu cảnh đó, Tử Văn quyết định đốt đền Tên hồn ma tướng giặc giả làm thổ công tới đe dọa Tử Văn nhưng Tử Văn không sợ Vì sự gian ác của hồn ma tên tướng giặc, Tử Văn bị bắt xuống Minh ti và bị tra khảo Dưới Minh ti, Tử Văn vẫn cứng cỏi, kiên quyết đứng
về phía công lý và lẽ phải cùng người dân lương thiện Được Thổ công giúp
đỡ, Tử Văn thắng cuộc trong cuộc xử kiện ở Minh ti Diêm Vương cho Tử Văn được sống lại Thổ công vì cảm kích bản lĩnh và khí chất khảng khái của
Tử Văn nên mời Tử Văn tới nhận chức phán sự đền Tản Viên Tử Văn vui vẻ nhận lời, sau đó không bệnh mà chết Có người thấy Tử Văn ngồi trên xe ngựa lẫn trong làn sương mù chỉ chắp tay thi lễ, không nói lời nào rồi thoắt cái cưỡi gió mà biến mất
Trang 2Tóm tắt tác phẩm Tản Viên từ Phán sự lục (mẫu 5)
Ngô Tử Văn người đất Lạng Giang, vốn khẳng khái, nóng nảy, thấy sự gian tà
thì không chịu được Cuối đời Hồ, có tên giặc tử trận vào đền Tản Viên rồi tác
yêu tác quái trong dân gian Tử Văn tức giận bèn châm lửa đốt đền Về nhà,
chàng lên cơn sốt rồi mơ thấy tên giặc kia đến dọa nhưng mặc kệ, cứ ngồi
thản nhiên Chiều tối lại có ông già đến, tự xưng là Thổ Công Ông già kể cho
Tử Văn rõ mọi sự tình rồi bày cho chàng cách ứng xử khi bị bắt xuống âm
phủ Tử Văn bị quỷ sứ bắt đi Trước mặt Diêm Vương tâu rõ đầu đuôi sự việc,
lời lẽ rất cứng cỏi, không chịu nhún nhường chút nào Diêm Vương sinh nghi
bèn cho người đến đền Tản Viên để lấy chứng thực Quân lính về tâu, nhất
nhất đúng lời Tử Văn Diêm Vương tức giận liền sai tên lính đầy tên giặc giả
danh kia xuống ngục Cửu U Tử Văn sống lại, cùng dân làng mua gỗ dựng lại
tòa đền Viên Thổ Công cảm kích bèn mời Tử Văn về làm Phán sự cho Đức
Thánh Tản ở đền Tản Viên Tử Văn nghe nói, vui vẻ nhận lời, bèn thu xếp
việc nhà rồi không bệnh mà mất ngay sau đó
Tóm tắt tác phẩm Tản Viên từ Phán sự lục (mẫu 6)
Ngô Tử Văn vốn là một kẻ sĩ khảng khái, chính trực Trong làng nơi chàng ở
có một ngôi đền vốn rất thiêng Nhưng từ khi có một tên tướng giặc nhà Minh
tử trận ở gần đền, hồn của hắn bắt đầu làm yêu làm quái trong dân gian Tức
giận, Tử Văn châm lửa đốt đền để trừ hại cho dân Sau khi đốt đền, Tử Văn
bắt đầu lên cơn sốt Trong khi sốt mê man, chàng thấy tên hung thần đến đòi
làm trả lại ngôi đền và đe dọa sẽ bắt Tử Văn xuống âm phủ để cho Diêm
Vương trị tội Nhưng đến chiều tối, Thổ thần đến bày tỏ thái độ cảm phục
trước hành động dũng cảm của Tử Văn Chàng được Thổ thần mách bảo về
tung tích và tội ác của tên hung thần, đồng thời chỉ dẫn cách đối phó Đến
đêm, khi bệnh nặng thêm, Tử Văn thấy hai tên quỷ sứ đến bắt chàng xuống
âm phủ Trước mặt Diêm Vương, Tử Văn đã tố cáo tội ác của tên hung thần
với đầy đủ chứng cứ Cuối cùng, công lý được khôi phục, Diêm Vương trừng
trị tên hung thần (đem nhốt vào ngục Cửu U), cho Thổ thần được phục chức,
sai lính đưa Tử Văn về trần gian (nghĩa là Tử Văn được sống lại) Một tháng
sau, Tử Văn thấy Thổ thần đến cảm ơn Để đền ơn nghĩa, Thổ thần đã tiến cử
Tử Văn giữ chức phán sự đền Tản Viên
Tóm tắt tác phẩm Tản Viên từ Phán sự lục (mẫu 7)
Ngô Tử Văn tên tục là Soạn, người Yên Dũng, Lạng Giang, tính tình khảng khái, nóng nảy, thấy sự gian tà thì không thể chịu được Cuối đời Hồ, có hồn
ma tên tướng giặc tử trận ở đền Tản Viên rồi tác yêu tác quái trong dân gian
Tử Văn nghe tin tức giận bèn tắm rửa sạch sẽ, khấn trời rồi châm lửa đốt đền Sau khi đốt đền, chàng lên cơn sốt rồi mơ thấy hồn ma tên tướng giặc đến mắng mỏ, đe dọa và kiện dưới âm phủ nhưng Tử Văn vẫn thản nhiên và không hề run sợ Chiều tối lại có ông già đến, tự xưng là Thổ Công Thổ Công
kể cho Tử Văn rõ mọi sự tình rồi bày cho chàng cách ứng xử khi bị bắt xuống
âm phủ Đêm xuống, Tử Văn bị hai tên quỷ sứ bắt xuống âm phủ Khi đối chất với Diêm Vương, Tử Văn điềm nhiên, cứng cỏi, một mực kêu oan Hồn
ma tên tướng giặc tỏ vẻ khúm núm, rộng lượng, xảo trá xin tha tội cho Tử Văn Cuối cùng hồn ma tên tướng giặc bị bỏ xuống Cửu U, Tử Văn chiến thắng và được phong là chức phán sự đền Tản Viên Không bao lâu sau Tử Văn không bệnh mà mất
Tóm tắt tác phẩm Tản Viên từ Phán sự lục (mẫu 8)
Ngô Tử Văn là một kẻ sĩ nổi tiếng khẳng khái, chính trực vốn không chịu được sự tác yêu quái của hồn tên tướng bại trận nên đã đốt đền của hắn, trừ hại cho dân Tên hung thần kiện chàng ở âm phủ Tử Văn được thổ thần mách bảo về tung tích và tội ác của tên tướng giặc, đồng thời bày cho chàng cách đối phó với hắn Xuống âm phủ, trước Diêm Vương, chàng đã dũng cảm vạch trần tội ác của tên hung thần Công lý được thực thi: tên tướng giặc bị trừng trị, thổ thần được phục chức, Tử Văn được sống lại, sau đó được nhận chức phán sự đền Tản Viên chuyên trông coi việc xử án
Tóm tắt tác phẩm Tản Viên từ Phán sự lục (mẫu 9)
Ngô Tử Văn người đất Lạng Giang, vốn là một kẻ sĩ nổi tiếng khảng khái, chính trực, không chịu được sự tác yêu tác quái, làm hại dân của hồn tên tướng giặc bại trận nên đã đốt đền của hắn Tên hung thần đe dọa và kiện
Trang 3chàng ở âm phủ Chàng được thổ thần mách bảo về tội ác và tung tích của
hắn, đồng thời chỉ dẫn chàng cách đối phó Tử Văn bị quỷ sứ bắt xuống âm
phủ Trước mặt Diêm Vương, chàng dũng cảm tố cáo mọi tội ác của tên hung
thần Diêm Vương sinh nghi bèn cho người đến đền Tản Viên để lấy chứng
thực Quân lính về tâu, nhất nhất đúng lời Tử Văn Cuối cùng công lý được
khôi phục, tên tướng giặc và bọn phán sự vô trách nhiệm bị trừng trị, thổ thần
được phục chức, Tử Văn được sống lại Sau đó, Tử Văn được Viên Thổ Công
tiến cử giữ chức phán sự đền Tản Viên
Tóm tắt tác phẩm Tản Viên từ Phán sự lục (mẫu 10)
Ngô Tử Văn là con người vùng đất Lạng Giang, nổi tiếng chính trực, không
chịu những yêu sách tác quái làm hại dân lành của một tên tướng giặc, Tử
Văn quá tức giận nên đã đốt đền hắn Sau khi về nhà, bỗng nhiên chàng lên
cơn sốt, đầu óc mê man, chàng mơ thấy có tên hung thần đòi bắt chàng xuống
âm phủ vì tội dám đốt đền Nhưng đến chiều tối có một người tự xưng Thổ
Thần hiện lên, Thổ Thần cảm phục trước sự dũng cảm của Từ Văn nên Chàng
được thổ thần mách bảo tội ác và tung tích của tên tướng và không quên chỉ
cách cho chàng ứng phó Đến đêm, Tử Văn bị quỷ sứ xuống âm phủ Tủ Văn
đã trình bày hết những tội ác của tên hùng thần đã làm với dân chúng cùng
những bằng chứng chứng minh Cuối cùng, công lý đã được sáng tỏ và thực
thi, tên tướng bị trừng trị còn Tử Văn được sống lại Trở về cõi thực, Tử Văn
được Thổ Thần giao cho một chức trách là giữ chức phán sự đền Tản Viên
Bố cục Tản Viên từ Phán sự lục
Chia văn bản làm 4 phần
- Phần 1 (từ đầu … không cần gì cả): Tử Văn đốt đền
- Phần 2 (tiếp…khó lòng thoát nạn): Tử Văn với viên Bách hộ họ Thôi và Thổ
công
- Phần 3 (tiếp…sai lính đưa Tử Văn về): Tử Văn thắng kiện
- Phần 4 (còn lại): Tử Văn trở thành phán sự đền Tản Viên
Nội dung chính Tản Viên từ Phán sự lục
Nội dung chính Tản Viên từ Phán sự lục - Mẫu 1
Ngô Tử Văn là một kẻ sĩ nổi tiếng khẳng khái, chính trực vốn không chịu được sự tác yêu quái của hồn tên tướng bại trận nên đã đốt đền của hắn, trừ hại cho dân Tên hung thần kiện chàng ở âm phủ Tử Văn được thổ thần mách bảo về tung tích và tội ác của tên tướng giặc, đồng thời bày cho chàng cách đối phó với hắn Xuống âm phủ, trước Diêm Vương, chàng đã dũng cảm vạch trần tội ác của tên hung thần Công lý được thực thi: tên tướng giặc bị trừng trị, thổ thần được phục chức, Tử Văn được sống lại, sau đó được nhận chức phán sự đền Tản Viên chuyên trông coi việc xử án
Nội dung chính Tản Viên từ Phán sự lục - Mẫu 2
Ngô Tử Văn, một kẻ sĩ nổi tiếng khẳng khái, chính trực vốn không chịu được
sự tác yêu quái của hồn một tên tướng bại trận nên đã đốt đền của hắn, trừ hại cho dân Tên hung thần đe dọa Tử Văn và kiện chàng ở âm phủ Tử Văn được thổ thần mách bảo về tung tích và tội ác của tên tướng giặc, đồng thời bày cho chàng cách đối phó với hắn Tử Văn bị bắt giải xuống âm phủ Đứng trước Diêm Vương, chàng đã không hề run sợ mà dũng cảm vạch trần mọi tội ác của tên hung thần Có bằng chứng của thổ thần, mọi lời nói của Tử Văn được minh xác là sự thật Cuối cùng công lý được thực thi: tên tướng giặc và bọn phán sự vô trách nhiệm bị trừng trị, thổ thần được phục chức, Tử Văn được sống lại Tiếp sau đó nhờ thổ thần tiến cử Tử Văn được nhận chức phán sự đền Tản Viên chuyên trông coi việc xử án
Trang 4Tóm tắt Truyện về các vị thần sáng tạo thế giới - Ngữ văn lớp 10 Kết nối tri thức
Bài giảng Ngữ văn 10 Truyện về các vị thần sáng tạo thế giới - Kết nối tri thức
Tóm tắt tác phẩm Truyện về các vị thần sáng tạo thế giới (mẫu 1)
Văn bản “Truyện về các vị thần sáng tạo thế giới” đã lý giải về sự hình thành của thế
giới tự nhiên thông qua các vị thần Mỗi vị thần có một quyền năng đặc biệt, đảm bảo
sự sống cho trái đất Truyện về các vị thần đã phản ánh quan niệm nhận thức của con
người thời cổ về thế giới xung quanh và thể hiện khao khát chinh phục tự nhiên
Tóm tắt tác phẩm Truyện về các vị thần sáng tạo thế giới (mẫu 2)
Văn bản kể về ba vị thần thần Trụ trời, thần Sét, thần Gió mỗi vị thần mang
những hình dáng, đặc điểm và những việc làm khác nhau Nhằm cai quản thế
giới tự nhiên của con người Từ đó phản ánh suy nghĩ và mơ ước của con
người về cuộc sống tự nhiên xung quanh mình
Tóm tắt tác phẩm Truyện về các vị thần sáng tạo thế giới (mẫu 3)
Văn bản “Truyện về các vị thần sáng tạo thế giới” đã lý giải về sự hình thành của thế
giới tự nhiên thông qua các vị thần Mỗi vị thần có một quyền năng đặc biệt, đảm bảo
sự sống cho trái đất Truyện về các vị thần đã phản ánh quan niệm nhận thức của con
người thời cổ về thế giới xung quanh và thể hiện khao khát chinh phục tự nhiên
Bố cục Truyện về các vị thần sáng tạo thế giới
Chia văn bản làm 3 phần
- Phần 1: Từ đầu đến “khai thiên lập địa”: Thần thoại về Thần trụ trời
- Phần 2: Tiếp đến “cả thiên đình xấu hổ”: Thần thoại về Thần sét
- Phần 3: Tiếp đến “giữ trâu cho người mất gạo”: Thần thoại về Thần gió
Nội dung chính Truyện về các vị thần sáng tạo thế giới
Văn bản kể về ba vị thần thần Trụ trời, thần Sét, thần Gió mỗi vị thần mang những
hình dáng, đặc điểm và những việc làm khác nhau Nhằm cai quản thế giới tự nhiên
của con người Từ đó phản ánh suy nghĩ và mơ ước của con người về cuộc sống tự
nhiên xung quanh mình
Xem thêm các bài Tóm tắt Ngữ văn lớp 10 sách Kết nối tri thức hay, ngắn gọn khác:
Tóm tắt Tản Viên từ Phán sự lục Tóm tắt Chữ người tử tù Tóm tắt Tê – dê Tóm tắt Chùm thơ hai-cư Nhật Bản Tóm tắt Thu hứng
Trang 5Tóm tắt Chữ người tử tù - Ngữ văn lớp 10 Kết nối tri thức
Bài giảng Ngữ văn 10 Chữ người tử tù - Kết nối tri thức
Tóm tắt tác phẩm Chữ người tử tù (mẫu 1)
Huấn Cao là nhân vật chính trong Chữ người tử tù, mặc dù nổi tiếng và có tài
viết chữ nhưng lại bị triều đình giam giữ và kết tội chết vì dám chống đối lại
triều đình Viên quản ngục đã nghe danh tiếng ông Huấn Cao nhưng không
ngờ gặp nhau trong hoàn cảnh trớ trêu thế này Viên quản ngục biệt đãi ông
Huấn Cao nhưng Huấn Cao tỏ thái độ khinh thường Khi thời gian xử tử sắp
đến, viên quản ngục tiết lộ ông là người yêu cái đẹp và nghệ thuật, mong
muốn xin chữ của Huấn Cao Cảm động trước tấm lòng của viên quản ngục
Huấn Cao quyết định cho chữ trước ngày ra pháp trường Cảnh tượng cho chữ
diễn ra ngay trong nhà tù - một cảnh tượng xưa nay chưa từng có Sau cùng
Huấn Cao khuyên viên quản ngục trở về quê sinh sống để giữ tấm lòng thanh
cao
Tóm tắt tác phẩm Chữ người tử tù (mẫu 2)
Nguyễn Tuân đã viết Truyện ngắn Những người tử tù với một cảnh "xưa nay
chưa từng có" Huấn Cao là một người tử tù nhưng có tài viết chữ đẹp Người
khắp vùng tỉnh sơn đều đồn rằng: "Chữ ông Huấn đẹp lắm, vuông lắm."
Người quản ngục và thầy thơ say mê nét chữ của Huấn Cao nên đã dành cho
ông Huấn sự biệt đãi đặc biệt Ban đầu, ông Huấn khinh miệt và không nhận
sự biệt đãi của quản ngục nhưng rồi ông cũng nhận ra được sự chân thành
trong tấm lòng của viên quản ngục nên đã quyết định cho chữ Cảnh cho chữ
diễn ra cho thấy sự trân trọng của người xin chữ và người tử tù đang phóng
những nét chữ tài hoa Sau đó, Huấn Cao khuyên người quản ngục không làm
công việc này nữa để giữ được thiên lương trong sạch, người quản ngục cúi
đầu: "Kẻ mê muội này xin bái lĩnh"
Tóm tắt tác phẩm Chữ người tử tù (mẫu 3)
Truyện ngắn Chữ người tử tù được trích trong tập Vang bóng một thời của
nhà văn Nguyễn Tuân Tác phẩm đã nói lên vẻ đẹp tài hoa của con người - cái
mà Nguyễn Tuân luôn tìm kiếm trong các tác phẩm của mình Huấn Cao là
một tử tù nhưng có tài viết chữ rất đẹp Vì vậy mà ông nhận được sự biệt đãi
đặc biệt của viên quản ngục dành cho mình Viên quản ngục và thầy thơ rất
trân trọng và say mê nét chữ của Huấn Cao nhưng Huấn Cao lại không thích
nhận được sự biệt đãi của người khác Huấn Cao vốn dĩ tỏ thái độ khinh miệt
người quản ngục nhưng cho đến khi hiểu được tấm lòng thành kính của người
đó thì Huấn Cao đã quyết định cho chữ Trong đêm khuya hiện lên cảnh ba
con người chụm đầu vào trong một không gian ẩm mốc, tù túng Người tử tù phóng những nét chữ tuyệt đẹp và hai người còn lại thì khúm núm chờ đợi Huấn Cao không chỉ có thiên lương trong sáng mà ông còn trân trọng thiên lương của người khác Sau khi cho chữ, Huấn Cao đã khuyên quản ngục thay chốn ở để giữ được lương tâm trong sạch, lương thiện Huấn Cao vừa là một người anh hùng khi dám đứng lên chống lại triều đình thối nát lúc bấy giờ, lại
là một người có tài năng, có thiên lương trong sạch rất đáng ngưỡng mộ
Tóm tắt tác phẩm Chữ người tử tù (mẫu 4)
Nguyễn Tuân đã viết Truyện ngắn Những người tử tù với một cảnh "xưa nay chưa từng có" Huấn Cao là một người tử tù nhưng có tài viết chữ đẹp Người khắp vùng tỉnh sơn đều đồn rằng: "Chữ ông Huấn đẹp lắm, vuông lắm." Người quản ngục và thầy thơ say mê nét chữ của Huấn Cao nên đã dành cho ông Huấn sự biệt đãi đặc biệt Ban đầu, ông Huấn khinh miệt và không nhận
sự biệt đãi của quản ngục nhưng rồi ông cũng nhận ra được sự chân thành trong tấm lòng của viên quản ngục nên đã quyết định cho chữ Cảnh cho chữ diễn ra cho thấy sự trân trọng của người xin chữ và người tử tù đang phóng những nét chữ tài hoa Sau đó, Huấn Cao khuyên người quản ngục không làm công việc này nữa để giữ được thiên lương trong sạch, người quản ngục cúi đầu: "Kẻ mê muội này xin bái lĩnh"
Tóm tắt tác phẩm Chữ người tử tù (mẫu 5)
Chữ người tử tù kể về nhân vật Huấn Cao, ông là một tử tù do chống lại triều đình nên bị bắt Huấn Cao là một nhà nho tài hoa nhất là tài viết chữ
Trước khi ông bị xử bắn, ông được giải đến nhà ngục nơi có viên quản ngục và thầy thơ, hai người này rất yêu và mến mộ cái đẹp và hâm mộ tài viết chữ tuyệt vời của Huấn Cao Vì thế, trong những ngày Huấn Cao ở ngục, hai người này đối đãi với ông rất tốt, còn trịnh trọng hầu hạ như kẻ dưới nhưng Huấn Cao không hề màng tới Khi viên quản ngục có được tin ngày xử tử Huấn Cao, ông
và thầy thơ quyết hoàn thành tâm nguyện là xin chữ của Huấn Cao Trước thái
độ chân thành và tình yêu với cái đẹp, Huấn Cao vô cùng cảm mến những tấm lòng đó nên đã quyết định cho chữ
Một chuyện trước đây chưa hề có đã diễn ra vào buổi tối trước ngày Huấn Cao
bị xử tử, tại nhà lao tỉnh Sơn đó là cảnh ba con người chụm đầu, một người là
tử tù đang mang trong mình đầy xiềng xích, nhưng lại đang vẽ ra, phóng ra từng nét chữ trên tấm lụa trắng, bên cạnh là hai cái đầu đang dõi theo, run rẩy, khúm núm chờ đợi của viên quản ngục và thầy thơ
Huấn Cao đã khuyên viên quản ngục và thầy thơ nên tìm một nơi thôn dã để giữ gìn tấm lòng thanh cao, yêu cái đẹp Vì tình yêu đó không phù hợp với cuộc sống nơi tù ngục, một nơi đầy hỗn loạn và rối ren Viên quản ngục vô cùng cảm
Trang 6động vì lời khuyên đó, ông đã cúi đầu lạy tạ Huấn Cao với sự biết ơn và trân
trọng
Tóm tắt tác phẩm Chữ người tử tù (mẫu 6)
Huấn Cao là một tử tù bị bắt giam chịu sự quản lí của viên quản ngục Viên
quản ngục lại rất yêu thích chữ Huấn Cao, đã nhiều lần biệt đãi và xin Huấn
Cao cho chữ nhưng chỉ nhận lại sự khước từ lạnh lùng Trong đêm cuối cùng
trước khi ra pháp trường, Huấn Cao hiểu tấm lòng viên quản ngục, đã đồng ý
cho chữ, cảnh cho chữ diễn ra trong nhà lao, một cảnh tượng xưa nay chưa từng
có
Tóm tắt tác phẩm Chữ người tử tù (mẫu 7)
Huấn Cao là một người nổi tiếng với tài viết chữ đẹp Vì chống lại triều đình
mà bị giam vào ngục chờ ngày tử hình Viên quản ngục và thầy thơ lại vốn hâm
mộ tài năng của ông mà đối xử trịnh trọng Tuy vậy, ông vẫn giữ một khí tiết
bất phàm, không phục tùng hay chấp nhận sự biệt đãi Trước ngày tử hình, viên
quản ngục quyết xin chữ của Huấn Cao Cảm động trước tấm lòng “biệt nhỡn
liên tài”, ông đã hạ bút giữa chốn lao tù Ông còn không quên khuyên viên quản
ngục hãy rời khỏi chốn này để giữ cái thiên lương trong sạch
Tóm tắt tác phẩm Chữ người tử tù (mẫu 8)
“Chữ người tử tù” kể về Huấn Cao - lãnh đạo của cuộc khởi nghĩa thất bại, bị
triều đình bắt và kết án tử hình Trước khi được giải đến kinh thành để hành
hình, bị đưa đến trại giam ở tỉnh Sơn Viên quản ngục tỉnh Sơn nghe danh Huấn
Cao là một người nổi tiếng là người có tài viết chữ đẹp nên ngưỡng mộ đã lâu
Khi kẻ tử tù đến trại giam, viên quản ngục đã đối xử biệt đãi, nhưng chỉ nhận
được sự khinh bạc của Huấn Cao Đến khi nhận ra được tấm lòng của viên quản
ngục, Huấn Cao đã quyết định cho chữ Cảnh cho chữ diễn ra trong phòng giam
chật hẹp và tối tăm, nhưng những nét chữ “rồng bay phượng múa” lại thể hiện
cái chí lớn của một con người Sau khi cho chữ, Huấn Cao khuyên viên quản
ngục thoát khỏi nơi nhà lao, về quê để giữ lấy “thiên lương trong sáng” Viên
quản lục nghe xong lời khuyên của Huấn Cao cảm động, chắp tay vái lạy rồi
nói: “Kẻ mê muội này xin lĩnh ý”
Tóm tắt tác phẩm Chữ người tử tù (mẫu 9)
Huấn Cao là người cầm đầu cuộc khởi nghĩa chống lại triều đình nên bị kết án
tử hình Trước khi chịu án chém, ông bị đưa đến giam tại một nhà tù Khi trát
gửi đến nhà tù, biết trong danh sách có ông Huấn Cao, người nổi tiếng viết chữ
đẹp, viên quản ngục đã cho thầy thơ lại bảo người quét dọn phòng giam nơi
Huấn Cao và những người tử tù sẽ ở Trong những ngày Huấn Cao ở tù, viên
quản ngục đã biệt đãi ông và những người đồng chí của ông Sở nguyện của
viên quản ngục là xin được chữ viết của Huấn Cao Lúc đầu, Huấn Cao tỏ ý
khinh miệt viên quản ngục, nhưng khi hiểu được tấm lòng viên quản ngục, ông
đã quyết định cho chữ vào cái đêm trước khi ông bị xử chém Trong đêm cho
chữ, ông Huấn cao tay viết như rồng bay phượng múa trên tấm lụa bạch còn
viên quán ngục và thầy thơ lại thì khúm núm bên cạnh Sau khi cho chữ, ông
Huấn Cao khuyên viên quản ngục về quê để giữ cho "thiên lương" trong sáng Viên quản ngục nghe lời khuyên của ông Huấn Cao một cách kính cẩn "Kẻ mê muội này xin bái lĩnh"
Tóm tắt tác phẩm Chữ người tử tù (mẫu 10)
Huấn Cao là một tử tù do chống lại triều đình, ngoài ra ông còn là một nhà nho tài hoa nhất là tài "bẻ khóa và vượt ngục" Trước khi bị xử tử, Huấn Cao bị giải đến nhà ngục nơi có viên quản ngục và thầy thơ lại, những người rất yêu mến cái đẹp và hâm mộ tài viết chữ của Huấn Cao Trong những ngày bị giam ở đây, Huấn Cao được viên quản ngục và thầy thơ lại đối đãi rất tốt Khi viên quản ngục nhận được tin ngày xử tử Huấn Cao đã tới gần, ông liền cùng thầy thơ lại vào nhà ngục để hoàn thành tâm nguyện là xin Huấn Cao cho chữ Huấn Cao
vì cảm mến thái độ "biệt nhỡn nhân tài" và tấm lòng yêu cái đẹp của viên quản ngục nên đã đồng ý cho chữ Vào buổi tối trước ngày Huấn Cao bị xử tử, ở trong nhà lao tỉnh Sơn đã xảy ra một chuyện "trước nay chưa từng có", đó là cảnh Huấn Cao, một tử tù trên mình đầy xiềng xích đang thỏa chí phóng từng nét bút trên tấm lụa trắng, bên cạnh là viên quản ngục và thầy thơ lại "run rẩy",
"khúm núm" Sau khi đã cho chữ xong, Huấn Cao đã khuyên hai người nên tìm
về nơi thôn dã bởi tấm lòng yêu cái đẹp của họ không thích hợp cho cuộc sống
ở nơi hỗn loạn, rối ren như nhà ngục Những lời khuyên đó của Huấn Cao đã làm viên quản ngục nghẹn ngào lạy tạ
Bố cục Chữ người tử tù
Chia văn bản làm 3 phần
- Phần 1 (Từ đầu đến "để mai ta dò ý tứ hắn ra sao rồi sẽ liệu"): cuộc trò truyện giữa viên quản ngục và thầy thơ lại
- Phần 2 (tiếp theo đến "thiếu chút nữa ta đã phụ mất một tấm lòng trong thiên hạ"): Tấm lòng biệt đãi của viên quản ngục
- Phần 3 (còn lại): Cảnh cho chữ
Nội dung chính Chữ người tử tù Nội dung chính Chữ người tử tù - Mẫu 1
Truyện ngắn khắc họa thành công nhân vật Huấn Cao - một con người tài hoa,
có tâm trong sáng và khí phách hiên ngang, bất khuất Qua đó nhà văn thể hiện quan niệm về cái đẹp, khẳng định sự bất tử của cái đẹp và bộc lộ thầm kín tấm lòng yêu nước
Nội dung chính Chữ người tử tù - Mẫu 2
Trang 7Truyện kể về Huấn Cao là người cầm đầu cuộc khởi nghĩa chống lại triều đình nên bị kết án tử hình Trong những ngày Huấn Cao ở tù, viên quản ngục đã biệt đãi ông và những người đồng chí của ông Sở nguyện của viên quản ngục
là xin được chữ viết của Huấn Cao Lúc đầu, Huấn Cao tỏ ý khinh miệt viên quản ngục, nhưng khi hiểu được tấm lòng viên quản ngục, ông đã quyết định cho chữ vào cái đêm trước khi ông bị xử chém Sau khi cho chữ, ông Huấn Cao khuyên viên quản ngục về quê để giữ cho "thiên lương" trong sáng.
Xem thêm các bài Tóm tắt Ngữ văn lớp 10 sách Kết nối tri thức hay, ngắn gọn khác:
Tóm tắt Tê – dê
Tóm tắt Chùm thơ hai-cư Nhật Bản
Tóm tắt Thu hứng
Tóm tắt Mùa xuân chín
Tóm tắt Bản hòa âm ngôn từ trong Tiếng thu của Lưu Trọng Lư