CHUYỆN TÌNH NITƠ VÀ HIĐRÔ CHUYỆN TÌNH NITƠ VÀ HIĐRÔ Em là cô gái Nitơ, Tên thật Azốt anh ngờ làm chi Không mùi cũng chặng vị gì, Sự sống không được duy trì trong em Chỗ em thiếu Oxizon, Thế nhưng em v[.]
Trang 1CHUYỆN TÌNH NITƠ VÀ HIĐRÔ
Em là cô gái Nitơ,
Tên thật Azốt anh ngờ làm chi.
Không mùi cũng chặng vị gì,
Sự sống không được duy trì trong em.
Chỗ em thiếu Oxizon,
Thế nhưng em vẫn dịu hiền như ai.
Nhà em ở chu kì hai,
Có năm điện tử lớp ngoài bao che.
Mùa đông cho chí mùa hè,
Nhớ ô thứ bảy anh về thăm em.
Bình thường em ít người quen,
Người ta cứ bảo em hiền thế cơ.
Cứ như dòng họ khí trơ,
Ai mà ngỏ ý làm ngơ sao đành.
Tuổi em mười bốn xuân xanh,
Nghĩ chi tới chuyện ai ân làm gì.
Thế rồi năm tháng qua đi,
Có anh bạn nhỏ Oxi gần nhà.
Bình thường anh chăng thèm qua,
Đến khi giông tố ắc là tìm em.
Dần lâu rồi cũng sinh quen,
Nitơ Oxit sinh liền ra ngay.
Không màu là chất khí này,
Bị oxi hoá liền ngay tức thì.
Thêm một nguyên tử oxi,
Thêm màu nâu đậm, chất nào đậm hơn.
Bơ vơ cuộc sống cô đơn,
Thuỷ Tề thấy vậy rước ngay về nhà.
Gọi ngay hoang tử nước ra,
Ghép luôn chồng vợ thật là ác thay.
Hờn căm khói bốc lên ngay, Cho nên em chịu chua cay một bề Đêm đông gió rét, mưa về Oxi chẳng được gần kề bên em.
Vì chung dòng họ Phi Kim, Cho nên cô bác hai bên bực mình.
Oxi từ đó buồn tình,
Bỏ em cô độc một mình bơ vơ.
Đầu xóm có anh Hidrô, Một hôm nào đó viết thư tỏ tình.
Phòng riêng lạnh lẽo một mình, Nhìn gương chỉ thấy bóng mình trong gương.
Hidrô tỏ ý muốn thương, Làm sao nỡ để đôi đường cách xa.
Sớm đào tối mận lân la, Hidrô thường đến thăm nhà em luôn.
Thấy em vẫn tỏ ý buồn,
Rủ luôn anh Sắt cùng trường sang chơi Anh Sắt miệng lưỡi nhất đời, Đến chơi hôm ấy thì trời nóng ran Lựa lời khuyên nhủ hỏi han, Bảo em nên sánh cùng chàng Hidrô.
Chuyện tình hò hẹn mấy khi,
Để người nhòm ngó làm chi cho phiền.
Từ đây chồng thảo vợ hiền, Cùng em ra đồng để lúa tốt xanh.
Đừng quên em nhé các anh, Amoniac chính danh chất nấy.
Đành rằng em co mùi khai, Làm phân bón ruộng chẳng ai phiền lòng
Trang 2MỘT SỐ BÀI THƠ KHÔNG ĐỀ KHÁC
Anh ngỏ ý xin em đừng phản ứng
Hãy vui lòng cho tác dụng vào tim
Anh yêu em như acid yêu kiềm
Nếu hóa trị hai ta cùng tương đối
Anh biết em trong phương trình hoá học,
Và quen em khi phản ứng cân bằng.
Từ phương trình oxi hoá Mangan,
Tình hai đứa hoà trong dung dịch.
Em chuẩn độ tình anh bằng acid
Từng giọt lắng nhỏ vào trong tim
Điểm dừng khi tình anh thay đổi
Bỏ lại em dung dịch thắm làn môi
Em là oxy rỉ sét đời anh
Đừng trách em sao tâm hồn phù thủy
Bởi hóa học biến đổi khôn lường
Tình trong em còn mãi vấn vương…
Dẫu có lúc em thay đổi nhanh như PỨ trung hòa
Dẫu có lúc đầu em nóng như PỨ tỏa nhiệt
Và những khi bản thân em như nước gặp axit đặc
Là những lúc anh như tra tấn bởi bazơ
Tai anh lúc này như có TNT một mớ
Cứ đùng đùng , khói bốc cả hai bên…
Má anh đây đỏ như pp gặp xút
Chỉ bởi rằng tay trái cứ như tên…
Nhưng anh vẫn yêu:
Mặn mà như muối Natri Clorua
Bền chặt như muối Bari Sunfat
Dễ bùng cháy như Kali clorat
Rất ngọt ngào như đường Saccaroz
Lấp lánh như những viên kim cương hột
Nồng nàn như oxi với hidro….”
Có một thời ai say mê học hoá
A cộng B là phản ứng trung hoà <Axit + Bazơ>
M cộng N là phản ứng cháy nổ Tái hợp thành Valentine đầy hoa Xúc tác Noel, ta sẽ thấy quà Thêm sinh nhật thì chất N vừa đủ Nếu môi truờng ta đặt trong sở thú
A ét ca tờ, hỗn hợp mau tan
(ASKT : ánh sáng khuếch tán)
Rồi một hôm ai hí hoáy lên bàn
Đố ai đó một phương trình vô định
Để người ta cứ ngồi hoài, bướng bỉnh Tính toán nào e giảm lại e tăng
Đường tim ai xâu phản ứng lằng ngoằng
Đủ este, polime, axit Rượu, xeton, phenol, andehyt
Để ai tìm nhăn trán, mặt đăm chiêu
Có một thời học hoá để mà yêu
Có một thời học trò để mà nhớ Cãi, giận nhau, nhức đầu quá xá cỡ
Để cuối cùng vẫn trùng hợp, trùng ngưng.
***
Em cắm hoa tươi để cạnh bàn Mong rằng Hóa học bớt khô khan
Em ơi! trong Hóa nhiều công thức Cũng đẹp như hoa lại chẳng tàn
***
Con gái học Hóa biết gì ngoài công thức Chẳng chút nào lãng mạn văn chương
Dù đôi lúc cũng muốn làm thi sĩ Cầm bút lên rồi… Viết được gì đâu… Con gái học Hóa Trái tim chi li, sắt đá Bất kể cái gì cũng đem thí nghiệm
Từ tình yêu đến cả lòng tin