“Ngày hôm nay bắt đầu từ ngày hôm qua ” “Ngày hôm nay bắt đầu từ ngày hôm qua ” BÌNH MINH (Chi đoàn giáo viên) ôi sinh ra và lớn lên ở nông thôn Tuổi thơ cũng trải qua nhiều khó khăn, thiếu thốn Những[.]
Trang 1“Ngày hôm nay bắt đầu từ ngày hôm qua…”
BÌNH MINH (Chi đoàn giáo viên)
ôi sinh ra và lớn lên ở nông thôn Tuổi thơ cũng trải qua nhiều khó khăn, thiếu thốn Những giá trị của cuộc sống với tôi, với những người như chúng tôi phần nào cũng được cảm nhận khác với những người lớn lên trong sung túc của đô thị Hôm nay đứng
trên bục giảng nói với học sinh - những “công dân thời đại @”,
sinh ra sau đổi mới về những khó khăn thời thơ ấu của mình sao thấy khó quá! Khó đồng cảm và chia sẻ
T
Hình như cũng giống như giữa thế hệ chúng tôi với các bậc cha chú và thầy cô của mình, không phải lúc nào cũng tìm được tiếng nói chung Trước đây đôi khi tôi có cảm nhận rằng: Hình như giá trị chuẩn mực của cuộc sống trong những con người thế hệ trước chỉ có ở những “ngày xưa”? Còn hôm nay mọi thứ với họ hình như đều không ổn!
Bây giờ tôi mới thấy cái gọi là “xung đột thế hệ” rõ hơn Nhiều câu hỏi hiện
lên trong đầu tôi: tại sao mình lại bắt học sinh của mình phải sống như mình?
Tại sao thế hệ này lại bắt thế hệ kia phải quan niệm về cuộc sống giống như một công thức toán học? Mỗi thời đại có một hơi thở riêng, nhịp sống riêng, nó
bị chi phối bởi điều kiện chính trị, lịch sử, văn hóa Điều quan trọng là chúng ta không được quên quá khứ, không thể vô cảm!
Xã hội luôn vận động, phát triển Những quan niệm khoa học cũng như quan niệm về giá trị cuộc sống không thể bất biến Chẳng hạn chúng ta nói tới lòng yêu nước, lòng tự tôn dân tộc Phải chăng chỉ có chiến đấu và hy sinh trong thời chiến mới thể hiện được lòng yêu nước? Hay chỉ có cuộc sống nơi chiến trường mới là mảnh đất thăng hoa cho ý chí và nghị lực? Cha ông chúng ta sinh ra gặp thời chinh chiến Họ đã chiến đấu, đã hy sinh cả tương
lai, sinh mạng bởi lúc đó họ hiểu rằng “ không có gì quý hơn độc lập, tự do” Ngày nay, chúng ta đang sống trong hòa bình Hạnh phúc và tự do mà cha
ông để lại đã được trả bằng máu Chúng ta có quyền tự hào với một lịch sử hào hùng, bi tráng mà ít dân tộc trên thế giới có được và chúng ta có nghĩa vụ phải bảo vệ thành quả đó Nhưng bảo vệ không có nghĩa là chỉ nghĩ, nhớ về
dân tộc Việt Nam như một dân tộc của những chiến thắng oanh liệt thời chiến tranh Các thế hệ đi sau phải làm cho dân tộc thăng hoa bằng thành tựu kinh
Trang 2tế, khoa học, giáo dục, thể thao…để thế giới không chỉ biết tới Việt Nam như một đất nước của chiến tranh mà còn là một dân tộc giàu văn hoá, trí tuệ Tiếp lửa truyền thống, viết tiếp, đi tiếp tuổi hai mươi của bao con người đã ngã xuống cho tự do của dân tộc, thế hệ trẻ phải thực hiện được hoài bão đưa nước ta trở thành một quốc gia hùng mạnh trên nhiều lĩnh vực, nhân dân ta được sống trong dân chủ, thịnh vượng Thiết nghĩ đó cũng chính là mong muốn lớn nhất của những lớp người đi trước