ĐỀ 4 S ĐÀ TRỮ TÌNH Tôi có bay tạt ngang bản đồ lai chữ S ĐÀ TỪ TRÊN CAO NHÌN XUỐNG Tôi có bay tạt ngang qua dưới chân mình NGƯỜI CON GÁI ĐẸP VỚI ÁNG TÓC TRỮ TÌNH Con S Đà tuôn dài đốt nương xuâ. jdhnlkwhlkfdhnlkfnld
Trang 1ĐỀ 4: S.ĐÀ TRỮ TÌNH
"Tôi có bay tạt ngang bản đồ lai chữ."
S.ĐÀ TỪ TRÊN CAO NHÌN XUỐNG:
"Tôi có bay tạt ngang qua dưới chân mình."
NGƯỜI CON GÁI ĐẸP VỚI ÁNG TÓC TRỮ TÌNH:
"Con S.Đà tuôn dài đốt nương xuân."
NIỀM TỰ HÀO, TÌNH YÊU MÃNH LIỆT:
"Chưa hề bao giờ bản đồ lai chữ."
SẮC NƯỚC:
"Tôi đã nhìn say sưa thu về."
1
8
4 5
Trang 2S.ĐÀ TỪ TRÊN CAO
NHÌN XUỐNG:
"Tôi có bay tạt ngang
qua dưới chân mình."
Hình dáng, đường nét
từ láy "ngoằn ngoèo" dáng hình
quang co uốn lượn
gấp khúc vòng vèo chùng chình
"không ai trong tàu bay nghĩ rằng"
=> ngỡ ngàng bởi hung bạo với thác đá ghềnh
>< trữ tình, thơ mộng, lãng mạn Nhân cách hóa "làm mình làm mẩy"
"giận dỗi vô tội vạ" Tính cách đỏng đảnh, kiêu kỳ như 1 người con gái
Phép điệp: "không ai trong tàu bay nghĩ rằng"
=> "cũng không ai nghĩ rằng"
Ngỡ ngàng trước những phát hiện mới Như tiếng reo vui, tự hào khi khám phá S.Đà hung bạo mà trữ tình Phát hiện thú vị về con sông trong truyền thuyết Sơn Tinh Thủy Tinh
Câu văn: "Hình như
dưới chân mình."
Câu văn dài
Âm điệu miên man, dạt dào như cái bao la của trời đất cõi
"hình như"
bâng khuâng thương nhớ mênh mông
Bức tranh thiên nhiên đẹp, hài hòa
Đường nét mềm mại của "từng nét sông tãi ra"
"trên chiều cao nhìn xuống"
=> Nhấp nhô núi đá
=> mây bay bồng bềnh, lúc
ẩn lúc hiện dưới chân mình
Tâm hồn tài hoa, trí tuệ
"đại dương đá"
từ láy "lờ lờ"
sáng tạo ngôn ngữ
Đá miên man, trùng điệp, hùng vĩ, tráng lệ Mây trôi lững lờ, thong thả
Trang 3NGƯỜI CON GÁI
ĐẸP VỚI ÁNG
TÓC TRỮ TÌNH:
"Con S.Đà tuôn
dài đốt nương
xuân."
So sánh S.Hương:
Nhịp điệu
Ngân nga Trầm bổng
Câu văn dài >< chỉ có 1 dấu phẩy duy nhất
+ Điệp ngữ "tuôn dài"
Sự liền mạch, bất tận, miên man
+ Động từ mạnh "tuôn"
+ Tính từ "dài"
Độ dài vô tận của dòng sông
So sánh + nhân
cách hóa: "như 1
áng tóc trữ tình"
Xuýt xoa, trầm trồ trước vẻ đẹp kiều diễm của dòng sông
"áng" áng mây, áng thơ, áng văn,
sáng tạo ngôn ngữ => áng tóc trữ tình
S.Đà như 1 kiệt tác của tạo hóa, của trời đất, của vùng trời Tây Bắc
=> chất thơ, chất trẻ trung, đẹp đẽ, thơ mộng của dòng sông
Nét đằm thắm, duyên dáng, đầy nữ tính nhưng không làm mất đi sự hùng vĩ của nó
Nhân cách hóa: "đầu
tóc chân tóc ẩn hiện nương xuân."
"ẩn hiện" huyền ảo
vừa thực vừa mộng
Động từ "bung nở"
Từ láy "cuồn cuộn"
Sức sống hoang dại, mãnh liệt của dòng sông
Hoa ban nở trắng rừng Hoa gạo đỏ rực 2 bền bờ
"khói núi Mèo đốt nương xuân" nét đặc trưng
như tấm voan cài trên tóc
Mái tóc được trang điểm bởi mây trời, như cài thêm hoa ban hoa gạo, đẹp mơ màng trong sương khói mùa xuân
S.Hương như cô gái Di Gan phóng khoáng, man dại nàng kiều chí tình trở lại tìm Kim Trọng
Người con gái đẹp ngủ mơ màng trên cánh đồng Châu Hóa
Trang 4SẮC NƯỚC:
"Tôi đã nhìn say sưa thu về."
Từ láy "say sưa"
Điệp động từ "nhìn"
=>
Chìm đắm, ngẩn ngơ, mê mải của tác giả Cái nhìn đắm đuối, nhìn không chớp mắt
Mùa xuân
"xanh ngọc bích"
xanh trong xanh sáng xanh biếc
So sánh "màu xanh canh hến của Sông Gâm Sông Lô." khẳng định màu xanh ngọc bích là vẻ đẹp riêng, hiếm có, khó tìm
Mùa thu
"lừ lừ chín đỏ như da mặt 1 người bầm đi vì rượu bữa"
"lừ lừ cái màu đỏ giận dữ ở 1 người bất mãn bực bội gì mỗi độ thu về."
Từ láy "lừ lừ"
So sánh =>
Màu đỏ ửng hồng của độ đầu thu gợi dòng chảy nặng nề, điềm đạm, chậm rãi của con sông mang nặng phù sa thượng nguồn
Từ láy "lừ lừ"
Sắc màu đậm hơn
đỏ giận giữ bất mãn bực bội
màu đỏ của phù
sa vào độ giữa thu khi Tây Bắc mưa nhiều
Tính cách thất thường
Khi dịu dàng đằm thắm Lúc bẳn tính gắt gỏng
=>
Trong cái hũng vĩ dữ dội, S.Đà vẫn có nét thơ mộng, trữ tình trong cái thơ mộng trữ tình, S.Đà vẫn ẩn chứa vẻ dữ dằn, nguy hiểm
Trang 5NIỀM TỰ HÀO, TÌNH YÊU MÃNH LIỆT:
"Chưa hề bao giờ bản đồ lai chữ."
Khẳng định S.Đà chưa bao giờ là S.Đen Khẳng định vẻ đẹp trong sáng của dòng sông
Tự hào, tự tôn về chủ quyền quê hương, đất nước Tình yêu quê hương