1. Trang chủ
  2. » Giáo án - Bài giảng

TÀI LIỆU THI NGỮ văn 8 năm 2022 2023

12 4 0

Đang tải... (xem toàn văn)

Tài liệu hạn chế xem trước, để xem đầy đủ mời bạn chọn Tải xuống

THÔNG TIN TÀI LIỆU

Thông tin cơ bản

Định dạng
Số trang 12
Dung lượng 26,18 KB

Các công cụ chuyển đổi và chỉnh sửa cho tài liệu này

Nội dung

Bị điểm kém đối với nhiều người có lẽ chẳng phải là điều gì quá ghê gớm, thế nhưng đối với với một học sinh được xếp nhất lớp, thì đó là một sự xấu hổ vô cùng với bạn bè, với thầy cô và

Trang 1

Đề 1: Kể về người bạn thân nhất của em

Con người tồn tại trên trái đất này là sự tổng hòa của những mỗi quan hệ Ai ai khi sinh ra đều có nền tảng là gia đình với những người luôn yêu thương, đùm bọc, chở che ta Theo thời gian, mỗi người lớn lên theo tháng năm, các mối quan hệ được

mở rộng Mỗi khi có ai hỏi em về người bạn thân nhất, em luôn không chút ngần ngại trả lời rằng đó chính là Long Đối với em, Long chỉ là người bạn, mà cậu ấy còn là một người anh em, một người thầy trong cuộc sống

Long là một chàng trai khỏe mạnh với thân hình rắn chắc và cân đối Mới học lớp 8, mà Long đã cao đến 175cm Mọi người đều bảo, Long giống bố nên rồi sẽ cao hơn nữa cho mà xem Long

có làn da màu đồng cổ, cùng mái tóc đen cắt ngắn, khiến ai nhìn vào cũng cảm thấy rất thoải mái Đôi mắt của cậu ấy rất đen và sáng, lúc nào cũng bừng bừng sự tự tin Điều đặc biệt nhất ở Long chính là nụ cười tươi rói cùng hàm răng trắng sáng.Chính

vì thế, mà các bạn đặt cho cậu ấy biệt danh là Long PS Gia đình của Long có điều kiện khá giả, tuy nhiên cậu ấy vẫn rất giản dị

và thân thiện với mọi người Môi ngày đến trường, cậu ấy cũng mặc áo sơ mi trắng, quần vải đen và giày thể thao Không hề mang theo hay khoe khoang về những món đồ hàng hiệu đắt tiền Cậu ấy cũng rất hòa đồng với mọi người Luôn là người tạo

ra những tràng cười khoái chí cho bạn bè.Niềm đam mê lớn nhất của Long là môn bóng đá Chính nhờ bóng đá mà em và Long trở thành bạn thân của nhau Đơn giản chính bởi vì chúng em có chung một niềm đam mê là bóng đá Hôm ấy, vì đến lịch dọn vệ sinh nên em về muộn hơn so với thường ngày Lúc ấy, trong trường chỉ còn lác đác vài bạn học sinh Chợt em nghe thấy tiếng bóng bịch… bịch… bịch… quen thuộc Lần theo tiếng bóng, đi ra phần sân thể dục phía sau, em nhìn thấy một cậu trai khỏe mạnh đang một mình tâng bóng.Đó là lần đầu tiên em gặp Long, thế nhưng em lại cảm giác như chúng em đã gặp nhau từ

Trang 2

trước đó Không chút ngại ngùng, em để cặp xuống ghế đá, rồi tiến lại, xin được đá chung Và Long đã thoải mái nhận lời Thế

là chúng em đã cùng nhau chơi bóng đến trời tối mịt mới trở về nhà, với niềm vui sướng khôn kể.Từ hôm đó, chiều nào, em cũng cùng Long đá bóng Có hôm chúng em còn cùng nhau kể

và chia sẻ những điều hay ho khác Dần dần, chúng em thân thiết với nhau hơn Dù không học chung lớp, nhưng chúng em vẫn là những người bạn thân thiết của nhau Đến nay, mỗi ngày

em và Long vẫn kiên kì cùng nhau đá bóng Để thực hiện ước

mơ trở thành cầu thủ bóng đá chuyên nghiệp

Em luôn mong rằng tình bạn của chúng em sẽ luôn bền vững Và em quyết tâm sẽ bảo vệ tình bạn tuyệt vời này dù có khó khăn nào ở phía trước

Trang 3

Đề 2: Kể về một lần em mắc lỗi.

Mỗi con người, chắc chắn ai cũng sẽ có những lúc lầm lỗi, không có ai là hoàn hảo dù người đó có giỏi đến đâu Tôi cũng vậy Tôi đã từng mắc một lỗi mà tôi không bao giờ quên được

Bị điểm kém đối với nhiều người có lẽ chẳng phải là điều gì quá ghê gớm, thế nhưng đối với với một học sinh được xếp nhất lớp, thì đó là một sự xấu hổ vô cùng với bạn bè, với thầy cô và cả sự

sợ hãi nếu như bố mẹ biết Thế nên một đứa như tôi đã làm một việc rất hài hước và ngờ nghệch.Lúc đó là thời lớp 5, khi mọi đứa trẻ đã bắt đầu lớn đã có suy nghĩ riêng và cũng nhận thức được tầm quan trọng của sĩ diện, lớp chúng tôi có sự phân bì rất lớn giữa những cá nhân có lực học tốt nhất lớp Và bản thân tôi luôn là đứa đứng đầu, lại là lớp trưởng thế nên mẹ tôi tự hào về tôi lắm, cô chủ nhiệm cũng rất thích nói về tôi khi họp phụ huynh Rồi có một ngày trong buổi kiểm tra thường xuyên, chẳng biết đầu óc tôi lú lẫn thế nào lại làm sai hai trên tổng số ba bài, kết quả là tôi được ba điểm, khi phát bài tôi sốc vô cùng Tôi cảm thấy mặt mình nóng lên, tôi vội cất bài kiểm tra của mình đi, cả buổi học hôm ấy tôi không thể vui vẻ nổi, tôi lại nghĩ đến mẹ và tôi tìm cách giấu bài kiểm tra, bởi sợ mẹ sẽ thất vọng và sẽ buồn vì tôi lắm Các bạn biết tôi giấu ở đâu không? Tôi đã giấu nó ở ngăn trong cùng của cặp sách, rồi khóa lại chỉ đơn giản vì tôi nghĩ mẹ sẽ không bao giờ lục cặp sách của tôi đâu.Ai ngờ tôi đã lầm, mẹ đã tìm ra bài kiểm tra của tôi, nhưng

mẹ không mắng tôi mà mẹ chỉ lắc đầu cười nói với tôi: “Mẹ chưa thấy đứa nào dốt như mày, ai đời lại đi giấu bài kiểm tra trong cặp sách, tưởng mẹ không xem chắc, ít nhất ngày xưa mẹ còn biết thủ tiêu nó đi cơ Sao mẹ sinh ra mày mà mày lại chẳng thông minh được như mẹ gì cả” Tôi đứng hình với câu nói hóm hỉnh của mẹ, bỗng tôi thấy mình ngốc thật, đúng là trẻ con thì khó mà nghĩ xa xôi được Sau đó mẹ nhẹ nhàng nói với tôi: “Mẹ nói nhé, con người cũng có lúc sai lầm, có lúc thất bại, nhìn xem

Trang 4

bố mẹ trồng cà phê đâu phải chưa từng có cây bị chết, nhưng chính từ những cây chết đó bố mẹ mới rút được kinh nghiệm để trồng thành công cả vườn cà xanh tốt như bây giờ Học tập cũng vậy, điểm kém là để con phấn đấu và không lơ là trong học tập,

đó là tiếng chuông cảnh tỉnh dành cho con, chứ không việc gì phải xấu hổ, người có bản lĩnh chính là người đứng lên từ thất bại để thành công con ạ”

Những lời mẹ nói từ lâu ấy, tôi vẫn nhớ mãi đến hôm nay, tôi không biết nó là bài học thứ bao nhiêu mẹ dạy, mẹ ít chữ nhưng những gì mẹ dạy đều quý giá vô cùng Nghĩ vậy tôi lại càng yêu mẹ hơn Tuổi thơ của tôi lại có thêm một ký ức về lần phạm lỗi ngô nghê nhưng đắt giá

Trang 5

Đề 3: Kể về ngày đầu tiên đi học.

Mỗi con người ai cũng có những kỉ niệm Từ những kỉ niệm vui, buồn hay kỉ niệm về thời thơ ấu của mình Chắc hẳn mọi người vẫn còn nhớ đúng không? Tôi cũng vậy Tôi nhớ nhất là ngày đầu tiên đi học của tôi Kỉ niệm đó chẳng thế nào quên được

Đó là ngày đầu tiên tôi đến trường Mẹ đã dắt tay tôi từng bước một đi trên con đường đó Lúc ấy tôi có cảm giác rất sợ và lo lắng nữa Trên vai tôi là chiếc cặp mà mẹ đã mua cho tôi vào hôm qua Cùng với những cuốn sách và tập vở mới tinh Tôi nhìn xung quanh và cũng thấy rất nhiều bạn học mới Có bạn thì tung tăng vui đùa bên cha, mẹ mình Có bạn thì lại mếu máo khóc sướt mướt vì không muốn rời xa người thân Khi đứng trước cổng trường, tôi đã sững sờ và đứng lại một giây vì mọi thứ đều quá bất ngờ và lạ mắt Ngôi trường ấy rất cao, to…Tất

cả đều được phủ một lớp màu xanh nên trông rất mát mẻ Vào bên trong trường tôi càng bất ngờ hơn, với hàng ngàn các bạn học sinh đang xếp hàng ngay ngắn Ai cũng đều khoác trên người bộ quần áo mới và trắng tinh cùng với cái logo in hình biểu tượng của ngôi trường Xung quanh ngôi trường đều là những hàng cây cổ thụ cao to Chúng như đang vẫy tay đứng chào các bạn học sinh mới vào trường Còn các thầy cô đều đứng rất nghiêm túc và luôm mỉm cười với các bạn học sinh Các thầy thì mặc áo sơ mi trắng cùng với quần tây màu đen trông rất nghiêm trang và lịch sự Các cô thì mặc những bộ áo dài truyền thống đủ màu sắc, hoa văn trông rất đẹp và nữ tính Sau đó có một thầy cầm chiếc loa và nói to: “Kính mời quý phụ huynh ra về để các em vào lớp sinh hoạt với giáo viên chủ

nhiệm” Mẹ tôi nghe vậy liền quay sang nói với tôi: “Mẹ về đây, con ở lại phải học thật chăm chỉ và luôn hòa đồng với các bạn nhé” Mẹ nở nụ cười hiền hậu nhìn tôi rồi dần bước ra cổng trường đi về Khi đó, tôi như sắp khóc vì không muốn xa mẹ

Trang 6

mình Nhưng tôi đã cố gắng kìm nén được ảm xúc của mình và hứa rằng sẽ không được khóc, nhưng chẳng biết sao nước mắt

cứ rơi liên tục Sau đó, tôi lên lớp sinh hoạt với giáo viên chủ nhiệm của tôi Cô rất xinh đẹp và hiền hậu nữa Cô bắt đầu giới thiệu Buổi sinh hoạt của ngày đầu tiên của tôi kết thúc

Ngày đầu tiên đi học là như thế đó Tôi hứa với lòng mình sẽ luôn học thật giỏi không phụ lòng cô và cha mẹ của mình Tôi cùng sẽ không bao giờ quên những kỉ niệm đẹp này

Đề 4: Kể về kỉ niệm đáng nhớ nhất với một vật nuôi.

Mỗi đứa trẻ khi trưởng thành không chỉ có những người bạn thân thiết mà còn có tình cảm đặc biệt với vật nuôi của mình

Có những loài vật, nhỏ bé bình thường như vậy Nhưng đồng hành bên cạnh lâu dần sẽ trở thành một phần cuộc sống Nhắc lại con vật nuôi, kỉ niệm với Bún – chú cún tôi yêu thích chợt ùa về

Mẹ tôi không thích nuôi chó, mèo hay bất cứ vật nuôi nào khác

Từ lúc còn bé xíu, chị em tôi đã vô cùng khát khao, ghen tị với mấy đứa trẻ con nhà hàng xóm khi chúng nó vui vẻ chơi đùa với chó mèo Nhưng bất ngờ, Bún đến với gia đình tôi Nó vốn là một con chó lang thang, hay vật vờ ở khu xung quanh nhà tôi Mùa đông bốn năm trước, tôi thương con chó nhỏ không nơi đi

về, không có ai chăm sóc nên lén cho nó ăn Sau khi cả nhà ăn xong, tôi thường lấy cơm nguội và đồ ăn bỏ đi trộn vào một cái bát, đặt ngoài cổng chờ nó ăn xong lại cất bát đi Tôi làm như vậy liên tục cả tuần liền, Bún quen dần và trở nên thân thiết với tôi Nhiều lần mẹ không ở nhà, tôi còn đem nó vào nhà tắm rửa cho nó Nước rửa sạch vết bẩn trên lông Bún, để lộ ra bộ lông trắng muốt Mấy ngày ăn uống đầy đủ, nó mập ra nhiều, lại thêm hai cái tai ngắn hơi cụp xuống, đôi mắt nâu tròn xoe như bi ve, trông nó rất đáng yêu.Cái tên của Bún là tôi tình cờ đặt cho nó vì

Trang 7

một lần tôi đem bún cho nó ăn Nó không thèm thử đã vội vàng cách xa cái bát Sau này tôi mới biết nó không ăn những thứ như bún hay phở Tôi thầm nghĩ thật kỳ lạ rồi gọi nó là Bún Con chó thông minh, dường như hiểu tôi lấy món nó ghét nhất đặt cho nó nên ban đầu ra vẻ không bằng lòng lắm Nhưng gọi mãi cũng quen, cu cậu dần chấp nhận

Một thời gian sau, Bún thực sự trở thành người bạn thân thiết của tôi Thỉnh thoảng mẹ có nghi ngờ, song Bún không bao giờ tùy tiện vào nhà nên cũng không có ai phát hiện Nó sẽ vẫn lang thang như vậy nếu vài ngày sau không xảy ra chuyện Trong khi mải chơi trốn tìm với lũ bạn trong vườn nhà ông Năm đầu xóm, tôi bị một con rắn cắn Tôi đạp trúng hang ổ của nó nên nó ngay lập tức phun kim lên chân tôi Lần đầu tiên nhìn thấy rắn gần như vậy, hơn nữa còn bị nó cắn Tôi nhìn con rắn to bằng hai ngón tay cái mình đang trườn đi, lại nhìn vết cắn nhỏ xíu đang rỉ máu, hoảng sợ vô cùng Tôi khóc không thành tiếng Các bạn đều trốn ở nơi khác, bác Năm lại đi ra ngoài từ ban nãy rồi, không ai giúp được tôi cả

Khi tôi hoảng loạn nhất thì Bún xuất hiện Hóa ra nó vẫn quanh quẩn bên tôi Nhìn nó chạy như bay lại chỗ mình, bất chấp hai con chó to nhà bác Năm lạ nó sủa inh ỏi Nó nhìn nhìn cái chân

bị rắn cắn của tôi rồi chạy đi Nhìn bộ lông trắng khuất dần, lòng tôi chợt thấy hụt hẫng Bún bỏ tôi lại một mình, chạy biến Suy nghĩ ngây thơ hiện ra trong đầu tôi, có phải thấy tôi như vậy, nó biết tôi sẽ không cho nó ăn được nữa nên mới bỏ mặc tôi Lần này tôi òa khóc nức nở Ngay sau đó, tôi nghe tiếng xôn xao ở phía xa Bún phóng cái chân ngắn cũn, chạy về phía tôi rồi đứng vẫy vẫy đuôi Mẹ và bác Năm xuất hiện phía sau nó Thấy tôi

ôm chân ngồi thụp xuống, mẹ lo lắng đến xem thì điếng người Bác Năm thấy thế cũng vội vã cùng mẹ đưa tôi đến trạm y tế Bún đứng nhìn theo, ánh mắt nó long lanh kỳ diệu, đuôi nó vẫn ngoe nguẩy vẫy mãi Bác sĩ kiểm tra vết thương và kết luận

Trang 8

không có vấn đề gì, chỉ là một con rắn hoa cỏ không có độc Mọi người đều thở phào nhẹ nhõm

Tôi trở về nhà liền tò mò hỏi mẹ cách mẹ tìm thấy tôi Mẹ như nhớ ra điều gì, đi lấy cơm nguội giống như tôi hay làm Vừa lấy

mẹ vừa kể:

- Mẹ đang định đi tìm con về sang bà ngoại thì thấy con chó trắng gầm gừ trước cửa Nó tha cái khăn mặt bị rơi đi làm mẹ phải đuổi theo Nó chạy đến ngõ nhà bác Năm thì dừng lại, rồi

mẹ nghe tiếng con khóc nên đi cùng bác Năm vừa đi chợ về vào xem

Mẹ dừng một lúc rồi nói tiếp:

- Con chó ấy thế mà thông minh Mẹ mang cơm cho nó, bác Năm bảo nó lang thang ở quanh đây lâu rồi

Tôi vui mừng và cảm động trước sự thông minh, tình cảm của Bún, đem câu chuyện kể với mẹ Tôi thuyết phục mẹ cho mình nuôi nó, mẹ đắn đo giây lát rồi đồng ý Chị em tôi vui sướng vô cùng, lần đầu tiên chúng tôi được nuôi một chú cún của riêng mình Bún vào nhà tôi và trở thành người bạn, người canh giữ nhà tuyệt vời Nó ăn nhiều hơn và lớn nhanh như thổi Chị em tôi đi đâu cũng dắt nó đi, bạn bè nhìn bộ lông trắng của nó, đứa nào cũng khen nó thật đáng yêu

Nhiều năm qua đi song mỗi lần nhắc lại kỉ niệm đó, cả nhà tôi đều nhìn Bún bằng ánh mắt yêu thương và cảm kích Dù vết rắn cắn lần đó không độc, nhưng đổi lại nếu lỡ là rắn độc, không

có Bún phỏng chừng tôi đã gặp nguy hiểm Ngẫu nhiên Bún đến với tôi, nhưng nó lại trở thành một phần quan trọng trong tuổi thơ của tôi

Trang 9

Đề 5: Hãy kể về một lần em mắc khuyết điểm khiến thầy cô giáo buồn.

Là học sinh, chắc hẳn ai ai cũng đã một lần lầm lỗi, phạm sai lầm khiến cho thầy cô phải buồn phiền Ngay cả tôi cũng vậy, chỉ vì một lần không học bài môn Lý, tôi đã bị điểm kém khiến cho cô giáo phải buồn lòng rất nhiều về tôi Mặc dù cô đã tha thứ cho tôi nhưng tôi cũng không thể nào quên được việc mình

đã làm ngày hôm ấy.Tối hôm đó, tôi đã xem kĩ thời khóa biểu để chuẩn bị bài cho ngày hôm sau Tôi nhìn vào thời khóa biểu và không thấy môn nào phải học bài cả, ngoại trừ môn Lý Tôi định học bài nhưng vì làm biếng và chủ quan cho rằng, lần trước tôi

đã trả bài và được điểm cao rồi nên không cần phải học bài làm

gì nữa mất công Thế là, sửa soạn cặp xong, tôi liền chạy đi xem

ti vi cho thỏa thích Sáng hôm sau vào lớp học, các bạn thì ríu rít ôn bài trong khi đó, tôi thì chỉ lo ngồi tán gẫu chuyện trên trời, dưới đất với lũ bạn Ít phút sau, cô giáo từ ngoài cửa bước vào lớp Chúng tôi đứng dậy chào cô một cách nghiêm trang Cô gật đầu chào chúng tôi rồi ra hiệu cho phép ngồi xuống Cô cất giọng nói: “Cả lớp lấy giấy ra làm kiểm tra mười lăm phút” Nghe xong câu nói ấy, tôi bất giác giật mình và bắt đầu lo lắng Tôi luống cuống lấy tập ra định xem được phần nào hay phần đó nhưng không kịp nữa rồi Cô bắt đầu đọc đề, tôi viết đề vào giấy kiểm tra mà trong lòng lo âu, thấp thỏm Cô đọc đề xong, các bạn ai nấy đều tập trung làm bài, riêng tôi thì nhìn vào đề bài, nó biết tôi nhưng tôi nhìn nó sao mà lạ lẫm Tay tôi như không cầm nổi cây viết, vừa viết vừa tẩy xóa trong khi đó các bạn xung quanh thì hết sức điền tĩnh mà làm bài Thời gian trôi qua nhanh thật! Sắp hết thời gian mất rồi! Chỉ còn vài phút là phải nộp bài trong khi đó tờ giấy kiểm tra của tôi trắng tinh thật đẹp bởi chưa

có chữ viết làm bài nào trong đó cả Lúc ấy, tôi hốt hoảng thật

sự, loay hoay hỏi bài các bạn xung quanh Nhưng ngoài những cái lắc đầu và ánh mắt thương hại, tôi chẳng nhận được điều gì

Trang 10

khác bởi ai ai cũng đều đang chạy gấp rút với thời gian cho bài làm của mình Ngay lúc đó, tôi chỉ muốn gục đầu xuống bàn và khóc thôi Cuối cùng thì thời gian làm bài cũng qua đi, các bạn

ai cũng nộp bài với bài làm đầy chữ và gương mặt tự tin còn riêng tôi thì chỉ có tờ giấy trắng Tôi bỗng nhiên thấy mũi mình hơi cay cay, khóe mắt từ từ trào ra những dòng lệ muộn màng nhưng tôi cũng cố gắng kìm nén lại vì không muốn cô và các bạn thấy điều tệ hại đó Tối hôm đó, về nhà, trong lòng tôi rối như tơ vò với biết bao lo âu không yên, không dám đối diện với

ba mẹ của mình Tôi lẳng lặng đi ngủ Sáng hôm sau, tôi vào lớp với gương mặt vẫn vui vẻ như ngày nào Nhưng đến khi cô phát bài ra tôi mới sực nhớ chuyện hôm qua và bắt đầu lo lắng cho số điểm của mình Tôi cầm bài làm trên tay, nhìn vào số điểm Con

số 0 thật là to tướng, cô bắt đầu ghi điểm, cô đọc tên các bạn rồi đến lượt tôi Lúc đó, tim tôi giật thót lên Tôi đứng dậy và mạnh dạn nói: “Dạ thưa cô, tám ạ!”.Cô không nghi ngờ gì mà cứ ghi vào sổ Tôi thở phào nhẹ nhõm ngồi xuống Nhưng rồi tôi lại cảm thấy bồn chồn, khó chịu trong lòng Cảm giác ấy làm tôi bứt rứt đến khó chịu Vài ngày sau, tôi gặp cô, nói với cô sự thật sau bao ngày tôi suy nghĩ, đắn đo Cô không nói gì, chỉ sửa điểm lại cho tôi đúng với con số thật của mình Lúc ấy, trông nét mặt

cô khá nghiêm trang pha lẫn trong đó là một chút buồn rầu, thất vọng Tôi xin lỗi cô lần nữa và quay về chồ ngồi Trong suốt buổi học đó, tôi có cảm giác như lúc nào cô cũng nhìn tôi

Nhưng tôi cảm thấy nhẹ nhõm vì mình đã dám dũng cảm nhận lỗi và sửa chữa sai lầm

Qua bài học đó, tôi thấy mình thật có lỗi với cô Tôi mong rằng mọi người đừng bao giờ giống như tôi, điều đó không tốt

và sẽ khiến cho những người xung quanh mất niềm tin với chúng ta Riêng tôi, tôi sẽ cố gắng học tập chăm chỉ, siêng năng hơn để không phải làm cho thầy cô, cha mẹ buồn lòng nữa

Ngày đăng: 30/10/2022, 23:29

TỪ KHÓA LIÊN QUAN

🧩 Sản phẩm bạn có thể quan tâm

w