Trên cơ sở Sắc lệnh ngày 31/12/1912, HLCC được ban hành và áp dụng đối với người phạm tội là người Việt Nam hoặc người châu á chịu thẩm quyền của tòa án Pháp và chỉ trong trường hợp nạn
Trang 1Quyết định hình phạt trong hình luật canh cải
Dương Tuyết Miên *
ưới thời Pháp thuộc, thực dân Pháp
chia nước ta làm 3 xứ là Bắc Kì,
Trung Kì, Nam Kì với chế độ chính
trị cũng như pháp luật khác nhau để dễ bề
cai trị Về góc độ pháp luật, luật hình sự
được áp dụng tại Bắc Kì là Bộ hình luật
Bắc Kì 1918; tại Trung Kì là Hoàng Việt
hình luật 1933; tại Nam Kì là Hình luật
canh cải (HLCC) 1912 Trước khi HLCC
được ban hành, việc áp dụng luật hình sự
ở Nam Kì được chia làm 2 giai đoạn:
- Giai đoạn 1: Luật hình sự áp dụng
cho người phạm tội là người Việt Nam
hoặc người châu á là luật Gia Long (Điều
11 Sắc lệnh ngày 25/7/1864) Trường hợp
có đồng phạm là người châu Âu hoặc nạn
nhân là người châu Âu thì áp dụng luật
hình sự của Pháp Trong trường hợp áp
dụng luật Gia Long, hình phạt được sửa
đổi theo hướng nhẹ hơn Ví dụ: Hình phạt
tử hình có cực hình được sửa thành tử
hình không có cực hình, các hình phạt
đánh bằng roi, trượng được sửa thành
hình phạt giam (Nghị định ngày
2/4/1877)
- Giai đoạn 2: Theo Sắc lệnh ngày
16/3/1880, mọi tòa án tại Nam Kì phải áp
dụng luật hình sự của Pháp thay cho luật
Gia Long trừ trường hợp luật của Pháp
không quy định tội phạm bị xét xử Như
vậy, luật Gia Long chỉ được áp dụng
trong một số trường hợp cá biệt
Trên cơ sở Sắc lệnh ngày 31/12/1912,
HLCC được ban hành và áp dụng đối với
người phạm tội là người Việt Nam hoặc
người châu á chịu thẩm quyền của tòa án
Pháp và chỉ trong trường hợp nạn nhân
không phải là người Pháp
HLCC hay còn gọi là Bộ hình luật
Nam phần thực chất là Bộ luật hình sự của Pháp 1810 đf được sửa đổi một số
điều cho phù hợp với điều kiện kinh tế, chính trị, văn hóa xf hội Việt Nam đầu thế kỉ XX HLCC gồm 484 điều bao gồm Phần sơ bộ và 4 quyển
Phần sơ bộ (từ Điều 1 đến Điều 5)
định nghĩa các tội vi cảnh, khinh tội, trọng tội, phạm tội chưa đạt đối với khinh tội, trọng tội và quy định không áp dụng nguyên tắc hồi tố
Quyển 1 (từ Điều 6 đến Điều 58) quy
định các hình phạt và hiệu lực của các hình phạt ấy; quyết định hình phạt trong trường hợp tái phạm
Quyển 2 (từ Điều 59 đến Điều 74) gồm một số nguyên tắc cơ bản về trách nhiệm hình sự của người đồng phạm, người mắc bệnh tâm thần, người già, trẻ
em phạm tội
Quyển 3 (từ Điều 75 đến Điều 463) quy định các trọng tội, khinh tội xâm phạm tới tài sản, an ninh công cộng, xâm phạm tới thân thể và tài sản của công dân Quyển 4 (từ Điều 464 đến Điều 484) quy định các tội vi cảnh
Trong HLCC, chế định quyết định hình phạt không được quy định một cách
hệ thống trong một chương mà nằm rải rác trong Bộ luật Các căn cứ quyết định hình phạt cũng không được chỉ rõ, các tình tiết tăng nặng, giảm nhẹ trách nhiệm hình sự không được xác định trong HLCC Nguyên tắc quyết định hình phạt không được quy định tập trung trong một
điều luật mà được thể hiện thông qua một
số điều luật Các điều luật đó quy định về
D
* Giảng viên Khoa tư pháp Trường đại học luật Hà Nội
Trang 2quyết định hình phạt trong những trường
hợp cụ thể:
1 Quyết định hình phạt trong trường
hợp tái phạm (Điều 56, 57, 58)
Trong HLCC, người tái phạm bị xử lí
nghiêm khắc hơn người phạm tội lần đầu
Bao gồm:
a Tái phạm trọng tội với trọng tội:
Hình phạt đối với tội thứ 2 sẽ được tăng
lên một bậc (ví dụ: đáng lẽ là tội đồ
nhưng vì là tái phạm nên hình phạt là khổ
sai hữu hạn) hoặc hình phạt sẽ được nhân
lên gấp đôi (ví dụ: Khổ sai hữu hạn 20
năm sẽ chuyển thành 20 năm X 2 = 40
năm khổ sai)
b Tái phạm khinh tội với trọng tội
(phạm trọng tội trước, khinh tội sau) hình
phạt là từ tối đa đến gấp đôi mức tố đa
c Tái phạm khinh tội với khinh tội
hoặc khinh tội trước trọng tội sau cũng
tính tăng như trường hợp (b) trên đây
Cả hai trường hợp (a) và (b) kể trên
"trọng tội" phải hiểu là "trọng tội" bị
giam
d Tái phạm vi cảnh với vi cảnh: Hình
phạt đối với trường hợp này tối đa là phạt
giam 3 ngày hoặc là 5 ngày tùy theo hạng
vi cảnh (Điều 474, 482, 483)
2 Quyết định hình phạt trong trường
hợp đồng phạm
HLCC không phân loại mức độ trách
nhiệm hình sự áp dụng đối với người
đồng phạm Trách nhiệm của người tòng
phạm như người chính phạm, người chính
phạm chịu hình phạt nào thì người tòng
phạm chịu hình phạt ấy
Điều 59 HLCC quy định: "Các người
đồng phạm trọng tội hay khinh tội đều
phạt đồng hình với mấy người phạm tội
trừ khi luật quy định khác"
Như vậy, HLCC đf không cá thể hóa
hình phạt đối với người phạm tội trong
trường hợp đồng phạm Hình phạt áp
dụng cho những người đồng phạm có tính
chất "cào bằng", không tương xứng với
tính chất, mức độ nguy hiểm cho xf hội
của hành vi phạm tội của từng người đồng
phạm
3 Quyết định hình phạt trong trường hợp giảm nhẹ (Điều 463)
Đối với trường hợp này, HLCC chỉ quy định mức giảm hình phạt nhưng không quy định những lí do được giảm Việc xác định lí do giảm nhẹ do tòa án toàn quyền quyết định Nếu bị cáo được giảm nhẹ hình phạt, tòa án không phải viện dẫn lí do Như vậy, luật đf trao "rộng quyền" cho tòa án và quy định này có thể dẫn đến tình trạng tùy tiện trong áp dụng luật Tuy nhiên, HLCC đf chỉ rõ mức giảm hình phạt và giúp cho tòa án có thể lựa chọn được hình phạt tương xứng với mức độ nguy hiểm của hành vi phạm tội của bị cáo
Cụ thể:
- Về trọng tội: Rút xuống 2 bậc Ví dụ: Tử hình đổi thành khổ sai có kì hạn, cấm cố thì có thể giảm còn 1 năm là tối thiểu;
- Về khinh tội: Hình phạt giam có thể giảm xuống chỉ còn 6 ngày, hình phạt bạc hạ xuống dưới 16 quan Có thể lấy phạt bạc thay vào phạt giam nhưng không
được hạ thấp hơn các hình phạt về tội vi cảnh
4 Quyết định hình phạt đối với người chưa thành niên phạm tội
Quyết định hình phạt đối với người chưa thành niên phạm tội có tính chất giảm nhẹ hơn so với người đf thành niên phạm tội Đặc biệt HLCC chia đường lối
xử lí người chưa thành niên ra làm hai trường hợp:
- Đối với người chưa thành niên đủ 16 tuổi, Điều 67 HLCC quy định: "Như tội
nó phạm phải xử tử, khổ sai chung thân hay là lưu đày thì phải phạt tù trong địa hạt sửa phạt(1) ít nhất là 10 năm nhiều nhất là 20 năm
Như tội nó phạm phải phạt khổ sai hữu hạn, cấm cố hay là cầm tù biệt giam thì phải cầm nó trong ngục địa hạt sửa phạt, ít nữa là một phần ba nhiều hơn là
Trang 3nửa phần bao lâu nguyên hình phạt mà
tội nó phải chịu vậy
Còn trong các trường hợp khác, thì sẽ
được cầm nó ở nơi nào nhà nước sẽ chỉ
định ít ra là 5 năm nhiều hơn là 10 năm
Như tội nó phạm phải chịu hình phạt
tước quyền công dân hay là hình phạt lưu
đày thì phải cấm nó trong địa hạt sửa
phạt ít nữa là một năm nhiều nhất là năm
năm"
- Đối với người chưa thành niên dưới
16 tuổi, Điều 69 HLCC quy định: "Trong
mấy khi mà người chưa được mười sáu
tuổi có phạm tội tầm thường mà thôi thì
không được phạt nó hơn nửa phần mình
phải phạt như nó đQ 16 tuổi"
5 Quyết định hình phạt đối với người
già phạm tội
Theo HLCC, việc quyết định hình
phạt đối với người già phạm tội ít nghiêm
khắc hơn so với người phạm tội khác
Điều 70 HLCC quy định: "Người nào
niên canh đQ lục tuần trong lúc đọc án thì
tòa không được phạt khổ sai chung thân,
lưu đày và khổ sai hữu hạn"
Điều 71 HLCC quy định: "Về mấy
người ấy thì phải lấy hình cấm cố chung
thân giam thế cho hình phạt lưu đày còn
về các hình phạt khác sẽ lấy hình tù biệt
giam hoặc chung thân hoặc hữu hạn mà
thế cho đều cũng theo hạn bao lâu như
nguyên hình phạt"
6 Quyết định hình phạt trong trường
hợp phạm nhiều tội
HLCC không có điều luật nào trực
tiếp quy định nguyên tắc quyết định hình
phạt trong trường hợp phạm nhiều tội
Tuy nhiên, theo Điều 351 hình luật tố
tụng áp dụng tại Nam phần, trong trường
hợp phạm nhiều tội, các tòa án phải áp
dụng nguyên tắc "bất cộng hình" tức là
chỉ tuyên 1 hình phạt nặng nhất cho các
tội mà không tổng hợp hình phạt Nguyên
tắc "bất cộng hình" áp dụng đối với mọi
hình phạt kể cả hình phạt chính và hình
phạt bổ sung Nguyên tắc này chỉ áp dụng
đối với trọng tội và khinh tội, không áp dụng đối với tội vi cảnh Riêng đối với khinh tội và trọng tội có 2 trường hợp cá biệt không áp dụng nguyên tắc "bất cộng hình" Cụ thể, theo Điều 220, Điều 245 HLCC hình phạt về tội phiến loạn và tội trốn tù phải được chấp hành sau khi người
bị kết án chấp hành xong hình phạt của tội trước
Điều 220 HLCC quy định: "Hình phạt
đối với tội phiến loạn cho những người ở
tù hoặc bị giam cấm hay là đQ bị xử về 1 tội khác thì phải tuân thủ như sau:
Đối với người ở tù bởi có phạm tội gì
đQ bị án phạt hay là sau sẽ phải phạt theo hình phạt khác không phải là xử trảm hay
là hình phạt chung thân thì hình phạt cho tội phiến loạn phải thi hành sau khi mới mQn hạn nguyên tội Còn về mấy người khác phải chịu hình phạt về tội phiến loạn khi lời phúc thẩm hay là án lưu xử
nó miễn nguyên tội"
Điều 245 HLCC quy định: "Về tội nhân phá khám thất hay là hQm hiếp mà trốn hoặc đQ trốn được rồi hoặc mới làm
mà chưa thành việc thì đối với tội ấy phải phạt tù ít nữa là 6 tháng nhiều hơn là 1 năm và nó phải chịu hình phạt ấy khi mới mQn hạn nguyên tội hay là khi mới có án
xử miễn nguyên tội "
Tóm lại, xét trên quan điểm của luật hình sự hiện đại, những quy định của HLCC về chế định quyết định hình phạt còn một số hạn chế (nhất là về kĩ thuật lập pháp) Có khá nhiều nguyên nhân dẫn
đến sự hạn chế này trong đó không thể bỏ qua yếu tố lịch sử Nhưng dẫu sao, HLCC cũng góp phần đưa một số nguyên tắc cơ bản của luật hình sự vào nền luật pháp của Việt Nam./
(1) Trại cải huấn