Khi nói về những thể chế chính trị, khái niệm này được đặt đối lập với khái niệm quân chủ, tức là sự đối lập một hình thức quyền lực nhà nước, trong đó quyền lực thuộc về tất cả mọi công
Trang 1TRƯỜNG ĐẠI HỌC KINH TẾ TP.HCM
KHOA KHOA HỌC XÃ HỘI
Đề tài tiểu luận triết học:
TƯ TƯỞNG DÂN BẢN PHƯƠNG ĐÔNG VÀ TƯ TƯỞNG DÂN CHỦ PHƯƠNG TÂY – NHỮNG TƯƠNG ĐỒNG VÀ
KHÁC BIỆT
Học Viên: Huỳnh Kim Thanh Tuyền Lớp: IBK30 20C1GLO60300202
Môn học: Giảng viên:
Hồ Chí Minh, ngày 13 tháng 05 năm 2021
Trang 2Mục lục
1) Giới thiệu doanh nghiệp 3
2) Các hoạt động tạo ra giá trị doanh nghiệp 4
2.1 Phân phối sản phẩm cho các chuỗi siêu thị/đại lý: 4
2.2 Phân phối sản phẩm khách hàng lẻ: 4
2.3 Sàn thương mại điện tử: 4
3) Khảo sát lý thuyết, rà soát các yếu tố ảnh hưởng đến hoạt động kinh doanh của các doanh nghiệp/tổ chức hoạt động trong ngành: 4
3.1 Sản phẩm nhanh lỗi thời: 4
3.2 Thiếu hụt linh kiện sản xuất dẫn đến giá thành tăng: 4
3.3 Trao đổi thông tin giữa công ty và nhà cung cấp chưa được hệ thống hóa: 5
3.4 Nhà phân phối thường không quan tâm về xây dựng thương hiệu: 5
4) Vận dụng các kết quả nghiên cứu để đưa ra các ý kiến cải thiện hoạt động kinh doanh cho công ty: 5
4.1 Hệ thống hóa thông tin, trao đổi thông tin hiệu quả: 5
4.2 Đánh giá mối quan hệ với nhà cung cấp chiến lược: 6
Tài Liệu Tham Khảo 8
Trang 31/ Tư tưởng dân bản phương Đông:
Tư tương
2/ Tư tưởng dân chủ phương Tây:
3/ Những tương đồng và khác biệt:
Sự khác nhau trong thái độ và quan niệm về dân chủ đã tồn tại từ hàng ngàn năm nay Khái niệm dân chủ, như nhiều người quan niệm, dường như là một sản phẩm của văn minh phương Tây, đúng hơn là văn minh Hy Lạp Khi nói về những thể chế chính trị, khái niệm này được đặt đối lập với khái niệm quân chủ, tức là sự đối lập một hình thức quyền lực nhà nước, trong đó quyền lực thuộc về tất cả mọi công dân và một hình thức khác, trong đó quyền lực thuộc về một cá nhân Tuy nhiên, trong cuộc sống xã hội, khái niệm dân chủ đường như đều được hiểu như là một phương thức quan hệ giữa các cá nhân, trong đó các quyền và nghĩa vụ của các cá nhân được tôn trọng tuyệt đối
Các nước phương Tây có xu hướng tuyệt đối hoá các tiêu chuẩn của dân chủ do họ đưa
ra, còn các nước phương Đông thì có xu hướng đưa ra một quan niệm khác
Nói về nhà nước tư sản, Lenin nhận định rằng đó là nhà nước của số ít, nhằm bảo vệ lợi ích của số ít những kẻ bóc lột Lenin cũng nói rằng nhà nước chuyên chính vô sản là nhà nước của nhân dân lao động, tức là của số đông, bảo vệ quyền lợi của số đông Ông khẳng định rằng chính vì thế mà “dân chủ vô sản một triệu lần dân chủ hơn dân chủ tư sản”
Nhận định của Lenin dựa trên những phân tích của ông đối với chủ nghĩa tư bản đương thời
Tuy nhiên, điều dễ nhận thấy là nếu như quả thật bản chất của nhà nước vô sản thuộc về
số đông, phản ánh những nguyện vọng của số đông, nó đồng thời cũng là loại nhà nước
dễ bị đánh cắp quyền lực nhất Đó là kiểu nhà nước thiếu những nguyên lý kiểm soát chặt chẽ cần thiết
Trang 4Tuy nhiên, tất cả các hình thức dân chủ đó, cho dù có những hình thức chống đối nhau, lại đều dựa trên những quan niệm và tiêu chuẩn rõ ràng Những đặc điểm và tiêu chuẩn
đó có thể quy về những điểm mấu chốt sau đây:
– Tiêu chuẩn chính trị: Bầu cử tự do và công bằng, quản lý nhà nước bằng ý chí của mọi công dân
– Tiêu chuẩn văn hoá – xã hội: Sự ý thức và khả năng thực tế của các công dân về quyền hạn và nghĩa vụ của mình
Còn ở phương Đông có dân chủ không? Và nếu có, thì có hay không cái gọi là hình thức đặc thù của dân chủ phương Đông?
Theo chúng tôi, do tính chất nửa vời về quan niệm sở hữu, sự phân hoá giai cấp trong xã hội phương Đông không sâu sắc như ở phương Tây Chính vì thế, hình thức dân chủ sơ khai xuất hiện ở phương Đông sớm hơn, nhưng lại tồn tại được dạng sơ khai lâu hơn Những đặc điểm đó của xã hội phương Đông khiến cho nhiều người đặt ra câu hỏi về một hình thức riêng biệt của dân chủ ở phương Đông
Dân chủ phương Đông có phải là dân chủ không? Câu trả lời khẳng định có vẻ như là tất yếu
Thế nhưng vấn đề không đơn giản như thế Vấn đề là sẽ rất không thích hợp nếu đem những thước đo của phương Tây vào áp đụng với những điều kiện của châu Á hiện nay
Có một thực tế rất hài hước là trong khi các nước phương Tây ra sức đấu tranh để “bảo vệ” những quyền lợi của dân chúng Trung Quốc hay ở Malaysia thì trên thực tế dân chúng ở đó lại không hề cảm thấy cần thiết những quyền đó, hay thậm chí còn khó chịu Một ví dụ là vấn đề quyền trẻ em Có thể ở Hoa Kỳ trẻ em có thể kiện bố ra toà nhưng có
lẽ ở châu Á đó chỉ có thể là một hành độngphi đạo đức
Có một thực tế là trong mấy thập kỷ qua, những nước có nền kinh tế phát triển nhanh nhất ở châu Á (và cũng là của thế giới) phần lớn đều là những nước bị phương Tây chỉ trích là độc tài, phi dân chủ Ngay ở trong mỗi nước, nhiều khi cũng thấy rằng các chính phủ “độc tài” dường như lại có ích cho đất nước hơn là những chính phủ dân chủ
Một ví dụ là chính phủ độc tài Pak Chong Hui đã đem đến cho Hàn Quốc nhiều lợi ích hơn hẳn so với những chính phủ dân chủ trước ông, đặc biệt chính phủ của Syngman Rhee Kết luận này có thể được hỗ trợ bởi Tưởng Giới Thạch ở Đài Loan, và Pinochet ở Chile Đưa ra những nhận xét trên đây không phải chúng tôi nhằm mục đích bào chữa cho các chế độ độc tài, mà để thấy rằng không nên vội vã quy kết một chế độ hoặc một xã hội, cũng không thể hoàn những quá trình kinh tế với chế độ chính trị một cách giản đơn
Trang 5Trái lại, cần phải nhìn nhận dân chủ như một khái niệm hết sức tương đối có tính chất lịch sử và gắn liền với truyền thống văn hoá
Trên thực tế, nói đến phương Đông là nói đến một thế giới cực kỳ đa dạng cả về văn hoá, chế độ chính trị, tôn giáo, đến dân tộc và trình độ phát triển kinh tế Ba tỷ dân đang sống
ở khu vực này Ở đây có những quốc gia lâu đời như Trung Quốc, Ấn Độ và những quốc gia rất trẻ như Singapore; những nước cộng sản như Trung Quốc, Việt Nam, Triều Tiên
và những quốc gia phát triển hàng đầu thế giới như Nhật Bản, những nước quân phiệt như Miến Điện; những nước giàu như Nhật Bản và những nước nghèo như Việt Nam, Campuchia và Miến Điện; những nước cực lớn như Trung Quốc với hơn một tỷ dân với những nước bé nhỏ như Bruney chi vẻn vẹn 300 000 dân; cả đạo Phật, đạo Hồi và đạo Thiên Chúa đều có mặt tại đây
Sự khác nhau lớn đến nỗi thật khó mà có thể tìm ra một sự đồng nhất cho cái gọi là
“Cộng đồng châu Á” Sự khác nhau còn được tăng thêm bởi những mâu thuẫn và cả những đụng độ về tôn giáo, sắc tộc, kinh tế, lãnh thổ và ý thức hệ Tuy thế, theo chúng tôi, có thể tìm ra những điểm chúng, nhưng hoàn toàn không phải là trong những lĩnh vực
mà chúng ta vừa mới điểm qua Đó là:
1, Trình độ dân trí: Mặc dù châu Á từng là nơi có nền văn minh phát triển cao nhất thế giới trong phần lớn lịch sử nhân loại, nó đã bị thụt lùi nghiêm trọng trong vòng vài thế kỷ gần đây Khi nói đến dân trí, chúng tôi không chỉ đề cập, đúng hơn là không nhấn mạnh đến trình độ học vấn của dân chúng, mà chủ yếu là nói đến trình độ giác ngộ của dân chúng về những quyền của họ Thực vậy, do sự bưng bít của các nhà nước, do sự dốt nát của quần chúng và nhất là do những khó khăn triền miên về kinh tế khiến cho người dân luôn luôn luẩn quẩn qua nhiều thế hệ với những mục đích kiếm sống nhỏ nhặt của mình, đến nỗi chưa bao giờ họ có điều kiện để ý thức về những quyền lợi của mình Trong khi
đó, tôn giáo đã góp phần củng cố tình trạng tối tăm này Đó là chưa nói đến một số nhà cầm quyền trong lịch sử đã cố tình kẻo đài tình trạng ngu dân để giữ vững địa vị của mình
2, Truyền thông sở hữu: ở trên chúng tôi đã nói đến vấn đề sở hữu và cái gọi là “phương thức sản xuất châu Á” Cho đến gần đây, tại các quốc gia nông nghiệp này, ruộng đất vẫn thuộc về sở hữu của nhà nước Chính cơ sở kinh tế này đã đảm bảo cho sự tồn tại lâu dài của chủ nghĩa phong kiến châu Á Đó cũng chính là lý do khiến cho Chủ nghĩa Cộng sản được tiếp nhận tương đối dễ dàng
3, Chủ nghĩa gia trưởng: Truyền thống gia trưởng ăn sâu vào tâm thức xã hội đến mức nó trở thành quy tắc ứng xử được chấp nhận như một lẽ đương nhiên Chính chủ nghĩa gia trưởng hỗ trợ cho nguyên tắc đề cao những người đứng đầu cộng đồng Vì thế, dân chúng
Trang 6ở châu Á có thể chấp nhận tương đối dễ dàng những chế độ độc quyền Cuộc khủng hoảng tiền tệ làm điêu đứng những nền kinh tế mạnh nhất khu vực châu Á cuối năm 1997 buộc người ta phải nhìn nhận lại cái gọi là “những giá trị châu Á”
Nhiều năm qua, sự thành công cũng như sự đổ vỡ của các nước châu Á đều dựa trên một
cơ sở xã hội quan trọng: Quyền kiểm soát hoàn toàn đời sống kinh tế và xã hội của các lãnh tụ chính trị được sự chấp nhận của dân chúng, những người hài lòng với những tiến
bộ kinh tế và để đàng bỏ qua khía cạnh dân chủ của đời trong xã hội Thực chất của sự quản lý xã hội kiều này là sự liên kết giữa các doanh nghiệp và chính phủ, điều có thể được chấp nhận gần như vô điều kiện đó những truyền thống của một xã hội gia trưởng
và ở vài nước có cả vai trò của Khổng Giáo với tư cách là nền tảng tư tưởng Ở một vài nước như Đài Loan và Hàn Quốc, ngay trong thời kỳ họ làm nên sự thần kỳ kinh tế, đã từng nội trị chế độ gia đình trị Ở Indonesia và Malaysia, quyền lực của tổng thống Suharto và thủ tướng Mahathir Mohammad gần như là bất khả xâm phạm và đảm bảo cho những mối liên hệ của kinh tế với chính trị trở nên bền vững Ở Trung Quốc và Việt Nam, mọi chính sách quản lý kinh tế, chính trị, xã hội đều do Đảng Cộng Sản quyết định Thế nhưng thực tế đã có vẻ có những đổi thay Nhật Bản từ lâu đã trở thành một xã hội kiểu phương Tây và cái gọi là “truyền thống tin cậy” vẫn đóng vai trò nền tảng của công
ty Nhật đang dần dần có xu hướng bị thay thế bởi các nguyên tắc trách nhiệm và phục tùng theo kiểu phương Tây Hàn Quốc và Đài Loan mới đây đã tiến những bước dài cũng theo hướng đó Ở Thái Lan, lndonesia và Malaysia đang diễn ra những tình hình mới Những Cuộc khủng hoảng tài chính đang diễn ra ở hàng loạt nước châu Á có nguyên nhân trực tiếp là sự mất cân đối nghiêm trọng của nền kinh tế, tình trạng nợ nần, sự lãng phí và tham nhũng, nhưng nguyên nhân sâu xa là sự bành trướng và lũng loạn của quyền lực chính trị vào các hoạt động kinh tế Sự lũng loạn này tạo điều kiện cho tệ bè phái, gia đình trị phát triển, vô hiệu hoá hoạt động của ngân hàng và của công tác hoạch định chiến lược kinh tế
Chúng ta có thể nói một điều chắc chắn: châu Á có nhiều điều phải thay đổi Và phương hướng không thể khác hơn là tách riêng quyền lực nhà nước khỏi các hoạt động kinh tế, xoá bỏ chủ nghĩa bè phái trong điều hành xã hội và chống tham nhũng Và điều này không hề làm giảm quyền lực nhà nước mà trái lại, càng làm cho nhà nước độc lập hơn, thoát khỏi sự chi phối của đồng tiền
Chúng ta cũng có thể khẳng định: bất chấp những khác biệt về trình độ phát triển và những khác biệt về văn hoá, dân chủ có những tiêu chuẩn và giá trị mang tính phổ quát Bản chất của dân chủ dù ở phương Đông hay phương Tây đều là sự tôn trọng các quyền của cá nhân, là sự nhận thức được các quyền ấy của cá nhân và cấu trúc nó thành ra các quyền pháp định
Trang 7Sự khác biệt chính giữa triết học phương đông và phương tây là gì?
Tôi đã nghiên cứu điều này trong hai ngày nay và thật khó để hiểu tất cả những khác biệt mang lại lịch sử triết học lâu dài ở phương Đông và phương Tây, nhiều trường phái triết học được thực hành ở cả hai khu vực và khó khăn trong việc xác định 'phương đông' và 'miền Tây' Tuy nhiên, tôi muốn liệt kê một vài điểm khác biệt mà một vài ngày nghiên cứu đã tiết lộ
Hệ thống chính thức
Triết học phương Tây đã sớm thích các hệ thống chính thức Một hệ thống chính thức là một mô hình toán học cho thực tế
Nó bắt đầu bằng các ký hiệu, thuộc tính của chúng (tiên đề) và các quy tắc để thao tác chúng Hình học của Euclid là một ví dụ ban đầu của một hệ thống chính thức Trong khi các nhà tư tưởng phương đông đã nghiên cứu toán học và hình học, họ đã không gắn nó với một chủ nghĩa hình thức gây khó khăn cho việc khái quát hóa Ví dụ, toán học Vệ Đà đưa ra các quy tắc (hoặc thủ thuật) khác nhau để nhân các loại số khác nhau (kết thúc sau
5 giây, kết thúc sau 9 giây, v.v.) trong khi toán học phương tây hài lòng với một quy tắc chung
Thực tế Platonic
Ý tưởng về hiện thực Plonic luôn luôn nổi bật trong triết học phương Tây Đó là, các biểu tượng có một cuộc sống của riêng chúng và đáng để nghiên cứu mà không có bất kỳ mối quan hệ với thực tế Toán học và khoa học Ấn Độ luôn gắn liền với các vấn đề thực tế Ví
dụ, hình học tiếng Phạn đầu tiên có liên quan đến việc xây dựng các bàn thờ thần, v.v trong khi Euclid không có mối quan tâm như vậy
Chủ nghĩa hoàng đế
Trang 8Chủ nghĩa hoàng đế đã phổ biến hơn ở phương tây Empericism là ý tưởng rằng "sự thật" duy nhất là nhận thức cảm tính Triết học phương Đông đã chấp nhận nhiều hơn các phương thức nhận biết khác
Có thể có ngoại lệ cho bất kỳ tuyên bố nào về điều này, nhưng sự khác biệt chính là các triết học phương Tây (WP) là nhị nguyên và do đó duy vật trong khi phương Đông (EP) thì không Bằng "nhị nguyên", tôi không nói đến thuyết nhị nguyên của tâm trí / cơ thể của Descartes mà là sự đồng nhất với một tâm trí / cơ thể và hậu quả là sự đồng nhất với phần còn lại của thực tế Điều này dẫn đến một số niềm tin sai lầm và cuối cùng chịu trách nhiệm cho tất cả đau khổ Những niềm tin như "Tôi là một người Vật chất là có thật, chỉ có * vật chất là có thật và nó tồn tại độc lập với tôi"
Cốt lõi huyền bí của tôn giáo là nền tảng của EP, trong khi tôn giáo và triết học ngày càng ly dị ở phía tây Điều này có vẻ là do sự phát triển của khoa học và tư duy hợp lý, nhưng chính cách tiếp cận khoa học đã nảy sinh từ thuyết nhị nguyên, niềm tin vào bản thân, độc lập với thế giới, hành động và làm chủ nó để đưa nó vào sử dụng Khoa học nảy sinh từ cùng một quan điểm đã làm giảm tôn giáo thành một vị thần gia trưởng, một người cha trên bầu trời với tính cách con người, luôn tách biệt nhưng luôn luôn nói về những chủ đề bất lực của mình Một viễn cảnh như vậy dẫn đến các triết lý thống nhất về các câu hỏi về ý nghĩa và phương hướng, chỉ còn lại phân tích hợp lý để áp dụng cho các câu hỏi như ý chí tự do và đạo đức, do đó không đi đến đâu và không thể thực hiện mục đích của chúng Trong EP những câu hỏi này không phát sinh; Nếu bạn xem bản thân mình không khác biệt với thế giới thì không có sự khác biệt giữa diễn xuất cho chính mình và diễn xuất cho mọi người
Tất nhiên, cách tiếp cận phương tây không phải là tất cả xấu Tốt hơn hết là đừng ngồi trong lán bùn chết vì bệnh Nhưng bây giờ, internet đang xóa bỏ sự khác biệt giữa đông
và tây, đã đến lúc tận dụng tốt nhất cả EP và WP, nhận ra rằng có, chúng ta có thể làm cho cuộc sống vật chất của mình thoải mái, nhưng đó không phải là mục đích của cuộc sống và tin rằng nó sẽ chỉ dẫn đến đau khổ
* Gần đây Einstein đã cho thấy sự thống nhất giữa vật chất và năng lượng, vốn là vấn đề đối với chủ nghĩa duy vật vì năng lượng khó xác định, phải làm với sự biến đổi của vật chất
Triết học phương Tây là một truyền thống duy nhất được phát triển trong buổi hòa nhạc, triết học phương Đông không hoàn toàn liên kết với nhau, nhưng phát sinh trong các nền văn hóa khác nhau với các truyền thống khác nhau Nói cách khác, Leibniz và Descartes
và Kant đều đọc cùng một triết gia cổ đại, nhưng, Santideva đến từ một nền văn hóa Phật
Trang 9giáo Ấn Độ, Mozi đến từ văn hóa Nho giáo Trung Quốc, v.v Triết học phương Tây có cấu trúc nguyên khối nhiều hơn triết học phương Đông, trên thực tế, triết học phương Đông chỉ là phương Đông theo quan điểm của văn hóa nguyên khối của triết học phương Tây
Điều đó đang được nói, có một số phiếu tự đánh giá có sẵn để so sánh rộng rãi tư tưởng phương Đông và phương Tây, nhưng, chúng ta phải nhớ rằng khi chúng ta làm như vậy chúng ta đang làm điều này từ quan điểm phương Tây Một phiếu tự đánh giá là Sự gần gũi và Chính trực, được Thomas Kasulis nêu ra trong một cuốn sách có tên này Những phạm trù này phải liên quan đến bản thân và mối quan hệ với thế giới, bản thân và mối quan hệ với người khác, bản thân và quá trình nhận dạng và tự hình thành của nó Trong một nền văn hóa liêm chính, bản thân chống lại thế giới (phân chia đối tượng chủ thể), tách biệt với những người khác và tự nhận mình là một cá nhân Trong một nền văn hóa của sự thân mật, bản thân không thể tách rời khỏi thế giới, có liên quan mật thiết với người khác và tự nhận mình theo các mối quan hệ mật thiết mà cô ấy có với người khác
Ở phương tây, chúng ta nói về bản thân mình bằng cách trước tiên nói về những gì chúng
ta làm cho công việc và những thứ cá nhân khác, trước khi chúng ta nói về mối quan hệ của mình với người khác, trong khi ở phía đông, một người có nhiều khả năng bắt đầu nói về bản thân họ bằng cách thiết lập các mối quan hệ họ có với người khác Những loại khác biệt văn hóa này tạo ra sự khác biệt cơ bản trong cách tiếp cận đạo đức, siêu hình học, nhận thức luận, thẩm mỹ và như vậy
Một cách khác để so sánh rộng rãi tư tưởng phương đông và phương tây đã được Richard
E Nisbett khám phá trong cuốn Địa lý tư tưởng Đã khá lâu kể từ khi tôi đọc cuốn sách này, nhưng tôi nhớ rằng một trong những khác biệt quan trọng mà anh ấy nhấn mạnh là
sự khác biệt giữa trọng tâm ở tiền cảnh và hậu cảnh Chúng ta có thể nhìn vào sự khác biệt này bằng cách so sánh nghệ thuật Phục hưng với nghệ thuật Zen và hỏi tôi phải làm
gì khi nhìn vào bức tranh này? Trong một thời kỳ nhất định của nghệ thuật Thiền, các nghệ sĩ sẽ tạo ra những cảnh quan rộng lớn được bao quanh bởi những túp lều và lối đi, những dòng sông và thung lũng và những ngọn núi cao vút Ý định của những bức tranh này là tạo ra cảm giác yên bình khi kết nối với phong cảnh, người ta phải tưởng tượng mình bên trong bức tranh, lang thang trên những con đường, chiếm túp lều Câu chuyện của bức tranh liên quan đến việc bạn bước vào phong cảnh và đi bộ về nó Mặt khác, hội họa Phục hưng có một chủ đề rõ ràng, thường có ý nghĩa ngụ ngôn rõ ràng Chúng ta không được cho là chiếm lĩnh bức tranh như chúng ta phải đối đầu với bức tranh, thấm nhuần bức tranh trong chúng ta một tình cảm nhất định và đánh giá cao vẻ đẹp của tác phẩm Làm như vậy chúng ta tôn vinh loài người
Câu hỏi: Sự khác biệt rất lớn giữa triết học phương Tây và triết học phương Đông là gì?
Trang 10Tôi đã chờ đợi một vài ngày để trả lời câu hỏi này bởi vì tôi không chắc câu trả lời của mình có tốt không, nhưng sau nhiều suy nghĩ tôi tin rằng nó khá hoàn chỉnh
Ở Hy Lạp cổ đại, khi triết học phương Tây đang phát triển vào thời kỳ tiền Socrates, thì thần thoại cũng là quan điểm tôn giáo của thời đại Nhiều tên của thời đại, như Homer, cảm thấy họ có thể giải thích thế giới thông qua các tác phẩm thần thoại về các sự kiện được cho là xảy ra trong quá khứ Những người khác, như Thales, cảm thấy như thể đang quan sát thế giới và cố gắng tìm ra cách nó hoạt động là cần thiết để đạt được kiến thức Theo thời gian, hai trường phái tư tưởng này tách ra do phương pháp mà cả hai đều sử dụng và, do đó, chúng vẫn là những hình thức tư duy riêng biệt trong thế giới phương Tây Sẽ không đến thời Trung cổ nơi mà thần học và triết học hợp nhất khá nhiều, nhưng ngay cả khi đó sự hợp nhất này rất hạn chế Các ý tưởng tôn giáo của các nhà triết học trong thời trung cổ, mặc dù được coi trọng, nhưng không bao giờ thực sự có được chỗ đứng và do đó hai người vẫn giữ nguyên các kiến thức riêng biệt
Ở Trung Quốc cổ đại và Ấn Độ, nơi phần lớn triết học phương Đông phát triển, tôn giáo
và triết học thực sự đã trộn lẫn Niềm tin cá nhân của những người như Khổng Tử và Phật ảnh hưởng rất nhiều đến cách suy nghĩ của họ về thế giới Quan điểm tôn giáo của họ về cách đạt được hòa bình và tạo ra những xã hội tốt nhất ảnh hưởng rất lớn đến quan điểm của họ và, như vậy, tôn giáo và triết học đã trộn lẫn Trên thực tế, hầu hết các câu hỏi của Triết học phương Đông đều liên quan đến bản chất con người và làm thế nào con người
có thể tìm thấy hòa bình Nó tập trung rất ít vào bản chất của vũ trụ xung quanh chúng ta
và do đó, vẫn khác biệt đáng kinh ngạc với triết học phương Tây Trên thực tế, trong khi triết học phương Tây thay đổi theo thời gian trong đó các trường phái tư tưởng triết học là phổ biến, thì Nho giáo vẫn là trường phái tư tưởng phù hợp nhất đối với hầu hết lịch sử Trung Quốc và cho đến ngày nay vẫn còn
Vậy, một trong những khác biệt chính giữa triết học phương Tây và phương Đông là gì? Rất đơn giản,
đó là cách mà cả hai đều phản ứng với ảnh hưởng tôn giáo
Trong khi triết học phương Tây phát triển và vẫn là một lĩnh vực kiến thức riêng biệt từ thần thoại Hy Lạp và thần học Kitô giáo, thì triết học phương Đông đã trộn lẫn các quan điểm tôn giáo của thời kỳ với các triết học Như vậy, hai triết lý khác nhau
nói chung