Cầm trên tay bài dự thi chỉ dài ba tranggiấy a4 nhưng được em viết cẩn thận với kiểu luyện chữ viết đẹp nét thanh nétđậm cũng đủ cho tôi cảm nhận được lòng kính trọng của em với các thầy
Trang 1Hình thức trình bày của các tác phẩm dự thi
- Các tác phẩm dự thi phải viết bằng tiếng Việt, thể hiện dưới hình thức vănxuôi, mỗi tác phẩm tối thiểu 500 từ (chấp nhận các hình ảnh, video minh họakèm theo nếu có)
- Các tác phẩm dự thi có thể viết tay hoặc đánh máy, trình bày rõ ràng trên mộtmặt giấy khổ A4, cỡ chữ 14, font chữ Time New Roman
- Thông tin về tác giả và tác phẩm dự thi ghi rõ trên trang đầu tiên của tác phẩm
dự thi để Ban tổ chức làm phách khi chấm
Bài dự thi viết những kỷ niệm sâu sắc về thầy cô và mái
trường
NGƯỜI THẮP LỬA NHỮNG ĐAM MÊ
Đối với tôi cuộc thi: "Những kỉ niệm sâu sắc về thầy cô và mái trường mến yêu"
từ hai năm trước đã trở nên gắn bó và gần gũi thân thuộc Năm 2018, Bộ giáodục và Đào tạo phát động cuộc thi lần đầu tiên, tôi vẫn nhớ cái không khí hàohứng vui tươi và phấn khởi của các em học sinh trường tôi khi làm bài thi tham
dự cuộc thi này Rồi đến năm 2019, lần thứ hai cuộc thi được tổ chức vẫn là cáikhông khí ấy và nhìn những ánh mắt hạnh phúc của các em tôi càng nhận ra mộtđiều, những ngày tháng dưới mái trường luôn là khoảng thanh xuân đẹp nhấtcủa mỗi người vì nó cất giữ bao kỉ niệm của học trò cùng thầy cô, bè bạn, máitrường Cuộc thi như trở thành một động lực để các em và những người làmnghề "gõ đầu trẻ" như tôi thấy yêu mến hơn trường lớp, yêu hơn nữa con đường
đi, nghề nghiệp mà mình đã chọn lựa Hai năm đó tôi không viết bài dự thi nàocho mình nhưng tôi vẫn luôn đồng hành cùng cuộc thi qua việc được đọc nhữngbài của học trò mình viết Khi thì các em viết và gửi cho tôi đọc bài với lí do:
Trang 2"Cô ơi, cô đọc bài viết của em đi cô bài em viết dự thi để tặng cô, đó là những
kỉ niệm về cô đấy ạ" Khi lại là lí do: "Cô ơi, em gửi bài viết của em nhờ cô đọc
và sửa giúp em một số lỗi dùng câu từ vì em không tìm ra được câu từ nào diễnđạt hay hơn, em thấy còn vụng về lúng túng lắm, đây là kỉ niệm em viết về côgiáo cũ của mình cô ạ." Cũng có năm là một cậu bé học trò lớp 6 vừa chuyển từngôi trường Tiểu học bước chân vào ngôi trường THCS của chúng tôi giờ rachơi, em chạy lên bục giảng đầy hồn nhiên: "Con thưa cô, đây là bài dự thi củacon cô sửa cho con lỗi sai chính tả" Cầm trên tay bài dự thi chỉ dài ba tranggiấy a4 nhưng được em viết cẩn thận với kiểu luyện chữ viết đẹp nét thanh nétđậm cũng đủ cho tôi cảm nhận được lòng kính trọng của em với các thầy cô vàtình yêu thơ văn đã như một ngọn lửa đang nhen nhóm trong lòng cậu học trònhỏ bé ấy Cứ như thế, tôi đọc bài của các em, cũng chỉ sửa cho các em lỗi saichính tả và tôi cũng đã nói với các em: "Cô sẽ không sửa các chi tiết bởi cômuốn những gì các em viết là tình cảm thật, là cảm xúc thật của chính các em".Năm nay là năm thứ tư tôi lại tiếp tục đồng hành cùng cuộc thi nhưng lại là nămđầu tiên tôi viết một bài dự thi của chính tôi và cũng như các em học sinh củamình tôi viết đó là một lời tri ân chân thành sâu sắc nhất để gửi tặng tới mộtngười mẹ thứ hai, một người đồng nghiệp - cô Trần Thị Bích Liên giáo viên ởngôi trường THCS Lê Qúy Đôn mà những năm qua tôi đã đang công tác giảngdạy
Kỉ niệm về cô đối với tôi có rất nhiều, 15 năm tôi tốt nghiệp ra trường đượcphân công về giảng dạy tuy chưa thật dài nhưng cô đã là người chỉ bảo, dạy dỗ
ân cần và truyền đạt lại cho tôi những kiến thức, kinh nghiệm quý báu trongnghề Tôi không quên được ngày đầu tiên khi tôi cầm giấy quyết định tới trườngnộp để bắt đầu cho một hành trình dài cả cuộc đời tôi Cũng chính ngày đầu tiênhôm ấy, tôi đã được gặp cô một người phụ nữ trẻ trung, xinh đẹp với nụ cườiluôn rạng rỡ trên môi nhưng rất mạnh mẽ quyết đoán để cho tới tận ngày hômnay tôi vẫn luôn nói với các anh chị đồng nghiệp của mình: "Em yêu lắm nụ
Trang 3cười của cô, em thích nhất mỗi khi cô cười bởi nụ cười ấy đầy ấm áp và yêuthương" Những ngày mới ra trường bao bỡ ngỡ với công việc giảng dạy và chủnhiệm dù những điều đó tôi cũng đã được học qua các đợt kiến tập, thực tập tạitrường Cao đẳng sư phạm Để giúp tôi nhanh chóng hòa nhập cùng môi trườngmới cô đã dự giờ góp ý cho tôi những phương pháp và một số nội dung bài dạy.Tôi càng cảm phục cô hơn bởi một giáo viên dạy môn Sinh Học nhưng lại cónhững hiểu biết về cả các môn xã hội của chúng tôi Tôi thấy tôi như trưởngthành lên nhiều hơn với những góp ý ấy có của cô Nghề dạy học sẽ trở nên vuihơn khi làm công tác chủ nhiệm, dù công việc chủ nhiệm đôi khi có nhiều vất
vả và khó khăn Thế nhưng có không ít lần tôi đã khóc như một đứa trẻ vì lớpchủ nhiệm của mình khi bị cô phê bình, nhắc nhở Sau này tôi càng thấm thíanhững lần cô góp ý rồi có cả những lần cô mắng chửi ấy cũng chẳng qua làmuốn tôi nên người, muốn tôi làm tốt được công tác kiêm nhiệm mà thôi
Tôi vốn sinh ra và lớn lên trong gia đình công nhân viên chức tuy nghèo khónhưng tôi luôn được bao bọc bởi những yêu thương của bố mẹ do đó đôi khi tôihay nản lòng trước những khó khăn Có những việc trường lớp nhiều lúc tôimuốn bỏ cuộc nhưng khi nhìn thấy và chứng kiến những đam mê , nghị lực,lòng say mê nghề của cô khiến cho tôi càng thêm cố gắng Năm học 2016-2017,tôi tham gia Hội thi giáo viên dạy giỏi môn Lịch Sử cấp Tỉnh, trước đó tôi cũng
đã từng tham gia những lần hội giảng môn Văn và môn Sử cấp huyện Các lầnhội giảng huyện nhà tôi lại gần trường thi vì vậy việc đi lại chuẩn bị cho nhữngtiết dạy không thật nhiều vất vả Tham dự cấp tỉnh tôi phải ra Thành phố để dựthi trước ngày thi một ngày, xa gia đình, đi lại xa xôi những giây phút ngồi ôn líthuyết rồi xem giáo án bài dạy đã có lúc tôi nghĩ hay mình bỏ cuộc Nhưng tôilại nhớ tới câu nói của cô: "Hội giảng là dịp để cháu học tập kinh nghiệm,phương pháp và cháu sẽ trưởng thành lên rất nhiều sau lần hội giảng Tỉnh Côcũng đã đi hội giảng Tỉnh và cô thấy việc cháu phải làm lúc này là cố gắngchuẩn bị cho mình một bài dạy thật tốt vượt qua được mọi khó khăn là cháu đã
Trang 4biết vượt lên chính mình" Rồi cô lại đưa ra cả những tấm gương giáo viêntrường tôi đã từng vượt qua bao khó khăn và đã có những giờ hội giảng Tỉnhthành công như chị cô Tuấn, chị Oanh, anh Tiệp, chị Nga… để động viên tôi.Thế rồi ngày tôi dạy cũng đã đến, đó là một buổi sáng mùa đông đầy giá rét trờivừa mưa lại vừa lạnh ,tiết dậy của tôi là tiết thứ nhất Dù đã chuẩn bị cho mìnhnhững tâm thế bình tĩnh nhưng một phần do thời tiết nên tôi thấy mình như runhơn nhiều Tôi run vì rét và run vì bài dạy sắp tới của mình Trời mùa đông nên
dù đã gần 6h sáng nhưng trời vẫn còn tối vậy mà cô đã cùng với một số giáoviên trong trường cô Tuấn, chị Nga , chị Vân, em Ngọc, em Thủy đã có mặt tạitrường thi THCS Hàn Thuyên thành phố Nam Định để cổ vũ tinh thần giờ dạycủa tôi Một chiếc khăn quàng cổ, ba chiếc áo khoác ấm đã được cô và mọingười mang ra cho tôi mặc Tôi cũng biết để ra sớm như này mọi người đã đi từ5h sáng để kịp ra chuẩn bị thêm cho tôi Cô không quên dặn chị Nga giáo viên
đi cùng cô dán cho tôi miếng dán giữ nhiệt để giữ ấm cho cơ thể và trang điểmmột chút thật nhẹ nhàng thôi để lấy tự tin cho bài dạy của mình Ba năm trôiqua, mỗi dịp có hội giảng là những kí ức ấy lại ùa về trong tôi như mới vừa diễn
ra ngày hôm qua Khó khăn của năm tháng ấy càng khiến tôi càng chân quý hơnnhững thành quả lao động mà mình đã tạo dựng nên ngày hôm nay.Tôi luôn nhớbuổi sáng mùa đông mưa rét ấy và cũng là một bài học để tôi dạy cho học tròmình trong cuộc sống nghị lực phấn đấu trước khó khăn là một điều cần mà các
em cần phải học tập
Có những việc làm, những câu nói của cô tuy không phải là kiến thức từ trongsách giáo khoa, qua các trang giáo án trên lớp nhưng nó lại là những bài họcthật ý nghĩa và sâu sắc mà tôi đã được học từ cô Năm 2017 là một mùa hè vớicái nắng oi ả, lần thứ hai trường chúng tôi đã tổ chức chuyến đi từ thiện giúp đỡngười dân và học trò vùng cao nơi địa đầu Tổ Quốc- Hà Giang Năm học trước
đó, nhà trường cùng với một số thầy giáo đã có chuyến đi từ thiện ở nơi đây.Chuyến đi thành công nhưng khi trở về trường thầy chủ Tịch công đoàn còn nói
Trang 5thêm "Trên đó họ vẫn khó khăn và nghèo đói lắm" Vậy là thêm một lần nữatrực tiếp cô và Ban giám hiệu nhà trường tiếp tục đứng lên vận động các Doanhnghiệp, các nhà hảo tâm tài trợ cho chuyến đi từ thiện thứ hai của trường tôiquay trở lại nơi khó khăn ấy Giáo viên chúng tôi, thì kêu gọi phụ huynh, họcsinh trong lớp mình ủng hộ Dẫu vẫn biết quê tôi không phải là thành phố phồnvinh đô thị mà là vùng quê nghèo chiêm trũng, người dân quê tôi cũng cònnhiều khó khăn ngay cả học sinh trường tôi dạy cũng vẫn còn nhiều em cónhững hoàn cảnh đặc biệt khó khăn vì vậy dù nhiều hay ít thì những gì chúngtôi giúp đỡ người dân và học sinh vùng cao chính là những san sẻ để trao nhữngyêu thương, kết nối tinh thần đoàn kết, lá lành đùm lá rách, lá rách ít đùm lárách nhiều, là những đạo lí truyền thống quý báu của dân tộc Chuyến đi thứ hai
ấy, được tổ chức vào dịp nghỉ hè tôi cũng may mắn được tham ra cùng đoàn đi
từ thiện ấy của nhà trường Ba ngày cho chuyến đi lên tới tận cột cờ Lũng Cũtôi thêm thương hơn những con người những em học sinh nơi đây Đường dốc
đổ đèo vách dựng cheo leo có những cung đường đi ngay cả lái xe cũng khôngquen đường lên dốc nên chúng tôi phải đi bộ một đoạn khá dài Đêm đầu tiêntrời Hà Giang đổ mưa - Mưa rừng bão biển, thật không sai Buổi sáng hôm sauchúng tôi lại lên đường , đường đi hai bên có những đoạn bị sạt lở núi do trậnmưa lớn đêm qua, đã có lúc ngồi trên xe trong tôi xuất hiện ý nghĩ "Nếu đang đi
mà xe gặp đúng lúc núi đang sạt lở thì sẽ ra sao?” Nhưng rồi nhìn những em bé,những người dân đang gùi trên lưng họ những hàng hóa suy nghĩ bi quan ấy lạimất luôn trong ý nghĩ của tôi Đất Hà Giang những ngày hè thời tiết vẫn luônkhá mát mẻ sau cơn mưa rừng như có thêm một chút se lạnh một chút ấm ápnhư những ngày trời mới bắt đầu chớm đông Xe của chúng tôi cũng đã an toàncập bến ngôi trường liên cấp của huyện Hoàng Su Phì Người dân nơi đây đã cómặt rất đông để chào đón đoàn từ thiện của trường tôi.Những chiếc chăn lôngcừu, những chiếc chăn sông Hồng, những thùng mì tôm, những xúc giấy viếttrắng tinh còn thơm mùi giấy mới, rồi cả những suất học bổng bằng tiền mặt hỗtrợ thêm để mua sách vở, mua tài liệu, dụng cụ học tập đã được cô trao tặng cho
Trang 6người dân và các em học sinh nơi đây Tất cả tuy chưa thực sự nhiều nhưngcũng phần nào làm bớt đi những khó khăn nghèo đói ở nơi đó Tôi thấy mỗi lần
cô trao quà những cái bắt tay, nụ cười của cô như truyền thêm một sự nồng ấm
và hạnh phúc còn với người dân nơi đây thì sự rụt rè, e ngại và khoảng cách banđầu của họ với chúng tôi đã xóa đi.Những ánh mắt các em thơ, những niềm vuingười lớn như đang tràn ngập ở nơi đây và đong đầy những yêu thương hạnhphúc Và đến hôm nay tôi thật tự hào từ bài học yêu thương ấy tôi học được của
cô, các học trò của tôi cũng đã học và làm theo Năm học 2020-2021, tôi chủnhiệm lớp 8a2, trong lớp tôi có ba học sinh có hoàn cảnh khó khăn, em thì phảisống cùng ông bà từ năm bốn tuổi vì bố mẹ li hôn, em thì bố mất , có em thì bốđang bệnh nặng Năm đó do Covid-19 nên nhà trường đã không tổ chức hội trạithu như mọi năm cho các em, nhưng các bậc phụ huynh trong lớp tôi vẫn quantâm , chuẩn bị rất chu đáo bánh sinh nhật, hoa quả, nước ngọt để liên hoan chocác em vào hôm 14 Trước ngày tổ chức, các em có xin phép tôi và các bậc phụhuynh cho các em được đặt áo đồng phục của riêng lớp chúng tôi đã đồng ý việc
đó vì cũng mong muốn tuy vẫn còn nhiều khó khăn nhưng để khuyến khíchđộng viên các em trong học tập và để các em được trọn vẹn niềm hạnh phúctrong ngày hội Trăng rằm Ngày người bán hàng đem áo đồng phục đến cho lớp,hai em lớp trưởng và lớp phó trong lớp đã chạy đến bên tôi ghé tai thì thầm: "Cô
ơi, chúng em đã tự bảo nhau mỗi người nộp thêm chút ít tiền nữa để mua áođồng phục lớp tặng ba bạn Dương, Quang, Chi đấy cô ạ" Nghe các em nói,nhìn áo các em mặc tôi thực sự xúc động bởi đây là điều tôi chưa nói để bảo các
em phải làm, tôi mới chỉ kể cho các em nghe về chuyến đi từ thiện Hà Giangnăm ấy của tôi cùng Ban giám hiệu nhà trường và đaị diện Hội cha mẹ học sinhkhi ngày đầu tiên tôi vào nhận lớp chủ nhiệm Chiếc áo đồng phục màu xanhcủa các em sẽ là những hy vọng của tôi về các em về một tương lai tươi sángcũng giống như cô khi trao những món quà cho người dân vùng cao với hyvọng về một cuộc sống hạnh phúc ấm áp hơn
Trang 7Một mùa Thu mới nữa lại về, sân trường tôi rực rỡ hơn với nhiều sắc hoa.Những giáo viên chúng tôi lại bận rộn chuẩn bị mọi thứ để đón học sinh mớivào trường , bao nhiêu năm rồi chúng tôi đã quen với việc làm là lao động vệsinh lớp học , bổ sung thêm các chậu hoa, cây cảnh ở khu hành lang lớp mình
và những thảm cỏ ba lá, cây hoa phía sân sau của trường Những ngày đầu tiên ,khi thấy cô trồng những cây hoa và chăm sóc trong tôi cũng chỉ có ý nghĩ đơngiản đó là cô đang hoàn thiện thêm các công việc để trường của chúng tôi đượccông nhận là trường ''Xanh-Sạch -Đẹp" hơn nữa cô lại là giáo viên dạy sinh thì
đó là việc yêu thích của cô với thiên nhiên Đến sau này tôi mới hiểu ý nghĩaviệc trồng cây hoa, thảm cỏ của cô Mỗi cây hoa cô trồng cùng những thảm cỏ
ba lá xanh ấy chính là các khóa học sinh mới vào trường và cô luôn tin rằngnhững cây hoa, thảm cỏ ấy sẽ vươn lên tỏa hương thơm ngát, xanh mát nhưchính những khóa học trò dưới ngôi trường sẽ trưởng thành đi khắp mọi miềnđất nước cùng thời gian Ở ngôi trường ấy các em học sinh sẽ luôn được chămsóc bởi tình yêu thương của mọi giáo viên Việc trồng cây, trồng hoa, thảm cỏ
đã trở thành một phong trào được mọi giáo viên chúng tôi và học sinh cùng thựchiện.Với học sinh đó cũng là một cách giáo dục cho các em ý thức kĩ năng sống
để các em tự biết chăm sóc bảo vệ bản thân mình từ đó cũng có ý thức yêuthương mọi người xung quanh
''Mỗi mùa Xuân sang mẹ tôi lại thêm một tuổi" hết năm học này cô sẽ nghỉ hưunhưng trong cô vẫn luôn tràn đầy những yêu thương lòng say mê đối với côngviệc trường lớp dường như tất cả chưa bao giờ dừng lại hoặc ngừng nghỉ đúngnhư những ngày tôi mới về trường đã được gặp cô Xin được gửi tặng đến côngàn lời kính trọng và yêu thương của tôi đối với cô- người mẹ hiền thứ hai tuykhông sinh ra tôi nhưng đã luôn yêu quý, dạy bảo tôi và giành cho tôi nhữngtình cảm như chính một người con gái của mình Ở cô, tôi đã được học thêmbiết bao nhiêu bài học quý báu mà tôi không thể kể hết nhưng đã được tôi ghi
Trang 8nhớ mãi trong tim mình Tất cả những bài học ấy đủ để tôi nhận thức rằng:
"Yêu người bao nhiêu càng thêm yêu nghề bấy nhiêu"
Bài dự thi viết về thầy cô và mái trường - Mẫu 1
Từ khi mở mắt chào đón cuộc đời, tôi đã cảm nhận được tình cảm thiêng liêng
vô giá của cha, của mẹ Năm tháng qua đi, những tình thương ấy nuôi nấng tôinên người và lúc ấy, tôi tưởng rằng trong cuộc đời này chỉ có cha mẹ là nhữngngười dành cho mình tình yêu thương cao đẹp nhất Nhưng không, từ khi hòanhập với xã hội và nhất là từ khi chập chững bước vào môi trường học tập, tôimới biết trong cuộc đời này, những người đồng hành cùng tôi trong suốt mộtquãng đời không chỉ có cha mẹ, mà còn có những người thầy, người cô
Phải, thầy cô đã dìu dắt tôi từ những năm đầu tiên của cuộc đời đi học Thầy cô
đã chắp cánh ước mơ, hoài bão tươi đẹp về tương lai, đã cho tôi những giấc mơ
về sự thành đạt, về công danh, sự nghiệp và cả niềm tin mãnh liệt vào cuộcsống Phải chăng những điều hay lẽ phải, những nét đẹp trong tâm hồn của mỗicon người đều được khơi nguồn từ tay những người hướng đạo Vâng, họ đãdành một phần cuộc đời mình để trau chuốt, dẫn dắt người học sinh từng bước
đi trên con đường còn bao chông gai phía trước Đã có ai đó nói rằng: “Nghềgiáo như nghề chèo đò, phải đưa những con đò đến được bờ bên kia.’’ Thậtđúng như vậy Để làm tròn sứ mệnh cao cả của mình, “người đưa đò’’ phải cốgắng giữ làm sao cho đò được vững chắc Mà có ai biết được rằng, trong suốtchặng đường ấy, họ phải vượt qua bao nhiêu gian nan vất vả Phải, “người đưađò” phải dùng hết sức lực của bản thân để chống chọi những khi có “mưa to”,
“gió lớn” Rồi khi đã đưa được khách qua sông, “ người đưa đò” lại quay về bếnbên kia để tiếp tục thực hiện sứ mệnh cao cả ấy Và cứ thế, cứ thế, những ngườithầy đã dành cả cuộc đời để dạy dỗ cho tất cả những đứa con thân yêu của họ,không quản khó khăn, mệt mỏi Cho dù phải thức khuya để miệt mài soạn giáo
án, cho dù ngày qua ngày họ chỉ mãi lặp đi lặp lại những công thức, những bài
Trang 9giảng hàng nghìn, hàng vạn lần nhưng họ vẫn không buồn chán, bởi vì trong tráitim họ chỉ có duy nhất một khát khao – uốn nắn, dạy dỗ lớp trẻ hôm nay thànhngười.
Thầy cô không chỉ hi sinh công sức và thời gian của mình mà còn dành trọn cảtình yêu thương và sự bảo bọc cho những đứa trẻ non nớt vẫn còn bỡ ngỡ trướccái xã hội rộng lớn này Những đứa trẻ ấy ngơ ngác nhìn ra cuộc đời với sự dẫndắt và tình yêu thương của thầy, của cô Vâng, thầy cô đã truyền cho tôi niềmtin và nghị lực để tôi có đủ sức mạnh và lòng tin, chạm lấy những ước mơ, khátvọng và biến chúng thành hiện thực Thầy cô đã tận tụy, đã dồn tất cả công sứcvào bài giảng, làm chúng thêm sinh động để dễ dàng ăn sâu vào tâm trí của từnghọc sinh Nếu như không có lòng yêu thương dành cho học sinh của mình, thìliệu họ có tận tình, hi sinh nhiều như vậy được không? Phải, công việc hằngngày của những người thầy, người cô xuất phát từ trái tim yêu thương của ngườicha, người mẹ dành cho chính đứa con ruột thịt của mình Tình yêu ấy luôncháy bỏng trong tim mỗi người thầy, người cô, sẵn sàng sưởi ấm những sinhlinh bé nhỏ vẫn còn chập chững bước đi trên đường đời
Bánh xe thời gian cứ quay lặng lẽ, chúng tôi dần trưởng thành sau mỗi bài học,sau những buổi đứng lớp của các thầy các cô Nhớ lắm tà áo dài thướt tha của
cô, dáng đi nghiêm trang mà thân thiện của thầy Nhớ lắm những bài học làmngười, những tri thức khoa học mà mấy năm qua tôi được học nằm lòng Mộtnăm qua đi, chúng tôi lại phải chào tạm biệt những người thầy, người cô đểbước tiếp sang lớp mới, học thêm những bài học mới Lòng chúng tôi lại bồi hồikhi nhìn thấy hình bóng thân yêu của những người thầy người cô mà xưa kia đãgiảng dạy chúng tôi bằng một tấm lòng tận tụy Và mỗi năm cứ đến ngày 20/11,toàn thể học sinh trên khắp đất nước Việt Nam lại nhiệt liệt chào mừng ngàyNhà Giáo Việt Nam Những nỗi vất vả, nhọc nhằn của những người làm nghềgiáo, giờ đây được đền đáp bằng những bó hoa, những lời chúc vô cùng ý nghĩacủa chính người học trò mà xưa kia mình đã dạy dỗ, bảo ban Trên khuôn mặt
Trang 10của họ lúc bấy giờ rạng rỡ một nụ cười Vâng, họ hạnh phúc, hạnh phúc khôngphải vì được đền đáp mà hạnh phúc vì được gặp lại những đứa con thân yêu mà
họ đã coi như một phần của cuộc đời mình
Cuộc sống có biết bao biến đổi nhưng nào đâu làm phai mờ đi tình cảm củangười thầy người cô dành cho học dành cho học sinh thân yêu Tình cảm ấythiêng liêng, cao quý biết nhường nào Tình yêu thương ấy đã sưởi ấm tâm hồncủa biết bao người học sinh trong suốt cả cuộc đời đi học Nếu một mai tôikhông còn là một đứa trẻ, nếu một mai tôi rời khỏi sự ủ ấp của gia đình và nhàtrường để tiếp tục bước đi và thử thách mình trên quãng đường còn lại, thì tôi sẽkhông quên đâu! Không bao giờ quên công ơn sâu nặng và tình cảm bao la củathầy cô dành cho tất cả học sinh của mình - những đứa con mà họ coi như máuthịt, như một phần của cuộc đời
Bài dự thi viết về thầy cô và mái trường - Mẫu 2
Mái trường - ngôi nhà thứ hai luôn là nơi lưu lại những dấu ấn đáng nhớ nhấtcuộc đời mỗi con người Ở nơi đó, thầy cô là cha mẹ, bạn bè là anh em gắn bóvới nhau như ruột thịt và cùng nhau tạo nên những kỉ niệm khó phai
Suốt những năm tháng cắp sách đến trường, chắc hẳn ai cũng có ấn tượng vớimột thầy cô giáo nào đó Những người để lại cho ta kinh nghiệm suốt đời hayvực ta đứng dạy từng những nơi tối tăm, hay đơn giản là cách giảng bài sâu sắc
mà không sao quên được Tôi cũng vậy, suốt ba năm phổ thông cô Hưng dạyvăn là người tôi nhớ nhất Viết về hình tượng cô giáo ngay từ bé chúng tôi đãđược nhào nặn trong trí tưởng tượng đó là cô giáo với mái tóc đen dài bóngmượt, cặp gọn gàng bằng một chiếc kẹp giản dị, da trắng môi đỏ, luôn mặc áodài thướt tha và dáng đi khoan thai, nhẹ nhàng Với tôi, chắc chắn đó là cô giáobước ra từ giấc mơ Ngày đầu ngỡ ngàng bước vào lớp mười, buổi đầu tiên gặp
gỡ, cô bước vào lớp với cặp kính râm to đen, chúng tôi có chút nhốn nháo và
Trang 11bất ngờ, cô hóm hỉnh giải thích: “Buổi đầu chào cả lớp mà cô giống mafia quá,
cô xin lỗi các em nhưng nếu bây giờ cô bỏ kính ra thì cả lớp chắc không ai họcđược vì sợ vừa vì cười đấy Cô bị ngã xe, cả lớp thông cảm cho cô nhé!” và kèmtheo đó là nụ cười rạng rỡ Tôi cũng phát hiện ra rằng không phải cô giáo dạyvăn nào cũng có giọng nói ngọt như mía lùi hay lanh lảnh như chim hót CôHưng giọng khá trầm và khàn nhưng chưa bao giờ chúng tôi cảm thấy ngaongán với tiết văn của cô
Ngày đầu tiên ấy, cô còn giới thiệu và kể thêm vài câu chuyện vui về “cái têngiống tên con trai” của cô Vậy là giờ dạy mở màn, cô đã đốn tim trọn vẹn bốnmươi lăm thành viên lớp 10A3, đặc biệt là tôi, cảm nhận được một tâm hồnđồng điệu Nhắc đến cô giáo, người ta luôn mường tượng ra sự ân cần, nhẹnhàng, dạy dỗ chỉ bảo tận tình, sự nhiệt huyết và yêu trẻ Cô Hưng cũng khôngphải ngoại lệ Nhưng điều đặc biệt hơn cả, cô là người rất cá tính và hiện đại
Cô luôn có cách lôi kéo chúng tôi không thể rời khỏi lời giảng của cô một giâyphút nào Cô vẫn giữ những nét truyền thống của một nhà giáo, không sai lệch
về tư tưởng, đạo đức nhưng cô cũng không quên bỏ vào đó một chút cái tôi cánhân riêng để học sinh có thể nhớ về cô mãi Ông nội tôi trước đây là một nhàNho dạy chữ Hán vì vậy ông rất thích con cháu nối nghiệp ông Mỗi lần vềthăm quê, ông lại thủ thỉ với tôi: “Làm giáo viên con nhé! Tôi chỉ biết mỉm cười
và lẳng lặng gật đầu” Tôi yêu trẻ con nhưng nóng tính mà ngành giáo luôn cần
sự kiên nhẫn và tôi đã tự nhủ rằng “không bao giờ mình thi sư phạm” Nhưngrỗi mỗi tiết văn của cô lại truyền thêm cho tôi cảm hứng Tôi sẽ đứng trên bụcgiảng, thổi hồn vào từng câu chữ và học sinh sẽ quý mến tôi như chúng tôi kínhtrọng, yêu quý cô bây giờ Tôi sẽ niềm nở, hài hước và thân thiện giống cô Tôi
sẽ dạy cho những đứa con thứ hai của tôi không chỉ tri thức mà còn cả cách làmngười, cách yêu thương cuộc sống, cách gieo lòng nhân hậu với những conngười ra chưa từng biết, chưa từng gặp qua mỗi trang sách giống như cô dạychúng tôi trong mỗi tiết học Cô Hưng mang dáng dấp của người phụ nữ hiện
Trang 12đại nhưng cũng không quên đi nét truyền thống trong mình Không phải phóngđại, nhưng cô là người phụ nữ giỏi việc nước, đảm việt nhà Cô luôn nhiệt tìnhtham gia các hoạt động Đoàn trường, nhiều năm đạt danh hiệu Giáo viên xuấtsắc Năm học 2012 - 2013, lần đầu tiên cô bồi dưỡng học sinh giỏi lớp 12 manglại thành tích rực rỡ như thế: Ba giải nhì, một giải ba và một giải khuyến khích,đứng nhất tỉnh năm đó Ở nhà, hai con của cô luôn là những con ngoan trò giỏi.Hai em luôn đạt danh hiệu học sinh giỏi qua từng năm học Niềm vinh dự hơn
cả là con trai cô từng đạt giải học sinh tỉnh lớp 5
Cô là người giữ lửa và ngọn lửa ấy luôn bùng cháy trong gia đình nhỏ hạnhphúc của cô Tôi đang cảm nhận từng ngày trọn vẹn khi còn là học sinh, khi cònđược ngồi trên ghế nhà trường Và tôi không thể nào quên những kỉ niệm thời
áo trắng bên bạn bè, trang sức cùng hình ảnh người cô miệt mài bên giáo án.Người đã truyền dạy cho tôi bao tri thức, bao ước mơ và hy vọng - Cô Hưng
Bài dự thi viết về thầy cô và mái trường - Mẫu 3
Thời gian cứ thế trôi qua như thoi đưa, vậy là thấm thoắt đã mười hai năm họcsắp trôi qua Đứa trẻ ngày nào còn khóc lóc, đứng sau lưng mẹ trong ngày đầutiên cắp sách đến trường Giờ đây đã sắp phải nói lời chia tay với mái trường,với thầy cô, bạn bè và cũng chia tay luôn cả hai chữ “học sinh” của bản thânmình
Vậy đấy, thời gian trôi qua có bao giờ trở lại, suốt những năm tháng qua gắn bóvới “thầy cô và mái trường” nơi đã để lại cho tôi biết bao nhiêu kỉ niệm của mộtthời không thể nào quên Chỉ còn vài ngày nữa thôi là đến ngày 20/11- ngàyNhà Giáo Việt Nam, cũng là ngày cuối cùng “tôi” của thời học sinh được bênmái trường, thầy cô và bạn bè nơi đây tại mái trường mang tên THPT chuyên
- ngôi nhà thứ hai nơi tôi đã gắn bó
Trang 13Bất chợt những kỉ niệm trong tôi chợt ùa về một cách rõ nét hơn bao giờ hết đưatôi trở về những ngày tháng còn là một đứa học sinh lớp 9 Nhớ ngày nào ngôitrường mang tên chuyên … còn quá xa lạ với tôi, ngôi trường mơ ước của biếtbao lứa học sinh như tôi Có lẽ ấn tượng đầu tiên về ngôi trường chuyên nàyphải kể đến “con dốc” vừa dài, vừa cao vời vợi hiện ra trước mắt Biết bao lầnđứng dưới chân dốc trường nhìn lên, nơi một chân trời mới sắp mở ra trước mắttôi Leo lên hết con dốc ấy, lần đầu tiên đứng ở cổng trường học nhìn vàotrường, tôi đã hét thật to như để thỏa mãn sự sung sướng, thích thú xen lẫn tò
mò của bản thân mình về trường… Thật sự, trước khi trở thành một thành viêntrong ngôi nhà chung chuyên , tôi đã dành một tình yêu trọn vẹn cho ngôitrường này Để rồi cảm xúc như vỡ òa khi biết mình đã trở thành một thành viên
bé nhỏ trong ngôi nhà chung Có thể tôi quá lan man nhưng có lẽ những kỉ niệmđầu tiên về ngôi trường luôn là những kí ức theo ta đi suốt cuộc đời Kỉ niệmvới ngôi trường này nhiều lắm kể làm sao cho hết, thời gian gắn bó với ngôitrường trong suốt quãng thời tuổi thanh xuân cấp ba của tôi còn nhiều hơn làkhoảng thời gian ở nhà Ngôi trường gắn bó với tôi cả lúc vui lẫn lúc buồn Nào
là những ngày học thêm sớm tối cùng bạn bè ăn ở căng tin của trường Nào lànhững ngày lao động, trực tuần mệt nhoài Nào là những ngày trời lạnh rét runngười vẫn đến trường học thêm ca lỡ đến tám giờ tối mới về Nào là nhữngngày trời mưa… Đâu đây trong tôi những ngày lang thang khắp các ngõ ngáchcủa trường không khác gì những nhà thám hiểm mở rộng tầm mắt đến nhữngvùng đất mới Thật nhiều, thật nhiều những kỉ niệm nơi đây
Một đời người - một dòng sông…
Mấy ai làm kẻ đứng trông bến bờ,
“Muốn qua sông phải lụy đò”
Đường đời muôn bước cậy nhờ người đưa
Trang 14(Người lái đò)Nếu cha mẹ là người đã sinh ra ta, đưa ta đến với cuộc đời này thì thầy cô làngười cha, người mẹ thứ hai đã dạy cho ta kiến thức, truyền đạt cho ta biết baođiều hay lẽ phải về kỹ năng sống, giúp ta nên người Quả đúng như lời thơ, cómấy ai đi suốt cuộc đời mình mà không có người thầy, người cô dẫn lối Cómấy ai trưởng thành mà không phải trải qua những ngày tháng học sinh, ngồitrên ghế nhà trường nghe thầy cô giảng bài Thầy cô - những người lái đò tậntụy hết lòng với nghề, với mỗi lứa học sinh của mình Làm sao có thể lớn lên,
có thể trưởng thành mà không có thầy cô ở bên dạy dỗ, dẫn đưa Thầy cô giốngnhư những cây chỉ nam, những ngọn hải đăng giúp ta định vị, tìm thấy hướngkhi đi lầm đường, lạc lối Thầy cô giống như ngọn lửa ấm áp, dìu dắt chúng emtrước những vấp ngã của cuộc đời Tiếng thầy cô giảng bài hăng say trên lớpvẫn văng vẳng đâu đây Rồi là những nụ cười khi thấy những đứa học sinh củamình đạt điểm cao, đạt nhiều thành tích cao trong học tập, đang dần trưởngthành theo năm tháng Rồi là những giọt nước mắt đượm buồn khi thấy học sinhcủa mình bị điểm kém, không nghe lời, lười học… “Người thầy vẫn lặng lẽ đi
về sớm trưa Dòng đời từng ngày qua êm đềm trôi mãi Người thầy vẫn lặng lẽ
đi về dưới mưa, ngày ngày giọt mồ hôi rơi đầy trang giấy” Mặc cho người tangập chìm trong những lo toan, tính toán chuyện cơm áo lợi danh, chuyện bánmua cả tình cảm, cả trí tuệ “Thầy vẫn đứng bên bờ ước mơ Dù năm tháng sôngdài gió mưa còn ai nhớ ai quên con đò xưa… Dù năm tháng vô tình trôi mãi, tócxanh bây giờ đã phai Thầy vẫn đứng bên sân trường năm ấy, dõi theo bước emtrong cuộc đời, vẫn những khi trời mưa rơi, vẫn chiếc áo xưa sờn vai, thầy vẫn
đi buồn vui lặng lẽ Dù năm tháng vô tình trôi mãi mãi, có hay bao mùa lá rơi,Thầy đến như muôn ngàn tia nắng, sáng soi bước em trong cuộc đời dẫu đếmhết sao trời đêm nay, dẫu đếm hết lá mùa thu rơi, nhưng ngàn năm làm sao emđếm hết công ơn người thầy” Những lời bài hát đã nói lên hết những gì cầnnói… Thầy cô với những ước mơ, những yêu nghề cháy bỏng luôn thực hiện
Trang 15thiên trách của mình là dạy dỗ học sinh nên người Mỗi lần nghe thầy cô giảngbài, thỉnh thoảng nhìn lên gương mặt ấy tôi lại thấy mỗi ngày trôi qua trêngương mặt ấy lại hằn lên những nếp nhăn, những cái tóc bạc theo năm tháng, tôilại thấy buồn đến lạ Có lẽ, chỉ có sự cố gắng nỗ lực, chăm chỉ, lấy kết quả họctập của mình để bù đắp cho công ơn thầy cô, cho những gì mà thầy cô đã dànhtrọn vẹn nửa đời người cho nghề giáo Ngày 20/11 đang đến gần, có thể nhiềungười sẽ đem tặng thầy cô của mình những bó hoa to, lộng lẫy Những món quàđắt tiền Hay những món đồ mua vội vã trong các cửa tiệm Nhưng với tôi,không có gì có thể thay thế bằng những lời chúc, ngồi bên thầy cô trò chuyện vềnhững kỉ niệm một thời gắn bó, bởi chỉ có tình cảm chân thành xuất phát từ tráitim mới đến được trái tim Một lần nữa tôi xin chúc thầy cô - những người lái
đò tận tụy của mình sức khỏe dồi dào, công tác tốt… để dẫn đưa những lứa họcsinh của mình qua sông
Tôi phải cảm ơn, cảm ơn thật nhiều tới ngôi nhà chung chuyên và nhữngngười thầy, người cô hết lòng vì học sinh của mình bằng một tình cảm trọn vẹnnhất Có lẽ, mái trường và thầy cô nơi đây là một mảnh ghép trong cuộc đời tôi
mà có đi đến đâu, dù thời gian có trôi qua nhiều biết mấy, phủ bụi và xóa nhòa
đi tất cả thì tình cảm dành cho mái trường và thầy cô nơi đây vẫn luôn đong đầy
và trọn vẹn
Bài dự thi viết về thầy cô và mái trường - Mẫu 4
Thời cắp sách tới trường là khoảng thời gian đẹp nhất, thời của tuổi mộng mơ,của những ý tưởng vụt đến rồi vụt đi, của cả sự ngỗ nghịch Ngày bé, cứ ngỡ chỉ
có bố, có mẹ là yêu thương ta hết mực Đến tuổi đi học, ta nhận ra còn có nhữngngười cha, người mẹ của hơn ba mươi lăm đứa con đang đến tuổi ẩm ương Họtừng bước dạy ta nên người, dạy kiến thức, dạy cuộc sống, dạy ta biết ta phảilàm gì trong cuộc đời khó khăn này Cô Hương Giang - giáo viên chủ nhiệm tôi
ba năm học ấy đã cho tôi biết được những điều quý giá ấy
Trang 16Ngày mới vào trường bỡ ngỡ, người đầu tiên tôi được tiếp xúc là cô Vẻ điềmtĩnh của cô trong lần đầu gặp mặt ấy đến giờ còn nguyên trong tâm trí tôi Côcười tươi lắm Nhận đám học sinh mới mà thấy hình như cô đã coi chúng tôinhư con ruột Là lớp chuyên văn, cô biết và hiểu được tâm lý của những đứacon gái mới lớn: điệu đà Cô ủng hộ chúng tôi làm đẹp, song lại chỉ trong khuônkhổ cô cho phép Nghiêm khắc là điều tiếp theo tôi thấy được trong con người
cô Tôi chưa thực sự hiểu thế nào là lo sợ cho đến khi mắc lỗi và đứng trướcmặt cô Cô nghiêm khắc! Vì hiểu là sai nên cô nghiêm khắc Chúng tôi khônglần nào phạm một lỗi hai lần bởi không ai dám đối diện với sự trừng phạt của
cô Đó là chuyện trên lớp Trong cuộc sống thường ngày, khi phải đối diện vớikhó khăn Điều tôi nghĩ đến đầu tiên là ''Nếu là cô, cô sẽ làm gì'' Dường nhưmọi vấn đề đều ổn thỏa khi có cô bên cạnh Lời khuyên, cách giải quyết hayđơn giản chỉ là lời động viên của cô luôn đem lại kết quả không thể tưởng Khókhăn không còn là khó khăn, nó trở thành bài học cuộc sống để cô dạy chúng tôicách đối diện Dạy cho chúng tôi biết đứng dậy sau mỗi lần vấp ngã bởi cuộcsống đâu phải là một chuỗi êm đềm, bằng phẳng mà nó có rất nhiều ngã rẽ
Cô còn dạy cho chúng tôi biết yêu thương, chia sẻ với những người bất hạnh.Biết cảm thông, biết trân trọng những điều quý giá qua từng trang sách,từng bàivăn
Tôi luôn cảm thấy mình may mắn vì được làm học sinh của cô trong suốt nhữngtháng năm cấp ba Có lẽ cô là báu vật vô giá mà đám học sinh chuyên văn lớptôi được nhận Tôi luôn nhớ, luôn trân trọng từng khoảnh khắc đẹp đẽ được bên
Trang 17Khoảng thời gian ba năm học cấp ba không phải là quá dài so với nhiều ngườinhưng chẳng hề ngắn Trong thời gian ấy, có rất nhiều người chỉ biết học, chỉmong sao cho nhanh hết cấp ba để được đi đại học, để được tự do Còn tôi, tôikhông nghĩ vậy, khoảng thời gian ấy tôi không đối với tôi là khoảng thời gian
vô cùng quý báu là khoảng thời gian hạnh phúc nhất cuộc đời vì tôi được học tạinơi đây, được học tại mái trường THPT… này
Quả thật thời gian trôi qua không chờ cũng chẳng đợi một ai cả Chớp mắt cái
đã bay vèo hết ba năm nhiều lúc thể nào tin được rằng mình bây giờ đã già đầunhất trường rồi Còn nhớ mãi ấn tượng đầu tiên về trường của tôi là khi thấy cácanh chị thi đỗ vào trường thì vô cùng ngưỡng mộ Ngày ấy cứ mỗi lần bố mẹcho lên… chơi là lại đi vòng qua cổng trường, lúc ấy hai bên con dốc cao thoaithoải của trường còn có hai hàng cây xanh tỏa bóng mát cho học sinh đi họcmỗi buổi chiều mùa hè oi bức nhìn xa hơn một chút là cái biển cũ kĩ sơn màuxanh làm nổi bật lên dòng chữ trắng “Trường THPT chuyên…” ở đằng sau cánhcổng trường như hiện hữu bao điều bí mật kỳ thú chờ đợi tôi khám phá Và đócũng là động lực để tôi ước được bước chân vào học mái trường này Và rồi tôicùng đỗ mặc dù số điểm vào trường của tôi không cao như các bạn khác Ngàybiết điểm những cảm xúc trong tôi như được vỡ òa Niềm hạnh phúc xen lẫn tựhào và háo hức về một tương lai mới, môi trường mới, một cuộc sống tự lập xagia đình của một cô bé 15 tuổi xâm chiếm hết tâm hồn tôi Lúc đó tôi muốn hétlên cho cả thế giới biết “Tôi đỗ rồi!!!” - cái ước mơ mà tôi ấp ủ bao lâu cũngthành hiện thực rồi Tôi bước vào trường ngày đầu tiên vào một buổi sáng mùa
hạ tầm tháng bảy do trường có lịch học vào sớm hơn các trường khác Mặc dùhôm ấy trời không lạnh nhưng chân tay tôi cứ run hết cả lên, có lẽ là vì quá hồihộp Khi ấy những sợi nắng len lỏi qua các tán cây như nhuộm một màu tươisáng hân hoan đón chào những tân học sinh mới bỡ ngỡ bước vào cổng trường.Không thể không kể đến con dốc với độ nghiêng 45 độ đã đốn gục khá nhiềusức lực của tôi Khép nép trong màu áo trắng, tôi cảm giác mình như trưởng
Trang 18thành lên và thấy tự hào khi đeo trên mình phù hiệu của trường, phải rồi tôiđang lớn dần.
Khó có thể nào quên được những ngày đầu tiên bước vào lớp mới, phải dần làmquen với một sự thay đổi thực sự khi phải rời xa những gì đã quá quen thuộcđến nỗi như một phần của cuộc sống và nó đối với tôi nó còn khó hơn gấp bộilần, vì tôi là một con người thích sống khép kín và gần như là khó có thể giaotiếp với những người bạn mới Nhưng con người ai cũng phải thay đổi, phảithích nghi với cuộc sống này Dần dần tôi cũng đã có thể làm quen được gần hếtcác bạn trong lớp Ba mươi sáu con người mỗi người một vẻ, nhưng chúng tôi làmột tập thể, chúng tôi luôn đoàn kết và gạt bỏ những cái tôi của mình Nhữngngười bạn là những người đồng hành tuyệt vời luôn sát cánh bên tôi trong conđường học tập Nhưng để nói tôi của ngày hôm nay một con người trưởng thànhhơn rất nhiều thì thầy cô mới là những người có công rất lớn, thầy cô như lànhững người cha người mẹ thứ hai dạy dỗ chúng tôi thành người Nếu nói thầy
cô là những người lái đò đưa học sinh qua sông, thì thầy cô giáo trường tôi lànhững người lái đò tận tâm Ngôi trường của tôi không đồ sộ như các ngôitrường ở những thành phố lớp nhưng đối với tôi nó đặc biệt nhất Đối với tôi nócòn quý giá hơn hàng vạn viên kim cương, bởi hàng ngày tôi đến nơi đây đểbiết thêm học hỏi thêm bao điều mới mẻ, tôi cảm nhận được thêm tinh thần yêunước to lớn của dân tộc thấm đượm qua những áng văn qua nhưng vần thơ côgiảng tôi hiểu hơn những trang sử hào hùng những chiến công kỳ tích của chaông để bảo vệ đất và tôi còn được đưa đến với những vùng đất mới với bao điều
lý thú về thiên nhiên, về phong tục và truyền thống lâu đời của con người ở đóqua các bài giảng của thầy cô đã thức khuya dậy sớm để chuẩn bị cho chúng tôi.Ngoài ra chúng tôi còn được khám phá những tính chất định lý toán học, vật lý,hóa học lạ lẫm và thú vị có được tất cả những điều ấy là nhờ công lao củanhững người thầy cô giáo đã thầm lặng ngày ngày truyền đạt cho chúng tôi.Thầy cô dạy cho chúng tôi những đức tính tốt đẹp những đạo lý để làm người,
Trang 19thầy cô luôn luôn quan tâm đến chúng tôi, trăn trở vì những khuyết điểm màchúng tôi vấp phải Và những người thầy người cô những con người luôn tậntụy suốt những năm tháng ấy đã dìu dắt tôi đến bên bến bờ tri thức không chỉvậy, tình yêu mang tên “THPT…” còn được tạo nên qua những kỉ niệm quanhững khung bậc cảm xúc của ngày khai giảng, ngày lễ 20/11… Tôi yêu hàngcây lộc vừng luôn nở hoa vào lúc giao mùa từ xuân sang hạ, nó như tô điểmthêm cho mái trường này càng lung linh rực rỡ Tôi yêu những giờ ra chơi tất cả
ào ra sân tập thể dục như điệu như đàn ong vỡ tổ, đứa nào đứa nấy háo hức tậpvui vẻ nở nụ cười, và cả những có tổ chức lễ khai giảng các dịp lễ lớn các bạn
nữ tung bay trong tà áo dài thướt tha của tuổi mới lớn vui tươi hớn hở chàomừng những ngày lễ
Tôi yêu lắm sân trường này mỗi khoảng nền đất, mỗi chiếc ghế đá đều in đánhdấu những kỉ niệm đẹp về mỗi lần chơi đùa nói chuyện rôm rả với lũ bạn Nhớlắm những kỉ niệm buồn vui những lúc sát cánh bên nhau những lúc vượt quakhó khăn trong học tập và những tình yêu “chớm nở” những rung động đầu đờinhững cảm xúc ngây ngô, vụng dại tuổi mộng mơ, tình yêu thời “cắp sách” Nóthật đẹp!
Và bạn ơi, tôi biết mỗi ai trong chúng ta ai cũng đã từng có một thời học sinhhồn nhiên với bao kỉ niệm như thế! Tôi cũng vậy, tôi có một thời học sinh vôcùng vui vẻ, ý nghĩa Một thời học sinh không bao giờ quên với những lần quênkhông làm bài tập bị thầy cô phạt Thời gian thì cứ trôi, trôi mãi chẳng chờ đợimột ai, khoảng thời gian ba năm trôi qua nhanh như chớp mắt và rồi mỗi chúng
ta cũng sẽ đến lúc nói lời tạm biệt mái trường nơi đây để đến với những cuộcsống mới, môi trường học mới nhưng chúng tôi sẽ không bao giờ quên nhữngngày tháng tràn ngập kỉ niệm đẹp đẽ này Dù có đi đâu thì ngôi trường này vẫnchiếm trọn vị trí cao nhất trong tôi - Ngôi trường THPT chuyên … thân yêu!
Bài dự thi viết về thầy cô và mái trường - Mẫu 6
Trang 20Một đời người - một dòng sông…
Mấy ai làm kẻ đứng trông bến bờ,
"Muốn qua sông phải lụy đò"
Đường đời muôn bước cậy nhờ người đưa
Tháng năm dầu dãi nắng mưa Con đò trí thức thầy đưa bao người Qua sông gửi lại nụ cười Tình yêu xin tặng người thầy kính thương
Con đò mộc - mái đầu sương Mãi theo ta khắp muôn phương vạn ngày,
Khúc sông ấy vẫn còn đây Thầy đưa tiếp những đò đầy qua sông.
(Người lái đò)
Có lẽ khoảng thời gian này là lúc chúng ta - lớp lớp lứa học trò đang hướng vềmột ngày mà tôi cho đó là ngày đặc biệt nhất của những “người lái đò ” đó làngày Nhà Giáo Việt Nam 20 -11 Nhưng có lẽ với tôi, có lẽ đây sẽ là lần cuốicùng chúng tôi, khóa học sinh được tham dự lễ kỷ niệm này, quan trọng hơn cả
là được ngồi cầm bút viết và bắt đầu nhìn lại cả một quãng thời gian gắn bó vớibiết bao kỉ niệm đẹp với thầy cô cũng như mái trường - Trường THPT
Trong giây phút xúc động này, tôi nhìn lại chặng đường mà tất cả chúng ta đang
và chuẩn bị đi qua, đó là gần ba năm học tại trường THPT , tôi không khỏi bồihồi và dạt dào khi nhớ lại những kỉ niệm của chúng ta đã dành cho nhau cũng
Trang 21như những tình cảm mà thầy cô dành cho chúng ta Đã hơn 2 năm, khoảng thờigian không dài với một đời người, nhưng đủ để lưu giữ những kỉ niệm tốt đẹp
về bạn bè, thầy cô và mái trường Vào lúc này đây tôi cảm thấy thật tiếc, tôi tiếc
vì không còn nhiều thời gian ở lại mái trường yêu dấu này, cũng như giây phútchúng tôi chia tay nhau và chia tay thầy cô sắp đến Tôi muốn viết để nói lêncảm xúc lúc này nhưng không dễ, bởi có quá nhiều kỉ niệm biết viết sao cho đủđây, viết sao cho thỏa những suy nghĩ lúc này đây Tự dưng thấy nhớ, nhớ thầy
cô, bạn bè quá Làm sao để nói hết được tình cảm mà thầy cô trong ngôi trườngnày đã “nuôi dưỡng’’ chúng tôi như những đứa con gia đình như thế nào Tôi lo
sợ mất đi một điều gì đó đã quá quen thuộc trong suốt gần bA năm học, hằngngày được các thầy cô giảng bài, được học, được rèn cả kỹ năng sống Sợ phảichia tay những đứa bạn vẫn ngày ngày cùng mình học tập và nô đùa cùng nhau,
và nhất là phải xa đứa bạn cùng bàn và tôi sợ nhất là khi mình mất phươnghướng mà không có cô ở bên khuyên bảo và an ủi
Mái trường này - ngôi nhà thứ hai của tôi, nơi mà có khi tôi yêu hơn cả nhà, đó
là nơi tôi ngồi học ngày ngày, nơi luôn có những đứa bạn sẵn sàng giúp đỡ,quan tâm tôi, tôi yêu tất cả mọi thứ và quan trọng hơn tôi đã yêu cô, cô giáo dạytôi học, nhất là cô giáo chủ nhiệm của tôi, cô Trần Hương Giang Cô dạy tôitrưởng thành, dạy cách làm người để sống tốt sống đẹp Nhiều lúc tôi chỉ muốnnói với cô rằng: “Cô ơi, cô thật tuyệt vời! Khi em vấp ngã, khi em thất bại luôn
có cô ở bên, luôn có cô mở rộng vòng tay đón em về như đứa con lạc đàn Nếunhư không có cô em cảm giác như đã mất đi một người yêu mình, một ngườihiểu, quan tâm mình và lo sợ rằng cô sẽ quên em khi em rời xa mái trường này
cô à! Cô ơi, em quý và yêu cô nhiều lắm và em chỉ muốn dừng lại mãi khoảngthời gian này để được ở bên cô và được cô dạy dỗ, được cô quan tâm mãi thôi!
Và nỗi nhớ thì không thể đo được ít hay nhiều, tình cảm cũng vậy sẽ không kếtthúc Hiện tại hay tương lai thì hình ảnh thầy cô bạn bè mái trường sẽ mãi trongtrái tim Nỗi nhớ theo thời gian sẽ ngày một đong đầy, những gì thầy cô và
Trang 22chúng em dành cho nhau sẽ còn mãi và luôn là những hoài niệm tươi đẹp trongquá khứ.”
Xa mái trường này, mỗi người một ngả, mỗi người sẽ có cho mình lối đi riêng,cái gì cũng riêng… nhưng tôi biết rằng các thầy cô vẫn luôn ở đây, luôn in ấnhình ảnh của chúng tôi ở trong trái tim và ngay cả khi lúc đã rời xa mái trườngyêu dấu này, vẫn mỉm cười chào đón khi chúng tôi quay lại Bao nhiêu lời cảm
ơn cũng không đủ
Nhưng vẫn xin cảm ơn mái trường này đã cho tôi gặp được những người thầy,người cô tận tâm và tận tụy như vậy, những người bạn tốt và những bài học sẽchẳng bao giờ quên được
Bài dự thi viết về thầy cô và mái trường - Mẫu 7
Bao lữ khách đi về trên bến vắng Người sang sông, ai nhớ bến sông đời Từng dòng chữ suốt một đời lặng lẽ, Mãi âm thầm như bụi phấn rơi rơi…!
Cuộc đời của người thầy như những người lái đò âm thầm lặng lẽ là vậy màcũng thật thanh cao! Chẳng phải cha nhưng con vẫn gọi là Thầy, chẳng cùng họnhưng vẫn gọi là Cô Vì cha là người sinh thành ra con, nhưng Thầy là ngườichèo đò đưa con cập bến Thật vậy, người vẫn ngày đêm miệt mài bên tranggiấy trắng chính là gửi gắm cả tâm huyết, chứa chan tình yêu thương cao cả củathầy cô, từng giọt bụi đời viết lên chính là hạt phấn kết tinh kiến thức cho con,
là hành trang theo con suốt cả cuộc đời Bởi lẽ chính vì thế mà khi cất lên haitiếng thầy cô - thiêng liêng cao cả đến làm sao!
Trang 23Thầy cô - tiếng gọi thân thương ấm áp luôn đọng mãi trong kí ức của mỗi họcsinh Từng lời thơ nét chữ mà con cất lên cũng chính là sự bày tỏ lòng biết ơn
và tình yêu chan chứa của con đối với thầy cô Có lẽ rằng, nếu học sinh là chim,thầy cô sẽ là cánh để nâng các em chạm đến ước mơ bay cao bay xa giữa chântrời Nếu học sinh là cá, thầy cô sẽ là vây, là đuôi cá để giúp các em bơi ra giữabiển đông rộng lớn, giữa thế giới bao la để cùng trải nghiệm Cũng như ngườicha, người mẹ đã nâng niu, dìu dắt đàn con thơ từng bước trưởng thành, ấp ủcho con niềm tin và hy vọng lớn lao hơn cả Phải chăng thầy cô, những conngười luôn chịu thương chịu khó đó đang luôn ấp ủ một niềm ao ước, mộttương lai tươi sáng rộng mở và đưa thế hệ học sinh bước vào thế giới kì diệuđó! Không gì có thể sánh bằng công lao vất vả của những người thầy, người côtrong sự nghiệp trồng người Bao nhiêu thế hệ học sinh qua đi, mái tóc thầycàng trở nên bạc trắng theo năm tháng, nhưng cái tâm huyết đem đến tri thức vànhững bài học quý giá cho các học trò của mình thì mãi sẽ không thay đổi trongmỗi người giáo viên
Làn gió thu nhẹ nhàng lướt qua làm rơi chiếc lá ở góc sân trường năm ấy, tiếng
ve dắng dỏi của tiết trời ngày hạ âm thầm lặng im đến bất ngờ Và có lẽ, đâycũng chính là thời điểm mà con phải chia tay màu áo trắng, chia tay chiếc khănquàng đỏ và khoác lên mình tà áo dài thướt tha của một nữ sinh trường THPT.Bước vào ngôi trường THPT Đông Hà, bước vào một môi trường hoàn toàn mới
lạ, trong con có biết bao cảm xúc lẫn lộn: vui có, buồn có, bâng khuângcó Nhưng có lẽ, thứ cảm xúc lớn nhất trong lòng con chính là sự bỡ ngỡ Bỡngỡ bởi cái mới, cái lạ, cái không gian rộng lớn của ngôi trường Bỡ ngỡ trước
sự gặp mặt ngại ngùng, xa lạ của những người bạn chưa từng quen biết Tất cảmang trong con nỗi lo lắng và rụt rè ngay từ giây phút đầu tiên đó
Và có lẽ, thời gian đã minh chứng cho tất cả! Từng ngày, từng ngày trôi qua,con dần dần hòa nhập vào nhịp sống ở ngôi trường mới Con có những ngườibạn thân thiện hòa đồng, con có những trải nghiệm mới mẻ qua từng bài giảng
Trang 24và đặc biệt con có sự quan tâm tận tình giúp đỡ của những người thầy, người cô.
Và chính điều đó đã tạo nên động lực và niềm tin trong con để con vượt qua cáicảm giác tự ti trong bản thân mình Quả đúng là “Mỗi ngày đến trường là mộtngày vui”!
Hạnh phúc khi được học tập và tiếp xúc với nhiều thầy cô giáo Mỗi thầy cô cómột tính cách, một phương pháp dạy khác nhau nhưng họ đều có chung mộtniềm tâm huyết cao cả của nghề giáo Thời gian con được tiếp xúc với thầy cô
có lẽ chưa đủ bao nhiêu để con có thể hiểu sâu sắc về hình ảnh đẹp đẽ củaNgười, nhưng con cảm nhận được sự chân thành và tận tình của thầy cô quatừng bài giảng, qua lời nói và hành động ân cần của thầy cô Đó là những tiếthọc giáo dục công dân sôi động, những tiếng cười vui vẻ qua bài giảng triết họcđầy thú vị của cô Thanh Hiên! Đó là những tiết Sinh học đầy mới lạ và nhữngtrải nghiệm hứng thú của chúng con qua bài giảng của người thầy “đặc biệt” VõMinh Hoàn! Đó là những tiết Hóa, Lý với những kiến thức xa lạ và khó khănđến chán nản, cách tiếp nhận phương pháp cũng như những bài tập hoàn toànkhác xa ở mái trường THCS Thế nhưng, con vẫn ấn tượng với những bài họcđầy nhiệt huyết và sôi nổi của thầy Tuấn, cô Hương! Đó là những lời hay tiếngngọt, là những bài thơ, bài văn hấp dẫn cuốn hút qua lời giảng của cô ThanhThảo, nó như mở ra cho con một thế giới văn học bao la rộng lớn của cuộc đời
và chính bản thân con cũng đã cảm nhận được sự truyền lửa của cô qua từng tácphẩm và đi vào trong tiềm thức con biết bao nỗi niềm cảm xúc! Đó là những tiếthọc Công nghệ đầy lý thú của cô Thu Phượng, là trải nghiệm thực tế vui vẻ vàsáng tạo! Đó là những câu chuyện hấp dẫn và gần gũi xen lẫn các tiết học Địa lýnhẹ nhàng, thoải mái của thầy Thanh Toàn, giúp chúng con giải thích được
“sóng bắt đầu từ gió, gió bắt đầu từ đâu…”! Nhưng trách nhiệm lớn lao hơn cả
đó là “Bố Dũng”- người cha vĩ đại sẽ chèo lái “con thuyền” để đưa 42 “đứacon”, 42 cá tính, 42 suy nghĩ khác nhau từ Khe Sanh - Hướng Hóa về Cam Lộqua Đông Hà; từ Vĩnh Linh - Gio Linh; về hội tụ dưới một mái nhà 10A11
Trang 25Thầy cô ơi, lời nói hay từng nét chữ con viết lên từng trang giấy chính là cảmxúc của con gửi gắm đến Người Đến đây, cho phép con, cũng như toàn thể lớp10A11 được gửi lời cảm ơn đến những người thầy, người cô của trường THPTĐông Hà với sự chân thành hơn bao giờ hết! Thầy cô ơi, con biết Người đã phảivất vả như thế nào khi lái những con đò sang sông để cập bến, không quản khókhăn gian khổ, thầy cô vẫn một lòng vì chúng con Những lúc chúng con còn bỡngỡ, thơ ngây trước cái mới lạ của môi trường, thầy cô đã dìu dắt, che chở vàtạo động lực cho chúng con để chúng con tự tin bước vào con đường học tậpdưới mái trường THPT Những lúc chúng con chùn bước, bàn tay ấm áp củathầy cô lại nhẹ nhàng nâng đỡ và nâng niu Những lúc chúng con bất lực, giọngnói truyền cảm của thầy cô đem đến cho chúng con thêm nghị lực Thầy cô ơi,ngàn lần chúng con cảm ơn Người!
Những ngày đầu học tập tại trường THPT Đông Hà, con cảm thấy rất may mắnkhi được học tập dưới ngôi trường có bề dày lịch sử và có nhiều thầy cô giáotận tụy nhiệt tình Những người thầy, người cô đều là người cha, người mẹ thứhai của con ở dưới mái trường THPT Nhưng có lẽ, người để lại ấn tượng vàcảm xúc sâu sắc nhất trong con chính là cô Trần Thị Thanh Thảo Thời gian tiếpxúc giữa cô và con có lẽ chưa là bao nhiêu, chắc hẳn rằng cô vẫn chưa biết đượcnhững cảm nhận của con, nhưng trong thâm tâm con, dường như có một thứcảm xúc gì đó vừa thân thương, vừa gần gũi và nó như là một sợi dây vô hìnhgắn kết con với cô Bởi lẽ, những ngày đầu năm học với những tân học sinh nhưchúng con quả thật xa lạ, thật bỡ ngỡ cần phải có sự dìu dắt trong từng hoạtđộng Nhưng thật không may, người thầy- người cha của chúng con phải nhậpviện điều trị bệnh trong thời gian dài Thương thầy, nhớ thầy và chúng con nhưđàn con thơ lạc mẹ, như con thuyền không người lái Không hiểu vì sao, mỗi lầncon gặp khó khăn là hình ảnh thanh thoát nhẹ nhàng của cô lại xuất hiện vớichúng con như chiếc phao cứu trợ Là thành viên trong ban cán sự của lớp, conkhông chỉ bỡ ngỡ trước sự mới lạ của ngôi trường mà còn bỡ ngỡ trước cách
Trang 26điều hành một tập thể lớp Những kế hoạch của nhà trường đặt ra như trồng vàchăm sóc bồn hoa ở sân trường, lớp không có người trực tiếp chỉ dẫn và giúp
đỡ, đôi lúc vẫn còn ngập ngừng và lo lắng Rồi có những lần con phải chạy tìmthầy kí vội sổ, đôi lúc bước chân mệt mỏi vô cùng nhưng rồi con đã nhận được
sự giúp đỡ và chỉ bảo của cô Nhờ sự tận tình ân cần của cô, lớp con như bầychim vỡ tổ, như những bông hoa được khoe sắc dưới ánh nắng mặt trời, như tìmthấy ánh sáng trong màn đêm buông tối Chính vì vậy mà dường như hình ảnhcủa cô trong con lại một lần nữa được khắc nét và tình cảm thân thương hơn baogiờ hết Những ngày thiếu vắng người cha, chúng con dường như vừa cảm thấythiếu mất sự che chở, vừa cảm thấy bối rối trong nhiều công việc khác, chính vìvậy việc nắm bắt các thông tin của nhà trường cần phải nâng cao trách nhiệmcủa ban cán sự Hôm đó là ngày cuối tuần, lớp mới nhận được thông báo vềcuộc thi “Viết thư gửi mẹ nhân ngày phụ nữ Việt Nam 20/10”, con được phâncông viết bài trong cuộc thi ấy Thế nhưng, do thời gian cập nhật thông tin quávội vàng, con không thể hoàn thành bài thi như thời gian của nhà trường Vừa lolắng, vừa sợ hãi! Nhưng cô một lần nữa cô chính là vị “cứu tinh” của con, cô
đã chỉ bảo và giúp đỡ con để có thể nộp bài dự thi đúng thời hạn Nếu ngày ấykhông có cô, thì có lẽ rằng lá thư gửi mẹ (đạt giải Nhất) của con sẽ mãi mãikhông người mở Nếu chúng con như những con người trên chiếc thuyền khôngngười lái giữa biển trời bao la rộng lớn, thì cô chính là chiếc phao cứu vớt vànâng đỡ chúng con Trong thời gian chúng con gặp khó khăn, trong suy nghĩcủa con lại hiện về hình ảnh của cô, và bất ngờ thay chính thời điểm đó cô lạixuất hiện Và cũng bởi chính điều đó mà con cảm nhận được dường như có sợidây vô tình nào đó đã đưa con đến bên cô, cho con thêm sức mạnh, tự tin tronghọc tập cũng như trong cuộc sống
Thầy cô ơi! Ơn thầy nghĩa nặng làm sao con có thể diễn tả hết! Cuộc sống cóthay đổi bao nhiêu cũng không làm phai mờ “trái tim” của người thầy, người côtrong con Dẫu mai này dù có đi xa, dẫu mai sau con có là ai, con làm gì, con
Trang 27vẫn luôn nhớ đến những bài giảng đầy nhiệt huyết của Người, nhớ giọng nóitruyền cảm ấm áp như sưởi ấm tấm lòng bé nhỏ của con, nhớ hình ảnh người côngười thầy vẫn ngày đêm miệt mài bên trang giáo án để đưa chúng con bướcđến sự thành công, chạm đến tương lai tươi sáng của cuộc đời! Tất cả mangtrong con một cảm xúc khó lòng bày tỏ! Thầy cô – hai tiếng cất lên sao màthiêng liêng quá!
Bài dự thi viết về thầy cô và mái trường - Mẫu 8
Tiếng trống trường rộn rã vang lên, âm thanh ríu rít của tiếng chim trên nhánhphượng cũng đã đua nhau thì thầm hát Tôi sải bước dài trên đoạn đường vỏnvẹn vài trăm mét đến lớp như mọi ngày, bầu trời hôm nay cũng không có gìkhác lạ, chỉ là lòng tôi hôm nay có chút gì vương vấn và lẩn quẩn những xúccảm lạ thường Nghiêng đầu bên ô cửa sổ, ánh nắng sớm chói chang đang lấplánh hé chiếu vào đôi mắt tôi, đôi mắt hôm nay chắc trêu nhiều tâm sự Ấy có lẽ
là tâm trạng của một nữ sinh cuối cấp 3, một cô học trò chưa đủ để gọi là trưởngthành, chẳng muốn xa mái trường thân yêu này!
Ba năm cấp 3 giờ suy ngẫm lại mới thấy nó ngắn biết nhường nào, nó như mộtcơn mưa rào thoáng qua chợt đến và vội đi để lại nơi ấy những chồi non, nhữngcánh hoa đầm đìa giọt nước Đối với tôi ba năm cấp 3 đã đến rồi lặng lẽ quanhanh như một cái chớp mắt, để lại biết bao kỷ niệm vui buồn hờn giận, củamột thời tinh nghịch mang tên tuổi học trò Ngôi trường thân thương mà tôi gắn
bó gần ba năm qua, là nơi có khuôn viên vui chơi bao phủ một màu xanh củacây, hoa và lá, nơi nhộn nhịp tiếng cười đùa, tiếng bước chân của những namsinh, nữ sinh đến lớp học, khi ánh bình minh lấp lánh hiện lên Nơi có cây bànggià với những chồi lá xanh non tươi tắn đang nô đùa cùng gió Những cánhphượng đỏ thắm vẫn còn đọng lại mấy giọt sương ban mai ở từng cành hoamong manh, rực rỡ vườn lan vẫn cứ thế khoe sắc, đua nhau nở những bông hoa
Trang 28xinh tươi Và tất cả sẽ vẫn diễn ra như vậy, như một quy luật của tạo hóa của tựnhiên, cây vẫn đứng đó, lá vẫn tươi vui, hoa vẫn đua nhau khoe sắc.
Vâng! Mọi thứ sẽ vẹn nguyên chỉ có chúng tôi đã lớn lên từng ngày, chỉ sau vàitháng nữa thôi, tôi mãi mãi không được nhìn chúng mỗi ngày nữa Trường tôiđấy! Trường trung học phổ thông dân tộc nội trú Huỳnh Cương, nơi đã từng rất
xa lạ với tôi và là ngôi trường mơ ước của biết bao học sinh Có đôi lúc tôi tựthấy bản thân mình cũng thật xuất sắc đấy chứ, đã vượt qua nhiều học sinh đểbước chân vào ngôi trường này, để rồi cảm xúc như vỡ òa khi biết mình trởthành một thành viên bé nhỏ trong ngôi nhà chung
Ngày tôi còn là một cô nhóc chưa tròn mười sáu tuổi, chập chững bước vàotrường Ngày mà chưa từng nghĩ mình chỉ còn mỗi ba năm này thôi, ba năm lưugiữ những hồi ức đẹp của thanh xuân bên cạnh những niềm vui Còn nhớ tôi đãtừng khóc rất nhiều khóc đến sưng tấy cả mắt vì nhớ nhà, vì không chịu nổicách sống trong khu nội trú, thức khuya dậy sớm với những người bạn xa lạchưa bao giờ tôi biết Nhớ lắm bữa cơm đầu tiên ở nội trú, tiếng kẻng cơm gõ bahồi to, ầm ầm bên tai báo hiệu giờ ăn đã đến hôm ấy có lẽ là ngày tôi khôngbao giờ quên Bước đôi chân bé nhỏ, khuôn mặt thẫn thờ và xung quanh lànhững người bạn xa lạ không quen biết, tôi đến nhà ăn loay hoay tìm chỗ ngồicủa mình Đôi tay nhận lấy bát cơm hai hàng nước mắt từ đâu lăn dài chen chúcnhau trên đôi má ửng hồng Tôi bị nghẹn ứ ở cổ, mỗi khi bữa cơm vẫn có tôi và
ba mẹ kia mà, tôi không thể ý thức được điều gì nữa và cứ thế tôi không saokiềm được nước mắt vội vã chạy về phòng Giờ thì khác nhiều rồi tôi thươnglắm mỗi bữa cơm trường nội trú, những bữa ăn ngon đậm đà hương vị, chấtchứa yêu thương từ các cô làm bếp đã cất công chuẩn bị từ sớm Tôi yêu cáinhộn nhịp, giọng cười văng vẳng sảng khoái khi đến giờ ăn nếu phải xa nó, chắctôi sẽ khó lòng mà quên được Tôi sẽ buồn lắm! Tất cả những trải nghiệm ấytừng ngày rèn tôi thành một cô gái mạnh mẽ, đủ khả năng tự lập, tự lo cho bảnthân mình, ấy là điều tôi xem là may mắn nhất cuộc đời mình
Trang 29Trường tôi có khuôn viên xanh tươi, sạch và đẹp, mỗi cái cây, cái hoa ở đây làmnên nụ cười của chúng tôi Từng chiếc ghế đá in ấn những kỷ niệm những lần tụtập chuyện trò đủ thứ chuyện trên đời, những khi lao động hay trực nhật mỏimệt ghế đá là điểm dừng chân, nơi tràn ngập những nụ cười, nơi san sẻ nhữngniềm vui nỗi buồn của tôi Và ở nơi ấy mỗi lớp học như một mái ấm yêuthương, không biết từ lúc nào tôi đã yêu và gắn bó với mái trường của tôi nhiềuđến thế Rồi từng ngày trôi qua trường nội trú đã là ngôi nhà thứ hai của tôi,những người bạn, những người đồng hành tuyệt vời luôn sát cánh bên tôi trêncon đường học tập, họ như anh em thân thiết gắn bó với tôi trong đại gia đìnhrộng lớn này Và hơn thế nữa mỗi thầy giáo, cô giáo chính là người cha, người
mẹ thứ hai của tôi
“Một đời người một dòng sông…
Mấy ai làm kẻ đứng trông bến bờ Qua sông phải lụy đò Đường đời muôn bước cậy nhờ người đưa”
Mấy ai đi suốt cuộc đời mình mà không có người thầy, người cô dẫn lối Mấy aitrưởng thành mà không trải qua những ngày tháng học sinh Và mỗi thầy giáo,
cô giáo chính là người lái đò thầm lặng, những người tận tụy hết lòng với nghề,với học trò của mình, người mang đến nguồn tri thức như ngọn hải đăng sángsoi dẫn lối từng bước đường ta đi
Ngày ngày thầy cô vẫn đứng trên bục giảng dạy tôi những điều hay lẽ phảinhững đạo lý làm người Tiếng thầy cô giảng bài hăng say vẫn văng vẳng đâuđây Vẫn viên phấn trắng trên tay, tại nơi này đã dẫn dắt bao thế hệ nối tiếpnhau trưởng thành Đi xây đắp cuộc đời tươi sáng, lời giảng của thầy cô đãkhông đi vào không gian bao la mà đi đến tâm hồn tôi Đôi lần, tôi từng cónhững suy nghĩ nông nổi, những lần ngã gục vì mệt mỏi, chính những lời nhắc
Trang 30nhở, dạy bảo, động viên của thầy cô đã làm nên một cô học trò chín chắn biếtsuy nghĩ hơn của hôm nay Tôi thật lòng biết ơn thầy cô nhiều lắm.
Tình yêu bao la của thầy cô chưa bao giờ phai nhạt, chỉ là học sinh chúng tachưa từng một lần và cảm nhận tất cả những điều đó làm nghề giáo, bận rộnbao nhiêu là việc, bao đêm ròng rã thức trắng soạn giáo án, những trang giáo ánđưa ta đến ước mơ, hay mệt nhòa vì chấm bài thi, bài kiểm tra của chúng ta.Mệt mỏi là thế khi ngày mới bắt đầu thầy cô vẫn nở nụ cười tươi tắn vẫn giảngdạy hăng say vì chúng ta, vì những học sinh thân yêu “Dẫu đếm hết sao trờiđêm nay, dẫu đếm hết lá mùa thu rơi, nhưng ngàn năm, làm sao em đến hếtcông ơn người thầy!” Tình yêu đó, lòng tri ân đó có cả trong lời bài hát Và tấmlòng quý giá đó chẳng cần đâu sự trả ơn của ta Chỉ cần nỗ lực học tập chăm chỉhơn lấy kết quả học tập bù đắp cho công ơn thầy cô, cho những gì mà họ đãgiành trọn vẹn nửa đời người cho nghề giáo hãy dâng tặng những hoa điểm 10,hãy dành chút thời gian ngồi bên thầy cô để chuyện trò cùng họ Bởi chỉ có tìnhcảm chân thành xuất phát từ trái tim thì mới đến được trái tim Điều thầy cô cần
có chỉ có thế
Tôi không sao nói cho hết những gì trong lòng mình Rồi sẽ đến ngày chúng tatrưởng thành, ngày hân hoan mừng tốt nghiệp ngày kết thúc khoảng thời gianhọc cấp 3 đáng quý Tôi sẽ nhớ lắm từng cái bàn, cái ghế, những viên phấn nhỏnhắn, nhớ cái phòng học ồn ào tiếng cười đùa của chúng tôi Tôi yêu màu xanhtừng ngọn cây, sợi cỏ tỏa mát giữa nắng trời rực rỡ, yêu những ô cửa màu xanh,cánh cửa mở ra biết bao ước mơ khát vọng trong tôi Tôi yêu mái trường, yêukhoảng sân rộng nơi nâng đỡ từng bước nhảy, bước đi, nơi tổ chức trò chơi dângian cho chúng tôi, và cả những lần sinh hoạt vui chơi tập thể, vui biết bao ngôitrường còn ghi dấu trong tôi không thể phai mờ những ngày tưng bừng rộn rãcủa buổi khai giảng đầu năm học mới, ngày làm lễ cúng trăng nhộn nhịp tươivui, hay những buổi liên hoan ồn ào, vui vẻ Tôi yêu nó vô cùng!
Trang 31Quý lắm bác bảo vệ luôn luôn nghiêm khắc nhưng không hề dữ dằn bác luônchăm chỉ, đúng giờ, báo cho chúng tôi giờ giấc hàng ngày rèn luyện chúng tôivào nề nếp Ôi! Tiếng trống vang lên bao nhiêu hồi là bấy nhiêu cung bậc cảmxúc Tôi yêu, tôi nhớ những lời dạy bảo của thầy cô, tôi tự hào về mái trườngnội trú, mái trường đã cho tôi quá nhiều điều quý giá những thứ ấy đều phảinhớ, phải trân trọng và nếu một ngày phải rời xa nó, nước mắt ai sẽ rơi, trái tim
ai sẽ buồn lòng ai sẽ đau không ai khác chính là chúng tôi, những cô cậu học tròcuối cấp phổ thông Rồi tôi và những người bạn sẽ chào nhau mỗi người mỗihướng đi riêng, đi đến tương lai của mình, nhưng mãi mãi sẽ chẳng bao giờquên nó sẽ là những ký ức tuyệt đẹp mãi khắc sâu trong tim, trong tận sâu đáylòng tôi
Có nhạc sĩ nào đã từng viết “Tuổi thơ như áng mây, rồi sẽ mãi bay về cuối trời.Thời gian xóa những kỷ niệm dấu yêu” vậy thì tôi mong có thể gửi lòng mìnhvào nơi cuối trời ấy để mãi được sống bên mái trường cấp 3 thân yêu giờ chỉcòn chút ít thời gian ít ỏi còn ngồi trên ghế nhà trường, tôi sẽ vui chơi hết mìnhcũng không quên nhiệm vụ chính là học tập chăm chỉ, cố gắng hết sức để đạtkết quả cao cho mười hai năm đèn sách Cũng như không để phụ lòng gia đìnhthầy cô, những người đứng đằng sau tôi
Tôi phải cảm ơn, cảm ơn thật nhiều tới ngôi nhà chung nội trú Huỳnh Cương,những người thầy giáo, cô giáo, người bạn tạo nên mảnh ghép cuộc đời tôi.Tương lai mai này dù có đi đến đâu nhưng trái tim tôi vẫn hướng về mái trường,nơi gắn liền với thanh xuân quý báu Dù thời gian có trôi đi, phủ bụi và xóanhòa tất cả thì tình cảm của tôi dành cho mái trường, thầy cô nơi đây vẫn luônđong đầy và vẹn nguyên không gì thay thế được
Tôi yêu trường tôi!
Bài dự thi viết về thầy cô và mái trường - Mẫu 9
Trang 32"Dù năm tháng vô tình trôi mãi mãi, tóc xanh bây giờ đã phai Thầy vẫn đứngbên sân trường năm ấy, dõi theo bước em trong cuộc đời Dẫu đếm hết sao trờiđêm nay, dẫu đếm hết lá mà thu bay Nhưng ngàn năm, là sao em đếm hết công
ơn người thầy"
Cô ơi! Vậy là sắp một năm trôi qua rồi cô nhỉ? Chẳng biết giờ cô có còn nhớ emkhông? Nhưng còn em vẫn nhớ về cô Hôm nay giữa những bộn bề của côngviệc, những bon chen của cuộc sống em đã để tâm hôn mình lặng, để khi nghe
về bài hát "Người thầy" em nhớ về cô và các bạn Em còn nhớ lúc em tập hátcho cô và các bạn nghe để thi văn nghệ Sao giờ nghe lại em lại có nhiều cảmxúc đến thế? Cô ơi khi còn ngồi trên ghế giảng đường vẫn còn được nghe tiếng
cô, được nghe bạn bè góp ý chân thành Những lúc em không hiểu bài em vẫnđược cô tận tình giảng giải Nhưng giờ em đã ra trường đi làm và kiếm sống.Cuộc sống không đơn giản như những câu thơ, cũng không đẹp như giấc mơmàu hồng cô nhỉ? Mà đó là bon chen xô đẩy, và là những ghen tị Cô ơi emmuốn được quay về khoảng thời gian của một năm về trước Em muốn mỗi lúcbuồn hay là thất vọng vì điều gì đó, em lại gặp ánh mắt của của cô, nụ cười của
cô, tất cả như một ngôn từ biết nói Khi nhìn vào mắt cô, nhìn thấy nụ cười ấy,
em luôn có niềm tin, và sức mạnh để đi tiếp cô à
Em chúc cô luôn luôn giàu nhiệt huyết để truyền ngọn lửa sống tới các thế hệmai sau Chúc cho nụ cười rạng rỡ của cô luôn đẹp, để truyền cho các em niềmtin và sự lạc quan Em chúc ánh mắt của cô mãi sáng để nói với các em rằng:
“Cuộc sống chẳng có gì là khó khăn nếu như ta vẫn còn niềm tin và biết cốgắng” Em chúc cho đôi chân của cô luôn mạnh khỏe và chắc chắn để cô có thể
đi cùng các thế hệ đến mãi mai sau Và đôi tay của cô nữa, em chúc đôi tay ấymãi dẻo dai để chèo lái con đò, đưa các bạn sau này đến chân lý của cuộc sống
Và cô ơi em chúc cô có đủ sức khỏe và khéo léo, giỏi giang để vừa là người phụgiỏi ngoài xã hội, vừa là người mẹ, người vợ đảm trong gia đình cô nhé
Trang 33Cuối cùng em xin chúc cho tất cả các thầy các cô trên mọi miền của tổ quốc sứckhỏe thật nhiều, niềm vui thật lớn, và càng ngày càng có nhiều cống hiến chonền giáo dục nước nhà lớn mạnh.
Bài dự thi viết về thầy cô và mái trường - Mẫu 10
Ai đã đi qua tuổi thơ mà chẳng mong trở về một lần - miền quá khứ Kỷ niệm
ùa về, nhẹ nhàng nhưng sâu đậm, ngọt ngào chất chứa bao nỗi nhớ mong Thấpthoáng đâu đây mái trường xưa với tiếng trống trường rộn rã Hàng phượng vĩngây thơ buông cánh hoa gầy mỗi độ hè qua Vội vã ép lên trang giấy học tròbiết bao nhiêu kỷ niệm
Chao ôi! Sao mà nhớ đến thế mái trường xưa Từng hơi thở của miền xa xăm,bỗng nhiên hiện về nguyên vẹn như buổi đầu tiên em tới trường Em bắt gặpánh mắt dịu dàng của cô - một ánh mắt dịu hiền, đầm ấm và đủ để làm ấm lòngtrong mỗi đêm đông Còn đâu đây giọng nói của thầy vang vọng mênh mangtrên đường em bước Tất cả đã trở thành hành trang, là nỗi nhớ, là góc trời riêng
để em biết rằng cuộc đời này thật đẹp Trong bức tranh dệt nên từ nỗi nhớ, hìnhảnh thầy cô là gam màu sáng nhất, ấm nhất, đẹp nhất Nếu thiếu đi ký ức vềthầy cô, thì bức tranh trở nên lạnh lẽo, vô hồn, và không còn giữ được giá trịnhân văn
Em vẫn nhớ bài học đầu tiên thầy giảng "người với người sống để yêu nhau"
Và hãy sống sao cho thật tốt, thật đẹp, thật ý nghĩa để không phải hối tiếc vềnhững năm tháng sống thừa, sống phí Vâng em đã hiểu nhiều hơn về cuộcsống rồi thầy ạ!
Vào giây phút này lòng em trào dâng bao nỗi da diết, thiết tha, em muốn gửilòng mình theo gió về phía thầy cô, đó là sự chân thành, là sự tri ân với nhữngngười "lái đò" đưa thuyền em cập bến Em chúc thầy cô của em mãi mãi bình
Trang 34yên, hạnh phúc, dâng cho đời quả ngọt đầu xuân, trí tuệ vô biên và tình yêu bấtdiệt.
Bài dự thi viết về thầy cô và mái trường - Mẫu 11
Cuộc sống của mỗi người ai cũng có lúc thăng lúc trầm Cuộc sống của tôi cũngnhư thế Trước kia khi còn là đứa trẻ, đầu óc rất ngây thơ trong sáng, những ước
mơ thật lớn lao và thơ ngây Càng lớn lên mới nhận thấy rằng, cuộc sống khôngnhư những gì lúc bé chúng ta tưởng tượng nó xô bồ, bộn bề và lắm những sựghen tuông, đố kị Sống giữa dòng đời nhanh như nước cuốn, có nhiều lúc tôithèm cảm giác của ngày xưa, khi còn là trẻ con
Thả hồn vô tư, không phải suy nghĩ bất cứ điều gì Những lúc nghĩ tới thời thơi
ấu Tôi lại nghĩ tới hình ảnh của cô Một cô giáo hiền lành rất yêu thương họcsinh Hồi đó tôi còn bé lắm để có thể hiểu hết được những tâm tư, tình cảm của
cô dành cho chúng tôi Lớn lên rồi thực sự thèm cái cảm giác được quan tâm,được che chở như cách cô yêu quý chúng tôi ngày xưa ấy
Giờ đây, cô đã nghỉ hưu không còn dạy học sinh nữa Nhưng em biết, trong suốtkhoảng thời gian đi dạy, cô đã dạy dỗ và đào tạo những con người mà hiện nay
họ rất thành công Em tin chắc rằng cô rất tự hào vì điều đó
Cũng sắp tới ngày Nhà giáo Việt Nam (20 tháng 11) Em xin gửi tới cô lời chúcsức khỏe, lời cảm ơn chân thành nhất (lời khó nói nhất khi đứng trước cô) Emcảm ơn cô vì đã quan tâm, chăm sóc chúng em trong suốt thời gian thơ ấu đó.Nhớ tới thời thơ ấu, em sẽ không bao giờ quên hình bóng cô Cô hãy luôn luônvui vẻ, hạnh phúc và có sức khỏe dồi dào cô nhé
Bài dự thi viết về thầy cô và mái trường - Mẫu 12
Phía sau nụ cười