cuộc đời, là tài năng và phẩm chất nghệ sĩ của Lor-ca, in đậm dâu ấn riêng của người nghệ sĩ tài hoa và khí phách, nhưng cũng phảng phất hồn dân tộc Tây Ban Nha trong đó.. Hình tượng ti
Trang 1cuộc đời, là tài năng và phẩm chất nghệ sĩ của Lor-ca, in đậm dâu ấn riêng của người nghệ sĩ tài hoa và khí phách, nhưng cũng phảng phất hồn dân tộc Tây Ban Nha trong đó Hình tượng tiếng đàn được Thanh Thảo xây dựng rất độc đáo, công phu và sáng tạo, tuy ít nhiều có nhuốm màu sắc tượng trưng và siêu thực mà ông học tập ở chính nhà thơ Ga-xi-a Lor-ca Bài thơ được cấu trúc theo diễn tiến của tiếng đàn, cũng là của cuộc đời nhà thơ lớn Tây Ban Nha:
- Khổ 1: Tiếng đàn du ca của người nghệ sĩ lang thang
— Khổ 2 và 3: Lor-ca bị điệu về bãi bắn, tiếng ghi-ta ròng ròng máu chảy
- Khổ 4: Tiếng đàn gợi thương cảm về cái chết thê thảm của nhà thơ chiến sĩ nhưng đó lại là tiếng đàn bất tử của người anh hùng trong lòng dân tộc và nhân loại
~ Khổ 5: Sự siêu thoát của Lor-ca: “tiếng ghi-ta nâu” đã thành “chiếc ghi-ta màu bạc”, thành con thuyền đưa Lor-ca bơi sang ngang qua dòng sông sinh tử để đến thế giới của vĩnh hằng
- Khổ 6: Sự tự giải thoát, sự lìa bỏ tất cả của Lor-ca, nhưng linh hồn bất tử của ông vẫn ca hát, mãi mãi hát ca, và tiếng đàn ghi-ta kì điệu ấy vẫn vang lên thánh thót: !¡-la !i-la li-a
8 Cảm nhận về đoạn thơ:
Không ai chôn cất tiếng đàn Tiếng đàn như cỏ mọc hoang Giọt nước mắt vâng trăng Long lanh trong đáy giếng
Hình ảnh hoán dụ (không ai chôn cất tiếng đàn), hình ảnh so sánh tiếng đàn như cỏ mọc hoang, gợi thương cảm về cái chết thê thảm của nhà thơ chiến sĩ trong tay bọn phát xít khi đất nước còn chìm trong sự thống trị dã man của chúng Đặc biệt hình ảnh giọt nước mắt uẳng trăng
là một hình tượng thơ siêu thực đa nghĩa bắt nguồn từ một sự việc thực:
kẻ thù sau khi bắn nhà thơ đã vứt xác ông xuống giếng để phi tang Nếu
sử dụng bút pháp hiện thực thì chỉ diễn tả được đau thương và tội ác nhưng Thanh Thảo còn muốn nói nhiều hơn: tình thương, sự cao khiết,
sự tỏa sáng Nước mắt vâng trăng là nước mắt thương tiếc vắng trăng hay là nước mắt sáng đẹp và vĩnh cửu như vẳng trăng, những giọt nước mắt anh hùng, nhưng trong văn của Nguyễn Đình Chiểu (nước mắt anh hùng lau chẳng ráo) vâng trăng hay là sự hóa thân, sự thăng hoa của tâm hồn người liệt sĩ như Khoảng trời hố bom của Lâm Thị Mỹ Dạ (Đêm đêm tâm hôn em tỏa sáng! Những vi sao ngời chói lung linh)