3 Cuộc đối thoại giữa hồn Trương Ba với Đế Thích docx Cuộc đối thoại giữa hồn Trương Ba với Đế Thích I Hoàn cảnh dẫn đến cuộc đối thoại 1) Không gian 2) Thời gian 3) Đối tượng II Nhân.
Trang 1Cuộc đối thoại giữa hồn Trương Ba với Đế Thích
I Hoàn cảnh dẫn đến cuộc đối thoại
1) Không gian
2) Thời gian
3) Đối tượng
II Nhân vật: Đế Thích-hồn Trương Ba
1) Điểm nhìn
2) Lời nói
3) Thái độ
4) Phẩm chất
III Kết quả, ý nghĩa cuộc đối thoại
1) Kết quả
2) Ý nghĩa
IV Thông điệp, quan niệm Lưu Quang Vũ gửi gắm
1) Qua cuộc đối thoại với Đế Thích
2) Qua tác phẩm
a) Được sống làm người quý giá thật, nhưng được sống đúng là mình, sống trọn vẹn những giá trị mình vốn có và theo đuổi còn quý giá hơn Sự sống chỉ thực sự có ý nghĩa khi con người được sống tự nhiên với sự hài hoà giữa thế xác và tâm hồn
b) Con người phải luôn luôn biết đấu tranh với nghịch cảnh, với chính bản thân, chống lại sự dung tuc, để hoàn thiện nhân cách và vươn tới những giá trị tinh thần cao quý
c) Mọi sai lầm đều phải trả giá, thậm chí có những sai lầm gây thiệt hại đến tính mạng con người → Trong mọi việc cần xử lý thấu đáo, kỹ càng, tránh cẩu thả, thờ ơ.
d) Phê phán những biểu hiện tiêu cực trong lối sống của con người lúc bấy giờ
V Nghệ thuật
PHÂN TÍCH
I Hoàn cảnh dẫn đến cuộc đối thoại
1) Không gian
- Không gian thực: nhà của Trương Ba, bên cột nhà - ông thắp 1 nén hương châm lửa gọi Đế Thích (Sau cuộc đối thoại với xác hàng thịt và những người thân trong gia đình, Trương Ba nhận ra không thể tiếp tục sống bên ngoài một đằng,
Trang 2bên trong một nẻo Chính vì vậy, ông đã đến bên cột nhà, lấy một nén hương châm lửa, thắp lên, Đế Thích xuất hiện)
- Không gian tâm tưởng: không gian trò chuyện giữa hồn và tiên -> hé lộ ra những xung đột kịch
2) Thời gian
- Thời gian thực: Vào buổi sáng, (sau ba tháng ngụ cư trong xác hàng thịt, Trương
Ba ngày càng trở nên xa lạ với chính mình và với người thân, bị người thân nghi ngờ, xa lánh)
- Thời gian tâm tưởng: Khoảng thời gian không rõ ràng, không xác định (dòng thời gian dường như lắng đọng lại trong khoảnh khắc Đế Thích xuất hiện, diễn
ra cuộc đối thoại giữa hồn Trương Ba và Đế Thích )
3) Đối tượng:
- Hồn Trương Ba:
+ Trương Ba là người đánh cờ tướng rất giỏi Nước cờ của ông dễ thường thiên hạ không có người nào địch nổi Bao nhiêu giải cờ trong những hội hè mùa xuân đều về tay ông Tiếng đồn vang khắp nước, sang đến tận Giang Nam Ông nổi tiếng là người cư xử nhẹ nhàng, hiền lành, lương thiện, ngay thẳng, được mọi người yêu quý, kính trọng Đặc biệt ông còn có thú vui làm vườn + Trương Ba bị đẩy vào một nghịch lý đầy trớ trêu, éo le: linh hồn mình phải trú ngụ nhờ trong thể xác anh hàng thịt Trương Ba được trả lại cuộc sống nhưng là cuộc sống đáng hổ thẹn, vì phải sống chung với sự dung tục và bị sự dung tục tầm thường đồng hóa, ngự trị, lấn át và dần dần sẽ tàn phá những gì trong sạch, đẹp đẽ cao quý trong con người -> ý thức được điều đó ông gọi Đế Thích để bày tỏ mong muốn của bản thân được sống là chính mình (trả lại xác cho anh hàng thịt)
- Đế Thích:
+ Là một vị tiên sống trên trời, mê chơi cờ và luôn tìm kiếm bạn cờ Ông là vị quan của triều đình, được mệnh danh là tiên cờ Đế Thích Nhận thấy và coi trọng tài năng cũng như phẩm hạnh của Trương Ba nên đã giúp hồn Trương Ba nhập vào xác anh hàng thịt vừa mới chết để ông được sống
+ Có cái nhìn quan liêu và hời hợt
+ Quan điểm:
● Thế giới vốn không toàn vẹn: “Dưới đất, trên trời đều thế cả”
● Đế Thích thì lại cho rằng mượn thân xác để sống cũng là điều bình thường, chỉ cần được sống là tốt
●
II Nhân vật: Đế Thích-hồn Trương Ba
Trang 3Điểm nhìn
Con người - phàm nhân ( cuộc đời ngắn ngủi )
-> có cái nhìn thông cảm và thấu hiểu
-> mọi con người đều bình đẳng
về quyền được sống -Quan niệm ( góc nhìn về con người ): “Tầm thường, nhưng đúng là của anh ta… chúng sinh ra
là để sống với nhau”, “được sống
là chính mình”
-> Sống không chỉ là sự tồn tại sinh học mà sự tồn tại ấy còn phải là sự tồn tại có ý nghĩa,
- Thần tiên trên trời:
-> nhìn cuộc sống bằng cái nhìn quan liêu, hời hợt -> không biết cảm thông và thấu hiểu suy nghĩ của người phàm
- Quan niệm “Được sống là hạnh phúc” – Ở đây Đế Thích nhắc đến chữ “sống” với ý nghĩa “tồn tại”, theo
đó, thực thể sống là thực thể không chết, là một cơ thể sinh học lành lặn, khỏe mạnh
-> Không coi trọng sự sống thực sự mà chỉ coi trọng sự tồn tại
-> Thực chất của lối suy nghĩ này là xuất phát từ chính cuộc sống của Đế Thích Tiên phật thánh thần chẳng bao giờ chết cho nên sống là để hưởng thụ Lối sống này ảnh hưởng trực tiếp lên tư tưởng ấy dẫn đến những sai lầm của Đế Thích
Lời
nói
- Nếu ở cuộc đối thoại với xác hàng thịt và người thân, giọng điệu của TB yếu ớt, đứt gãy, chủ yếu là những câu cảm thán than trời thì đến đây, ngay từ mở đầu cục đối thoại, giọng điệu của TB mạnh mẽ, dứt khoát, quyết liệt khác hẳn với
2 cuộc đối thoại trước: “Tôi không
thể tiếp tục mang thân anh hàng thịt được nữa, không thể được!”
+ Lời thoại có tới hai lần phủ định “tôi không thể”; “không thể
- Trước khát vọng cháy bỏng của TB, ĐT đã khuyên TB tiếp tục sống nhờ trong thân xác xác hàng thịt, để thuyết phục TB chấp nhận điều đó,
ĐT đã đưa ra dẫn chứng:
"Thế ông ngỡ tất cả mọi người đều được là mình toàn vẹn cả ư? Dưới đất, trên trời đều thế cả, nữa là ông."
Trang 4luận
về ý
nghĩa
của
sự
sống
được” những từ ngữ cùng trường
nghĩa, điệp đi điệp lại cho thấy
quyết tâm rời bỏ xác hàng thịt là ý
chí sắt đá của Trương Ba khi thấm
thía nghịch cảnh trớ trêu của mình
+ Câu nói thể hiện nghịch cảnh
của Trương Ba, sự bất nhất của cái
bên trong và cái bên ngoài
-“Không thể bên trong một đằng,
bên ngoài một nẻo được Tôi
muốn được là tôi toàn vẹn”
+ “Bên trong”: là tâm tư, tình cảm,
cảm xúc, thế giới nội tâm, tinh
thần của con người
+ “Bên ngoài”: là thể xác, đời sống
vật chất, môi trường sống xung
quanh
+ “Bên trong một đằng bên ngoài
một nẻo” là lối sống chênh lệch, ko
hài hòa giữa thể xác và tâm hồn,
giữa vật chất và tinh thần
+ “Tôi muốn được là tôi toàn vẹn”:
được là mình, là chính mình, chịu
trách nhiệm về mình
Với một giọng điệu mạnh mẽ, dứt khoát và ở thế chủ động, ta
thấy: Trương Ba đã dũng cảm
nhìn nhận sự tha hóa của bản
thân khi sống trú ngụ trong xác
hàng thịt, từ đó ông bộc lộ khát
vọng mãnh liệt, cháy bỏng, được
sống thật với chính mình Đó là ý
nghĩa đích thực của 1 thực thể
thống nhất, hồn và xác phải hài
hòa, người ta chỉ thực sự hạnh
phúc khi được là chính mình
- TB đã quyết liệt từ chối và phản
bác mạnh mẽ quan điểm của ĐT:
“Sống nhờ vào đồ đạc, của cải
+ “Ngay cả tôi đây ”, “ Mà
cả Ngọc Hoàng nữa ” Lấy dẫn chứng về chính ông ta
và Ngọc Hoàng, người ở ngôi cao nhưng cũng không được là chính mình
+ “Dưới đất, trên trời đều thế cả” Đế Thích đã lấy tâm
lý đám đông để áp đặt lên quan điểm sống của mình Đây là lối sống phổ biến lúc bấy giờ
-> Sự thật, chân lý rằng thế giới vốn không toàn vẹn, không ai được sống là mình, trên trời dưới đất đều sống bên trong một đằng, bên ngoài một nẻo
Trong câu nói của Đế Thích, ta nhận ra 1 sự thật đáng buồn đang diễn ra ngoài xã hội lúc bấy giờ Hóa ra không chỉ TB sống như vậy mà còn rất nhiều người đang trú ngụ, trong ngoài bất nhất và điều đau lòng là họ lại chấp nhận lối sống đó như 1 lẽ tự nhiên Như vậy, ngòi bút của LQV
đã nhìn thẳng vào thực tế
xã hôi, tái hiện cảm hứng phê phán sâu sắc
Trang 5của người khác, đã là chuyện
không nên, đằng này cái thân tôi
cũng phải sống nhờ anh hàng
thịt Ông chỉ nghĩ đơn giản là cho
tôi sống, nhưng sống như thế nào
thì ông chẳng cần biết!”
+ Đưa ra sự so sánh đồ đạc, vật
chất và bản thân Đồ đạc, của cải
vật chất mượn của người khác đã
là chuyện không nên; còn sống
nhờ, sống gửi, sống ký sinh vào
thân xác của kẻ khác là điều xấu hổ
đáng lên án
+ Hồn TB đã phân định rạch ròi 2
lẽ sống:
● “SỐNG”: đơn giản chỉ là để
thở, để nhìn, để ngắm dẫu
có trú ngụ trong thân xác
của ai Đó là suy nghĩ quan
điểm đơn giản, phiến diện
của Đế Thích ĐT cho TB
sống lại trong thân xác anh
hàng thịt nhưng ĐT ko phải
là TB, ĐT ở trên cao ko thấu
được những bi kịch đau khổ
mà TB phải chịu đựng
● “SỐNG NHƯ THẾ NÀO”:
nghĩa là cần phải sống
đúng, là chính mình, sống
hài hòa giữa linh hồn và thể
xác Sống làm sao để sự tồn
tại của mình ko trở thành
sự mệt mỏi với những
người xung quanh Như
thế, TB đã phân biệt rõ ràng
giữa sống và tồn tại để bộc
lộ khát vọng mãnh liệt được
sống đúng là chính mình
- ĐT không hiểu, không thể phản đối quan điểm đúng
đắn của Trương Ba “(không
hiểu)”
“Sao lại có thể…”
“Nhưng thế hồn ông trú vào đâu?”
Một loạt những câu hỏi + “(không hiểu)”: Đế Thích đến đỗi kinh ngạc trước quan điểm sống cao đẹp không ích kỉ nghĩ cho mình
mà cho người trước
+ “Nhưng mà ông muốn gì?”: Đế Thích đành gặng hỏi mong muốn của Trương Ba, sao cho đúng với lí lẽ sống của ông
- ĐT bất đồng với quyết định của TB: “Sao lại có thể đổi tâm hồn đáng quý của bác lấy chỗ cho cái phần hồn tầm thường của anh hàng thịt?”
+ ĐT so sánh và hạ thấp
“phần hồn" của anh hàng thịt ĐT cho rằng đó là
“phần hồn tầm thường" Xảy ra thắc mắc, Đế Thích như hỏi lại, mong Trương Ba suy nghĩ lại nhưng Trương
Ba tiếp tục lập luận trước quyết định đúng đắn của mình: “Tầm thường, nhưng đúng là của anh ta, ”
+ ĐT tiếc nuối nếu để hồn
TB biến mất Ông ta có phần
Trang 6Lời thoại đã chỉ trích quan niệm sai lầm của Đế Thích bởi suy
nghĩ đơn giản về cuộc sống
- TB đề cao sự hòa hợp giữa hồn
và xác: “Tầm thường, nhưng
đúng là của anh ta, sẽ sống hòa
thuận được với thân anh ta,
chúng sinh ra là để sống với
nhau”
Có lẽ bản thân TB hiểu hơn ai hết sự cần thiết của của việc hòa
hợp hồn - xác Đặc biệt, với trái
tim nhân hậu, sống vì người khác,
ông lại càng k thể vì mình mà chà
đạp lên lối sống của người khác
- TB rất tỉnh táo, lý trí, khước từ lối
sống giả tạo: “Ở đâu cũng được,
chứ không ở đây nữa” cho thấy
sự chán nản đến tột cùng, lối sống
vênh lệch và quyết liệt khi đưa ra
điều kiện với ĐT: “Tôi sẽ nhảy
xuống sông hay đâm một nhát
dao vào cổ ” TB quyết liệt từ chối
tiếp tục sống trong thân xác a hàng
thịt Ko thể sống 1 cuộc đời vô
nghĩa, chấp nhận chết để được là
chính mình
ích kỉ, chỉ nghĩ đến lợi ích trước mắt khi cố gắng giúp hồn TB tồn tại để thỏa mãn thú vui chơi cờ mà không quan tâm đến việc TB sống như nào, mọi người quanh
TB sống như nào ĐT có lòng tốt với TB nhưng nhìn cuộc đời, con ng đơn giản, hời hợt, nông cạn
Tranh
luận
về
giải
pháp.
Bàn
về cái
sai và
-Trước giải pháp ĐT đưa ra, HTB ko
vồ vập nhận lời ngay mà suy nghĩ
rồi hình dung ra những phiền toái,
nghịch lí khi sống trong xác cu Tị:
+ “Tôi, một ông già gần 60 có
ổn ko nhỉ?”
+ “ sẽ phải giải thích cho chị
Lụa Bao nhiêu sự rắc rối”
+ “Tôi sẽ như ông khách ngồi
dai ở nhà người ta Vô lí lắm!”
-> Cái nhìn thấu đáo cẩn trọng của
TB Khát vọng được là chính mình
mãnh liệt khiến TB khước từ giải
- ĐT đưa ra giải pháp: “ tôi
sẽ làm cho hồn ông nhập vào xác cu Tị … thân thể bé nhỏ của cu Tị sẽ không bị mất đi” và thuyết phục TB
bằng những lí lẽ + Xác a hàng thịt được sống lại
+ Cụ Tị đã từng quấn quýt bên TB, TB sống trong thân thể của thằng bé sẽ ổn
Trang 7sai
pháp của ĐT: “Tôi ko nhập vào hình
thù ai nữa! Tôi đã chết rồi, hãy để
tôi chết hẳn!” TB hiểu được đứa
con là tất cả với người mẹ -> trái
tim giàu tình yêu thương
- Trước suy nghĩ của Đế Thích:
“Việc ông phải chết được sống”,
HTB đã phản biện lại bằng cái nhìn
nhiều chiều, sâu sắc, thấu hiểu,
trĩu nặng tình thương của 1 con ng
có tư duy sắc sảo, toàn diện
+ “Có những cái sai không thể
sửa được một việc đúng khác”
+ “Không thể sống với bất cứ
giá nào được Có những cái giá
quá đắt ”
-> Những suy nghĩ của TB là kết
quả của những trải nghệm đắng
cay khi sống nhờ xác hàng thịt “có
những cái giá quá đắt”: đó là đánh
mất mình, tâm hồn bị vấy bẩn, tha
hóa cho nên khát vọng sống mãnh
liệt của TB lúc này là đc trở về
chính mình Khát vọng lớn đến
mức trước sự cảnh báo của ĐT:
“ông sẽ ko còn lại 1 chút gì nữa”,
TB vẫn vượt lên nỗi sợ hư vô và cái
chết Ông chấp nhận chết cho dù
ông ham sống “ông tưởng tôi ko
ham sống sao” nhưng sống phải ra
sống, sống mà ko đc thừa nhận là
mầm họa cho cái ác, cái xấu nảy
sinh thì chỉ đau khổ, bất hạnh mà
thôi
- TB đã tỉnh táo và khẳng định dứt
khoát “Vì để chứng minh ông tồn
tại mà tôi cứ phải tiếp tục cuộc
sống ko phải là tôi ư? ” TB đã
+ Trong thân xác của đứa
bé TB sẽ có cả một cuộc đời dài trước mặt
-> Những lí lẽ ấy có cơ sở dựa trên lòng ham sống của con người, dựa vào những cái lợi trước mắt và đáp ứng được mong muốn của HTB
là cụ Tị và a hàng thịt đc sống lại
- “Việc ông phải chết chỉ là
một lầm lẫn của quan thiên đình Cái sai ấy đã được sửa bằng cách làm cho hồn ông được sống.”
-> Cho rằng mượn thân xác
để sống cũng là điều bình thường, chỉ cần được tồn tại là tốt
-> Một lần nữa cho thấy lối suy nghĩ phiến diện, tư duy chắp vá, cái nhìn hời hợt trước sinh mạng, cuộc sống con người, chỉ thấy được cái lợi trước mắt mà không suy nghĩ kĩ càng đến cái bất lợi sau này
-> Lòng tốt hời hợt chẳng thể đem lại được điều gì thực sự có ý nghĩa cho ai mà còn có thể đẩy người khác vào nghịch cảnh
Trang 8hiểu đc lẽ tồn tại và sự sống cho nên quyết liệt trả lại xác cho a hàng thịt để mình chết hẳn và nhường lại sự sống cho cu Tị
-> Ng bản lĩnh, can đảm, vượt qua nỗi sợ chết, vượt lên thói quen ham sống sợ chết để biết sống, biết chết
-> Cái nhìn sáng suốt của TB -> Bộc lộ bản chất vốn có của TB, sống nhân hậu và vì trẻ con
- “Nhờ ông đánh cờ với tôi,
người trên trời, dưới đất mới biết tôi cao cờ như thế nào! ”
+ Bộc lộ rõ quan niệm sống: Sự tồn tại của 1 ng phụ thộc vào ng kia, chạy theo hư vinh, danh tiếng, lợi lộc
+ Ko dám sống là chính mình, sống dựa dẫm vào ng khác
+ Lòng tốt hời hợt, mong
TB đc sống ko phải vì sự sống mà TB là lẽ tồn tại của ĐT
Thái độ
Kiên quyết từ chối cảnh sống “bên trong một đằng, bên ngoài một nẻo”, sống nhờ thân xác của người khác (dứt khoát xin Đế Thích cho
cu Tị sống lại)
- Từ chối, bác bỏ đề nghị trả thân xác cho anh hàng thịt vì
Đế Thích cho rằng tâm hồn đáng quý của Trương Ba không thể thay thế cho phần hồn tầm thường của anh hàng thịt
- Cảm thấy khó hiểu, bối rối trước các ý nghĩ của Trương
Ba :”Sao ông lại tính nước ấy! Rắc rối thật!” “Con người hạ giới các ông thật kì lạ.”
Phẩm chất
- Ý chí mạnh mẽ + Xuất phát từ Khát vọng sống hòa hợp: “Tôi muốn được là tôi toàn vẹn”
• Nhân vật mang nỗi đau của một con người tự ý thức
· Nhân vật không còn chấp nhận chung đụng với cái thô lỗ tầm thường, thô lỗ tầm thường, dung thục
- Coi trọng, quý mến người tài giỏi, phẩm chất cao đẹp: Sẵn sàng giúp đỡ Trương Ba dẫu đang bị giam giữ và dù
có thể bị phạt nặng nhưng vẫn chấp nhận yêu cầu của ông:
+“Một tuần nay tôi bị canh giữ chặt quá, không xuống đánh cờ với ông được, nhưng ông đốt hương gọi,
Trang 9· Cho thấy một bước trưởng
thành, một bước ngoặt quan trọng
trong nhận thức của Trương Ba
Từ chỗ đánh giá phiến diện về
thân xác người, Trương Ba đã có
cái nhìn đúng đắn, đó là cuộc sống
tốt đẹp của người chỉ có thể được
tạo nên từ sự hài hòa giữa hai đời
sống của thể xác và tâm hồn
· Nhận thức tưởng chừng
như đơn giản đó của Trương Ba đã
phải đánh đổi bằng rất nhiều đau
khổ, nước mắt của chính bản thân
ông và người thân nên nó là một
nhận thức vô cùng quý giá
· Trương Ba không thể chấp
nhận cuộc sống “dưới đất trên trời
đều thế cả”
+ Mạnh mẽ, thẳng thắn chỉ trích
quan niệm sai lầm của Đế Thích
bởi suy nghĩ đơn giản về cuộc
sống
+ Chọn cái chết để thực sự là chính
mình, hoàn nguyên được vẻ đẹp
cao khiết của linh hồn mình
-> thiên đường đẹp nhất để linh
hồn có thể trú ngụ sau khi chết
chính là phục sinh trong trái tim
của những người yêu quý ông
- Khát vọng sống (lòng ham sống)
+ Trước yêu cầu của Đế Thích,
Trương Ba ngập ngừng: “Ông cho
tôi suy nghĩ một lát đã ”
-> Sự phân vân của Trương Ba cho
thấy: sống là đáng quý thật, được
tồn tại mãi mãi là điều còn quý giá
hơn
đoán là có chuyện khẩn, tôi liều mạng xuống ngay.”
+“Tôi đã phạm phép giờ một lần Trên thiên đình người ta còn đang treo tội tôi đấy để chờ xét xử.”
+“Vì lòng quý mến ông, tôi
sẽ làm cu Tị sống lại, dù có bị phạt nặng ”
- Lối sống thực dụng: “Ông
chính là lẽ tồn tại của tôi”
+ Dùng mọi cách để sửa sai
- làm cho Trương Ba sống lại
để chứng minh sự tồn tại của tiên cờ ĐT
+ Đây là lối sống tầm gửi phụ thuộc vào người khác
Để Thích cho rằng chỉ khi Trương Ba tồn tại, đánh cờ với ông ta thì sự tồn tại của ông sẽ được mọi người biết đến, khẳng định được tài năng đánh cờ
Trang 10-> Sự phân vân này cũng cho thấy Trương Ba rất ham sống, vẫn muốn được sống
- Lòng tự trọng
+ Khuyên nhủ Đế Thích phải làm cu
Tị được sống lại
+ Lên tiếng khẩn khoản cầu cứu
Đế Thích “Ông hãy cứu nó! Ông phải cứu nó!… vì con trẻ… Ông hãy giúp tôi lần cuối cùng”
+ “Tôi không thể cướp cái thân thể non nớt của cu Tị” và cũng chính cái chết của cu Tị cùng với khát vọng được cứu sống thằng bé đã khiến Trương Ba trở nên mạnh mẽ + Nhường lại phần sống cho cu Tị,
vì cậu bé còn có tương lai phía trước, cuộc đời rộng mở hơn nhiều
- Thấu hiểu sâu sắc
+ Ông hình dung thấy trước mắt là cuộc sống tương lai của mình trong cơ thể của một thằng bé lên mười: “Có khi tôi còn phải sang nhà chị Lụa ở… Bà vợ tôi, các con tôi sẽ nghĩ ngợi, xử sự thế nào, khi chồng mình, bố mình mang thân một thằng bé lên mười…”
+ Trương Ba thấy mọi sự vô lí nhất
là khi ông nhìn thấy được sự cô đơn của bản thân khi: “Vẫn phải sống suốt bao năm tháng dằng dặc Mình tôi giữa đám người hậu sinh… Tôi sẽ như ông khách ngồi ở nhà người ta… Tôi sẽ bơ vơ lạc lõng”