Ý nghĩa nhan đề + Đoạn cuối tác phẩm docx CHIẾC THUYỀN NGOÀI XA A NHAN ĐỀ 1 Hình ảnh chiếc thuyền a Nghĩa tả thực Là nơi cư ngụ của gia đình hàng chài ➔ Nghề chài lưới là công việc chính nuô.
Trang 1CHIẾC THUYỀN NGOÀI XA
A NHAN ĐỀ
1 Hình ảnh chiếc thuyền
a Nghĩa tả thực
- Là nơi cư ngụ của gia đình hàng chài
➔ Nghề chài lưới là công việc chính nuôi sống cả gia đình của hai vợchồng, cho nên mọi sinh hoạt đều diễn ra chủ yếu trên chiếc
thuyền lênh đênh giữa biển
- Là chủ thể chính trong tấm ảnh bộ lịch năm ấy - hình tượng trongbức ảnh nghệ thuật của người nghệ sĩ
+ Mục đích chuyến đi của nghệ sĩ Phùng là chụp bức ảnh về thuyền
và biển nhằm mang đến cho những người yêu nghệ thuật một tácphẩm chỉn chu, hoàn thiện Chỉ để chụp một tấm ảnh thôi màPhùng đã mất gần một tuần lễ tìm kiếm Qua 4 lần lựa chọn vàcho đến lần thứ 5 anh mới phát hiện ra:“Một chiếc thuyền vó lưới
mà tôi đoán là trong nhóm đánh cá ban nãy đang chèo thẳng vàotrước mặt tôi” Đây là cảnh thuyền đánh cá thu lưới vào lúc bìnhminh
➔ Hình ảnh chiếc thuyền đã hóa thân thành trung tâm của tác phẩmvới tất cả những vẻ đẹp của tự nhiên, chân thực và giản dị trongđời sống thường ngày
➢ Một bức tranh phong cảnh hùng vĩ miền biển thật đẹp vào mộtbuổi sương sớm
b Nghĩa biểu tượng
- Biểu tượng cho cuộc sống lam lũ, cực nhọc:
+ “Chiếc thuyền” không chỉ biểu tượng cho bức tranh thiên nhiên vềbiển mà còn là biểu tượng cho cuộc sống sinh hoạt của người dânhàng chài, cho sự bấp bênh của những thân phận, những cuộcđời trôi nổi trên sông nước, biển khơi Đằng sau vẻ đẹp tuyệt diệu
ấy lại là cuộc sống của những người dân chài bị giam cầm bởi đóinghèo tăm tối và bạo lực gia đình
+ Chiếc thuyền ngoài xa nêu lên nạn bạo hành của một gia đìnhhàng chài cùng những bi kịch tinh thần đau đớn của người vợhàng chài xuất phát từ cuộc sống khó khăn, con cái nheo nhóc, tù
Trang 2túng trên con thuyền chật chội Những cảnh tượng đó,những thânphận đó nếu nhìn từ xa,ở ngoài xa thì sẽ không thấy được.
- Biểu tượng cho vẻ đẹp nghệ thuật:
+ Chiếc thuyền là chủ thể trong bức tranh thiên nhiên đẹp và cuộcsống sinh hoạt của người dân làng chài “Trước mặt tôi là một bứctranh mực tàu của một danh họa thời cổ Mũi thuyền in một nét
mơ hồ lòe nhòe vào bầu sương mù trắng như sữa có pha đôi chútmàu hồng hồng do ánh mặt trời chiếu vào Vài bóng người lớn lẫntrẻ con ngồi im phăng phắc như tượng trên chiếc mui khum
khum,đang hướng mặt vào bờ.”
+ Nếu như nhìn nhận bằng con mắt nghệ thuật thuần túy, hình ảnhchiếc thuyền ngoài xa như một tác phẩm nghệ thuật thực sự với
vẻ đẹp đơn giản và toàn bích để mọi người nhìn ngắm, chiêmngưỡng với tất cả những vẻ đẹp về màu sắc, đường nét, bố
cục và khi thưởng thức bức ảnh đó, những người sành nghệthuật thể có cái cảm giác "trở nên bối rối", cảm thấy "trái tim như
có cái gì bóp thắt vào" và "khám phá thấy cái chân lý của sự hoànthiện, khám phá thấy cái khoảnh khắc trong ngần của tâm hồn"
➢ sự đối lập giữa ngoại cảnh và hiện thực cuộc sống
+ Một góc nhìn từ xa khiến cho người nghệ sĩ có được cái nhìn toàncảnh, một bức tranh hài hòa và có giá trị cao về mặt thẩm mĩ Chiếcthuyền được đặt ở cự ly ngoài xa cho ta thấy được một bức tranh nghệthuật tuyệt mĩ
➢ Khi “chiếc thuyền” được nhìn từ “ngoài xa”, nó trở thành cảnh đắt
“trời cho”, một vẻ đẹp thanh sơ mà “toàn bích” gắn với một chiếc
Trang 3thuyền ngoài xa trong cảnh biển mù sương Nó đem lại cho ngườinghệ sĩ niềm hạnh phúc kì diệu khi được sống với “khoảnh khắctrong ngần” của tâm hồn và cảm nhận một cách thấm thía “cái đẹpchính là đạo đức” Nhưng nếu rút ngắn khoảng cách, con thuyềnđược nhìn ngắm ở một cự li rất gần sẽ như thế nào?
b) Con thuyền được chiêm ngưỡng từ góc nhìn gần, cự li ngắn
- Ở một cự li gần hơn, không còn là vẻ đẹp toàn bích mà thay vào
đó là bao ngang trái, đau khổ, phũ phàng Cuộc sống gia đình dânchài đông con, khó kiếm ăn, cuộc sống túng quẫn là nguyên nhânlàm cho người chồng trở nên cục cằn, thô lỗ và biến vợ thành đốitượng của những trận đòn
→Chiếc thuyền khi đến gần lại chứa đựng một hiện thực dữ dội, đầynhững nghịch lý Như vậy, “xa” và “gần” không chỉ đo bằng thước đo địa
lí mà là mức độ tiếp cận và thâm nhập, thấu hiểu của người nghệ sĩ vàngười nghệ sĩ đấy cần đi sâu vào cuộc sống, có cái nhìn đa diện, nhiềuchiều để phát hiện ra bản chất thực sự sau bề ngoài của hiện tượng
→Cùng một người quan sát, cùng một đối tượng quan sát nhưng ở hai
cự li khác nhau lại cho ra kết quả hoàn toàn đối lập Sự đối lập tàn nhẫngiữa ngoại cảnh và hiện thực cuộc sống ở cự li và góc độ quan sát
khiến nhan đề trở thành một biểu tượng khơi gợi nhiều ý nghĩa
➢ Nhan đề “chiếc thuyền ngoài xa” là biểu tượng cho mối quan hệgiữa nghệ thuật và cuộc sống Qua những góc nhìn của nghệthuật, của người nghệ sĩ; không chỉ cái đẹp trong cuộc sống đượchiện lên mà nó còn hiện lại những bản chất thực sự của đời sốngcon người, là những bi kịch của cuộc đời Để từ đó ta thấy rằng,nhà văn Nguyễn Minh Châu đã gửi gắm cái nhìn, quan điểm củamình về mối quan hệ giữa nghệ thuật và cuộc đời ngay từ nhan
đề Đây là một trong những nội dung quan trọng đáng chú ý trongtác phẩm này
3 Thông điệp
a Bài học nhận thức
● Hiện thực ẩn sau cái đẹp hào nhoáng
- Đằng sau cái đẹp không phải bao giờ cũng là chân lí của đạo đức,của sự hoàn thiện
Trang 4- Cùng một chiếc thuyền nhưng lại mở ra hai thế giới đối lập nhau,một bên là vẻ đẹp nên thơ toàn bích của cảnh sắc thiên nhiên với nhữnggam màu tươi sáng tràn đầy sức sống, một bên là bức tranh bạo lực giađình được bao phủ bởi màu xám đen và dần dần hé lộ những góc khuấtbên trong Cuộc sống này chính là như vậy, tất cả những gì chúng tachứng kiến chỉ là bề nổi của tảng băng chìm, muốn hiểu thấu đáo một
sự việc, một con người cần thời gian tìm hiểu, cần học cách quan sátmọi thứ trên nhiều phương diện, nhiều góc nhìn khác nhau
● Cái nhìn đa chiều về cuộc sống
- Mọi vấn đề trong cuộc sống đều phải được nhìn nhận, xem xét từnhiều góc độ khác nhau
- Cái nhìn hiện thực đa chiều đã giúp con người nhìn nhận mọi việckhông chỉ ở những sự kiện bề nổi mà còn là phần khuất lấp trong bề sâucủa nó, nhận ra những quy luật tất yếu lẫn những ngẫu nhiên,may rủiđầy bất trắc và khó lường trước của đời sống
b Mối quan hệ giữa nghệ thuật và cuộc sống
● Nghệ thuật xuất phát từ cuộc đời
- Cuộc sống là nơi bắt đầu và là nơi đi tới của văn chương Hiệnthực xã hội là mảnh đất sống, là chất mật làm nên tính chân thực, tính
tự nhiên của tác phẩm văn học
- Nghệ thuật không ở đâu xa mà hiện hữu ngay trong cuộc sốnghằng ngày Nghệ thuật không chỉ là một bức tranh đẹp mà còn là sốphận, cuộc sống của những người nghèo khổ như người đàn bà hàngchài,
- Nghệ thuật chỉ thực sự cần cho con người, có ích cho tiến bộ xãhội khi nó chứa đựng tính nhân văn, nghĩa là nó không thể xa lạ với sốphận con người
● Nghệ thuật xuất phát từ cuộc đời nhưng giữa nghệ thuật và cuộcđời luôn tồn tại một khoảng cách
- Cuộc đời là nơi sản sinh ra cái đẹp nghệ thuật nhưng không phảibao giờ cuộc đời cũng là nghệ thật, và con người ta cần có một khoảngcách để chiêm ngưỡng vẻ đẹp của nghệ thuật
● Trách nhiệm của nghệ thuật trong phản ánh hiện thực cuộc sống
- Bằng sự đối lập giữa “cái đẹp tuyệt đỉnh” của ngoại cảnh với hiệnthực nhọc nhằn mà những người dân chài đang phải chấp nhận, có thểthấy rằng nghệ thuật có trách nhiệm can dự vào cuộc đời, phải đóng
Trang 5góp tiếng nói tích cực vào việc giải phóng con người khỏi sự nghèo đói,tăm tối và bạo lực.
- Nghệ thuật không thể nhân danh bất cứ điều gì để lảng tránh sựthật về con người
- Nghệ thuật đòi hỏi người nghệ sĩ phải có lòng yêu thương, có canđảm đối diện với cái xấu, cái ác và nhất là khả năng thấu hiểu đời sống
- Để làm được sứ mệnh cao cả, thiêng liêng ấy, người nghệ sĩ phảilưu tâm đến vấn đề xa và gần, bên ngoài và thẳm sâu trong quá trìnhtiếp cận, khám phá, nhận chân các giá trị của cuộc đời, của con người
➢ Nghệ thuật không chỉ dừng lại ở vẻ đẹp bên ngoài mà còn phải đisâu để khám phá cái bề sâu bề xa của cuộc đời vốn dĩ không đơngiản mà tâm điểm của cuộc đời là những ngang trái, trớ trêu, bikịch của số phận
- Một khung cảnh đạt tới sự chuẩn mực theo quan niệm thẩm mĩcủa các triết gia Hy lạp cổ đại: Cái đẹp là sự hài hoà
+ Về màu sắc: Màu hồng hồng của ánh sương mai
● Đó là ấn tượng đặc biệt về hiệu ứng màu sắc của Phùng lúc chụpảnh, là niềm hân hoan khi anh phát hiện ra vẻ đẹp tuyệt đỉnh củangoại cảnh; cũng là màu sắc thể hiện niềm tin vào tương lai củagia đình hàng chài nghèo khổ, đầy nghịch lý sống trên chiếc
thuyền ấy
● Đó phải chăng là tâm hồn của người nghệ sĩ sáng tác hay chính làdụng ý mà văn nhân khéo léo gửi gắm Bởi lẽ xét đến cùng, bảnchất của mọi sự việc diễn ra trong cuộc sống đều bắt nguồn từ haimàu đen và trắng, thiện và ác, ánh sáng và bóng tối Nhưng nókhông bởi những thứ đơn sắc đó mà hoàn toàn xám xịt, hay đentối làm cho người ta cảm thấy buồn rầu, mà khi để hết tâm trí nhìn
Trang 6ngắm, người ta vẫn có thể phát hiện ra những điểm hồng nào đó.Chẳng qua là màu hồng kia bị che lấp bởi vô vàn biến cố của cuộcđời.
→Cũng như cuộc đời thầm lặng, vô danh của người phụ nữ hàng chàikia tưởng như không có gì đáng nói nhưng khi qua góc nhìn của nghệ sĩPhùng ta lại phát hiện ở chị những phẩm chất đáng quý khiến người đọcphải suy ngẫm rất nhiều và thay đổi quan niệm về cách nhìn nhận conngười và cuộc sống
+ Về đường nét : hình ảnh con người tạo thành những đường néttương phản trên nền không gian thiên nhiên “Mui thuyền in nét mơ
hồ loè nhoè, bóng người lớn…”
- Khung cảnh với màu sắc và đường nét tinh tế còn được nhìn quamắt lưới, tạo chiều sâu cho khung cảnh khiến bức ảnh trở nênhoàn hảo Vẻ đẹp của cảnh sắc lúc này không chỉ đạt tiêu chuẩnthẩm mỹ của cá nhân Phùng mà còn mang vẻ đẹp chuẩn mựctheo tiêu chí thẩm mỹ về cái đẹp xưa và nay, đến mức NguyễnMinh Châu đã so sánh khung cảnh như “bức tranh mực tàu củamột danh hoạ thời cổ” Những gì thuộc về quá khứ thường quýhiếm, và những gì đạt chuẩn mực của nền nghệ thuật xưa cũ lạicàng quý hiếm hơn, mà nay đã hiện hữu toàn bích trong khungcảnh của chiếc thuyền ngoài xa
→Một bức ảnh mang vẻ đẹp toàn mĩ, vốn là một cảnh đắt trời cho, kếttinh công phu và sự may mắn của người nghệ sĩ Một bức ảnh về conthuyền được chụp từ ngoài xa với vẻ đẹp hài hòa giữa con người vàcảnh vật Một cảnh đẹp được ghi lại bằng một ấn tượng thuần tuý nghệthuật Một bức ảnh không chỉ đem đến một niềm hạnh phúc cho ngườisáng tạo mà còn đủ sức thuyết phục với cả những nhà sành nghệ thuật
và có sức sống lâu bền “ mãi mãi về sau”…
- Phùng “mỗi lần ngắm kĩ” bức ảnh, cái anh thật sự thấy không phải
là cảnh sương sớm ban mai, mà chính là cuộc đời của một ngườiđàn bà mưa nắng nhọc nhằn, là vẻ đẹp đạo đức của một con
người có tấm lòng vị tha hơn tất cả
→Bức ảnh của Phùng đẹp vì có lớp sương mù che đi sự thật, cái đẹptrong tác phẩm không hề do thiên nhiên tạo ra mà nó là hệ quả của việcđược nhìn từ xa, khi nhìn ở gần, mọi thứ bị ném về thực tại gai góc, xù
xì Khi ta say sưa với cái đẹp, ta lại vô tình quên đi cái thật bằng việc
Trang 7thỏa mãn thị hiếu của công chúng, nghệ thuật của Phùng đã tiếp tay choviệc vô hình hóa thân phận của con người đàn bà hàng chài.
➔ Sự suy ngẫm của Phùng khi nhìn vào bức ảnh thể hiện một quanniệm nghệ thuật tiến bộ: Cái Đẹp của nghệ thuật được sinh ra từcay đắng của cuộc đời, một tác phẩm nghệ thuật đích thực khôngchỉ hướng đến vẻ đẹp lãng mạn mà còn phải hướng đến nhữnghiện thực thô nhám của cuộc sống Nghệ thuật sẽ đánh mất giá trịcủa nó nếu như chỉ theo đuổi cái đẹp, độc tôn cái đẹp để che đicái thật
b Vẻ đẹp hiện thực
● Người đàn bà hàng chài
“ Người đàn bà vùng biển cao lớn với những đường nét thô kệch, tấmlưng áo bạc phếch có miếng vá, nửa thân dưới ướt sũng, khuôn mặt rỗ
đã nhợt trắng vì kéo lưới suốt đêm”
- Nhà văn đã lặp lại y nguyên những nét chính về ngoại hình củangười đàn bà khi mới xuất hiện ở đầu tác phẩm
→Sự lặp lại ấy phải chăng là vòng tròn luẩn quẩn trong cuộc đời bấthạnh, tội nghiệp của người đàn bà hàng chài ấy Chỉ cần bà vẫn ở đó,giữ lối suy nghĩ và lối sống đó thì vĩnh viễn cũng không thể thoát khỏi cáikhổ đau, suốt đời phải chịu đựng sự hành hạ, bạo lực của người chồng
- Phùng thấy người đàn bà ấy bước ra khỏi tấm ảnh “bước nhữngbước chậm rãi, bàn chân giậm trên mặt đất, hòa lẫn trong đám đông …”.Người đàn bà vùng biển chất phác giản dị như từ cuộc sống đi vào bứcảnh, để rồi lại từ đó bước ra ngoài đời
- Hình ảnh người đàn bà bước ra từ trong bức tranh hoàn toàn tĩnhvật ở cuối truyện cho thấy: Con người luôn là “tâm điểm”, là linh hồn củanghệ thuật; họ mới là cái đẹp đích thực không dễ thấy Qua đó tác giảmuốn nói lên mối quan hệ giữa nghệ thuật và cuộc đời: Nghệ thuật chânchính không bao giờ rời xa cuộc đời Nghệ thuật chính là cuộc đời vàphải luôn vì cuộc đời
● Những kiếp người cùng khổ
“ Mụ bước những bước chậm rãi… hòa lẫn trong đám đông”
- Người đàn bà chỉ là một trong số rất nhiều những kiếp người
nghèo khổ, chung số phận ngoài kia Chị là đại biểu cho những kiếp
Trang 8người lao động vất vả trăm chiều Hạnh phúc trong cuộc đời họ là
những điều rất đơn sơ, giản dị nhưng không phải bao giờ cũng có được( lúc gia đình hòa thuận, vui vẻ, lúc nhìn đàn con được ăn no )
- Cuộc đời họ bình thường, thầm lặng, vô danh không ai biết đếnnhưng họ là số đông, là thành phần đại đa số của cư dân trên mặt đấtnày “bàn chân chị giậm lên mặt đất chắc chắn, hòa lẫn trong đám đông”
Họ chính là đám đông đã bám gốc rễ trên trên hành tinh này từ thuở cóloài người Nhưng khổ nỗi, đám đông ấy dường như xa lạ với nhữngbức ảnh tuyệt mĩ thể hiện cuộc sống của họ, nói cách khác, tấm ảnhnghệ thuật Chiếc thuyền ngoài xa đẹp như mơ đó chỉ là cái vỏ bề ngoài,đằng sau nó còn có những cuộc sống rách rưới, đói nghèo Tấm ảnh ấyvẫn cứ nằm bất động ở một nơi sang trọng trong những gia đình sànhnghệ thuật!
- Những bước đi chắc chắn và hòa lẫn vào đám đông của ngườiđàn bà hàng chài thể hiện niềm tin của Phùng vào sự hòa nhập của họtrong hành trình đi lên của cuộc sống Bằng ngòi bút nhân đạo, vănnhân đã đem đến một cái nhìn tích cực hơn về cuộc sống, mang thứánh sáng màu hồng bao phủ lên không gian xám xịt, đen tối của câuchuyện, gieo giắt niềm tin về một tương lai tươi sáng phía trước
➔ Bức tranh dù đẹp nhưng ẩn chứa đằng sau là câu chuyện củanhững kiếp người khốn khổ, không tìm được lối thoát trong cuộcsống đầy những thử thách, khó khăn Có thể thấy nghệ thuật cấtlên từ cuộc sống nhưng giữa cái đẹp của nghệ thuật và cuộc sốngluôn có khoảng cách Ngay đằng sau cái đẹp mơ màng kia lạichứa đựng trong đó những hiện thực cuộc sống còn đầy khiếmkhuyết, nhức nhối
➢ Dụng ý nghệ thuật được nhà văn gửi gắm trong từng chi tiết củatác phẩm điều này cho thấy sự tỉ mỉ, tinh tế trong việc chọn lọc từ
Trang 9ngữ hình ảnh Cái hay của Nguyễn Minh Châu là khi ông lấy hìnhảnh thiên nhiên để khéo léo cài cắm thông điệp cuộc đời
là hai màu đen trắng nhưng nó cũng đủ kết hợp với khung cảnhrộng lớn của biển cả để làm nổi bật con thuyền Khi nhìn vào bứctranh, thứ hút tầm mắt mọi người là con thuyền và đây cũng làhình ảnh mang lại nhiều cảm xúc, cảm nhận khác nhau cho mỗimột người thưởng thức vẻ đẹp bức tranh ấy
→Một bức ảnh về con thuyền được chụp từ ngoài xa với vẻ đẹp hài hoàgiữa con người và cảnh vật Một cảnh đẹp được ghi lại bằng một ấntượng thuần tuý nghệ thuật Một bức ảnh không chỉ đem đến một niềmhạnh phúc cho người sáng tạo mà còn đủ sức thuyết phục với cả nhữngnhà sành nghệ thuật và có sức sống lâu bền “ mãi mãi về sau”
➔ Nghệ thuật vị nghệ thuật: bức tranh trong con mắt ngườitrưởng phòng và những gia đình sành nghệ thuật mới chỉ làbức tranh ngoại cảnh, con mắt họ nhìn vào bức tranh giốngnhư nhân vật Phùng lần đầu chứng kiến cảnh đẹp “trời” chovậy: cái nhìn một chiều và hẹp “nhìn qua những cái mắt lưới
và tấm lưới”, bức tranh có thể đẹp nhưng nó chỉ là bức tranhchết bởi chưa ai thấu được mối liên hệ giữa nghệ thuật vàcuộc sống đằng sau bức ảnh
b Qua góc nhìn của nhân vật Phùng, chủ thể trong bức tranh đi ra từcon thuyền, đó là người đàn bà vùng biển lam lũ, nhọc nhằn:
- Tuy chụp được tấm ảnh toàn mĩ nhưng dường như tâm trạng củaPhùng vẫn còn nhiều băn khoăn, ray rứt Bởi vì Phùng còn nhìnthấy từ tấm ảnh, đằng sau tấm ảnh, những hình ảnh khác Đó làhình ảnh của những con người khốn khổ
- Phùng là tác giả của bức tranh, là người tự mình căn máy chụp lạimột vẻ đẹp trời cho hiếm có khó tìm, và anh cũng là người hiểu rõnhất những câu chuyện ẩn sau tác phẩm nghệ thuật ấy, vì vậy mỗilần ngắm bức tranh, Phùng không nhìn lướt mà “ngắm kĩ”, anh
Trang 10nhìn xuyên qua màu hồng hồng của ánh sương mai, nhìn cho rađược những “thô kệch, ướt sũng, nhợt trắng, bạc phếch…”.
→Một hình ảnh không còn thơ nữa mà rất đời Hình ảnh này đã trởthành ám thị đối “mỗi lần ngắm kĩ tôi vẫn thấy” Nhưng tại sao chỉ riêngPhùng mới thấu thị như vậy mà những người khác thì không ? Phảichăng vì Phùng biết nhìn kĩ, nhìn lâu, nhìn thẳng; biết nhìn xuyên quamàu hồng hồng của ánh sương mai, nhìn cho ra được những “ thô kệch,ướt sũng, nhợt trắng, bạc phếch ” Và điều quan trọng nhất là Phùngbiết nhìn bằng trải nghiệm Hay nói khác đi Phùng không chỉ nhìn mà cònsống trong cuộc đời , đau đáu nỗi đau của người đàn bà hàng chài, lắngnghe câu chuyện của chị
- Đối với nhân vật Phùng, chủ thể của bức tranh có lẽ không hiệnlên rõ ràng, mỗi lần ngắm nhìn nó nhưng chủ thể của bức tranh lạiđang hiện rõ trong tâm trí anh, ẩn hiện hình ảnh của một ngườiđàn bà khốn khổ
+ Hình ảnh người đàn bà hàng chài cao lớn với những đường nétthô kệch, tấm lưng áo bạc phếch có miếng vá, nửa thân dưới ướtsũng, khuôn mặt rỗ đã nhợt trắng vì kéo lưới duốt đêm cứ hiện lêntrong sự gợi nhớ của Phùng
● Phá vỡ sự hài hòa, cân xứng, tuyệt bích của bức tranh màđôi mắt người nghệ sĩ Phùng vừa nhìn thấy
● Kéo Phùng về với thực tại: đằng sau cái đẹp của ngoại cảnhcòn vô vàn những cái thô kệch, xấu xí, còn vô vàn nhữngkiếp người cực khổ, vất vả trong cuộc sống mưu sinh
→Phùng luôn bị ám ảnh bởi cuộc sống của gia đình hàng chài, đặc biệt
là số phận đáng thương nhưng cũng đáng quý của những người phụ nữ
ở vùng biển này
+ Đó là người mẹ giàu đức hi sinh và thấu hiểu lẽ đời Một phụ nữvẫn giữ được vẻ đẹp truyền thống của người Á Đông là biết nhẫnnhịn, biết hi sinh bản thân vì gia đình, chồng con Người phụ nữhàng chài nghèo khổ vừa phải lo cái ăn, cái mặc cho một lũ con,vừa bị chồng đánh liên miên “ba ngày một trận nhẹ, năm ngày mộttrận nặng” Cái khổ, cái nghèo của chị hiện ra trong hình dáng.Hình ảnh nhẫn nhục, cam chịu của chị khi bị chồng đánh, không
hề kêu lên một tiếng, không chống trả, cũng không tìm cách chạytrốn