LỜI MỞ ĐẦUTrong mô hình phân tích hồi quy bội, chúng ta giả thiết giữa các biến giải thích X i của mô hình độc lập tuyến tính với nhau, tức là các hệ số hồi quy đối với một biến cụ thể l
Trang 1LỜI MỞ ĐẦU
Trong mô hình phân tích hồi quy bội, chúng ta giả thiết giữa các biến giải thích X i của mô hình độc lập tuyến tính với nhau, tức là các hệ số hồi quy đối với một biến cụ thể là số đo tác động riêng phần của biến tương ứngkhi tất cả các biến khác trong mô hình được giữ cố định Tuy nhiên khi giả thiết
đó bị vi phạm tức là các biến giải thích có tương quan thì chúng ta không thể tách biệt sự ảnh hưởng riêng biệt của một biến nào đó.
Hiện tượng trên được gọi là đa công tuyến.Vậy phải làm như thế nào để
nhận biết và khắc phục hiện tượng này.Chúng ta đi nghiên cứu đề tài: “Các
cách phát hiện đa cộng tuyến Các biện pháp khắc phục hiện tượng đa cộng tuyến Ví dụ minh họa”
Trang 2A LÍ THUYẾT
I GIỚI THIỆU VỀ ĐA CỘNG TUYẾN
Thông thường các biến độc lập không có mối quan hệ tuyến tính, nếu quytắc này bị vi phạm sẽ có hiện tượng đa cộng tuyến Như vậy, đa cộng tuyến làhiện tượng các biến độc lập trong mô hình phụ thuộc lẫn nhau và thể hiện đượcdưới dạng hàm số
II CÁC CÁCH PHÁT HIỆN HIỆN TƯỢNG ĐA CỘNG TUYẾN
1.R 2 cao nhưng tỉ số t thấp
dấu hiệu của hiện tượng đa cộng tuyến
2.Tương quan cặp giữa các biến giải thích cao
Nếu hệ số tương quan cặp giữa các biến giải thích cao (vượt 0,8) thì có khả năng
có tồn tại đa cộng tuyến Tuy nhiên tiêu chuẩn này thường không chính xác Cónhững trường hợp tương quan cặp không cao nhưng vẫn có đa cộng tuyến Thí
Trang 3Rõ ràng X 3 = X 2 + X 1 nghĩa là ta có đa cộng tuyến hoàn hảo, tuy nhiêntương quan cặp là:
Như vậy đa cộng tuyến xảy ra mà không có sự bảo trước cuả tương quan cặpnhững dẫu sao nó cũng cung cấp cho ta những kiểm tra tiên nghiệm có ích
3.Xem xét tương quan riêng
Vì vấn đề được đề cập đến dựa vào tương quan bậc không Farrar và Glauber đã
đề nghị sử dụng hệ số tương quan riêng Trong hồi quy của Y đối với các biến X
r 14,23
2
có tương quan cao và ít nhất một trong các biến này là thừa
Dù tương quan riêng rất có ích nhưng nó cũng không đảm bảo rằng sẽ cung cấpcho ta hướng dẫn chính xác trong việc phát hiện ra hiện tượng đa cộng tuyến
4.Hồi quy phụ
Một cách có thể tin cậy được để đánh giá mức độ của đa cộng tuyến là hồi
Trang 4F i tuân theo phân phối F với k – 2 và n-k +1 bậc tự do Trong đó n là , k là
hồi quy phụ là gánh nặng tính toán Nhưng ngày nay nhiều chương trình máy tính
đã có thể đảm đương được công việc tính toán này
5.Nhân tử phóng đại phương sai
Một thước đo khác của hiện tượng đa cộng tuyến là nhân tử phóng đại
2
trong hồi quy của
VIF(X i ) =
1
coi tình huống lý tưởng là tình huống mà trong đó các biến độc lập không tươngquan với nhau, và VIF so sánh tình huông thực và tình huống lý tưởng Sự so
Trang 5Đồ thị của mối liên hệ của R i
V IF
R
i
2
Trang 7Khía cạnh chủ yếu của VIF chỉ xem xét đến tương quan qua lại giữa các biếngiải thích Một độ đo mà xem xét tương quan của biến giải thích với biến đượcgiải thích là độ đo Theil Độ đo Theil được định nghĩa như sau
i=2
k
có thể nhận giá trị âm hoặc dương lớn
Để thấy được độ đo này có ý nghĩa, chúng ta xét trường hợp mô hình có 2 biến
2
)
Trong phần hồi quy bội ta đã biết:
Trang 8Thay 2 công thức này vào biểu thức xác định m ta được:
Như vậy chúng ta đã biết một số độ đo đa cộng tuyến nhưng tất cả đều có ýnghĩa sử dụng hạn chế Chúng chỉ cho ta những thông báo rằng sự việc khôngphải là lý tưởng
Còn một số độ đo nữa nhưng liên quan đến giá trị riêng hoặc thống kê Bayeschúng ta không trình bày ở đây
II Biện pháp khắc phục
1 Sử dụng thông tin tiên nghiệm
Một trong các cách tiếp cận để giải quyết vấn đề đa cộng tuyến là phải tậndụng thông tin tiên nghiệm hoặc thông tin từ nguồn khác để ước lượng các hệ sốriêng
Thí dụ : ta muốn ước lượng hàm sản xuất của 1 quá trình sản xuất nào đó có dạng:
Qt =AL
Trang 9Trong đó Qt là lượng sản phẩm được sản xuất thời kỳ t ; Lt lao động thời kỳ t ; Ktvốn thời kỳ t ; Ut là nhiễu ;A , , β là các tham số mà chúng ta cần ước lượng Lấy
ln cả 2 vế (5.17) ta được :
LnQt = LnA + lnLt + βKt UtĐặt LnQt = Q*t ; LnA = A* ; LnLt = L*t
2 Thu thập số liệu hoặc lấy thêm mẫu mới
Vì đa cộng tuyến là đặc trưng của mẫu nên có thể có mẫu khác liên quan đến
cùng các biến trong mẫu ban đầu mà đa cộng tuyến có thể không nghiêm trọngnữa Điều này có thể làm được khi chi phí cho việc lấy mẫu khác có thể chấp nhậnđược trong thực tế
Trang 10Đôi khi chỉ cần thu thập thêm số liệu , tăng cỡ mẫu có thể làm giảm tínhnghiêm trọng của đa cộng tuyến
3 Bỏ biến
Khi có hiện tượng đa cộng tuyến nghiêm trọng thì cách “ đơn giản nhất “là bỏbiến cộng tuyến ra khỏi phương trình Khi phải sử dụng biện pháp này thì cáchthức tiến hành như sau :
Giả sử trong mô hình hồi quy của ta có Y là biến được giải thích còn X2 X3
…Xk là các biến giải thích Chúng ta thấy rằng X2 tương quan chặt chẽ vớiX3 Khi đó nhiều thông tin về Y chứa ở X2 thì cũng chứa ở X3 Vậy nếu ta bỏ 1trong 2 biến X2 hoặc X3 khỏi mô hình hồi quy , ta sẽ giải quyết được vấn đề đacộng tuyến nhưng sẽ mất đi 1 phần thông tin về Y
có 1 trong 2 biến chúng ta có thể quyết định nên bỏ biến nào trong biến X2 và X3khỏi mô hình
trường hợp này ta loại X3Chúng ta lưu ý 1 hạn chế của biện pháp này là trong các mô hình kinh tế cónhững trường hợp đòi hỏi nhất định phải có biến này hoặc biến khác ở trong môhình Trong trường hợp như vậy việc loại bỏ 1 biến phải được cân nhắc cẩn thậngiữa sai lệch khi bỏ 1 biến cộng tuyến với việc tăng phương sai của các ước lượng
hệ số khi biến đó ở trong mô hình
4 Sử dụng sai phân cấp 1
Trang 11Thủ tục được trình bày trong chương 7 – tự tương quan Mặc dù biện phápnày có thể giảm tương quan qua lại giữa các biến nhưng chúng cũng có thể được
sử dụng như 1 giải pháp cho vấn đề đa cộng tuyến Thí dụ Chúng ta có số liệu chuỗi thời gian biểu thị liên hệ giữa các biến Y và cácbiến phụ thuộc X2 và X3 theo mô hình sau :
Yt = β 1 + β 2 X 2t + β 3X 3t+ U t (5.20) Trong đó t là thời gian Phương trình trên đúng với t thì cũng đúng với t-1nghĩa là :
Yt-1 = β 2 + β 2 X 2t-1 + β 3X 3t-1 + U t-1 (5.21)
Từ (5.20) và (5.21) ta được :
Yt – Yt-1 = β 2 (X 2t - X 2t-1 ) + β 3 (X 3t - X 3t-1) + U t - U t-1 (5.22) Đặt yt = Yt – Yt-1
x2t = X 2t - X 2t-1 x3t = X 3t - X 3t-1 Vt = U t - U t-1
Ta được : yt = β 2 x2t + β 3 x3t + Vt (5.23)
Mô hình hồi quy dạng (5.23) thường làm giảm tính nghiêm trọng của đa cộngtuyến vì dù X2 và X3 có thể tương quan cao nhưng không có lý do tiên nghiệmnào chắc chắn rằng sai phân của chúng cũng tương quan cao
Tuy nhiên biến đổi sai phân bậc nhất sinh ra 1 số bấn đề chẳng hạn như sốhạng sai số Vt trong (5.23) có thể không thỏa mãn giả thiết của mô hình hồi quytuyến tính cổ điển là các nhiễu không tương quan Vậy thì biện pháp sửa chữa này
có thể lại còn tồi tệ hơn căn bệnh
5.Giảm tương quan trong hồi quy đa thức
Nét khác nhau của hồi quy đa thức là các biến giải thích xuất hiện với lũy thừakhác nhau trong mô hình hồi quy Trong thực hành để giảm tương quan trong hồi
Trang 12quy đa thức người ta thường sử dụng dạng độ lệch Nếu việc sử dụng dạng độ lệch
mà vẫn không giảm đa cộng tuyến thù người ta có thể phải xem xét đến kỹ thuật “
đa thức trực giao “
6 Một số biện pháp khác
Ngoài các biện pháp đã kể trên người ta còn sử dụng 1 số biện pháp khác nữa
để cứu chữa căn bệnh này như sau :
Trang 13Trong đó: Y là tích lũy tài sản quốc gia theo giá thực tế( tỉ đồng)
X là tiêu dùng cuối cùng quốc gia theo giá thực tế( tỉ đồng)
Z là tổng thu nhập quốc gia theo giá thực tế( tỉ đồng)Yêu cầu: Hãy phát hiện hiện tượng đa cộng tuyến và tìm biện pháp khắc phục Với
α = 5%
1 Lập mô hình hàm hồi quy
Ta có mô hình hàm hồi quy tuyến tính thể hiện sự phụ thuộc của tích lũy tài sản quốc gia vào tiêu dùng cuối cùng và tổng thu nhập quốc gia:
Y i=β1+β2X i+β3Z i+U i
Mô hình ước lượng của hàm hồi quy:
Trang 14^y i = ^β1 + ^β2Xi + ^β3Zi
Từ bảng số liệu sử dụng phần mềm eviews ta kết quả sau:
Trang 15Dependent Variable: Y Method: Least Squares Date: 03/24/14 Time: 22:04 Sample: 1 12
Từ kết quả ước lượng thu được hàm hồi quy mẫu sau:
I Phát hiện hiện tượng đa cộng tuyến
Cách 1: Hệ số xác định bội cao nhưng t thấp
Với α = 0.05 ta có: t α/ 2 n−k = t0.0259 = 2.262Nhận xét:
Từ bảng kết quả eviews ta có:
Thống kê t của hệ số tương ứng với biến X
T = 1.379448 < 2.262Thống kê t của hệ số tương ứng với biến Z
Trang 16T = 0.706593 < 2.262
Cách 2: Hệ số tương quan giữa các biến giải thích cao
Kết quả từ eviews ta thấy được tương quan giữa các biến giải thích:
X 1.000000 0.999305
Z 0.999305 1.000000
Trang 17Included observations: 12
Nhận xét:
Ta thấy giá trị p-value của thống kê F là 0.000000 < =0.05
Trang 18=> bác bỏ giả thiết chấp nhận giả thiết Vậy càng có cơ sở khẳng định mô hình trên có hiện tượng đa cộng tuyến
Trang 19Vậy m khác 0 nên chứng tỏ có hiện tượng đa cộng tuyến sảy ra Và mức độ đa cộng tuyến là 0.98654
Trang 20II Biện pháp khắc phục
Cách 1: Bỏ biến
Bước 1: Hồi quy Y theo X =>
Bước 2: Hồi quy Y theo Z =>
Included observations: 12
* Bước 2: Hồi quy Y theo Z
Dependent Variable: Y Method: Least Squares Date: 03/29/14 Time: 09:18 Sample: 2000 2011
Trang 21Variable Coefficient Std Error t-Statistic Prob.
Trang 22Cách 2: Thu thập thêm số liệu để tang kích thước mẫu
Ta thu thập thêm một số mẫu để tăng kích thước được bảng số liệu sau:
Trang 23Từ bảng số liệu, sử dụng phần mềm eview ta được kết quả sau:
Dependent Variable: Y Method: Least Squares Date: 03/29/14 Time: 08:31 Sample: 1 19
cao nên mô hình ước lượng là phù hợp