Bài dự thi viết về những kỉ niệm sâu sắc về thầy cô và mái trường mến yêu 2022 những kỉ niệm sâu sắc của học trò và thầy cô nhân ngày 20 tháng 11 ôn lại những kỉ niệm . từ đó thêm tin yêu các thầy cô đã dìu dắt chúng em nên người
Trang 11 Viết về thầy cô và mái trường mến yêu
Dẫu biết rằng…
Những viên phấn tròn rồi cũng hóa thành bụi bay đi
Và vết hằn thời gian sẽ rẽ phân hai…màu tóc
Nhưng…
điều lớn lao mà Cô giữ được
Là niềm tin lặng lẽ lớn từng ngày
Là ước mơ khiêm nhường như hạt giống vậy !
Mái trường – ngôi nhà thứ hai luôn là nơi lưu lại nhưng dấu ấn đáng nhớ nhất trongcuộc đời mỗi con người Nhưng ký ức tuổi thanh xuân, kỷ niệm đẹp đẽ và trang hoànhnhất của tuổi học trò lại ùa về cùng ba năm bậc Trung học phổ thông Ở đó, thầy cô làcha, là mẹ; bạn bè là anh em gắn bó mật thiết với nhau và cùng tạo nên những kỷniệm khó phai mờ Suốt những năm tháng cắp sách đến trường chắc chắn ai cũng có
ấn tượng với một thầy, một cô giáo nào đó – những người để lại cho ta kinh nghiệmsuốt đời, nâng đỡ ta đứng dậy từ những noi tối tăm, họ truyền dạy không chỉ kiến thức
mà còn là cách sống, đạo lí làm người
Tôi cũng vậy, suốt hơn một chặng đường đã đi qua, cô Bích Hồng – người mẹ thứ hai
đã và đang chắp cánh cho chúng em trên bước đường đời chỉ vỏn vẹn ba năm học.Thời gian thật vội vã trôi nhanh như thoi đưa đúng không cô? Không dài, nhưng cũngkhông quá ngắn, khoảng thời gian đủ để chúng ta gắn kết, yêu thương Mới ngày nào
em là học sinh lớp 10, được nhà trường phân vào lớp cô chủ nhiệm và trở thành thànhviên của lớp A3, vậy mà hôm nay em đã là học sinh lớp 11 rồi Ngồi viết lời tri ân với
cô lòng em dâng trào cảm xúc Em còn nhớ ngày nhận lớp, em được phân vào lớp10A3
A3 - một cái tên không mấy thiện cảm với em bởi trong suy nghĩ của em nói riêng vàcác bạn trong lớp nói chung, thế mà giờ đây chúng ta đã là một gia đình thật gắn bódựng nên một ngôi nhà lớn - A3K31 Và em biết nhờ cô mà tập thế lớp chúng tađược đoàn kết và quý trọng nhau hơn rất nhiều Chúng em thực sự thấy mình thật maymắn khi được học với cô có được một giáo viên chủ nhiệm tận tình và chu toàn vớihọc trò của mình đến vậy
Chỉ với một năm thôi nhưng cô trò chúng ta đã có biết bao kỉ niệm thật đáng nhớ cônhỉ Những lúc cô lên lớp muộn giờ, nói chuyện phiếm “buôn dưa lê” một số tiết học,hay là những buổi tổ chức sinh nhật, phụ nữ Việt Nam,… Nhưng cô ơi! Chúng embiết rằng cô đưa ra những “phần thưởng” đó chỉ đơn giản với mong muốn chúng embiết nhận thức , hoàn thiện bản thân mình hơn Còn chưa đầy hai năm còn lại, chúng
em sẽ bay vào đời với hành trang là những bài học mà cô dạy hay là những lời chỉ bảotận tình của cô Có thể đôi lúc chúng em thật có lỗi, thật lười và nhiều vi phạm nộiquy khác như: không học bài cũ, không chú ý nghe giảng, không chịu nhận khuyếtđiểm của bản thân, và những lúc ấy chúng em đâu nhận ra cô buồn đến nhường nàonhưng có một điều chắc chắn rằng cô vẫn luôn sẵn sàng tha thứ, bỏ qua một số lỗi chonhững bồng bột đó
Nhắc đến cô giáo, người ta luôn mường tượng ra sự ân cần, nhẹ nhàng, dạy dỗ chỉ bảotận tình, sự nhiệt huyết và yêu trẻ Riêng cô cũng không phải ngoại lệ, nhưng điều đặcbiệt hơn cả, cô là người rất cá tính và hiện đại Cô luôn có cách lôi kéo chúng em
Trang 2không thể dời khỏi lời giảng dạy của cô một giây phút nào Cô vẫn giữ những néttruyền thống của một nhà giáo, không sai lệch về tư tưởng, đạo đức nhưng cô cũngkhông quên bỏ vào đó một chút “cái tôi” cá nhân riêng để học sinh có thể nhớ về cômãi.
Cô ơi! Em biết lớp có được thành tích xuất sắc trong suốt một năm qua chính là cônglao to lớn của cô Bởi em biết cô coi lớp là gia đình thứ hai của mình Cô là chủ giađình, là người mẹ tần tảo, dãi nắng dầm mưa còn chúng em là đàn con thơ dại, hiếuđộng được cô nuôi dưỡng, chăm sóc, dạy dỗ nên người Cô không ngại khó, khôngngại khổ mà ngày ngày, tháng tháng luôn ở bên chúng em, chăm chút, nhào nặn
chúng em từ những bước đi, dáng đứng, cho đến lời nói, cách ăn mặc
Trong cảm nhận của riêng em, cô là người rất khác Cô khác rất nhiều so với các thầy
cô giáo khác ở trong trường Vì lý do mỗi ngày lên lớp thì cô không ăn mặc cầu kì,cũng không tô son, điểm phấn nhưng em vẫn thấy cô đẹp, vẫn tươi vui Cô đẹp vớimột vẻ giản dị mà thanh cao của người phụ nữ Việt Nam Trong những buổi lao độngvất vả, mệt nhọc, nóng bức nhưng cô vẫn đứng một chỗ chỉ tay cho chúng em Điều
đó không có nghĩa là cô ngại khổ, ngại bẩn mà mục đích ở đây là tạo sự tự giác, siêngnăng, chịu khó đối với chúng em Những lúc đó thì chúng em phải cảm ơn cô vì đãlàm được điều đó thật tốt
Hơn một năm qua được học cô chủ nhiệm là một may mắn đối với em nói riêng vàcác bạn trong lớp nói chung bởi cô không chỉ trang bị cho chúng em tri thức mà côcòn dạy cho chúng em cách làm người, cách nhìn nhận cuộc sống Cô luôn hướngchúng em đến những điều hay lẽ phải Cô nói: “Muốn có một tập thể vững chắc thìphải biết đoàn kết, biết yêu thương đùm bọc, chia sẻ cho nhau khi người khác khókhăn, hoạn nạn…” Những điều cô dạy khiến chúng em không chỉ lớn về thể xác màcòn phong phú về tâm hồn Và những điều cô đã dạy đó em sẽ mãi khắc ghi, đồngthời coi đó là hành trang để em vững bước vào đời
Em biết trong khoảng thời gian qua, nhiều lúc cô cũng buồn vì chúng em lắm Bởi cólúc chúng em còn chểnh mảng trong học tập, có bạn còn chưa chấp hành luật an toàngiao thông, có bạn còn vắng học không phép, bỏ giờ, vi phạm nội quy quy định củaNhà trường
Em kính mong cô hãy quan tâm đến lớp như hơn một năm qua cô đã quan tâm đểchúng em có chỗ dựa vững chắc, để chúng em tự tin vững bước vào đời Và em mạnphép thay mặt các bạn trong lớp xin hứa với cô sẽ hết mình nỗ lực phấn đấu để đạtđược thành tích tốt trong học tập và rèn luyện Cảm ơn cô đã tận tụy hết mình vìchúng em Cảm ơn cô đã cho chúng em những khoảng thời gian thật tuyệt vời Cảm
ơn cô vì đã là người mẹ thứ hai của 39 đứa con thơ dại A3K31, là người gieo trongchúng em những ước mơ hoài bão bởi “một cây lớn khỏi đầu từ cái mầm nhỏ, cuộcđời mỗi con người không có thầy cô thì không thể trưởng thành”
Cô Bích Hồng yêu quý! Khi em ngồi viết những lời tri ân này với cô cũng là lúc Kỷniệm 63 năm ngày Quốc tế Hiến chương các nhà giáo (20/11/1958 –20/11/2021) đangđến gần Vậy nhân ngày Nhà giáo Việt Nam năm nay em xin được gửi đến cô nhữnglời tri ân tốt đẹp, thân thương nhất Em kính chúc cô luôn mạnh khỏe, vui vẻ, hạnhphúc bên gia đình và bên chúng em Chúc cô mỗi ngày đến trường là một ngày vui.Chúc cô có nhiều lứa học trò chăm ngoan, học giỏi Qua lời tri ân này em xin gửi đến
Trang 3cô lời cảm ơn chân thành nhất, cảm ơn cô đã quan tâm, giúp đỡ, dìu dắt chúng em nênngười; cảm ơn cô đã đem đến cho chúng em những hồi ức đẹp nhất của tuổi học trò
dù mới chỉ là hơn một Và từ đó, em cũng thay mặt cả lớp xin được cảm ơn các thấy
cô giáo bộ môn giảng dạy ở lớp 11A3 đã đồng hành cùng chúng em, đã đồng camcộng khổ vì chúng em trong suốt hơn một năm qua Vậy nhân ngày lễ tết cổ truyềncủa thầy cô em cũng xin gửi đến thầy cô những lời tri ân tốt đẹp nhất Em chúc cácthầy cô luôn mạnh khỏe, hạnh phúc và thành công trên con đường mình đã chọn
2 Những kỉ niệm sâu sắc về thầy cô và mái trường mến yêu mẫu 1
Thời gian cứ thế trôi qua như thoi đưa, vậy là thấm thoắt đã mười hai năm học sắp trôiqua Đứa trẻ ngày nào còn khóc lóc, đứng sau lưng mẹ trong ngày đầu tiên cắp sáchđến trường Giờ đây đã sắp phải nói lời chia tay với mái trường, với thầy cô, bạn bè
và cũng chia tay luôn cả hai chữ “học sinh” của bản thân mình
Vậy đấy, thời gian trôi qua có bao giờ trở lại, suốt những năm tháng qua gắn bó với
“thầy cô và mái trường” nơi đã để lại cho tôi biết bao nhiêu kỉ niệm của một thờikhông thể nào quên Chỉ còn vài ngày nữa thôi là đến ngày 20/11- ngày Nhà GiáoViệt Nam, cũng là ngày cuối cùng “tôi” của thời học sinh được bên mái trường, thầy
cô và bạn bè nơi đây tại mái trường mang tên THPT chuyên Lê Quý Đôn – ngôi nhàthứ hai nơi tôi đã gắn bó
Bất chợt những kỉ niệm trong tôi chợt ùa về một cách rõ nét hơn bao giờ hết đưa tôitrở về những ngày tháng còn là một đứa học sinh lớp 9 Nhớ ngày nào ngôi trườngmang tên chuyên Lê Quý Đôn còn quá xa lạ với tôi, ngôi trường mơ ước của biết baolứa học sinh như tôi Có lẽ ấn tượng đầu tiên về ngôi trường chuyên Lê Quý Đôn nàyphải kể đến “con dốc” vừa dài, vừa cao vời vợi hiện ra trước mắt Biết bao lần đứngdưới chân dốc trường nhìn lên, nơi một chân trời mới sắp mở ra trước mắt tôi Leo lênhết con dốc ấy, lần đầu tiên đứng ở cổng trường học nhìn vào trường, tôi đã hét thật tonhư để thỏa mãn sự sung sướng, thích thú xen lẫn tò mò của bản thân mình vềtrường,… Thật sự, trước khi trở thành một thành viên trong ngôi nhà chung chuyên
Lê Quý Đôn, tôi đã dành một tình yêu trọn vẹn cho ngôi trường này Để rồi cảm xúcnhư vỡ òa khi biết mình đã trở thành một thành viên bé nhỏ trong ngôi nhà chung Cóthể tôi quá lan man nhưng có lẽ những kỉ niệm đầu tiên về ngôi trường luôn là những
kí ức theo ta đi suốt cuộc đời Kỉ niệm với ngôi trường này nhiều lắm kể làm sao chohết, thời gian gắn bó với ngôi trường trong suốt quãng thời tuổi thanh xuân cấp ba củatôi còn nhiều hơn là khoảng thời gian ở nhà Ngôi trường gắn bó với tôi cả lúc vui lẫnlúc buồn Nào là những ngày học thêm sớm tối cùng bạn bè ăn ở căng tin của trường.Nào là những ngày lao động, trực tuần mệt nhoài Nào là những ngày trời lạnh rét runngười vẫn đến trường học thêm ca lỡ đến tám giờ tối mới về Nào là những ngày trờimưa… Đâu đây trong tôi những ngày lang thang khắp các ngõ ngách của trườngkhông khác gì những nhà thám hiểm mở rộng tầm mắt đến những vùng đất mới Thậtnhiều, thật nhiều những kỉ niệm nơi đây
“Một đời người - một dòng sông
Mấy ai làm kẻ đứng trông bến bờ,
"Muốn qua sông phải lụy đò"
Trang 4Đường đời muôn bước cậy nhờ người đưa “
(Người lái đò)Nếu cha mẹ là người đã sinh ra ta, đưa ta đến với cuộc đời này thì thầy cô là ngườicha, người mẹ thứ hai đã dạy cho ta kiến thức, truyền đạt cho ta biết bao điều hay lẽphải về kĩ năng sống, giúp ta nên người Quả đúng như lời thơ, có mấy ai đi suốt cuộcđời mình mà không có người thầy, người cô dẫn lối Có mấy ai trưởng thành màkhông phải trải qua những ngày tháng học sinh, ngồi trên ghế nhà trường nghe thầy côgiảng bài Thầy cô - những người lái đò tận tụy hết lòng với nghề, với mỗi lứa họcsinh của mình Làm sao có thể lớn lên, có thể trưởng thành mà không có thầy cô ở bêndạy dỗ, dẫn đưa Thầy cô giống như những cây chỉ nam, những ngọn hải đăng giúp tađịnh vị, tìm thấy hướng khi đi lầm đường, lạc lối Thầy cô giống như ngọn lửa ấm áp,dìu dắt chúng em trước những vấp ngã của cuộc đời Tiếng thầy cô giảng bài hăng saytrên lớp vẫn văng vẳng đâu đây Rồi là những nụ cười khi thấy những đứa học sinhcủa mình đạt điểm cao, đạt nhiều thành tích cao trong học tập, đang dần trưởng thànhtheo năm tháng Rồi là những giọt nước mắt đượm buồn khi thấy học sinh của mình
bị điểm kém, không nghe lời, lười học, …” Người Thầy vẫn lặng lẽ đi về sớm trưa.Dòng đời từng ngày qua êm đềm trôi mãi Người Thầy vẫn lặng lẽ đi về dưới mưa,ngày ngày giọt mồ hôi rơi đầy trang giấy.” Mặc cho người ta ngập chìm trong những
lo toan, tính toán chuyện cơm áo lợi danh, chuyện bán mua cả tình cảm, cả trí tuệ
“Thầy vẫn đứng bên bờ ước mơ Dù năm tháng sông dài gió mưa còn ai nhớ ai quêncon đò xưa… Dù năm tháng vô tình trôi mãi, tóc xanh bây giờ đã phai, Thầy vẫnđứng bên sân trường năm ấy, dõi theo bước em trong cuộc đời, vẫn những khi trờimưa rơi, vẫn chiếc áo xưa sờn vai, thầy vẫn đi buồn vui lặng lẽ Dù năm tháng vô tìnhtrôi mãi mãi, có hay bao mùa lá rơi, Thầy đến như muôn ngàn tia nắng, sáng soi bước
em trong cuộc đời dẫu đếm hết sao trời đêm nay, dẫu đếm hết lá mùa thu rơi, nhưngngàn năm làm sao em đếm hết công ơn người Thầy.” Những lời bài hát đã nói lên hếtnhững gì cần nói, … Thầy cô với những ước mơ, những yêu nghề cháy bỏng luônthực hiện thiên trách của mình là dạy dỗ học sinh nên người Mỗi lần nghe thầy côgiảng bài, thỉnh thoảng nhìn lên gương mặt ấy tôi lại thấy mỗi ngày trôi qua trêngương mặt ấy lại hằn lên những nếp nhăn, những cái tóc bạc theo năm tháng, tôi lạithấy buồn đến lạ Có lẽ, chỉ có sự cố gắng nỗ lực, chăm chỉ, lấy kết quả học tập củamình để bù đắp cho công ơn thầy cô, cho những gì mà thầy cô đã dành trọn vẹn nửađời người cho nghề giáo Ngày 20/11 đang đến gần, có thể nhiều người sẽ đem tặngthầy cô của mình những bó hoa to, lộng lẫy Những món quà đắt tiền Hay những món
đồ mua vội vã trong các cửa tiệm Nhưng với tôi, không có gì có thể thay thế bằngnhững lời chúc, ngồi bên thầy cô trò chuyện về những kỉ niệm một thời gắn bó, bởichỉ có tình cảm chân thành xuất phát từ trái tim mới đến được trái tim Một lần nữa tôixin chúc thầy cô- những người lái đò tận tụy của mình sức khỏe dồi dào, công táctốt,… để dẫn đưa những lứa học sinh của mình qua sông
Tôi phải cảm ơn, cảm ơn thật nhiều tới ngôi nhà chung chuyên Lê Quý Đôn và nhữngngười thầy, người cô hết lòng vì học sinh của mình bằng một tình cảm trọn vẹn nhất
Có lẽ, mái trường và thầy cô nơi đây là một mảnh ghép trong cuộc đời tôi mà có điđến đâu, dù thời gian có trôi qua nhiều biết mấy, phủ bụi và xóa nhòa đi tất cả thì tìnhcảm dành cho mái trường và thầy cô nơi đây vẫn luôn đong đầy và trọn vẹn
3 Bài dự thi viết về thầy cô và mái trường (mẫu số 2)
Trang 5Mái trường - Ngôi nhà thứ hai luôn là nơi lưu lại những dấu ấn đáng nhớ nhất cuộcđời mỗi con người Ở nơi đó, thầy cô là cha mẹ, bạn bè là anh em gắn bó với nhaunhư ruột thịt và cùng nhau tạo nên những kỉ niệm khó phai Suốt những năm thángcắp sách đến trường, chắc hẳn ai cũng có ấn tượng với một thầy cô giáo nào đó.Những người để lại cho ta kinh nghiệm suốt đời hay vực ta đứng dạy từng những nơitối tăm, hay đơn giản là cách giảng bài sâu sắc mà không sao quên được Tôi cũngvậy, suốt ba năm phổ thông cô Hưng dạy văn là người tôi nhớ nhất Viết về hìnhtượng cô giáo ngay từ bé chúng tôi đã được nhào nặn trong trí tưởng tượng đó là côgiáo với mái tóc đen dài bóng mượt, cặp gọn gàng bằng một chiếc kẹp giản dị, datrắng môi đỏ, luôn mặc áo dài thướt tha và dáng đi khoan thai, nhẹ nhàng Với tôi,chắc chắn đó là cô giáo bước ra từ giấc mơ Ngày đầu ngỡ ngàng bước vào lớp mười,buổi đầu tiên gặp gỡ, cô bước vào lớp với cặp kính râm to đen, chúng tôi có chút nhốnnháo và bất ngờ, cô hóm hỉnh giải thích: “Buổi đầu chào cả lớp mà cô giống mafiaquá, cô xin lỗi các em nhưng nếu bây giờ cô bỏ kính ra thì cả lớp chắc không ai họcđược vì sợ vừa vì cười đấy Cô bị ngã xe, lớp thông cảm cho cô nhé!” và kèm theo đó
là nụ cười rạng rỡ Tôi cũng phát hiện ra rằng không phải cô giáo dạy văn nào cũng cógiọng nói ngọt như mía lùi hay lanh lảnh như chim hót Cô Hưng giọng khá trầm vàkhàn nhưng chưa bao giờ chúng tôi cảm thấy ngao ngán với tiết văn của cô Ngày đầutiên ấy, cô còn giới thiệu và kể thêm vài câu chuyện vui về “cái tên giông tên con trai”của cô Vậy là giờ dạy mở màn, cô đã đốn tim trọn vẹn bốn mươi lăm thành viên10A3, đặc biệt là tôi, cảm nhận được một tâm hồn đồng điệu Nhắc đến cô giáo, người
ta luôn mường tượng ra sự ân cần, nhè nhàng, dạy dỗ chỉ bảo tận tình, sự nhiệt huyết
và yêu trẻ Cô Hưng cũng không phải ngoại lệ Nhưng điều đặc biệt hơn cả, cô làngười rất cá tính và hiện đại Cô luôn có cách lôi kéo chúng tôi không thể dời khỏi lờigiảng của cô một giây phút nào Cô vẫn giữ những nét truyền thống của một nhà giáo,không sai lệch về tư tưởng, đạo đức nhưng cô cũng không quên bỏ vào đó một chútcái tôi cá nhân riêng để học sinh có thể nhớ về cô mãi Ông nội tôi trước đây là mộtnhà Nho dạy chữ Hán vì vậy ông rất thích con cháu nối nghiệp ông Mỗi lần về thămquê, ông lại thủ thỉ với tôi: “Làm giáo viên con nhé! Tôi chỉ biết mỉm cười và lẳnglặng gật đầu” Tôi yêu trẻ nhưng nóng tính mà ngành giáo luôn cần sự kiên nhẫn vàtôi đã tự nhủ rằng “không bao giờ mình thi sư phạm” Nhưng rỗi mỗi tiết văn của côlại truyền thêm cho tôi cảm hứng Tôi sẽ đứng trên bục giảng, thổi hồn vào từng câuchữ và học sinh sẽ quý mến tôi như chứng tôi kính trọng, yêu quý cô bây giờ Tôi sẽniềm nở, hài hước và thân thiện giống cô Tôi sẽ dạy cho những đứa con thứ hai củatôi không chỉ tri thức mà còn cả cách làm người, cách yêu thương cuộc sống, cáchgieo lòng nhân hậu với những con người ra chưa từng biết, chưa từng gặp qua mỗitrang sách giống như cô dạy chúng tôi trong mỗi tiết học Cô Hưng mang dáng dấpcủa người phụ nữ hiện đại nhưng cũng không quên đi nét truyền thống trong mình.Không phải phóng đại, nhưng cô là người phụ nữ giỏi việc nước, đảm việt nhà Côluôn nhiệt tình tham gia các hoạt động Đoàn trường, nhiều năm đạt danh hiệu Giáoviên xuất sắc Năm học 2012-2013, lần đầu tiên cô bồi dưỡng học sinh giỏi lớp 12mang lại thành tích rực rỡ như thế: Ba giải nhì, một giải ba và một giải khuyến khích,đứng nhất tỉnh năm đó Ở nhà, hai con của cô luôn là những con ngoan trò giỏi Hai
em luôn dạt danh hiệu học sinh giỏi qua từng năm học Niềm vinh dự hơn cả là contrai cô từng đạt giải học sinh tỉnh lớp 5 Cô là người giữ lửa và ngọn lửa ấy luôn bùngcháy trong gia đình nhỏ hạnh phúc của cô.Tôi đang cảm nhận từng ngày trọn vẹn khicòn là học sinh, khi còn được ngồi trên ghế nhà trường Và tôi không thể nào quênnhững kỉ niệm thời áo trắng bên bạn bè, trang sức cùng hình ảnh người cô miệt màibên giáo án Người đã truyền dạy cho tôi bao tri thức, bao ước mơ và hi vọng - Cô
Trang 64 Bài dự thi viết về thầy cô và mái trường (mẫu số 3)
Thời cắp sách tới trường là khoảng thời gian đẹp nhất, thời của tuổi mộng mơ, củanhững ý tưởng vụt đến rồi vụt đi, của cả sự ngỗ nghịch Ngày bé, cứ ngỡ chỉ có bố, có
mẹ là yêu thương ta hết mực Đến tuổi đi học, ta nhận ra còn có những người cha,người mẹ của hơn 35 đứa con đang đến tuổi ẩm ương Họ từng bước dạy ta nên người,dạy kiến thức, dạy cuộc sống, dạy ta biết ta phải làm gì trong cuộc đời khó khăn này
Cô Hương Giang - giáo viên chủ nhiệm tôi 3 năm học ấy đã cho tôi biết được nhữngđiều quý giá ấy
Ngày mới vào trường bỡ ngỡ, người đầu tiên tôi được tiếp xúc là cô Vẻ điềm tĩnh của
cô trong lần đầu gặp mặt ấy đến giờ còn nguyên trong tâm trí tôi Cô cười tươi lắm.Nhận đám học sinh mới mà thấy hình như cô đã coi chúng tôi như con ruột Là lớpchuyên văn, cô biết và hiểu được tâm lý của những đứa con gái mới lớn: điệu đà Côủng hộ chúng tôi làm đẹp, song lại chỉ trong khuôn khổ cô cho phép Nghiêm khắc làđiều tiếp theo tôi thấy được trong con người cô Tôi chưa thực sự hiểu thế nào là lo sợcho đến khi mắc lỗi và đứng trước mặt cô Cô nghiêm khắc ! Vì hiểu là sai nên cônghiêm khắc Chúng tôi không lần nào phạm một lỗi hai lần bởi không ai dám đốidiện với sự trừng phạt của cô Đó là chuyện trên lớp Trong cuộc sống thường ngày,khi phải đối diện với khó khăn Điều tôi nghĩ đến đầu tiên là ''Nếu là cô, cô sẽ làm gì'' Dường như mọi vấn đề đều ổn thỏa khi có cô bên cạnh Lời khuyên, cách giải quyếthay đơn giản chỉ là lời động viên của cô luôn đem lại kết quả không thể tưởng Khókhăn không còn là khó khăn, nó trở thành bài học cuộc sống để cô dạy chúng tôi cáchđối diện Dạy cho chúng tôi biết đứng dậy sau mỗi lần vấp ngã bởi cuộc sống đâu phải
là một chuỗi êm đềm, bằng phẳng mà nó có rất nhiều ngã rẽ
Cô còn dạy cho chúng tôi biết yêu thương, chia sẻ với những người bất hạnh Biếtcảm thông, biết trân trọng những điều quý giá qua từng trang sách,từng bài văn
Tôi luôn cảm thấy mình may mắn vì được làm học sinh của cô trong suốt những thángnăm cấp ba Có lẽ cô là báu vật vô giá mà đám học sinh chuyên văn lớp tôi được nhận.Tôi luôn nhớ, luôn trân trọng từng khoảnh khắc đẹp đẽ được bên cô, bên lớp
Không chỉ cô Giang, mà tất cả thầy cô, họ đều là những điều đẹp nhất làm nên tuổihọc trò, làm nên một thời áo trắng tinh khôi đáng nhớ
5 Bài dự thi viết về thầy cô và mái trường (mẫu số 4)
Mái trường thân thương
Khoảng thời gian ba năm học cấp ba không phải là quá dài so với nhiều người nhưngchẳng hề ngắn Trong thời gian ấy, có rất nhiều người chỉ biết học, chỉ mong sao chonhanh hết cấp ba để được đi đại học, để được tự do Còn tôi, tôi không nghĩ vậy,khoảng thời gian ấy tôi không đối với tôi là khoảng thời gian vô cùng quý báu làkhoảng thời gian hạnh phúc nhất cuộc đời vì tôi được học tại nơi đây, được học tạimái trường THPT……… này
Trang 7Quả thật thời gian trôi qua không chờ cũng chẳng đợi một ai cả Chớp mắt cái đã bayvèo hết ba năm nhiều lúc thể nào tin được rằng mình bây giờ đã già đầu nhất trườngrồi Còn nhớ mãi ấn tượng đầu tiên về trường của tôi là khi thấy các anh chị thi đỗ vàotrường thì vô cùng ngưỡng mộ Ngày ấy cứ mỗi lần bố mẹ cho lên ……… chơi là lại
đi vòng qua cổng trường, lúc ấy hai bên con dốc cao thoai thoải của trường còn có haihàng cây xanh tỏa bóng mát cho học sinh đi học mỗi buổi chiều mùa hè oi bức nhìn
xa hơn một chút là cái biển cũ kĩ sơn màu xanh làm nổi bật lên dòng chữ trắng
“Trường THPT chuyên………” ở đằng sau cánh cổng trường như hiện hữubao điều bí mật kì thú chờ đợi tôi khám phá Và đó cũng là động lực để tôi ước đượcbước chân vào học mái trường này Và rồi tôi cùng đỗ mặc dù số điểm vào trường củatôi không cao như các bạn khác Ngày biết điểm những cảm xúc trong tôi như được
vỡ òa Niềm hạnh phúc xen lẫn tự hào và háo hức về một tương lai mới, môi trườngmới, một cuộc sống tự lập xa gia đình của một cô bé 15 tuổi xâm chiếm hết tâm hồntôi Lúc đó tôi muốn hét lên cho cả thế giới biết “TÔI ĐỖ RỒI!!!” cái ước mơ mà tôi
ấp ủ bao lâu cũng thành hiện thực rồi Tôi bước vào trường ngày đầu tiên vào mộtbuổi sáng mùa hạ tầm tháng 7 do trường có lịch học vào sớm hơn các trường khác.Mặc dù hôm ấy trời không lạnh nhưng chân tay tôi cứ run hết cả lên, có lẽ là vì quáhồi hộp Khi ấy những sợi nắng len lỏi qua các tán cây như nhuộm một màu tươi sánghân hoan đón chào những tân học sinh mới bỡ ngỡ bước vào cổng trường Không thểkhông kể đến con dốc với độ nghiêng 45 độ đã đốn gục khá nhiều sức lực của tôi.Khép nép trong màu áo trắng, tôi cảm giác mình như trưởng thành lên và thấy tự hàokhi đeo trên mình phù hiệu của trường, phải rồi tôi đang lớn dần Khó có thể nào quênđược những ngày đầu tiên bước vào lớp mới, phải dần làm quen với một sự thay đổithực sự khi phải rời xa những gì đã quá quen thuộc đến nỗi như một phần của cuộcsống và nó đối với tôi nó còn khó hơn gấp bội lần, vì tôi là một con người thích sốngkhép kín và gần như là khó có thể giao tiếp với những người bạn mới Nhưng conngười ai cùng phải thay đổi, phải thích nghi với cuộc sống này Dần dần tôi cũng đã
có thể làm quen được gần hết các bạn trong lớp Ba mươi sáu con người mỗi ngườimột vẻ, nhưng chúng tôi là một tập thể, chúng tôi luôn đoàn kết và gạt bỏ những cáitôi của mình Những người bạn là những người đồng hành tuyệt vời luôn sát cánh bêntôi trong con đường học tập Nhưng để nói tôi của ngày hôm nay một con ngườitrưởng thành hơn rất nhiều thì thầy cố mới là những người có công rất lớn, thầy cônhư là những người cha người mẹ thứ hai dạy dỗ chúng tôi thành người Nếu nói thầy
cô là những người lái đò đưa học sinh qua sông, thì thầy cô giáo trường tôi là nhữngngười lái đò tận tâm Ngôi trường của tôi không đồ sộ như các ngôi trường ở nhữngthành phố lớp nhưng đối với tôi nó đặc biệt nhất Đối với tôi nó còn quý giá hơn hàngvạn viên kim cương, bởi hàng ngày tôi đến nơi đây để biết thêm học hỏi thêm baođiều mới mẻ, tôi cảm nhận được thêm tinh thần yêu nước to lớn của dân tộc thấmđượm qua những áng văn qua nhưng vần thơ cô giảng tôi hiểu hơn những trang sửhào hùng những chiến công kì tích của cha ông để bảo vệ đất và tôi còn được đưa đếnvới những vùng đất mới với bao điều lí thú về thiên nhiên, về phong tục và truyềnthống lâu đời của con người ở đó qua các bài giảng của thầy cô đã thức khuya dậysớm để chuẩn bị cho chúng tôi Ngoài ra chúng tôi còn được khám phá những tínhchất định lý toán học, vật lý, hóa học lạ lẫm và thú vị có được tất cả những điều ấy lànhờ công lao của những người thầy cô giáo đã thầm lặng ngày ngày truyền đạt chochúng tôi Thầy cô dạy cho chúng tôi những đức tính tốt đẹp những đạo lý để làmngười, thầy cô luôn luôn quan tâm đến chúng tôi, trăn trở vì những khuyết điểm màchúng tôi vấp phải
Trang 8Và những người thầy người cô những con người luôn tận tụy suốt những năm tháng
ấy đã dìu dắt tôi đến bên bến bờ tri thức Không chỉ vậy, tình yêu mang tên
“THPT……… ” còn được tạo nên qua những kỉ niệm qua những khung bậc cảm xúccủa ngày khai giảng, ngày lễ 20/11… tôi yêu hàng cây lộc vừng luôn nở hoa vào lúcgiao mùa từ xuân sang hạ, nó như tô điểm thêm cho mái trường này càng lung linhrực rỡ Tôi yêu những giờ ra chơi tất cả ào ra sân tập thể dục như điệu như đàn ong vỡ
tổ, đứa nào đứa nấy háo hức tập vui vẻ nở nụ cười, và cả những có tổ chức lễ khaigiảng các dịp lễ lớn các bạn nữ tung bay trong tà áo dài thướt tha của tuổi mới lớn vuitươi hớn hở chào mừng những ngày lễ Tôi yêu lắm sân trường này mỗi khoảng nềnđất, mỗi chiếc ghế dá đều in đánh dấu những kỉ niệm đẹp về mỗi lần chơi đùa nóichuyện rôm rả với lũ bạn Nhớ lắm những kỉ niệm buồn vui những lúc sát cánh bênnhau những lúc vượt qua khó khăn trong học tập và những tình yêu “chớm nở” nhữngrung động đầu đời những cảm xúc ngây ngô, vụng dại tuổi mộng mơ, tình yêu thời
“cắp sách” Nó thật đẹp !
Và bạn ơi, tôi biết mỗi ai trong chúng ta ai cũng đã từng có một thời học sinh hồnnhiên với bao kỉ niệm như thế! Tôi cũng vậy, tôi có một thời học sinh vô cùng vui vẻ,
ý nghĩa Một thời học sinh không bao giờ quên với những lần quên không làm bài tập
bị thầy cô phạt Thời gian thì cứ trôi, trôi mãi chẳng chờ đợi một ai, khoảng thời gian
ba năm trôi qua nhanh như chớp mắt và rồi mỗi chúng ta cũng sẽ đến lúc nói lời tạmbiệt mái trường nơi đây để đến với những cuộc sống mới, môi trường học mới nhưngchúng tôi sẽ không bao giờ quên những ngày tháng tràn ngập kỉ niệm đẹp đẽ này Dù
có đi đâu thì ngôi trường này vẫn chiếm trọn vị trí cao nhất trong tôi – Ngôi trườngTHPT chuyên ……… thân yêu!
6 Bài dự thi viết về thầy cô và mái trường (mẫu số 5)
Chẳng phải ngẫu nhiên mà người ta gọi mái trường là “ngôi nhà thứ hai” của mỗi conngười Bởi ở đó chúng ta được tiếp nhận tri thức, được rèn luyện đạo đức, nó còn lànơi gieo mầm ước mơ, biến ước mơ thành hiện thực, cho ta cảm nhận được tình thầytrò, bạn bè khăng khít Và với tôi, Trường THPT chính là mái nhà thứ hai để tôitựa vào
Ai mà chẳng yêu quý mái trường nơi mình học tập, tôi cũng vậy Nhưng không chỉ là
sự yêu quý, gắn bó, trong tôi còn là cả sự tự hào về mái trường THPT , về nhữngthành tích của trường trong suốt 55 năm qua
Trường tôi được thành lập vào tháng 9 năm 1961- là một trong những ngôi trường cấpIII đầu tiên của Tỉnh Thái Bình
Trường ban đầu chỉ là lán tranh, mái ngói nằm cạnh bờ hồ Nguyễn Công Trứ với têngọi là Trường cấp II, III Tiền Hải Sau này tách làm hai hệ riêng biệt, trường chuyểnđến khu mới nằm cạnh quốc lộ 39, đường Nguyễn Công Trứ, khu 3 thị trấn Tiền Hải-huyện Tiền Hải- Tỉnh Thái Bình Từ một ngôi trường cấp III chỉ vẻn vẹn có hai ngôinhà lợp ngói thì đến nay, trường đã có 38 phòng học đúng quy cách, 4 phòng máy vitính với 90 máy Quy mô đào tạo rất nhanh, từ khoá học đầu tiên 1961- 1962 khaigiảng chỉ với 203 học sinh, trải qua 55 khoá học nay lên tới gần 2000 học sinh cho cả
3 khối 10, 11 và 12
Trang 955 năm là cả chặng đường dài mà các thế hệ giáo viên và học sinh trường THPT không ngừng phấn đấu, nỗ lực để xây dựng trường hoàn thiện, có được những thànhtích rất đáng tự hào như: Bằng khen Chính Phủ năm 1996, 2009; huân chương laođộng hạng nhì năm 2011; năm 2010- 2011 trường được công nhận là trường chuẩnQuốc gia và đặc biệt là bằng khen của Chính Phủ năm 2015.
Có được những kết quả tốt đẹp như thế công sức lớn nhất phải kể đến các thầy cô giáonơi đây- những người đã đem con chữ truyền dạy cho bao thế hệ học trò Ở trườngTHPT có tới 52,5% giáo viên từng là học sinh của trường, các thầy cô đều lànhững người có trình độ, chuyên môn cao, đặc biệt là lòng nhiệt tình, tâm huyết, tìnhyêu đối với nghề dạy học cao quý Ba năm được học tập dưới mái trường này, tôikhông chỉ được học bài học tri thức mà còn học được rất nhiều bài học đạo đức từ cácthầy cô Bề ngoài trông thầy cô có vẻ nghiêm khắc nhưng tôi luôn cảm nhận được tìnhyêu thương của thầy cô đối với học sinh, sự tâm huyết dồn vào những bài giảng đểmong chúng tôi có thể hiểu bài một cách tốt nhất Tôi hiểu được rằng yêu thươngkhông nhất thiết phải thể hiện ra bằng những lời nói hoa mĩ mà nó có thể được thểhiện bằng những hành động âm thầm không phô trương, tô vẽ Nếu như người kỹ sưvui mừng khi nhìn thấy cây cầu mà mình mới xây xong, người nông dân mỉm cườinhìn đồng lúa trĩu bông thì người giáo viên hạnh phúc khi nhìn thấy học trò đangtrưởng thành, lớn lên
Ba năm so với cả đời người là ngắn ngủi nhưng nó lại là tất cả đối với cuộc đời họcsinh Tôi cảm giác như tất cả mọi kỷ niệm mới chỉ diễn ra ở ngày hôm qua, kỷ niệm
về cái ngày đầu tiên đi học tại mái trường này Có người nói rằng, kỷ niệm ngày đầutiên bước vào lớp 1 là kỷ niệm khó quên nhất trong quãng thời gian ngồi trên ghế nhàtrường Nhưng đối với tôi, ngày đầu tiên đi học tại mái trường THPT mới là kỷniệm tôi không bao giờ có thể quên Vì sao ư? Vì ngày vào lớp 1 đã diễn ra quá lâu đểtôi có thể nhớ trọn vẹn cảm giác rụt rè, bỡ ngỡ, còn kỷ niệm ngày đầu vào lớp 10 lạiquá sâu sắc và đặc biệt Đó là niềm vui khi biết mình đỗ vào mái trường này, niềmháo hức mong chờ từng ngày để được đi khai giảng, hồi hộp khi khoác lên mình chiếc
áo trắng có in lôgô, phù hiệu của trường Ngày trước khi còn học cấp II, mỗi khi bắtgặp các anh chị mặc áo có in lôgô Trường THPT , trong tôi dâng lên một cảmxúc vô cùng ngưỡng mộ, tôi hiểu họ đều phải nỗ lực rất nhiều để được học tập ở máitrường này Với tôi, ba năm mặc đồng phục nhà trường, trong tôi chưa bao giờ nguôicảm xúc tự hào Lôgô không chỉ là biểu tượng của một ngôi trường mà nó còn chứarất nhiều ý nghĩa Lôgô trường tôi có màu sắc tươi tắn, thanh nhã, hài hoà với màu sắcchủ đạo là màu xanh- màu hoà bình, màu của những ước mơ và sẽ là nơi ươmmầm những ước mơ ấy Nổi bật trên nền xanh là hình ảnh ngọn đuốc và quyển vở-biểu tượng của niềm tin, gợi những khát khao chinh phục những đỉnh cao tri thức củalớp lớp thế hệ học sinh
Thời gian thấm thoắt thoi đưa, bây giờ tôi đã là học sinh lớp 12 Tôi biết mình chẳngthể nắm giữ nổi thời gian nhưng tôi vẫn ước thời gian có thể trôi chậm lại để tôi có thểlưu giữ thêm nhiều kỷ niệm tại mái trường này Tôi nhớ về rặng phi lao sau trường-nơi luôn là điểm hẹn lý tưởng để tránh nắng, tránh nóng trong những giờ học giáo dụcthể chất Tôi yêu lắm sân trường này, mỗi khoảng đất, mỗi chiếc ghế đá đều in dấunhững kỷ niệm đẹp của tôi cùng các bạn Nhớ về dãy nhà A, B, D, những dãy hànhlang luôn tràn đầy tiếng cười của các bạn học sinh Biết rồi ai cũng sẽ phải lớn, phònghọc sớm muộn cũng sẽ dành cho các em khoá sau nhưng thật không muốn rời xa thời
Trang 10nô đùa nghịch ngợm này.
Có những lúc tôi nghĩ về 5 năm sau, 10 năm sau khi tôi quay trở lại thì trường trông
sẽ khác như thế nào? Chắc chắn là cảm giác vừa lạ, vừa quen Lạ vì qua từng ấy năm,trường sẽ có những thay đổi như cơ sở hạ tầng khang trang hơn chẳng hạn Còn quen
vì đó là nơi tôi đã gắn bó suốt ba năm trời, làm sao dễ quên nơi mà tôi coi như ngôinhà thứ hai vậy Tôi từng quen rất nhiều người là cựu học sinh trường Tây, rất lạ làkhi nói chuyện với tôi, họ đều dành cho tôi câu hỏi “ Trường Tây dạo này thế nàorồi?” Một câu hỏi tưởng chừng chỉ là xã giao bình thường thôi nhưng tôi nhận ratrong ánh mắt họ là cả sự quan tâm, nhớ về nơi mà họ từng gắn bó Tôi thoáng tưởngtượng ra mình khi đã ra trường, trở thành cựu học sinh rồi cũng sẽ giống họ.Mỗi khi đi trên đường nhìn từng tốp học sinh mang phù hiệu , tôi lại bắt gặphình ảnh mình trong số đó, sẽ lại nhớ về quãng thời gian học tập dưới mái trường này,
sẽ có thói quen hỏi thăm về trường, quan tâm tới những đổi thay nơi đây
Tôi nhớ có một lần tôi khoe với các anh chị cựu học sinh về lễ kỷ niệm 55 năm ngàythành lập trường, họ tỏ ra nuối tiếc, ghen tị và nói tôi thật là may mắn vì có cơ hộiđược dự một sự kiện trọng đại như thế, không chỉ là các anh chị cựu học sinh mà còn
cả các em lớp 8, lớp 9 học ở các trường trung học cơ sở, khi được nghe về lễ kỷ niệm
55 năm ngày thành lập trường cũng tỏ ra nuối tiếc vì không có cơ hội tham dự
sự kiện long trọng như thế Các em nói với tôi rằng, dù có hối tiếc nhưng sẽ càng phải
cố gắng hơn trong kỳ thi tuyển sinh vào lớp 10 để có thể đỗ vào , với các em đóchính là niềm mong ước lớn nhất lúc này Nghe được những lời tâm sự của mọi người,tôi càng cảm thấy mình thật may mắn vì lễ kỷ niệm không chỉ là dấu mốc đặc biệtchứng minh cho chặng đường 55 xây dựng và phát triển của mà nó còn khơidậy thêm cho chúng tôi tình yêu đối với mái trường này, sẽ cho tôi cơ hội có những
kỷ niệm đẹp bên thầy cô, bạn bè
Tôi còn nhớ 5 năm trước, tôi háo hức chờ đợi để theo chị đi dự lễ kỷ niệm 50 nămngày thành lập trường Cái không khí rộn ràng trong buổi liên hoan văn nghệ và cắmlửa trại vẫn còn in đậm trong tâm trí tôi Để đến bây giờ, trong không khí chuẩn bịcho ngày kỷ niệm 55 năm ngày thành lập trường trong tôi không khỏi háo hức ngóngchờ và có lẽ không chỉ riêng tôi mà tất cả các bạn học sinh đều cùng một tâm trạngnhư thế Tôi tin rằng lễ kỷ niệm 55 năm ngày thành lập Trường THPT sẽ để lạitrong tôi những kỷ niệm đẹp, theo tôi tới cuối cuộc đời
Để chào mừng lễ kỷ niệm 55 năm ngày thành lập trường, rất nhiều các hoạt động thiđua đã được phát động như: Thi đua dạy tốt, học tốt; thi đua hái hoa điểm 10 dànhtặng thầy cô, … Không chỉ là các hoạt động học tập, các bạn học sinh cũng rất nhiệttình trong các hoạt động do đoàn trường và các chi đoàn phát động như: thu gom giấy
và vỏ lon tái chế, trồng hoa để xây dựng khuôn viên trường thêm đẹp đẽ,… Tôi cùngcác bạn tham gia vào buổi trồng cây của nhà trường, dù nắng chói chang nhưng tôivẫn thấy nụ cười rạng rỡ của các bạn học sinh Từng cây hoa được trồng lên, rôi naymai hoa sẽ lớn, sẽ nở hoa thơm ngát tô điểm thêm cho vẻ đẹp của trường trong ngày
lễ trọng đại Và có lẽ cũng giống tôi, ở đâu đó tận sâu trong đáy lòng những người concủa mái nhà đều dành cho trường vị trí lớn trong trái tim Để rồi đây có lẽ từngnhành cây, ngọn cỏ nơi sân trường, từng khu giảng đường cũng trở nên thân thuộc,đáng yêu và mái mãi in đậm trong trí nhớ của những thế hệ học sinh trưởng thành từmái trường này
Trang 11Tôi nói riêng cũng như từng thế hệ học sinh đã và đang trưởng thành từ mái trườngTHPT sẽ mãi nhớ về trường như một bến đỗ bình an, một điểm tựa tinh thầnvững chắc để bước tiếp trên đường đời đầy gian nan, thử thách.
Một lớp học trò nữa sắp ra trường, những người thầy cô vẫn âm thầm là “ người đưa
đò sang sông”, dẫu có niềm vui hay nỗi buồn thì “ bến đỗ” có tên THPT luôn làmiền ký ức rất đẹp trong ký ức học sinh Chắc chắn rằng mai sau, mai sau nữathì vẫn mãi trong trái tim tôi
7 Bài viết về thầy cô và mái trường mến yêu - Mẫu số 6
Người lái đò
Một đời người - một dòng sông
Mấy ai làm kẻ đứng trông bến bờ,
"Muốn qua sông phải lụy đò"
Đường đời muôn bước cậy nhờ người đưa
Tháng năm dầu dãi nắng mưa
Con đò trí thức thầy đưa bao người
Qua sông gửi lại nụ cười
Tình yêu xin tặng người thầy kính thương
Con đò mộc - mái đầu sương
Mãi theo ta khắp muôn phương vạn ngày,
Khúc sông ấy vẫn còn đây
Thầy đưa tiếp những đò đầy qua sông
Có lẽ khoảng thời gian này là lúc chúng ta – lớp lớp lứa học trò đang hướng về mộtngày mà tôi cho đó là ngày đặc biệt nhất của những “người lái đò ” đó là ngày NhàGiáo Việt Nam 20-11 Nhưng có lẽ với tôi, có lẽ đây sẽ là lần cuối cùng chúng tôi,khóa học sinh được tham dự lễ kỉ niện này, quan trọng hơn cả là được ngồi cầmbút viết và bắt đầu nhìn lại cả một quãng thời gian gắn bó với biết bao kỉ niệm đẹp vớithầy cô cũng như mái trường –Trường THPT
Trong giây phút xúc động này, tôi nhìn lại chặng đường mà tất cả chúng ta đang vàchuẩn bị đi qua, đó là gần ba năm học tại trường THPT , tôi không khỏi bồihồi và dạt dào khi nhớ lại những kỉ niệm của chúng ta đã dành cho nhau cũng nhưnhững tình cảm mà thầy cô dành cho chúng ta Đã hơn 2 năm, khoảng thời giankhông dài với một đời người, nhưng đủ để lưu giữ nhưng kỉ niệm tốt đẹp về bạn bè,thầy cô và mái trường … Vào lúc này đây tôi cảm thấy thật tiếc, tôi tiếc vì không cònnhiều thời gian ở lại mái trường yêu dấu này, cũng như giây phút chúng tôi chia taynhau và chia tay thầy cô sắp đến… Tôi muốn viết để nói lên cảm xúc lúc này nhưngkhông dễ, bởi có quá nhiều kỉ niệm biết viết sao cho đủ đây, viết sao cho thỏa nhữngsuy nghĩ lúc này đây Tự dưng thấy nhớ, nhớ thầy cô, bạn bè quá Làm sao để nói hếtđược tình cảm mà thầy cô trong ngôi trường này đã “nuôi dưỡng’’ chúng tôi nhưnhững đứa con gia đình như thế nào… Tôi lo sợ mất đi một điều gì đó đã quá quenthuộc trong suốt gần 3 năm học, hằng ngày được các thầy cô giảng bài, đượchọc ,được rèn cả kỹ năng sống Sợ phải chia tay những đứa bạn vẫn ngày ngày cùng