Hoạt động tập thể đó đòi hỏi sự phân chia vai trò, chức năng quản lý cótính nghiệp vụ và sự phục tùng, do đó cần phải thể chế hoá, định hình chính thức cácthủ lĩnh chính trị, xác định vị
Phương pháp nghiên cứu
Dựa trên tham khảo các tài liệu nghiên cứu liên quan, đề tài này áp dụng hệ thống phương pháp luận của chủ nghĩa duy vật biện chứng và chủ nghĩa duy vật lịch sử, kết hợp với phương pháp phân tích tổng hợp và so sánh, quy nạp – diễn dịch, cùng các công cụ thống kê và lý luận logic để làm rõ vấn đề và rút ra các kết luận có cơ sở.
Về mặt hệ tư tưởng, quá trình nghiên cứu phải đứng trên lập trường tư tưởng của Nho giáo và quan điểm của Mác – Lênin trong việc xây dựng xã hội và đất nước, trên bối cảnh hội nhập quốc tế; đồng thời bắt nguồn từ thực tiễn của đất nước để hình thành những nhận thức đúng đắn, khoa học và phù hợp với thời đại.
Kết cấu tiểu luận
Ngoài phần Mở đầu và kết luận, kết cấu của tiểu luận gồm có 3 chương:
THỦ LĨNH CHÍNH TRỊ
Phẩm chất của người thủ lĩnh chính trị
Ở bất cứ chế độ xã hội nào và ở bất cứ thời đại nào, một thủ lĩnh chính trị cũng phải có những phẩm chất cốt lõi như trí tuệ, năng lực đạt mục tiêu chính trị đề ra và khả năng cai trị Tuy nhiên, trong mỗi chế độ và ở từng giai đoạn lịch sử, người thủ lĩnh chính trị lại có những phẩm chất riêng biệt Khi xem xét phẩm chất của thủ lĩnh chính trị, cần có quan điểm khách quan và toàn diện, dựa trên hoàn cảnh lịch sử cụ thể và, đặc biệt, phải có quan điểm giai cấp rõ ràng, vì chính trị là đấu tranh cho lợi ích giai cấp, và thủ lĩnh chính trị luôn thể hiện tập trung, tiêu biểu cho lợi ích của giai cấp đó.
Có thể khái quát về phẩm chất của người thủ lĩnh chính trị như sau:
Về trình độ hiểu biết của người thủ lĩnh chính trị, họ phải là người thông minh, có trình độ hiểu biết sâu rộng và trí tuệ cao, đồng thời có tư duy khoa học Người lãnh đạo cần nắm vững các quy luật phát triển theo hướng vận động của quá trình chính trị và có khả năng dự báo, tiên đoán tình hình để đưa ra quyết sách đúng đắn Họ cũng làm chủ được khoa học và nghệ thuật lãnh đạo, quản lý, từ đó xây dựng chiến lược và điều hành hiệu quả giữa bối cảnh biến động Sự kết hợp giữa trí tuệ, hiểu biết sâu rộng và khả năng lãnh đạo sẽ trở thành nền tảng cho sự phát triển của tổ chức và cộng đồng.
Phẩm chất chính trị của người lãnh đạo thể hiện sự nhận thức sâu sắc về lợi ích giai cấp, luôn tập trung và tiêu biểu cho lợi ích ấy; người ấy trung thành với mục tiêu lý tưởng đã chọn, dũng cảm đấu tranh bảo vệ lợi ích giai cấp và có bản lĩnh chính trị kiên định trước những bước phát triển phức tạp, quanh co của lịch sử.
Thủ lĩnh chính trị có năng lực tổ chức khi biết đề ra mục tiêu đúng đắn cho tập thể và phân công đúng chức năng cho từng người, từng cấp dưới để bảo đảm tổ chức thực hiện nhiệm vụ chính trị một cách có hệ thống Người đó còn có khả năng động viên, cổ vũ, khích lệ mọi người tham gia hoạt động và biết cách kiểm soát, kiểm tra tiến độ cũng như chất lượng công việc để bảo đảm kết quả thực hiện nhiệm vụ.
Trong lĩnh vực lãnh đạo chính trị, thủ lĩnh cần có tính trung thực, công bằng, không tham lam hay vụ lợi, đồng thời cởi mở và quyết đoán, sống giản dị và có khả năng giao tiếp tốt để xây dựng mối quan hệ với mọi người Họ biết lắng nghe ý kiến của người khác, có lòng tin vào bản thân và khả năng tự kiểm tra để giữ gìn uy tín; có chính kiến và dám bảo vệ quan điểm của mình Bên cạnh đó, họ thể hiện lòng say mê công việc và tin tưởng ở cấp dưới, từ đó tạo dựng niềm tin, sự đoàn kết và nền tảng lãnh đạo có trách nhiệm.
Khả năng làm việc cao bắt nguồn từ sức khỏe tốt và thể lực ổn định, cho phép duy trì hiệu suất ở mức tối ưu Người có đặc điểm này có khả năng giải quyết mọi vấn đề một cách sáng tạo, nhạy bén và năng động; họ biết cảm nhận cái mới và sẵn sàng đấu tranh vì sự đổi mới để mang lại kết quả tốt trong công việc.
Vai trò của thủ lĩnh chính trị
Thủ lĩnh chính trị là những nhân vật xuất sắc trong lĩnh vực hoạt động chính trị, khác với người công dân hoặc người hoạt động chính trị chuyên nghiệp ở chỗ họ có ảnh hưởng và trách nhiệm lớn đối với sự phát triển của lịch sử Họ đóng vai trò to lớn trong tiến trình lịch sử, định hình nhịp điệu phát triển của xã hội và góp phần xác định hướng đi của thời đại Tuy nhiên, tùy điều kiện lịch sử và vị thế của giai cấp hoặc tầng lớp sản sinh ra người cầm đầu, vai trò của thủ lĩnh chính trị có thể là tích cực hoặc tiêu cực; ở phạm vi tích cực, họ có thể thúc đẩy sự đồng thuận, dẫn dắt các cuộc cải cách và củng cố tiến bộ xã hội.
Vai trò tích cực của thủ lĩnh chính trị chỉ xuất hiện khi giai cấp sản sinh ra một thủ lĩnh tiến bộ, người hành động phù hợp với quy luật khách quan và tiến trình phát triển của lịch sử, đồng thời đáp ứng nguyện vọng và lợi ích của quần chúng Đó là lãnh tụ của quần chúng, người có khả năng tập hợp và động viên quần chúng để nhận được sự ủng hộ rộng rãi Sức mạnh của họ là sức mạnh của quần chúng, được hình thành từ sự đồng thuận và tham gia của quần chúng vào quá trình lãnh đạo và phát triển.
Vai trò tích cực của thủ lĩnh chính trị được thể hiện ở những điểm sau:
Nhận thức đúng yêu cầu phát triển của xã hội và khả năng hiện có là nền tảng để thủ lĩnh chính trị có vai trò quyết định trong việc xây dựng, hoàn thiện hệ thống tổ chức quyền lực, nơi họ là linh hồn của hệ thống đó Hệ thống quyền lực được định hướng nhằm phục vụ nhu cầu của xã hội và của giai cấp, qua đó tạo động lực thúc đẩy sự phát triển của xã hội Với vai trò đứng ở trung tâm, thủ lĩnh chính trị kết nối mục tiêu phát triển với thực thi thông qua quản lý quyền lực hiệu quả, đảm bảo quyền lực phục vụ lợi ích cộng đồng và thúc đẩy sự tiến bộ xã hội.
- Cùng đội tiên phong của giai cấp, thủ lĩnh chính trị lôi kéo, tập hợp quần chúng,thuyết phục, giáo dục và phát huy sức mạnh của quần chúng trong đấu tranh chính trị nhằm giành, giữ và thực thi quyền lực chính trị, phù hợp với nhu cầu xã hội và lợi ích giai cấp.
- Thủ lĩnh chính trị của giai cấp công nhân, đại biểu cho lợi ích của giai cấp, của dân tộc, do có khả năng nhìn xa, trông rộng cho nên không những có khả năng tổ chức, tập hợp lực lượng, lãnh đạo phong trào mà còn có khả năng đưa phong trào vượt qua những khúc quanh co của lịch sử, thực hiện thắng lợi mục tiêu chính trị đã đề ra Trong thực tiễn lịch sử, Lênin cùng Đảng Bìnsevich Nga đã đưa nước Nga thoát khỏi cuộc bao vây, tấn công của 14 nước đế quốc, thoát khỏi tình trạng kiệt quệ của thời kỳ nội chiến Chủ tịch Hồ Chí Minh cùng Đảng Cộng sản Việt Nam đưa cách mạng nước ta đi đúng quỹ đạo cách mạng vô sản, vượt qua hiểm nghèo “nghìn cân treo sợi tóc” (1946), để giành thắng lợi trong chiến tranh chống thực dân Pháp
Thủ lĩnh chính trị đóng vai trò thúc đẩy nhanh tiến trình cách mạng và mang lại hiệu quả cao cho phong trào cách mạng cũng như hoạt động của quần chúng; sau khi hoàn thành nhiệm vụ của thời đại, họ đi vào lịch sử và sống trong tâm tưởng của thời đại sau Tuy nhiên, vai trò của thủ lĩnh chính trị cũng có khía cạnh tiêu cực, khi quyết định và tham vọng cá nhân có thể làm phức tạp phong trào và ảnh hưởng đến sự đồng thuận của quần chúng.
Thông thường, vai trò tiêu cực hay tích cực của một thủ lĩnh chính trị được xác định bởi vị thế của giai cấp mà họ đại diện; giai cấp tiến bộ đại diện cho lực lượng sản xuất tiến bộ và thủ lĩnh của giai cấp ấy có khả năng đóng vai trò tích cực khi họ có tài, đức và nhận thức đúng đắn về quy luật khách quan, trong khi thủ lĩnh của giai cấp phản động tất yếu sẽ có vai trò tiêu cực, kìm hãm sự phát triển Tuy nhiên, ngay trong giai cấp tiến bộ cũng có trường hợp thủ lĩnh thiếu tài, kém đức, hoặc có tài mà thiếu đức, cá nhân chủ nghĩa, độc đoán, dẫn đến nhận thức không đúng và vận dụng sáng tạo các quy luật khách quan; hoặc tuy nhận thức đúng nhưng hành động lại trái với quy luật khách quan và lợi ích của quần chúng, đi ngược với nhịp vận động của thời đại Trong những trường hợp này, vai trò của người thủ lĩnh sẽ kìm hãm sự phát triển của lịch sử.
Vai trò tiêu cực của thủ lĩnh chính trị thể hiện ở những điểm sau:
- Do thiếu tài, kém đức nên không có khả năng lãnh đạo phong trào, không biết
Chớp thời cơ và vượt qua thử thách là yếu tố quyết định để hoàn thành nhiệm vụ do lịch sử đặt ra Đặc biệt ở những bước ngoặt của lịch sử, con người thường bối rối, dao động, thậm chí trở nên phản động và đẩy phong trào đi ngược lại lợi ích của quần chúng Sự phản bội của Gorbachev không chỉ gây hại cho cách mạng Liên Xô, Đảng Cộng sản Liên Xô và nhân dân Xôviết, mà còn khiến chủ nghĩa xã hội lâm vào thoái trào, khiến con đường tiến lên chủ nghĩa xã hội và chủ nghĩa cộng sản của nhân loại trở nên quanh co, phức tạp.
Người lãnh đạo không xuất phát từ lợi ích chung mà từ lợi ích riêng, với động cơ không trong sáng, nên thường gây bè phái và chia rẽ trong hệ thống tổ chức quyền lực Điều này làm suy giảm vai trò và sức mạnh của tổ chức, đồng thời hạn chế, ngăn trở khả năng của mỗi cá nhân Kết quả là hiệu quả giải quyết những nhiệm vụ và đạt được các mục tiêu chính trị đã đề ra bị giảm sút do thiếu đoàn kết và hợp tác.
Do phong cách làm việc độc đoán hoặc năng lực hạn chế của người lãnh đạo mà nguyên tắc dân chủ trong tổ chức và hoạt động bị tước bỏ; từ đó nhân quyền thường bị vi phạm và phong trào cách mạng thiếu động lực và sinh khí để phát triển.
Trong thế giới đầy biến động và phức tạp như ngày nay, những quyết định sai lầm của những cái đầu nóng từ các vị thủ lĩnh có thể khiến nhân loại phải trả một cái giá vô cùng đắt, thậm chí vượt ngoài mọi dự đoán.
CHƯƠNG 2 TẬP CẬN BÌNH – VỊ THỦ LĨNH CHÍNH TRỊ
TÀI GIỎI CỦA TRUNG QUỐC
Bối cảnh Trung Quốc giữa thế kỷ XX và đầu thế kỷ XXI
Ngày 1 - 10 - 1949, nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa chính thức thành lập, đứng đầu là Chủ tịch Mao Trạch Đông Thắng lợi này đã chấm dứt hơn 100 năm nô dịch của đế quốc, xóa bỏ tàn dư phong kiến, đưa nước Trung Hoa bước vào kỉ nguyên độc lập, tự do và tiến lên chủ nghĩa xã hội Sự kiện này đã tạo điều kiện nối liền chủ nghĩa xã hội từ Âu sang Á và ảnh hưởng sâu sắc tới phong trào giải phóng dân tộc thế giới Lên nắm quyền Chủ tịch Tập Cận Bình là nhà lãnh đạo tối cao thuộc thế hệ lãnh đạo thứ 5 của nước Trung Quốc mới đang trỗi dậy Trung Quốc sau bốn thập kỷ tăng trưởng liên tục, đến thời Chủ tịch Tập Cận Bình, đã vượt lên nổi nhục bị tác đế quốc xâu xé cuối thời Mãn Thanh, sự nội chiến Quốc Cộng hơn 20 năm, sự xâm lược và chiếm đóng của Nhật Bản, sự xáo động dữ dội của thời kỳ “đại loạn” đại cách mạng văn hóa, sự hiểm họa cực kỳ do tham nhũng, tranh chấp quyền lực, lũng đoạn kinh tế, suy thoái môi trường, phân hóa giàu nghèo và phát triển nóng.
Sau 34 năm cải cách mở cửa, kinh tế Trung Quốc đã gặt hái những thành tựu rực rỡ và khiến thế giới ngưỡng mộ Sự lên nắm quyền của Tập Cận Bình được xem như một bước khẳng định cho quá trình này, thúc đẩy nền kinh tế nước nhà tiến bộ và đổi mới Đến năm 2012, Trung Quốc đã có tổng GDP đứng thứ hai trên toàn cầu, sau Mỹ, minh chứng cho sự chuyển mình ấn tượng của nền kinh tế nước này.
Trong suốt 5.000 năm lịch sử phát triển nền văn minh nhân loại, chưa có quốc gia nào đạt được sự phát triển thần kỳ như Trung Quốc về lĩnh vực kinh tế Về quân sự, Trung Quốc hiện nay là một trong ba cường quốc quân sự hàng đầu thế giới, đứng sau Mỹ và Nga.
Trong lĩnh vực khoa học và công nghệ, Trung Quốc hiện là một trong ba quốc gia có khả năng đưa người lên vũ trụ, cùng với Mỹ và Nga Thành tựu này khiến Trung Quốc được cả thế giới ngợi ca và kính nể, củng cố vị thế của nước này trên trường quốc tế.
Sau khi hoàn thành các mạng lưới dân chủ dân tộc, nhiệm vụ trọng tâm của nhân dân Trung Quốc là đưa đất nước thoát nghèo và lạc hậu, đồng thời thúc đẩy phát triển kinh tế - xã hội, văn hóa và giáo dục để đạt được thịnh vượng và tiến bộ bền vững.
Bắt đầu từ năm 1950, nhân dân Trung Quốc bước vào giai đoạn khôi phục kinh tế và tiến hành các cải cách then chốt như cải cách ruộng đất, hợp tác hóa nông nghiệp, cải tạo công - thương nghiệp tư bản tư doanh, đồng thời đẩy mạnh công nghiệp hóa xã hội chủ nghĩa và phát triển văn hóa, giáo dục Đến cuối năm 1952, công cuộc khôi phục kinh tế đã kết thúc thắng lợi Từ năm 1953, Trung Quốc thực hiện kế hoạch 5 năm đầu tiên (1953 - ), đặt nền móng cho quá trình công nghiệp hóa và hiện đại hóa đất nước.
Nhờ sự đóng góp của toàn dân và sự giúp đỡ của Liên Xô, kế hoạch 5 năm (1953-1957) đã đạt được nhiều thành tựu to lớn và làm thay đổi rõ nét diện mạo Trung Quốc Trong giai đoạn 1953-1957, 246 công trình được xây dựng và đưa vào sản xuất, đến năm 1957 sản lượng công nghiệp tăng 140% còn sản lượng nông nghiệp tăng 25% so với năm 1952 Các ngành công nghiệp nặng như chế tạo cơ khí, luyện kim, điện lực và khai thác than phát triển nhanh; Trung Quốc đã tự sản xuất được khoảng 60% máy móc thiết yếu Trong mười năm đầu xây dựng chế độ mới, tổng sản lượng công - nông nghiệp tăng 11,8 lần, riêng công nghiệp tăng 10,7 lần Nền văn hóa và giáo dục cũng đạt được những bước tiến vượt bậc, đời sống của nhân dân được cải thiện.
Công cuộc cải cách mở cửa 1978 - 2000
Tháng 12 - 1978, Trung ương Đảng Cộng sản Trung Quốc vạch ra đường lối mới, mở đầu cho công cuộc cải cách kinh tế - xã hội Đường lối này được nâng lên thành đường lối chung qua Đại hội XII (9 - 1982), đặc biệt là đại hội XIII của Đảng (10 – 1987): lấy phát triển kinh tế làm trọng tâm.
Kiên trì bốn nguyên tắc cơ bản gồm con đường xã hội chủ nghĩa, chuyên chính dân chủ nhân dân, sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản Trung Quốc, và chủ nghĩa Mác-Lê Nin cùng tư tưởng Mao Trạch Đông.
Chúng ta tiến hành cải cách và mở cửa, chuyển nền kinh tế kế hoạch hóa tập trung sang nền kinh tế thị trường xã hội chủ nghĩa mang màu sắc Trung Quốc và tính linh hoạt cao, nhằm hiện đại hóa đất nước và xây dựng chủ nghĩa xã hội theo đặc trưng Trung Quốc Mục tiêu của quá trình này là biến Trung Quốc thành một quốc gia giàu mạnh, dân chủ và văn minh.
Sau 20 năm (1979 - 1998), nền kinh tế Trung Quốc có bước tiến nhanh chóng, đạt tốc độ tăng trưởng cao nhất thế giới Tổng sản phẩm trong nước ( GDP) tăng trung bình hàng năm trên 8 %, đạt giá trị 7.974 tỉ nhân dân tệ, đứng thứ 3 thế giới Năm
2000, GDP của Trung Quốc vượt ngưỡng nghìn tỉ đôla Mỹ (USD), tức là đạt 1.072 tỉ USD (ương đương 8.900 tỉ nhân dân tệ).
Tổng giá trị xuất khẩu năm 1997 lên tới 325,06 tỉ USD (gấp 15 lần so với năm
Giá trị xuất khẩu năm 1978 là 20,6 tỉ USD; đến năm 2001, xuất khẩu đạt 326 tỉ USD, chiếm khoảng 5% tổng giá trị hàng hóa xuất khẩu của thế giới Cơ cấu thu nhập nội địa theo ngành có sự thay đổi lớn: từ chủ yếu dựa vào nông nghiệp, đến năm 1999 nông nghiệp chỉ chiếm 15%, công nghiệp tăng lên 35% và dịch vụ chiếm 50% Đời sống nhân dân được cải thiện rõ rệt: từ năm 1978 đến năm 1997, thu nhập bình quân đầu người ở nông thôn tăng từ 133,6 lên 2 090,1 nhân dân tệ, ở thành thị tăng từ 343,4 lên 5 160,3 nhân dân tệ.
Những thách thức nội tại của nền kinh tế Trung Quốc vẫn còn rất lớn, dù phía trên có thể gọi đây là “mặt phải của tấm huy chương” khi nói về sự tăng trưởng Sau 34 năm với phương châm “đuổi kịp Pháp vượt Pháp, đuổi kịp Anh vượt Anh, đuổi kịp Đức vượt Đức…”, nền kinh tế Trung Quốc đã phát triển theo số lượng khiến nhiều vấn đề “bệnh tật” tích tụ và khó có thể tránh khỏi Thủ tướng Ôn Gia Bảo từng phát biểu ngay trước thềm Đại hội XVIII Đảng Cộng sản Trung Quốc vào đầu năm 2012 rằng: “Nền kinh tế Trung Quốc hiện đang mất cân bằng, không hợp lý và không bền vững…”, điều mà đến nay vẫn đúng khi nền kinh tế này phát triển theo chiều rộng và quy mô nhưng chất lượng vẫn thấp Đơn cử, để sản xuất ra 1 USD hàng hóa, dịch vụ, Trung Quốc tiêu tốn hơn Nhật Bản 3 lần về năng lượng, hơn Đức 2,8 lần và hơn Mỹ 3 lần, cho thấy hiệu quả thấp, lãng phí tài nguyên và đây chính là “cục u nhọt” lớn nhất của nền kinh tế Trung Quốc.
34 năm cải cách Một điều đáng nói nữa là nợ công và bong bóng bất động sản, nợ công của Trung Quốc hiện đã vượt qua 100% GDP.
Về xã hội, theo các con số thống kê, sự phân hoá giàu nghèo ở Trung Quốc hiện nay rất lớn và nằm trong số những nước có mức độ bất bình đẳng cao nhất thế giới Đơn cử, chỉ 0,4% dân số thuộc nhóm triệu phú (khoảng dưới 500.000 người) nắm giữ tới 70% tài sản của toàn Trung Quốc Sự phân hoá giàu nghèo lớn ấy đã tích tụ nhiều vấn đề xã hội, và cùng với tầng lớp quan chức tha hoá, quan liêu, tham nhũng đã làm tăng sự bất bình của người dân Mỗi năm ở Trung Quốc diễn ra hàng trăm cuộc biểu tình với quy mô trên 100 người.
Mặc dù là một nước đang phát triển với mức thu nhập bình quân khoảng 5-6 nghìn USD mỗi người, Trung Quốc lại nằm trong nhóm các quốc gia có ô nhiễm môi trường nghiêm trọng nhất thế giới Cụ thể, trong danh sách 20 thành phố ô nhiễm nhất, có tới 15 thành phố của Trung Quốc Những thực tế này cho thấy bối cảnh của nước này về kinh tế, chính trị, xã hội và môi trường đang đối mặt với nhiều thách thức khi ông Tập lên nắm quyền.
Con đường đến quyền lực
2.1 Gia đình, quê hương Ông Tập Cận Bình sinh ngày 1 tháng 6 năm 1953 tại Bắc Kinh là con trai trong gia đình có 5 anh chị em của nguyên Phó thủ tướng Tập Trọng Huân, người từng bị bức hại trong thời kỳ Đại cách mạng văn hóa Tên gọi khi mới sinh của ông Tập Trọng Huân là Tập Trung Huân, tự Tương Cận. Ông Tập Trọng Huân (15-10-1913 – 24-5-2002) sinh ra trong một trang trại ở huyện Phú Bình, tỉnh Thiểm Tây Nhưng tổ phụ của ông Tập Trọng Huân lại ở hai nơi, một là thành phố Trịnh Châu, tỉnh Hà Nam, hai là thành phố Cát An, tỉnh Giang Tây.
Cuối đời Nhà Thanh, chiến tranh li tán khiến gia đình họ Tập phải di chuyển đến huyện Phú Bình, tỉnh Thiểm Tây Trong thời kỳ ấy, Tập Trọng Huân trở thành một trong những lãnh đạo của khu Thiểm Bắc và là người sáng lập chính căn cứ địa cách mạng khu vực Thiểm Cam.
Trước khi gia nhập Đảng Cộng sản Trung Quốc (1928), ông Tập Trọng Huân gia nhập Liên đoàn Thanh niên Cộng sản (tháng 5-1926).
Trong thập niên 30 của thế kỷ trước, ông Tập Trọng Huân hoạt động tích cực tại khu vực Tây Bắc, Thiểm Bắc và Thiểm Cam, và được bổ nhiệm vào nhiều chức vụ quan trọng Đến tháng 10 năm 1935, ông đã gia nhập hàng ngũ cùng Chủ tịch Mao Trạch Đông.
Ngày 28-4-1944, ông Tập Trọng Huân kết hôn với bà Tề Tâm và sinh được 5 người con, trong đó có Phó chủ tịch nước Tập Cận Bình (15-6-1953) Tháng 6-1945, ông Tập Trọng Huân được bầu làm Ủy viên dự khuyết Trung ương (bổ sung) Chỉ 2 tháng sau (tháng 8-1945), ông Tập Trọng Huân được cử làm Phó trưởng ban Tổ chức Trung ương. Ông Tập được coi là một trong những người thuộc thế hệ lãnh đạo đầu tiên của Trung Quốc nên sau khi nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa được thành lập (1-10-
Vào năm 1949, ông được cử làm Trưởng ban Tổ chức Trung ương (đến tháng 9-1952) và giữ chức Phó chủ tịch Ủy ban Văn hóa - Giáo dục Trung ương Do được đánh giá có khả năng lãnh đạo, tháng 4-1959 ông được bổ nhiệm làm Phó thủ tướng, phụ trách công tác hàng ngày của chính phủ kiêm Tổng thư ký Quốc vụ viện Ông Tập Trọng Huân tiếp tục giữ chức Phó Thủ tướng Trung Quốc từ năm 1959. -**Support Pollinations.AI:** -🌸 **Ad** 🌸Powered by Pollinations.AI free text APIs [Support our mission](https://pollinations.ai/redirect/kofi) to keep AI accessible for everyone.
1962 đánh dấu một giai đoạn quan trọng trong sự nghiệp, sau đó ông đảm nhận vị trí Bí thư Tỉnh ủy Quảng Đông từ năm 1979 đến 1981 Ông được xem là người có đóng góp lớn cho Trung Quốc, với nhiệm vụ dẫn dắt và nuôi dưỡng các nhà lãnh đạo tương lai của Trung Quốc.
Hồ Cẩm Đào, Ôn Gia Bảo.
Năm 1962, Tập Trọng Huân mất dần ảnh hưởng trong Đảng Cộng sản Trung Quốc vì bị cho là không theo phe Mao Trạch Đông; từ đó ông ít xuất hiện trước công chúng Ông mất vào ngày 24 tháng 5 năm 2002.
2.2 Thời học sinh, sinh viên
Lúc mới sinh, Tập Cận Bình được sống trong điều kiện nhung lụa như các con của các lãnh tụ Trung Quốc, và ông được gửi vào nhà trẻ nội trú sang trọng dành cho con cái cán bộ lãnh đạo cao cấp Khi ông lên 10 tuổi, Cách mạng Văn hóa nổ ra và giông tố nổi lên trong gia đình họ Tập; ông Tập Trọng Huân không chỉ bị bãi miễn các chức vụ mà còn phải làm công nhân tại một xí nghiệp ở Luoyang.
Vào tháng 12/1966, giữa cao trào của Đại Cách mạng Văn hóa vô sản, thiếu niên Tập Cận Bình đã quyết định gia nhập lực lượng Hồng Vệ Binh của trường để hưởng ứng nhiệt huyết tuổi trẻ Nhưng chẳng bao lâu, cậu bị cho là không trung thực và thuộc thành phần “băng nhóm phản động”, một cách gọi để chỉ những thành viên của các gia đình được xem là kẻ thù của Mao Chủ tịch và cần phải thanh trừng.
Tuy không bị xử bắn, nhưng cậu thiếu niên 13 tuổi đã bị thẩm vấn nhiều lần, bị nhốt vào nhà giam, bị đưa đi “trại giáo dưỡng” dành cho những trẻ em vị thành niên. Cậu thường bị bỏ đói, đi lang thang ngoài phố như kẻ ăn mày Cuối cùng cậu bé gầy gò đã bỏ trốn thành công về nhà bà nội tại làng Phú Bình, tỉnh Thiểm Tây Hàng ngày cậu được bà cho uống sữa dê và nhờ đó mà cậu được cứu sống.
Vào tháng 12/1968, theo chỉ thị của Mao Trạch Đông, các thanh niên trí thức được huy động về nông thôn để giúp đỡ nông dân nghèo khó Chỉ vài tháng sau, chàng thanh niên Tập Cận Bình cùng hàng nghìn thanh niên trí thức Bắc Kinh được cử tới các làng xóm xa xôi ở tỉnh Thiểm Tây, một trong những vùng nghèo nhất Trung Quốc, để tham gia phong trào xuống nông thôn và gắn kết với đời sống người dân.
Người dân địa phương tỏ ra không mấy thiện cảm với trí thức thành thị, dù họ cũng phải làm việc cật lực trên cánh đồng, cho thấy sự đối lập giữa thực tế lao động và thành kiến xã hội Trong cơn thất vọng, Tập Cận Bình đã bỏ trốn về Bắc Kinh cùng mẹ, nhưng một lần nữa cậu lại bị bắt và đưa vào trại giáo dưỡng Sau nửa năm, cậu được tha bổng và trở lại Thiểm Tây.
Làng Lương Gia Hạ, một ngôi làng ở miền núi, nhiều năm đã trở thành ngôi nhà của Tập Cận Bình Tại đây, cậu được học cách cày ruộng, mang vác rơm rạ, than củi,đắp đê Cậu được rèn luyện, trở thành một người đàn ông thực thụ, cao lớn và khỏe mạnh, có thể mang vác cả một tải thóc nặng 50-100kg đi trên đường núi gập ghềnh.Một chàng trai chịu khó, chăm chỉ và có văn hóa đã dần dần chiếm được tình cảm của người dân địa phương Chính cuộc sống nghèo khó ở nông thôn đã rèn luyện chàng thanh niên trở thành một con người có đầy đủ những phẩm chất mạnh mẽ cả bên trong lẫn bên ngoài.
Cậu thanh niên Tập Cận Bình đã có những kinh nghiệm quý báu trong những tháng ngày không thể nào quên ở Lương Gia Hà, một miền quê hẻo lánh với những gia đình sống túm tụm trong những cái hang đào thẳng vào các quả đồi khô cằn, những bức tường “nhà” chỉ là bùn khô. Ông Tập Cận Bình ở Lương Gia Hà đến tận năm 1975, khi ông 22 tuổi mới trở lại Bắc Kinh, nhờ ông Tập Trọng Huân được phục hồi vị trí trong Đảng và chính quyền. Sau này, được hỏi về thuở thiếu thời gian nan ấy, ông Tập Cận Bình nói: “Trong tôi là những cảm xúc lẫn lộn Những lý tưởng của cuộc Cách mạng văn hóa đã được chứng minh chỉ là ảo ảnh Nhưng, nhờ cuộc sống đầy khó khăn ở đó mà tôi trưởng thành”.
Trong thời gian làm việc ở Thiểm Tây, Xi Jinping nuôi dưỡng lý tưởng trở thành người cộng sản và nộp đơn gia nhập Đảng tới chín lần, nhưng lần nào cũng bị bác bỏ Tuy sự phấn đấu của ông được nhiều người nhìn nhận, những sự cố trong sự nghiệp của cha ông đã ảnh hưởng tới thời điểm ông có thể vào Đảng sớm hơn Đến năm 1974, khi những di sản còn lại của Cách mạng Văn hóa được xóa bỏ hoàn toàn, các nguyên lão đại thần mới phục hồi và chấp thuận đơn xin gia nhập Đảng của ông Ông được bổ nhiệm làm bí thư chi bộ của một phân xưởng sản xuất đặt tại làng Lương Gia Hà, đây là chức vụ đầu tiên trong Đảng của ông Vài tháng sau, ông trở về Bắc Kinh với một tương lai rộng mở trước mắt.
Vai trò đối với quốc gia, dân tộc
Vào Đại hội đại biểu nhân dân toàn quốc lần thứ XIX của Đảng Cộng sản Trung Quốc năm 2017, Tập Cận Bình nhấn mạnh rằng chủ nghĩa xã hội đặc sắc Trung Quốc đã bước sang một thời đại mới và mâu thuẫn chính trong xã hội đã chuyển hóa thành mâu thuẫn giữa nhu cầu ngày càng cao của nhân dân về một cuộc sống tốt đẹp hơn và sự phát triển thiếu tương xứng, thiếu cân bằng; đây là lần đầu tiên sau 40 năm quan điểm cốt lõi về mâu thuẫn cơ bản được điều chỉnh.
Sự điều chỉnh về xác định mâu thuẫn chủ yếu trong xã hội Trung Quốc cho thấy Tập
Tập Cận Bình đã xác lập hình ảnh của lãnh tụ tối cao và được xem là sánh ngang với Mao Trạch Đông và 'nhà cải cách vĩ đại' Đặng Tiểu Bình, hai biểu tượng lịch sử có ảnh hưởng sâu rộng đến đường lối của Trung Quốc Sự so sánh này phản ánh cách nhìn nhận về sự lãnh đạo hiện tại, đồng thời cho thấy di sản của Mao và Đặng Tiểu Bình vẫn chi phối các quyết sách và chương trình cải cách của đảng Trong bối cảnh này, hình ảnh lãnh tụ tối cao được củng cố nhằm tăng cường sự đồng thuận, đoàn kết nội bộ và quảng bá những kế hoạch phát triển và đổi mới của quốc gia.
Xây dựng nhà nước Trung ương tập quyền là một đặc điểm quan trọng trong văn hóa chính trị và cách cầm quyền của Trung Quốc, và dưới thời Tập Cận Bình điều này vẫn là nền tảng khiến ông tự tin so sánh về tầm vóc lịch sử với Mao Trạch Đông và Đặng Tiểu Bình Dưới Mao, quyền lực đạt mức chưa từng có; Đặng Tiểu Bình dựa vào sức mạnh quân đội để áp đảo các lực lượng bảo thủ trong Đảng nhằm thúc đẩy cải cách và mở cửa, đồng thời quyền lực tối cao của Đặng vẫn được duy trì kể cả khi ông không còn nắm quyền Trong những năm cuối đời, Đặng Tiểu Bình còn cân nhắc và đề bạt Chu Dung Cơ làm Thủ tướng — người sau đó tiến hành một loạt cải cách tài khóa và hệ thống thuế, bảo đảm nguồn thu ngân sách cho chính quyền Trung ương Vì vậy, muốn sánh ngang với Mao Trạch Đông và Đặng Tiểu Bình, Tập Cận Bình phải tiếp tục củng cố quyền lực của chính quyền Trung ương.
Kể từ khi lên nắm quyền năm 2012, Tập Cận Bình đã phát động một chiến dịch chống tham nhũng quy mô lớn trong nội bộ Đảng, khiến nhiều quan chức từng nắm quyền lực cao như Bạc Hy Lai, Chu Vĩnh Khang, Cốc Tuấn Sơn, Từ Tài Hậu, Quách Bá Hùng và Lệnh Kế Hoạch lần lượt sa sút và ngã ngựa Theo các nhà bình luận quốc tế, động thái này cho phép tập trung quyền lực và củng cố uy thế của ông trong Đảng và trước nhân dân Song song với đó, hệ thống giám sát dư luận trên mạng được thắt chặt, những người theo khuynh hướng tự do bị thanh trừng và chủ nghĩa dân tộc được đẩy mạnh, nhất là trong bối cảnh chiến tranh thương mại với Mỹ, tranh chấp biên giới với Ấn Độ và cuộc chiến chống đại dịch COVID-19 Tập Cận Bình đã giành được sự ủng hộ rộng rãi của đông đảo người dân thông qua việc tự mình chỉ huy, tự mình bố trí và định hướng các chính sách trọng yếu.
Tháng 03.2018, Hiến pháp Trung Quốc được sửa đổi để loại bỏ các hạn chế về việc tái cử đối với vị trí Chủ tịch và Phó Chủ tịch nước.Theo đó, dư luận quốc tế cho rằng đây là dấu hiệu mở đường cho Tập Cận Bình có thể tái đắc cử nhiệm kỳ thứ ba, tạo cột mốc để Tập Cận Bình cần có để dẫn dắt Trung Quốc trong thời đại của mình - Thời đại phục hưng vĩ đại dân tộc Trung Hoa.
Trước sự kiện Trung Quốc bỏ giới hạn nhiệm kỳ Chủ tịch nước, nhiều ý kiến quốc tế cho rằng Tập Cận Bình đang cược vận mệnh đất nước và quỹ đạo quốc tế vào chính bản thân mình Các bước củng cố quyền lực cá nhân có thể mang lại sự ổn định ngắn hạn, nhưng về dài hạn lại có thể gia tăng căng thẳng và làm xói mòn quyền cai trị của chính ông Giống như dòng lũ cuốn trôi mọi vật ngăn trở, đồng thời có thể làm yếu nền đê bảo vệ dòng chảy, sự tập trung quyền lực ở mức tối đa có thể tạo ra rủi ro khi phải đối mặt với thách thức nội bộ Ông Tập Cận Bình có thể phải đối mặt với thách thức và trở ngại lớn về quyền lực trong nội bộ Đảng và hệ thống quyền lực quốc gia.
Trong lĩnh vực nhân sự, các quan chức ở Thượng Hải, Chiết Giang và Phúc Kiến—những nơi Tập Cận Bình từng công tác—đã được tái bổ nhiệm; trong quân đội, các vụ án liên quan tới các cựu Phó Chủ tịch Quân ủy Trung ương như Từ Tài Hậu và Quách Bá Hùng cùng nhiều nhân vật khác đã thúc đẩy một quá trình cải cách khiến quyền lực của các tướng lĩnh bị suy giảm đáng kể và quyền lực của Chủ tịch Quân ủy Trung ương được củng cố; đồng thời lực lượng cảnh sát vũ trang cũng bị tách khỏi chính quyền địa phương, và Đại hội đại biểu nhân dân toàn quốc, Hội nghị hiệp thương chính trị nhân dân và Quốc vụ viện phải báo cáo lên Ban Chấp Trung ương Đảng Cộng sản Trung Quốc hàng năm.
Kể từ năm 1949, Đài Loan luôn là vấn đề nổi bật trên diễn đàn chính trị của Trung Quốc Các lãnh đạo tiền nhiệm mong muốn giải quyết Đài Loan nhằm thu phục và thống nhất đất nước Dưới thời Mao Trạch Đông, Thủ tướng Chu Ân Lai từng nói với Tổng thống Mỹ Nixon trong chuyến thăm Trung Quốc năm 1972 rằng chưa thu phục được Đài Loan thì sự nghiệp cách mạng của Trung Quốc chưa thể coi là trọn vẹn Tuy nhiên, với nhiều lý do, sau hơn bảy thập niên trôi qua, công cuộc thu phục Đài Loan và thống nhất Trung Quốc vẫn chưa thể thực hiện.
Giới nghiên cứu quốc tế cho rằng uy tín của Chủ tịch Tập Cận Bình có thể chưa đạt mức cao như hiện tại nếu ông không thể hiện một lập trường hết sức cứng rắn với Đài Loan Việc kiên định về quan điểm đối với Đài Loan được xem là yếu tố then chốt ảnh hưởng đến vị thế và sự tín nhiệm của ông trên trường quốc tế Do đó, cách thức ông xử lý vấn đề Đài Loan được xem là tín hiệu chiến lược định hình cách nhìn nhận của cộng đồng quốc tế về lãnh đạo Trung Quốc và tương quan Trung Quốc – Đài Loan trong bối cảnh địa chính trị hiện nay.
Trong thời gian gần đây, căng thẳng giữa hai bờ eo biển Đài Loan chưa từng nóng bỏng như thế, khiến nhiều nhà phân tích cho rằng khu vực này đang trở thành điểm nóng nguy hiểm nhất trên thế giới Dù được Mỹ và các nước phương Tây hậu thuẫn, Đài Loan vẫn đáp trả bằng thái độ kiên quyết, và sự căng thẳng ở eo biển này đang góp phần làm nổi bật hình ảnh Tập Cận Bình - một lãnh đạo đầy quyền lực trên trường quốc tế Việc đưa tư tưởng Mao Trạch Đông vào Điều lệ Đảng cho thấy tầm quan trọng của các quan điểm và lý luận, đồng thời khẳng định vị thế, vai trò, uy tín và ảnh hưởng của cá nhân lãnh tụ, vốn được khắc họa sâu sắc tại Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ IX của Đảng Cộng sản Trung Quốc.
Về lịch sử, năm 1969 lý luận Đặng Tiểu Bình vẫn chỉ được đưa vào Điều lệ Đảng sau khi Đặng Tiểu Bình qua đời vào tháng 2 năm 1997; vào tháng 9 năm 1997, Điều lệ Đảng được sửa đổi lần thứ 5 của Đảng Cộng sản Trung Quốc quy định lấy chủ nghĩa Mác-Lênin, tư tưởng Mao Trạch Đông và lý luận Đặng Tiểu Bình làm kim chỉ nam cho mọi hành động của Đảng.
Vào ngày 24/10/2017, tại Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XIX, Đảng Cộng sản Trung Quốc đã thông qua Nghị quyết sửa đổi Điều lệ Đảng, chính thức đưa tư tưởng Tập Cận Bình vào Điều lệ Đảng Từ đó, tư tưởng Tập Cận Bình trở thành tư tưởng chỉ đạo thứ ba của Đảng Cộng sản Trung Quốc, được đặt theo tên nhà lãnh đạo sau Mao Trạch Đông và lý luận Đặng Tiểu Bình.
Hội nghị Trung ương 6 khóa XIX Đảng Cộng sản Trung Quốc (diễn ra từ ngày 8 đến 11/11/2021) được xem là sự kiện then chốt của nhiệm kỳ thứ hai của Tập Cận Bình, và theo một số nguồn tin sau Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XX của Đảng vào năm 2022, ông có thể đảm nhận vị trí Tổng Bí thư và tiếp tục ở ngôi lãnh đạo ở nhiệm kỳ ba Là một nhà lãnh đạo đầy tham vọng, Tập Cận Bình được xem là một trong những người nắm quyền lực mạnh nhất trong lịch sử Trung Quốc hiện đại; trong hơn chín năm qua, ông và đội ngũ đã nỗ lực hết sức để sánh ngang với Mao Trạch Đông và Đặng Tiểu Bình trong công cuộc phục hưng dân tộc thông qua tăng cường quyền lực và định hướng chính trị.
Điểm nhấn của Hội nghị Trung ương 6 khóa XIX là nghị quyết lịch sử tổng kết 100 năm lịch sử của Đảng Cộng sản Trung Quốc (1921-2021), đánh dấu bước ngoặt quan trọng trong nhận thức và hoạch định tương lai của Đảng và đất nước Trước kia, chỉ có Mao Trạch Đông và Đặng Tiểu Bình làm được điều này.
Đảng Cộng sản Trung Quốc đã ban hành hai nghị quyết lịch sử quan trọng nhằm tổng kết kinh nghiệm và rút ra bài học tại những thời điểm lịch sử then chốt: Nghị quyết về một số vấn đề lịch sử quan trọng tại Hội nghị Trung ương 7 khóa VI năm 1945 và Nghị quyết về một số vấn đề lịch sử quan trọng của Đảng kể từ khi thành lập Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa tại Hội nghị Trung ương 6 khóa XI năm 1981 Hai văn kiện này phản ánh quá trình đúc kết bài học kinh nghiệm của Đảng và vai trò của các lãnh đạo trong từng giai đoạn lịch sử Nghị quyết thứ nhất do Mao Trạch Đông soạn thảo, còn nghị quyết thứ hai đã củng cố vai trò lãnh đạo của Đặng Tiểu Bình trong Đảng.
LIÊN HỆ, BÀI HỌC
Qua phân tích cho thấy Tập Cận Bình là một lãnh đạo chính trị tài ba mà ta có thể học hỏi Sau gần một thập kỷ cầm quyền trong bối cảnh địa chính trị thế giới nhiều biến động, ông đã đạt được thành công ở các lĩnh vực chính trị, ngoại giao, kinh tế - xã hội và quốc phòng - an ninh, đồng thời tập trung quyền lực, xây dựng hình ảnh Lãnh tụ tối cao và đưa tư tưởng Tập Cận Bình vào Nghị quyết lịch sử lần thứ ba, sánh ngang các vị lãnh tụ tiền nhiệm như Mao Trạch Đông và Đặng Tiểu Bình Tuy nhiên, ở cả nội lực lẫn ngoại giao, Trung Quốc vẫn đối mặt với nhiều khó khăn và thách thức Chính sách ngoại giao dưới thời ông bị Phương Tây chỉ trích vì mang tính chiến đấu và hung hăng, được cho là đẩy Bắc Kinh vào sự cô lập chứ không mang lại những đồng minh thực sự, và chính sách này chưa cải thiện hình ảnh của chế độ hay giúp Trung Quốc trở thành một chế độ đáng mơ ước Từ đó rút ra một bài học cho Việt Nam về một chính sách ngoại giao phù hợp.
Tập Cận Bình là một trong những lãnh đạo có ảnh hưởng và tiếng vang lớn không chỉ với Trung Quốc mà còn trên phạm vi toàn cầu, khi vai trò của Trung Quốc ngày càng được mở rộng trên trường quốc tế Các chính sách và vấn đề mà ông đề xuất và triển khai đã thu hút sự chú ý của đông đảo giới học giả, nhà chính trị và các nhà quan sát khác, dẫn đến nhiều nhận định và bình luận trên các diễn đàn học thuật và thảo luận chính trị.
Kể từ khi lên nắm quyền, Tập Cận Bình đã đạt được nhiều tiến triển trong việc nâng cao vị thế toàn cầu của Trung Quốc và hình ảnh của ông như một nhà lãnh đạo thế giới, được thể hiện qua việc tăng cường sự hiện diện trên các diễn đàn cấp cao quốc tế như G20 Ông gây chú ý với nhiều sáng kiến và chiến lược nhằm mở rộng ảnh hưởng của Trung Quốc ở cấp độ toàn cầu, đặc biệt trong lĩnh vực đối ngoại và phát triển kinh tế Nhìn chung, những động thái này được coi là phần quan trọng trong nỗ lực của Trung Quốc để khẳng định vai trò ngày càng lớn trên trường thế giới.
“Một vành đai, một con đường”, việc thành lập Ngân hàng Đầu tư cơ sở hạ tầng châu Á, thông qua thỏa thuận Paris về biến đổi khí hậu
Cái gọi là "chính sách ngoại giao láng giềng" của ông Tập Cận Bình gặp nhiều thất bại, khiến các căng thẳng lan rộng và cho thấy nghi ngờ về sự trỗi dậy của Trung Quốc đang ngày càng phổ biến trong khu vực Nhiều nước láng giềng cũng không muốn chấp nhận vai trò lãnh đạo của Bắc Kinh.
Trong nước, Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình đang đối mặt với nhiều thách thức; nếu ông không thể đảo ngược đà sụt giảm của tăng trưởng kinh tế, khả năng hiện thực hóa các mục tiêu kinh tế - xã hội đề ra sẽ bị đặt dấu hỏi, và Bắc Kinh đang chật vật với cải cách doanh nghiệp nhà nước.
Qua chân dung chủ tịch Tập Cận Bình, em có cơ hội tìm hiểu sâu về tiểu sử, con đường hoạt động chính trị, những thành tựu lớn lao và cả những khó khăn trên hành trình lãnh đạo của ông Bài tiểu luận này tóm lược các yếu tố cốt lõi của sự nghiệp từ nền tảng đến những bước đi then chốt định hình đường lối và tác động lên chính sách cũng như đời sống xã hội Mặc dù em đã nỗ lực trình bày đầy đủ, vẫn còn một số thiếu sót và em mong nhận được nhận xét, đánh giá từ thầy cô để lần sau bài viết được hoàn thiện hơn Em xin chân thành cảm ơn!